Log in

View Full Version : NƠI CHỐN B̀NH YÊN


troopy
11-17-2021, 04:10
1- Ông Tám đi ra đi vào không yên. Chốc chốc ông lại nh́n lên đồng hồ. Vợ ông cũng sốt ruột không kém.
Bà đang quét nhà hay xắt chuối cho heo cũng ngưng tay lại, nghiêng tai lắng nghe khi có tiếng xe máy vù qua ngơ. Tiếng chó sủa vu vơ đầu làng cũng khiến ông bà thấp thỏm. Mấy ngày nay, ḷng dạ ông bà cứ nóng hơ khi vợ chồng đứa con trai gọi điện về thông báo rằng sẽ chạy xe máy từ Sài G̣n về quê. Cả ông và bà không nói ra nhưng ai cũng lo sợ, e ngại những bất trắc trong chuyến hồi hương vượt cả ngàn cây số của con trai.
Mấy tháng nay, ngày nào ông bà cũng bỏ dở bữa cơm tối ngồi trước chiếc tivi cũ mèm để nghe tin tức dịch ở Sài G̣n. Tính ra dịch giă đă 2 năm mà trước đây ông bà nào có quan tâm. Hằng ngày, các ông bên ly rượu giải mỏi vẫn bàn luận chuyện dịch bệnh, số ca tử vong ở nước này nước kia. Nửa buổi dặm lúa, ngồi trên ruộng nghỉ mệt cánh phụ nữ vẫn nói với nhau về tin thời sự ḿnh nghe được đêm qua. Ông bà có nghe, có biết nhưng cứ thấy xa xôi bởi dễ ǵ dịch bệnh vượt qua được những ngọn đồi trùng điệp để đến miền quê heo hút này. Vậy mà khi nghe Sài G̣n bùng phát dịch bệnh, ḷng ông bà như lửa đốt. Không lo sao được khi vợ chồng con trai và đứa cháu nội của ông bà đang ở trong đó.
Đêm đă khuya mà ông Tám không ngủ được. Ông ngồi dậy, quờ chân t́m đôi dép rồi ra hiên đốt thuốc. Đốm lửa lập ḷe trong đêm. Đêm yên ắng, nghe rơ cả tiếng sương rơi lộp độp trên tàu lá chuối. Tiếng con chim quy kêu từng hồi như thầy chùa gơ mơ vào đêm thinh vắng càng khiến ông bất an. Cách đây mấy năm, ông ra ven đường đứng chờ xe đ̣ cùng vợ chồng thằng Hai. Tụi nó cưới nhau mới mấy tháng, quyết định vào nam lập nghiệp. Nói là lập nghiệp cho sang chứ thật ra cũng chưa định h́nh được là sẽ làm ǵ để sống. Thấy ông buồn, Hai bảo rằng Sài G̣n thiếu ǵ việc, lại dễ làm ra tiền. Thành phố không như quê ḿnh. Đâu đâu cũng chỉ thấy những ngọn đồi đầy đá thổ chu, cuốc cày quanh năm suốt tháng mà không đủ tiền lợp lại mái nhà sau băo. Khi chiếc xe đ̣ rời đi để lại sau lưng bụi mịt mù ông thấy mắt mũi ḿnh cay xè.
Mà ở xứ này, nhà nào chẳng có người trẻ ly hương. Quê ông, mỗi năm băo cứ quét qua quét lại như người ta cứ nhằm măi chỗ đau mà cứa. Những đứa con nít đầu tóc cháy vàng hoe v́ nắng cũng mong ḿnh lớn thật nhanh để rời xa đồng ruộng. Thành thử, những ngôi nhà nằm lẻ loi bên sườn đồi vốn đă buồn ngày càng buồn hơn. Hằng ngày ông bà cũng chỉ quẩn quanh heo gà, với mấy đám ruộng nằm xiêu vẹo theo dáng h́nh của núi. Tối về nấu cơm ăn rồi đi ngủ sớm. Làng của ông bà chỉ thật sự hồi sinh khi tết đến. Đó là lúc những đứa con đi xa trở về.
