troopy
11-18-2021, 05:50
Ngày ra trường, chị không cầm giấy giới thiệu sang trường Quốc tế mà lặng lẽ về quê. Chị nộp hồ sơ về trường gần nhà dạy v́ mẹ chị nói: phụ nữ nên làm gần nhà, có ǵ đỡ đần gia đ́nh, lo cho các em học hành. Chị mỉm cười và bằng ḷng làm cô giáo làng.
Anh ngày ấy chung tiền với với người ta làm ḷ vôi xuất khẩu. Anh thuộc lớp người trẻ nhưng lại không sành điệu model như người ta. Anh quanh năm khoác trên người bộ quần áo bảo hộ lao động, ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối cắm mới trở về. Mọi người trêu anh rằng anh mải mê kiếm tiền thế th́ bao giờ mới lấy vợ?
Vậy mà đùng một cái anh chị phát thiệp mời họ hàng, bạn bè làm ai cũng trố mắt ngạc nhiên. Mấy cô công nhân ở ḷ vôi của anh được một phen tức ói máu, bởi mấy cô bao lâu buông lời tán tỉnh mà anh cứ dửng dưng không đáp lại. Người ta soi mói, điều tra xem anh lấy ai? Cái kết quả lấy cô Hạ giáo viên làm mọi người cười nửa miệng. Có người nói anh quê mùa, học bổ túc văn hoá măi mới lấy được bằng cấp 3 th́ tuổi ǵ mà lại kết duyên cùng chị- giáo viên tốt nghiệp đại học sư phạm bằng giỏi? Ấy vậy mà mọi chuyện lại như có sự sắp đặt từ trước. Anh chị nên duyên trước sự ngỡ ngàng của biết bao nhiêu người.
Thấm thoắt cũng đă 3 năm kể từ ngày kết hôn. Chị vẫn luôn là người phụ nữ của gia đ́nh với đủ công dung ngôn hạnh. Hàng ngày đi dạy chị được tṛ yêu, phụ huynh mến, đồng nghiệp tin. Chưa khi nào người ta thấy chị nặng lời, to tiếng với học sinh. Khi về nhà chị luôn đóng vai tṛ làm người vợ hiền dâu thảo. Chỉ có một điều làm chị băn khoăn măi, đó là chị chưa sinh cho anh một mụn con.
Anh th́ không nặng nề chuyện con cái. Mỗi khi chị xem ti vi thấy cảnh người mẹ ôm con chị lại thở dài thườn thượt. Anh thấy vậy chỉ cười: ḿnh lại mong con phải không? Con cái chưa có duyên nên ông trời chưa cho con đến. Ḿnh cứ vui vẻ lên, ông trời sẽ ban cho ḿnh những thiên thần.
Chị nh́n anh khẽ nói: em mong là một phần, mẹ mong mới là điều quan trọng.
Cái chuyện muộn con chính là nỗi lo lớn nhất trong ḷng của chị. Chị tin những lời anh nói, tuy nhiên chị lo những điều mẹ chồng làm.
Ngày về làm dâu chị không làm phật ư mẹ điều ǵ, chỉ có một điều bà không hài ḷng là chị chưa sinh được con. Bà hay nói ư tứ rằng mấy cô nhặt vôi ṣn ṣn hai năm 3 lứa, chị về nhà bà đă 3 năm mà chưa có nổi 1 lần mang bầu. Mỗi lần nghe bà ví chị với người này người kia chị lai thấy chạnh ḷng. Bởi lẽ, có con đâu phải chỉ do một ḿnh chị. Anh cũng quyết định một phần trong đó. Thế nhưng chị chưa khi nào dám hé một câu phân tích cho mọi người hiểu, chị chỉ lặng lẽ nghe, lặng lẽ chịu một ḿnh. Bởi anh đi làm cả ngày, chị không muốn anh lo lắng mấy chuyện vặt trong nhà; nhất là chưa khi nào chị muốn đẩy anh vào mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu rắc rối ấy.
Sáng nay chị đi dạy, một chị phụ huynh hớt hải chạy theo: cô Hạ, Cô Hạ, tôi có chuyện muốn hỏi cô này.
Chị đỗ xe xuống đường nhẹ giọng đáp: vâng, em nghe chị ạ!
- Cô Hạ này, công việc của cô dạo này bận lắm không?
- Dạ! Em vẫn dạy đều theo lịch ở trường chị ạ! Chị hỏi có việc ǵ không ạ?
Chị phụ huynh ấp úng: chuyện là...con tôi mới chuyển từ nơi khác về, cháu học mất gốc từ trước nên tôi muốn nhờ cô giúp kèm thêm cho cháu buổi tối.
Chị ngạc nhiên: con chị học rất tốt. Lớp em chủ nhiệm, cháu là học sinh giỏi đấy chị ạ!
Chị Phụ huynh: không...chuyện là...con khác, cô ạ!
Chị Hạ thắc mắc: chị c̣n con khác nữa sao? Vậy trước cháu ở với ông bà hả chị?
- Là con riêng của chồng tôi cô ạ! Nói ra th́ xấu hổ, nhưng con anh ấy th́ cũng là con. Tôi không thể bỏ mặc thằng bé mà tội nghiệp. Mẹ nó giờ chẳng c̣n, bố nó th́ cắm mặt vào kiếm tiền. Tôi mới đón nó về ở cùng. Cô xem giúp tôi với
- Chuyện này...em trước giờ không dạy thêm chị ạ! Chị để em gặp cháu xem t́nh h́nh cháu ra sao, có ǵ em trả lời chị sau nhé!
