Log in

View Full Version : N G Ă R Ẽ (Phần 1: Bước ngoặt cuộc đời)


troopy
11-10-2021, 03:35
Tuấn rón rén đến "kho bạc" riêng, anh đưa mắt quan sát một ṿng, dường như thấy an toàn, anh rút hai tờ 500 ngh́n ra khỏi kho bạc rồi đút vội vă vào túi quần sau. Xong xuôi, Tuấn trở ra và đẩy chiếc xe máy ra khỏi nhà.
- Tối rồi, anh c̣n tính đi đâu vậy anh?
- Anh đi dự sinh nhật của anh Tùng, sếp của anh em ạ! Em ăn cơm trước đi, khỏi chờ anh nghe em!
Nói rồi, Tuấn đề xe và phóng đi mất dạng .Trang ngồi lặng lẽ ở góc giường. Trang cảm thấy uất nghẹn dâng lên. Có cái ǵ như đè trái tim Trang đau lắm! Trang cố nén lại mà nước mắt chực trào ra...
Tuy không vào cái kho bạc kiểm tra nhưng Trang biết, nguồn quỹ đen đó sẽ mất đi một số tiền. Kệ! Kiểm tra rồi càng đau ḷng hơn...
Trang t́nh cờ phát hiện ra cái "kho bạc", cái quỹ đen của chồng mấy tháng trước. Lần đó Trang lặng người, thẫn thờ, hoang mang như muốn sụp đổ tinh thần. C̣n nỗi đau nào bằng nỗi đau khi biết chồng ḿnh phản bội. Nhưng Trang không phản ứng theo kiểu các cô vợ khác. Một phần v́ Trang rất dịu dàng, thuỳ mị. Một phần Trang mong muốn và chờ đợi chồng ḿnh tự ray rứt, sửa đổi. Nhưng....
Ba năm trước, Tuấn và Trang yêu nhau và trở thành vợ chồng không lâu sau đó. Tuấn làm ở Công ty Bảo hiểm nhân thọ Nhà nước nên có nguồn thu nhập ổn định. Tuấn rất thương vợ và có trách nhiệm với gia đ́nh, nhất là sau khi Trang hư thai. Tuấn càng yêu thương, chăm sóc Trang hơn. Trang th́ không ăn học được cao nên giờ chỉ ở nhà làm nội trợ. Những tưởng cuốc sống b́nh yên như vậy, không ngờ...
Ngày Trang nghe mấy đứa bạn Trang x́ xầm với nhau rồi t́nh cờ lọt tới tai Trang là Tuấn có... "Bồ" ở bên ngoài, Trang không tin . Nhưng với giác quan vô h́nh của người vợ, Trang cảm nhận được điều đó là đúng. Cho đến khi Trang t́nh cờ phát hiện cái "kho bạc" kia th́ mọi việc sáng tỏ! Trang đau lắm! Trang từng đêm khóc thầm lặng lẽ. Mấy lần Trang định bỏ nhà về với mẹ nhưng rồi không hiểu sao Trang không thực hiện ư định đó đến ngày hôm nay.
Trang lấy điện thoại, bấm gọi anh Tùng, người mà chồng Trang nói sẽ đến đó dự sinh nhật. Máy đổ chuông, bài nhạc chờ quen thuộc vang lên... "Thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu"...
- A lô! Tùng nghe đây!
- Anh Tùng hả? Em Trang, vợ anh Tuấn nè!
- À! Chào Trang! Gọi cho anh có chuyện ǵ không em?
- Ghét anh lắm! Sinh nhật mà cũng không mời em một tiếng!
- Sinh nhật ǵ? Sinh nhật của anh tháng trước rồi mà?
- Hi hi... Chọc ghẹo anh thôi! Em tính điện nhờ anh có gặp anh Tuấn, anh nhắc giùm ảnh chạy xe không nên uống bia, rượu. Dù sao anh cũng là sếp của ảnh mà.
- Ui trời! Bữa nay c̣n chọc ghẹo anh nữa! Để gặp Tuấn anh nhắc nó em yên tâm đi!
- Dạ em cảm ơn anh Tùng nhiều! Bye anh nhé!
Chưa kịp đợi anh Tùng trả lời, Trang buông điện thoại. Trang thấy cả một vùng tối đen trước mặt ḿnh. Tuấn đă lừa dối Trang, nói là đi sinh nhật anh Tùng. Có lẽ Tuấn đă hẹn ḥ với "Bồ" của ảnh rồi. Cái cảm giác bị chồng lừa dối, ngoại t́nh chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được hết nỗi đắng cay, chua chát...
Trang nằm vật ra giường. Trang không khóc mà nước mắt cứ trào ra. Khoảng không gian trước mặt trở nên mờ ảo, vô h́nh... Chừng mười phút sau, Trang đi đến một quyết định. Có thể đó là quyết định mang tính... "bước ngoặt" trong cuộc đời Trang.
