PDA

View Full Version : Người đàn ông sống sót trong vụ rơi trực thăng ở Ḥa Lạc: 'Tôi nhớ bầu trời da diết'


nguoiduatinabc
07-07-2023, 01:37
Thượng úy Đinh Văn Dương là người duy nhất sống sót sau vụ rơi trực thăng quân sự ngày 7/7/2014. Vụ tai nạn đă làm cho 20 chiến sỹ hy sinh.

https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=2240781&stc=1&d=1688693848

"Nhớ măi nụ cười trước lúc máy bay rơi":

Trong căn nhà nhỏ ở khu chung cư trên địa bàn quận Long Biên (Hà Nội), người đàn ông loang lổ những vết sẹo sau vụ tai nạn, ngồi trên chiếc xe lăn đặt sát cửa sổ, hướng ánh nh́n xa xăm về phía bầu trời.

"Bố ơi nhà có khách", chỉ đến khi cậu con trai cất tiếng gọi, anh Đinh Văn Dương mới thu lại ánh mắt, nh́n về phía tôi.

"Cứ gần đến ngày 7/7 hàng năm, tôi lại hay mơ thấy các đồng đội, mơ thấy ḿnh được huấn luyện trên bầu trời. Bầu trời gắn với năm tháng đẹp nhất và bầu trời cũng cướp đi đồng đội, cướp đi đôi tay, đôi chân của tôi.

Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn muốn là người lính, muốn được vẫy vùng trên bầu trời xanh thẳm kia. Tôi nhớ bầu trời da diết!", anh Dương mở đầu câu chuyện.

Lật cuốn album với h́nh ảnh trong những lần huấn luyện tại Trung đoàn không quân trực thăng 916 (Sư đoàn không quân 371, Quân chủng Pḥng không - Không quân), anh Dương bảo 9 năm qua đi, nỗi đau của thân nhân 20 liệt sỹ dần nguôi ngoai, những vết thương trên người đă lành, nhưng với anh mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua.

"Ngày hôm đó, tôi và Quang Ba V́ (Trung úy quân nhân chuyên nghiệp Đặng Hồng Quang, chiến đấu viên Tiểu đoàn 18 đặc công - PV), đang cười nói với nhau th́ tai nạn ập đến, Quang chết trên nụ cười, răng Quang bị sứt nên cười càng dễ nhớ. Tôi nhớ măi nụ cười của đồng đội trước lúc máy bay rơi", anh Dương cười nhưng ḍng nước mắt chực trào khỏi khóe mắt.

Nói về nụ cười của đồng đội, thương binh Đinh Văn Dương cho rằng đó là khí chất của người lính Cụ Hồ, chiến đấu, luyện tập vất vả nhưng trên môi luôn nở nụ cười, đến khi hy sinh th́ nụ cười vẫn c̣n đó.

"Trên chuyến bay, cả đội giây trước cười nói, giây sau đă âm dương cách biệt. Có lẽ là điềm báo lần cuối cùng được huấn luyện cùng nhau nên anh em cười đùa rất vui vẻ", anh Dương bồi hồi.

Mong muốn xây nhà tưởng niệm cho đồng đội:

Anh Dương cho biết, tháng 7 hàng năm, anh sẽ cùng gia đ́nh về lại cánh đồng thôn Ḥa Lạc - nơi chiếc trực thăng Mi 171 bị rơi 9 năm trước, để thăm đồng đội. Nơi đây, di ảnh 20 liệt sỹ được người dân đặt trang trọng trong nhà tưởng niệm.

"Mất tay, mất chân chẳng khác ǵ mất tất cả, nhưng ḿnh may mắn hơn đồng đội v́ vẫn c̣n hiện diện trên cơi đời này. Mỗi lần trở lại nơi các đồng đội hy sinh là một lần tiếp thêm sức mạnh để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống", người thương binh bộc bạch.

Anh Dương cũng thường xuyên liên lạc với gia đ́nh, thân nhân các đồng đội của ḿnh. Anh hiểu nhiều người trong đó cuộc sống c̣n vất vả, lo toan khi chồng hy sinh, con nhỏ... nhưng những người vợ, người mẹ ấy vẫn cố gắng lo toan vượt lên số phận. Những lúc như thế anh chỉ biết động viên mọi người cùng cố gắng.

Tâm nguyện lớn nhất của anh Dương là có thể sớm xây dựng một đài tưởng niệm, tưởng nhớ đồng đội. Hiện nay, nơi thờ phụng, tưởng niệm các liệt sỹ vụ rơi máy bay mới chỉ là ngôi nhà được lợp tôn trên khu đất xảy ra vụ tai nạn.

"Tôi mong có thể xây dựng một đài tưởng niệm những anh em đă hy sinh trang trọng, lịch sự hơn. Anh em được thờ tại nơi gặp nạn che tạm mái tôn tôi cũng áy náy lắm. V́ sức khỏe và điều kiện bản thân không cho phép nên tôi sẽ vận động sự sẻ chia của các Bộ, ban, ngành, tổ chức đoàn thể", anh Dương nói.

Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, anh Dương cho hay, sau tai nạn, trải qua gần 900 ngày điều trị trong bệnh viện, 24 cuộc phẫu thuật, 3 lần tim ngừng đập, không c̣n 2 bàn tay, 2 đôi chân, mặt mũi biến dạng... sức khỏe anh không được ổn định.

Tháng 9/2016, anh Dương xuất ngũ, được đưa về Trung tâm Điều dưỡng thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh) để sinh hoạt cùng gần 100 thương binh tại đây. Tuy nhiên, từ đợt dịch COVID-19 đến nay, muốn dành thời gian quan tâm các con nên anh ở nhà.

Hàng ngày anh vẫn phải dùng thuốc điều trị cùng 10 - 20 viên giảm đau.

"Sinh hoạt thường ngày phải phụ thuộc vào vợ và mẹ tôi. Nếu sức khỏe ổn định th́ tôi tranh thủ lau dọn nhà cửa. Tôi vẫn có thể cắm cơm bằng 2 khuỷu tay những lúc mẹ đi đón các cháu, vợ đi làm chưa về", anh Dương kể.

Theo anh Dương, gia đ́nh chính là động lực lớn nhất để anh luôn tự nhủ bản thân không được bỏ cuộc. Anh mong muốn sức khỏe được ổn định để phụ giúp người vợ một phần nào đó nuôi dạy con cái trưởng thành.

"Tôi có được tinh thần lạc quan, vui vẻ như hiện tại cũng chính nhờ sự động viên, chăm sóc của vợ con cùng gia đ́nh. Cuộc sống sau tai nạn của gia đ́nh tôi giờ cũng đă tạm ổn định", anh Dương nói thêm.