Chị phụ huynh buồn buồn đáp: vâng, cô cố gắng xem thu xếp thời gian giúp đỡ tôi với. Tôi biết cô cũng là phu nhân giám đốc rồi nên chả thiếu tiền để nhận dạy thêm. Tuy nhiên, tôi thấy cô dạy giỏi, lại có tâm nên muốn nhờ cô giúp. Tôi sẽ không để cô chú thiệt tḥi đâu. Chuyện chú Việt thành lập công ty liên kết với Đài Loan, có ǵ tôi sẽ tác động ông chồng tôi giúp đỡ cho. Mảng này chồng tôi làm qua lâu rồi, quan hệ cũng rộng nên ông ấy ra tay sẽ thuận lợi cho chú ấy.
Chị Hạ nghe chị phụ huynh nói mà ngạc nhiên: chị yên tâm, giúp được em sẽ giúp cháu hết ḿnh. Bởi lẽ chị là người phụ nữ tốt, em chưa thấy ai lo cho con riêng của chồng chu đáo như chị. C̣n chuyện kia chắc chị nhầm ạ, chồng em chỉ chung vốn đốt ḷ chứ có công ty công tiếc ǵ đâu chị?
- Ối! Thế cô giáo không biết thật hay giả vờ không biết thế? Chú Việt thành lập công ty mấy tháng nay rồi mà, nguồn vôi xuất khẩu của chú ấy là phát triển lắm đấy.
Chị Hạ bỗng dưng sựng người: em...là em không biết! Trước giờ em không nghe nhà em nói chuyện thành lập công ty chị ạ!
Chị phụ huynh cũng ngạc nhiên không kém: ơ! Chuyện này sao có thể? Hay là...
Chị Hạ vội vă hỏi: có chuyện ǵ vậy chị? Chị biết ǵ th́ chị nói em nghe đi ạ!
- Tôi nghi ngờ thôi, cô giáo thử nghĩ xem, tại sao chú ấy thành lập công ty lại giấu không cho cô biết? Tại chú ấy muốn cô bất ngờ, hay chú ấy đang giấu giếm chuyện ǵ? Tôi máu đa nghi nên hay nghĩ linh tinh lắm. Cô giáo thông minh nên cô thử t́m hiểu xem nhé. Hơn nưa Tôi không trong cuộc nên chả dám phán bừa, biết đâu lại ảnh hưởng chuyện gia đ́nh cô giáo th́ không hay lắm.
Chị Hạ chào chị phụ huynh rồi nổ máy xe tiếp tục đến trường. Cả buổi dạy hôm ấy chị cứ băn khoăn măi lời chị phụ huynh nói hồi sáng. Chị thấy chạnh ḷng, tim hơi nhói. Không lẽ chị làm vợ anh 3 năm nay mà anh lại giấu chị chuyện quan trọng như thế? Hay anh chưa hề coi chị là vợ?
Tối hôm ấy về nhà chị thấy buồn bực trong ḷng. Nấu cơm xong chị sắp cơm ra mâm nhưng thiếu hết thứ nọ đến thứ kia. Thậm chí pha mắm chị bỏ sai hết gia vị.
Nhà chị, anh không ăn nước mắm mà chấm với muối ớt vắt chanh, mùa không có chanh th́ muối ớt pha chút nước; bố mẹ anh th́ ăn nước mắm pha tỏi ớt. Ngày nào chị cũng làm riêng phần nước chấm cho từng người theo khẩu vị. Vậy mà hôm nay chị đổ đường pha nước chấm cho anh; riêng nước mắm của bố mẹ chị bỏ hẳn gừng vào thay v́ bỏ tỏi... Bát nước rau chị thả cả ớt vào nấu.
Bố chồng chị nh́n vào mâm hốt hoảng hỏi: Hạ ơi! Hôm nay con bệnh hả? Hay ở trường có chuyện ǵ không con? Sao con bỏ ớt vào nước rau thế?
Chị lúng túng đánh rơi cả chiếc cốc đang cầm trên tay. Chị lo mẹ chồng nh́n thấy lại bóng gió nên vội vàng cúi xuống nhặt, mảnh cốc cứa vào tay chị chảy máu. Không hiểu sao nước mắt chị cứ thế chảy ra.
Bố chồng chị lắc đầu: con không khoẻ hả? Mau đi rửa tay băng lại vết máu chảy đi. Để bố dọn cho. Cái này lấy chổi quét chứ? Con ăn măi mới được tí máu, để mất máu thế kia, ăn đến khi nào mới lại người?
Chị quay đi rửa tay, ḷng bỗng dưng thấy ấm áp. Dù sao đi nữa, ở trong ngôi nhà này, chị luôn có 1 đồng minh là bố chồng. Chị nhớ ngày đầu chị gặp ông là mười mấy năm về trước. Ngày ấy chị cùng các em ra giếng chơi nhưng không may chị ngă lộn cổ xuống giếng. Các em lại dại nên chỉ đứng trên bờ nh́n mà không biết đường chạy đi gọi người tới giúp. May thay bố chị đi qua, ông vớt chị lên rồi cắp nách chạy mấy ṿng. Mọi người thấy người chị thâm tím, lại ngưng thở nên nói chị chết rồi.
