Log in

View Full Version : Tôi bị chửi là hâm khi giả vờ làm người xấu để cứu khách Tây


Romano
11-07-2014, 21:29
Đọc câu chuyện chia sẻ của bạn Qkamejoko Rùa chia sẻ trên News Zing mà thấy xấu hổ thay cho h́nh ảnh của người Viêtj đang trở nên xấu xí đi trong mắt các bạn bè quốc tế. Đáng lẽ ra phải nhiệt t́nh giúp đỡ để họ có ấn tượng tốt về đất nước ḿnh và lần sau c̣n trở lại, đằng này cứ thấy ko phải người Việt là chặt chém ko thương tiếc. Cứ đà này th́ du lịch Việt Nam sẽ thế nào???

Dưới đây là câu chuyện của bạn Qkamejoko Rùa chia sẻ:

Câu chuyện tứ nhất:
Năm 2007, tôi là nhân viên của Công ty Sợi hóa học thế kỷ trong Khu công nghiệp Cái Lân. V́ đặc thù công việc tại pḥng xuất nhập khẩu nên có ngày tôi phải đi đến 2 lượt Hạ Long - Hải Pḥng. Một lần, trên chuyến xe tại bến Lạc Long, tôi đón xe đi Móng Cái t́nh cờ gặp chàng trai người Tây Ban Nha. Chúng tôi ngồi gần nhau, anh giao tiếp được bằng tiếng Anh nên cả hai trao đổi. Thái độ của anh rất vui vẻ, thân thiện và cho biết cũng đi Hạ Long. Tuy nhiên, khi chúng tôi vừa nói chuyện vài câu, nhân viên phụ xe tiến đến bảo: "Mày biết tiếng Anh th́ đừng có nói lung tung, để bọn anh c̣n làm ăn". Lúc đấy, tôi chưa hiểu "làm ăn" có nghĩa ǵ nên giữ im lặng.

Khi phụ xe đến thu tiền vé, chàng Tây đă hỏi một câu tiếng Việt ngọng nghịu "bao nhiêu tiền?", anh nhân viên rút 2 tờ 100.000 đồng phẩy phẩy trước mặt để vị khách người nước ngoài hiểu. Chàng Tây Ban Nha đă rút 2 tờ tiền mệnh giá 100.000 đồng trả, trong khi vé xe đi từ Hạ Long đến Hải Pḥng chỉ có giá 30.000 đồng. Lúc đó, tôi đă biết thế nào là "làm ăn" và đoạn đường sau đó, tôi không dám nói chuyện nhiều với chàng Tây v́ cảm giác áy náy.

http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=685400&stc=1&d=1415395735




Câu chuyện thứ 2: Hơn 1 tháng sau, trên chuyến xe khách Hạ Long - Hải Pḥng, tôi cũng đi xe từ Móng Cái về và có cơ hội ngồi cạnh vị khách nước ngoài khác là người Úc. Anh không nói chuyện hay hỏi han bất cứ một câu nào suốt chặng đường. Khi xe vào bến, anh dùng tiếng Anh hỏi đường nhà xe, nhưng cả tài xế lẫn phụ xe đều không hiểu anh đang nói ǵ. Tôi chủ động nói chuyện và được biết anh hỏi đường đi Cát Bà. Thế nhưng, lúc đó gần 18h, anh ra đến cảng Đ́nh Vũ cũng không c̣n chuyến phà nào. Tâm trạng chàng Tây lúc đó rất buồn, anh chia sẻ cùng nhóm bạn có kế hoạch đi từ Hạ Long đến Cát Bà và đă đặt sẵn pḥng khách sạn. Thế nhưng, anh có việc riêng xuất phát sau, không may bị lỡ chuyến phà, bây giờ, anh đành quay lại Hạ Long ở thêm một đêm để chờ bạn bè trở về. Anh hỏi thêm tôi, anh nên đi xe nào để trở về Hạ Long.

Tôi quan sát thấy người Úc có vẻ lơ ngơ nên chắc chắn sẽ bị nhà xe "làm ăn". Tôi đành đưa anh ra đón xe Lạc Long - Móng Cái đang chạy rề rề ở cổng bến xe. Sau khi đẩy anh lên xe, tôi kéo phụ xe đến một góc và th́ thào như buôn bạc giả: "Thằng này nói tiếng Tây, em chả biết nó đi đâu. Anh cứ đưa nó đến bến xe Băi Cháy th́ đủn nó xuống là được. Kệ nó nhá". Tôi cũng nhanh chóng dúi vào tay phụ xe 30.000 đồng, khuôn mặt cố cười đểu nhất có thể. Anh chàng nhà xe thấy tôi như vậy ngầm hiểu "thằng này vừa 'làm ăn' được" nên chỉ gật gật đầu thể hiện đồng ư. Lúc này, tôi mới quay lại nói qua cửa sổ với chàng Tây: "Tôi trả tiền cho cậu rồi đấy, đừng trả thêm đồng nào cho lái xe nữa nhé". Vị khách nước ngoài bảo không thể như thế, muốn trả lại tiền cho tôi, nhưng tôi xua tay và nhấn mạnh không kịp, xe chạy rồi. Sau khi xong công việc riêng, tôi bắt chuyến xe muộn về lại công ty và kể cho đồng nghiệp cùng pḥng câu chuyện gặp chàng Tây, họ bảo: "Mày đúng là thằng hâm". Tôi nghĩ: "Đành chịu, hâm th́ hâm thôi".
tm