Log in

View Full Version : Bức thư xúc động gửi Bộ trưởng Thăng từ... viện K


troopy
12-23-2014, 03:00
"Chẳng biết rồi mai đây, các bệnh nhân c̣n có cơ hội được nh́n thấy chiếc cầu vượt dành cho người qua đường trước cổng bệnh viện K Tân Triều hay không? Tôi viết thư chỉ để chia sẻ với Bộ trưởng về một thực tế đang hiển hiện hàng ngày; để mong mỏi rằng có một điều ǵ đó làm ấm ḷng những người đang rên xiết trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư quái ác... " - bức xúc trước những hiểm họa giao thông, độc giả B́nh Nguyên chuyển đến Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng bức thư này.

Kính thưa Bộ trưởng!
Gần đây tôi có dịp phải vào Bệnh viện K – cơ sở 3, Tân Triều, Thanh Tŕ, Hà Nội. Tôi sẽ không kể cho ông bộ trưởng về những con người đang ngày đêm chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác; càng không phải biên thư để nói chuyện của ḿnh. Ông là Bộ trưởng Bộ GTVT nên dĩ nhiên, tôi muốn chia sẻ với ông về câu chuyện giao thông, chỉ mong ông có thời gian để đọc đến ḍng cuối cùng.

1. Bệnh viện K cơ sở 3 Tân Triều vừa được đưa vào sử dụng chưa lâu nhưng đă khám và điều trị cho hàng triệu lượt bệnh nhân trên cả nước. Với hệ thống cơ sở vật chất tốt và đội ngũ y bác sĩ giỏi, tâm huyết, đây là địa chỉ tin cậy cho rất nhiều bệnh nhân ung thư.

Bệnh viện hoạt động, kéo theo hàng trăm dịch vụ ăn theo, biến khu vực này nhộn nhịp và một độ dân cư dày thêm. Bên này đường là bệnh viện, bên kia là hệ thống dịch vụ, từ siêu thị mini, các cửa hàng gia dụng đến quán hàng ăn vặt hàng ngày phục vụ bệnh nhân và người nhà chăm sóc. Và, con đường 70 trở thành 'vật cản ngăn cách' bệnh nhân từ bên này sang bên kia....

http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=713786&stc=1&d=1419303604
Muốn qua đường, các bệnh nhân phải d́u nhau thành từng tốp để tránh xe cộ

2. Chắc Bộ trưởng sẽ thắc mắc rằng: Tại sao bệnh nhân đang điều trị lại sang bên kia đường để làm ǵ? Lẽ ra phải nằm trên giường bệnh chứ..? Đó là v́ đặc thù điều trị căn bệnh này. Sau những đợt hóa trị, xạ trị, bệnh nhân có thể đi lại để tự chăm sóc bản thân, cũng là để khuây khỏa sau hàng giờ ngồi ngắm đống chai lọ và mớ dây truyền.

Lúc đó, nhiều bệnh nhân đă sang bên kia đường để ḥa vào cuộc sống hàng ngày, để quên đi nỗi đau đang day dứt, để tạm xa bệnh viện – nơi chỉ toàn thuốc men và bệnh tật. Nhưng, mỗi lúc qua đường, họ lại phải dắt díu nhau, tập hợp thành từng nhóm nhỏ để cùng nhau tránh ḍng xe đang gầm gào lao tới.

Nhất là lúc tan tầm, nh́n những người mặc bộ quần áo bệnh nhân ḍ dẫm từng bước sợ sệt giữa ḍng phương tiện, chắc hẳn ai cũng cảm thương. Phần lớn bệnh nhân đều ở vùng quê nghèo, trải nghiệm giao thông ít nên 'kĩ năng' tránh xe lúc qua đường cũng hạn chế và nghiệp dư.

Trong lúc đó, nơi này không có đèn xanh đèn đỏ, không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, càng không có một cây cầu vượt dành cho người qua đường...

3. Một buổi chiều nọ, một cô gái khoảng 20 tuổi quê ở măi Hà Giang qua đường vào chăm bố đang điều trị căn bệnh ung thư gan. Chẳng quen với ḍng xe cộ vun vút lao qua, cô gái lóng ngóng một bước lùi hai bước tiến.

Bất ngờ, chiếc ô tô 4 chỗ từ phía sau lao đến va quẹt vào lưng khiến cô gái ngă sơng soài. Cô bị găy chân phải vào điều trị ngay tại Bệnh viện K, cách đó vài dăy nhà là bố cô đang phải vật lộn với bệnh tật.

T́nh cảnh trớ trêu khiến người mẹ già lại phải bỏ ruộng nương, lặn lội xuống phố chăm 2 cha con...

4. Vào buổi sáng cách đây không lâu, người mẹ và cậu bé đang điều trị bệnh ung thư xương tại khoa Nhi sang bên kia đường để lấy cháo từ thiện. Nhà em nghèo nên mỗi lúc có tin phát cơm cháo từ thiện, em thường xuất hiện đầu tiên.

Sau khi có 2 phần cháo nóng hổi, 2 mẹ con ḍ dẫm trở về bệnh viện. Lúc qua đường, chiếc xe máy do 3 thanh niên phóng nhanh lướt vù qua. Người mẹ vội kéo con sát bên ḿnh. Cậu bé hét toáng lên rồi ôm cứng vào người mẹ không chịu buông ra. C̣n mẹ cậu th́ bị xây xát nhiều v́ ngă.

2 bát cháo đổ lênh láng ra mặt đường – bữa sáng của 2 mẹ con đă không c̣n. Bên kia đường vẫn c̣n phát cháo từ thiện, nhưng mẹ và cậu chẳng dám quay lại để xin...

Thưa Bộ trưởng, tất cả chỉ v́ thiếu một cây cầu vượt dành cho người qua đường.



5. Thưa Bộ trưởng! Tôi vẫn biết ông bận rộn với trăm công ngh́n việc, chẳng có thời gian nào để cuốc bộ qua một ngă tư nhộn nhịp. Nhưng, nếu lúc nào đó có dịp qua Bệnh viện K – Tân Triều, xin ông hăy xuống xe và đi bộ qua bên kia đường; lúc đó, ông sẽ hiểu thứ mà hàng ngàn bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đang phải đối phó hàng ngày...

6. Tôi vẫn biết, để xây dựng một công tŕnh giao thông (từ một cây cầu vượt cho người đi bộ đến hệ thống đường sắt trên cao) đều phải có lộ tŕnh; phải nghiên cứu, khảo sát, đo đạc, đề xuất, tŕnh duyệt...

Nhưng nếu có thể, xin ông cho được 'ứng' trước một chiếc cầu vượt cho người qua đường ở khu vực này. Chỉ đơn giản v́ đó là lợi ích sát sườn của mỗi người dân, là cái hiển hiện hàng ngày mà nếu chưa giải quyết, có thể phải trả giá bằng máu, thậm chí là tính mạng. Nếu được vậy, người dân biết ơn ông nhiều lắm...

7. Chẳng biết rồi mai đây, các bệnh nhân c̣n có cơ hội được nh́n thấy chiếc cầu vượt dành cho người qua đường trước cổng bệnh viện K Tân Triều hay không? Tôi viết thư chỉ để chia sẻ với Bộ trưởng về một thực tế đang hiển hiện hàng ngày; để mong mỏi rằng có một điều ǵ đó làm ấm ḷng những người đang rên xiết trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư quái ác...

Rất mong Bộ trưởng cảm thông về sự đường đột này!

troopy ⒸVietSN