Trang vào nhà sau rửa mặt. Trang cảm thấy đầu óc ḿnh trống rỗng nhưng vô cùng tỉnh táo. Khi nỗi đau đă đến tận cùng rồi th́ c̣n sợ điều ǵ nữa. Có điều, Trang không hành động nông nỗi, mất kiểm soát. Phụ nữ ai mà không ghen? Nhưng Trang không bao giờ ghen theo cái kiểu phô trương cho cả xóm làng biết. Nhục nhă thêm thôi chứ có hănh diện ǵ? Có giữ được trái tim của người ta đâu?...
Trang lặng lẽ thu xếp vài bộ đồ vào cái túi nhỏ. Trang lấy tờ giấy viết vào đó mấy ḍng chữ rồi Trang đặt tờ giấy đó vào chỗ "kho bạc", tức là nơi cất giấu quỹ đen của chồng. Trang mạnh dạn, cương quyết bước ra khỏi ngôi nhà thân yêu mà vợ chồng Trang đă bao năm gắn bó. Cái mái ấm che mưa chắn gió này giờ đây trở thành là nơi tâm băo của giông băo cuộc đời Trang!
Trang lặng lẽ nhưng kiên quyết bước đi. Đi đâu Trang vẫn chưa biết nhưng Trang không thể ở lại chốn gần gũi thân quen mà giờ đây đầy cay đắng này. Giờ cũng khoảng bảy giờ tối. Ánh trăng non đầu tháng mờ ảo, nhạt nḥa nhưng cũng giúp Trang lầm lũi bước đi như kẻ vô hồn...
Trang nặng nề lê đôi chân từng bước chân dưới ánh sáng mờ ảo của trăng non đầu tháng. Giờ ḿnh đi đâu đây? Trang không biết nữa. Đầu óc Trang trống rỗng. Không thể về nhà mẹ ḿnh, v́ Tuấn sẽ đến t́m. Trang muốn chôn vùi tất cả những ǵ ḿnh đă trải qua. À... hay là ḿnh đi thành phố? Nghe nói ở đó người ta cần người giúp việc nhà nhiều lắm. Làm ǵ cũng được, miễn có tiền sống qua ngày rồi tùy theo số phận thôi...
Quyết định vậy, Trang đi ra Quốc lộ đón xe đêm về thành phố Sài G̣n. Mỗi bước chân lại đưa Trang xa dần mái nhà thân yêu của ḿnh, xa dần người chồng mà Trang hết ḷng yêu thương... Tại sao anh lại phản bội em?... Tại sao anh làm em đau ḷng đến mức này anh Tuấn ơi!...
Tới ven đường, Trang ngồi xuống nghỉ mệt ở một góc gần cây đèn đường.
- Đi đâu em ơi? - Một anh lơ xe hỏi Trang khi chiếc xe giường nằm ghé lại.
- Tui đi... Sài G̣n! - Trang đáp.
- Lên đi nè! Xe này vô Bến xe Miền Tây luôn nè!
Trang bước vội lên xe. Người lơ xe chỉ cho Trang ghế giường nằm số 7. Xe chạy bon bon v́ về tối thưa xe cộ. Trên xe tắt hết đèn sáng, chỉ c̣n dăy đèn mờ đỏ. Mọi người thoải mái nắm trên ghế ngă. Nhiều người bắt đầu ngủ lim dim. Tiếng nhạc du dương, buồn buồn từ cái máy hát của xe vang lên âm ấm, trầm buồn....
... "Thôi là hết! Anh đi đường anh"...
Trang nghe nhói trong lồng ngực. Trang là người nặng t́nh, sống nội tâm nên cú sốc này quá lớn. Nó làm cho Trang hụt hẫng, chơi vơi...
... "Người ta đă bỏ tôi rồi bạn ơi!... Đâu c̣n chi nữa mà mong mà chờ"...
Trang bậc khóc. Trang lấy khăn lau vội những giọt nước mắt. Trang sợ mọi người nh́n thấy Trang khóc. Cũng may là trên xe đèn chỉ mập mờ, hơn nữa người ta cũng không chú ư ǵ đến Trang. Người th́ lim dim ngủ, người th́ măi mê bấm, xem điện thoại...
- Tới nhà ăn rồi! Xuống ăn uống, vệ sinh đi cô bác ơi! - Tiếng bác tài oang oang. Mọi người hối hả, lao nhao xuống xe, vào trạm dừng chân của xe. Duy nhất chỉ c̣n Trang ở lại trên xe. Trang không thấy đói, dù hồi chiều Trang không ăn cơm chiều. Mà giờ này làm sao Trang nuốt nổi cái ǵ? Hơn nữa, Trang không có tiền nhiều. Trong người Trang có không được 300 ngh́n đồng. Cái "Kho bạc" (tức quỹ đen của chồng Trang) có nhiều tiền lắm, nhưng v́ sĩ diện, Trang không lấy một đồng nào hết. Dù lúc đi, ư nghĩ đó có thoáng qua trong đầu Trang.
