PDA

View Full Version : LÀM THÂN GÀ TRỐNG


troopy
03-16-2022, 03:20
Mẹ bất ngờ bị tai nạn mất đi khi chỉ vừa 42 tuổi, ba 45, chị hai 19 tuổi, vừa đỗ vào đại học ngoại thương , anh ba đang học lớp 11 và tôi 13 tuổi đang học lớp 8.
Cả nhà họp lại để đưa ra giải pháp tối ưu nhất cho kinh tế gia đ́nh ổn định khi thiếu bàn tay lao động chính của mẹ. Nhà tôi không khá giả ǵ cho lắm. Ba làm nông với 5 công đất (5000m2)vừa làm ruộng vừa trồng dưa theo thời vụ. Cứ trúng mùa mất giá, mất mùa trúng giá nên cứ măi lênh đênh. May mà có gian hàng bún riêu ngon của mẹ bán ở chợ hàng ngày nên gia đ́nh tôi cơm canh đầy đủ và chúng tôi tung tang cắp sách đến trường.
Chị Hai tôi lên tiếng trước, v́ chị lúc nào cũng được mọi người xem là thông minh, lanh lợi lại học giỏi
“ Con Lan nghỉ học, đi bán bún thay mẹ. Em vẫn thuê d́ Năm phụ việc, nhưng phải quản lư tiền bạc cho rơ ràng. Ba lo việc đi chợ và nấu bún. Con nghĩ ba khéo léo và mười mấy năm nay, ba vẫn thường xuyên giúp mẹ nên việc nấu bún không khó khăn ǵ với ba”.
Như một cái máy, tôi nói to lên
“ Không, em không chịu nghỉ học”
“ Lan, em phải hy sinh thôi. Chị vừa đậu đại học không lẽ bỏ sao. Thi đậu vào là một điều khó, biết không? Thằng Luân là con trai, không đậu đại học là phải đi nghĩa vụ quân sự. Rốt cục lại chỉ có em c̣n nhỏ, việc học hành chưa đi đến đâu nên em phải hy sinh”.
Tôi ôm mặt khóc rấm rít. Ba thở dài chưa biết tính sao v́ sự ra đi của mẹ đột ngột và mất mát lớn đến độ ba chưa quân b́nh lại được.
Rồi chị Hai lên thành phố tiếp tục học. Tôi theo D́ Năm ra chợ bưng bún và thu tiền. Mọi việc y như chị Hai sắp đặt. Nhưng, tôi th́, vừa bưng bún, vừa khóc, một phần v́ nhớ mẹ, nhưng nguyên nhân chủ yếu là v́ tôi nhớ trường nhớ lớp. Không thấy tôi đến lớp, cô giáo chủ nhiệm đă đến nhà và …khuyên tôi đi học trở lại. Cô lại “ mạnh dạn” xen vào chuyện nhà tôi
“ Thưa anh, ḿnh nghĩ anh ra chợ phụ bán th́ hay hơn. Em thấy đàn ông nấu ăn ngon hơn phụ nữ và anh thấy mấy chủ nhà hàng lớn, đại đa số là đàn ông. Cháu Lan thông minh chăm học, mà anh cho cháu nghỉ th́ tiếc quá”.
Ba tôi chưa có ư kiến ǵ th́ sáng hôm sau tôi đă trốn ba và d́ Năm đi đến lớp. Biết tôi bỏ bán và đi học lại ba vẫn im lặng. D́ Năm th́ an ủi
“ Thôi, con cứ đi học. Anh Tám chịu khó ngồi múc bún, c̣n tôi đi bưng và thu tiền. Số tô anh biết nên không sợ tôi gian lận. Vả lại lúc bán với chị Tám th́ tôi vẫn thường làm việc này mà”.
Thế là mọi việc trôi chảy êm đẹp. Chị Hai vẫn đủ tiền ăn học, anh Ba thi đậu vào trường Địa học Bách Khoa và tôi thi đậu vào trường chuyên của tỉnh.
Ngày măn tang mẹ thật vui v́ dưới góc nh́ của họ hang th́ ba đă lèo lái mọi việc trôi chảy mặc dù không có mẹ.
Nhưng,
Sau khi thủ tục xả tang xong, Ba bỗng tuyên bố là sau hai năm làm việc chung với d́ Năm (lúc ấy 40 tuổi) hai người đă thương nhau và hôm nay ba xin họ hàng chấp nhận cho D́ Năm chính thức được về sống chung nhà và làm vợ chính thức của Ba.
Khi mọi người vỗ tay chúc mừng th́ chị Hai tôi đứng lên nói thật to
