nguoiduatinabc
12-19-2021, 23:48
Sau 17 năm khi bị xử tử v́ giết người, Đằng Hưng Thiện mới được "rửa" oan khuất khi người bị xác định là nạn nhân bất ngờ xuất hiện.
Sáng 27/4/1987, một ông lăo tập thể dục buổi sáng t́m thấy bao tải dứa bên sông Cẩm Giang, huyện Ma Dương. Ṭ ṃ mở ra xem, ông phát hiện một chiếc chân người.
Cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường và t́m ra sáu phần thi thể phụ nữ ở những nơi khác nhau bên sông.
Trong quá tŕnh điều tra những người mất tích, cảnh sát phát hiện Thạch Tiểu Vinh, từng làm nhân viên phục vụ tại khách sạn ở huyện Ma Dương, đă mất tích một cách kỳ lạ. Tiểu Vinh, 18 tuổi, đến từ huyện Tùng Đào, tỉnh Quư Châu. Tết Nguyên đán năm 1987, cô đến Ma Dương làm phục vụ nhưng mất liên lạc với gia đ́nh không lâu sau đó.
Cảnh sát t́m đến quê nhà của Tiểu Vinh ở Quư Châu. Nghe mô tả về thi thể bị phân hủy, chị gái thứ tư của Tiểu Vinh cảm thấy kiểu tóc và dáng người rất giống em gái. Khi được yêu cầu nhận dạng tượng thạch cao tạo ra dựa trên việc phục hồi xương của tử thi, cô thấy răng của tượng hơi thưa giống răng của Tiểu Vinh. Cộng thêm nhóm máu trùng khớp, cảnh sát xác định Thạch Tiểu Vinh là nạn nhân.
Tiểu Vinh từng tiếp xúc với rất nhiều người ở Ma Dương. V́ thủ pháp phân xác khá chuyên nghiệp, cảnh sát tập trung điều tra nghi phạm là bác sĩ và đồ tể. Không lâu sau, Đằng Hưng Thiện, một người giết mổ gia súc ở thôn Mă Lan, lọt vào tầm ngắm của cảnh sát v́ có người báo cáo anh ta từng đến khách sạn nơi Tiểu Vinh làm việc để mua dâm.
Ngày 6/12/1987, Thiện bị cảnh sát bắt khi đang ở sạp bán thịt.
Ở trại tạm giam, Thiện một mực phủ nhận giết người. Nhưng vài tháng sau, anh ta "nhận tội". Theo lời kể của Trần Công Lương, người bị giam cùng pḥng với Thiện, ngày hôm đó, Thiện khập khiễng trở lại nhà tù, xoa tay chân bầm tím và nói: "Họ trị tôi như thế này, lần lượt thẩm vấn, đánh đập mắng chửi, không cho ngủ, ai chịu được chứ? Tôi không chịu được nữa, đành phải thừa nhận tôi đă giết người". Nói xong, Thiện ngửa mặt khóc lớn. Lương an ủi: "Đừng lo lắng, chính quyền sẽ không vu oan người tốt đâu". Thiện kêu lên: "Anh phạm tội đánh bạc, nhốt mấy ngày là có thể ra ngoài, c̣n tội của tôi là tội mất đầu đấy. Tôi c̣n vợ con nữa".
Sau khi ngoan ngoăn "nhận tội", cảnh sát đưa Thiện đi "xác định hiện trường". Thiện đành đưa cảnh sát đến nhà để tranh thủ gặp vợ con. Nh́n thấy vợ con, Thiện gượng cười nói với họ: "Anh không giết người. Chính quyền sẽ không để anh bị oan". Cảnh sát chụp ảnh anh ta và yêu cầu giao nộp hung khí. Thiện chỉ ra một cái ŕu ở nhà em trai.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1953538&stc=1&d=1639957715
Ṭa án nhân dân huyện Ma Dương - nơi Thiện bị kết tội năm 1988.
Ngày 26/10/1988, Thiện bị truy tố và bị kết án tử h́nh trong phiên ṭa sơ thẩm vào 13/12 năm đó.