Ông Tám nhẩm tính, vậy là đă năm năm thằng Hai vô Sài G̣n làm công nhân. Năm năm rồi vợ chồng nó chưa về nhà. Đợt con dâu ông sinh cháu nội, bà Tám có khăn gói vô Sài G̣n chăm cháu. Đợt đó ông bà chuẩn bị cho chuyến đi trước cả tháng. Nào mớ lá chè vằng cho con dâu uống sau sinh, mớ than củi, bột nghệ bà Tám tự làm. Sáng hôm đó lúc chờ xe đ̣ ngoài đường, ông Tám c̣n tranh thủ chạy qua hàng xóm xin mớ lá trầu không để vô hơ cho cháu… Bà Tám về kể chuyện Sài G̣n mà ông buồn mấy tháng. Vợ chồng thằng Hai thuê trọ ở một khu toàn công nhân. Pḥng trọ nhỏ lắm, tính ra chưa bằng cái nhà bếp của ông. Mấy bà con chui rúc, sinh hoạt trong căn pḥng bé tí ấy. Buổi tối, đồ đạc dọn hết để trải chiếu ra ngủ. Thương thằng cháu nội mới sinh khó ngủ, đêm bế cháu mà đi mấy bước chân đă hết căn pḥng. Ông tặc lưỡi, chả trách mấy năm rồi tụi nó chẳng về quê. Đồng lương công nhân thiếu trước hụt sau lại phải gánh gồng bao nhiêu chi phí. Ngày nào ông bà cũng điện vào, nghe thằng cháu bi bô mà thương thắt ruột. Tính ra từ hồi cháu sinh ông c̣n chưa gặp cháu.
Dịch bùng lên. Mấy tháng trước đă có từng tốp thanh niên trong xă đánh liều lái xe máy về quê. Lệnh giăn cách, xe tàu đều cấm nên chỉ c̣n cách đi xe máy. Chuyến đi từ Sài G̣n qua B́nh Dương rồi ṿng vèo qua những cung đường Tây Nguyên. Đợt đó thằng Hai gọi điện về cho ông, bảo đánh liều đưa vợ con về chứ chẳng biết dịch kéo dài tới bao giờ. Vợ chồng đă thất nghiệp gần tháng rồi. Chẳng biết ở không đến bao giờ, sợ không trụ nổi nữa. Nhưng ông bà cản, đi hơn ngàn cây số chứ chẳng phải lái xe vài tiếng đồng hồ. Rồi cu Bin c̣n nhỏ, chịu sao thấu. Thôi ở lại đi con, đợi bớt dịch rồi thong thả về.
Số ca nhiễm từ vài trăm lên một ngàn, rồi vài ngàn một ngày. Có nhiều người đă chết. Cái làng của ông đă không c̣n b́nh yên khi người thân của một người trong làng nhiễm covid và qua đời sau những ngày được điều trị tại bệnh viện dă chiến. Ḷng ông bà như thể có ai đem ớt mà xát vào vậy. Có những ngày ông bà coi thời sự mà chẳng ai nói với ai câu nào. Cứ như thể nếu ḿnh lỡ nhắc đến th́ con vi rút đáng ghét đó sẽ t́m đường mà tới nhà, phá nát sự b́nh yên của các con bà. Mỗi lần coi tin thời sự xong bà lại bỏ cơm, có ráng lắm th́ miếng cơm cũng trệu trạo trong miệng, đắng ngắt. Bà thèm được như bà Năm, bà Bảy trong làng. Mỗi ngày đều thấy mấy đứa cháu chạy loi choi chơi trong sân. Thấy đứa này khóc nhè mét chuyện bị đứa kia bắt nạt. Trong bữa cơm thèm được gắp miếng cá, miếng thịt nạc bỏ vào chén con, chén cháu… Ôi chao, sao sự mong ngóng của người già cứ bé nhỏ, tủn mủn đến vậy!
Gió đêm xào xạc, mùi ổi chín rụng tơi bời trong vườn. Cây ổi ruột đỏ mà thằng Hai leo trèo từ hồi nhỏ xíu đến bây giờ bà vẫn cố ư giữ lại. Năm mùa ổi rồi, quả chín cứ oằn cây mà nào có ai buồn hái. Vài lần ông Tám bảo chặt bà lại xua tay bảo để mai mốt thằng Hai về ăn. Ông thường bảo bà gàn dở khi biết vợ chồng con cháu ở xa mà cái ǵ cũng đ̣i để dành. Trái đu đủ chín vàng, mấy quả cam mọng nước, nải chuối thanh tiêu thơm lừng… Bà bảo, cứ để phần đấy, biết đâu tụi nó về bất ngờ th́ sao? Vậy mà quả ngon để dành cứ khô héo hết mùa này đến mùa khác.
2. Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại của ông reo. Bà Tám đang quét sân cũng bỏ chổi chạy vào nghe ngóng. Bỏ điện thoại xuống, ông cười:
- Chúng nó bảo khoảng tới trưa là chúng nó về tới đó bà. Mừng quá đi mất. À chúng c̣n bảo đă tiêm đủ mũi vắc xin nên không cần đi cách ly tập trung, chỉ cần cách ly ở nhà. Thằng Hai nó bảo về nhà nó ra vườn dựng lều ở để an toàn cho tôi với bà đấy.
- Ôi thật à. Bây giờ tôi với ông sửa soạn nhanh để c̣n đón tụi nó. Không khéo không kịp bây giờ…
Bà Tám quưnh quáng tay chân, bỏ luôn việc quét sân. Bà cắp cái giỏ đi chợ. Ra tới ngơ như sực nhớ ra điều ǵ bà đi ngược vào sân nói với ông Tám:
- Ông lo dọn sạch sẽ cái chái bếp nhé. Căng thêm tấm bạt cho chắc v́ tôi nghe dự báo thời tiết vài ngày nữa có mưa đấy. Ông quét dọn xong rồi kê cái giường tre ra cho bọn nó nằm.
Bà lẩm nhẩm, coi c̣n điều ǵ dặn ḍ ông không:
- À, tôi đi mua thêm cái mền mới cho cháu nội đắp nữa. Ít sữa nữa chứ, suưt chút nữa quên.
Nói xong, chẳng đợi ông trả lời bà vội vă cắp giỏ ra chợ. Thỉnh thoảng bà mới đi chợ một lần. B́nh thường, ông bà chỉ cần bắt nồi cơm, ra vườn ngắt một rổ rau vào luộc, nước rau vắt vào nửa quả chanh là đă qua bữa rồi. Nhưng nay con cháu về, bà nhất định phải nấu một nồi mỳ Quảng thiệt ngon đăi con. Bà tạt qua ḷ mua mỳ, không quên mua mấy lá mỳ c̣n nguyên. Bà vẫn c̣n nhớ con dâu bà thích nhất là xé mỳ lá chấm mắm ớt…
Về nhà bà bắt nước sôi, ra chuồng bắt con gà mái tơ. Mỳ Quảng mà nấu gà tơ th́ c̣n ǵ bằng. Ông Tám lui cui quét dọn chái bếp. Một vài mạng nhện bám trên đầu tóc đă bạc quá nửa mà ông không buồn phủi. Thôi th́ tha phương vài năm để hiểu vui buồn sướng khổ ǵ th́ cũng chẳng nơi đâu bằng quê hương ḿnh. Bà sẽ bàn với ông gây lại lứa gà cho thằng Hai nuôi, nới thêm cái chuồng heo để thả thêm vài con giống. Vườn nhà bà c̣n rộng, trồng thêm vài cây bưởi, cây xoài… Chẳng có ai mà không sống được trên mảnh đất quê hương.
Bà chặt gà, ướp thật nhiều tiêu, bột nghệ. Bà đổ dầu, khử nén, mùi thơm của nồi nước nhưn tỏa ra thơm lừng. Bà rút bớt củi, để lửa liu riu rồi ra vườn chặt một thân chuối non làm rau sống. Hồi vào Sài G̣n chăm cháu, thằng Hai bảo bao giờ về quê sẽ ăn một bữa mỳ Quảng với rau sống chuối cây cho đă thèm. Bà rơm rớm nước mắt mường tượng cảnh vợ chồng thằng Hai ngồi x́ xụp tô mỳ. Thằng Hai gắp thật nhiều rau vào tô rồi tấm tắc khen bà xắt rau chuối mỏng ngon quá. Đứa cháu nội phồng má cắn cái đùi gà bà để dành. Tiếng cười cứ thế vang lên không dứt trong ngôi nhà đă lâu mong ngóng bữa sum vầy.

VietBF@sưu tập