Romano
11-06-2014, 20:26
Trong Thông Luận số tháng 11-2004, tôi có viết bài "Kinh nghiệm Ngô Đ́nh Diệm". Sau đó vài ngày tôi nhận được thư của ông Trần Minh Châm, một người đàn anh quí mến của tôi và cũng là một người rất gần gũi với gia đ́nh họ Ngô,
LTS: Bài này đă được viết cách đây hơn 9 năm trên trang nhà Thông Luận. Nhân ngày kỷ niệm 51 năm biến cố đau thương anh em ông Ngô đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu bị ám sát vào ngày 2/11/1963, Thông Luận xin giới thiệu lại bài viết này.
* Ngô Đ́nh Diệm do chính phủ Pháp đưa lên cầm quyền và được Pháp hỗ trợ.
* Tại sao Hoa Kỳ quyết tâm lật đổ Ngô Đ́nh Diệm?
Trong Thông Luận số tháng 11-2004, tôi có viết bài "Kinh nghiệm Ngô Đ́nh Diệm". Sau đó vài ngày tôi nhận được thư của ông Trần Minh Châm, một người đàn anh quí mến của tôi và cũng là một người rất gần gũi với gia đ́nh họ Ngô, đặc biệt là với ông Ngô Đ́nh Cẩn. Tôi không khỏi bỡ ngỡ khi mở thư này: đó chỉ là hai tờ photocopy, mỗi tờ là một trang của một thư viết tay bằng tiếng Pháp, tuồng chữ hai thư rất khác nhau. Đọc xong, tôi hiểu là tôi vừa nắm được "cái mảnh c̣n thiếu" (la pièce manquante) mà tôi vẫn t́m kiếm về chính quyền Ngô Đ́nh Diệm. Tôi gọi điện thoại cho ông Châm, và vài ngày sau được trao toàn bộ hai lá thư này. Tôi không khỏi bâng khuâng: tại sao một sự kiện quan trọng như vậy mà lại hoàn toàn không ai biết?
<table class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;" align="center" cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody> <tr><td style="text-align: center;">http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=684902&stc=1&d=1415305294</td></tr> <tr><td class="tr-caption" style="text-align: center;">
</td></tr> </tbody></table> Cho tới một thời gian gần đây, hầu như đối với mọi người, ông Diệm đă được người Mỹ đưa lên cầm quyền trong chủ trương hất người Pháp ra khỏi Đông Dương. Một vài tác giả c̣n thêm rằng ông Diệm đă được phe Công giáo Mỹ, tiêu biểu là hồng y Spellman, đỡ đầu nên đă giành được sư ủng hộ của Mỹ. Người ta tin như vậy chỉ v́ không có giả thuyết nào khác chứ thực ra việc Mỹ chuẩn bị Ngô Đ́nh Diệm như một giải pháp của họ có nhiều điều khó hiểu.
Ông Ngô Đ́nh Nhu, con người chủ chốt của chế độ, không tới Mỹ bao giờ và cũng không hề quen biết một người Mỹ nào trước khi lên cầm quyền. Cá nhân ông Ngô Đ́nh Diệm chỉ sang Mỹ hai lần, lần đầu năm 1950 và lưu lại vài tháng nhưng không được chính khách Mỹ nào tiếp cả; lần thứ hai năm 1951, ông ở lại lâu hơn và có đi nói chuyện ở một số trường đại học, nhưng cũng không đi đến kết quả nào v́ ông không có tài diễn thuyết và rất kém về tiếng Anh. Ông trở lại Paris cư ngụ tại nhà một người quen, rồi sau đó, tháng 5-1953, ông sang Bỉ sống trong một ḍng tu Công giáo cho đến ngày được mời ra cầm quyền. Như thế chứng tỏ rằng ông Diệm chỉ có rất ít liên hệ với Hoa Kỳ. Hơn nữa, việc ông vào một ḍng tu và không tiếp xúc với ai cũng chứng tỏ ông đă bỏ cuộc. Người ta nói nhiều đến đại tá CIA Lansdale như là một nhân vật Mỹ nhiệt t́nh ủng hộ ông Diệm, nhưng Lansdale đă hoạt động tại Việt Nam từ lâu và cũng chỉ quen biết với hai ông Diệm và Nhu sau khi họ đă lên cầm quyền. Như vậy ông Ngô Đ́nh Diệm khó có thể là giải pháp của người Mỹ. Sau này các tài liệu được công khai hóa của chính phủ Mỹ cũng chứng tỏ Mỹ không hề quan tâm đến ông Diệm trước khi ông lên cầm quyền. Không những thế, họ c̣n có ư định lật đổ ông vào tháng 4-1955 giữa lúc t́nh h́nh đặc biệt gây cấn giữa ông Diệm và các giáo phái. Họ đă chỉ đổi ư và ủng hộ ông Diệm sau khi ông Diệm, trước sự bất ngờ của họ, đánh bại quân B́nh Xuyên của Bảy Viễn một cách nhanh chóng và dễ dàng.