Bây giờ, không gian trên xe trở nên vắng lặng đến lạ lùng. Chỉ c̣n tiếng hát vô t́nh vẫn du dương theo những cung bậc cảm xúc của nó.
- "Người ta dỗ ngọt tôi vào t́nh yêu...
Bây giờ chê chán nẻo đi, đường về...
Cũng đành... chấp nhận mà thôi
Và mặc cho... Con tạo xoay vần"....
* * *
Tuấn đi "dự sinh nhật" về đến nhà cũng gần mười một giờ khuya. Tuấn thắng xe trước thềm nhà vội vă.
- Em ơi! Anh về rồi nè!
Đáp lại lời Tuấn là sự im lặng khác thường. Mọi lần, dù Tuấn về khuya cỡ nào th́ Trang vẫn luôn chờ mở cửa. Linh cảm có điều ǵ đó bất ổn, Tuấn xuống xe, lại chỗ cửa nhà. Tuấn hốt hoảng khi thấy cái ổ khóa màu xám đen đă khóa ngoài. Ủa? Giờ này mà vợ ḿnh đi đâu?
Tuấn mở khóa cửa vào nhà. Tuấn quan sát một lượt xung quanh nhà: Không có ǵ thay đổi cả. Vậy vợ ḿnh đi đâu mà khóa cửa?
Tuấn móc chiếc điện thoại ra, vội bấm gọi cho vợ. Đáp lời Tuấn không phải là lời của Trang mà là một cô gái khác với giọng rất chuẩn đă được lập tŕnh sẵn:
- Thuê bao quư khách vừa gọi hiện không liên lạc được! Xin quư khách vui ḷng gọi lại sau!..
Tuấn hoang mang, lo sợ một điều ǵ đó không rơ ràng. Chưa bao giờ có chuyện này xảy ra. Tuấn cũng không lường trước t́nh huống này nên Tuấn rất bối rối, lo sợ. Tuấn ngồi xuống ghế, ráng định thần lại, gom nhặt các sự kiện để t́m lời đáp cho sự vắng mặt khó hiểu của vợ... À... phải rồi! Mấy bữa nay Tuấn thấy vợ ḿnh hơi buồn buồn. Tuấn có hỏi nhưng Trang nói không có ǵ. Vậy rồi cho qua.
Nhưng vợ ḿnh đi đâu? V́ sao đi?... Chuyện ḿnh và cô ấy lén lút đâu có ai biết, cũng đâu nghe vợ ḿnh nói ǵ đâu? Tuần rối loạn, Tuấn không thể lư giải câu chuyện này được. Sục nhớ tới... Kho bạc, quỹ đen riêng, Tuấn vội vă vào xem. Tuấn hoảng hồn khi thấy tờ giấy của vợ ḿnh trong đó. Tuấn run rẩy mở tờ giấy ra đọc...
- ANH ƠI...
KHI ANH ĐỌC NHỮNG D̉NG CHỮ NÀY TH̀ CÓ LẼ EM ĐĂ ĐI XA LẮM. ĐI NƠI NÀO TH̀ NGAY CẢ EM CŨNG KHÔNG BIẾT NỮA!...
CHUYỆN CỦA ANH EM ĐĂ BIẾT TỪ LÂU RỒI. GIỜ NÀY CÓ NÓI CŨNG ĐÂU CÓ Ư NGHĨA G̀ PHẢI KHÔNG ANH?
CHẮC EM KHÔNG XỨNG ĐÁNG LÀM VỢ CỦA ANH, THÔI EM TRẢ ANH VỀ VỚI TỰ DO... EM BÂY GIỜ CHẮC CÓ LẼ KHÔNG C̉N NƯỚC MẮT MÀ KHÓC NỮA RỒI. TIM EM ĐAU LẮM. LÀM G̀ TRÊN ĐỜI NÀY CÓ NGƯỜI VỢ NÀO KHÔNG GHEN HẢ ANH? CHO DÙ CÓ XẢY RA CHUYỆN G̀ TH̀ ANH MĂI MĂI LÀ NGƯỜI CHỒNG DUY NHẤT CỦA ĐỜI EM...
Tuấn ngồi sụp xuống nền gạch men. Tuấn bủn rủn tay chân. Trời ơi! Vợ ḿnh đă biết ḿnh như vậy mà vẫn im lặng cam chịu! Trời ơi...
Thật ra trong thâm tâm của Tuấn không hề có nghĩ bỏ vợ theo bồ. Tuấn biết vợ ḿnh là một người vợ tuyệt vời trên đời này. Vợ Tuấn thương chồng, hy sinh tất cả cho chồng. Vợ ḿnh chưa bao giờ mua sắm riêng cho bản thân một chiếc áo, chiếc quần... Bao nhiêu đồ đạc, túi xách... của Trang đều do Tuấn "bắt" Trang mua. Ngay cả hộp kem thoa mặt, cây son môi... Tuấn cũng nói măi Trang mới chịu mua. Tuấn thương vợ lắm chứ. Phụ nữ mà, ai không thích phấn son trang điểm, quần áo mới?
