Romano
02-01-2015, 10:08
Văn hóa chém heo tưởng rằng đă mất sau khi hấp thụ văn minh thực dân. Văn hóa lên đồng tập thể cũng tưởng sẽ mất đi khi văn hóa XHCN suy tàn. Cũng như tưởng là « văn hóa thịt chó » sẽ nhạt đi khi cả nhân loại hầu hết đều lên án việc « ăn thịt chó ».
Nhưng những thứ đồi phong bại tục, cho dầu chôn sâu dưới 18 tầng địa ngục, nếu siêng năng ươm tưới cho nó th́ nó sẽ mọc lên, sống lại. Không gian thời văn hóa xă hội chủ nghĩa suy tàn là nơi « đất lành chim đậu », thuận lợi cho mọi thứ bại tục trên đời này trồi đầu lên, phát triển mạnh.
Mà khi đồi phong bại tục phát triển mạnh hơn minh triết th́ trong xă hội giai tầng « người vô học » sẽ được lên ngôi. Vô học khiến con người trở nên « ignorance – vô tri », phàm tục, hạ đẳng về mọi thứ. « Văn hóa thịt chó », « văn hóa chém heo » là thể hiện cụ thể của phẩm chất « hạ đẳng » của văn hóa Việt.
Văn hóa (ngoại lệ VN) cho rằng nhà nước pháp quyền là nhà nước « vận hành xă hội trên cơ sở các quyền ». Ngoại lệ là đúng. Tổ chức Freedom House vừa công bố kết quả thăm ḍ về « quyền tự do » ở các nước trên thế giới, theo đó ở VN không có một quyền cơ bản nào của người dân được tôn trọng.
Nhà nước (chó đẻ) pháp quyền, tức là nhà nước về quyền, nhưng không có quyền nào (của người dân) được tôn trọng. « Văn hóa ngoại lệ » ở đây là văn hóa « đừng nghe những ǵ cộng sản nói ». Nhất là nghe lời trí thức cộng sản.
Và khi vô học lên ngôi, dĩ nhiên người « có học » phải xuống dưới làm bầy tôi. Trí thức thực sự không c̣n. Chỉ c̣n cái hư vị là trí thức cộng sản. (V́ vậy khi tôi chửi trí thức cộng sản chỉ là chửi đổng. Bà con trí thức thứ thiệt đừng phiền. Tôi không đánh hoa cả cụm). Mà bỗng lộc, quan tước thời nào vẫn thế, vẫn luôn là động lực, là mục tiêu, để con người chém giết, hạ bệ, lật đổ nhau để tranh giành.
V́ vậy nẩy sinh ra (cái mà tôi gọi là) nhà nước chạy quyền.
Mới đây, trong nước có nhà trí thức (dĩ nhiên cộng sản) lên tiếng yêu cầu chính thức hóa việc « chạy chức » nhân sự trong bộ máy nhà nước. Dĩ nhiên việc này chỉ xảy ra trong nội bộ đảng CSVN. Nhưng điều này cổ vơ cho việc nh́n nhận thói tham nhũng trong tập đoàn đảng viên đảng cộng sản với nhau.
Mới đây, ông bí thư Trọng (tục gọi là Lú), lên tiếng gián tiếp nh́n nhận việc « chạy chức » trong đảng là có, nhưng chỉ yêu cầu điều tra để « rút kinh nghiệm ». Việc « chạy chức » mặc dầu không nói ra, nó đă trở thành một thông lệ.
Rơ ràng « nhà nước pháp quyền » là « nhà nước chạy quyền ».
« Etat de droit » hay « rule of law » (nhà nước pháp trị) có nghĩa là không một cá nhân nào, dù là chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư hay công dân, được đứng trên luật pháp. Nhà nước « pháp trị » thực thi quyền lực bằng luật pháp và bản thân họ cũng phải chịu những hạn chế của luật pháp.
Đảng CSVN đứng trên, đứng ngoài pháp luật. Nhà nước « pháp quyền » không phải là nhà nước về quyền, cũng không phải là nhà nước nhân danh pháp luật để cai trị dân. Bởi v́, nếu nhà nước này có âm hưởng chút xíu nào của « etat de droit » hay « rule of law », tức là nhà nước pháp trị, th́ Trọng lú đă bị truy tố trước pháp luật và đảng của ông ta đă bị cấm chỉ hoạt động rồi.