Người đầu tiên cải chính rằng ông Diệm không do người Mỹ đưa lên cầm quyền là ông Ngô Đ́nh Luyện, em ruột hai ông Diệm và Nhu. Theo ông Luyện th́ chính Bảo Đại đă tự lấy quyết định bổ nhiệm Ngô Đ́nh Diệm làm thủ tướng. V́ giải thích của ông Luyện phù hợp với những dữ kiện mà Hoa Kỳ công bố sau này nên tất cả các tác giả viết về ông Diệm từ hơn mười năm qua đều chấp nhận. Những nhân vật Việt Nam đă t́nh cờ được biết những sự kiện lịch sử có đặc tính là họ biết có những điều rất sai và ảnh hưởng tới lư luận của nhiều người nhưng không thấy cần phải đính chính. Ông Ngô Đ́nh Luyện đă chỉ kể lại cho những người mà ông quen biết.
Tôi may mắn là một trong những người được ông Luyện kể lại giai đoạn ông Diệm được chỉ định làm thủ tướng, có lẽ chi tiết hơn mọi người khác v́ tôi đặt nhiều câu hỏi cho ông. Theo ông Luyện th́ chính ông đă được ông Bảo Đại tiếp xúc và yêu cầu chuyển lời mời ông Diệm làm thủ tướng. Ông Bảo Đại nói rằng t́nh h́nh đă hoàn toàn tuyệt vọng nên cần một người đủ dũng cảm, sẵn sàng hy sinh tính mạng để cơ nghiệp nhà Nguyễn không chấm dứt một cách quá tầm thường, và ông Diệm có thể là người đó. Điều này có lẽ ông Luyện không nói với ai nên không thấy tác giả nào viết ra. Cũng theo ông Luyện, chính v́ nghĩ rằng cơ nghiệp nhà Nguyễn không c̣n ǵ nên ông Bảo Đại đă chấp nhận trao toàn quyền cho ông Diệm. Ông Luyện cũng kể thêm một chi tiết khôi hài là chính ông nhận quyết định này từ tay ông Bảo Đại đang đánh bạc tại ṣng bài Palm Beach ở Cannes, một thành phố nghỉ mát miền Nam nước Pháp.
Ở đây cũng xin mở một ngoặc đơn để nói về quan hệ đặc biệt giữa hai ông Bảo Đại và Ngô Đ́nh Luyện. Hai người rất thân nhau v́ ông Luyện được chọn ngay từ hồi mới 10 tuổi để được nuôi dạy chung với ông Bảo Đại, cho thái tử có bạn. Hai người cùng được gửi đi Pháp du học từ thời thơ ấu, sống với nhau và trưởng thành cùng với nhau.
Tóm lại, ông Ngô Đ́nh Luyện khẳng định là quyết định đưa ông Ngô Đ́nh Diệm lên cầm quyền hoàn toàn do ông Bảo Đại, chính phủ Hoa Kỳ hoàn toàn không có vai tṛ ǵ và chỉ biết đến ông Diệm sau khi ông đă nhận chức thủ tướng. C̣n Pháp th́ không những không giúp ǵ mà c̣n phá ông Diệm.
Tôi đă thảo luận nhiều với ông Luyện về chuyện này, đặc biệt là vào ngày 1-11-1986 khi tôi cùng với ông đi dự lễ giỗ ông Diệm vào buổi sáng, sau đó chúng tôi nói chuyện suốt buổi chiều và buổi tối, đến gần nửa đêm tôi mới đưa ông về nhà. Tôi tin sự thành thực và chính xác của những ǵ ông Luyện kể, hơn thế nữa không ai thân cận với cả ông Bảo Đại lẫn ông Diệm bằng ông để biết rơ sự thực. Tuy nhiên tôi vẫn thấy nó không hợp lư.