Có thể nói: Tuấn là một người chồng hết ḷng yêu thương vợ và luôn nuông chiều, ga lăng với vợ . Chuyện Tuấn có "bồ" phải chăng là định mệnh? Lúc đầu biết cô ấy, Tuấn cũng chỉ chào hỏi xă giao nhưng cô ấy có t́nh cảm với Tuấn và luôn chủ động, tạo điều kiện để Tuấn có cơ hội tiếp cận... Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy!...
Tuấn khóc như một đứa trẻ con. Khóc trong nỗi ăn năn, oán giận bản thân ḿnh... Khóc v́ thương người vợ chung thủy, dịu dàng... Ttang ơi! Giờ này em ở đâu?... Có lẽ lúc này Tuấn hiểu rơ nhất cái cảm giác... "Mất rồi mới tiếc mới đau "...
Những ngày tiếp theo, Tuấn sống trong nỗi cô đơn kinh khủng, trong nỗi buồn vô tận, trong nỗi đau tột cùng, trong nỗi nhớ vợ đến cháy ḷng...
Mấy bữa sau, Tuấn qua nhà mẹ vợ để thăm ḍ tin tức của vợ dù Tuấn biết chắc là vợ ḿnh không bao giờ về đó ở. Tuân biết vợ ḿnh tuy dịu dàng, kín đáo nhưng cũng rất kiên cường, mạnh mẽ.
Tuấn ngại ngùng và hổ thẹn với mẹ vợ lắm. Ḿnh biết nói ǵ với mẹ đây? Cái cảm giác tội lỗi nặng trĩu trong ḷng Tuấn.
- Con Trang có điện cho mẹ. Nó nói rơ mọi chuyện rồi!
Tuấn quỳ gối trước mặt mẹ vợ. Tuấn rất muốn nói lời xin lỗi mẹ mà Tuấn không mở lời được. Tự nhiên cổ Tuấn nghẹn lại. Tuấn gục đầu khóc nức nở.
- Ở đời ai cũng có lúc phạm sai lầm con à! Mẹ đau lắm chứ! Mẹ thương con gái mẹ lắm. Mẹ chỉ có ḿnh nó. Mẹ biết con thương vợ nhiều mà. Chuyện đă lỡ rồi, mẹ không trách con đâu...
Phải chi mẹ vợ chửi mắng Tuấn, Tuấn sẽ nhẹ nhơm hơn. Đắng này, tấm ḷng mẹ bao dung như biển cả càng làm Tuấn thấy ḿnh hổ thẹn, xấu xa và vô cùng bé nhỏ...
- Thôi con đừng buồn nữa! Mẹ biết con Trang mà. Nó thương chồng lắm. Để từ từ cho nó khuây khoả rồi mẹ khuyên nó về...
Như trút bỏ được tảng đá ngàn cân, Tuấn lắp bắp :
- M... ẹ... ơ... i...
* * *
Xe tới Bến xe Miền Tây gần 4 giờ sáng. Cảnh Bến xe thật nhộn nhịp. Mọi người hối hả, vội vàng, lao nhao...
Trang bước xuống xe. Trang không có ǵ để vội vă cả. Bây giờ Trang cũng không biết ḿnh phải đi đâu nữa. Ở chốn đô thành Sài G̣n phồn hoa, tấp nập này, Trang cảm thấy ḿnh lạc lơng, bơ vơ và sợ hăi. Trang đi ra ngoài cổng Bến xe. Trang ngồi thu ḿnh ở dưới một góc cây. Trời se lạnh. Ánh đèn đường vàng đục giăng đều khoảng cách. Sài G̣n đêm ngày ǵ cũng tấp nập, vội vă. Nhịp sống khác ở dưới vùng quê quá.
Trang cố gắng lăng quên đi tất cả. Nhưng thật trớ trêu! Càng cố quên th́ càng nhớ thêm! Kia là ngôi nhà thân quen, đó là góc bếp quen thuộc... Và.... Chồng Trang! Người mà Trang cố gắng quên nhất nhưng lại hiện lên trong tâm thức Trang rơ ràng nhất. Ḱa là nụ cười của chồng... Ḱa là những cử chỉ quan tâm, chăm sóc, yêu thương Trang... Tất cả hiện ra rơ ràng như một thước phim quay chậm...
- "Người ơi! Khi cố quên là khi ḷng nhớ thêm"...
Từng giọt, từng giọt nước mắt của Trang cứ vô t́nh rơi xuống nền gạch lát... Anh Tuấn ơi! Sao anh... nỡ ḷng đối xử với em như vậy?... Em có lỗi ǵ với anh đâu?...