Bản án h́nh sự lưu giữ tại TAND trung cấp thành phố Hoài Hóa năm 1988 ghi: "Một đêm cuối tháng 4/1987, sau khi Thiện thân mật với Thạch Tiểu Vinh, một phụ nữ trẻ gốc Quư Châu có quan hệ mờ ám với bị cáo, th́ phát hiện bị mất tiền. Bị cáo nghi ngờ Vinh ăn trộm liền đuổi theo Vinh đến Mă Lan Châu. Vinh giằng co kêu cứu, bị cáo làm Vinh ngạt thở chết...".
Sau khi Thiện bị bắt, vợ anh ta t́m luật sư giúp trả lại sự trong sạch cho chồng. Luật sư Đằng Dă, 55 tuổi, là chú của Thiện, ban đầu không muốn nhận vụ án này v́ cảm thấy thằng cháu làm ô nhục tổ tiên. Nhưng khi thấy vợ Thiện quỳ xuống đảm bảo chồng ḿnh bị oan, ông đồng ư giúp đỡ.
Càng đi sâu điều tra, luật sư Đằng càng thấy vụ án có nhiều điểm đáng ngờ. Theo lời khai của Thiện, anh ta đă bịt mũi miệng nạn nhân. Nhưng báo cáo khám nghiệm tử thi của cảnh sát Hoài Hóa cho thấy nạn nhân bị găy xương g̣ má. Rơ ràng nạn nhân bị một vật cùn đập vào mới có thể khiến xương g̣ má bị găy, nếu dùng tay bịt mũi miệng th́ không thể làm găy xương.
Thiện c̣n khai đă dùng ŕu, sau đó giấu ở tầng trên nhà em trai. Nhưng vào ngày 13/5/1988, giấy chứng nhận giám định vật chứng pháp y kết luận: "Không thấy máu người ở những vết tích khả nghi trên chiếc ŕu". Như vậy chiếc ŕu này không thể được xác định là công cụ gây án của Thiện.
Đồng thời, ngày 23/1/1988, giấy chứng nhận giám định do Viện nghiên cứu thuộc Sở Công an huyện Thiết Lĩnh, tỉnh Liêu Ninh cấp kết luận rằng h́nh ảnh sọ năo của nạn nhân trong vụ án ở Ma Dương có một số bộ phận không khớp với ảnh chụp Thạch Tiểu Vinh.
Luật sư Đằng đă đến trạm thủy văn Hồ Nam để điều tra và được cấp giấy chứng nhận: Cuối tháng 4/1987, Ma Dương mưa lớn, nước sông Tấn Giang dâng cao. Con đường duy nhất có thể đi qua khi nước cạn từ thôn Mă Lan, nơi Đằng Hưng Thiện sinh sống, đến nơi phát hiện thi thể, lúc này đă hoàn toàn ngập trong nước lũ.
Theo điều tra viên, Thiện đuổi theo Vinh đến Mă Lan Châu, gây án tại đây. Do vậy chỉ có hai khả năng là Vinh bơi trong nước lũ đến Mă Lan Châu, Thiện lấy hung khí rồi cũng bơi theo đến đó để giết người; hoặc cả hai đều thuê thuyền đến Mă Lan Châu. Nhưng quá tŕnh gây án như vậy là hoàn toàn không thể xảy ra.
Điểm đáng ngờ rơ ràng nhất trong vụ án là ở vùng thượng lưu Mă Lan Châu, nhiều người lái đ̣ báo cáo rằng từng nh́n thấy những phần thi thể phụ nữ. Theo lẽ thường, vật thể sẽ trôi theo ḍng từ thượng nguồn về hạ lưu. Cảnh sát xác định Thiện giết người, ném xác ở Mă Lan Châu, như vậy thi thể không thể trôi ngược lên thượng lưu.
Luật sư Đằng đến cục cảnh sát, lần lượt tŕnh bày sáu điểm đáng ngờ này nhưng bị bị bác bỏ. Tin tức Thiện bị oan nhanh chóng lan truyền khắp thôn, một số người tự nguyện kư tên lên đơn kiến nghị yêu cầu tái điều tra. Tuy nhiên, những lời kêu oan không được đáp lại.