Trước hết ông Diệm đă giành được thắng lợi một cách quá dễ dàng trong giai đoạn rất gay cấn từ tháng 9-1954 đến tháng 5-1955, khi ông bị tướng Nguyễn Văn Hinh, tổng tham mưu trưởng quân đội Quốc Gia Việt Nam, và các lực lượng vũ trang B́nh Xuyên, Cao Đài, Ḥa Hảo chống đối. Ông đă trục xuất được Nguyễn Văn Hinh vào tháng 11-1954, đánh đuổi được quân B́nh Xuyên trong một vài ngày vào cuối tháng 4-1955, thu phục được Trịnh Minh Thế, vô hiệu hóa được Trần Văn Soái (Năm Lửa) và Nguyễn Thành Phương, mặc dù liên minh chống đối ông được cả chính phủ Pháp lẫn Bảo Đại yểm trợ, trong khi ông chỉ có trong tay một vài tiểu đoàn. Tướng Paul Ely, tư lệnh quân đội Pháp, phải rời Việt Nam vào tháng 6-1955. Cần nhắc lại là Mỹ đă chỉ yểm trợ ông Diệm sau khi ông đă toàn thắng. Vậy phải giải thích thế nào? Tôi không tin là thắng lợi này do bản lĩnh phi thường của hai ông Diệm và Nhu v́ họ đă tỏ ra rất kém sau đó.
Một điều cũng khó hiểu là mặc dù chống Pháp, chính quyền của ông Diệm thuần túy là một sự tiếp nối rất b́nh thường của bộ máy cầm quyền mà người Pháp để lại, rất khác với một chính quyền đặt nền tảng trên tinh thần quốc gia dân tộc. Các hạ sĩ quan, trung úy, đại úy của quân đội Pháp được thăng nhanh chóng lên cấp tướng để cầm đầu quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, các đốc phủ sứ, tri phủ, tri huyện được lưu dụng và trọng dụng. Những người đă từng làm công an thời Pháp, đă truy lùng, bắt bớ, tra tấn những người tranh đấu cho độc lập trở thành ṇng cốt của chế độ Việt Nam Cộng Ḥa, ngay cả cái máy chém và đội đao phủ đă từng hành quyết những người yêu nước cũng được giữ lại. Con cái các bộ trưởng và cả con cháu họ Ngô tiếp tục học trường Pháp (h́nh như không có một bộ trưởng nào của ông Diệm cho con học chương tŕnh Việt cả). Hơn thế nữa, chính quyền Ngô Đ́nh Diệm c̣n tiếp tục đàn áp thô bạo các đảng phái quốc gia chống cả thực dân Pháp lẫn cộng sản như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt.
Mặt khác, tại sao ông Bảo Đại đă coi cơ nghiệp của nhà Nguyễn là hết và đă trao toàn quyền cho ông Diệm sau này lại trở mặt đ̣i cách chức ông Diệm ? Tôi tin là ông Ngô Đ́nh Luyện đă thuật lại đúng những lời ông Bảo Đại, nhưng không tin là ông Bảo Đại đă nói thực, v́ một lư do giản dị là nếu ông biết nghĩ tới danh dự của nhà Nguyễn th́ ông đă không sống nếp sống trụy lạc và bê tha như thế. Đối với tôi, Bảo Đại là một người hoàn toàn không có một quan tâm nào với bất cứ ai, ngoài cờ bạc và ăn chơi.
Sau cùng, để chỉ giới hạn trong một vài điểm chính, tại sao chính quyền Pháp mặc dù chống ông Diệm, lại bênh vực ông Diệm trong việc từ chối tổng tuyển cử theo đ̣i hỏi của Hà Nội ? Tại sao chính quyền Pháp, dưới chính phủ xă hội Guy Mollet, lại lấy quyết định chỉ nh́n nhận một chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa như là đại diện duy nhất của Việt Nam ? Nếu giải thích là do áp lực của Hoa Kỳ th́ tại sao sau này họ lại bênh vực Hà Nội và chống lại sự can thiệp của Hoa Kỳ tại Việt Nam ? Tóm lại, có những điều rất khó hiểu, thậm chí vô lư. Tôi vẫn nghi là có một cái ǵ đó c̣n thiếu và cần được phát giác ra.