* * *
Trời đă vào đông. Ở Sài G̣n, tiết trời chỉ se se lạnh nhưng Trang cảm nhận được sự băng giá trong tim ḿnh. Người ta nói phải làm mà:" Cái lạnh nhất không phải ở vùng băng giá mà đó là cái lạnh ở trong tim!" Xét cho cùng th́ cũng đúng. Khi người vợ đă có cảm giác bị chồng phản bội, phụ bạc th́ không có nỗi đau buồn nào bằng. Điều đó chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được hết.
Vậy là Trang đă xa chồng cũng hơn 6 tháng rồi. Thời gian đó đối với một đời người cũng như một cái chớp mắt, nhưng với Trang th́ dài vô tận. Trang xin được việc làm phụ bán quán ốc. Cái quán đó rất lớn, buôn bán tấp nập, nhộn nhịp, nhất là khoảng thời gian từ trưa đến 9 giờ tối. Trang được chủ quán trả lương 4 triệu mỗi tháng. Tiền bạc lúc này không phải là vấn đề quan tâm nhất của Trang. Được chỗ làm, có nguồn thu nhập, sống qua ngày để t́m quên lăng. Trang thuê căn pḥng trọ b́nh dân ở gần chỗ làm cho tiện.
Ngày ngày, Trang lo chạy bàn, dọn dẹp, rửa chén, đĩa... Nói chung Trang tự giác làm việc như một cái máy. Ở không th́ mắc công suy nghĩ vẫn vơ, rồi lại nhớ, lại buồn,, lại tủi, lại đau, lại khóc...
Trang thỉnh thoảng lại gọi điện thoại cho mẹ ḿnh. Mỗi lần gọi, mẹ Trang đều khóc. Mẹ Trang kêu Trang tha lỗi cho chồng mà quay về. Mẹ thường nói: Nó (chồng Trang) đă ăn năn, hối hận lắm rồi. Nó đă cắt đứt quan hệ với con nhỏ kia rồi. Nó thường xuyên qua thăm mẹ. Lần nào qua nó cũng khóc. Thấy nó bây giờ ốm (gầy) quá, mẹ chịu không nổi con ơi! Cái ǵ bỏ qua được th́ nên bỏ qua, chuyện ǵ tha thứ được th́ nên tha thứ con à. Đời người mà, ai không phạm sai lầm...
Mỗi lần điện thoại cho mẹ xong là Trang khóc hết nước mắt. Dĩ nhiên chồng Trang không thể gọi điện thoại được cho Trang. V́ mỗi lần gọi cho mẹ Trang xong là Trang đổi sim điện thoại. Trang muốn... "trả thù" chồng. Phải cho chồng Trang nếm trải nỗi đau!
Khu nhà trọ Trang thuê gần với Khu Quy hoạch "treo". Đất th́ công ty nào đó đă mua và đền bù, giải tỏa nhưng không khởi công xây dựng ǵ hết. Giờ là khu đất hoang, cây cỏ mọc um tùm như đất hoang ở vùng quê vậy. Chim chóc, côn trùng hội tụ về nhiều lắm.
Ngày ngày, Trang đi làm mà ḷng măi buồn man mác. Nhất là khi thành phố lên đèn. V́ lúc đó rất nhiều gia đ́nh đoàn tụ ở quán ốc. Vợ chồng con cái họ vui vẻ, hạnh phúc cười đùa, tṛ chuyện... Trang khát khao niềm hạnh phúc ấy. Trang càng tủi thân hơn mà đâu có dám khóc. Bán quán mà khóc chắc người ta đuổi việc sớm quá. V́ vậy, dù vẫn nở nụ cười trên môi nhưng Trang cũng không thể che giấu được nét buồn trong ánh mắt. Có lẽ v́ Trang là cô gái quê lại có nét thoáng buồn nên mấy anh ở thành phố rất thích ngắm Trang. Họ chọc ghẹo đủ lời đường mật... Trang chỉ cười trừ. Trang đă quá thất vọng và hụt hẫng với cuộc đời rồi. Chữ t́nh yêu giờ trở nên xa xỉ với Trang. Trang càng hờ hững, mấy chàng trai thành phố càng cố chinh phục. Có người c̣n tỏ t́nh ra mặt với lời hứa là một cuộc sống trên nhung lụa. Những viễn cảnh cao sang đó cũng không có ư nghĩa ǵ đối với Trang lúc này.
