PDA

View Full Version : Vợ cho tôi bài học nhớ đời v́ suốt ngày say xỉn, bỏ mặc cô ấy ở nhà


goodidea
01-04-2024, 05:04
https://intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=2318579&stc=1&d=1704344671

Sau nhiều lần căi vă v́ tôi hay đi nhậu say và bỏ vợ ở nhà một ḿnh, tôi đă lớn tiếng thách thức cô ấy. Chính điều này khiến tôi bây giờ rất hối hận.
Yêu nhau được hai năm, chúng tôi tiến tới hôn nhân. Do cả hai mới 27 tuổi nên chúng tôi quyết định kế hoạch, chưa sinh con vội để tận hưởng cuộc sống tân hôn.

Trước khi cưới, tôi và vợ đều thống nhất vẫn sẽ giữ những thói quen cũ, không can thiệp quá nhiều vào mối quan hệ riêng của đối phương. Chúng tôi từ những người bạn học trở thành bạn đời nên muốn duy tŕ sự thoải mái, nhẹ nhàng này.

Nói thật, tôi nh́n chung khá ổn, ngoại h́nh bảnh bao, tính t́nh được mọi người nhận xét là dễ chịu, biết điều và có công việc ổn định. Chỉ có duy nhất một điều khiến vợ hay phàn nàn là tôi thích gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt quá. Nhưng suy cho cùng, tôi thấy sở thích này của ḿnh không quá xấu, cũng giống như vợ tôi thích mua sắm suốt ngày thôi.

Khoảng nửa năm nay, tôi chuyển sang làm mảng bán hàng tại công ty, phải gặp gỡ nhiều đối tác. Đàn ông với nhau, dĩ nhiên nói chuyện dễ nhất là qua bàn nhậu. Đây lại là thế mạnh của tôi nên tôi tận dụng hết sức có thể. Công việc của tôi nhờ vậy mà khá trôi chảy, thu nhập cũng dần tăng lên.

Nếu như trước đây, chỉ vào cuối tuần, tôi mới đi nhậu với anh em thân thiết th́ hiện tại, hiếm khi có hôm nào tôi không có chút men trong người. Ngoài gặp gỡ bạn bè, tôi c̣n thường xuyên bàn công việc với đối tác nên việc này là khó tránh khỏi. Sếp thấy tôi uống được, lại giỏi giao tiếp nên tin tưởng, luôn kéo tôi theo cùng trong các phi vụ làm ăn từ nhỏ đến lớn.

Đối với tôi, được sếp trọng dụng lại được làm đúng sở thích, khả năng, tôi thấy khá mừng. Những tưởng số tiền mang về cho vợ ngày càng tăng sẽ khiến cô ấy vui hơn nhưng không. Từ ngày tôi chuyển sang bộ phận công việc này, vợ càm ràm, giận dỗi tôi nhiều hơn.

Vợ trách tôi đi suốt ngày, không quan tâm đến gia đ́nh. Vợ trách tôi khiến cô ấy cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của ḿnh. Vợ trách tôi nhậu nhẹt hại sức khỏe. Vợ trách tôi mang mùi say xỉn, nồng nặc rượu bia về nhà khiến cô ấy không thể nào ngủ nổi. Vợ trách tôi nôn mửa lung tung khiến cô ấy phải dọn...

Nói chung, vợ chê tôi đủ thứ trên đời khiến tôi không khỏi đau đầu. Trước đây lúc sắp cưới, chúng tôi đă hứa tôn trọng mối quan hệ, cuộc sống riêng cũng như công việc của nhau. Tôi chưa bao giờ can thiệp khi cô ấy muốn đi đâu, làm ǵ hay mua lung tung tốn tiền thứ ǵ... Giờ sao cô ấy lại cáu giận khi tôi đi nhậu, mà thực tế là tôi đang đi làm. Tôi cũng mệt mỏi, vất vả lắm chứ.

Đỉnh điểm, có hôm hai vợ chồng căi nhau to, tôi đă hét lớn: "Anh đă bao giờ cấm em làm ǵ chưa? Nếu em thấy thiệt tḥi quá th́ em cứ đi nhậu đi". Nghe thấy vậy, vợ tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài đáp: "Được, anh đừng tưởng em không dám làm".

Tôi biết lời ḿnh nói ra có phần hơi quá, nhưng chỉ là lúc nóng giận, nói xong là xong. Ai ngờ, những ngày sau đó, tôi đă phải trả cái giá đắt cho sự thiếu suy nghĩ của ḿnh.

Vợ tôi cũng bắt đầu đi chơi, gặp gỡ bạn bè suốt ngày, thậm chí cô ấy c̣n tập uống rượu bia. Cô ấy không c̣n quan tâm đến chuyện nhà cửa như trước, không nấu nướng, không dọn dẹp, không ǵ cả... Cuộc sống của chúng tôi đúng kiểu "anh đi đường anh, tôi đi đường tôi".

Có những hôm, vợ c̣n đi nhậu về muộn hơn cả tôi. Cô ấy say xỉn, nôn khắp pḥng trong, pḥng ngoài. Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng vẫn phải dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cho vợ, sợ cô ấy bị trúng gió hay làm sao. Tần suất những ngày như vậy cứ ngày càng tăng lên đến mức tôi không thể chịu nổi.

Nh́n thấy vợ tha hóa, bệ rạc, tôi như phát điên. Tôi bảo vợ: "Giờ em muốn như nào? Em thích "ăn miếng trả miếng", cố t́nh làm như thế với anh đấy hả?". Thế nhưng, vợ chỉ cười khẩy nói: "Tùy anh thích nghĩ sao th́ nghĩ. Tuần tới, anh tự lo chuyện ăn uống nhé, em bận không nấu nướng được đâu".

Khi tôi nổi nóng, không đồng ư cho vợ tham gia các cuộc vui đó, không ngờ cô ấy hùng hồn nói: "Thế ḿnh ly hôn đi. Anh đi đâu cũng được, c̣n em th́ không? Chúng ḿnh thống nhất b́nh đẳng, không được can thiệp vào cuộc sống riêng của người kia cơ mà? Anh tưởng một ḿnh anh biết đi chơi, biết say à?".

Nghe vợ nói đến đâu, tôi thấm thía đến đấy. Giờ tôi đă hiểu cảm giác nửa kia suốt ngày đi vắng, c̣n say xỉn, mang mùi rượu bia nồng nặc khi về nhà là như thế nào. Giờ tôi đă hiểu cảm giác cô đơn trong chính căn nhà của ḿnh là như thế nào. Tôi đă sai quá sai rồi.

Tôi nên làm thế nào đây? Nếu cứ tiếp tục như hiện tại, cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng mấy mà tan vỡ.

VietBF@sưu tập