nguoiduatinabc
08-04-2019, 04:00
Rất nhiều phụ nữ Việt Nam bị bắt cóc, lừa bán sang Trung Quốc. Nhưng thật đau xót khi người phụ nữ bị chính người chị họ mà ḿnh tin tưởng, lừa bán sang Trung Quốc làm vợ xứ người. Chị không ngờ có ngày được trở về quê hương, gặp lại người thân.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1430145&stc=1&d=1564891192
Cuộc hội ngộ trong mơ
Giờ đây, cuộc sống của chị Hồ Thị Hằng cùng người chồng Trung Quốc tên Thọ và 3 cậu con trai đă ổn định hơn trước. Ngồi bên cạnh người cha già, đôi lúc chị Hằng mỉm cười. Có lẽ, trong mơ chị cũng không bao giờ nghĩ rằng có ngày ḿnh được trở về quê hương, được gặp lại người thân bên xứ người.
Chị Hằng bật khóc khi nhớ lại quá khứ. Vào năm 2006, chị bị dụ đi làm ăn ở bên Trung Quốc, tin người chị họ nên chị chẳng mảy may nghi ngờ hay suy nghĩ. “Họ chỉ nói với tôi đi sang bên ấy làm thuê, sẽ kiếm được nhiều tiền, cuộc sống không c̣n khổ cực như ở quê nữa. Đi đến Tết về là tha hồ tiền tiêu. Tôi tin nên đă giấu bố để đi làm v́ sợ ngăn cản, đến quần áo tôi cũng không kịp mang”, chị Hằng tâm sự.
Sang tới xứ người chị Hằng mới biết ḿnh đă bị lừa. Họ bắt chị ở nhà của chị họ tên Hường cả tuần không cho đi đâu cũng chẳng được làm việc như ban đầu đă hứa. Căn pḥng chị ở không có điện, cửa chỉ mở khi họ cho chị ăn cơm nên chị không biết làm thế nào để liên lạc ra bên ngoài.
Chị Hằng chỉ nhớ, ngày hôm đó chị họ tên Hường và một người lạ gọi chị ra ngoài bảo đến một người thân quen chơi. Sau đó họ thả chị luôn ở đấy, cách chỗ chị ở trước kia 150km. Một thời gian sau chị mới biết, người chị họ đă bán chị với giá 4.000 Nhân dân tệ để làm vợ một người đàn ông tên Thọ.
Những ngày đầu chị chỉ biết khóc, chị lặng lẽ như một cái bóng không hồn v́ nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Ban ngày chị cùng chồng đi làm cỏ thuê, đêm về chị lại khóc nhưng chẳng biết làm thế nào để liên lạc với gia đ́nh.
“Tôi cũng có ư định trốn khỏi nhà chồng, đi lang thang t́m người Việt để xin họ giúp đỡ. Nhưng tôi không biết tiếng, sợ đi ra ngoài lại bị ai bắt th́ khổ. Hơn nữa, chồng tôi là người hiền lành, chịu khó, mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên dần tôi cũng cảm mến và chúng tôi có với nhau hai đứa con. Biết là chồng quư mến ḿnh nhưng ḷng tôi vẫn nặng trĩu nhớ quê hương, tôi luôn đau đáu không biết ở quê nhà bố mẹ có đi t́m tôi và cuộc sống của họ ra sao”, chị Hằng bày tỏ.
Hy vọng đă được nhen nhóm khi một lần chị cùng người chồng đi làm thuê ở Hà Khẩu chị đă gặp một người phụ nữ Việt Nam tên Tám. Sau khi nghe hoàn cảnh của chị người này đă cho chị mượn điện thoại gọi về nhà để thông báo t́nh h́nh, địa điểm cũng như cuộc sống của chị bao lâu nay.
Gọi điện về nhà xong, chị khắc khoải chờ từng giây phút được gặp bố ḿnh. Cuối năm 2010, chị đă được gặp lại bố sau kế hoạch bí mật đă được vạch sẵn. Chị lặng yên khóc mà không thốt nên lời, chỉ nhớ khi đó, bố chị chạy đến ôm chị thật chặt và nói “bố đă t́m được con rồi”.
