Log in

View Full Version : Truyện ngắn: Chân trần tái ngộ


troopy
10-04-2021, 09:13
Từ miền Tây xa xôi anh 'ngựa phi đường xa' bằng xế hộp có tài xế áo bỏ trong thùng đưa đón ghé thăm tôi. Gần bảy chục, tướng tá anh phong thái và ngon cơm hơn tôi nhiều nhiều lần.

https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1885597&stc=1&d=1633338805
Minh họa: KIM DUẨN

Cao ráo, ria mép và râu quai nón ṿng từ mang tai qua mang tai mảnh như chiếc đũa con. Cha mẹ ơi... già mà đẹp vầy, tôi e thời trẻ bạn già này ra đường nếu không bịt mặt, đàn bà con gái xứ ta mười người đắm đuối anh đúng một chục.

Tôi có viết văn có in sách. Anh nói:

- Chú mày... thông cảm nghe, chú mày sinh một chín năm sáu, tao năm hai vậy tao hơn chú mày bốn tuổi. Sách có câu "nhứt tuế như huynh tam tuế như thúc", hơn một tuổi là anh, hơn ba tuổi là chú. Tao gọi chú xưng anh là phải rồi... đúng hem?

- Dạ... anh.

- Toàn bộ sách của chú mày sáng tác tao thiếu hai cuốn nên đến tận đây mua và xin chữ kư về làm kỷ niệm.

Nói rồi anh biểu tài xế mở cốp xe mang vô, nào gạo nào khô, đặc sản các cái. Thêm một can mười lít đế G̣ Đen danh trấn giang hồ. G̣ Đen hàng đặt đó nghe - anh bảo vậy. Vậy rồi chén khách chén chủ. Anh nói với tài xế:

- Mày ngồi chung luôn. Tối nay ngủ lại một đêm chơi với "nhà dzăn". Chừng nào xỉn th́ kêu taxi đi khách sạn.

Văn chương nghệ thuật cùng tác giả tác phẩm thao thao tuôn ra từ ba cái mỏ làng. Anh đọc nhiều. Các tác giả từ Tây sang Đông từ Âu sang Á. Văn học cổ điển và hiện đại anh nói tôi nghe không dám xen một câu. Lại sành thi ca mới là ác chiến. Thích thật. Tầm cỡ này mà đi xế hộp, hạ ḿnh, thăm viếng th́ sướng luôn chứ thích là chuyện nhỏ. Hết văn chương lại tâm sự đời tôi:

- Bà mẹ nó... sau rút lui chiến thuật, tức là chạy làng, tao đang ở Huế. Đúng là "mất nhà lũ chó lăng xăng chạy, mất tổ đàn chim dáo dác bay" mày ơi. Tao cởi đồ trận vô nhà dân xin đồ xivin. Súng ống đồ trận mũ nồi đỏ đen xanh nâu vứt đầy đường. Ê... mày biết không... tao là vua đi bộ đó nghe.

Có rượu nên tôi cũng rổn rảng:

- Anh đi bộ sao qua thằng này.

- Ừ há... tao quên mày là dân "ngậm diêm mễ t́m trầm".

- T́m trầm th́ nghĩa địa ǵ. Đi "địu" mệt th́ nghỉ. Xét cần ngồi chơi đấu láo cả buổi cũng không sao. Đi t́m may mắn không vội được. Tự do. C̣n đi mà được quy định bởi thời gian mới là ác đạn.

- Là sao?

- Th́ có giai đoạn gia đ́nh rơi từ đỉnh cao xuống vực sâu. Ăn sạch bách dăm ba đồng bạc lẻ, tôi phải kiếm sống bằng nghề tiều phu. Tự chặt củi, tự đem về bán cho ḷ than bằng cách thuê cộ bánh hơi.

Cộ bánh hơi là một cái thùng được đóng bằng gỗ, dưới thùng có nhíp có trục để gắn hai bánh xe tải, đằng trước là hai cái càng. Tài xế nắm càng khoác sợi dây lên vai, phía sau là ba bốn năm anh chị em đẩy. Trên cộ là củi để bán cho ḷ than.

Lúc ấy tôi ở thị trấn Phú Thạnh và đi lấy củi trên đỉnh đèo Cù Mông. Từ thị trấn lên đỉnh đèo là chục cây số. Hết đèo c̣n phải trèo lên đỉnh núi mới có củi. Bốn giờ sáng là cơm nắm trong mo cau cùng búa rựa lên đường.

Đi bộ sao cho đến đỉnh đèo là rạng sáng. Giải lao mười lăm phút lại thêm nửa tiếng để... trèo lên, dô ta, ta hăy trèo lên... chỗ có củi. Cơm nước xong là vung búa vung rựa nhại thơ Phan Chu Trinh rằng: Làm trai đứng trên đỉnh Cù Mông. Vùng vẫy cho ra củi đốt than. Vung rựa chặt bay dăm bảy khúc...

Ngừng lấy hơi, nhấp ngụm rượu, tôi kể tiếp:

- Hôm ấy vung tay hạ một cây kơnia, rựa của tôi bị găy đôi. Vậy là cả bọn kéo nhau lội bộ về. Anh biết không... trưa nắng chang chang, nóng và bén như thủy tinh. May mà đă được trui rèn nên cái gọi là tia cực tím chỉ đủ để trí tôi đen như heo mọi chứ chả mùi mẻ chi. Đang lê lết th́...

- Sao nữa... chú mày rê ra quá.

- Đi ngược với bọn tôi là một anh trai cũng đen như củ súng. Nh́n qua biết ngay lính bại trận đang trên đường về quê. Thấy anh đi chân trần tôi thương cảm quá nên băng qua...

Tôi hỏi:

- Sao chân trần vậy anh?

- Từ Huế vào, dép bị đứt nên vậy bồ ơi.

- Lết bộ mấy ngày rồi?

- Hai tuần rồi mới vô được tới đây. Về tận Vĩnh Long chắc trên hai tuần nữa.

Tôi thả đôi dép trong chân ḿnh:

- Anh mang đôi này mà về... tôi cũng như anh chả có ǵ để giúp. Mong anh về đến nhà b́nh an.

Nghe đến đây độc giả ái mộ, gần bảy mươi đẹp và ngon cơm hơn tôi xa lắc, chồm qua bàn ôm vai tôi mà rằng:

- Bà mẹ ơi... nhà dzăn ơi... tao là cái thằng mày cho đôi dép nè... Cái chi tiết cho dép này mày chưa viết nên tao không biết, chứ biết là tao t́m mày từ khuya rồi...

VietBF@sưu tập