VietBF

VietBF (https://www.vietbf.com/forum/index.php)
-   USA NEWS ZONE 2 (https://www.vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=187)
-   -   “CÁI TÔI ĐÁNG GHÉT” (https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1707811)

phokhuya 11-24-2022 13:57

“CÁI TÔI ĐÁNG GHÉT”
 
1 Attachment(s)
https://www.philomag.com/sites/defau...vpascaldef.jpg

« Le moi est haïssable » Blaise Pascal
“Cái tôi đáng ghét” là quá đúng! Đó là câu nói của một nhà tư tưởng lừng danh Blaise Pascal, mà mọi người đều khen lấy khen để, dễ ǵ ḿnh nói khác mà người ta nghe?
Thời tôi c̣n học ở bậc Trung Học, thầy giáo dạy văn thường bắt học tṛ tập làm văn bằng cách ra những đề tài nghị luận luân lư hoặc nghị luận văn chương. Một hôm thầy ra một bài nghị luận luân lư như sau: “Các em hăy b́nh luận câu nói của nhà tư tưởng Blaise Pascal: Cái tôi đáng ghét”. Tất cả học sinh trong lớp đều tỏ ra đồng ư với câu nói của nhà tư tưởng, đều chê bai “Cái tôi” một cách thậm tệ. Chỉ có bài b́nh luận của tôi là khác thường. Tôi viết rằng tuy “Cái tôi” có chỗ đáng ghét thật, nhưng không phải nó đáng ghét trong tất cả mọi trường hợp. Ví dụ Ngài Trần Thủ Độ nói “Cái Tôi” với vua Trần Thái Tông một câu bất hủ: “Đầu thần (tôi) chưa rơi xuống đất, xin bệ hạ đừng lo”, khi quân Nguyên sang xâm chiếm nước ta lần đầu. Hoặc tiếng quát khẳng khái của người anh hùng Trần B́nh Trọng vào mặt quân Tàu: “Ta (tôi) thà làm quỷ nước Nam, c̣n hơn làm Vương đất Bắc”. Vậy cái tôi của Trần Thủ Độ và của Trần B́nh Trọng đáng nể trọng, chứ đâu có đáng ghét, phải không?
Nếu ghét cái tôi, th́ trong tiếng Việt làm ǵ có chữ “tự ái” (self-love hoặc pride)? Do đó, không phải cái tôi lúc nào cũng đáng ghét. Đôi khi chúng ta cần yêu cái tôi của ḿnh (tự ái) để có ḷng tự trọng. Ví dụ: Khi một ai đó thấy ḿnh đói, cho ḿnh 10 đồng bạc mua khúc bánh ḿ để ăn, mà tỏ ra khinh bỉ bằng cách ném tờ bạc xuống đất, th́ dù có đói đến mấy cũng không nên cúi xuống nhặt lên. Ở đời, hơn thua nhau là biết lúc nào sử dụng ḷng tự ái để người khác kính trọng.
Ông Thầy dạy văn khen nức nở bài b́nh luận của tôi, v́ tính chất phản biện. Ông c̣n khuyên tôi mai sau nên theo học ngành Luật th́ rất hợp khả năng. Thế nhưng, định mệnh đă an bài, tôi trở thành một phi công cứng đầu, cứng cổ. May mắn sống dưới chế độ tự do của Miền Nam, nên tôi không bị “súc vật hóa” để phải giả bộ đui mù, câm điếc. Tôi có thể nói ra suy nghĩ của tôi mà không sợ bị trừng trị.
Lớn lên vào thời buổi chiến tranh, tôi đă t́nh nguyện gia nhập Quân đội để làm tṛn trách nhiệm công dân. Tŕnh độ học vấn: Biết đọc, biết viết. Đọc một cuốn sách, đọc một bài thơ, tôi biết nó hay dở ở điểm nào. Nghĩ điều ǵ trong đầu, tôi biết cách viết ra để độc giả hiểu ḿnh muốn nói điều ǵ. Tôi không phải là học giả. Tôi học thiệt. Học ở đâu? Học ở trường đời! Cái trường không phát bằng cấp cho ai cả. Tuy không có bằng cấp, nhưng tôi không bao giờ mang mặc cảm thua kém các vị khoa bảng. V́ là phi công, tôi được xếp vào loại người ăn cơm dưới đất làm việc trên trời. Khi không có mục tiêu để tác xạ, bay bao vùng giữa trời cao về đêm, tôi thường miên man tự hỏi: “Tại sao một dân tộc thông minh, bản tính chất phác, hiền lành, mà lại có thể chém giết nhau một cách dă man, tàn bạo, không một chút nương tay?”
