Log in

View Full Version : Trung Quốc đă đánh cắp tinh hoa vũ khí v́ quan niệm “Ăn trộm không có ǵ đáng xấu hổ”???


pizza
11-15-2021, 00:02
“Ăn trộm không có ǵ đáng xấu hổ”: Trung Quốc đă đánh cắp tinh hoa vũ khí Nga như thế nào? Trung Quốc, từ khi thành lập nhà nước Trung Hoa mới (năm 1949) đến nay, đă đánh cắp những “tinh hoa vũ khí” nào của Liên Xô trước đây và Nga sau này?

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921326&stc=1&d=1636934365
Máy bay Shenyang J-15 của Trung Quốc được phát triển dựa trên mẫu Sukhoi Su-33 của Nga. Ảnh: USNI
Trung Quốc đă phát triển các loại vũ khí cạnh tranh trong hơn một thập kỷ qua, tuy nhiên họ không muốn đầu tư vào các dự án phát triển vũ khí tốn kém và tốn thời gian mà thay vào đó là “vay mượn” các công nghệ chế tạo sẵn từ các quốc gia khác, nhất là Liên Xô/Nga.

ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU BẰNG GIÁN ĐIỆP CÔNG NGHỆ
“Ăn trộm không có ǵ đáng xấu hổ”, đó là phương châm gián điệp công nghệ quân sự của Trung Quốc, đă được ấn phẩm của Mỹ The National Interest (NI) công bố.

NI cũng cho biết, sức mạnh quân sự của Trung Quốc phần lớn là do gián điệp công nghiệp - một thói quen ăn cắp công nghệ của người khác từ Nga, Mỹ và các quốc gia khác và chuyển chúng thành của riêng họ.

Điều này cho phép Bắc Kinh thực sự đứng ngang hàng với Moscow và Washington trong việc sản xuất vũ khí hiện đại.

Thật vậy, từ những năm 1950, Trung Quốc đă tích cực áp dụng kinh nghiệm chế tạo xe tăng, tên lửa, máy bay cũng như sản xuất nhiều loại vũ khí khác nhau do các “đồng chí Liên Xô” chuyển giao.

Phần lớn vũ khí khi đó của Trung Quốc, được sản xuất theo giấy phép của Liên Xô nhưng một số đă bị đánh cắp và sao chép hoàn toàn, do Trung Quốc không được phép tiếp cận công nghệ.

Làm sao người ta có thể quên được, việc Tổng bí thư ĐCS Liên Xô Khrushchev đă từ chối tặng hoặc bán bản thiết kế tên lửa đạn đạo xuyên lục địa cho Bắc Kinh.

Nhưng sau đó, người Trung Quốc vẫn lấy được thông tin họ cần (dường như thông qua các nhân viên của pḥng thiết kế của Mỹ và Liên Xô) và chế tạo thành công tên lửa đầu tiên của họ.

Tuy nhiên, có những câu hỏi đặt ra cho người Trung Quốc về các mẫu thiết bị và vũ khí mà họ sản xuất theo giấy phép của Liên Xô. Ví dụ các máy bay chiến đấu J-6 và J-7, được sản xuất trên cơ sở MiG-19 và MiG-21; máy bay ném bom H-6, là loại tương tự của Tu-16 hoặc súng trường tấn công Type-56, sao chép từ AK-47.

Những mẫu này theo công nghệ Liên Xô, được sản xuất ngay cả khi giấy phép hết hạn nhưng việc chế tạo ra chúng đă được cho là “nhờ thành tựu” của ngành công nghiệp quốc pḥng Trung Quốc.

Thế nhưng, Giám đốc Trung tâm Phân tích Chiến lược và Công nghệ Ruslan Pukhov của Nga lại tỏ ra b́nh thản trước thực trạng ăn cắp của Trung Quốc sao chép các mẫu thiết bị quân sự của nước ngoài.

Pukhov cho rằng, việc Trung Quốc ăn cắp công nghệ quốc pḥng của Liên Xô hay Mỹ, tương đương với việc thừa nhận rằng, những quốc gia này đang đi đầu trong phát triển và sản xuất các sản phẩm quốc pḥng.

Vậy từ khi thành lập nhà nước Trung Hoa mới (năm 1949) đến nay, Trung Quốc đă đánh cắp những “tinh hoa vũ khí” nào của Liên Xô?