LTS: Bài này đă được viết cách đây hơn 9 năm trên trang nhà Thông Luận. Nhân ngày kỷ niệm 51 năm biến cố đau thương anh em ông Ngô đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu bị ám sát vào ngày 2/11/1963, Thông Luận xin giới thiệu lại bài viết này.
* Ngô Đ́nh Diệm do chính phủ Pháp đưa lên cầm quyền và được Pháp hỗ trợ.
* Tại sao Hoa Kỳ quyết tâm lật đổ Ngô Đ́nh Diệm?
Trong Thông Luận số tháng 11-2004, tôi có viết bài "Kinh nghiệm Ngô Đ́nh Diệm". Sau đó vài ngày tôi nhận được thư của ông Trần Minh Châm, một người đàn anh quí mến của tôi và cũng là một người rất gần gũi với gia đ́nh họ Ngô, đặc biệt là với ông Ngô Đ́nh Cẩn. Tôi không khỏi bỡ ngỡ khi mở thư này: đó chỉ là hai tờ photocopy, mỗi tờ là một trang của một thư viết tay bằng tiếng Pháp, tuồng chữ hai thư rất khác nhau. Đọc xong, tôi hiểu là tôi vừa nắm được "cái mảnh c̣n thiếu" (la pièce manquante) mà tôi vẫn t́m kiếm về chính quyền Ngô Đ́nh Diệm. Tôi gọi điện thoại cho ông Châm, và vài ngày sau được trao toàn bộ hai lá thư này. Tôi không khỏi bâng khuâng: tại sao một sự kiện quan trọng như vậy mà lại hoàn toàn không ai biết?
<table class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;" align="center" cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody> <tr><td style="text-align: center;">http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=684902&stc=1&d=1415305294</td></tr> <tr><td class="tr-caption" style="text-align: center;">
</td></tr> </tbody></table> Cho tới một thời gian gần đây, hầu như đối với mọi người, ông Diệm đă được người Mỹ đưa lên cầm quyền trong chủ trương hất người Pháp ra khỏi Đông Dương. Một vài tác giả c̣n thêm rằng ông Diệm đă được phe Công giáo Mỹ, tiêu biểu là hồng y Spellman, đỡ đầu nên đă giành được sư ủng hộ của Mỹ. Người ta tin như vậy chỉ v́ không có giả thuyết nào khác chứ thực ra việc Mỹ chuẩn bị Ngô Đ́nh Diệm như một giải pháp của họ có nhiều điều khó hiểu.
Ông Ngô Đ́nh Nhu, con người chủ chốt của chế độ, không tới Mỹ bao giờ và cũng không hề quen biết một người Mỹ nào trước khi lên cầm quyền. Cá nhân ông Ngô Đ́nh Diệm chỉ sang Mỹ hai lần, lần đầu năm 1950 và lưu lại vài tháng nhưng không được chính khách Mỹ nào tiếp cả; lần thứ hai năm 1951, ông ở lại lâu hơn và có đi nói chuyện ở một số trường đại học, nhưng cũng không đi đến kết quả nào v́ ông không có tài diễn thuyết và rất kém về tiếng Anh. Ông trở lại Paris cư ngụ tại nhà một người quen, rồi sau đó, tháng 5-1953, ông sang Bỉ sống trong một ḍng tu Công giáo cho đến ngày được mời ra cầm quyền. Như thế chứng tỏ rằng ông Diệm chỉ có rất ít liên hệ với Hoa Kỳ. Hơn nữa, việc ông vào một ḍng tu và không tiếp xúc với ai cũng chứng tỏ ông đă bỏ cuộc. Người ta nói nhiều đến đại tá CIA Lansdale như là một nhân vật Mỹ nhiệt t́nh ủng hộ ông Diệm, nhưng Lansdale đă hoạt động tại Việt Nam từ lâu và cũng chỉ quen biết với hai ông Diệm và Nhu sau khi họ đă lên cầm quyền. Như vậy ông Ngô Đ́nh Diệm khó có thể là giải pháp của người Mỹ. Sau này các tài liệu được công khai hóa của chính phủ Mỹ cũng chứng tỏ Mỹ không hề quan tâm đến ông Diệm trước khi ông lên cầm quyền. Không những thế, họ c̣n có ư định lật đổ ông vào tháng 4-1955 giữa lúc t́nh h́nh đặc biệt gây cấn giữa ông Diệm và các giáo phái. Họ đă chỉ đổi ư và ủng hộ ông Diệm sau khi ông Diệm, trước sự bất ngờ của họ, đánh bại quân B́nh Xuyên của Bảy Viễn một cách nhanh chóng và dễ dàng.
