Hanna
03-24-2015, 07:08
VBF-Ít ai có hoàn cảnh khó khăn như người phụ nữ này bởi suốt bao năm nay là chị sống với bệnh tật, không chồng không con và còn không biết chữ.Cuộc sống khó khăn là vậy nhưng chị vẫn luôn sống tốt và rất được lòng những người hàng xóm. Bản thân mắc căn bệnh nan y, lại mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bà Phan Thị Hoa (SN 1948) sống lủi thủi một mình trong căn chòi rách nát ở tổ 15 (Tú Ngọc B, Bình Tú, Thăng Bình, Quảng Nam).
Bà Hoa ở một mình trong căn nhà cũ kỹ, rách nát, nằm khuất sâu trong ngõ, lại không cha mẹ, chồng, con hay họ hàng thân thích.Bản thân bà Hoa cũng là người thất học, không biết chữ. Ngay như lá đơn xin hỗ trợ của mình, người đàn bà ấy cũng phải đi nhờ người đánh máy vi tính hộ, rồi bà dùng ngón tay điểm chỉ thay chữ ký.Bà kể, cách đây gần 10 năm, Nhà nước đã hỗ trợ để bà sửa lại nhà nhưng số tiền cũng ít trong khi bà không có tiền dành dụm nên cũng không sửa được nhiều. Hiện giờ, căn nhà đã rất cũ kỹ và đang xuống cấp trầm trọng.Bà có một người em trai nhưng năm 1981, trong lúc qua sông đi dạy đã bị chết đuối. Từ đó, một mình bà lẻ loi, bơ vơ giữa dòng đời.Khó khăn hơn, cách đây 3 năm, sức khỏe của bà Hoa suy yếu trầm trọng, các căn bệnh hiểm nghèo cứ thế đổ dồn lên cơ thể vốn đã gầy yếu của bà như bệnh tiểu đường, bệnh tim, mắt lại mờ…
Sau những ngày dài nằm viện, bà được cho về nhà, nhưng mắt đã mờ hẳn, phải uống thuốc thường xuyên, việc đi lại vô cùng khó khăn.
Mỗi ngày, bà phải uống rất nhiều thuốc để duy trì sức khỏe. May thay, bà còn có thẻ bảo hiểm y tế nên không mất tiền thuốc men và cũng có người đi nhận thuốc giúp.
Cuộc sống thường ngày của người đàn bà cô độc ấy trông chờ hoàn toàn vào số tiền trợ cấp của Nhà nước với mức trợ cấp là 180 nghìn đồng/tháng.
Hôm chúng tôi cùng bà Nguyễn Thị Luật (Hội Từ thiện huyện Thăng Bình) đến thăm gia cảnh của bà Hoa mới thấy hết cuộc sống cơ cực, đáng thương của người phụ nữ này.
Khi chúng tôi tặng số tiền 500 nghìn đồng, bà đã khóc nghẹn, nói trong nước mắt: “Tạ ơn trời đất, tạ ơn cô bác, bởi lần đầu tiên trong đời có người cho tôi số tiền lớn như vậy!”.Khi được hỏi về mong ước của mình, người đàn bà cơ cực ấy nói: “Niềm ao ước lớn nhất của tôi giờ đây là mỗi ngày có 10 nghìn đồng để trang trải cuộc sống”.
Nói về hoàn cảnh của bà Hoa, bà Nguyễn Thị Luật xót xa: “Đây là một trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của người neo đơn trong huyện.
Một vài lần, tôi ghé qua nhà thấy bà Hoa té, nằm sùi bọt mép từ sáng đến trưa nhưng không ai biết, vì nhà bà ở sâu trong ngõ, không bà con thân thuộc nên ít người ra vào…”.http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=751110&stc=1&d=1427180854http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=751111&stc=1&d=1427180872
vk
Bà Hoa ở một mình trong căn nhà cũ kỹ, rách nát, nằm khuất sâu trong ngõ, lại không cha mẹ, chồng, con hay họ hàng thân thích.Bản thân bà Hoa cũng là người thất học, không biết chữ. Ngay như lá đơn xin hỗ trợ của mình, người đàn bà ấy cũng phải đi nhờ người đánh máy vi tính hộ, rồi bà dùng ngón tay điểm chỉ thay chữ ký.Bà kể, cách đây gần 10 năm, Nhà nước đã hỗ trợ để bà sửa lại nhà nhưng số tiền cũng ít trong khi bà không có tiền dành dụm nên cũng không sửa được nhiều. Hiện giờ, căn nhà đã rất cũ kỹ và đang xuống cấp trầm trọng.Bà có một người em trai nhưng năm 1981, trong lúc qua sông đi dạy đã bị chết đuối. Từ đó, một mình bà lẻ loi, bơ vơ giữa dòng đời.Khó khăn hơn, cách đây 3 năm, sức khỏe của bà Hoa suy yếu trầm trọng, các căn bệnh hiểm nghèo cứ thế đổ dồn lên cơ thể vốn đã gầy yếu của bà như bệnh tiểu đường, bệnh tim, mắt lại mờ…
Sau những ngày dài nằm viện, bà được cho về nhà, nhưng mắt đã mờ hẳn, phải uống thuốc thường xuyên, việc đi lại vô cùng khó khăn.
Mỗi ngày, bà phải uống rất nhiều thuốc để duy trì sức khỏe. May thay, bà còn có thẻ bảo hiểm y tế nên không mất tiền thuốc men và cũng có người đi nhận thuốc giúp.
Cuộc sống thường ngày của người đàn bà cô độc ấy trông chờ hoàn toàn vào số tiền trợ cấp của Nhà nước với mức trợ cấp là 180 nghìn đồng/tháng.
Hôm chúng tôi cùng bà Nguyễn Thị Luật (Hội Từ thiện huyện Thăng Bình) đến thăm gia cảnh của bà Hoa mới thấy hết cuộc sống cơ cực, đáng thương của người phụ nữ này.
Khi chúng tôi tặng số tiền 500 nghìn đồng, bà đã khóc nghẹn, nói trong nước mắt: “Tạ ơn trời đất, tạ ơn cô bác, bởi lần đầu tiên trong đời có người cho tôi số tiền lớn như vậy!”.Khi được hỏi về mong ước của mình, người đàn bà cơ cực ấy nói: “Niềm ao ước lớn nhất của tôi giờ đây là mỗi ngày có 10 nghìn đồng để trang trải cuộc sống”.
Nói về hoàn cảnh của bà Hoa, bà Nguyễn Thị Luật xót xa: “Đây là một trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của người neo đơn trong huyện.
Một vài lần, tôi ghé qua nhà thấy bà Hoa té, nằm sùi bọt mép từ sáng đến trưa nhưng không ai biết, vì nhà bà ở sâu trong ngõ, không bà con thân thuộc nên ít người ra vào…”.http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=751110&stc=1&d=1427180854http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=751111&stc=1&d=1427180872
vk