Lúc mọi người bỏ cuộc th́ bố chồng chị xuất hiện, Khi ấy ông làm y sỹ của trạm xá xă.
Ông không bỏ cuộc: ông vác chị lên chạy một mạch lên trạm xá rồi tiến hành sơ cứu. Chị dần dần tỉnh lại. Lúc chị mở mắt ra bố chồng chị cười nói: tôi cứu được con bé là cái duyên, sau này con trai tôi lớn, nhất định tôi sẽ đến hỏi con bé về làm dâu.
Mọi người những tưởng câu đó bố chồng chị nói đùa cho vui. Ai dè khi chị lớn, ông đem lễ sang hỏi chị về làm dâu, làm vợ anh Việt thật. Thực ra mà nói lúc đầu chị cũng không ưng anh Việt lắm. Bởi lẽ chị là con gái học cao, lại nổi tiếng ngoan ngoăn, đảm đang của làng. Ở chỗ chị con gái lớn 18 đôi mươi là nghỉ học đi lấy chồng cả rồi. Chị được bố mẹ cho học hành đàng hoàng, 4 năm đại học ra trường chị cầm tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi về quê vinh danh. Chẳng ai nghĩ chị lại đồng ư lấy một anh nông dân chính hiệu, học cấp 3 cũng cần mấy cô chú trên uỷ ban đến nhà vận động xoá mù chữ như thế.
Chị nghe tin bố mẹ nói qua lại chuyện gả chị cho anh Việt, chị cũng từng nói: bố mẹ có nghĩ con lấy anh ấy sẽ hạnh phúc không, v́ chúng con không cùng sở trường cũng như mọi mối quan hệ?
Bố chị đáp: lấy về th́ yêu, đàn bà chỉ cần lấy được người chồng hiền lành,hiếu thuận, biết lo cho gia đ́nh là đủ. C̣n chuyện cao siêu như tụi con nghĩ như kiểu cùng chí hướng, ngang tŕnh độ ǵ ǵ đó là không cần thiết. Hơn nữa con nợ ông ấy một mạng sống, ngày xưa không có ông ấy sẽ không có con ngày nay. V́ thế, con về nhà ấy chắc chắn sẽ không chịu thiệt tḥi.
Chị vốn là cô gái ngoan, hiếu thuận nên chị không căi lời bố mẹ. Chị thuận t́nh gặp mặt anh theo sự sắp đặt của hai gia đ́nh.
Chị c̣n nhớ như in cái ngày anh chở bố chồng sang nhà ăn cơm, nói chuyện cho anh chị qua lại t́m hiểu nhau. Chị nh́n thấy anh mà tim đập loạn xạ, tay chân lóng nga lóng ngóng. Anh thấy chị cũng run không kém, anh ngồi cạnh giường mà tay véo cái chiếu xơ xác nguyên một góc.
Hai trái tim run rẩy gặp nhau, cũng chưa khi nào anh chị nói với nhau lời nào trước đó. Qua một bữa cơm, anh chị chính thức t́m hiểu lẫn nhau. Anh hồi đó vẫn chạy con xe 82 cũ mèm, đầu đội mũ cối. Lịch sử hẹn ḥ của anh chị là những buổi anh đến đón chị chạy bằng chiếc xe 82 ấy đi ăn ốc ở ngă ba làng. Suốt thời gian t́m hiểu chưa khi nào anh mở miệng nói với chị một câu: anh yêu em!
Chị đang mải mê nghĩ lại quăng thời gian trước kia th́ tiếng quát làm chị choàng tỉnh: chị làm cái tṛ ǵ thế? Có cái cốc cũng làm vỡ. Nhà này đúng là nuôi lũ ăn hại.
Chị lúng túng: dạ, mẹ! Con lỡ tay.
Mẹ chồng chị nguưt dài: lỡ tay như chị th́ lấy cái ǵ ra uống nước. Lần sau mang gáo dừa vào mà múc nước uống cho tôi nghe không?
Anh đi từ trong pḥng ra thấy mẹ đang mắng vợ cũng không nói năng ǵ mà đi thẳng vào chiếu ngồi ăn cơm. Chị lật đật chạy vào xới cơm cho cả nhà. Mẹ chồng chị gắp cọng rau muống lên mà nói: chị Hạ, chị bắc cho tôi cái ghế!
Chị vội đáp: dạ, mẹ! Chắc con nhặt rau nên sót cọng đó chưa ngắt đôi mẹ ạ! Lần sau con sẽ chú ư hơn.
Mẹ chị thả cọng rau xuống mâm mà nói: lần sau, lúc nào cũng lần sau, tôi thấy cả mấy năm qua chị chả thay đổi được cái ǵ cả. Đến rau muống c̣n để mẹ chồng bắc ghế lên chấm th́ chị làm được tṛ trống ǵ trong cái nhà này. Đúng là hăm!
Chị cúi gằm mặt xuống bát cơm cố nuốt nước mắt vào trong. B́nh thường chị nghe mẹ chị phàn nàn như cơm bữa nhưng hôm nay chị thấy tủi thân ghê gớm. Bố chồng chị lên tiếng: bà cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. Con nó cũng nói lỡ quên rồi. Mà trời đánh, tránh miếng ăn, tôi cũng nói bà cả đời mà bà có sửa được đâu?
