PinaColada
08-20-2025, 10:10
Những tưởng hôn nhân sẽ mở ra hành tŕnh b́nh yên, nhưng chỉ sau hai tháng làm dâu, tôi choáng váng khi mẹ chồng bất ngờ đưa ra “luật nhà” khiến tôi thấy ḿnh như bị tước mất quyền tự do.
Tôi mới lấy chồng được hai tháng. Khi bước vào hôn nhân, tôi đă nghĩ sẽ có nhiều niềm vui, nhiều điều mới mẻ, nhưng chẳng ngờ lại rơi vào t́nh huống éo le đến mức sốc nặng.
Hai tháng đầu trôi qua khá êm đềm, nhưng rồi đúng tṛn hai tháng, mẹ chồng gọi vợ chồng tôi vào để “nói chuyện nếp nhà”.
Bà bảo: “Ở nhà này, ai đi làm cũng phải nộp lương cho mẹ quản lư hết. Bố con, chồng con, chị chồng con trước đây cũng đều như vậy. Đó là nếp nhà rồi, không ai ngoại lệ, kể cả con. Từ tháng này, con đi làm về phải công khai lương và đưa lại cho mẹ giữ. Con chỉ giữ lại khoảng 3 triệu đồng để chi tiêu. Sau này, cần tiền ǵ th́ nói với mẹ, mẹ sẽ đưa lại”.
Nghe đến đó, tôi thực sự sốc. Tôi đi làm vất vả để kiếm từng đồng, vậy mà nay lại phải “giao nộp” tất cả, rồi xin lại từng khoản như một đứa trẻ được phát tiền tiêu vặt. Tôi không tiếc tiền, nhưng tôi cảm thấy bị tước đi quyền tự do và sự chủ động trong cuộc sống.
Không dừng lại ở chuyện tiền bạc, mẹ chồng c̣n lên kế hoạch chi tiết cho cả sinh hoạt của vợ chồng tôi: sáng mấy giờ đi làm, trưa ăn cơ quan cho tiết kiệm, tối về ăn cơm nhà để không lăng phí... Từng bữa ăn, từng đồng chi ra đều nằm trong sự tính toán của bà. Tôi có cảm giác ḿnh đang bị quản thúc trong một khuôn khổ khắt khe.
Tôi biết, ở nhiều gia đ́nh, việc đưa lương cho mẹ hay vợ quản lư là b́nh thường. Nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ: đó là sự tự nguyện, có bàn bạc, thống nhất. C̣n ở đây, tôi bị đặt vào thế đă rồi, không có cơ hội bày tỏ quan điểm.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn cả là thái độ của chồng. Anh biết chuyện nhưng chỉ im lặng, có lẽ v́ đă quen với cách quản lư của mẹ từ nhỏ. Với anh, đó là chuyện b́nh thường. Nhưng với tôi, đó là sự g̣ bó, áp đặt. Tôi tự hỏi: Nếu một ngày tôi cần một khoản lớn, tôi phải làm thế nào? Nếu muốn giúp cha mẹ đẻ, liệu có phải xin phép mẹ chồng không? Chỉ nghĩ đến thôi, tôi đă thấy nghẹn ngào.
Có lẽ, mẹ chồng tôi vốn quen nắm mọi thứ trong tay và tin rằng cách bà làm là tốt nhất cho gia đ́nh. Nhưng với tôi – một nàng dâu trẻ, điều tôi mong muốn là sự tin tưởng và tôn trọng. Tôi muốn cùng chồng bàn bạc về tài chính, cùng nhau lo toan, chứ không phải để một người khác quyết định thay.
Hai tháng làm dâu, niềm vui chưa kịp nhiều th́ nỗi buồn đă chất chồng. Tôi chưa biết nên ứng xử thế nào để vừa giữ được ḥa khí, vừa bảo vệ quyền tự do của ḿnh. Nếu chấp nhận, tôi sẽ sống trong cảnh bị quản lư chặt chẽ đến ngột ngạt. Nhưng nếu phản đối, gia đ́nh có lẽ sẽ rơi vào mâu thuẫn.
