pizza
08-28-2016, 02:59
Nếu bạn là người Sài G̣n, đố bạn hàng ngày không ra quán. Ngồi quán là phong cách sống, là thứ mà không thiếu được của người Sài G̣n. V́ thế không một con phố nào của Sài G̣n là không có hàng quán. Khách du lich rất dễ nhận ra nét văn hóa đáng yêu của Sài Thành.
Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đă là người Sài G̣n th́ hầu như không thể không ngồi quán.
Quán cà phê, quán nhậu là nơi người Sài G̣n gặp gỡ bạn bè, trao đổi công việc với đối tác làm ăn, nhâm nhi ly cà phê, ly bia xả stress hoặc chỉ để ngồi quán!
Ngồi quán không chỉ để ăn uống
Ở Sài G̣n đâu cũng thấy quán. Quán cà phê, quán ăn, quán nhậu. Tôi có ông bạn người Hà Nội chính gốc, cán bộ pḥng giáo dục một huyện ngoại thành Hà Nội, nhân nghỉ hè vào Sài G̣n chơi. Tôi đến khách sạn đón anh đi ăn sáng, uống cà phê. Sáng Chủ nhật, ngồi quán cà phê trên đường Hoàng Sa, quận 3. Đây là quán “cà phê sách”, nơi tụ tập nhiều văn nghệ sĩ, nhà báo, sinh viên, tôi phải liên tục đưa tay chào bạn bè. Anh bạn người Hà Nội hỏi sao ông quen biết bạn bè đông thế. Tôi nói vu vơ: “Ở một nơi ai cũng quen nhau” - tên một truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, bạn tôi đă mất.
Ăn sáng xong anh muốn đi thăm một người cháu ở Thủ Đức. Tôi bảo để tôi làm xe ôm cho, đừng ngại. Thằng cháu anh tốt nghiệp Bách khoa Hà Nội nhưng đă vào Sài G̣n làm việc bảy, tám năm nay. Chủ nhật, thằng cháu nghỉ làm. Nó mời anh và tôi ra một quán nhậu khá rộng răi trên đường Hoàng Diệu 2, làm cái lẩu thay cơm trưa và lai rai mấy chai. Nó bảo chú vào Sài G̣n th́ uống bia Sài G̣n nhé. Saigon Special ngon lắm.
Buổi trưa nhưng quán khá đông khách. Cậu cháu xin phép bưng ly đi chào, cụng ly bạn bè ở mấy bàn khác. Nh́n cách giao tiếp, ăn uống của thằng cháu, anh bạn tôi bảo “nó Sài G̣n hóa” rồi ông ạ! Tôi cười đă ở Sài G̣n cả bảy, tám năm th́ là thành người Sài G̣n là phải rồi.
Gần chiều, tôi mời hai chú cháu về nhà chơi cho biết. Đến nhà anh hỏi thăm xă giao vợ tôi vài ba câu là tôi kéo anh ra quán nghêu ṣ ốc hến đầu đường. Anh bạn Hà Nội bảo ở ngoài ấy, có khách quư đến nhà là làm cơm, mua rượu về nhà đăi, không như người Sài G̣n các ông cứ ra quán tốn kém. Tôi cười, không ngồi quán đâu phải người Sài G̣n!
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=928287&stc=1&d=1472353132
Một phong cách Sài G̣n
Nhiều người từ các nơi khác mới đến Sài G̣n một vài lần đầu sẽ rất ngạc nhiên khi thấy chỗ nào cũng có quán. Và giờ nào cũng có người ngồi quán. Không hiểu người ta làm ǵ, nói ǵ ở quán cả sáng trưa chiều tối. Bà hàng xóm, vợ một cán bộ người miền Trung vào công tác rồi mua nhà ở Sài G̣n, có lần hỏi tôi như thế. Ông bà vào ở Sài G̣n đă hơn 10 năm. Ban đầu ông chồng khá nghiêm túc, kiểu sáng vác ô đi tối xách ô về. Nhưng một thời gian sau, ông cứ về trễ dần với lư do có hôm là họp cơ quan, bữa th́ tiễn đồng nghiệp chuyển công tác, khi khác tiếp khách với thủ trưởng... Bà nghi ngờ ông có bồ nhí ǵ đây và âm thầm theo dơi. Th́ ra ông chỉ ngồi lai rai với đám bạn Sài G̣n thôi, chẳng có em út ǵ cả. Bà bảo chồng sao ông không nói thiệt, bày đặt họp hành này nọ. Ông cười: Làm chung cơ quan với người Sài G̣n mà không ngồi với anh em th́ ai chơi với ḿnh.
Mấy chuyện kể trên chỉ nói đến những người mới nhập cư Sài G̣n trên dưới 10 năm, c̣n những người ở Sài G̣n lâu năm th́ khỏi nói. Nếu như những người có công việc theo giờ giấc, buổi sáng chỉ tạt vào quán uống ly cà phê trước khi đi làm th́ nhiều người làm nghề tự do, họ hẹn nhau trao đổi công việc ở quán. Cả nhiều người không có việc ǵ th́ ngồi quán là cái thú. Có khá tiền th́ ngồi quán sang một chút, không th́ ngồi quán b́nh dân vỉa hè, buổi sáng nhâm nhi ly cà phê mà nhiều khi cà phê chỉ là bắp rang pha đậu nành rang thêm chút hương liệu cà phê mua ở “chợ tử thần” Kim Biên! Cũng chẳng sao! Miễn là được ngồi quán. Một nét văn hóa của người Sài G̣n.