Người đầu tiên cải chính rằng ông Diệm không do người Mỹ đưa lên cầm quyền là ông Ngô Đ́nh Luyện, em ruột hai ông Diệm và Nhu. Theo ông Luyện th́ chính Bảo Đại đă tự lấy quyết định bổ nhiệm Ngô Đ́nh Diệm làm thủ tướng. V́ giải thích của ông Luyện phù hợp với những dữ kiện mà Hoa Kỳ công bố sau này nên tất cả các tác giả viết về ông Diệm từ hơn mười năm qua đều chấp nhận. Những nhân vật Việt Nam đă t́nh cờ được biết những sự kiện lịch sử có đặc tính là họ biết có những điều rất sai và ảnh hưởng tới lư luận của nhiều người nhưng không thấy cần phải đính chính. Ông Ngô Đ́nh Luyện đă chỉ kể lại cho những người mà ông quen biết.
Tôi may mắn là một trong những người được ông Luyện kể lại giai đoạn ông Diệm được chỉ định làm thủ tướng, có lẽ chi tiết hơn mọi người khác v́ tôi đặt nhiều câu hỏi cho ông. Theo ông Luyện th́ chính ông đă được ông Bảo Đại tiếp xúc và yêu cầu chuyển lời mời ông Diệm làm thủ tướng. Ông Bảo Đại nói rằng t́nh h́nh đă hoàn toàn tuyệt vọng nên cần một người đủ dũng cảm, sẵn sàng hy sinh tính mạng để cơ nghiệp nhà Nguyễn không chấm dứt một cách quá tầm thường, và ông Diệm có thể là người đó. Điều này có lẽ ông Luyện không nói với ai nên không thấy tác giả nào viết ra. Cũng theo ông Luyện, chính v́ nghĩ rằng cơ nghiệp nhà Nguyễn không c̣n ǵ nên ông Bảo Đại đă chấp nhận trao toàn quyền cho ông Diệm. Ông Luyện cũng kể thêm một chi tiết khôi hài là chính ông nhận quyết định này từ tay ông Bảo Đại đang đánh bạc tại ṣng bài Palm Beach ở Cannes, một thành phố nghỉ mát miền Nam nước Pháp.
Ở đây cũng xin mở một ngoặc đơn để nói về quan hệ đặc biệt giữa hai ông Bảo Đại và Ngô Đ́nh Luyện. Hai người rất thân nhau v́ ông Luyện được chọn ngay từ hồi mới 10 tuổi để được nuôi dạy chung với ông Bảo Đại, cho thái tử có bạn. Hai người cùng được gửi đi Pháp du học từ thời thơ ấu, sống với nhau và trưởng thành cùng với nhau.
Tóm lại, ông Ngô Đ́nh Luyện khẳng định là quyết định đưa ông Ngô Đ́nh Diệm lên cầm quyền hoàn toàn do ông Bảo Đại, chính phủ Hoa Kỳ hoàn toàn không có vai tṛ ǵ và chỉ biết đến ông Diệm sau khi ông đă nhận chức thủ tướng. C̣n Pháp th́ không những không giúp ǵ mà c̣n phá ông Diệm.
Tôi đă thảo luận nhiều với ông Luyện về chuyện này, đặc biệt là vào ngày 1-11-1986 khi tôi cùng với ông đi dự lễ giỗ ông Diệm vào buổi sáng, sau đó chúng tôi nói chuyện suốt buổi chiều và buổi tối, đến gần nửa đêm tôi mới đưa ông về nhà. Tôi tin sự thành thực và chính xác của những ǵ ông Luyện kể, hơn thế nữa không ai thân cận với cả ông Bảo Đại lẫn ông Diệm bằng ông để biết rơ sự thực. Tuy nhiên tôi vẫn thấy nó không hợp lư.
