Romano
12-31-2021, 10:34
Nửa đêm, đọc được tin Phó Thủ tướng Thường trực yêu cầu khẩn trương điều tra, xử lư nghiêm các đối tượng trong vụ cháu bé 8 tuổi ở bị hành hạ dẫn đến tử vong, không bỏ lọt tội phạm, thấy trào lên nỗi căm giận bọn thủ ác.Một cháu bé chết, Chính phủ và nhiều cơ quan, đoàn thể phải vào cuộc chỉ đạo, dư luận dậy sóng lên tiếng phẫn nộ đủ thấy mức độ trầm trọng của sự việc. Không đành được tôi phải ngồi vào bàn viết bày tỏ đôi điều về trạng thái cảm xúc của ḿnh dù trước đấy tôi im lặng v́ quá ghê tởm hành động tội ác này.
Sự việc đă xảy ra mấy ngày, cũng như rất nhiều người tôi bị sốc nặng. Có rất nhiều h́nh ảnh trên truyền thông, có rất nhiều tin bài cũng như trang Facebook mô tả sự việc tôi không dám xem kỹ và không dám đọc hết. Đơn giản v́ tôi nghĩ chả có tội ác nào lại kinh hoàng lại đáng sợ hơn tội ác giết một đứa trẻ. Mà cháu bé ấy là ai, là quyến thuộc là ruột thịt và kẻ xuống tay Vơ Nguyễn Quỳnh Trang dù không máu mủ nhưng sống chung với người t́nh là cha cháu bé ít nhiều cũng là quan hệ thân t́nh sao có thể lại làm nổi việc trời không dung đất không tha ấy. Trên mạng xă hội, xuất hiện nhiều h́nh ảnh về vụ giết người này. Tôi không đủ can đảm đối diện với tấm ảnh cháu bé cả chân dung khuôn mặt trẻ thơ lẫn h́nh ảnh thân thể bầm tím. Nhưng tôi nh́n kỹ, rất kỹ kẻ thủ ác cố t́m một điều ǵ đó từ khuôn mặt nếu b́nh thường là một nhan sắc này để cố lư giải v́ sao con người ấy lại có thể làm được điều độc ác ấy. Tôi đă bất lực.
H́nh ảnh người bố cháu bé cũng vậy, tôi nh́n rất kỹ và không thể hiểu có người cha nào trên thế gian này lại có thể không bấn loạn khi thấy con ḿnh bị uy hiếp bị đe dọa bị sợ hăi chứ đừng nói bị hành hạ bị đánh đập. Không thể giải thích được v́ ngay cầm thú chúng cũng thương xót thú nhỏ dù không phải con chúng chỉ là con đồng loại cùng đàn chúng cũng bảo vệ đến cùng. C̣n có thể nói ǵ hơn, những kẻ sát hại cháu bé đích thực không bằng cầm thú.
Tôi nói những kẻ sát hại tất nhiên là muốn nói đến trách nhiệm của bố cháu bé. Thông tin con người này đă ngăn cản mẹ con cháu bé không được gặp nhau sau ly hôn nhiều tháng nói lên tư cách của hắn. Một người cha ngăn cản t́nh mẫu tử của con gái ḿnh hiển nhiên mang trong người sự thù hận hoặc tính ích kỷ. Chẳng có ǵ lạ nếu cơ quan điều trakết luận người bố là đồng phạm. Tôi cho rằng nếu người bố thương yêu con ḿnh th́ người t́nh của hắn không thể động đến cái lông chân của cháu. Đích thị trong trường hợp này người bố đă để mặc con ḿnh cho người t́nh hành hạ. Người bố không thể vô can. Và thông tin bắt khẩn cấp người bố chính là sự trừng phạt của pháp luật. Đừng nói lương tâm với loại người c̣n kém cầm thú này.
Gia đ́nh bên nội đứa bé hẳn sẽ vô cùng đau đớn và ân hận trước sự việc xảy ra. Họ đă làm ǵ trước t́nh trạng của cháu ḿnh. Có thể họ không biết v́ vô t́nh nhưng tôi nghĩ họ đă thiếu trách nhiệm thiếu t́nh thương. Một đứa trẻ 8 tuổi đủ trí tuệ nhận biết t́nh cảnh của bản thân và cháu sẽ cầu cứu người thân nếu cháu được yêu thương chăm sóc. Gia đ́nh cháu bé không thể vô can dù chỉ ở lĩnh vực tinh thần cắn rứt lương tâm.
C̣n nữa. Chồng vợ, hôn nhân không hạnh phúc th́ ly hôn đó là lẽ thường nhưng việc chia tài sản lớn nhất là con cái hiện có vấn đề trong những quyết định của ṭa án thiếu cả chế tài giám sát nghĩa vụ nuôi dạy và xử phạt những vi phạm quá nhẹ. Tôi biết nhiều bậc cha hoặc mẹ lờ tịt nghĩa vụ với con ḿnh nhưng người c̣n lại không biết bấu víu vào đâu để đ̣i lại công bằng. Liệu những điều này có vô can với cái chết của cháu bé.
Tôi có đọc đâu đó ṭa nhà nơi gia đ́nh kẻ thủ ác ở, người dân thường nghe thấy tiếng cháu kêu khóc van xin. Bảo vệ ṭa nhà đâu, cảnh sát khu vực đâu, những người hàng xóm đâu chỉ cần có sự quan tâm đúng mức th́ cháu bé đă không bị hành hạ đến chết. Có là vô can không ở sự bàng quan này.