Chẳng rơ kiếp trước tôi thuộc chủng tộc nào: Da vàng, da trắng, da đen hay da đỏ? Nhưng kiếp này được đầu thai trong bụng người Mẹ Việt Nam, tôi luôn luôn tự dặn ḷng: Nếu không lập nên công trạng ǵ đáng kể để đền ơn Đất Nước đă nuôi dưỡng ḿnh, th́ đừng làm bất cứ điều ǵ khiến cho thanh danh ṇi giống Việt Nam bị tổn thương, bằng cách sống thật thà, lương thiện, không điêu ngoa dối trá, không ăn cắp và không sợ sự khủng bố. Dưới mỗi bài viết, tôi đều ghi rơ bút hiệu, tên thật do cha mẹ đặt, địa chỉ nơi cư trú, số điện thoại, không phải để khoe danh tánh với mọi người, mà v́ muốn nói với độc giả rằng đây là người lính chính quy của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, tuy không c̣n vũ khí sát thương trong tay, nhưng c̣n một thứ vũ khí không thể hư hoại để chống lại Việt Cộng và bọn làm bạc giả, bọn kháng chiến bịp làm mất NIỀM TIN vào lư tưởng Quốc gia. Đó là Sự Thật!
Nhận thấy cuộc đấu tranh v́ Sự Thật c̣n cao quư hơn người đi tu, v́ tôi không màng danh lợi, chức tước. Người tu theo Phật giáo t́m nơi thành tịnh, nhưng c̣n mong ước trở thành Thượng Tọa, Ḥa Thượng, Tăng Thống. Người tu theo Công giáo c̣n mong ước trở thành Linh mục, Giám mục, Hồng y hoặc Giáo hoàng. C̣n tôi là loại người đi tu giữa chợ, chấp nhận những lời chửi rủa của ma quỷ, mà ḷng vẫn phơi phới hân hoan, không bận tâm, không cần đáp trả.
V́ sinh ra trong ḍng họ có Ông Bà, Cha Mẹ theo Phật giáo, tôi đương nhiên trở thành Phật tử. Nhưng Đạo Phật ngày nay đă bị Việt Cộng “quốc doanh hóa” từ trong nước ra hải ngoại, tượng tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh được xếp ngồi ngang với Đức Thích Ca để tín đồ vào vái lạy, mà những Phật tử không dám hé răng, th́ đức “vô úy” của Nhà Phật không c̣n. Do đó, tôi t́nh nguyện theo chân Chúa Jesus để đồng hành với Ngài nhằm chiến đấu cho Sự Thật, giống như cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm dơng dạc nói: “Chết là cùng! Việc ǵ phải sợ?”. Trong mắt tôi, Đức Jesus là nhà cách mạng được Thượng Đế sai xuống trần gian để cải tạo xă hội.
Tâm lư người Việt Nam thời trước, trong dân gian có câu “Theo đạo, có gạo mà ăn”. Tôi không rơ động cơ nào đă khiến bác sĩ Đặng văn Sung, giáo sư Vũ Quốc Thúc, Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ VNCH Nguyễn Xuân Vinh xin rửa tội theo Đạo Chúa. C̣n tôi, tôi theo đạo Chúa, v́ tôi thấy được sự mầu nhiệm của Thiên Chúa qua sự chiến thắng của nhà tỷ phú Donald Trump chống lại cái đám ma quỷ lúc nhúc trong đầm lầy ở Hoa Thịnh Đốn.
