troopy
11-11-2021, 09:26
Tôi không nhớ chính xác con chim sáo mái chết đă bao lâu rồi. Nhưng tôi nhớ rằng, kể từ hôm ấy, con chim sáo trống vẫn ngày ngày bay về, đậu trên cành tre sau hè nhà tôi mà hót. Tiếng hót của nó thật thê lương. Cứ âm âm, vang vọng vào trong không gian bao la, huyền ảo của một buổi chiều quê tím ngắt, b́nh yên đầy cô tịch.
Tôi quan sát nó, nghe tiếng nó kêu mà ḷng buồn vô hạn. Có lẽ rằng, nó đang khóc thương cho người bạn đời xấu số của nó, cũng như con người khóc thương nhau....
Vào mùa hè năm tôi học lớp năm, không biết từ đâu có một cặp sáo trắng bay đến, đậu ở bụi tre sau hè nhà tôi. Một chú sáo trống màu lông hơi vàng. Cùng một cô sáo mái lông trắng tinh, đầu điểm xuyến đen trông thật đẹp. Chúng bay lượn, đuổi bắt rồi rù nhau trên cành rất quấn quưt, yêu đương mặn nồng. Chúng bay đến vào đầu giờ chiều, chơi đến khi ánh nắng chuyển ngà rồi sang tím th́ mới bay đi. Cứ như vậy, đều đặn mỗi ngày...
Tôi rất thích đôi chim sáo này, nhưng tôi không có ư định bắt nhốt chúng vô lồng để làm của riêng cho ḿnh, dù anh tôi là một thợ săn chim rất giỏi. V́ tôi vốn thích những thứ tự nhiên. Đối với tôi sự tự nhiên mới đem lại niềm vui và hạnh phúc. Nên chẳng bao giờ tôi muốn bắt hay nhốt một con ǵ vào lồng, vào chậu. Tôi muốn chúng tự do bay lượn, tự nhiên giữa trời giữa đất như khi chúng được sinh ra. Không g̣ bó, không bị ép buộc th́ tiếng hót của chúng mới vui tươi, mới trong trẻo và đem đến hạnh phúc cho muôn loài.
Cũng kể từ khi có đôi chim sáo đến chơi nhà, tôi không c̣n đọc sách ở trong nhà nữa mà tôi mang sách ra đầu hàng ba ngồi đọc. Sẳn tiện để quan sát đôi chim luôn. Từng cử chỉ của chúng dành cho nhau khiến ḷng tôi cảm thấy ngọt ngào. Tôi mơ mộng, vẽ ra một viễn cảnh tương lai cho chính bản thân ḿnh...một viễn cảnh thật tươi đẹp.
Nhưng đến một hôm, th́ một chuyện buồn đă xảy ra. Con mèo mướp nhà tôi, không biết từ khi nào nó cũng đă để ư đến đôi chim ấy... Nó mon men lại gần bụi tre, rồi nó ŕnh, đôi mắt gian xảo của nó quan sát từng chuyển động của hai chú chim đáng yêu, hiền hậu. Rồi nó rón rén đến gần, chuẩn bị sẳn móng vút giơ lên đợi chờ cơ hội. Khi chú chim mái vừa xà xuống cành tre thấp hơn th́ nó vươn thân nhảy chổm lên. Cô chim mái bị vật xuống đất, chết tươi. Ḍng máu đỏ chảy ra từ thân ḿnh trắng mút, thấm dần vào đất. Chú chim trống hoảng sợ, bay lên cao rồi biến mất sau rặng tre ngoài bờ hè. Tiếng kêu xé ḷng của chú chim vẫn c̣n vang lên trong kí ức của tôi, như một kỷ niệm buồn trong quá khứ, chẳng thể nào xoá nhoà đi được...
Tôi mang xác con chim tội nghiệp đi chôn, đào một cái lỗ ngay nơi nó chết. Rồi rải xuống đó ít hoa cải vàng, cúc tím và hoa muống làm huyệt phần cho nó thêm đẹp, thêm thơm. Tôi chôn nó với tấm chân t́nh thiện lương nhất của một đứa trẻ lên chín, lên mười. Cùng với trái tim rung động v́ một t́nh yêu đẹp đă tan, cùng với những giọt nước mắt trong như pha lê, nhỏ xuống đầy thương cảm. Tôi nh́n lên cành tre, cành lá xanh ŕ vẫn c̣n đong đưa trong gió mà từ nay mất đi đôi chim yêu nhau đậu trên cành. Tôi nghĩ rằng, sẽ chẳng bao giờ tôi c̣n thấy lại con chim trống màu lông hơi vàng đó nữa, bởi có lẽ sự kinh sợ của ngày hôm đó, sẽ ám ảnh nó suốt ṿng đời c̣n lại. Nó sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi đau thương này một lần nào nữa để cất lên tiếng hót, dù là tiếng hót đau thương đến xé ḷng...