C̣n nhiều nữa, là môi trường sống là giáo dục là đoàn thể… sự quan tâm đến đâu với đời sống con trẻ. Một xă hội thiếu hụt, hao ṃn chuẩn mực trong đó nổi cộm sự vô cảm. Và tôi nữa, tôi và chúng ta quen im lặng trước những bất công, nghịch cảnh, trước đau đớn thống khổ đồng loại nhưng im lặng trước tội ác như cái chết của cháu bé th́ đương nhiên cũng không thể vô can.
Không thể vô can dù chỉ là ở khía cạnh lương tâm con người.
Sự việc đă xảy ra mấy ngày, cũng như rất nhiều người tôi bị sốc nặng. Có rất nhiều h́nh ảnh trên truyền thông, có rất nhiều tin bài cũng như trang Facebook mô tả sự việc tôi không dám xem kỹ và không dám đọc hết. Đơn giản v́ tôi nghĩ chả có tội ác nào lại kinh hoàng lại đáng sợ hơn tội ác giết một đứa trẻ. Mà cháu bé ấy là ai, là quyến thuộc là ruột thịt và kẻ xuống tay Vơ Nguyễn Quỳnh Trang dù không máu mủ nhưng sống chung với người t́nh là cha cháu bé ít nhiều cũng là quan hệ thân t́nh sao có thể lại làm nổi việc trời không dung đất không tha ấy. Trên mạng xă hội, xuất hiện nhiều h́nh ảnh về vụ giết người này. Tôi không đủ can đảm đối diện với tấm ảnh cháu bé cả chân dung khuôn mặt trẻ thơ lẫn h́nh ảnh thân thể bầm tím. Nhưng tôi nh́n kỹ, rất kỹ kẻ thủ ác cố t́m một điều ǵ đó từ khuôn mặt nếu b́nh thường là một nhan sắc này để cố lư giải v́ sao con người ấy lại có thể làm được điều độc ác ấy. Tôi đă bất lực.
H́nh ảnh người bố cháu bé cũng vậy, tôi nh́n rất kỹ và không thể hiểu có người cha nào trên thế gian này lại có thể không bấn loạn khi thấy con ḿnh bị uy hiếp bị đe dọa bị sợ hăi chứ đừng nói bị hành hạ bị đánh đập. Không thể giải thích được v́ ngay cầm thú chúng cũng thương xót thú nhỏ dù không phải con chúng chỉ là con đồng loại cùng đàn chúng cũng bảo vệ đến cùng. C̣n có thể nói ǵ hơn, những kẻ sát hại cháu bé đích thực không bằng cầm thú.
Tôi nói những kẻ sát hại tất nhiên là muốn nói đến trách nhiệm của bố cháu bé. Thông tin con người này đă ngăn cản mẹ con cháu bé không được gặp nhau sau ly hôn nhiều tháng nói lên tư cách của hắn. Một người cha ngăn cản t́nh mẫu tử của con gái ḿnh hiển nhiên mang trong người sự thù hận hoặc tính ích kỷ. Chẳng có ǵ lạ nếu cơ quan điều trakết luận người bố là đồng phạm. Tôi cho rằng nếu người bố thương yêu con ḿnh th́ người t́nh của hắn không thể động đến cái lông chân của cháu. Đích thị trong trường hợp này người bố đă để mặc con ḿnh cho người t́nh hành hạ. Người bố không thể vô can. Và thông tin bắt khẩn cấp người bố chính là sự trừng phạt của pháp luật. Đừng nói lương tâm với loại người c̣n kém cầm thú này.
Gia đ́nh bên nội đứa bé hẳn sẽ vô cùng đau đớn và ân hận trước sự việc xảy ra. Họ đă làm ǵ trước t́nh trạng của cháu ḿnh. Có thể họ không biết v́ vô t́nh nhưng tôi nghĩ họ đă thiếu trách nhiệm thiếu t́nh thương. Một đứa trẻ 8 tuổi đủ trí tuệ nhận biết t́nh cảnh của bản thân và cháu sẽ cầu cứu người thân nếu cháu được yêu thương chăm sóc. Gia đ́nh cháu bé không thể vô can dù chỉ ở lĩnh vực tinh thần cắn rứt lương tâm.
C̣n nữa. Chồng vợ, hôn nhân không hạnh phúc th́ ly hôn đó là lẽ thường nhưng việc chia tài sản lớn nhất là con cái hiện có vấn đề trong những quyết định của ṭa án thiếu cả chế tài giám sát nghĩa vụ nuôi dạy và xử phạt những vi phạm quá nhẹ. Tôi biết nhiều bậc cha hoặc mẹ lờ tịt nghĩa vụ với con ḿnh nhưng người c̣n lại không biết bấu víu vào đâu để đ̣i lại công bằng. Liệu những điều này có vô can với cái chết của cháu bé.
Tôi có đọc đâu đó ṭa nhà nơi gia đ́nh kẻ thủ ác ở, người dân thường nghe thấy tiếng cháu kêu khóc van xin. Bảo vệ ṭa nhà đâu, cảnh sát khu vực đâu, những người hàng xóm đâu chỉ cần có sự quan tâm đúng mức th́ cháu bé đă không bị hành hạ đến chết. Có là vô can không ở sự bàng quan này.
C̣n nhiều nữa, là môi trường sống là giáo dục là đoàn thể… sự quan tâm đến đâu với đời sống con trẻ. Một xă hội thiếu hụt, hao ṃn chuẩn mực trong đó nổi cộm sự vô cảm. Và tôi nữa, tôi và chúng ta quen im lặng trước những bất công, nghịch cảnh, trước đau đớn thống khổ đồng loại nhưng im lặng trước tội ác như cái chết của cháu bé th́ đương nhiên cũng không thể vô can.
Không thể vô can dù chỉ là ở khía cạnh lương tâm con người.