Bà gắp cộng rau khác chấm mắm bỏ thẳng vào miệng. Bà phồng miệng trợn mắt nhả miếng rau ra mâm lấy đôi đũa chỉ thẳng vào mặt chị: chị Hạ, chị cho cái ǵ vào mắm của tôi thế?
Chị Hạ ngơ ngác: là con cho một chút đường, ớt và tỏi như mọi khi ạ.
Bà đặt đôi đũa xuống mâm: chị húp cho tôi, húp luôn rồi nói tôi biết, chị đă bỏ cái ǵ vào mắm. Chị có ghét tôi th́ trời đánh tránh miếng ăn, sao chị ác thế?
Chị lấy đũa tính chấm thử bát nước mắm th́ anh nhanh tay chấm trước. Anh cười: ḿnh, ḿnh lấy nhầm nước chấm ốc rồi. Anh bảo ḿnh là tối anh mua ốc th́ pha riêng nước chấm cho mẹ rồi mà, sao ḿnh lại pha nước chấm ốc sớm làm ǵ, mắc công mẹ chấm nhầm.
Mẹ chồng chị trợn mắt: mày nói cái ǵ mà mẹ chấm nhầm? Thế nó để bát nước mắm thù lù giữa mâm thế kia th́ mẹ chả chấm? Trong mâm c̣n bát nước mắm nào khác đâu?
Anh quát chị: anh nói ḿnh chẳng để ư ǵ cả. Ḿnh mau đi lấy mắm cho mẹ đi. Tối có ốc th́ pha cũng được, mẹ thích ăn nước chấm cay, ḿnh pha riêng cho mẹ th́ cũng có cần mang ra bây giờ không?
Bố chồng chị tủm tỉm: thôi được rồi, con nó cũng là lấy nhầm nước chấm ốc cho bà thôi. Thế tối nay anh Việt đăi chúng tôi ốc luộc hay ốc xào thế?
Anh găi găi đầu: con tính mua ốc luộc nên mới bảo nhà con pha nước chấm bố ạ. Tại mẹ thích ăn mắm cay mà.
Chị nhanh nhẹn bê bát nước chấm khác ra. Bố chồng chị gắp miếng thịt gà tính bỏ vào bát cho mẹ chồng chị nhưng ông lại đưa lên miệng ăn trước, ông lặng lẽ nuốt xuống rồi bảo mẹ chồng chị: bà này, con gà này nó bị bệnh, tôi nghĩ bà ăn rau với đậu luộc một bữa, mai tôi bảo con Hạ nó mua con gà tơ về tần cho bà riêng một con ăn cho bổ. Bà mới bệnh mà ăn thịt gà cúm này ko tốt.
Bà thắc mắc: sao gà cúm mà ông c̣n thịt?
Ông cười hiền: tôi tiếc, bà mới bệnh ăn không tốt chứ mấy đứa trẻ nó khoẻ mạnh ăn được tất bà ạ!
Bà gật đầu chắc cảm động lắm: ông nói phải đấy, tôi ăn rau luộc với đậu được rồi. Ông cũng già rồi, đừng ăn gà cúm kẻo lây cúm, để con Hạ nó trẻ, nó ăn là được.
Chị gắp miếng thịt gà lên bát, nước mắt ngân ngấn, anh gắp lại vào bát ḿnh nói: ḿnh làm sai, hại mẹ chấm nhầm nước chấm ốc, anh phạt ḿnh không được ăn thịt gà.
Nói xong anh bỏ thẳng miếng thịt gà vào miệng: con khoẻ mạnh, con sợ ǵ cúm. Mà cúm có lây th́ lây cho người làm gà chứ nấu chín rồi th́ chả lo bố mẹ ạ.
Bố chồng chị gơ đôi đũa xuống mâm cơm: ờ, phải! Các con khoẻ mạnh th́ ăn không sao, mẹ tụi bay già lại mới bệnh th́ kiêng cho bà ấy. Mai con Hạ nhớ ra chợ mua con gà tơ về tần đỗ đen với lá ngải cho bà ấy tẩm bổ.
Chị vâng dạ rồi cúi mặt chan bát nước rau muống luộc ăn cho xong bữa. Ăn xong anh lẳng lặng ra ngoài lấy khay cơm chó rồi đổ nguyên đĩa thịt gà vào khay cho đàn chó. Bà Kim(mẹ anh) thấy vậy bèn nói: sao phí của trời thế con? Sao không để lại mai con Hạ nó ăn?
Anh đáp: vợ con làm sai mẹ ạ, con phạt cô ấy không được ăn thịt gà lần này. Mai con lại đi làm tối mới về, nên con cho chó ăn cho đỡ phí.
Bà Kim không nói ǵ lẳng lặng ra ngoài sân đứng hóng gió. Chị bê mâm bát vào bồn rửa bát mà ḷng nặng trĩu. Tim chị như có ai bóp nghẹt. Chị ngửa mặt lên trời cố ḱm ḍng nước mắt. Có lẽ lâu lắm chị không thấy đau như vậy, cũng chẳng phải chị v́ miếng thịt gà, chị là v́ thái độ của anh kết hợp chuyện chị nghe lúc sáng nên tim cũng nhỏ nước mắt, mặn đắng! Từng giọt rơi xuống mâm.
