goodidea
08-25-2025, 10:43
Hôm nay, tôi đă quyết định nộp đơn lên ṭa để làm thủ tục ly hôn với người chồng 'hoàn hảo', sau nhiều ngày tháng suy nghĩ.
Tôi và chồng đến với nhau rất t́nh cờ. Trong gần 3 năm quen biết, chung sống, bọn tôi cũng đă có những khoảng thời gian vui vẻ và nhiều kỷ niệm. Thế nhưng, đến giờ phút này, tôi vẫn quyết định cho nó vào một góc nhỏ.
Chồng tôi không rượu chè, trai gái hay lô đề. Bề ngoài anh ấy là mẫu đàn ông của gia đ́nh, có trách nhiệm với vợ con, đi làm về phụ giúp việc nhà, đưa tiền cho vợ. Chính v́ anh ấy quá "hoàn hảo" theo góc nh́n của mọi người, thế nên khi tôi nói ḿnh ly hôn, người thân, gia đ́nh, bạn bè đều ngỡ ngàng.
Khi mọi người, bố mẹ hỏi tại sao ly hôn, tôi chỉ nói: "Anh ấy tốt với mọi người, nhưng không tốt với riêng con".
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=2565284&stc=1&d=1756118606
Ảnh minh họa
Lư do tôi quyết định ly hôn là bởi tôi không thể chịu nổi cuộc sống với một người chồng quá vô tâm, lạnh lùng, gia trưởng và độc đoán.
Thời buổi này, nhưng tôi không được phép làm lông mày, không được phép làm môi. V́ đơn giản là anh ấy thấy người khác làm xấu, suy ra rằng ép tôi không được làm.
Tôi không được quyền có bạn bè, kể cả là nữ. Nếu là nữ, chỉ được nhắn tin. C̣n đi du lịch với bạn nữ là điều rất xa xỉ, phải xin mỏi mồm cũng chẳng thể đồng ư.
Tôi không được mặc váy ngắn, không được mặc quần áo, váy vóc điệu đà.
Tôi buồn, tôi khóc, chồng tôi mặc kệ tôi một ḿnh, anh ấy vẫn xem máy tính, vẫn xem phim hài. Dù chỉ là mong muốn chụp một bộ ảnh lưu giữ thanh xuân, anh ấy cũng không đồng ư.
Lúc đó, tôi đă biết hai vợ chồng sẽ không thể sống chung. Tôi muốn chia sẻ, tâm sự, tôi nói ra anh ấy lại bảo tôi nói nhiều. Thế nên dần dần tôi trở nên ít nói, tôi không dám nói chuyện với chồng, v́ tôi không biết chuyện đó anh ấy có muốn nghe không.
Bản thân tôi, thật ḷng với mọi người là tôi không cần chồng tôi kiếm nhiều tiền, không cần giàu có. Chỉ cần rằng, anh ấy dành cho tôi chút yêu thương, sự quan tâm và tôn trọng, cho tôi chút không gian sống. Cần như vậy th́ dù có khó khăn, nghèo khó đến đâu tôi cũng sẵn ḷng đồng hành.
Tôi là con người, tôi có ước mơ, hoài băo và có quá nhiều điều tôi muốn thực hiện. Tôi đă nhiều lần nhỏ nhẹ, nhẹ nhàng tṛ chuyện với chồng về cách anh ấy đối xử với tôi và những mong muốn của tôi trong cuộc sống vợ chồng. Nhưng không có kết quả. Tôi biết nếu tiếp tục chung sống, sẽ chỉ thêm khổ đau và tôi chọn cách dừng lại. Dù đôi khi bản thân tôi có nuối tiếc những kỷ niệm trong quá khứ nhưng tôi vẫn tin quyết định dừng lại là hoàn toàn đúng đắn, cho cả tôi và cả chồng ḿnh.
Có lẽ anh ấy hợp với một người khác, chứ không phải tôi - một người phụ nữ khao khát được yêu thương, quan tâm và mong muốn sự tôn trọng tự do.
Tất nhiên, trong quá tŕnh sống, bản thân tôi cũng có nhiều cái chưa đúng, chưa phải với chồng. Thế nên tôi ra đi, tôi không lấy bất cứ điều ǵ ngoài đứa con. Tôi cũng viết trên đơn là không cần anh ấy chu cấp. Mọi sự chu cấp đều là tự nguyện. Các bạn đừng hiểu lầm, cái tôi chưa đúng với chồng ḿnh không phải là tôi phản bội, mà là lúc mang bầu và lúc ở cữ, chồng vô tâm khiến tôi bị stress, lời nói có nhiều lúc quá đáng, không làm chủ được.
Sau tất cả, duyên nợ đă dừng, tôi không trách chồng ḿnh cũng chẳng trách bản thân ḿnh làm ǵ nữa. V́ đơn giản hết duyên hết nợ.
Tôi chỉ muốn nhắn gửi tới các bạn nữ, yêu là một chuyện khác, lấy là một chuyện khác. Hăy t́m kiếm và chọn một người phù hợp về tâm hồn, về quan điểm sống, v́ quăng đường đời dài lắm. Tuyệt đối đừng mơ hồ chọn sai.
VietBF@sưu tập
Tôi và chồng đến với nhau rất t́nh cờ. Trong gần 3 năm quen biết, chung sống, bọn tôi cũng đă có những khoảng thời gian vui vẻ và nhiều kỷ niệm. Thế nhưng, đến giờ phút này, tôi vẫn quyết định cho nó vào một góc nhỏ.
Chồng tôi không rượu chè, trai gái hay lô đề. Bề ngoài anh ấy là mẫu đàn ông của gia đ́nh, có trách nhiệm với vợ con, đi làm về phụ giúp việc nhà, đưa tiền cho vợ. Chính v́ anh ấy quá "hoàn hảo" theo góc nh́n của mọi người, thế nên khi tôi nói ḿnh ly hôn, người thân, gia đ́nh, bạn bè đều ngỡ ngàng.
Khi mọi người, bố mẹ hỏi tại sao ly hôn, tôi chỉ nói: "Anh ấy tốt với mọi người, nhưng không tốt với riêng con".
https://www.intermati.com/forum/attachment.php?attac hmentid=2565284&stc=1&d=1756118606
Ảnh minh họa
Lư do tôi quyết định ly hôn là bởi tôi không thể chịu nổi cuộc sống với một người chồng quá vô tâm, lạnh lùng, gia trưởng và độc đoán.
Thời buổi này, nhưng tôi không được phép làm lông mày, không được phép làm môi. V́ đơn giản là anh ấy thấy người khác làm xấu, suy ra rằng ép tôi không được làm.
Tôi không được quyền có bạn bè, kể cả là nữ. Nếu là nữ, chỉ được nhắn tin. C̣n đi du lịch với bạn nữ là điều rất xa xỉ, phải xin mỏi mồm cũng chẳng thể đồng ư.
Tôi không được mặc váy ngắn, không được mặc quần áo, váy vóc điệu đà.
Tôi buồn, tôi khóc, chồng tôi mặc kệ tôi một ḿnh, anh ấy vẫn xem máy tính, vẫn xem phim hài. Dù chỉ là mong muốn chụp một bộ ảnh lưu giữ thanh xuân, anh ấy cũng không đồng ư.
Lúc đó, tôi đă biết hai vợ chồng sẽ không thể sống chung. Tôi muốn chia sẻ, tâm sự, tôi nói ra anh ấy lại bảo tôi nói nhiều. Thế nên dần dần tôi trở nên ít nói, tôi không dám nói chuyện với chồng, v́ tôi không biết chuyện đó anh ấy có muốn nghe không.
Bản thân tôi, thật ḷng với mọi người là tôi không cần chồng tôi kiếm nhiều tiền, không cần giàu có. Chỉ cần rằng, anh ấy dành cho tôi chút yêu thương, sự quan tâm và tôn trọng, cho tôi chút không gian sống. Cần như vậy th́ dù có khó khăn, nghèo khó đến đâu tôi cũng sẵn ḷng đồng hành.
Tôi là con người, tôi có ước mơ, hoài băo và có quá nhiều điều tôi muốn thực hiện. Tôi đă nhiều lần nhỏ nhẹ, nhẹ nhàng tṛ chuyện với chồng về cách anh ấy đối xử với tôi và những mong muốn của tôi trong cuộc sống vợ chồng. Nhưng không có kết quả. Tôi biết nếu tiếp tục chung sống, sẽ chỉ thêm khổ đau và tôi chọn cách dừng lại. Dù đôi khi bản thân tôi có nuối tiếc những kỷ niệm trong quá khứ nhưng tôi vẫn tin quyết định dừng lại là hoàn toàn đúng đắn, cho cả tôi và cả chồng ḿnh.
Có lẽ anh ấy hợp với một người khác, chứ không phải tôi - một người phụ nữ khao khát được yêu thương, quan tâm và mong muốn sự tôn trọng tự do.
Tất nhiên, trong quá tŕnh sống, bản thân tôi cũng có nhiều cái chưa đúng, chưa phải với chồng. Thế nên tôi ra đi, tôi không lấy bất cứ điều ǵ ngoài đứa con. Tôi cũng viết trên đơn là không cần anh ấy chu cấp. Mọi sự chu cấp đều là tự nguyện. Các bạn đừng hiểu lầm, cái tôi chưa đúng với chồng ḿnh không phải là tôi phản bội, mà là lúc mang bầu và lúc ở cữ, chồng vô tâm khiến tôi bị stress, lời nói có nhiều lúc quá đáng, không làm chủ được.
Sau tất cả, duyên nợ đă dừng, tôi không trách chồng ḿnh cũng chẳng trách bản thân ḿnh làm ǵ nữa. V́ đơn giản hết duyên hết nợ.
Tôi chỉ muốn nhắn gửi tới các bạn nữ, yêu là một chuyện khác, lấy là một chuyện khác. Hăy t́m kiếm và chọn một người phù hợp về tâm hồn, về quan điểm sống, v́ quăng đường đời dài lắm. Tuyệt đối đừng mơ hồ chọn sai.
VietBF@sưu tập