Là một tỷ phú, ông Trump có vợ đẹp, con ngoan và cuộc sống vương giả. Nếu không v́ ḷng thiết tha yêu nước, ông Trump cứ b́nh an thụ hưởng, th́ có nhiều đứa đến xin tiền của ông để tranh cử. V́ bất b́nh với sự dối trá, đạo đức giả của đám chính trị gia bất lương, tỷ phú Donald Trump nói ra Sự Thật. Tất nhiên bọn chính trị gia bẩn thỉu, bọn làm truyền thông lưu manh sợ Sự Thật, phải tấn công ông bằng những cú đấm dưới thắt lưng quần. Điều ǵ đă giúp ông Trump can đảm và sức mạnh để bất chấp sự tấn công nhớp nhúa của bọn khuynh tả chạy theo xă hội chủ nghĩa? Tại v́ ông Trump có Niềm Tin mạnh mẽ nơi Thiên Chúa qua câu nói: “Nhân dân Hoa Kỳ chỉ quỳ gối trước Thiên Chúa mà thôi!” (tức là chỉ quỳ trước đấng anh minh ḿnh thờ phượng, trước tổ tiên, ông bà cha mẹ ḿnh, chứ không quỳ trước bọn quỷ sứ ma vương). Tôi cũng vậy! Nhất định không quỳ trước quỷ sứ, ma vương.
Tôi rất mong muốn chiến tranh sớm chấm dứt để ḿnh được sống sót, trở về đời sống dân sự, chăm sóc mẹ già cho tṛn chữ hiếu và lo chu toàn bổn phận làm chồng, làm cha cho tṛn đạo nghĩa phu thê. Mỗi lần thấy Mẹ ra đứng giữa trời trong đêm khuya, thắp hương van vái Trời Đất cho thằng con trai độc nhất không bị tử vong trong chiến trận, ḷng tôi xót xa vô cùng. Hoặc khi lặng lẽ rời nhà lúc sáng sớm, vào căn cứ thi hành phi vụ, nh́n thấy vợ con đang yên giấc, tôi thầm cầu mong rằng hôm nay không phải là phi vụ cuối cùng. Tôi mơ ước khi đất nước thanh b́nh, đưa vợ con đi thăm thú những thắng cảnh của quê hương và ngồi kể chuyện cho con cái nghe về cuộc đời bay bổng của ḿnh. Không ngờ có ngày ḿnh ngồi viết chuyện thế sự trên đất nước người để bị những cái thứ cà lơ thất thểu, đầu đường xó chợ buông lời hỗn láo, mất dạy mà đành bó tay. Giá như đoán trước ḿnh có ngày ngồi gơ bàn phím computer trong đêm khuya để viết truyện lịch sử, tôi đă bắt chước giáo sư Đoàn Thêm ghi chép “Việc Từng Ngày”, th́ những ǵ tôi viết sẽ được coi là biên niên sử. Thôi th́ đành viết “Ngoại Sử”, giống như khi làm Chủ bút Giai phẩm Lư Tưởng Không Quân, tôi đă thực hiện cuốn “Không Quân Ngoại Truyện” vậy.
Tuy mang danh là “Ngoại Sử” nhưng rất khả tín, bởi v́ tôi không viết dưới sự chỉ đạo của đoàn thể nào, cá nhân nào. Tôi không viết để lănh tiền nhuận bút hoặc mua vui thiên hạ. Tôi viết v́ có những sự kiện lịch sử mà các sử gia không biết hoặc không dám viết. Tôi tin rằng sở dĩ nước Việt Nam đă bị mất vào tay Việt Cộng và rồi ṇi giống Việt Nam sẽ không c̣n là do lời nguyền rủa của những oan hồn người Chàm dùng đảng Cộng Sản làm công cụ để hủy diệt ṇi giống Tiên Rồng. Tôi viết để mai sau những nhà nhân chủng học đỡ mất công t́m hiểu v́ nguyên nhân nào mà ṇi giống Việt Nam gặp nguy cơ biến mất.
Trong cuộc họp thống nhất đảng Đại Việt vào năm 1988, có sự hiện diện của bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, bác sĩ Đặng văn Sung, kỹ sư Hà Thúc Kư, Đại sứ Bùi Diễm, giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, anh Đặng văn Đệ, anh Đào Nhật Tiến, anh Lê tấn Trạng, anh Nguyễn văn Ánh và tôi. Cụ Cung Đ́nh Quỳ – Bộ trưởng Bộ Canh Nông trong Chính phủ Trần trọng Kim, 92 tuổi – Chủ toạ phiên họp. Sau một hồi hạch tội các đồng chí lănh đạo, cụ Quỳ kết luận: “Kể từ nay, tôi muốn các đồng chí phải đoàn kết nhất trí một ḷng để phất ngọn cờ Đại Việt giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ cộng sản.” Lúc bấy giờ ai nấy đều răm rắp nghe chỉ thị của đồng chí Niên trưởng. Riêng tôi lên tiếng phản đối: “Trong cuộc đấu tranh này, chúng ta cần một Ngọn Cờ Dân Tộc để kết hợp toàn dân. Hăy quên đi Ngọn Cờ Đại Việt, để tự bản thân thoát ra khỏi tinh thần cục bộ, th́ mới hết ḷng v́ nước v́ dân. Bao lâu c̣n coi lớn “Cái Tôi”, th́ cuộc tranh đấu không bao giờ thành công.”
