troopy
11-10-2021, 03:29
60 tuổi, tôi nhận được lời cầu hôn từ một Việt kiều, mẹ tôi th́ tỏ ra vui mừng c̣n anh trai tôi buông lời đầy cay đắng, ngăn cản em gái.
Tôi năm nay 60 tuổi, đă nghỉ hưu. Thời trẻ, tôi từng yêu và đính ước chuyện trăm năm với một người đàn ông bằng tuổi. Gần ngày cưới anh bất ngờ hủy hôn, rồi bỏ đi không lời từ biệt.
Cú sốc khiến tôi khép cửa trái tim, không dám mở ḷng cùng ai. Bạn bè, người thân ra sức mai mối, tôi vẫn chối từ.
Năm 40 tuổi, mẹ khuyên tôi ra ngoài kiếm ai tử tế, đẻ đứa con, sau này về già c̣n có nơi nương tựa. Lúc đó, tôi nghĩ, ḿnh không phải giáo viên nhưng làm trong môi trường giáo dục, muốn ǵ cũng phải giữ tác phong chuẩn mực. Cứ thế tôi ở vậy, chăm sóc bố mẹ, vui vầy với các cháu con anh trai.
Mẹ không nói ra nhưng tôi biết thẳm sâu trong ḷng bà rất buồn. Bà không yên ḷng khi con gái chưa yên bề gia thất.
Ngày nhận quyết định nghỉ hưu, tôi lên kế hoạch du lịch xuyên Việt một ḿnh, thăm quan các địa danh nổi tiếng.
Thời gian du lịch, tôi gặp Khải - Việt kiều Úc. Cả hai bằng tuổi nên chúng tôi xưng hô bạn bè.
Khải là chủ tiệm ăn Việt, từng có một đời vợ và 2 đứa con. Hôn nhân giữa đường đứt gánh, Khải không đến với ai mà tập trung kinh tế nuôi con. Các con trưởng thành, anh tranh thủ về thăm quê hương, đi chơi cho khuây khỏa.
Cảnh ngộ không giống nhau nhưng đi du lịch một ḿnh buồn, chúng tôi trở thành bạn đường. Cảm nhận ban đầu, tôi thấy Khải tử tế, chân thành.
Khi về nước, Khải thường xuyên gọi điện, gửi thư điện tử về hỏi han, quan tâm. Dần dần, chúng tôi quư mến, nảy sinh t́nh cảm đặc biệt.
Năm nào Khải cũng gửi quà sinh nhật cho tôi. Tṛn 5 năm quen biết, Khải không gửi quà về mà gửi một bức thư cầu hôn. Anh bày tỏ, bản thân không khá giả nhưng sẽ lo lắng, quan tâm tôi thật tốt.
Nếu tôi đồng ư, anh sẽ nhờ người thân bên đại sứ quán giúp tôi hoàn thiện thủ tục nhanh chóng. Ngày nào Khải cũng gọi điện về hỏi han, giục tôi sớm quyết định.
Tôi dù đă lớn tuổi nhưng vẫn c̣n mẹ già, anh trai. Tôi tâm sự với gia đ́nh. Mẹ tôi ủng hộ, hi vọng con gái hạnh phúc. Anh tôi lại một mực phản đối.
Anh nói tôi đă ở vậy bao nhiêu năm, tốt nhất, đừng lấy chồng nữa, người đời dị nghị, x́ xào không hay.
Theo lời anh, tôi nên ở nhà chăm sóc mẹ, thi thoảng tụ tập bạn bè, đi chơi cho nhàn thân. Giờ tôi mới lấy chồng, sang bên kia xa lạ, không có người thân thích, chẳng khác nào đánh cược số phận.
Về phần Khải, anh thấy tôi không hồi đáp liềm mua vé bay về Việt Nam gặp gia đ́nh tôi thuyết phục. Trước sự nhiệt t́nh của anh, tôi gật đầu đồng ư.
Anh bàn tính, sẽ tổ chức cưới đơn giản, mời họ hàng hai bên, rồi bay sang bên kia trước. Khi nào mọi thủ tục xong xuôi, sẽ quay về đón tôi sang.
Nhờ sự vun vén của mẹ, chúng tôi lên kế hoạch tổ chức đám cưới. Anh trai vẫn giữ thái độ khó chịu, buông lời cay đắng: “Già rồi c̣n ham, cô với nó ăn ở được bao lâu. Sau này gặp chuyện đừng về nhà khóc lóc”.
Mẹ động viên: “Anh cũng thương con, lo cho con thôi. Sau này sống vui vẻ, hạnh phúc là được. Quan trọng con t́m được người để con dựa vào lúc yếu đuối, chia ngọt sẻ bùi cho những năm tháng c̣n lại, đừng suy nghĩ nhiều”.
Thấy anh trai ngăn cản quyết liệt, ḷng tôi chùn lại. Tôi sợ áp lực miệng đời. Liệu người ta có nhạo báng tôi không? Cuộc sống sau này với Khải ra sao?