“ Không ai được chúc mừng. Ba không được phép làm như thế. Ba là ba của tụi con. Tại sao ba không thông báo và bàn bạc với tụi con trước? Ba không có quyền phản bội mẹ. Nếu d́ Năm bước chân vào nhà này th́ con sẽ không bao giờ về cái nhà này nữa, và con sẽ đem ảnh thờ của mẹ theo”.
Bác Bảy, người anh kế của ba lên tiếng
“Hồng, con phải biết mẹ con mất đă hai năm rồi. Đàn ông trên đời này thiếu ǵ người vợ c̣n sống sờ sờ mà c̣n vợ này vợ kia, c̣n ba mày chung thủy với người đă mất 2 năm là đủ rồi.”
“ Thưa Bác đây là việc của gia đ́nh con. Bác muốn lấy bao nhiêu vợ tùy bác, con không cần biết. Nhưng cái nhà này là do mẹ tạo dựng, không ai có quyền bước chân vào. C̣ ba, vợ ba mất, ba vẫn c̣n có 3 đứa tụi con. “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời d́ ghẻ mà thương con chồng”.Ba không nhớ sao? Phụ nữ nào cũng ích kỷ hết. Con mất mẹ rồi, con không muốn mất them ba nữa.”
Quay sang khác khứa chị dơng dạc nói
“Thưa các cô d́ chú bác, ai đồng ư với con xin mời ở lại ăn với mẹ con chén cơm. C̣n như đồng ư với việc ba lấy vợ mới th́ xin ra về dùm. ”
Hơn phân nửa khách đứng lên đi về. Những người c̣n lại im lặng không nói ǵ và cũng không ăn những món ăn đă bày sẵn. Tôi ôm d́ Năm khóc ngon ngọt v́ tôi hiểu là nếu không có d́ Năm th́ tôi đă phải nghỉ học hai năm nay rồi và nếu không có d́ Năm, th́ các anh chị tôi không có tiền chi tiêu đầy đủ, và quan trọng hơn là ba tôi đă sống trong lo âu và sầu khổ.
Sau đám măn tang, chị Hai, anh Ba về thành phố học. D́ Năm và Ba vẫn bán bún riêu. Nhưng như chị Hai nói chị và anh Ba không c̣n về nhà nữa. Ba điện thoại th́ anh chị không bao giờ bắt máy. Nhắn tin th́ không trả lời. Ba gửi tiền lên th́ họ gửi tiền trả lại.
Tóc ba tôi bạc trắng dù ông chỉ mới 47 tuổi.
Tôi khuyên Ba cứ mời D́ Năm đến ở chung nhà v́ mọi người đều có cái quyền quyết định cuộc đời ḿnh. Chị Hai đă là sinh viên năm thứ ba, anh Ba cũng đă 19 tuổi, có nghĩa là đă tự biết cái nào đúng cái nào sai, nhưng Ba nói là dù sao th́ hai đứa nó cũng chưa ra trường, ba làm vậy là có lỗi với mẹ.
Thế là vào một ngày chủ nhật, ba dắt tôi đi t́m nhà trọ của chị Hai và anh Ba ở thành phố để xin lỗi anh chị và phân bua mọi thứ. Ba hứa sẽ không nhờ D́ Năm phụ bán nữa. Ba đă thuê một thằng bé khác thay thế D́ Năm rồi.
Cả ba tôi, chị Hai và anh Ba đều khóc. Nhưng tôi th́ không. Chị và anh nhận tiền của Ba và hứa mỗi tháng sẽ về nhà một lần.
D́ Năm bỏ xứ về Thành Phố làm thuê cho một quán hủ tiếu. Chị Hai tôi ra trường có việc làm ở thành phố. Anh Ba cũng đă là sinh viên năm tư. Ba tôi ở lại quê một ḿnh. Năm nay ông chỉ mới 50 tuổi mà tóc đă bạc trắng đầu. Sau mấy năm đèn sách, tôi đậu vào Đại học y khoa thành phố Hồ Chí Minh. Ngày tôi ra đi, tôi nói vớ Ba
“ Ba ơi, nguyện vọng duy nhất c̣n lại của đời con bây giờ là Ba lên thành phố t́m D́ Năm về đây sống với Ba. Chị Hai và Anh Ba có về nhà ḿnh không, cũng kệ hai người ấy. Trách nhiệm với hai anh chị ấy ba xem như đă làm xong. C̣n họ hang th́ mọi người có một quan niệm sống, ba cứ lơ đi”.
Ba im lặng không nói ǵ, chỉ siết chặt tay tôi.
Tôi cứ tưởng phụ nữ phải thủ tiết thờ chồng là chỉ có dưới thời phong kiến xa xưa. Chứ có ngờ đâu ngay thời đại công nghệ thông tin này lại có một người phải cam chịu lẻ loi như ba của tôi.

VietBF©sưu tập