VietBF@sưu tập
Anh ngày ấy chung tiền với với người ta làm ḷ vôi xuất khẩu. Anh thuộc lớp người trẻ nhưng lại không sành điệu model như người ta. Anh quanh năm khoác trên người bộ quần áo bảo hộ lao động, ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối cắm mới trở về. Mọi người trêu anh rằng anh mải mê kiếm tiền thế th́ bao giờ mới lấy vợ?
Vậy mà đùng một cái anh chị phát thiệp mời họ hàng, bạn bè làm ai cũng trố mắt ngạc nhiên. Mấy cô công nhân ở ḷ vôi của anh được một phen tức ói máu, bởi mấy cô bao lâu buông lời tán tỉnh mà anh cứ dửng dưng không đáp lại. Người ta soi mói, điều tra xem anh lấy ai? Cái kết quả lấy cô Hạ giáo viên làm mọi người cười nửa miệng. Có người nói anh quê mùa, học bổ túc văn hoá măi mới lấy được bằng cấp 3 th́ tuổi ǵ mà lại kết duyên cùng chị- giáo viên tốt nghiệp đại học sư phạm bằng giỏi? Ấy vậy mà mọi chuyện lại như có sự sắp đặt từ trước. Anh chị nên duyên trước sự ngỡ ngàng của biết bao nhiêu người.
Thấm thoắt cũng đă 3 năm kể từ ngày kết hôn. Chị vẫn luôn là người phụ nữ của gia đ́nh với đủ công dung ngôn hạnh. Hàng ngày đi dạy chị được tṛ yêu, phụ huynh mến, đồng nghiệp tin. Chưa khi nào người ta thấy chị nặng lời, to tiếng với học sinh. Khi về nhà chị luôn đóng vai tṛ làm người vợ hiền dâu thảo. Chỉ có một điều làm chị băn khoăn măi, đó là chị chưa sinh cho anh một mụn con.
Anh th́ không nặng nề chuyện con cái. Mỗi khi chị xem ti vi thấy cảnh người mẹ ôm con chị lại thở dài thườn thượt. Anh thấy vậy chỉ cười: ḿnh lại mong con phải không? Con cái chưa có duyên nên ông trời chưa cho con đến. Ḿnh cứ vui vẻ lên, ông trời sẽ ban cho ḿnh những thiên thần.
Chị nh́n anh khẽ nói: em mong là một phần, mẹ mong mới là điều quan trọng.
Cái chuyện muộn con chính là nỗi lo lớn nhất trong ḷng của chị. Chị tin những lời anh nói, tuy nhiên chị lo những điều mẹ chồng làm.
Ngày về làm dâu chị không làm phật ư mẹ điều ǵ, chỉ có một điều bà không hài ḷng là chị chưa sinh được con. Bà hay nói ư tứ rằng mấy cô nhặt vôi ṣn ṣn hai năm 3 lứa, chị về nhà bà đă 3 năm mà chưa có nổi 1 lần mang bầu. Mỗi lần nghe bà ví chị với người này người kia chị lai thấy chạnh ḷng. Bởi lẽ, có con đâu phải chỉ do một ḿnh chị. Anh cũng quyết định một phần trong đó. Thế nhưng chị chưa khi nào dám hé một câu phân tích cho mọi người hiểu, chị chỉ lặng lẽ nghe, lặng lẽ chịu một ḿnh. Bởi anh đi làm cả ngày, chị không muốn anh lo lắng mấy chuyện vặt trong nhà; nhất là chưa khi nào chị muốn đẩy anh vào mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu rắc rối ấy.
Sáng nay chị đi dạy, một chị phụ huynh hớt hải chạy theo: cô Hạ, Cô Hạ, tôi có chuyện muốn hỏi cô này.
Chị đỗ xe xuống đường nhẹ giọng đáp: vâng, em nghe chị ạ!
- Cô Hạ này, công việc của cô dạo này bận lắm không?
- Dạ! Em vẫn dạy đều theo lịch ở trường chị ạ! Chị hỏi có việc ǵ không ạ?
Chị phụ huynh ấp úng: chuyện là...con tôi mới chuyển từ nơi khác về, cháu học mất gốc từ trước nên tôi muốn nhờ cô giúp kèm thêm cho cháu buổi tối.
Chị ngạc nhiên: con chị học rất tốt. Lớp em chủ nhiệm, cháu là học sinh giỏi đấy chị ạ!
Chị Phụ huynh: không...chuyện là...con khác, cô ạ!
Chị Hạ thắc mắc: chị c̣n con khác nữa sao? Vậy trước cháu ở với ông bà hả chị?
- Là con riêng của chồng tôi cô ạ! Nói ra th́ xấu hổ, nhưng con anh ấy th́ cũng là con. Tôi không thể bỏ mặc thằng bé mà tội nghiệp. Mẹ nó giờ chẳng c̣n, bố nó th́ cắm mặt vào kiếm tiền. Tôi mới đón nó về ở cùng. Cô xem giúp tôi với
- Chuyện này...em trước giờ không dạy thêm chị ạ! Chị để em gặp cháu xem t́nh h́nh cháu ra sao, có ǵ em trả lời chị sau nhé!