XE TĂNG CHIẾN ĐẤU CHỦ LỰC T-62
Vào tháng 3/1969, xung đột vũ trang nổ ra giữa Liên Xô và Trung Quốc về tranh chấp biên giới tại khu vực đảo Damansky trên sông Ussuri. Quân đội Liên Xô đă sử dụng 4 xe tăng T-62 (gần như là loại mới nhất của Liên Xô khi đó, chỉ đứng sau xe tăng T-64), để đẩy Quân đội Trung Quốc ra khỏi khu vực.

Tuy nhiên, ngay khi những chiếc xe tăng T-62 vào tuyến xuất phát tiến công, đă gặp phải hỏa lực như vũ băo từ một khẩu đội pháo được ngụy trang rất kín đáo của Trung Quốc. Ba chiếc T-62 đă xoay sở kịp thời và lùi về một khoảng cách an toàn nhưng chiếc dẫn đầu đă bị trúng đạn và kíp xe đă hy sinh.

Do xe tăng T-62 được trang bị đầy đủ thiết bị điện tử hiện đại, bao gồm thiết bị nh́n ban đêm và thiết bị ổn định pháo trên hai mặt phẳng, quân đội Liên Xô đă cố gắng cứu nó bằng xe cứu kéo chuyên dùng nhưng chiếc T-62 đă bị đóng băng cứng trên mặt nước.

Kết quả là phía Liên Xô quyết định nhấn ch́m chiếc T-64 bằng hỏa lực súng cối, phá tan lớp băng để nhấn ch́m xuống đáy sông Ussuri.

Tuy nhiên, phía Trung Quốc đă phát hiện và đợi đêm đến, họ đă đưa thợ lặn xuống móc cáp vào xe và dùng sức người kéo chiếc T-62 lên khỏi ḷng sông.

Trong vài tháng, các kỹ sư Trung Quốc đă vặn từng con vít, tháo rời và nghiên cứu những công nghệ chiếc T-62. Kết quả là sự ra đời của xe tăng WZ-122 mới cho PLA, bản sao hoàn chỉnh của T-62. Nhưng theo các chuyên gia, WZ-122 là một bản sao, kém hơn nhiều so với bản gốc.

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921327&stc=1&d=1636934365
Xe tăng T-62 của Liên Xô (trên) và WZ-122 của Trung Quốc (dưới)

MÁY BAY NÉM BOM TU-16
Máy bay ném bom phản lực hạng trung T-16 của Liên Xô, được phát triển tại Pḥng thiết kế Tupolev vào đầu những năm 1950, và chỉ ba năm sau khi bắt đầu đưa vào biên chế trong Không quân Liên Xô, Trung Quốc đă có được giấy phép chế tạo loại máy bay này.

Bản sao T-16 đầu tiên của Trung Quốc cất cánh vào ngày 27/9/1957 với tên gọi mới là Xian H-6. Vào cuối những năm 1950, mối quan hệ Xô-Trung ngày càng xấu đi, điều này được phản ánh trong các dự án chung. Điều này đă tước đi cơ hội của Bắc Kinh, vốn rất cần máy bay ném bom hiện đại

Tuy nhiên, các nhà thiết kế Trung Quốc đă t́m ra lối thoát. Sau khi nghiên cứu tất cả các tài liệu về máy bay Tu-16, họ bắt đầu chế tạo ra máy bay của riêng họ.

Năm 1964, các chuyên gia của Công ty Máy bay Tây An đă sẵn sàng giới thiệu một mẫu máy bay H-6A mới; trên thực tế đây là phiên bản hiện đại hóa một chút của Tu-16 với phần lấp đầy của Trung Quốc.

Do thiếu nguồn cung cấp động cơ từ Liên Xô, các kỹ sư công ty chế tạo máy bay Tây An đă phải khẩn trương bắt tay vào sản xuất động cơ phản lực của riêng họ; mặc dù sao chép các mẫu của Liên Xô, nhưng độ tin cậy kém hơn.

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921328&stc=1&d=1636934365
Máy bay ném bom Tu-16 của Liên Xô (trên) và H-6K của Trung Quốc (dưới)

CHIẾN ĐẤU CƠ MIG-21
Khi nhắc đến vũ khí của Trung Quốc, người ta thường khó nhận biết đó là sản phẩm được cấp phép hay là hàng nhái. Thường lúc đầu, vũ khí hoặc thiết bị khác được sản xuất theo giấy phép, nhưng sau đó, sự phát triển của một loại tương tự của Trung Quốc đă bắt đầu, bằng cách sao chép hoàn toàn mẫu của nước ngoài.