Mọi người trong bàn Hội nghị sững sờ, v́ không ngờ một “cậu” đồng chí đáng tuổi con của các lănh tụ mà dám mở lời phản đối “Cái Tôi” của lănh tụ vào hàng cha chú? Nhưng làm sao các lănh tụ khiển trách “cậu” đồng chí đàn em được, khi mà lời nói của nó quá đúng? Tôi trách các anh lớn đă không thi hành lư tưởng “Dân Tộc Sinh Tồn” do đồng chí đảng trưởng Trương Tử Anh đề ra, v́ anh Kư và anh Huy chia rẽ nhau. Tôi c̣n nói đảng không có biện pháp kỷ luật như trong Nội Quy của đảng là đảng đă tự ḿnh xóa vai tṛ lănh đạo quần chúng. Đó là sự im lặng trước sự kiện đồng chí Nguyễn văn Thiệu bỏ đảng và ra lập riêng đảng Dân Chủ. Ra Hải ngoại, các anh cũng im lặng trước cái việc Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh lập Mặt Trận Kháng Chiến để lừa đồng bào, th́ một lần nữa đảng lại đánh mất vai tṛ lănh đạo quần chúng. Niềm tin của quần chúng vào lư tưởng diệt Cộng cứu nước không c̣n, th́ dù hôm nay đảng đi đến thống nhất đi nữa, cũng chẳng làm được ǵ. Hăy khoan nghĩ tới chuyện giải phóng dân tộc. Hăy cố gắng bảo vệ pḥng tuyến của ḿnh ở Hải ngoại để Cộng Đồng không bị Việt Cộng xâm nhập. Tôi đă làm cho không khí buổi họp trở nên căng thẳng. Anh chủ nhà – Thiếu tá KQ Nguyễn Quan Vĩnh, cùng khóa với tôi hiện ở San José – tiến tới mời mọi người ngừng họp để dùng buổi trưa. Ông anh của tôi – bác sĩ Đặng văn Sung – gọi tôi lại, khiển trách: “Cái thói nhà binh của chú bao nhiêu năm nay cũng không chịu bỏ. Những lời phát biểu vừa rồi của chú, làm cho anh Kư và anh Huy buồn lắm đấy!”. Lễ giáo của ḍng họ Đặng rất nghiêm. Em út không được phép đối đáp, khi đàn anh dạy bảo. Tôi phải cẩn thận xin phép: “Thưa anh, em nghĩ rằng cuộc họp hôm nay là để mổ xẻ vấn đề tại sao nước ḿnh mất vào tay cộng sản. Mà mổ xẻ, ắt phải đau đớn. Nếu không chịu được đau, th́ căn bệnh không thể chữa. Em cũng biết cách nói để làm đẹp ḷng các anh, mhưng để làm ǵ? Xin anh tha tội cho em, đây là lúc chúng ta cần nói thật, nói thẳng với nhau”.
Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, hiện c̣n sống ở San José được đảng giao phó soạn thảo phương sách kết hợp giữa đảng của anh Kư và đảng của anh Huy. Những phiên họp kế tiếp, tôi không được đảng mời tham dự, v́ không muốn sự có mặt của thằng đàn em dám nói Sự Thật. H́nh như chừng ba hay bốn tháng sau đó, người ta đọc thấy trên báo tuyên cáo của anh Nguyễn Tôn Hoàn và anh Hà Thúc Kư khai trừ lẫn nhau. Chẳng phải là người giỏi tiên đoán thời cuộc, nhưng sau buổi họp gọi là "Thống Nhất Đại Việt", tôi biết trước thế nào Đại Việt cũng tan ră, v́ nghiệp chướng của dân tộc c̣n nặng lắm, chưa thể dứt được: “Đố ai đoàn kết được với ai”!
Thuật lại câu chuyện Thống Nhất Đại Việt để bạn đọc hiểu rằng tôi là người không ngần ngại nói lên Sự Thật, dù trước mặt ḿnh là các vị lănh tụ thuộc hàng cha chú.
