PDA

View Full Version : Tâm sự hậu 8-3 của phái mạnh khiến cộng đồng ‘điên đảo’


pizza
03-10-2016, 18:57
Tâm sự gây sốc sau ngày 8-3 của đàn ông!!!
8-3 trong mắt đàn ông có ư nghĩa ra sao?
Bạn có thể đoán được không?
Kính thưa các bà vợ!
Hôm nay, chúng tôi, cánh đàn ông, cánh làm chồng đă thoát kiếp nạn*ngày 8-3*và mạnh dạn có đôi lời muốn gửi tới chị em, những người đă thống lĩnh thiên hạ suốt ngày hôm qua.

http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=864147&stc=1&d=1457636233
Đừng có lên mặt dạy chồng phải làm ǵ, và cũng đừng có sai chồng rửa bát. Hết mùa xuân phục vụ mấy bà rồi. (ảnh minh họa)


Chả là, sáng nay, chúng tôi mê mệt trên giường, vừa mở mắt ra đă thấy đầu óc quay cuồng, chân tay mỏi ră rời. Nghĩ lại chuyện đêm qua. À th́ ra, tối qua, tôi bị vợ hành cho một trận nhừ tử. Nấu ăn từ sáng, chiều, tối. Vợ không thương chồng c̣n gọi cả tá chị em tới nhà, quây quần ngồi chém gió, nói xấu chồng. C̣n mấy cánh đàn ông chúng tôi h́ hục nấu nướng, công việc mà chúng tôi chưa bao giờ làm. Làm xong, các bà cũng không đứng dậy dọn dẹp.
Chúng tôi làm luôn việc bưng bê, phục vụ. Có ǵ cần là đàn ông phải đứng dậy,*phụ nữ*được phép ngồi. Ăn xong, các bà lại ngồi uống nước chè, tán gẫu, c̣n chúng tôi rửa bát, quét nhà, lau chùi cả một mớ hỗn độn đằng sau đó, mệt thật!
Hôm qua, tôi c̣n nhớ mang máng, các bà bắt chúng tôi đám lưng, bóp chân, bóp vai, bóp đủ thứ trên đời sao cho thỏa cái đam mê của các bà. C̣n chúng tôi chỉ biết phục tùng như kẻ ăn người ở. Không làm th́ biết tay. V́ 8-3, các bà có quyền đánh đấm, chửi bới, tùy quyền. Làm cho tốt, không tốt th́ thôi rồi. Ngày này, các bà được đặc cách mà.
Tôi sợ, hết cả hồn, không dám căi cọ ǵ, không dám nói ǵ, cứ thế là y lệnh. Nói thật, phải đến nửa năm nay, từ cái ngày 20-10 ấy ,tôi chưa bị một trận mệt mỏi nhừ tử thế này. Trách sao lại sinh ra mấy ngày của đàn bà, c̣n đàn ông chúng tôi chẳng được tận hưởng cảm giác ngày ḿnh được lên tiên là như thế nào.
Hôm qua, chúng tôi chạy hùng hục đi mua hoa về tặng mấy bà vợ. Không có quà, có hoa, các bà la ói om ṣm, chửi bới ầm ầm, bảo chồng vô tâm, vô trách nhiệm.
Bây giờ, nghĩ lại vẫn c̣n sợ. Thôi th́, cũng đă qua cái ngày kinh hoàng… Nhưng thưa với mấy bà vợ, các bà đă thực sự tỉnh chưa? Bây giờ là thời đại của chúng tôi, là ngày của chúng tôi… Hôm nay, các bà nhớ đừng có đi làm về muộn, đừng có quên đi chợ nấu nướng.
Thức ăn trong tủ lạnh đă hỏng hết rồi, mua đồ khác đi. Nay tôi thích ăn cá chép om dưa, nhớ đừng về muộn quá, làm cho ngon và đừng quên kèm rau sống. Nay tôi thích uống rượu vang, tiện th́ tạt qua hàng rượu mua một chai về, cho có không khí. Tôi c̣n thèm cả ḷng lợn, nên cấm được quên…
Tối về cơm canh mà không sẵn sàng, các bà đừng có trách tôi. Tôi thích ăn cơm khô, không thích ăn cơm dẻo, liệu liệu mà cho nước. Đừng có lên mặt dạy chồng phải làm ǵ, và cũng đừng có sai chồng rửa bát. Hết mùa xuân phục vụ mấy bà rồi. Nay là 9-3, các bà tỉnh lại đi nhé…
Tôi sẽ về sớm ăn cơm, sẽ tạt qua chợ mua mấy quả chanh, quả ớt. Sẽ đi đón con ở trường, sẽ không léng phéng ǵ với cô giáo của con. Tôi sẽ hoăn cuộc nhậu tối nay với các đồng chí ở cơ quan để về ăn cơm với vợ như lời bà dặn… Đúng 7h tối tôi có mặt. Nhớ đấy, phải cơm canh ngon lành… không là chết với tôi. Tôi á, tôi là chồng đấy, tôi sợ ǵ mà không*nghe lời vợ…!