florida80
02-12-2022, 21:59
Qua năm mới, mọi việc cũng cần phải mới chứ? Tất nhiên rồi. Với suy nghĩ tích cực và rất đáng khen ấy, người chồng tự nhủ phải “làm mới” lại bản thân, phải gương mẫu hơn, phải chăm lo việc nhà nhiều hơn… Chàng tự nhủ phải quyết tâm thay đổi từ việc nhỏ đến việc lớn. Vậy tốt quá. Này, hăy bắt đầu đi thôi.
B́nh thường mọi ngày, lúc tan sở, chàng chưa vội về nhà, vẫn ngong ngóng chờ tin nhắn của bạn bè: “Xong việc rồi, làm vài ve?”. Tất nhiên, chàng gật đầu ngay. Thậm chí, nếu không có ai rủ rê th́ lại la toáng lên: “Ai kêu tôi đó? Có tôi đây”, tức là chủ động t́m kiếm cuộc nhậu “sương sương”. Biết tính ham vui của chồng, do đó mỗi chiều, vợ con thản nhiên cơm nước trước, không phải chờ đợi. Lắm lần, thức ăn để dành lại nhưng chàng về nhà đă say khướt, đâu có thèm đụng đũa đâu. Thế là ngày sau phải ăn lại thức ăn thừa, việc này diễn ra thường xuyên. Oải lắm. Người vợ bèn cắt phéng tiêu chuẩn cơm nhà mỗi chiều của chồng. “Cũng tốt thôi”, chàng gật gù v́ khỏi lấy làm áy náy.
Nhưng lần này lại khác, bởi chàng đă quyết tâm phải thay đổi nếp sinh hoạt. Phải có mặt trong bữa cơm chiều, vợ chồng con cái mới có dịp tṛ chuyện, tâm t́nh. Gia đ́nh hạnh phúc th́ phải thế chứ. Đúng lắm. Vậy, chiều nay, sau khi nhắn tin từ chối các cuộc rủ rê của bạn bè, chàng quyết tâm trở thành người chồng/ người cha gương mẫu. Trên đường đi, chỉ cần nghĩ đến câu nói reo vui của bé Tún: “Ơ ḱa, ba đă về”; rồi vợ lại khen: “Anh ngoan ghê, lần sau tiếp tục phát huy nhé. Vào nhà cơm nước đi anh” th́ chàng đă thấy rộn ràng. Ừ, niềm vui nào phải t́m kiếm đâu xa, chỉ cần ḿnh gương mẫu, chỉn chu một chút là có thôi. Dễ ợt.
Vâng, rất dễ. Chẳng hạn, chiều nay, tan sở là chàng về nhà ngay, chứ không đàn đúm, buôn dưa lê cùng bồ tèo chiến hữu như mọi lần.
Lạ thay, sao cửa nhà lại im ỉm thế này? Vợ con đi đâu? Ngạc nhiên quá, chàng bèn điện thoại cho vợ: “Anh về nhà rồi”, chưa nói hết câu, đă nghe: “Ủa, hôm nay trời sập hả anh? Sao về nhà sớm thế? Anh ăn ǵ chưa? Chưa à? Mẹ con em đi đi mua sắm rồi ăn trong siêu thị luôn. Anh tự lo đi nhé”. Thế là xong. Đă về đến nhà rồi, chẳng lẽ lại quay xe ra quán?
Sở dĩ cô vợ không nấu nướng chỉ v́ lâu nay nghĩ rằng, giờ đó chồng ḿnh chưa vác xác về nhà. Vậy, hai mẹ con ngẫu hứng “đổi gió” cũng hợp lư thôi. Sự hợp lư này đă khiến người người chồng chung hửng, tiếc không có cơ hội chứng minh để “lấy điểm” trong mắt vợ con. Kể ra cũng tiếc thật.
Khi cà kê chuyện này, Luân cười kh́ kh́: “Đấy, muốn thay đổi cũng không dễ, có lúc sự việc diễn ra theo ư ḿnh đâu?”. Tôi cười: “Nếu trước đó, cậu báo cho vợ th́ vẫn tốt hơn”. Hắn ta bảo: “Chẳng lẽ, một khi làm việc tốt mà lại oang oang tuyên bố nọ kia? Xoàng lắm. Lại thiếu khiêm tốn. Rồi biết đâu, cô vợ chẳng tin, lại phán cho một câu xanh rờn: “Ối dào, thùng rỗng kêu to”. Quê độ lắm. Chi bằng cứ lẳng lặng thực hiện vẫn hơn chứ?”.