Nhưng không, nó vẫn quay lại mỗi ngày, đều đặn dù chỉ có một ḿnh. Tôi quan sát nó, nh́n ngắm hành tŕnh cô độc của nó bay đi bay về trong nhiều tháng liền. Tôi đă nhốt con mèo của tôi lại bằng một cái lồng úp khi chiều buông. Tôi không muốn nh́n thấy chú chim chung thủy ấy phải chết...
Rồi đến một ngày nó không đến nữa. Suốt nhiều tuần sau đó, nó không quay lại. Nó đi nơi nào tôi chẳng biết. Ḷng tôi nao nao buồn...
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ là lâu lắm. Khi tôi dần dần quên đi thói quen đợi chờ con sáo trắng bay về đậu trên cành tre sau hè, quên đi cái chết buồn của con sáo mái trắng tinh, xinh đẹp th́ tôi lại nghe thấy tiếng chim sáo ríu rít ngoài bờ tre...
"Ôi! Con sáo...!"
Tôi chạy ra ngoài sân. Đứng nh́n trong ánh nắng chiều hiu hắt...
Con sáo lại bay về, nhưng lần này nó không về một ḿnh. Nó về với một con sáo khác. Một con sáo mái có màu lông trắng như tuyết.
Tôi đứng nh́n chúng bay nhảy, gù nhau trên cành, chợt đâu đó...nước mắt tôi rơi...
Đó cũng là lần cuối cùng con sáo trống quay về...Từ đó về sau con sáo không bao giờ quay lại nữa...
Nhiều năm sau này khi tôi đă trưởng thành. Tôi cũng không bao giờ quên được đôi chim sáo đó. Nó là một hồi ức thật đẹp trong chuỗi ngày thơ ấu của tôi. Khi ấy, có lẽ tôi có chút hờn trách con sáo trống nhưng rồi khi tôi lớn lên tôi hiểu được một điều. Người chết th́ đă chết rồi, người sống th́ phải tiếp tục sống. Nếu tôi là con sáo đă chết, tôi cũng chẳng hy vọng người bạn đời của ḿnh phải cô độc cả đời tiếc thương tôi. Tôi chỉ muốn người ấy của tôi được t́m được hạnh phúc mới, sống một đời an yên...
"Sáo bay, sáo bay, sang sông một chiều...mưa buồn mênh mông...
Có ai đứng trông như người t́nh cũ ngơ ngác bờ sông...
Sáo ơi, sáo ơi bay xa ruộng đồng bỏ bài ca xưa, để trong gió mưa tiếng ḷng ai hát như tiếng người thương…"
VietBF@sưu tập
Tôi quan sát nó, nghe tiếng nó kêu mà ḷng buồn vô hạn. Có lẽ rằng, nó đang khóc thương cho người bạn đời xấu số của nó, cũng như con người khóc thương nhau....
Vào mùa hè năm tôi học lớp năm, không biết từ đâu có một cặp sáo trắng bay đến, đậu ở bụi tre sau hè nhà tôi. Một chú sáo trống màu lông hơi vàng. Cùng một cô sáo mái lông trắng tinh, đầu điểm xuyến đen trông thật đẹp. Chúng bay lượn, đuổi bắt rồi rù nhau trên cành rất quấn quưt, yêu đương mặn nồng. Chúng bay đến vào đầu giờ chiều, chơi đến khi ánh nắng chuyển ngà rồi sang tím th́ mới bay đi. Cứ như vậy, đều đặn mỗi ngày...
Tôi rất thích đôi chim sáo này, nhưng tôi không có ư định bắt nhốt chúng vô lồng để làm của riêng cho ḿnh, dù anh tôi là một thợ săn chim rất giỏi. V́ tôi vốn thích những thứ tự nhiên. Đối với tôi sự tự nhiên mới đem lại niềm vui và hạnh phúc. Nên chẳng bao giờ tôi muốn bắt hay nhốt một con ǵ vào lồng, vào chậu. Tôi muốn chúng tự do bay lượn, tự nhiên giữa trời giữa đất như khi chúng được sinh ra. Không g̣ bó, không bị ép buộc th́ tiếng hót của chúng mới vui tươi, mới trong trẻo và đem đến hạnh phúc cho muôn loài.
Cũng kể từ khi có đôi chim sáo đến chơi nhà, tôi không c̣n đọc sách ở trong nhà nữa mà tôi mang sách ra đầu hàng ba ngồi đọc. Sẳn tiện để quan sát đôi chim luôn. Từng cử chỉ của chúng dành cho nhau khiến ḷng tôi cảm thấy ngọt ngào. Tôi mơ mộng, vẽ ra một viễn cảnh tương lai cho chính bản thân ḿnh...một viễn cảnh thật tươi đẹp.