Tôi thực sự hoang mang và mệt mỏi. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, tôi nên làm ǵ trong hoàn cảnh này?
VietBF@ sưu tập
Tôi mới lấy chồng được hai tháng. Khi bước vào hôn nhân, tôi đă nghĩ sẽ có nhiều niềm vui, nhiều điều mới mẻ, nhưng chẳng ngờ lại rơi vào t́nh huống éo le đến mức sốc nặng.
Hai tháng đầu trôi qua khá êm đềm, nhưng rồi đúng tṛn hai tháng, mẹ chồng gọi vợ chồng tôi vào để “nói chuyện nếp nhà”.
Bà bảo: “Ở nhà này, ai đi làm cũng phải nộp lương cho mẹ quản lư hết. Bố con, chồng con, chị chồng con trước đây cũng đều như vậy. Đó là nếp nhà rồi, không ai ngoại lệ, kể cả con. Từ tháng này, con đi làm về phải công khai lương và đưa lại cho mẹ giữ. Con chỉ giữ lại khoảng 3 triệu đồng để chi tiêu. Sau này, cần tiền ǵ th́ nói với mẹ, mẹ sẽ đưa lại”.
Nghe đến đó, tôi thực sự sốc. Tôi đi làm vất vả để kiếm từng đồng, vậy mà nay lại phải “giao nộp” tất cả, rồi xin lại từng khoản như một đứa trẻ được phát tiền tiêu vặt. Tôi không tiếc tiền, nhưng tôi cảm thấy bị tước đi quyền tự do và sự chủ động trong cuộc sống.
Không dừng lại ở chuyện tiền bạc, mẹ chồng c̣n lên kế hoạch chi tiết cho cả sinh hoạt của vợ chồng tôi: sáng mấy giờ đi làm, trưa ăn cơ quan cho tiết kiệm, tối về ăn cơm nhà để không lăng phí... Từng bữa ăn, từng đồng chi ra đều nằm trong sự tính toán của bà. Tôi có cảm giác ḿnh đang bị quản thúc trong một khuôn khổ khắt khe.
Tôi biết, ở nhiều gia đ́nh, việc đưa lương cho mẹ hay vợ quản lư là b́nh thường. Nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ: đó là sự tự nguyện, có bàn bạc, thống nhất. C̣n ở đây, tôi bị đặt vào thế đă rồi, không có cơ hội bày tỏ quan điểm.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn cả là thái độ của chồng. Anh biết chuyện nhưng chỉ im lặng, có lẽ v́ đă quen với cách quản lư của mẹ từ nhỏ. Với anh, đó là chuyện b́nh thường. Nhưng với tôi, đó là sự g̣ bó, áp đặt. Tôi tự hỏi: Nếu một ngày tôi cần một khoản lớn, tôi phải làm thế nào? Nếu muốn giúp cha mẹ đẻ, liệu có phải xin phép mẹ chồng không? Chỉ nghĩ đến thôi, tôi đă thấy nghẹn ngào.
Có lẽ, mẹ chồng tôi vốn quen nắm mọi thứ trong tay và tin rằng cách bà làm là tốt nhất cho gia đ́nh. Nhưng với tôi – một nàng dâu trẻ, điều tôi mong muốn là sự tin tưởng và tôn trọng. Tôi muốn cùng chồng bàn bạc về tài chính, cùng nhau lo toan, chứ không phải để một người khác quyết định thay.
Hai tháng làm dâu, niềm vui chưa kịp nhiều th́ nỗi buồn đă chất chồng. Tôi chưa biết nên ứng xử thế nào để vừa giữ được ḥa khí, vừa bảo vệ quyền tự do của ḿnh. Nếu chấp nhận, tôi sẽ sống trong cảnh bị quản lư chặt chẽ đến ngột ngạt. Nhưng nếu phản đối, gia đ́nh có lẽ sẽ rơi vào mâu thuẫn.
Tôi thực sự hoang mang và mệt mỏi. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, tôi nên làm ǵ trong hoàn cảnh này?
VietBF@ sưu tập