Vâng. nhiều người cũng nghĩ như thế. Họ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế mà thực hiện. Mà một khi chứng kiến sự việc diễn ra đột ngột, bất ngờ th́ “nửa kia” lại ngẫn ṭ te, không thể tin nổi. Đă thế, họ lại c̣n nghĩ ngợi xa gần với câu hỏi v́ sao dạo này chồng/vợ lại thay đổi quá hớp thế kia? Câu hỏi ấy, làm sao có thể trả lời chính xác? Nếu không phải chính ḿnh “ra tay” kiểm tra? Rắc rối ghê.
Rằng, không hiểu v́ lư do ǵ, dạo đó, Yến - cô vợ của Nguyên lại thường xuyên ra khỏi nhà mỗi chiều. “Đi đâu vậy em?”, nghe câu hỏi của chồng chẳng lấy ǵ làm vui, nàng đáp vu vơ: “Em đi học thêm Anh văn”. Liệu có đáng tin không? Tất nhiên là không rồi. Trước đó, đă nhiều lần hắn ta giục, thậm chí xuống nước năn nỉ nhưng trước sau cô vợ cũng chỉ đưa ra lư lẽ cực kỳ “củ chuối”: “Thủ quỷ cỡ như em, học thêm ngoại ngữ làm ǵ? Chẳng lẽ để đếm tiền khỏi dư, thiếu à?”. Và cô kiên quyết “một tấc không đi, một ly không rời”. Ngày như mọi ngày, đi làm về, sau khi cơm nước xong là “ôm lấy” cái truyền h́nh hoặc dạy con học…
Vậy mà, nay cứ mỗi chiều lại đi học. “Học cái quái ǵ, chắc có hẹn ḥ ǵ với ai chăng? Nghi ngờ lắm”, Nguyên tâm sự với tôi. “Vậy, cậu làm sao?”, tôi hỏi. Hắn ta kể, có lần bí mật bám theo xe vợ vào đến tận trường. Nh́n thấy mọi việc đúng y chang như vợ đă nói, hắn mới yên tâm. Rủi thay, lúc Nguyên quay đầu xe chuẩn bị đi về, bất ngờ cô vợ phát giác và gọi rối rít: “Ủa, anh có hẹn ḥ với ai ở trường này à?”. Chẳng lẽ, nói toẹt ra là “theo dơi” vợ? Cô nàng tự ái đùng đùng th́ rách việc. Ối dào, nếu từ ban đầu Yến nói rơ mục đích của việc học thêm ban đêm, có lẽ Nguyên chẳng phải mất thời gian chọn lấy cách “điều tra” chẳng ra làm sao cả.
L.M.Q
B́nh thường mọi ngày, lúc tan sở, chàng chưa vội về nhà, vẫn ngong ngóng chờ tin nhắn của bạn bè: “Xong việc rồi, làm vài ve?”. Tất nhiên, chàng gật đầu ngay. Thậm chí, nếu không có ai rủ rê th́ lại la toáng lên: “Ai kêu tôi đó? Có tôi đây”, tức là chủ động t́m kiếm cuộc nhậu “sương sương”. Biết tính ham vui của chồng, do đó mỗi chiều, vợ con thản nhiên cơm nước trước, không phải chờ đợi. Lắm lần, thức ăn để dành lại nhưng chàng về nhà đă say khướt, đâu có thèm đụng đũa đâu. Thế là ngày sau phải ăn lại thức ăn thừa, việc này diễn ra thường xuyên. Oải lắm. Người vợ bèn cắt phéng tiêu chuẩn cơm nhà mỗi chiều của chồng. “Cũng tốt thôi”, chàng gật gù v́ khỏi lấy làm áy náy.
Nhưng lần này lại khác, bởi chàng đă quyết tâm phải thay đổi nếp sinh hoạt. Phải có mặt trong bữa cơm chiều, vợ chồng con cái mới có dịp tṛ chuyện, tâm t́nh. Gia đ́nh hạnh phúc th́ phải thế chứ. Đúng lắm. Vậy, chiều nay, sau khi nhắn tin từ chối các cuộc rủ rê của bạn bè, chàng quyết tâm trở thành người chồng/ người cha gương mẫu. Trên đường đi, chỉ cần nghĩ đến câu nói reo vui của bé Tún: “Ơ ḱa, ba đă về”; rồi vợ lại khen: “Anh ngoan ghê, lần sau tiếp tục phát huy nhé. Vào nhà cơm nước đi anh” th́ chàng đă thấy rộn ràng. Ừ, niềm vui nào phải t́m kiếm đâu xa, chỉ cần ḿnh gương mẫu, chỉn chu một chút là có thôi. Dễ ợt.