Trước hết ông Diệm đă giành được thắng lợi một cách quá dễ dàng trong giai đoạn rất gay cấn từ tháng 9-1954 đến tháng 5-1955, khi ông bị tướng Nguyễn Văn Hinh, tổng tham mưu trưởng quân đội Quốc Gia Việt Nam, và các lực lượng vũ trang B́nh Xuyên, Cao Đài, Ḥa Hảo chống đối. Ông đă trục xuất được Nguyễn Văn Hinh vào tháng 11-1954, đánh đuổi được quân B́nh Xuyên trong một vài ngày vào cuối tháng 4-1955, thu phục được Trịnh Minh Thế, vô hiệu hóa được Trần Văn Soái (Năm Lửa) và Nguyễn Thành Phương, mặc dù liên minh chống đối ông được cả chính phủ Pháp lẫn Bảo Đại yểm trợ, trong khi ông chỉ có trong tay một vài tiểu đoàn. Tướng Paul Ely, tư lệnh quân đội Pháp, phải rời Việt Nam vào tháng 6-1955. Cần nhắc lại là Mỹ đă chỉ yểm trợ ông Diệm sau khi ông đă toàn thắng. Vậy phải giải thích thế nào? Tôi không tin là thắng lợi này do bản lĩnh phi thường của hai ông Diệm và Nhu v́ họ đă tỏ ra rất kém sau đó.
Một điều cũng khó hiểu là mặc dù chống Pháp, chính quyền của ông Diệm thuần túy là một sự tiếp nối rất b́nh thường của bộ máy cầm quyền mà người Pháp để lại, rất khác với một chính quyền đặt nền tảng trên tinh thần quốc gia dân tộc. Các hạ sĩ quan, trung úy, đại úy của quân đội Pháp được thăng nhanh chóng lên cấp tướng để cầm đầu quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, các đốc phủ sứ, tri phủ, tri huyện được lưu dụng và trọng dụng. Những người đă từng làm công an thời Pháp, đă truy lùng, bắt bớ, tra tấn những người tranh đấu cho độc lập trở thành ṇng cốt của chế độ Việt Nam Cộng Ḥa, ngay cả cái máy chém và đội đao phủ đă từng hành quyết những người yêu nước cũng được giữ lại. Con cái các bộ trưởng và cả con cháu họ Ngô tiếp tục học trường Pháp (h́nh như không có một bộ trưởng nào của ông Diệm cho con học chương tŕnh Việt cả). Hơn thế nữa, chính quyền Ngô Đ́nh Diệm c̣n tiếp tục đàn áp thô bạo các đảng phái quốc gia chống cả thực dân Pháp lẫn cộng sản như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt.
Mặt khác, tại sao ông Bảo Đại đă coi cơ nghiệp của nhà Nguyễn là hết và đă trao toàn quyền cho ông Diệm sau này lại trở mặt đ̣i cách chức ông Diệm ? Tôi tin là ông Ngô Đ́nh Luyện đă thuật lại đúng những lời ông Bảo Đại, nhưng không tin là ông Bảo Đại đă nói thực, v́ một lư do giản dị là nếu ông biết nghĩ tới danh dự của nhà Nguyễn th́ ông đă không sống nếp sống trụy lạc và bê tha như thế. Đối với tôi, Bảo Đại là một người hoàn toàn không có một quan tâm nào với bất cứ ai, ngoài cờ bạc và ăn chơi.
Sau cùng, để chỉ giới hạn trong một vài điểm chính, tại sao chính quyền Pháp mặc dù chống ông Diệm, lại bênh vực ông Diệm trong việc từ chối tổng tuyển cử theo đ̣i hỏi của Hà Nội ? Tại sao chính quyền Pháp, dưới chính phủ xă hội Guy Mollet, lại lấy quyết định chỉ nh́n nhận một chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa như là đại diện duy nhất của Việt Nam ? Nếu giải thích là do áp lực của Hoa Kỳ th́ tại sao sau này họ lại bênh vực Hà Nội và chống lại sự can thiệp của Hoa Kỳ tại Việt Nam ? Tóm lại, có những điều rất khó hiểu, thậm chí vô lư. Tôi vẫn nghi là có một cái ǵ đó c̣n thiếu và cần được phát giác ra.