Chị phụ huynh buồn buồn đáp: vâng, cô cố gắng xem thu xếp thời gian giúp đỡ tôi với. Tôi biết cô cũng là phu nhân giám đốc rồi nên chả thiếu tiền để nhận dạy thêm. Tuy nhiên, tôi thấy cô dạy giỏi, lại có tâm nên muốn nhờ cô giúp. Tôi sẽ không để cô chú thiệt tḥi đâu. Chuyện chú Việt thành lập công ty liên kết với Đài Loan, có ǵ tôi sẽ tác động ông chồng tôi giúp đỡ cho. Mảng này chồng tôi làm qua lâu rồi, quan hệ cũng rộng nên ông ấy ra tay sẽ thuận lợi cho chú ấy.
Chị Hạ nghe chị phụ huynh nói mà ngạc nhiên: chị yên tâm, giúp được em sẽ giúp cháu hết ḿnh. Bởi lẽ chị là người phụ nữ tốt, em chưa thấy ai lo cho con riêng của chồng chu đáo như chị. C̣n chuyện kia chắc chị nhầm ạ, chồng em chỉ chung vốn đốt ḷ chứ có công ty công tiếc ǵ đâu chị?
- Ối! Thế cô giáo không biết thật hay giả vờ không biết thế? Chú Việt thành lập công ty mấy tháng nay rồi mà, nguồn vôi xuất khẩu của chú ấy là phát triển lắm đấy.
Chị Hạ bỗng dưng sựng người: em...là em không biết! Trước giờ em không nghe nhà em nói chuyện thành lập công ty chị ạ!
Chị phụ huynh cũng ngạc nhiên không kém: ơ! Chuyện này sao có thể? Hay là...
Chị Hạ vội vă hỏi: có chuyện ǵ vậy chị? Chị biết ǵ th́ chị nói em nghe đi ạ!
- Tôi nghi ngờ thôi, cô giáo thử nghĩ xem, tại sao chú ấy thành lập công ty lại giấu không cho cô biết? Tại chú ấy muốn cô bất ngờ, hay chú ấy đang giấu giếm chuyện ǵ? Tôi máu đa nghi nên hay nghĩ linh tinh lắm. Cô giáo thông minh nên cô thử t́m hiểu xem nhé. Hơn nưa Tôi không trong cuộc nên chả dám phán bừa, biết đâu lại ảnh hưởng chuyện gia đ́nh cô giáo th́ không hay lắm.
Chị Hạ chào chị phụ huynh rồi nổ máy xe tiếp tục đến trường. Cả buổi dạy hôm ấy chị cứ băn khoăn măi lời chị phụ huynh nói hồi sáng. Chị thấy chạnh ḷng, tim hơi nhói. Không lẽ chị làm vợ anh 3 năm nay mà anh lại giấu chị chuyện quan trọng như thế? Hay anh chưa hề coi chị là vợ?
Tối hôm ấy về nhà chị thấy buồn bực trong ḷng. Nấu cơm xong chị sắp cơm ra mâm nhưng thiếu hết thứ nọ đến thứ kia. Thậm chí pha mắm chị bỏ sai hết gia vị.
Nhà chị, anh không ăn nước mắm mà chấm với muối ớt vắt chanh, mùa không có chanh th́ muối ớt pha chút nước; bố mẹ anh th́ ăn nước mắm pha tỏi ớt. Ngày nào chị cũng làm riêng phần nước chấm cho từng người theo khẩu vị. Vậy mà hôm nay chị đổ đường pha nước chấm cho anh; riêng nước mắm của bố mẹ chị bỏ hẳn gừng vào thay v́ bỏ tỏi... Bát nước rau chị thả cả ớt vào nấu.
Bố chồng chị nh́n vào mâm hốt hoảng hỏi: Hạ ơi! Hôm nay con bệnh hả? Hay ở trường có chuyện ǵ không con? Sao con bỏ ớt vào nước rau thế?
Chị lúng túng đánh rơi cả chiếc cốc đang cầm trên tay. Chị lo mẹ chồng nh́n thấy lại bóng gió nên vội vàng cúi xuống nhặt, mảnh cốc cứa vào tay chị chảy máu. Không hiểu sao nước mắt chị cứ thế chảy ra.
Bố chồng chị lắc đầu: con không khoẻ hả? Mau đi rửa tay băng lại vết máu chảy đi. Để bố dọn cho. Cái này lấy chổi quét chứ? Con ăn măi mới được tí máu, để mất máu thế kia, ăn đến khi nào mới lại người?
Chị quay đi rửa tay, ḷng bỗng dưng thấy ấm áp. Dù sao đi nữa, ở trong ngôi nhà này, chị luôn có 1 đồng minh là bố chồng. Chị nhớ ngày đầu chị gặp ông là mười mấy năm về trước. Ngày ấy chị cùng các em ra giếng chơi nhưng không may chị ngă lộn cổ xuống giếng. Các em lại dại nên chỉ đứng trên bờ nh́n mà không biết đường chạy đi gọi người tới giúp. May thay bố chị đi qua, ông vớt chị lên rồi cắp nách chạy mấy ṿng. Mọi người thấy người chị thâm tím, lại ngưng thở nên nói chị chết rồi.