Vâng, rất dễ. Chẳng hạn, chiều nay, tan sở là chàng về nhà ngay, chứ không đàn đúm, buôn dưa lê cùng bồ tèo chiến hữu như mọi lần.
Lạ thay, sao cửa nhà lại im ỉm thế này? Vợ con đi đâu? Ngạc nhiên quá, chàng bèn điện thoại cho vợ: “Anh về nhà rồi”, chưa nói hết câu, đă nghe: “Ủa, hôm nay trời sập hả anh? Sao về nhà sớm thế? Anh ăn ǵ chưa? Chưa à? Mẹ con em đi đi mua sắm rồi ăn trong siêu thị luôn. Anh tự lo đi nhé”. Thế là xong. Đă về đến nhà rồi, chẳng lẽ lại quay xe ra quán?
Sở dĩ cô vợ không nấu nướng chỉ v́ lâu nay nghĩ rằng, giờ đó chồng ḿnh chưa vác xác về nhà. Vậy, hai mẹ con ngẫu hứng “đổi gió” cũng hợp lư thôi. Sự hợp lư này đă khiến người người chồng chung hửng, tiếc không có cơ hội chứng minh để “lấy điểm” trong mắt vợ con. Kể ra cũng tiếc thật.
Khi cà kê chuyện này, Luân cười kh́ kh́: “Đấy, muốn thay đổi cũng không dễ, có lúc sự việc diễn ra theo ư ḿnh đâu?”. Tôi cười: “Nếu trước đó, cậu báo cho vợ th́ vẫn tốt hơn”. Hắn ta bảo: “Chẳng lẽ, một khi làm việc tốt mà lại oang oang tuyên bố nọ kia? Xoàng lắm. Lại thiếu khiêm tốn. Rồi biết đâu, cô vợ chẳng tin, lại phán cho một câu xanh rờn: “Ối dào, thùng rỗng kêu to”. Quê độ lắm. Chi bằng cứ lẳng lặng thực hiện vẫn hơn chứ?”.
Vâng. nhiều người cũng nghĩ như thế. Họ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế mà thực hiện. Mà một khi chứng kiến sự việc diễn ra đột ngột, bất ngờ th́ “nửa kia” lại ngẫn ṭ te, không thể tin nổi. Đă thế, họ lại c̣n nghĩ ngợi xa gần với câu hỏi v́ sao dạo này chồng/vợ lại thay đổi quá hớp thế kia? Câu hỏi ấy, làm sao có thể trả lời chính xác? Nếu không phải chính ḿnh “ra tay” kiểm tra? Rắc rối ghê.
Rằng, không hiểu v́ lư do ǵ, dạo đó, Yến - cô vợ của Nguyên lại thường xuyên ra khỏi nhà mỗi chiều. “Đi đâu vậy em?”, nghe câu hỏi của chồng chẳng lấy ǵ làm vui, nàng đáp vu vơ: “Em đi học thêm Anh văn”. Liệu có đáng tin không? Tất nhiên là không rồi. Trước đó, đă nhiều lần hắn ta giục, thậm chí xuống nước năn nỉ nhưng trước sau cô vợ cũng chỉ đưa ra lư lẽ cực kỳ “củ chuối”: “Thủ quỷ cỡ như em, học thêm ngoại ngữ làm ǵ? Chẳng lẽ để đếm tiền khỏi dư, thiếu à?”. Và cô kiên quyết “một tấc không đi, một ly không rời”. Ngày như mọi ngày, đi làm về, sau khi cơm nước xong là “ôm lấy” cái truyền h́nh hoặc dạy con học…
Vậy mà, nay cứ mỗi chiều lại đi học. “Học cái quái ǵ, chắc có hẹn ḥ ǵ với ai chăng? Nghi ngờ lắm”, Nguyên tâm sự với tôi. “Vậy, cậu làm sao?”, tôi hỏi. Hắn ta kể, có lần bí mật bám theo xe vợ vào đến tận trường. Nh́n thấy mọi việc đúng y chang như vợ đă nói, hắn mới yên tâm. Rủi thay, lúc Nguyên quay đầu xe chuẩn bị đi về, bất ngờ cô vợ phát giác và gọi rối rít: “Ủa, anh có hẹn ḥ với ai ở trường này à?”. Chẳng lẽ, nói toẹt ra là “theo dơi” vợ? Cô nàng tự ái đùng đùng th́ rách việc. Ối dào, nếu từ ban đầu Yến nói rơ mục đích của việc học thêm ban đêm, có lẽ Nguyên chẳng phải mất thời gian chọn lấy cách “điều tra” chẳng ra làm sao cả.
L.M.Q