sunshine1104
05-29-2018, 05:54
Cuộc sống láng giềng ở VC và Mỹ rất khác xa nhau. “Bà con xa không bằng láng giềng gần”. Đúng vậy, sống ở đâu cũng thế, những người sống gần ta luôn được xem là cách bắc cầu để tạo nên giá trị t́nh thương vững vàng giữa người với người, làm nên màu sắc cuộc sống khi chúng ta xem nhau là hàng xóm. Hăy cùng nhau t́m hiểu hàng xóm ở Mỹ và Việt Nam th́ khác nhau ở những điểm nào nhé?
Quan điểm chung về Tôn giáo giữa láng giềng
Dù hai nước ở xa nhau nhưng quan niệm tôn giáo giữa những người hàng xóm ở cả hai đều hoàn toàn có điểm chung dễ dàng nhận biết. Ở Việt Nam cũng như ở Mỹ, trong mọi khu phố, ai ai cũng sống ḥa đồng, vui vẻ với nhau. Thường gọi thân mật là cô chú, d́ bác,.. như là bà con gần xa trong họ hàng. Chẳng ai quan tâm tới những vấn đề tôn giáo hay người này theo đạo nào. Cùng chung khu nhà với nhau là sẽ luôn thân thiết. Người Việt chúng ta không hề phân biệt vùng miền, tôn giáo hoặc những người mang tín ngưỡng khác đều có đặc tính giống nhau. Những ai mà phân biệt hoặc gây chia rẻ mâu thuẫn giữa các tôn giáo sẽ bị lên án mạnh mẽ. Tại đất nước mà mọi người đều b́nh đẳng tôn giáo và xem trọng các tín ngưỡng của nhau, biến các ngày lễ trong tôn giáo thành lễ hội chung, đó chính là kết quả của tinh thần đoàn kết dân tộc, yếu tố cần thiết trong lư tưởng phát triển và bảo vệ dân tộc.
http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1225631&stc=1&d=1527573057
Những người hàng xóm ở Mỹ cũng rất thân thiện giống như những người bạn “láng giềng” ở Việt Nam
Cách giao tiếp, ứng xử với hàng xóm
Việt Nam và Mỹ đều có đặc điểm chung là sự ḥa đồng và mến khách giữa người láng giềng hàng xóm với nhau. Nhưng đặc điểm cá tính và văn hóa đă tạo ra nét khác biệt trong cách ứng xử, giao tiếp của hai nước này.
Ở Mỹ
Tính người Mỹ thường dứt khoát nên cách nói chuyện của họ cũng vậy, không ṿng vo, ví von. Nói chung, khi người Mỹ nói “được” có nghĩa là chắc chắn được c̣n “không được” có nghĩa là hoàn toàn không. Người Mỹ thường không ngại ngùng khi trả lời là “tôi không biết” nếu như họ thực sự không hiểu vấn đề mà quư khách đang nói tới hoặc “tôi không phụ trách công việc này” nếu như vấn đề mà bạn đề cập đến không trong phạm vi của họ.
Tính lịch sự và thẳng thắn cũng tùy theo từng vùng và từng mức độ. Người New York nổi tiếng là người trực tính và thậm chí là thô bạo nếu so sánh với người Châu Á. Đối với những người vùng Trung Tây cũng thẳng thắn nhưng họ lịch sự hơn. C̣n người California th́ không phải lúc nào cũng nói đúng với ư nghĩa của họ. Ví dụ như tại Los Angeles – mảnh đất của những mơ ước – nếu có người nói với bạn rằng “tôi sẽ quay lại vấn đề này với bạn” th́ có thể họ sẽ làm như vậy nhưng cũng có lúc họ có ngụ ư là “bạn không c̣n cơ hội nữa”.
Đa số người Mỹ thường không có thói quen nói lớn hoặc cười nói trong lúc dùng bữa nơi công cộng. Họ luôn tự giác xếp hàng trật tự đợi khi thấy có 2 người trở lên và không hề có hành động xô đẩy hoặc chen lấn nhau. Cũng như tại cửa ra vào tàu điện ngầm, thang máy hoặc đi xe buưt văn hóa xếp hàng vẫn luôn được chấp hành. Người Mỹ thường có thói quen nói lời cảm ơn hoặc xin lỗi dù đó chỉ 1 việc nhỏ như nhường đường th́ vẫn không quên nói những câu nói ấy.
Ở Việt Nam
Người Việt thường quan tâm đến những mối quan hệ xă hội, cộng đồng. Nguyên nhân này đă dẫn đến việc văn hóa giao tiếp ở Việt Nam rất được coi trọng và được thể hiện ở 2 lư do sau:
Chủ nhà thường rất thích khi có khách viếng thăm. Việc khách đến thăm là một hành động biểu hiện t́nh nghĩa cùng với sự quan tâm giữa các thành viên trong gia đ́nh, hàng xóm nhằm thắt chặt thêm t́nh đoàn kết.
