florida80
02-20-2022, 20:45
CÀ MAU, Việt Nam (NV) – Gần 10 năm, chợ Đất Mũi, ở huyện Ngọc Hiển, nơi cuối cùng cực Nam Việt Nam, dường như chẳng có ǵ thay đổi khá hơn, chợ vẫn lưa thưa chẳng có được mấy người.
Theo báo Người Lao Động hôm 1 Tháng Hai, kể từ khi đường bộ về Đất Mũi thông suốt, du lịch các thứ đều phất lên nhưng không khí ở ngôi chợ cuối trời này vẫn hiu hắt.
Chợ Đất Mũi – ngôi chợ nằm ở cuối cùng cực Nam Việt Nam ở xă Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau. (H́nh: Duy Nhân/Người Lao Động)
Có thể nhiều nhà đẹp hơn, con đường được nới rộng hơn nhưng buổi sáng này khác hẳn với những buổi sáng của 10 năm trước.
Hồi đó, mỗi lần đến đây nhiều người đều mang cảm giác sợ lỡ chuyến đ̣ cuối trong ngày để quay về thành phố, phương tiện duy nhất giúp du khách thoát khỏi mảnh đất cuối cùng ở cực Nam Việt Nam.
Ở cái nơi mà sông nước cắt mỗi xóm làng thành ốc đảo, không có đ̣ dọc, đ̣ ngang chỉ c̣n cách ngồi ngáp dài bên sông. Và nhiều người đă từng không ít lần buộc phải qua đêm ở ngôi chợ cuối cùng này.
Nơi đây không có nhà trọ nhưng dễ t́m một chỗ ngủ ở nhà dân, hoặc lang thang tới sáng, tán gẫu với tiểu thương bán cà phê, đồ ăn quanh nhà lồng chợ. Chợ ở đây ngày xưa dường như không ngủ…
Nhưng từ khi có đường sá thông suốt, ai thích đến Đất Mũi lúc nào th́ đến, muốn đi lúc nào th́ đi, không c̣n cảnh lụy đ̣. Bến đ̣ nhộn nhịp trước mặt chợ cũng giải tán, khách đến Đất Mũi nhiều năm qua dường như chẳng ai đi qua hay nhớ tới ngôi chợ này nữa.
Nắng lên vẫn không làm dăy nhà lồng chợ bớt tối. Nó vẫn lụp xụp như hồi nào. Mấy bà tiểu thương ngồi chống cằm v́ buôn bán ế ẩm.
“Hồi đó, những ngày sắp Tết phải huy động cả nhà ra bán không kịp. Mỗi sạp rau củ bán mấy ngày cuối năm kiếm được hơn 100 triệu đồng ($4.414) ăn Tết là b́nh thường. Thời thế thay đổi, nhưng chợ này th́ vẫn như xưa. C̣n buôn bán được th́ bán chứ không hy vọng ǵ nhiều,” bà Trần Thị Nguyệt, tiểu thương bán rau cải hàng chục năm ở chợ Đất Mũi, cho biết.
Đêm ở chợ cuối trời dường như không có chỗ nào để đi, đêm rất dài. Trên bến đ̣ cũ là vài ba cái quán cóc và một quầy thuốc Tây c̣n sáng đèn. Một chị lỡ th́ bắc ghế ngồi đằng trước ngó ra sông, cái nh́n không rơ nghĩa. Rơ ràng là chẳng phải trông khách, v́ lâu nay đâu c̣n khách nào lui tới bến sông này.
Từ khi đường Hồ Chí Minh thông xe về Đất Mũi, bến đ̣ không c̣n hoạt động, chợ không c̣n sầm uất như xưa. (H́nh: Duy Nhân/Người Lao Động)
Con đường ngàn tỷ không chạy qua chợ này, nó xuyên rừng đi thẳng tới cột mốc số 0. Ở đó, những công tŕnh đắt tiền khác đua nhau mọc lên như nấm, trang hoàng đẹp đẽ, nhằm làm vừa ḷng du khách.