Trăm ngàn câu hỏi bủa vây. Tôi rất bế tắc, xin hăy cho tôi lời khuyên!
https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1916691&stc=1&d=1636514942
VietBF@sưu tập
Tôi năm nay 60 tuổi, đă nghỉ hưu. Thời trẻ, tôi từng yêu và đính ước chuyện trăm năm với một người đàn ông bằng tuổi. Gần ngày cưới anh bất ngờ hủy hôn, rồi bỏ đi không lời từ biệt.
Cú sốc khiến tôi khép cửa trái tim, không dám mở ḷng cùng ai. Bạn bè, người thân ra sức mai mối, tôi vẫn chối từ.
Năm 40 tuổi, mẹ khuyên tôi ra ngoài kiếm ai tử tế, đẻ đứa con, sau này về già c̣n có nơi nương tựa. Lúc đó, tôi nghĩ, ḿnh không phải giáo viên nhưng làm trong môi trường giáo dục, muốn ǵ cũng phải giữ tác phong chuẩn mực. Cứ thế tôi ở vậy, chăm sóc bố mẹ, vui vầy với các cháu con anh trai.
Mẹ không nói ra nhưng tôi biết thẳm sâu trong ḷng bà rất buồn. Bà không yên ḷng khi con gái chưa yên bề gia thất.
Ngày nhận quyết định nghỉ hưu, tôi lên kế hoạch du lịch xuyên Việt một ḿnh, thăm quan các địa danh nổi tiếng.
Thời gian du lịch, tôi gặp Khải - Việt kiều Úc. Cả hai bằng tuổi nên chúng tôi xưng hô bạn bè.
Khải là chủ tiệm ăn Việt, từng có một đời vợ và 2 đứa con. Hôn nhân giữa đường đứt gánh, Khải không đến với ai mà tập trung kinh tế nuôi con. Các con trưởng thành, anh tranh thủ về thăm quê hương, đi chơi cho khuây khỏa.
Cảnh ngộ không giống nhau nhưng đi du lịch một ḿnh buồn, chúng tôi trở thành bạn đường. Cảm nhận ban đầu, tôi thấy Khải tử tế, chân thành.
Khi về nước, Khải thường xuyên gọi điện, gửi thư điện tử về hỏi han, quan tâm. Dần dần, chúng tôi quư mến, nảy sinh t́nh cảm đặc biệt.
Năm nào Khải cũng gửi quà sinh nhật cho tôi. Tṛn 5 năm quen biết, Khải không gửi quà về mà gửi một bức thư cầu hôn. Anh bày tỏ, bản thân không khá giả nhưng sẽ lo lắng, quan tâm tôi thật tốt.
Nếu tôi đồng ư, anh sẽ nhờ người thân bên đại sứ quán giúp tôi hoàn thiện thủ tục nhanh chóng. Ngày nào Khải cũng gọi điện về hỏi han, giục tôi sớm quyết định.
Tôi dù đă lớn tuổi nhưng vẫn c̣n mẹ già, anh trai. Tôi tâm sự với gia đ́nh. Mẹ tôi ủng hộ, hi vọng con gái hạnh phúc. Anh tôi lại một mực phản đối.
Anh nói tôi đă ở vậy bao nhiêu năm, tốt nhất, đừng lấy chồng nữa, người đời dị nghị, x́ xào không hay.
Theo lời anh, tôi nên ở nhà chăm sóc mẹ, thi thoảng tụ tập bạn bè, đi chơi cho nhàn thân. Giờ tôi mới lấy chồng, sang bên kia xa lạ, không có người thân thích, chẳng khác nào đánh cược số phận.
Về phần Khải, anh thấy tôi không hồi đáp liềm mua vé bay về Việt Nam gặp gia đ́nh tôi thuyết phục. Trước sự nhiệt t́nh của anh, tôi gật đầu đồng ư.
Anh bàn tính, sẽ tổ chức cưới đơn giản, mời họ hàng hai bên, rồi bay sang bên kia trước. Khi nào mọi thủ tục xong xuôi, sẽ quay về đón tôi sang.
Nhờ sự vun vén của mẹ, chúng tôi lên kế hoạch tổ chức đám cưới. Anh trai vẫn giữ thái độ khó chịu, buông lời cay đắng: “Già rồi c̣n ham, cô với nó ăn ở được bao lâu. Sau này gặp chuyện đừng về nhà khóc lóc”.
Mẹ động viên: “Anh cũng thương con, lo cho con thôi. Sau này sống vui vẻ, hạnh phúc là được. Quan trọng con t́m được người để con dựa vào lúc yếu đuối, chia ngọt sẻ bùi cho những năm tháng c̣n lại, đừng suy nghĩ nhiều”.
Thấy anh trai ngăn cản quyết liệt, ḷng tôi chùn lại. Tôi sợ áp lực miệng đời. Liệu người ta có nhạo báng tôi không? Cuộc sống sau này với Khải ra sao?
Trăm ngàn câu hỏi bủa vây. Tôi rất bế tắc, xin hăy cho tôi lời khuyên!
https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1916691&stc=1&d=1636514942
VietBF@sưu tập