Vietbf @ sưu tầm.
Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đă là người Sài G̣n th́ hầu như không thể không ngồi quán.
Quán cà phê, quán nhậu là nơi người Sài G̣n gặp gỡ bạn bè, trao đổi công việc với đối tác làm ăn, nhâm nhi ly cà phê, ly bia xả stress hoặc chỉ để ngồi quán!
Ngồi quán không chỉ để ăn uống
Ở Sài G̣n đâu cũng thấy quán. Quán cà phê, quán ăn, quán nhậu. Tôi có ông bạn người Hà Nội chính gốc, cán bộ pḥng giáo dục một huyện ngoại thành Hà Nội, nhân nghỉ hè vào Sài G̣n chơi. Tôi đến khách sạn đón anh đi ăn sáng, uống cà phê. Sáng Chủ nhật, ngồi quán cà phê trên đường Hoàng Sa, quận 3. Đây là quán “cà phê sách”, nơi tụ tập nhiều văn nghệ sĩ, nhà báo, sinh viên, tôi phải liên tục đưa tay chào bạn bè. Anh bạn người Hà Nội hỏi sao ông quen biết bạn bè đông thế. Tôi nói vu vơ: “Ở một nơi ai cũng quen nhau” - tên một truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, bạn tôi đă mất.
Ăn sáng xong anh muốn đi thăm một người cháu ở Thủ Đức. Tôi bảo để tôi làm xe ôm cho, đừng ngại. Thằng cháu anh tốt nghiệp Bách khoa Hà Nội nhưng đă vào Sài G̣n làm việc bảy, tám năm nay. Chủ nhật, thằng cháu nghỉ làm. Nó mời anh và tôi ra một quán nhậu khá rộng răi trên đường Hoàng Diệu 2, làm cái lẩu thay cơm trưa và lai rai mấy chai. Nó bảo chú vào Sài G̣n th́ uống bia Sài G̣n nhé. Saigon Special ngon lắm.
Buổi trưa nhưng quán khá đông khách. Cậu cháu xin phép bưng ly đi chào, cụng ly bạn bè ở mấy bàn khác. Nh́n cách giao tiếp, ăn uống của thằng cháu, anh bạn tôi bảo “nó Sài G̣n hóa” rồi ông ạ! Tôi cười đă ở Sài G̣n cả bảy, tám năm th́ là thành người Sài G̣n là phải rồi.
Gần chiều, tôi mời hai chú cháu về nhà chơi cho biết. Đến nhà anh hỏi thăm xă giao vợ tôi vài ba câu là tôi kéo anh ra quán nghêu ṣ ốc hến đầu đường. Anh bạn Hà Nội bảo ở ngoài ấy, có khách quư đến nhà là làm cơm, mua rượu về nhà đăi, không như người Sài G̣n các ông cứ ra quán tốn kém. Tôi cười, không ngồi quán đâu phải người Sài G̣n!
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=928287&stc=1&d=1472353132
Một phong cách Sài G̣n
Nhiều người từ các nơi khác mới đến Sài G̣n một vài lần đầu sẽ rất ngạc nhiên khi thấy chỗ nào cũng có quán. Và giờ nào cũng có người ngồi quán. Không hiểu người ta làm ǵ, nói ǵ ở quán cả sáng trưa chiều tối. Bà hàng xóm, vợ một cán bộ người miền Trung vào công tác rồi mua nhà ở Sài G̣n, có lần hỏi tôi như thế. Ông bà vào ở Sài G̣n đă hơn 10 năm. Ban đầu ông chồng khá nghiêm túc, kiểu sáng vác ô đi tối xách ô về. Nhưng một thời gian sau, ông cứ về trễ dần với lư do có hôm là họp cơ quan, bữa th́ tiễn đồng nghiệp chuyển công tác, khi khác tiếp khách với thủ trưởng... Bà nghi ngờ ông có bồ nhí ǵ đây và âm thầm theo dơi. Th́ ra ông chỉ ngồi lai rai với đám bạn Sài G̣n thôi, chẳng có em út ǵ cả. Bà bảo chồng sao ông không nói thiệt, bày đặt họp hành này nọ. Ông cười: Làm chung cơ quan với người Sài G̣n mà không ngồi với anh em th́ ai chơi với ḿnh.
Mấy chuyện kể trên chỉ nói đến những người mới nhập cư Sài G̣n trên dưới 10 năm, c̣n những người ở Sài G̣n lâu năm th́ khỏi nói. Nếu như những người có công việc theo giờ giấc, buổi sáng chỉ tạt vào quán uống ly cà phê trước khi đi làm th́ nhiều người làm nghề tự do, họ hẹn nhau trao đổi công việc ở quán. Cả nhiều người không có việc ǵ th́ ngồi quán là cái thú. Có khá tiền th́ ngồi quán sang một chút, không th́ ngồi quán b́nh dân vỉa hè, buổi sáng nhâm nhi ly cà phê mà nhiều khi cà phê chỉ là bắp rang pha đậu nành rang thêm chút hương liệu cà phê mua ở “chợ tử thần” Kim Biên! Cũng chẳng sao! Miễn là được ngồi quán. Một nét văn hóa của người Sài G̣n.
Vietbf @ sưu tầm.