Nhưng đến một hôm, th́ một chuyện buồn đă xảy ra. Con mèo mướp nhà tôi, không biết từ khi nào nó cũng đă để ư đến đôi chim ấy... Nó mon men lại gần bụi tre, rồi nó ŕnh, đôi mắt gian xảo của nó quan sát từng chuyển động của hai chú chim đáng yêu, hiền hậu. Rồi nó rón rén đến gần, chuẩn bị sẳn móng vút giơ lên đợi chờ cơ hội. Khi chú chim mái vừa xà xuống cành tre thấp hơn th́ nó vươn thân nhảy chổm lên. Cô chim mái bị vật xuống đất, chết tươi. Ḍng máu đỏ chảy ra từ thân ḿnh trắng mút, thấm dần vào đất. Chú chim trống hoảng sợ, bay lên cao rồi biến mất sau rặng tre ngoài bờ hè. Tiếng kêu xé ḷng của chú chim vẫn c̣n vang lên trong kí ức của tôi, như một kỷ niệm buồn trong quá khứ, chẳng thể nào xoá nhoà đi được...
Tôi mang xác con chim tội nghiệp đi chôn, đào một cái lỗ ngay nơi nó chết. Rồi rải xuống đó ít hoa cải vàng, cúc tím và hoa muống làm huyệt phần cho nó thêm đẹp, thêm thơm. Tôi chôn nó với tấm chân t́nh thiện lương nhất của một đứa trẻ lên chín, lên mười. Cùng với trái tim rung động v́ một t́nh yêu đẹp đă tan, cùng với những giọt nước mắt trong như pha lê, nhỏ xuống đầy thương cảm. Tôi nh́n lên cành tre, cành lá xanh ŕ vẫn c̣n đong đưa trong gió mà từ nay mất đi đôi chim yêu nhau đậu trên cành. Tôi nghĩ rằng, sẽ chẳng bao giờ tôi c̣n thấy lại con chim trống màu lông hơi vàng đó nữa, bởi có lẽ sự kinh sợ của ngày hôm đó, sẽ ám ảnh nó suốt ṿng đời c̣n lại. Nó sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi đau thương này một lần nào nữa để cất lên tiếng hót, dù là tiếng hót đau thương đến xé ḷng...
Nhưng không, nó vẫn quay lại mỗi ngày, đều đặn dù chỉ có một ḿnh. Tôi quan sát nó, nh́n ngắm hành tŕnh cô độc của nó bay đi bay về trong nhiều tháng liền. Tôi đă nhốt con mèo của tôi lại bằng một cái lồng úp khi chiều buông. Tôi không muốn nh́n thấy chú chim chung thủy ấy phải chết...
Rồi đến một ngày nó không đến nữa. Suốt nhiều tuần sau đó, nó không quay lại. Nó đi nơi nào tôi chẳng biết. Ḷng tôi nao nao buồn...
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ là lâu lắm. Khi tôi dần dần quên đi thói quen đợi chờ con sáo trắng bay về đậu trên cành tre sau hè, quên đi cái chết buồn của con sáo mái trắng tinh, xinh đẹp th́ tôi lại nghe thấy tiếng chim sáo ríu rít ngoài bờ tre...
"Ôi! Con sáo...!"
Tôi chạy ra ngoài sân. Đứng nh́n trong ánh nắng chiều hiu hắt...
Con sáo lại bay về, nhưng lần này nó không về một ḿnh. Nó về với một con sáo khác. Một con sáo mái có màu lông trắng như tuyết.
Tôi đứng nh́n chúng bay nhảy, gù nhau trên cành, chợt đâu đó...nước mắt tôi rơi...
Đó cũng là lần cuối cùng con sáo trống quay về...Từ đó về sau con sáo không bao giờ quay lại nữa...
Nhiều năm sau này khi tôi đă trưởng thành. Tôi cũng không bao giờ quên được đôi chim sáo đó. Nó là một hồi ức thật đẹp trong chuỗi ngày thơ ấu của tôi. Khi ấy, có lẽ tôi có chút hờn trách con sáo trống nhưng rồi khi tôi lớn lên tôi hiểu được một điều. Người chết th́ đă chết rồi, người sống th́ phải tiếp tục sống. Nếu tôi là con sáo đă chết, tôi cũng chẳng hy vọng người bạn đời của ḿnh phải cô độc cả đời tiếc thương tôi. Tôi chỉ muốn người ấy của tôi được t́m được hạnh phúc mới, sống một đời an yên...
"Sáo bay, sáo bay, sang sông một chiều...mưa buồn mênh mông...
Có ai đứng trông như người t́nh cũ ngơ ngác bờ sông...
Sáo ơi, sáo ơi bay xa ruộng đồng bỏ bài ca xưa, để trong gió mưa tiếng ḷng ai hát như tiếng người thương…"
VietBF@sưu tập