Điều này cũng xảy ra với máy bay chiến đấu siêu thanh hạng nhẹ MiG-21 của Liên Xô, mà Moscow đă bán giấy phép cho Bắc Kinh vào năm 1961, để khôi phục mối quan hệ đang bị lung lay với Trung Quốc.

Tuy nhiên, vào năm 1964, Trung Quốc đă mất sự hỗ trợ về khoa học kỹ thuật của Liên Xô nhưng trên cơ sở bản vẽ của Liên Xô, Trung Quốc đă chế tạo máy bay Chengdu J-7, tất nhiên là do công của họ.

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921329&stc=1&d=1636934365
Máy bay MiG-21 của Liên Xô (trên) và J-7D của Trung Quốc (dưới)

CHIẾN ĐẤU CƠ HẠNG NHẸ SU-27, SU-33
Kỹ thuật sao chép của Trung Quốc thậm chí c̣n thể hiện rơ ràng hơn trong việc sản xuất máy bay chiến đấu đa năng Su-27 và Su-33. Năm 1992, Trung Quốc trở thành quốc gia đầu tiên ngoài Liên Xô sử dụng Su-27.

Nhưng vào năm 2003, Trung Quốc từ chối gia hạn giấy phép máy bay Su-27 và bắt đầu sản xuất bản sao của riêng họ, mà họ đă bị cáo buộc vi phạm bản quyền từ Nga.

Máy bay chiến đấu thế hệ thứ tư J-15 ban đầu được coi là sự phát triển độc quyền của Tập đoàn Máy bay Thẩm Dương, mặc dù trên thực tế nó là bản sao của tiêm kích hạm Su-33 của Nga mua từ Ukraine.

Theo chuyên gia quân sự Vasily Kashin, Moscow từ chối bán các máy bay chiến đấu này cho Trung Quốc v́ lo ngại ṛ rỉ công nghệ. Ngày nay Su-33 là một trong những máy bay chiến đấu chủ lực của không quân Nga.

Tuy nhiên, giới quân sự đánh giá thấp loại máy bay này, gọi nó là “con cá chuồn” v́ hiệu suất cất cánh quá thấp của hàng không mẫu hạm Trung Quốc.

Trong số những thiếu sót của Su-33, đó là trọng lượng quá nặng. Giờ đây, Bắc Kinh có ư định đầu tư thêm kinh phí để sản xuất máy bay chiến đấu phù hợp với nhu cầu của họ.

PLA có kế hoạch sản xuất ít nhất 1.200 chiếc máy bay có nguồn gốc từ khung thân Su-27 Flanke của Nga.

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921330&stc=1&d=1636934365
Máy bay chiến đấu Su-27 của Liên Xô/Nga (trên) và J-11B của Trung Quốc (dưới)

TÀU SÂN BAY VARYAG
Năm 1998, Trung Quốc mua từ Ukraine tàu tuần dương chở máy bay hạng nặng Varyag (TAVKR), đang đóng dở ở cảng Nikolaev. Con tàu này có giá chỉ 20 triệu USD.

Lúc đầu, Trung Quốc nói rằng mua chiếc tàu này làm trung tâm giải trí nổi nhưng sau đó khi kéo về Trung Quốc, người ta quyết định chuyển giao nó cho Hải quân PLA.

https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1921331&stc=1&d=1636934365
Tàu sân bay Kuznetsov của Liên Xô/Nga (trên) và Liêu Ninh của Trung Quốc (dưới)

Năm 2011, Đài Loan cáo buộc Trung Quốc đóng tàu sân bay trên cơ sở tàu Liên Xô và vào năm 2016, Trung Quốc đă hoàn tất công việc đóng tàu sân bay thuộc dự án Type 001A (chiếc Liêu Ninh). Về cơ bản, thiết kế này là của cả tàu sân bay Varyag và là “anh em” với chiếc “Đô đốc Kuznetsov” của Hải quân Nga.

Vào tháng 4/2017, tàu sân bay Liêu Ninh đă được hạ thủy, đưa Trung Quốc trở thành quốc gia tiếp theo sở hữu tàu sân bay. Trên cơ sở thiết kế của chiếc Liêu Ninh, Trung Quốc đă chế tạo chiếc tàu sân bay thứ hai mang tên Sơn Đông, đồng thời cũng đặt nền móng cho ngành đóng tàu sân bay của Trung Quốc./.

VietBF@ sưu tập