Trang trở về pḥng trọ cũng gần 10 giờ đêm. Trang mệt mỏi nằm nghỉ trên chiếc giường. Trời bỗng đổ mưa đêm. Mưa không lớn nhưng cứ rơi rả rích. Tiếng côn trùng rền rĩ tạo thành bản hợp xướng vô vàn cung bậc ở khu đất quy hoạch "treo". Ôi từng hạt mưa như thấm vào tận đáy ḷng Trang... Trang bậc khóc tức tưởi. Cái giá lạnh, sự cô đơn cùng hợp tác hành hạ Trang. Bất chợt thoáng qua trong ư nghĩ của Trang: "Hay là ḿnh... về nhà với chồng? " Không! Người ta đă phụ bạc ḿnh! Ḿnh trở về khác ǵ đi cầu xin chút t́nh yêu thừa thăi! Không! Ḿnh phải lăng quên tất cả! Phải vùi chôn tất cả vào kí ức!...
Ông trời thật trớ trêu! Sao lại mưa đêm dai dẳng như vậy? Từng tiếng mưa vỡ vụn khi chạm vào mái tole của ngôi nhà trọ. Không biết mấy giờ rồi, Trang vẫn trằn trọc nhưng giấc ngủ c̣n ở nơi nào xa xôi lắm...
"Đêm nghe tiếng mưa rơi
Đếm mấy triệu hạt rồi
Mà không vơi nỗi nhớ!..."
* * *
Tuấn và Tùng ngồi nhâm nhi mấy lon bia ở một quán nhỏ gần Công ty Bảo hiểm. Chuyện của Tuấn và Trang chỉ có ḿnh Tùng biết
Tùng ở Công ty là sếp của Tuấn nhưng ngoài đời hai người thân thiết như anh em.
- Vô nào! Chuyện ǵ rồi cũng sẽ có cách giải quyết! Tùng nâng ly bia đánh "rốp" vào ly bia của Tuấn. Tuấn uống mà cảm nhận cái vị đắng của bia. Tuấn đỏ mắt, gần như van xin Tung:
- Anh giúp giùm em anh Tùng ơi!
- Được rồi! Anh hứa sẽ giúp chú em mày lần này. Nhớ đó! Chỉ một lần này thôi đó! Chú mày bậy bạ quá! Được người vợ như vậy đốt đuốc t́m c̣n chưa được. Vậy mà c̣n bày đặt đèo bồng... Tội chú mày anh sẽ xử sau!...
Về nhà, Tuấn nôn nao đến lạ thường. Bắt đầu lóe lên một tia hy vọng. Cả mẹ vợ và sếp đều ủng hộ, hứa giúp Tuấn đoàn viên với vợ. Đêm đó, Tuấn không tài nào chợp mắt được. Tuấn mơ đến một ngày không xa, vợ ḿnh sẽ quay về nhà.
- Em ơi! Anh xin chịu tất cả! Miễn ḿnh đừng xa nhau!...
* * *
Đă sắp Tết Nguyên Đán.
Khu nhà trọ không c̣n một người nào thuê cả. Họ đều là dân ở các miền quê lên thành phố làm việc. Tết đến, mọi người nôn nao về quê đoàn tụ với gia đ́nh. Giờ đây cả khu nhà trọ chỉ c̣n một ḿnh Trang ở lại. Trang thấy lẻ loi, trống vắng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Trang muốn về nhà lắm chứ! Trang nhớ mẹ lắm chứ! Trang nhớ chồng lắm chứ! Nỗi nhớ ấy đốt cháy ḷng Trang mỗi lúc đêm về. Trang sợ ban đêm lắm. Trang chỉ mong trời sáng măi để Trang làm việc. Và Trang cứ làm như một cái máy vô tri. Làm để không có thời gian suy nghĩ, làm để khỏi phải nhớ khỏi phải đau ḷng!...
Nhưng Trang không thể trốn được quy luật của tự nhiên. Trời hết ngày rồi phải đến đêm! Trang phải đối diện với màn đêm, phải đối diện với biết bao suy nghĩ, bao dằn vặt, thổn thức, tổn thương. Người ta nói cũng đúng: "Kẻ nặng t́nh th́ thường đau khổ! ". Biết làm sao được? Trời đă bắt Trang như vậy rồi...
Không gian càng về khuya càng tĩnh mịch. Tất cả im lặng một cách đáng sợ. Ngay cả lũ côn trùng cũng không c̣n cất bản giao hưởng nhiều cung bậc cảm xúc...
- Anh Tuấn ơi! Em nhớ anh lắm! Em thương chồng lắm mà! Sao anh nỡ ḷng phản bội em?... Từng giọt, từng giọt... nước mắt chảy dài theo gương mặt Trang rồi rơi xuống chiếc gối. Và chiếc gối đă đẫm cả nước mắt. Kệ! Trang không lau! Cứ khóc cho nhẹ ḷng! Bây giờ đâu c̣n ai ở đây mà mắc cỡ!... Ai biểu mày đầu thai làm con gái làm ǵ cho khổ vậy Trang ơi!...
Ôi! Mùa xuân đă về, tràn ngập những... ḍng nước mắt!
