PDA

View Full Version : GIỖ CHA...!


troopy
12-31-2021, 09:06
Anh là con cả trong nhà. Hồi đó gia đ́nh anh nghèo khó nhất vùng...!
Mẹ mất sớm, cha tần tảo nuôi 3 anh em nên người. Nhà gần sông, nhưng cha hay đau yếu nên ít khi mới được ăn cá. Bữa nào có cá là thịnh soạn lắm rồi.
Trong bữa ăn, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo:
– Để cha ăn đầu và xương.
Cậu em út liền nhanh nhảu:
– Tại sao hả cha...?
Cha cười nói:
– V́ cha già rồi, hay đau đầu, ăn đầu th́ nó sẽ bớt đau, cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không con...? Xương yếu, ăn xương th́ sẽ khoẻ xương hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả...?
Cậu em lại cười tít mắt, gật đầu lia lịa ra chiều hiểu lắm. Cha khẽ mỉm cười, lẳng lặng gắp miếng đầu và xương cá vào bát rồi ăn hết bát cơm...
Ba anh em nghĩ cha nói thật...!
Anh khi ấy đă vào Trung học rồi mà cũng tin, bữa cơm nào cũng xẻ đầu và xương cho cha ăn, c̣n ba anh em tranh nhau phần thịt. Rồi anh lớn lên, có thể thay cha đi đ̣ ra sông, ṃ cua, thả cá. Đời sống gia đ́nh dần dần khấm khá hơn cũng là lúc anh đủ lớn để hiểu bấy lâu nay cha luôn “nói dối” chuyện thích ăn đầu và xương cá...!
Hơn 20 năm trôi qua, giờ đây anh đă thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Gia đ́nh khá giả nên chẳng bao giờ anh phải “thích” ăn cái đầu hay miếng xương cá. Bữa ăn, vợ anh luôn bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.
Hôm nay là ngày giỗ cha...!
Nh́n di ảnh ba gầy c̣m, nhưng nụ cười vẫn tươi sáng, thấy con cá chiên thật lớn ngon lành, vàng ươm vợ đặt lên bàn thờ, anh bất giác rơi lệ..!
Anh giấu vợ con, quay mặt lau nước mắt. H́nh dáng người cha già c̣m cơi, xiêu vẹo bước đi bên sông, đi thả cá mùa nước nổi, rồi sau đó là những trận thương hàn triền miên hành hạ ông… Ḷng anh nhói lên một cơn đau:
"Nếu năm xưa cha được ăn nhiều thịt hơn, th́ chắc đă không già yếu như thế...!".
Anh bất giác kêu lên những tiếng “cha” từ trong cổ họng. Nó nghèn nghẹn trong đó, không rơ nên lời…
Lúc ra bàn ăn, vợ anh xẻ thịt con cá, bỏ đi phần đầu và xương. Anh giữ tay vợ lại:
– Em, để anh ăn đầu, đừng bỏ đi...
Vợ anh hiểu, không nói ǵ cả, gắp đầu cá qua cho chồng. Cô con gái nhỏ thắc mắc hỏi:
– Sao hôm nay ba lại ăn đầu. Nó xương lắm, sẽ làm cho ba mắc xương đó..!”.
Anh xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc vào trong cổ họng rồi bảo với con:
– Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à. Cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con yêu...!"
Anh vừa ăn, vừa nh́n lên ảnh cha, cố cho những giọt nước mắt không tràn xuống bát cơm…
Cha cả đời lam lũ, khó nhọc nuôi nấng con. Cả một đời gánh chịu hết đắng cay, chỉ để lại cho con phần ngọt bùi. Đến khi con có được chút thành tựu, muốn báo đáp cha, th́ cha đă không c̣n nữa…!
Hăy có những phút nh́n lại bản thân và cách đối xử với đấng sinh thành, bởi “Không ai yêu thương con bằng cha mẹ”. Nếu làm điều vô tâm, đáng xấu hổ th́ một ngày cha mẹ ra đi, bạn sẽ cô đơn trống trải, sống day dứt suốt quăng đời c̣n lại...!
Cha mẹ rồi sẽ già, sẽ vĩnh viễn rời xa ḿnh. V́ thế chúng ta hăy biết yêu thương và quư trọng những khoảnh khắc chúng ta đang có với cha mẹ.
Hăy yêu thương cha mẹ khi bạn c̣n có thể....!

https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=1964842&stc=1&d=1640941548

VietBF@sưu tập