Lúc mọi người bỏ cuộc th́ bố chồng chị xuất hiện, Khi ấy ông làm y sỹ của trạm xá xă.
Ông không bỏ cuộc: ông vác chị lên chạy một mạch lên trạm xá rồi tiến hành sơ cứu. Chị dần dần tỉnh lại. Lúc chị mở mắt ra bố chồng chị cười nói: tôi cứu được con bé là cái duyên, sau này con trai tôi lớn, nhất định tôi sẽ đến hỏi con bé về làm dâu.
Mọi người những tưởng câu đó bố chồng chị nói đùa cho vui. Ai dè khi chị lớn, ông đem lễ sang hỏi chị về làm dâu, làm vợ anh Việt thật. Thực ra mà nói lúc đầu chị cũng không ưng anh Việt lắm. Bởi lẽ chị là con gái học cao, lại nổi tiếng ngoan ngoăn, đảm đang của làng. Ở chỗ chị con gái lớn 18 đôi mươi là nghỉ học đi lấy chồng cả rồi. Chị được bố mẹ cho học hành đàng hoàng, 4 năm đại học ra trường chị cầm tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi về quê vinh danh. Chẳng ai nghĩ chị lại đồng ư lấy một anh nông dân chính hiệu, học cấp 3 cũng cần mấy cô chú trên uỷ ban đến nhà vận động xoá mù chữ như thế.
Chị nghe tin bố mẹ nói qua lại chuyện gả chị cho anh Việt, chị cũng từng nói: bố mẹ có nghĩ con lấy anh ấy sẽ hạnh phúc không, v́ chúng con không cùng sở trường cũng như mọi mối quan hệ?
Bố chị đáp: lấy về th́ yêu, đàn bà chỉ cần lấy được người chồng hiền lành,hiếu thuận, biết lo cho gia đ́nh là đủ. C̣n chuyện cao siêu như tụi con nghĩ như kiểu cùng chí hướng, ngang tŕnh độ ǵ ǵ đó là không cần thiết. Hơn nữa con nợ ông ấy một mạng sống, ngày xưa không có ông ấy sẽ không có con ngày nay. V́ thế, con về nhà ấy chắc chắn sẽ không chịu thiệt tḥi.
Chị vốn là cô gái ngoan, hiếu thuận nên chị không căi lời bố mẹ. Chị thuận t́nh gặp mặt anh theo sự sắp đặt của hai gia đ́nh.
Chị c̣n nhớ như in cái ngày anh chở bố chồng sang nhà ăn cơm, nói chuyện cho anh chị qua lại t́m hiểu nhau. Chị nh́n thấy anh mà tim đập loạn xạ, tay chân lóng nga lóng ngóng. Anh thấy chị cũng run không kém, anh ngồi cạnh giường mà tay véo cái chiếu xơ xác nguyên một góc.
Hai trái tim run rẩy gặp nhau, cũng chưa khi nào anh chị nói với nhau lời nào trước đó. Qua một bữa cơm, anh chị chính thức t́m hiểu lẫn nhau. Anh hồi đó vẫn chạy con xe 82 cũ mèm, đầu đội mũ cối. Lịch sử hẹn ḥ của anh chị là những buổi anh đến đón chị chạy bằng chiếc xe 82 ấy đi ăn ốc ở ngă ba làng. Suốt thời gian t́m hiểu chưa khi nào anh mở miệng nói với chị một câu: anh yêu em!
Chị đang mải mê nghĩ lại quăng thời gian trước kia th́ tiếng quát làm chị choàng tỉnh: chị làm cái tṛ ǵ thế? Có cái cốc cũng làm vỡ. Nhà này đúng là nuôi lũ ăn hại.
Chị lúng túng: dạ, mẹ! Con lỡ tay.
Mẹ chồng chị nguưt dài: lỡ tay như chị th́ lấy cái ǵ ra uống nước. Lần sau mang gáo dừa vào mà múc nước uống cho tôi nghe không?
Anh đi từ trong pḥng ra thấy mẹ đang mắng vợ cũng không nói năng ǵ mà đi thẳng vào chiếu ngồi ăn cơm. Chị lật đật chạy vào xới cơm cho cả nhà. Mẹ chồng chị gắp cọng rau muống lên mà nói: chị Hạ, chị bắc cho tôi cái ghế!
Chị vội đáp: dạ, mẹ! Chắc con nhặt rau nên sót cọng đó chưa ngắt đôi mẹ ạ! Lần sau con sẽ chú ư hơn.
Mẹ chị thả cọng rau xuống mâm mà nói: lần sau, lúc nào cũng lần sau, tôi thấy cả mấy năm qua chị chả thay đổi được cái ǵ cả. Đến rau muống c̣n để mẹ chồng bắc ghế lên chấm th́ chị làm được tṛ trống ǵ trong cái nhà này. Đúng là hăm!
Chị cúi gằm mặt xuống bát cơm cố nuốt nước mắt vào trong. B́nh thường chị nghe mẹ chị phàn nàn như cơm bữa nhưng hôm nay chị thấy tủi thân ghê gớm. Bố chồng chị lên tiếng: bà cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. Con nó cũng nói lỡ quên rồi. Mà trời đánh, tránh miếng ăn, tôi cũng nói bà cả đời mà bà có sửa được đâu?
