Log in

View Full Version : Bi kịch của những “đứa trẻ rừng xanh” lớn lên trong “ṿng tay” của thú hoang


PinaColada
04-04-2018, 00:09
V́ những hoàn cảnh khác nhau đă đẩy những đứa trẻ vào rừng. Chúng được thú hoang nuôi dường và đó cũng là những bi kịch của cuộc đời ngay giữa đời thực...

Marcos Rodriguez Pantoja: “Logan” ngoài đời thực

Marcos Rodriguez Pantoja được sinh ra năm 1946 tại Tây Ban Nha. Khi chỉ mới 7 tuổi, v́ hoàn cảnh nghèo túng, cậu bị bán đi và ở cùng với người chăn dê. Sau khi cha nuôi qua đời, Marcos sống ẩn dật sau dăy núi Sierra Morena.

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198945&stc=1&d=1522800285

Marcos được sói nuôi dưỡng trong suốt 12 năm
Bằng những kỹ năng bảo vệ bản thân, đối mặt với cuộc sống hoang dă được học từ cha nuôi, cậu dễ dàng ḥa nhập với bầy sói. Marcos cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, theo bầy sói về hang động và trở thành một thành viên của bầy. Marcos sinh sống và đi săn cùng “gia đ́nh” mới, cậu dần h́nh thành tập tính ăn uống như loài vật này. Từ đó, Marcos cũng không c̣n nói tiếng người nữa mà phát ra những tiếng gào rú đặc trưng của loài sói.

Cuộc sống hoang dă của Marcos cứ thế trôi qua cho đến 12 năm sau, cậu được lực lượng Guardia Civil t́m thấy và bị ép trở về làng Fuencaliente sống cuộc sống con người. Sau khi trở về, “người rừng” Marcos vẫn không thể hoàn toàn hoà nhập. Cuộc sống hiện tại quá khó khăn khi không có tiền, khác hẳn nơi hoang dă muốn ăn là có thể ăn, muốn uống là được uống. Marcos chật vật với suy nghĩ v́ sao Chính phủ không thể cho anh một cuộc sống ổn định trong xă hội sau khi bắt anh từ rừng xanh hoang dă.

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198946&stc=1&d=1522800285

Khi đă ở tuổi 71, Marcos vẫn có thể bắt chước âm thanh của các con vật
Đến tận ngày hôm nay, khi đă ở tuổi 71, Marcos vẫn có thể bắt chước âm thanh của các con vật như chó sói, đại bàng, nai… Câu chuyện sống cùng bầy sói của Marcos đă được dựng thành phim truyền h́nh với cái tên: Entre Lobos.

Vanya Yudin: cậu bé “người chim”

“Nếu bạn nói chuyện với Vanya, cậu bé sẽ bắt đầu kêu chiêm chiếp” – đó là lời những nhân việt hoạt động xă hội Nga kể lại khi t́m thấy Vanya.

Cậu sống cùng mẹ trong một căn nhà hoang vắng bóng người. Mẹ cậu yêu chim chóc hơn chính con ḿnh. Từ ngày c̣n chưa biết đi, mẹ Vanya đă nhốt cậu bé trong căn pḥng với hàng trăm con chim. Trong mắt bà, Vanya chẳng khác nào một chú chim. Nếu những người bạn cùng trang lứa được ôm ấp, trao những cái hôn yêu thương từ mẹ th́ Vanya lại thiếu vắng tất cả những thứ ấy. Mẹ cậu chẳng những không nói chuyện với con mà chỉ cho con ăn khi đến giờ chim ăn. Bên cạnh Vanya chỉ có những chú chim bầu bạn.

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198944&stc=1&d=1522800285

Vanya đă sống như những chú chim trong một căn nhà hoang vắng bóng người
Nhiều năm bầu bạn với loài lông vũ, Vanya mất khả năng giao tiếp, chẳng thể nói được ǵ ngoài những tiếng chiêm chiếp như chim kêu. Cậu c̣n vẫy hai cánh tay của ḿnh y hệt như động tác chim vỗ cánh. Măi đến năm 7 tuổi, Vanya được các nhân viên hoạt động xă hội phát hiện và đưa cậu trở về. Mẹ của cậu đă phải kư đơn từ bỏ trách nhiệm với Vanya sau những năm tháng ṛng ră bỏ rơi con ḿnh. May mắn thay sau khi đến trung tầm điều trị tâm lư, t́nh trạng của Vanya đă được cải thiện và bắt đầu hoà nhập với thế giới con người.