Hạnh phúc đến từ nước mắt
Đến bây giờ, chị vẫn không sao quên được khoảng thời gian phải ở một nơi xa lạ, không tiền bạc, không người thân bên cạnh. Khi gặp được cha ḿnh, chị Hằng thật ḷng muốn theo về quê nhưng chị c̣n hai đứa con. Chị đă nghe lời cha, chờ thời cơ ông sẽ đưa gia đ́nh chị về Việt Nam sinh sống.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1430146&stc=1&d=1564891192
Lại là những ngày đằng đẵng chờ đợi, hết mẹ sang thăm rồi đến anh trai nhưng chị vẫn chưa thể về cùng họ để sum họp. Chỉ đến khi ông Nhâm có kế hoạch cụ thể chi tiết mới giúp chị và các con về Việt Nam, đưa sự việc ra trước pháp luật.
Chị Hằng bộc bạch thêm: “Sau khi về nghe bố tôi kể đă lặn lội đi t́m tôi khiến tôi đau đớn vô cùng. Nếu không v́ sự nhẹ dạ cả tin chắc gia đ́nh tôi đă không lao đao như vậy. Nhưng v́ thương con bố đă không oán trách tôi nửa lời. Không những thế, giờ bố mẹ con làm nhà làm cửa để vợ chồng tôi có chỗ ăn, ở và nuôi con”.
Nghe chị Hằng nói, ông Nhâm ngồi bên cạnh bật cười: “Làm sao bỏ được giọt máu của ḿnh chứ. Tôi thương hoàn cảnh con rể mồ côi nên đă bảo cả con rể và các cháu ngoại về quê ăn Tết. Nó cũng như hiểu ngầm được ư của tôi và tin tôi nên đă theo chúng tôi về đây. Được cái nó tốt tính lại khéo làm ăn nên tôi cũng thương”.
Cũng theo ông Nhâm, người con rể Trung Quốc cứ hết thời gian lưu trú tại Việt Nam lại phải trở về Trung Quốc rồi ngày ngày trông ngóng được trở lại tỉnh Vĩnh Phúc để gặp vợ và mấy đứa con nhỏ. “Ngày đó, khi con gái tôi đặt chân về Việt Nam tôi đă lập tức tŕnh báo sự việc tới cơ quan chức năng của tỉnh Vĩnh Phúc. Khi ấy là năm 2010. Không lâu sau, tháng 3 năm 2011 đối tượng Trần Thị Hường đă phải đứng trước vành móng ngựa và chịu mức án 6 năm tù giam cho tội ác của ḿnh”, ông Nhâm cho biết.
Nghe ông nói, chị Hằng lại khóc, nhưng đó là giọt nước mắt hạnh phúc. Chị chẳng mong ǵ hơn, chỉ ước gia đ́nh măi được vui vẻ, đong đầy yêu thương.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1430145&stc=1&d=1564891192
Cuộc hội ngộ trong mơ
Giờ đây, cuộc sống của chị Hồ Thị Hằng cùng người chồng Trung Quốc tên Thọ và 3 cậu con trai đă ổn định hơn trước. Ngồi bên cạnh người cha già, đôi lúc chị Hằng mỉm cười. Có lẽ, trong mơ chị cũng không bao giờ nghĩ rằng có ngày ḿnh được trở về quê hương, được gặp lại người thân bên xứ người.
Chị Hằng bật khóc khi nhớ lại quá khứ. Vào năm 2006, chị bị dụ đi làm ăn ở bên Trung Quốc, tin người chị họ nên chị chẳng mảy may nghi ngờ hay suy nghĩ. “Họ chỉ nói với tôi đi sang bên ấy làm thuê, sẽ kiếm được nhiều tiền, cuộc sống không c̣n khổ cực như ở quê nữa. Đi đến Tết về là tha hồ tiền tiêu. Tôi tin nên đă giấu bố để đi làm v́ sợ ngăn cản, đến quần áo tôi cũng không kịp mang”, chị Hằng tâm sự.
Sang tới xứ người chị Hằng mới biết ḿnh đă bị lừa. Họ bắt chị ở nhà của chị họ tên Hường cả tuần không cho đi đâu cũng chẳng được làm việc như ban đầu đă hứa. Căn pḥng chị ở không có điện, cửa chỉ mở khi họ cho chị ăn cơm nên chị không biết làm thế nào để liên lạc ra bên ngoài.
Chị Hằng chỉ nhớ, ngày hôm đó chị họ tên Hường và một người lạ gọi chị ra ngoài bảo đến một người thân quen chơi. Sau đó họ thả chị luôn ở đấy, cách chỗ chị ở trước kia 150km. Một thời gian sau chị mới biết, người chị họ đă bán chị với giá 4.000 Nhân dân tệ để làm vợ một người đàn ông tên Thọ.