Bà gắp cộng rau khác chấm mắm bỏ thẳng vào miệng. Bà phồng miệng trợn mắt nhả miếng rau ra mâm lấy đôi đũa chỉ thẳng vào mặt chị: chị Hạ, chị cho cái ǵ vào mắm của tôi thế?
Chị Hạ ngơ ngác: là con cho một chút đường, ớt và tỏi như mọi khi ạ.
Bà đặt đôi đũa xuống mâm: chị húp cho tôi, húp luôn rồi nói tôi biết, chị đă bỏ cái ǵ vào mắm. Chị có ghét tôi th́ trời đánh tránh miếng ăn, sao chị ác thế?
Chị lấy đũa tính chấm thử bát nước mắm th́ anh nhanh tay chấm trước. Anh cười: ḿnh, ḿnh lấy nhầm nước chấm ốc rồi. Anh bảo ḿnh là tối anh mua ốc th́ pha riêng nước chấm cho mẹ rồi mà, sao ḿnh lại pha nước chấm ốc sớm làm ǵ, mắc công mẹ chấm nhầm.
Mẹ chồng chị trợn mắt: mày nói cái ǵ mà mẹ chấm nhầm? Thế nó để bát nước mắm thù lù giữa mâm thế kia th́ mẹ chả chấm? Trong mâm c̣n bát nước mắm nào khác đâu?
Anh quát chị: anh nói ḿnh chẳng để ư ǵ cả. Ḿnh mau đi lấy mắm cho mẹ đi. Tối có ốc th́ pha cũng được, mẹ thích ăn nước chấm cay, ḿnh pha riêng cho mẹ th́ cũng có cần mang ra bây giờ không?
Bố chồng chị tủm tỉm: thôi được rồi, con nó cũng là lấy nhầm nước chấm ốc cho bà thôi. Thế tối nay anh Việt đăi chúng tôi ốc luộc hay ốc xào thế?
Anh găi găi đầu: con tính mua ốc luộc nên mới bảo nhà con pha nước chấm bố ạ. Tại mẹ thích ăn mắm cay mà.
Chị nhanh nhẹn bê bát nước chấm khác ra. Bố chồng chị gắp miếng thịt gà tính bỏ vào bát cho mẹ chồng chị nhưng ông lại đưa lên miệng ăn trước, ông lặng lẽ nuốt xuống rồi bảo mẹ chồng chị: bà này, con gà này nó bị bệnh, tôi nghĩ bà ăn rau với đậu luộc một bữa, mai tôi bảo con Hạ nó mua con gà tơ về tần cho bà riêng một con ăn cho bổ. Bà mới bệnh mà ăn thịt gà cúm này ko tốt.
Bà thắc mắc: sao gà cúm mà ông c̣n thịt?
Ông cười hiền: tôi tiếc, bà mới bệnh ăn không tốt chứ mấy đứa trẻ nó khoẻ mạnh ăn được tất bà ạ!
Bà gật đầu chắc cảm động lắm: ông nói phải đấy, tôi ăn rau luộc với đậu được rồi. Ông cũng già rồi, đừng ăn gà cúm kẻo lây cúm, để con Hạ nó trẻ, nó ăn là được.
Chị gắp miếng thịt gà lên bát, nước mắt ngân ngấn, anh gắp lại vào bát ḿnh nói: ḿnh làm sai, hại mẹ chấm nhầm nước chấm ốc, anh phạt ḿnh không được ăn thịt gà.
Nói xong anh bỏ thẳng miếng thịt gà vào miệng: con khoẻ mạnh, con sợ ǵ cúm. Mà cúm có lây th́ lây cho người làm gà chứ nấu chín rồi th́ chả lo bố mẹ ạ.
Bố chồng chị gơ đôi đũa xuống mâm cơm: ờ, phải! Các con khoẻ mạnh th́ ăn không sao, mẹ tụi bay già lại mới bệnh th́ kiêng cho bà ấy. Mai con Hạ nhớ ra chợ mua con gà tơ về tần đỗ đen với lá ngải cho bà ấy tẩm bổ.
Chị vâng dạ rồi cúi mặt chan bát nước rau muống luộc ăn cho xong bữa. Ăn xong anh lẳng lặng ra ngoài lấy khay cơm chó rồi đổ nguyên đĩa thịt gà vào khay cho đàn chó. Bà Kim(mẹ anh) thấy vậy bèn nói: sao phí của trời thế con? Sao không để lại mai con Hạ nó ăn?
Anh đáp: vợ con làm sai mẹ ạ, con phạt cô ấy không được ăn thịt gà lần này. Mai con lại đi làm tối mới về, nên con cho chó ăn cho đỡ phí.
Bà Kim không nói ǵ lẳng lặng ra ngoài sân đứng hóng gió. Chị bê mâm bát vào bồn rửa bát mà ḷng nặng trĩu. Tim chị như có ai bóp nghẹt. Chị ngửa mặt lên trời cố ḱm ḍng nước mắt. Có lẽ lâu lắm chị không thấy đau như vậy, cũng chẳng phải chị v́ miếng thịt gà, chị là v́ thái độ của anh kết hợp chuyện chị nghe lúc sáng nên tim cũng nhỏ nước mắt, mặn đắng! Từng giọt rơi xuống mâm.
VietBF@sưu tập