* * *
Vậy là mùa Xuân đă trôi qua một cách vô vị và trống rỗng với Trang. Cũng gần một năm xa nhà, xa chồng rồi. Thời gian ấy với người b́nh thường như một cái chớp mắt. Nhưng với Trang sao mà dài lê thê, vô tận.
Qua Tết, Trang lại vùi đầu vào công việc. Trang vẫn làm như một cái máy đă lập tŕnh điều khiển tự động. Trang rất sợ ḿnh rảnh việc. Rảnh th́ lại nhớ , lại đau, lại buồn, lại tủi, lại khóc... Bà chủ quán ốc thương Trang lắm. Bà ấy nói với mọi người trong nhà: " Chưa thấy người làm nào mà lại giỏi giang, không nề công đến như vậy! ". Dĩ nhiên bà ấy đâu biết v́ sao Trang tự giác làm việc nhiệt t́nh đến như vậy. Bà ấy và chủ nhà trọ nơi Trang thuê là chị em với em. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên thú vị. Bà chủ nhà trọ có gia cảnh giàu có. Bà ấy có đứa con trai duy nhất tên là Quang. Quang lớn hơn Trang bốn tuổi và vẫn chưa lấy vợ. Mẹ Quang cứ hối thúc hoài mà Quang cứ lần lựa măi. Có lẽ Quang chưa t́m được người như ư.
Ở nhà trọ, Trang và Quang cũng chỉ quen biết xă giao, lần mà Giang đóng tiền tháng thuê pḥng trọ. Không có mẹ Quang ở nhà, Quang thu tiền thay mẹ. Có lẽ cái nhan sắc mặn mà, pha lẫn nét thoáng buồn nơi ánh mắt của Trang đă làm xao xuyến trái tim Quang. Từ đó, Quang t́m mọi thời cơ để tiếp cận Trang. Dĩ nhiên, Trang luôn giữ khoảng cách, ư tứ. Phần nhiều có lẽ do Trang đă chán chường, ê chề chuyện t́nh cảm, phần v́ Trang vẫn luôn yêu thương chồng.
* * *
Trang mở mắt choàng tỉnh. Trời! Sao ḿnh như vậy?
Trang nh́n xung quanh mặt lượt. Những chiếc giường y tế bằng i - nox trắng loáng, trên đó có những bệnh nhân đủ mọi lừa tuổi. Trang nh́n lại ḿnh. Chỗ cổ tay trái của Trang là mũi kim tiêm với hai miếng băng keo dán chéo h́nh chữ X giữ cố định kim tiêm. Phía trên treo chai nước biển (nước truyền dịch) đang nhỏ xuống cái ống dẫn nhỏ xíu từng giọt chậm răi, đều đều...
- Trang! Em tỉnh rồi!
- Ôi! Anh Quang! Sao Trang lại ở đây vậy anh?
- Tối qua, em bị ngất (xỉu) ở pḥng trọ. Mẹ và anh đưa em vô đây. Mẹ về rồi để trông nhà trọ em ạ!
- Nhưng... Trang bị ǵ hả anh?
- Bác sĩ nói em bị suy kiệt thôi, chỉ cần truyền dịch, nghỉ ngơi vài hôm là khỏe thôi em ạ! Thôi em nghỉ đi, anh đi mua chút cháo cho em ăn nhé? Trang chưa kịp trả lời th́ Quang đă đi vội vă, khuất dạng.
Có lẽ do Trang làm việc quá sức cộng với quá nhiều suy nghĩ, đau buồn. Ngày qua ngày cứ lấy đi dần sức khỏe của Trang cho đến lúc Trang suy kiệt, ngă quỵ.
Trang chưa kịp nghĩ ngợi ǵ th́ Quang trở lại, trên tay cầm bọc cháo nhỏ.
- Anh đút cháo Trang ráng ăn nhé!
- Trang... không thấy đói...
- Ráng ăn chút đi em cho mau khỏe...
Trang không thể từ chối sự chăm sóc, lo lắng của Quang. Dù có ngượng ngùng, ngần ngại. Trong lúc cô đơn và bệnh tật, con người ta trở nên yếu mềm và cần sự quan tâm, yêu thương lắm, nhất là phụ nữ.
Quang tŕu mến, nhẹ nhàng đút từng muỗng (th́a) cháo cho Trang. Trang xúc động lại hơi mắc cỡ (xấu hổ), ngại ngùng... Tại sao lúc này không có chồng ḿnh bên cạnh?... Tại sao không phải là anh vậy anh Tuấn ơi? Trang mủi ḷng, tủi thân... rồi hai ḍng nước mắt cứ tuôn trào...
- Nín... đi... em! Quang bối rối lấy chiếc khăn tay lau nhẹ hai ḍng nước mắt trên gương mặt hốc hác nhưng xinh đẹp, dễ thương của Trang. Có lẽ từ lúc này, Quang... yêu Trang thật sự!
