Log in

View Full Version : NỖI L̉NG BIẾT NGỎ CÙNG AI


goodidea
11-12-2021, 10:28
Uyên là PGĐ của công ty Hạnh Nguyên, một công ty cung cấp vật liệu xây dựng. Chồng cô là một bác sĩ đa khoa. Hai nhà nội ngoại đều ở gần. Chồng Uyên thuộc tuưp người rất nhu ḿ và cưng chiều vợ. Những ngày nghỉ anh thường đưa cô đi đến một số điểm du lịch gần nhà để giải trí. Một năm th́ ít nhất anh cũng xin nghỉ phép để đưa cô đi chơi xa một chuyến: Khi th́ Đà Lạt, Vũng Tàu, khi th́ Nha Trang, Cần Thơ, Kiên Giang... Gần như chỗ nào trên mảnh đất h́nh chữ S cô cũng được đặt chân đến. Những tấm h́nh họ chụp, tuy không t́nh tứ nhưng khi đưa lên Fb, bạn bè đều ngưỡng mộ v́ mấy chục năm rồi, Uyên vẫn được chồng chiều chuộng như thế. Nghe đâu, ngày trước anh đi hỏi vợ mà tới 5,6 đám vẫn bị họ từ chối và trả trầu v́ họ chê nhà anh quá nghèo lại đông con. Nhưng đến khi hỏi Uyên th́ anh đă thực sự chắc chắn ḿnh có vợ cho đến khi đám cưới được tổ chức xong.
Từ đấy anh rất yêu chiều vợ v́ nghĩ đấy là cái phúc của ḿnh. Anh có nghề nghiệp hẳn hoi mà lại c̣n đẹp trai nữa chứ. C̣n Uyên th́ kệch người nếu không muốn nói là xấu. Nhưng v́ nhà Uyên ít con, lại khá giả, bố mẹ cô cho hai vợ chồng cô mảnh đất ngay bên cạnh để làm nhà, chứ nói đến mua đất th́ khi nào vợ chồng cô mới mua cho được. Hơn hai mươi năm lấy nhau, vợ chồng Uyên cũng có đủ nếp, đủ tẻ. Con trai th́ học giỏi và đẹp trai giống bố. Con gái th́ kệch người giống mẹ và tính cách cũng y chang mẹ. Cả hai đứa cũng đă đều học xong Đại học và có công ăn việc làm ổn định. Nghĩ thế là sướng nhưng không đâu, anh vô cùng nặng ḷng và khổ tâm xong chẳng biết phải làm thế nào cả.
Chuyện là, nhà anh có tới 7 anh chị em nhưng mọi người đều đi xa hết, duy chỉ có anh và cô em gái ở gần mẹ. Bố mất sớm, khi mẹ khỏe th́ vẫn sống một ḿnh, anh và em gái qua lại trông nom. Nhưng khi mẹ bệnh nặng, đi lại khó khăn, anh bàn với vợ đưa mẹ về ở cùng. Uyên không có phản đối ǵ cả, cô gật đầu đồng ư. Anh đón mẹ về, trong ḷng khấp khởi v́ giờ mẹ sẽ gần gũi, ḿnh có thể tự tay chăm sóc mẹ, tự lo thuốc men hàng ngày cho mẹ. Nhưng anh không ngờ, từ khi đưa mẹ về sống chung th́ Uyên không bao giờ ăn cơm nhà cả. Bữa nào cô cũng sang mẹ đẻ ăn. Anh có hỏi th́ cô chỉ bảo là thích ăn cùng bố mẹ đẻ. Cô vẫn nấu cơm nhưng bữa đến chỉ có hai mẹ con anh ăn cơm. Được khoảng hơn một năm th́ mẹ anh đ̣i trở về nhà, nói thế nào mẹ cũng không chịu ở. Anh đành chiều ư mẹ nhưng anh bàn với cô em gái hay là em đón mẹ về bên ấy cho mẹ khỏi buồn rồi hàng tháng tiền ăn uống, thuốc men anh sẽ gửi cho cô. Cô em gái th́ không quản ngại, thấy nói được đưa mẹ về chăm sóc cô cũng vui lắm. Mẹ cô lúc này trở bệnh nặng, phải nằm một chỗ, hàng ngày phải thay giặt và đóng bỉm cho bà. Vốn làm nông nên cô em cũng khá vất vả khi chăm mẹ. Được cái chồng cô không tỏ ra khó chịu. Uyên thỉnh thoảng có ghé thăm nhưng chỉ mang theo vài dây sữa cho bà, nh́n quanh quẩn chút rồi ra về chứ chẳng khi nào cô thay cho cụ cái bỉm hay giặt cho cụ bộ quần áo.
Gần hai năm nằm bẹp một chỗ, cụ về với tổ tiên. Uyên đ̣i chồng phải đưa cụ về nhà ḿnh để làm ma. Đám ma diễn ra trang trọng v́ cả hai vợ chồng cô đều có mối quan hệ rộng. Bốn chín ngày cho cụ mà cũng làm cả sáu chục mâm cỗ mời bạn bè. Ai cũng trầm trồ “Thằng con có hiếu” nhưng có ai hiểu được cho anh, một nỗi đau mà chỉ riêng anh mới thấu hiểu.

VietBF@sưu tập