Chạy chức, chạy quyền là tham nhũng, là mua quan bán tước.
tm
Nhưng những thứ đồi phong bại tục, cho dầu chôn sâu dưới 18 tầng địa ngục, nếu siêng năng ươm tưới cho nó th́ nó sẽ mọc lên, sống lại. Không gian thời văn hóa xă hội chủ nghĩa suy tàn là nơi « đất lành chim đậu », thuận lợi cho mọi thứ bại tục trên đời này trồi đầu lên, phát triển mạnh.
Mà khi đồi phong bại tục phát triển mạnh hơn minh triết th́ trong xă hội giai tầng « người vô học » sẽ được lên ngôi. Vô học khiến con người trở nên « ignorance – vô tri », phàm tục, hạ đẳng về mọi thứ. « Văn hóa thịt chó », « văn hóa chém heo » là thể hiện cụ thể của phẩm chất « hạ đẳng » của văn hóa Việt.
Văn hóa (ngoại lệ VN) cho rằng nhà nước pháp quyền là nhà nước « vận hành xă hội trên cơ sở các quyền ». Ngoại lệ là đúng. Tổ chức Freedom House vừa công bố kết quả thăm ḍ về « quyền tự do » ở các nước trên thế giới, theo đó ở VN không có một quyền cơ bản nào của người dân được tôn trọng.
Nhà nước (chó đẻ) pháp quyền, tức là nhà nước về quyền, nhưng không có quyền nào (của người dân) được tôn trọng. « Văn hóa ngoại lệ » ở đây là văn hóa « đừng nghe những ǵ cộng sản nói ». Nhất là nghe lời trí thức cộng sản.
Và khi vô học lên ngôi, dĩ nhiên người « có học » phải xuống dưới làm bầy tôi. Trí thức thực sự không c̣n. Chỉ c̣n cái hư vị là trí thức cộng sản. (V́ vậy khi tôi chửi trí thức cộng sản chỉ là chửi đổng. Bà con trí thức thứ thiệt đừng phiền. Tôi không đánh hoa cả cụm). Mà bỗng lộc, quan tước thời nào vẫn thế, vẫn luôn là động lực, là mục tiêu, để con người chém giết, hạ bệ, lật đổ nhau để tranh giành.
V́ vậy nẩy sinh ra (cái mà tôi gọi là) nhà nước chạy quyền.
Mới đây, trong nước có nhà trí thức (dĩ nhiên cộng sản) lên tiếng yêu cầu chính thức hóa việc « chạy chức » nhân sự trong bộ máy nhà nước. Dĩ nhiên việc này chỉ xảy ra trong nội bộ đảng CSVN. Nhưng điều này cổ vơ cho việc nh́n nhận thói tham nhũng trong tập đoàn đảng viên đảng cộng sản với nhau.
Mới đây, ông bí thư Trọng (tục gọi là Lú), lên tiếng gián tiếp nh́n nhận việc « chạy chức » trong đảng là có, nhưng chỉ yêu cầu điều tra để « rút kinh nghiệm ». Việc « chạy chức » mặc dầu không nói ra, nó đă trở thành một thông lệ.
Rơ ràng « nhà nước pháp quyền » là « nhà nước chạy quyền ».
« Etat de droit » hay « rule of law » (nhà nước pháp trị) có nghĩa là không một cá nhân nào, dù là chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư hay công dân, được đứng trên luật pháp. Nhà nước « pháp trị » thực thi quyền lực bằng luật pháp và bản thân họ cũng phải chịu những hạn chế của luật pháp.
Đảng CSVN đứng trên, đứng ngoài pháp luật. Nhà nước « pháp quyền » không phải là nhà nước về quyền, cũng không phải là nhà nước nhân danh pháp luật để cai trị dân. Bởi v́, nếu nhà nước này có âm hưởng chút xíu nào của « etat de droit » hay « rule of law », tức là nhà nước pháp trị, th́ Trọng lú đă bị truy tố trước pháp luật và đảng của ông ta đă bị cấm chỉ hoạt động rồi.
Chạy chức, chạy quyền là tham nhũng, là mua quan bán tước.
tm