Traian Caldarar: “người chó Rumani”

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198947&stc=1&d=1522800285

Các bác sĩ suy đoán rằng những con chó hoàng trong khu rừng ở Transylvania đă “nuôi dưỡng” Traian Caldarar
Traian Caldarar là một cậu bé người Rumani với biệt danh “Mowgli” hay “người chó Rumani”. Năm 2002, Traian Caldarar được t́m thấy trong một cánh rừng ở Brasov (Rumani) và được trở về đoàn tụ với gia đ́nh. Mặc dù 7 tuổi nhưng khi được t́m thấy trông cậu như một đứa trẻ 3 tuổi. Cậu không thể giao tiếp, sống trần truồng trong một chiếc hộp các tông. Các bác sĩ suy đoán rằng những con chó hoàng trong khu rừng ở Transylvania đă “nuôi dưỡng” cậu bé. Cậu có những hành vi như một con vật: kích động khi không có thức ăn, luôn luôn t́m kiếm đồ ăn và ngủ ngay sau khi đă ăn no.

Sau khi Traian Caldarar được đón về nhà, mẹ của cậu bé cho hay con trai bé nhỏ của ḿnh đă rời khỏi nhà 3 năm trước sau khi bị người cha bạo hành. Có lẽ bởi sinh ra trong bạo lực gia đ́nh, không thể chịu cảnh đánh đập của người cha tàn nhẫn, cậu đă bỏ đi và trở thành một phần của thiên nhiên hoang dă.

Ivan Mishukov: thủ lĩnh của bầy chó Moscow

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198948&stc=1&d=1522800285

Ivan trở thành thủ lĩnh đầu đàn của bầy chó khi sống ngoài đường phố trong 2 năm
Ivan Mishukov sinh ra ở Reutov năm 1992. Khi cậu lên 4 tuổi, cậu đă bỏ nhà để trốn khỏi mẹ và t́nh nhân nghiện ngập của bà.

Cậu sống lang thang trên phố bằng việc cầu xin những mẩu vụn thức ăn của người qua đường để có thể sống sót. Nhưng không giống với những người bạn vô gia cư, Ivan luôn chia sẻ những ǵ cậu được cho với một con chó. Hành động ấm áp ḷng nhân ái đó đă khiến con chó nảy sinh t́nh cảm với cậu. Đó cũng là lúc cậu t́m thấy “gia đ́nh mới” của ḿnh trên con phố Moscow.

Ivan sớm trở thành thủ lĩnh đầu đàn của bầy chó. Trong mùa đông lạnh giá, những con chó sẽ ngủ quanh cậu để bảo vệ cậu khỏi những lớp tuyết phủ kín đường phố. Chúng cũng sẵn sàng tấn công những người dám làm tổn thương Ivan hay ăn cắp những món đồ Ivan được cho. Cậu sống với những con vật trung thành này suốt 2 năm trước khi được phát hiện và đưa tới trại trẻ mồ côi.

Rochom P’ngieng: cô bé rừng xanh

http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1198949&stc=1&d=1522800285

Cuộc sống thực khiến Rochom P’ngieng sợ hăi
Rochom P’ngieng là con gái của một người đàn ông ở tỉnh Ratanakkiri, Campuchia, được người thân xác nhận đă mất tích từ năm 8 tuổi. Cho đến tận 18 năm sau (đầu năm 2007) cô mới được phát hiện và đă đoàn tụ với gia đ́nh sau đó.

Sau thời gian dài sống nơi hoang dă, cô gặp nhiều khó khăn trong việc thích ứng với cuộc sống thực tại. Cô mất đi khả năng giao tiếp, cô chỉ có thể nói ba từ “cha”, “mẹ” và “đau bụng”. Khi cô đói hoặc khát, cô chỉ vào miệng của ḿnh.

Cuộc sống cách biệt với thế giới đôi khi c̣n khiến Rochom cảm thấy sợ hăi trước con người. Lúc đó, cô ấy xé toạc quần áo mặc trên người, nhất quyết đ̣i bỏ đi. Mẹ Rochom phát hiện ra những hành động kỳ lạ ấy và đă ngăn cô bỏ trốn. Hiện nay, để trông chừng Rochom, cả gia đ́nh thường xuyên không an giấc. Nhưng so với lúc ông Lou mới gặp lại con gái, t́nh trạng của Rochom y đă có nhiều biết đổi. Đó là những tín hiệu vô cùng quư giá với gia đ́nh cô.