Họ ngồi xe hơi tới, ăn trưa với hải sản tươi rói, đăng vài bức h́nh thông báo với thế giới ḿnh đang “chinh phục mảnh đất cuối trời,” rồi vẫn kịp đi hơn 100 cây số quay lại thành phố Cà Mau. Không có bao nhiêu người ghé thăm cái chợ khuất sau mấy vạt rừng, cách khu du lịch chỉ vài cây số. (Tr.N)
Theo báo Người Lao Động hôm 1 Tháng Hai, kể từ khi đường bộ về Đất Mũi thông suốt, du lịch các thứ đều phất lên nhưng không khí ở ngôi chợ cuối trời này vẫn hiu hắt.
Chợ Đất Mũi – ngôi chợ nằm ở cuối cùng cực Nam Việt Nam ở xă Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau. (H́nh: Duy Nhân/Người Lao Động)
Có thể nhiều nhà đẹp hơn, con đường được nới rộng hơn nhưng buổi sáng này khác hẳn với những buổi sáng của 10 năm trước.
Hồi đó, mỗi lần đến đây nhiều người đều mang cảm giác sợ lỡ chuyến đ̣ cuối trong ngày để quay về thành phố, phương tiện duy nhất giúp du khách thoát khỏi mảnh đất cuối cùng ở cực Nam Việt Nam.
Ở cái nơi mà sông nước cắt mỗi xóm làng thành ốc đảo, không có đ̣ dọc, đ̣ ngang chỉ c̣n cách ngồi ngáp dài bên sông. Và nhiều người đă từng không ít lần buộc phải qua đêm ở ngôi chợ cuối cùng này.
Nơi đây không có nhà trọ nhưng dễ t́m một chỗ ngủ ở nhà dân, hoặc lang thang tới sáng, tán gẫu với tiểu thương bán cà phê, đồ ăn quanh nhà lồng chợ. Chợ ở đây ngày xưa dường như không ngủ…
Nhưng từ khi có đường sá thông suốt, ai thích đến Đất Mũi lúc nào th́ đến, muốn đi lúc nào th́ đi, không c̣n cảnh lụy đ̣. Bến đ̣ nhộn nhịp trước mặt chợ cũng giải tán, khách đến Đất Mũi nhiều năm qua dường như chẳng ai đi qua hay nhớ tới ngôi chợ này nữa.
Nắng lên vẫn không làm dăy nhà lồng chợ bớt tối. Nó vẫn lụp xụp như hồi nào. Mấy bà tiểu thương ngồi chống cằm v́ buôn bán ế ẩm.
“Hồi đó, những ngày sắp Tết phải huy động cả nhà ra bán không kịp. Mỗi sạp rau củ bán mấy ngày cuối năm kiếm được hơn 100 triệu đồng ($4.414) ăn Tết là b́nh thường. Thời thế thay đổi, nhưng chợ này th́ vẫn như xưa. C̣n buôn bán được th́ bán chứ không hy vọng ǵ nhiều,” bà Trần Thị Nguyệt, tiểu thương bán rau cải hàng chục năm ở chợ Đất Mũi, cho biết.
Đêm ở chợ cuối trời dường như không có chỗ nào để đi, đêm rất dài. Trên bến đ̣ cũ là vài ba cái quán cóc và một quầy thuốc Tây c̣n sáng đèn. Một chị lỡ th́ bắc ghế ngồi đằng trước ngó ra sông, cái nh́n không rơ nghĩa. Rơ ràng là chẳng phải trông khách, v́ lâu nay đâu c̣n khách nào lui tới bến sông này.
Từ khi đường Hồ Chí Minh thông xe về Đất Mũi, bến đ̣ không c̣n hoạt động, chợ không c̣n sầm uất như xưa. (H́nh: Duy Nhân/Người Lao Động)
Con đường ngàn tỷ không chạy qua chợ này, nó xuyên rừng đi thẳng tới cột mốc số 0. Ở đó, những công tŕnh đắt tiền khác đua nhau mọc lên như nấm, trang hoàng đẹp đẽ, nhằm làm vừa ḷng du khách.
Họ ngồi xe hơi tới, ăn trưa với hải sản tươi rói, đăng vài bức h́nh thông báo với thế giới ḿnh đang “chinh phục mảnh đất cuối trời,” rồi vẫn kịp đi hơn 100 cây số quay lại thành phố Cà Mau. Không có bao nhiêu người ghé thăm cái chợ khuất sau mấy vạt rừng, cách khu du lịch chỉ vài cây số. (Tr.N)