– Tôi là người duy nhất dám nói rằng Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm – người cha đẻ nền Đệ nhất Cộng Ḥa – bị ma đưa lối quỷ đưa đường nên mới ra lệnh cho Đại tá Nguyễn văn Y – Tổng Giám đốc Cảnh Sát Quốc gia – đốt tất cả hồ sơ do cơ quan T́nh báo Phản gián cung cấp cho biết Tướng Dương văn Minh thông đồng với Việt Cộng, để cuối cùng bị Dương văn Minh làm đảo chánh và giết một cách tàn bạo.
– Tôi là người duy nhất dám nói thẳng với Tướng Nguyễn Cao Kỳ, người cha đẻ nền Đệ nhị Cộng Ḥa, rằng ông bị quỷ ám nên mới nhường cho Tướng Nguyễn văn Thiệu tranh chức Tổng thống. Ông Thiệu là người phản Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm và phản đảng Đại Việt.
– Tôi là người duy nhất dám nói thẳng vào mặt ông Phó Đề đốc Hải quân Hoàng Cơ Minh (khi ông chưa thành lập Mặt Trận Kháng Chiến): “Nếu anh làm kháng chiến giải phóng Việt Nam giống như anh nói với tôi vừa rồi, anh sẽ trở thành thảo khấu”. Quả nhiên sau này ông Minh thú nhận với Nguyễn Xuân Nghĩa thà rằng làm một tên thảo khấu chết trong rừng, hơn là làm một người tị nạn sống qua ngày trên đất Mỹ.
– Tôi là người dám khẳng định rằng ṇi giống Việt Nam rồi đây sẽ không c̣n, bằng những lập luận rất toán học. Tới nay, chưa một ai phản biện lập luận của tôi.
– Tuy không phải là nhà tiên tri, tôi là người dám nói nguyên nhân cái chết của nền văn minh Hoa Kỳ là từ chiến tranh Việt Nam. Tiến sĩ Peter Navarro viết cuốn sách “Death By China” chỉ là hậu quả. Nguyên nhân cái chết của nước Mỹ là do chiến tranh Việt Nam mà ra. Nếu tôi được mời họp tại Lubbock, Tiểu bang Texas để trả lời câu hỏi tại sao Việt Nam Cộng Ḥa thua Việt Cộng, th́ tôi có câu trả lời khác hẳn lư do của các học giả Việt Nam và Tướng lĩnh Việt Nam. Hoa Kỳ thua Việt Cộng là do bị quỷ ám. Bởi v́ sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ có thừa để đè bẹp Việt Cộng lẫn Trung Cộng. Nhưng họ không ra tay, v́ Hoa Kỳ cũng bị quỷ ám giống như những trí thức ở Miền Nam chạy theo cộng sản vậy.
Dù năm 2024 ông Donald Trump ra tranh cử chức Tổng thống và thắng cử, ông có thể phục hồi nền kinh tế, nhưng không thể phục hồi đạo đức của nước Mỹ. Bởi v́ đà tiến của văn minh kỹ thuật quá mạnh, quá nhanh và đạo đức có xu hướng đi ngược chiều cũng quá mạnh. Phương châm “In God We Trust” sẽ nhạt phai dần và thay vào đó là “In the Evil We Trust” sẽ thắng thế do bọn truyền thông ma quỷ nhồi sọ vào óc quần chúng. Giấc mơ Mỹ sẽ biến thành ác mộng địa ngục trần gian, một khi kế hoạch thống trị toàn cầu của Trung Cộng thực hiện xong.
“Cái Tôi (của Bằng Phong) Đáng Ghét” thực! Nhưng Bằng Phong nói Sự Thật do được Thiên Chúa mặc khải, chứ tôi không hề có mục đích đề cao cái viễn kiến của ḿnh. Ai ghét “Cái Tôi của tôi” là quyền của họ! Nền văn minh của nhân loại sẽ không c̣n, một khi chủ nghĩa vô thần thống trị. Đó là một khẳng định, chẳng c̣n ǵ để nghi ngờ.
Vừa viết đến đây, có anh bạn ở Nhật gửi cho xem cái video clip này, mời quư vị mở xem.
Bằng Phong Đặng văn Âu
https://fb.watch/gIPAoSQ7Uh/


All times are GMT. The time now is 11:59.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2022
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2022 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.03891 seconds with 9 queries