Ngày 28/1/1989, Thiện bị đưa đến pháp trường xử bắn. Lời cuối trước khi chết, Thiện vẫn một mực kêu oan.
Đến năm 1992, gia đ́nh họ Thạch bỗng nhận được bức thư từ Sơn Đông, do Tiểu Vinh gửi về nhưng chỉ viết vài chữ ngắn ngủi v́ cô không được đi học. Dựa theo địa chỉ trên thư, gia đ́nh cử người đến Sơn Đông t́m Tiểu Vinh nhưng không t́m thấy. Giữa năm 1993, Tiểu Vinh đột ngột trở về Quư Châu. Cô kể, cuối tháng 3/1987, cô bị bọn buôn người lừa bán làm vợ một nông dân ở Sơn Đông. Năm 1992, sau khi sinh một trai một gái, cô mới có thể liên lạc với người thân. Sau khi về nhà, Tiểu Vinh vô cùng kinh ngạc khi nghe nói về án oan của Thiện.
6 năm trước, Tiểu Vinh làm phục vụ trong khách sạn, mới làm được hơn hai tháng th́ mất tích. Thiện từng đến khách sạn một lần, nhưng khi ấy Tiểu Vinh đă biến mất gần một tháng nên không thể quen biết Thiện.
Tiểu Vinh xác nhận không quen biết Thiện và yêu cầu ṭa án địa phương hủy bỏ phán quyết sai lầm rằng cô và Thiện "có quan hệ mờ ám", đồng thời bồi thường thiệt hại danh dự. Tuy nhiên, Tiểu Vinh không nhận được bất cứ phản hồi nào.
Tiểu Vinh do bị cơ quan công an địa phương xác nhận "đă chết" trong hộ khẩu nên khi trở về, cô phải làm lại chứng minh thư, hộ khẩu, đổi tên thành Thạch Hiểu Vinh.
Nhiều năm trôi qua, không ai đứng ra làm rơ oan khuất cho Thiện. Chỉ có gia đ́nh Thiện phải chịu nỗi khổ bị kỳ thị. Hai con của Thiện, Đằng Yến và Đằng Huy, bị bạn bè ở trường bắt nạt, mắng chửi bố chúng là kẻ sát nhân. Năm 1998, Đằng Yến xin mẹ nghỉ học để đi làm v́ nhà quá nghèo. Cô đến Chu Hải làm tạp vụ trong một xưởng sản xuất túi. Nhưng chưa được bao lâu, Đằng Yến bị đuổi v́ là con gái của kẻ giết người. Trong vài năm sống ở Chu Hải, cô phải t́m việc nhiều nơi, chịu nhiều đăi ngộ bất công.
Năm 2004, Đằng Yến trở về quê hương đón năm mới. Lúc này mẹ mới nói cho cô biết Tiểu Vinh chưa chết, bố cô bị oan. Nhiều năm qua, bà không nói v́ hai con c̣n nhỏ, gia đ́nh cũng không có tiền, sợ kiện cáo với chính quyền.
Sau Tết, Đằng Yến lập tức t́m luật sư để giải oan cho bố. Sau khi nhận được đơn khiếu nại từ hai chị em, TAND cấp cao tỉnh Hồ Nam đă thành lập tổ chuyên án vào tháng 7/2005. Tháng 9 cùng năm, những người liên quan vụ án bị tạm giữ.
Ngày 18/1/2006, TAND cấp cao tỉnh Hồ Nam ra phán quyết tái thẩm với tội cố ư giết người của Thiện, tuyên bị cáo vô tội. Hai chị em Đằng Yến, Đằng Huy được bồi thường 660.000 nhân dân tệ.
Thiện đă được xóa tội, nhưng vụ án thi thể bên bờ sông Cẩm Giang c̣n chưa được phá giải. Do hướng điều tra sai lầm khi ấy đă làm lỡ thời gian điều tra tốt nhất, đến nay vẫn không rơ thi thể đó là ai, kẻ sát nhân là ai.