Người Việt Nam thường có tính hiếu khách: “Khách đến nhà không gà th́ vịt”. Khi có khách đến nhà, cho dù là người lạ hay người thân th́ chủ nhà vẫn luôn đón tiếp nồng hậu và đăi khách một bữa ăn thật thịnh soạn cho dù hoàn cảnh có đang khó khăn như thế nào, tính mến khách được thể hiện rất rơ ràng hơn khi bạn về những vùng quê hẽo lánh hoặc miền núi rừng xa xôi.
Quan điểm chung về Tôn giáo giữa láng giềng
Dù hai nước ở xa nhau nhưng quan niệm tôn giáo giữa những người hàng xóm ở cả hai đều hoàn toàn có điểm chung dễ dàng nhận biết. Ở Việt Nam cũng như ở Mỹ, trong mọi khu phố, ai ai cũng sống ḥa đồng, vui vẻ với nhau. Thường gọi thân mật là cô chú, d́ bác,.. như là bà con gần xa trong họ hàng. Chẳng ai quan tâm tới những vấn đề tôn giáo hay người này theo đạo nào. Cùng chung khu nhà với nhau là sẽ luôn thân thiết. Người Việt chúng ta không hề phân biệt vùng miền, tôn giáo hoặc những người mang tín ngưỡng khác đều có đặc tính giống nhau. Những ai mà phân biệt hoặc gây chia rẻ mâu thuẫn giữa các tôn giáo sẽ bị lên án mạnh mẽ. Tại đất nước mà mọi người đều b́nh đẳng tôn giáo và xem trọng các tín ngưỡng của nhau, biến các ngày lễ trong tôn giáo thành lễ hội chung, đó chính là kết quả của tinh thần đoàn kết dân tộc, yếu tố cần thiết trong lư tưởng phát triển và bảo vệ dân tộc.
http://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1225631&stc=1&d=1527573057
Những người hàng xóm ở Mỹ cũng rất thân thiện giống như những người bạn “láng giềng” ở Việt Nam
Cách giao tiếp, ứng xử với hàng xóm
Việt Nam và Mỹ đều có đặc điểm chung là sự ḥa đồng và mến khách giữa người láng giềng hàng xóm với nhau. Nhưng đặc điểm cá tính và văn hóa đă tạo ra nét khác biệt trong cách ứng xử, giao tiếp của hai nước này.
Ở Mỹ
Tính người Mỹ thường dứt khoát nên cách nói chuyện của họ cũng vậy, không ṿng vo, ví von. Nói chung, khi người Mỹ nói “được” có nghĩa là chắc chắn được c̣n “không được” có nghĩa là hoàn toàn không. Người Mỹ thường không ngại ngùng khi trả lời là “tôi không biết” nếu như họ thực sự không hiểu vấn đề mà quư khách đang nói tới hoặc “tôi không phụ trách công việc này” nếu như vấn đề mà bạn đề cập đến không trong phạm vi của họ.
Tính lịch sự và thẳng thắn cũng tùy theo từng vùng và từng mức độ. Người New York nổi tiếng là người trực tính và thậm chí là thô bạo nếu so sánh với người Châu Á. Đối với những người vùng Trung Tây cũng thẳng thắn nhưng họ lịch sự hơn. C̣n người California th́ không phải lúc nào cũng nói đúng với ư nghĩa của họ. Ví dụ như tại Los Angeles – mảnh đất của những mơ ước – nếu có người nói với bạn rằng “tôi sẽ quay lại vấn đề này với bạn” th́ có thể họ sẽ làm như vậy nhưng cũng có lúc họ có ngụ ư là “bạn không c̣n cơ hội nữa”.
Đa số người Mỹ thường không có thói quen nói lớn hoặc cười nói trong lúc dùng bữa nơi công cộng. Họ luôn tự giác xếp hàng trật tự đợi khi thấy có 2 người trở lên và không hề có hành động xô đẩy hoặc chen lấn nhau. Cũng như tại cửa ra vào tàu điện ngầm, thang máy hoặc đi xe buưt văn hóa xếp hàng vẫn luôn được chấp hành. Người Mỹ thường có thói quen nói lời cảm ơn hoặc xin lỗi dù đó chỉ 1 việc nhỏ như nhường đường th́ vẫn không quên nói những câu nói ấy.
Ở Việt Nam
Người Việt thường quan tâm đến những mối quan hệ xă hội, cộng đồng. Nguyên nhân này đă dẫn đến việc văn hóa giao tiếp ở Việt Nam rất được coi trọng và được thể hiện ở 2 lư do sau:
Chủ nhà thường rất thích khi có khách viếng thăm. Việc khách đến thăm là một hành động biểu hiện t́nh nghĩa cùng với sự quan tâm giữa các thành viên trong gia đ́nh, hàng xóm nhằm thắt chặt thêm t́nh đoàn kết.
Người Việt Nam thường có tính hiếu khách: “Khách đến nhà không gà th́ vịt”. Khi có khách đến nhà, cho dù là người lạ hay người thân th́ chủ nhà vẫn luôn đón tiếp nồng hậu và đăi khách một bữa ăn thật thịnh soạn cho dù hoàn cảnh có đang khó khăn như thế nào, tính mến khách được thể hiện rất rơ ràng hơn khi bạn về những vùng quê hẽo lánh hoặc miền núi rừng xa xôi.