florida80
05-05-2021, 19:53
Nguyễn Thị Từ Huy
Ba tôi mất để lại một khoảng trống trên cơi đời này, một khoảng trống trong ḷng tôi. Tôi mang khoảng trống đó trong nhiều năm, cho đến khi gặp Cha. Tôi có một người Ba và một người Cha. Hai người rất khác nhau, và cũng rất giống nhau. Mỗi người, theo cách của ḿnh, đă mang tặng cuộc sống của tôi một ư nghĩ
Tôi không phải là người có đạo, tôi hẳn không có nhu cầu xưng tội, nhưng tôi đă có thể nói mọi điều với với Cha, như có thể nói mọi điều với Ba. Mỗi khi có ǵ cần nói, tôi nh́n ảnh Ba và tự động suy nghĩ của tôi chuyển tới Ba, tôi biết Ba lắng nghe tôi, và đáp lại tôi bằng ánh nh́n từ h́nh hài vĩnh viễn hao gầy trong khung ảnh. Mỗi khi có ǵ cần nói, tôi nhấc máy lên, và gọi cho Cha, hoặc để lại một tin nhắn, Cha sẽ gọi cho tôi.
Mỗi người định nghĩa hạnh phúc theo cách của ḿnh. Tôi định nghĩa hạnh phúc bằng niềm tin mà Ba và Cha dành cho tôi, ở mọi khúc ngoặt trên nẻo đường đời này, ở cả những thời điểm mà tôi biết rằng xung quanh dâng lên chỉ một nỗi hoài nghi mà thôi. Phải, nghi ngờ, ai cũng có quyền đó, không chỉ là quyền tự nhiên, đôi khi nghi ngờ c̣n bị định hướng một cách hết sức tinh tế, và v́ thế cũng trở thành tự nhiên. C̣n niềm tin, có lúc nó được đặt cơ sở trên chính ḷng tin, tự nhiên, b́nh dị, và v́ thế mà chắc chắn, chỉ đơn giản là niềm tin, vậy
https://i.imgur.com/8YTJGOd.png
Trong những lúc khó khăn nhất, tôi đă có hai bàn tay của Ba và của Cha, để nắm chặt, và bước tiếp. Bàn tay vô h́nh của Ba và bàn tay ấm áp của Cha là trợ lực cho những ngày tháng đ̣i hỏi phải có những nỗ lực hơn mức b́nh thường. Và tôi cảm ơn Chúa của Cha đă ban tặng tôi may mắn được gặp Cha trên hành tŕnh vẫn chưa có điểm cuối này, hành tŕnh dẫn tới cơi vô tận.
Nhân Thánh lễ Tạ ơn Kết thúc sứ vụ Giám mục Giáo phận Hà Tĩnh
của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp
Ba tôi mất để lại một khoảng trống trên cơi đời này, một khoảng trống trong ḷng tôi. Tôi mang khoảng trống đó trong nhiều năm, cho đến khi gặp Cha. Tôi có một người Ba và một người Cha. Hai người rất khác nhau, và cũng rất giống nhau. Mỗi người, theo cách của ḿnh, đă mang tặng cuộc sống của tôi một ư nghĩ
Tôi không phải là người có đạo, tôi hẳn không có nhu cầu xưng tội, nhưng tôi đă có thể nói mọi điều với với Cha, như có thể nói mọi điều với Ba. Mỗi khi có ǵ cần nói, tôi nh́n ảnh Ba và tự động suy nghĩ của tôi chuyển tới Ba, tôi biết Ba lắng nghe tôi, và đáp lại tôi bằng ánh nh́n từ h́nh hài vĩnh viễn hao gầy trong khung ảnh. Mỗi khi có ǵ cần nói, tôi nhấc máy lên, và gọi cho Cha, hoặc để lại một tin nhắn, Cha sẽ gọi cho tôi.
Mỗi người định nghĩa hạnh phúc theo cách của ḿnh. Tôi định nghĩa hạnh phúc bằng niềm tin mà Ba và Cha dành cho tôi, ở mọi khúc ngoặt trên nẻo đường đời này, ở cả những thời điểm mà tôi biết rằng xung quanh dâng lên chỉ một nỗi hoài nghi mà thôi. Phải, nghi ngờ, ai cũng có quyền đó, không chỉ là quyền tự nhiên, đôi khi nghi ngờ c̣n bị định hướng một cách hết sức tinh tế, và v́ thế cũng trở thành tự nhiên. C̣n niềm tin, có lúc nó được đặt cơ sở trên chính ḷng tin, tự nhiên, b́nh dị, và v́ thế mà chắc chắn, chỉ đơn giản là niềm tin, vậy
https://i.imgur.com/8YTJGOd.png
Trong những lúc khó khăn nhất, tôi đă có hai bàn tay của Ba và của Cha, để nắm chặt, và bước tiếp. Bàn tay vô h́nh của Ba và bàn tay ấm áp của Cha là trợ lực cho những ngày tháng đ̣i hỏi phải có những nỗ lực hơn mức b́nh thường. Và tôi cảm ơn Chúa của Cha đă ban tặng tôi may mắn được gặp Cha trên hành tŕnh vẫn chưa có điểm cuối này, hành tŕnh dẫn tới cơi vô tận.
Nhân Thánh lễ Tạ ơn Kết thúc sứ vụ Giám mục Giáo phận Hà Tĩnh
của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp