miro1510
08-28-2025, 13:41
Tôi từng tin rằng ḿnh là t́nh yêu lớn nhất đời chồng, cho đến một ngày, khi gặp người bạn thân của anh, tôi mới cay đắng nhận ra: tôi giống hệt mối t́nh đầu đă qua đời của anh.
Tôi vừa tan ca chiều th́ chồng gọi điện: “Em đừng nấu cơm nhé. Tối nay anh có cậu bạn thân từ Vũng Tàu ra, vợ chồng ḿnh mời anh ấy đi ăn”.
Tôi từng nghe chồng kể nhiều về người bạn thân này – bạn học đại học, cùng ở kư túc xá suốt 5 năm. Ngày cưới của vợ chồng tôi, anh ấy không thể ra v́ gia đ́nh có tang. Lần này, chồng muốn chính thức đưa tôi đi “ra mắt” bạn thân.
Khi gặp nhau, hai người ôm chầm lấy nhau sau nhiều năm xa cách. Nhưng khi ánh mắt bạn anh chạm vào tôi, sự ngạc nhiên hiện rơ: “Đây là…”. Chồng tôi cười: “Vợ tớ, Nga”. Anh ấy chỉ “ồ” một tiếng nhưng liên tục nh́n tôi khó hiểu.
Trong lúc ba người ngồi uống trà sau bữa ăn, tôi t́nh cờ nghe được anh bạn hỏi nhỏ chồng: “Đùa chứ, sao vợ cậu lại giống cô ấy thế? Giống đến mức khó tin!”.
Lời nói ấy khiến tim tôi run lên. Tối hôm đó, tôi gặng hỏi và cuối cùng chồng thú nhận: tôi rất giống người yêu cũ của anh – một cô gái đă qua đời v́ bạo bệnh từ những năm đại học.
https://photo-baomoi.bmcdn.me/w700_r1/2025_08_28_625_53111 340/86dd930db844511a0855 .jpg.avif
Tưởng được yêu thương nhất đời, hóa ra tôi giống người con gái đă khuất. Ảnh minh họa.
Chồng kể, đó là mối t́nh đầu sâu nặng, một t́nh yêu tuổi trẻ trong sáng và đẹp đẽ. Cô ấy ra đi khi bệnh ung thư máu phát hiện quá muộn. Nỗi mất mát đó đă khiến anh khép ḿnh nhiều năm, cho đến khi gặp tôi.
Nghe anh thừa nhận, tôi chết lặng. Hai năm qua, tôi vẫn nghĩ ḿnh là “t́nh yêu lớn nhất đời anh”, là món quà anh được số phận ban tặng. Th́ ra, ngay từ phút đầu, anh cưới tôi phần nhiều v́ h́nh bóng một người con gái khác.
Chồng tôi hoảng hốt giải thích: “Ban đầu, anh chú ư đến em v́ em giống cô ấy. Nhưng càng bên em, anh càng nhận ra em hoàn toàn khác. Và bây giờ, anh thực sự yêu em”.
Tôi muốn tin, nhưng trái tim vẫn nặng nề. Một lần t́nh cờ, tôi t́m thấy tấm ảnh cũ của chồng hồi đại học. Trong ảnh, cô gái mặc váy vàng đứng hàng đầu, gương mặt giống tôi đến mức giật ḿnh. Tôi bỗng nhớ lại, ngày mới yêu nhau, chồng từng mua cho tôi chiếc váy vàng, nói rằng anh thích màu này, muốn tôi mặc trong những dịp đặc biệt. Giờ tôi mới hoang mang: Anh thích tôi, hay anh đang nhớ đến người cũ?
Tôi tự nhủ, thật vô lư khi ghen với một người đă mất. Nhưng nỗi đau khi nghĩ ḿnh chỉ là “người thay thế” cứ giày ṿ. Tôi không biết làm sao để tin chồng, khi tất cả bắt đầu từ sự giống nhau quá mức ấy.
Có lẽ, t́nh yêu đôi khi không đơn giản chỉ là hiện tại. Quá khứ, dù đă qua, vẫn đủ sức làm rạn vỡ ḷng tin và hạnh phúc trong hôn nhân…
Tôi vừa tan ca chiều th́ chồng gọi điện: “Em đừng nấu cơm nhé. Tối nay anh có cậu bạn thân từ Vũng Tàu ra, vợ chồng ḿnh mời anh ấy đi ăn”.
Tôi từng nghe chồng kể nhiều về người bạn thân này – bạn học đại học, cùng ở kư túc xá suốt 5 năm. Ngày cưới của vợ chồng tôi, anh ấy không thể ra v́ gia đ́nh có tang. Lần này, chồng muốn chính thức đưa tôi đi “ra mắt” bạn thân.
Khi gặp nhau, hai người ôm chầm lấy nhau sau nhiều năm xa cách. Nhưng khi ánh mắt bạn anh chạm vào tôi, sự ngạc nhiên hiện rơ: “Đây là…”. Chồng tôi cười: “Vợ tớ, Nga”. Anh ấy chỉ “ồ” một tiếng nhưng liên tục nh́n tôi khó hiểu.
Trong lúc ba người ngồi uống trà sau bữa ăn, tôi t́nh cờ nghe được anh bạn hỏi nhỏ chồng: “Đùa chứ, sao vợ cậu lại giống cô ấy thế? Giống đến mức khó tin!”.
Lời nói ấy khiến tim tôi run lên. Tối hôm đó, tôi gặng hỏi và cuối cùng chồng thú nhận: tôi rất giống người yêu cũ của anh – một cô gái đă qua đời v́ bạo bệnh từ những năm đại học.
https://photo-baomoi.bmcdn.me/w700_r1/2025_08_28_625_53111 340/86dd930db844511a0855 .jpg.avif
Tưởng được yêu thương nhất đời, hóa ra tôi giống người con gái đă khuất. Ảnh minh họa.
Chồng kể, đó là mối t́nh đầu sâu nặng, một t́nh yêu tuổi trẻ trong sáng và đẹp đẽ. Cô ấy ra đi khi bệnh ung thư máu phát hiện quá muộn. Nỗi mất mát đó đă khiến anh khép ḿnh nhiều năm, cho đến khi gặp tôi.
Nghe anh thừa nhận, tôi chết lặng. Hai năm qua, tôi vẫn nghĩ ḿnh là “t́nh yêu lớn nhất đời anh”, là món quà anh được số phận ban tặng. Th́ ra, ngay từ phút đầu, anh cưới tôi phần nhiều v́ h́nh bóng một người con gái khác.
Chồng tôi hoảng hốt giải thích: “Ban đầu, anh chú ư đến em v́ em giống cô ấy. Nhưng càng bên em, anh càng nhận ra em hoàn toàn khác. Và bây giờ, anh thực sự yêu em”.
Tôi muốn tin, nhưng trái tim vẫn nặng nề. Một lần t́nh cờ, tôi t́m thấy tấm ảnh cũ của chồng hồi đại học. Trong ảnh, cô gái mặc váy vàng đứng hàng đầu, gương mặt giống tôi đến mức giật ḿnh. Tôi bỗng nhớ lại, ngày mới yêu nhau, chồng từng mua cho tôi chiếc váy vàng, nói rằng anh thích màu này, muốn tôi mặc trong những dịp đặc biệt. Giờ tôi mới hoang mang: Anh thích tôi, hay anh đang nhớ đến người cũ?
Tôi tự nhủ, thật vô lư khi ghen với một người đă mất. Nhưng nỗi đau khi nghĩ ḿnh chỉ là “người thay thế” cứ giày ṿ. Tôi không biết làm sao để tin chồng, khi tất cả bắt đầu từ sự giống nhau quá mức ấy.
Có lẽ, t́nh yêu đôi khi không đơn giản chỉ là hiện tại. Quá khứ, dù đă qua, vẫn đủ sức làm rạn vỡ ḷng tin và hạnh phúc trong hôn nhân…