Ba ngày sau, Trang khỏe lại và xuất viện. Tiền viện phí Quang đă thanh toán. Trang dù có năn nỉ trả lại cho Quang nhưng Quang kiên quyết nhưng nhẹ nhàng không nhận lại. Trở về nhà trọ, mẹ Quang cho Trang lên ở trong một pḥng sang trọng, đầy đủ tiện nghi ở tầng hai của nhà Quang. Trang bối rối, bất ngờ quá...
- Bác chỉ có thằng Quang là con. Nó lớn rồi mà không chịu lập gia đ́nh. Nói thật với con... Con trai Bác đă thương con rồi. Bác đă xem con như người trong nhà. Con cứ ở đây đi. Có duyên th́ làm dâu bác, không đủ duyên th́ làm con gái bác...
Trang cảm thấy sững sờ! T́nh huống này Trang chưa h́nh dung trước.
- Nhưng... Con... Trang tính nói: "Con đang có chồng " mà chưa kịp nói th́ mẹ Quang ân cần, tŕu mến:
- Ở đây đi con gái của... mẹ!
Rồi mẹ Quang đi xuống tầng dưới v́ có khách đến thuê pḥng. Trang thật sự khó xử và vô cùng bối rối...
Không gian trở lại yên tĩnh, Trang bỗng dưng cảm thấy nhớ chồng vô cùng. Nỗi nhớ dường như muốn cháy ḷng. Và Trang lấy sim cũ lắp vào máy. Trang làm theo một sự điều khiển của bản năng. Trang run run tay khi mở danh bạ điện thoại và thấy số điện thoại của chồng. Trang định gọi nhưng rồi do dự. Người ta đă phụ ḿnh rồi, sao ḿnh gọi cho người ta làm ǵ... Khoảng thời gian vài phút đấu tranh tư tưởng ấy mà Trang thấy dài lê thê. Cuối cùng Trang quyết định không gọi cho chồng mà gọi cho anh Tùng qua zalo.
Tùng bắt máy, mừng quưnh hỏi gấp gáp:
- Em đang ở đâu vậy Trang?
- Em đang ở Sài G̣n anh ạ!
- Rồi em làm việc ǵ?
- Em phụ bán quán ốc.
- Trời! Tùng thốt lên. Về nhà thôi em à. Gần một năm là đă đủ trừng phạt thằng Tuấn rồi. Con người mà, ở đời có lúc cũng phạm sai lầm. Nó ăn năn, hối hận lắm rồi em ạ! Nó lúc này ốm đi nhiều lắm. Em c̣n cố chấp coi chừng ngày về không thấy được mặt chồng đâu đó!
- Kệ ảnh!.. Trang nói ra vẻ cứng nhưng trong ḷng Trang cảm thấy xót xa...
- Không tin lời anh th́ nh́n đi rồi biết!
Trang chưa kịp hiểu lời anh Tùng nói nh́n cái ǵ th́ màn h́nh điện thoại chợt tối, cùng lúc Trang nghe âm thanh rẹt... rẹt... nho nhỏ phát ra. Khi màn h́nh điện thoại sáng lại th́ Trang sững sờ...
- Trời ơi! Anh Tuấn! Chồng ḿnh giờ như vậy đó sao?
Một gương mặt hốc hác, gầy trũng cả hai hố mắt. Gương mặt ấy đă quá quen thuộc mà cũng quá xa lạ với Trang lúc này... Trang bất ngờ v́ không ngờ gặp lại chồng lúc này...
- Trang... ơi... em... ơi...
Tuấn nấc nghẹn từng tiếng khó nhọc. Rồi không hiểu sao Trang không chịu nổi khi nh́n thấy chồng ḿnh khóc. Trang bấm tắt máy điện thoại lúc nào Trang cũng không biết nữa... Chuông điện thoại reo liên tục. Không chịu nổi cái âm thanh đó và gương mặt hốc hác, tội nghiệp của chồng. Trang... tắt nguồn điện thoại trong vô thức, như là một hành động theo bản năng vậy. Không gian trở lại vắng lặng một cách đáng sợ.
- Anh ơi!... v́ sao anh lại ra đến nông nỗi này anh Tuấn ơi...
Tất cả trở thành xa lạ với Trang. Chồng ḿnh đó sao? Người chồng mà Trang hết ḷng yêu thương giờ trở thành khác lạ đến vậy sao? Chỉ duy nhất ánh mắt của Tuấn là vẫn vậy. Ánh mắt cương nghị nhưng dịu dàng cứ như đang nh́n Trang măi với lời khẩn cầu tha thiết từ tận nơi sâu thẳm của trái tim...
- "Đôi mắt người xưa... xin đừng buồn v́ tôi... Cho trái tim tôi ngủ... quên... chuyện t́nh xưa lỡ làng"...

https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1916699&stc=1&d=1636515281

* Ḱ tiếp: NGĂ RẼ
Phần 2: Cầu vồng sau cơn mưa.

VietBF@sưu tập