Sáng 27/4/1987, một ông lăo tập thể dục buổi sáng t́m thấy bao tải dứa bên sông Cẩm Giang, huyện Ma Dương. Ṭ ṃ mở ra xem, ông phát hiện một chiếc chân người.
Cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường và t́m ra sáu phần thi thể phụ nữ ở những nơi khác nhau bên sông.
Trong quá tŕnh điều tra những người mất tích, cảnh sát phát hiện Thạch Tiểu Vinh, từng làm nhân viên phục vụ tại khách sạn ở huyện Ma Dương, đă mất tích một cách kỳ lạ. Tiểu Vinh, 18 tuổi, đến từ huyện Tùng Đào, tỉnh Quư Châu. Tết Nguyên đán năm 1987, cô đến Ma Dương làm phục vụ nhưng mất liên lạc với gia đ́nh không lâu sau đó.
Cảnh sát t́m đến quê nhà của Tiểu Vinh ở Quư Châu. Nghe mô tả về thi thể bị phân hủy, chị gái thứ tư của Tiểu Vinh cảm thấy kiểu tóc và dáng người rất giống em gái. Khi được yêu cầu nhận dạng tượng thạch cao tạo ra dựa trên việc phục hồi xương của tử thi, cô thấy răng của tượng hơi thưa giống răng của Tiểu Vinh. Cộng thêm nhóm máu trùng khớp, cảnh sát xác định Thạch Tiểu Vinh là nạn nhân.
Tiểu Vinh từng tiếp xúc với rất nhiều người ở Ma Dương. V́ thủ pháp phân xác khá chuyên nghiệp, cảnh sát tập trung điều tra nghi phạm là bác sĩ và đồ tể. Không lâu sau, Đằng Hưng Thiện, một người giết mổ gia súc ở thôn Mă Lan, lọt vào tầm ngắm của cảnh sát v́ có người báo cáo anh ta từng đến khách sạn nơi Tiểu Vinh làm việc để mua dâm.
Ngày 6/12/1987, Thiện bị cảnh sát bắt khi đang ở sạp bán thịt.
Ở trại tạm giam, Thiện một mực phủ nhận giết người. Nhưng vài tháng sau, anh ta "nhận tội". Theo lời kể của Trần Công Lương, người bị giam cùng pḥng với Thiện, ngày hôm đó, Thiện khập khiễng trở lại nhà tù, xoa tay chân bầm tím và nói: "Họ trị tôi như thế này, lần lượt thẩm vấn, đánh đập mắng chửi, không cho ngủ, ai chịu được chứ? Tôi không chịu được nữa, đành phải thừa nhận tôi đă giết người". Nói xong, Thiện ngửa mặt khóc lớn. Lương an ủi: "Đừng lo lắng, chính quyền sẽ không vu oan người tốt đâu". Thiện kêu lên: "Anh phạm tội đánh bạc, nhốt mấy ngày là có thể ra ngoài, c̣n tội của tôi là tội mất đầu đấy. Tôi c̣n vợ con nữa".
Sau khi ngoan ngoăn "nhận tội", cảnh sát đưa Thiện đi "xác định hiện trường". Thiện đành đưa cảnh sát đến nhà để tranh thủ gặp vợ con. Nh́n thấy vợ con, Thiện gượng cười nói với họ: "Anh không giết người. Chính quyền sẽ không để anh bị oan". Cảnh sát chụp ảnh anh ta và yêu cầu giao nộp hung khí. Thiện chỉ ra một cái ŕu ở nhà em trai.
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1953538&stc=1&d=1639957715
Ṭa án nhân dân huyện Ma Dương - nơi Thiện bị kết tội năm 1988.
Ngày 26/10/1988, Thiện bị truy tố và bị kết án tử h́nh trong phiên ṭa sơ thẩm vào 13/12 năm đó.