Những ngày đầu chị chỉ biết khóc, chị lặng lẽ như một cái bóng không hồn v́ nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Ban ngày chị cùng chồng đi làm cỏ thuê, đêm về chị lại khóc nhưng chẳng biết làm thế nào để liên lạc với gia đ́nh.
“Tôi cũng có ư định trốn khỏi nhà chồng, đi lang thang t́m người Việt để xin họ giúp đỡ. Nhưng tôi không biết tiếng, sợ đi ra ngoài lại bị ai bắt th́ khổ. Hơn nữa, chồng tôi là người hiền lành, chịu khó, mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên dần tôi cũng cảm mến và chúng tôi có với nhau hai đứa con. Biết là chồng quư mến ḿnh nhưng ḷng tôi vẫn nặng trĩu nhớ quê hương, tôi luôn đau đáu không biết ở quê nhà bố mẹ có đi t́m tôi và cuộc sống của họ ra sao”, chị Hằng bày tỏ.
Hy vọng đă được nhen nhóm khi một lần chị cùng người chồng đi làm thuê ở Hà Khẩu chị đă gặp một người phụ nữ Việt Nam tên Tám. Sau khi nghe hoàn cảnh của chị người này đă cho chị mượn điện thoại gọi về nhà để thông báo t́nh h́nh, địa điểm cũng như cuộc sống của chị bao lâu nay.
Gọi điện về nhà xong, chị khắc khoải chờ từng giây phút được gặp bố ḿnh. Cuối năm 2010, chị đă được gặp lại bố sau kế hoạch bí mật đă được vạch sẵn. Chị lặng yên khóc mà không thốt nên lời, chỉ nhớ khi đó, bố chị chạy đến ôm chị thật chặt và nói “bố đă t́m được con rồi”.
Hạnh phúc đến từ nước mắt
Đến bây giờ, chị vẫn không sao quên được khoảng thời gian phải ở một nơi xa lạ, không tiền bạc, không người thân bên cạnh. Khi gặp được cha ḿnh, chị Hằng thật ḷng muốn theo về quê nhưng chị c̣n hai đứa con. Chị đă nghe lời cha, chờ thời cơ ông sẽ đưa gia đ́nh chị về Việt Nam sinh sống.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1430146&stc=1&d=1564891192
Lại là những ngày đằng đẵng chờ đợi, hết mẹ sang thăm rồi đến anh trai nhưng chị vẫn chưa thể về cùng họ để sum họp. Chỉ đến khi ông Nhâm có kế hoạch cụ thể chi tiết mới giúp chị và các con về Việt Nam, đưa sự việc ra trước pháp luật.
Chị Hằng bộc bạch thêm: “Sau khi về nghe bố tôi kể đă lặn lội đi t́m tôi khiến tôi đau đớn vô cùng. Nếu không v́ sự nhẹ dạ cả tin chắc gia đ́nh tôi đă không lao đao như vậy. Nhưng v́ thương con bố đă không oán trách tôi nửa lời. Không những thế, giờ bố mẹ con làm nhà làm cửa để vợ chồng tôi có chỗ ăn, ở và nuôi con”.
Nghe chị Hằng nói, ông Nhâm ngồi bên cạnh bật cười: “Làm sao bỏ được giọt máu của ḿnh chứ. Tôi thương hoàn cảnh con rể mồ côi nên đă bảo cả con rể và các cháu ngoại về quê ăn Tết. Nó cũng như hiểu ngầm được ư của tôi và tin tôi nên đă theo chúng tôi về đây. Được cái nó tốt tính lại khéo làm ăn nên tôi cũng thương”.
Cũng theo ông Nhâm, người con rể Trung Quốc cứ hết thời gian lưu trú tại Việt Nam lại phải trở về Trung Quốc rồi ngày ngày trông ngóng được trở lại tỉnh Vĩnh Phúc để gặp vợ và mấy đứa con nhỏ. “Ngày đó, khi con gái tôi đặt chân về Việt Nam tôi đă lập tức tŕnh báo sự việc tới cơ quan chức năng của tỉnh Vĩnh Phúc. Khi ấy là năm 2010. Không lâu sau, tháng 3 năm 2011 đối tượng Trần Thị Hường đă phải đứng trước vành móng ngựa và chịu mức án 6 năm tù giam cho tội ác của ḿnh”, ông Nhâm cho biết.
Nghe ông nói, chị Hằng lại khóc, nhưng đó là giọt nước mắt hạnh phúc. Chị chẳng mong ǵ hơn, chỉ ước gia đ́nh măi được vui vẻ, đong đầy yêu thương.