Bản án h́nh sự lưu giữ tại TAND trung cấp thành phố Hoài Hóa năm 1988 ghi: "Một đêm cuối tháng 4/1987, sau khi Thiện thân mật với Thạch Tiểu Vinh, một phụ nữ trẻ gốc Quư Châu có quan hệ mờ ám với bị cáo, th́ phát hiện bị mất tiền. Bị cáo nghi ngờ Vinh ăn trộm liền đuổi theo Vinh đến Mă Lan Châu. Vinh giằng co kêu cứu, bị cáo làm Vinh ngạt thở chết...".
Sau khi Thiện bị bắt, vợ anh ta t́m luật sư giúp trả lại sự trong sạch cho chồng. Luật sư Đằng Dă, 55 tuổi, là chú của Thiện, ban đầu không muốn nhận vụ án này v́ cảm thấy thằng cháu làm ô nhục tổ tiên. Nhưng khi thấy vợ Thiện quỳ xuống đảm bảo chồng ḿnh bị oan, ông đồng ư giúp đỡ.
Càng đi sâu điều tra, luật sư Đằng càng thấy vụ án có nhiều điểm đáng ngờ. Theo lời khai của Thiện, anh ta đă bịt mũi miệng nạn nhân. Nhưng báo cáo khám nghiệm tử thi của cảnh sát Hoài Hóa cho thấy nạn nhân bị găy xương g̣ má. Rơ ràng nạn nhân bị một vật cùn đập vào mới có thể khiến xương g̣ má bị găy, nếu dùng tay bịt mũi miệng th́ không thể làm găy xương.
Thiện c̣n khai đă dùng ŕu, sau đó giấu ở tầng trên nhà em trai. Nhưng vào ngày 13/5/1988, giấy chứng nhận giám định vật chứng pháp y kết luận: "Không thấy máu người ở những vết tích khả nghi trên chiếc ŕu". Như vậy chiếc ŕu này không thể được xác định là công cụ gây án của Thiện.
Đồng thời, ngày 23/1/1988, giấy chứng nhận giám định do Viện nghiên cứu thuộc Sở Công an huyện Thiết Lĩnh, tỉnh Liêu Ninh cấp kết luận rằng h́nh ảnh sọ năo của nạn nhân trong vụ án ở Ma Dương có một số bộ phận không khớp với ảnh chụp Thạch Tiểu Vinh.
Luật sư Đằng đă đến trạm thủy văn Hồ Nam để điều tra và được cấp giấy chứng nhận: Cuối tháng 4/1987, Ma Dương mưa lớn, nước sông Tấn Giang dâng cao. Con đường duy nhất có thể đi qua khi nước cạn từ thôn Mă Lan, nơi Đằng Hưng Thiện sinh sống, đến nơi phát hiện thi thể, lúc này đă hoàn toàn ngập trong nước lũ.
Theo điều tra viên, Thiện đuổi theo Vinh đến Mă Lan Châu, gây án tại đây. Do vậy chỉ có hai khả năng là Vinh bơi trong nước lũ đến Mă Lan Châu, Thiện lấy hung khí rồi cũng bơi theo đến đó để giết người; hoặc cả hai đều thuê thuyền đến Mă Lan Châu. Nhưng quá tŕnh gây án như vậy là hoàn toàn không thể xảy ra.
Điểm đáng ngờ rơ ràng nhất trong vụ án là ở vùng thượng lưu Mă Lan Châu, nhiều người lái đ̣ báo cáo rằng từng nh́n thấy những phần thi thể phụ nữ. Theo lẽ thường, vật thể sẽ trôi theo ḍng từ thượng nguồn về hạ lưu. Cảnh sát xác định Thiện giết người, ném xác ở Mă Lan Châu, như vậy thi thể không thể trôi ngược lên thượng lưu.
Luật sư Đằng đến cục cảnh sát, lần lượt tŕnh bày sáu điểm đáng ngờ này nhưng bị bị bác bỏ. Tin tức Thiện bị oan nhanh chóng lan truyền khắp thôn, một số người tự nguyện kư tên lên đơn kiến nghị yêu cầu tái điều tra. Tuy nhiên, những lời kêu oan không được đáp lại.
Ngày 28/1/1989, Thiện bị đưa đến pháp trường xử bắn. Lời cuối trước khi chết, Thiện vẫn một mực kêu oan.
Đến năm 1992, gia đ́nh họ Thạch bỗng nhận được bức thư từ Sơn Đông, do Tiểu Vinh gửi về nhưng chỉ viết vài chữ ngắn ngủi v́ cô không được đi học. Dựa theo địa chỉ trên thư, gia đ́nh cử người đến Sơn Đông t́m Tiểu Vinh nhưng không t́m thấy. Giữa năm 1993, Tiểu Vinh đột ngột trở về Quư Châu. Cô kể, cuối tháng 3/1987, cô bị bọn buôn người lừa bán làm vợ một nông dân ở Sơn Đông. Năm 1992, sau khi sinh một trai một gái, cô mới có thể liên lạc với người thân. Sau khi về nhà, Tiểu Vinh vô cùng kinh ngạc khi nghe nói về án oan của Thiện.
6 năm trước, Tiểu Vinh làm phục vụ trong khách sạn, mới làm được hơn hai tháng th́ mất tích. Thiện từng đến khách sạn một lần, nhưng khi ấy Tiểu Vinh đă biến mất gần một tháng nên không thể quen biết Thiện.
Tiểu Vinh xác nhận không quen biết Thiện và yêu cầu ṭa án địa phương hủy bỏ phán quyết sai lầm rằng cô và Thiện "có quan hệ mờ ám", đồng thời bồi thường thiệt hại danh dự. Tuy nhiên, Tiểu Vinh không nhận được bất cứ phản hồi nào.
Tiểu Vinh do bị cơ quan công an địa phương xác nhận "đă chết" trong hộ khẩu nên khi trở về, cô phải làm lại chứng minh thư, hộ khẩu, đổi tên thành Thạch Hiểu Vinh.
Nhiều năm trôi qua, không ai đứng ra làm rơ oan khuất cho Thiện. Chỉ có gia đ́nh Thiện phải chịu nỗi khổ bị kỳ thị. Hai con của Thiện, Đằng Yến và Đằng Huy, bị bạn bè ở trường bắt nạt, mắng chửi bố chúng là kẻ sát nhân. Năm 1998, Đằng Yến xin mẹ nghỉ học để đi làm v́ nhà quá nghèo. Cô đến Chu Hải làm tạp vụ trong một xưởng sản xuất túi. Nhưng chưa được bao lâu, Đằng Yến bị đuổi v́ là con gái của kẻ giết người. Trong vài năm sống ở Chu Hải, cô phải t́m việc nhiều nơi, chịu nhiều đăi ngộ bất công.
Năm 2004, Đằng Yến trở về quê hương đón năm mới. Lúc này mẹ mới nói cho cô biết Tiểu Vinh chưa chết, bố cô bị oan. Nhiều năm qua, bà không nói v́ hai con c̣n nhỏ, gia đ́nh cũng không có tiền, sợ kiện cáo với chính quyền.
Sau Tết, Đằng Yến lập tức t́m luật sư để giải oan cho bố. Sau khi nhận được đơn khiếu nại từ hai chị em, TAND cấp cao tỉnh Hồ Nam đă thành lập tổ chuyên án vào tháng 7/2005. Tháng 9 cùng năm, những người liên quan vụ án bị tạm giữ.
Ngày 18/1/2006, TAND cấp cao tỉnh Hồ Nam ra phán quyết tái thẩm với tội cố ư giết người của Thiện, tuyên bị cáo vô tội. Hai chị em Đằng Yến, Đằng Huy được bồi thường 660.000 nhân dân tệ.
Thiện đă được xóa tội, nhưng vụ án thi thể bên bờ sông Cẩm Giang c̣n chưa được phá giải. Do hướng điều tra sai lầm khi ấy đă làm lỡ thời gian điều tra tốt nhất, đến nay vẫn không rơ thi thể đó là ai, kẻ sát nhân là ai.