![]() |
Bài Thơ Tháng Tư
1 Attachment(s)
Mỗi năm vào dịp tháng tư
Tôi lại giống như một ông đồ già Loay hoay bày ra giấy bút Cố viết một bài thơ về đất nước Chuyện bên nhà và cả chuyện lưu vong Nhưng đă bao lần bút găy mực loang Bài thơ tháng tư tôi chưa hề viết được. Phải chăng khi đến tận cùng khổ nhục Con người bỗng trở nên B́nh thản tự nhiên Có những chuyện buồn nhức nhối con tim Vẫn có kẻ Có thể bật cười Dù là cười chua chát Bài thơ nầy chắc sẽ dài V́ đời tôi nhiều lưu lạc Và cũng chắc sẽ buồn V́ là chuyện nước non. Phải chăng tôi nên bắt đầu Khi những chiếc trực thăng Sắp sửa rời thành phố Trong đám người đang bon chen lố nhố Tôi thấy dường như Nhiều con chuột cống ở Sài G̣n Cũng cố kiếm đường đi Chúng cơng trên ḿnh những chiếc va-li Chứa đầy đô la vàng bạc Dành dụm từ thời đi buôn gạo lậu Dấu diếm từ thời lo băo lụt miền Trung Tôi thấy chúng nghiêng ḿnh Hai gối run run Trước những anh cảnh binh người Mỹ Chúng nói những ǵ tôi nghe không kỹ Chỉ thấy họ lắc đầu Rồi bước vô trong Có lẽ lại là chuyện hối lộ Để dược đi đông Ng̣ai chuyện ấy chúng c̣n biết ǵ hơn nữa Tôi đứng nh́n qua đôi cánh cửa Cầu mong cho chúng được đi mau Những con chuột cống nầy Gặm nhấm đă lâu Và bán nước từ khi c̣n rất trẻ Thuở Tây qua chúng đầu quân rất lẹ Tây bỏ đi chúng theo Mỹ v́ đô-la Những chuyện về chủ nghĩa quốc gia Hay dân tộc thiêng liêng Chúng đọc biết bao lần Nhưng chưa hề hiểu nghĩa Tôi đứng nh́n qua đôi cánh cửa Thầm cầu mong cho chúng được đi nhanh. Phải chăng tôi nên bắt đầu Khi những chiếc xe tăng Lăn xích tiến vào thành phố Tôi đứng lặng nh́n Tự Do vừa sụp đổ Cây Dân Chủ chưa xanh Đă héo úa bên đường Mới giă từ một bọn bất lương Lại phải đứng nh́n những tên ăn cắp Chúng đang nhân danh Ḥa b́nh Tự do Thống nhất Để biến con người thành con vật ngây thơ Chỉ biết lắng nghe Chỉ biết cúi đầu chờ Chỉ biết Đảng Đảng trở thành tất cả Lịch sử, t́nh yêu, tổ tiên, mồ mả Chỉ c̣n là những chuyện phù phiếm, viễn vông Chúng biến những nương dâu băi mía cánh đồng Thành những nông trường hoang vu tập thể Biến nhà máy thành những nơi hoang phế Biến học đường Thành những nơi để thầy tṛ tố cáo lẫn nhau Biến cả b́nh minh thành những tối thương đau Biến t́nh yêu Thành hận thù Bon chen |
Nghi kỵ
Từ thôn quê cho đến nơi đô thị Đă mọc thêm nhiều nhà cách mạng thứ ba mươi Những bạn bè thân thiết thuở rong chơi Bỗng một sáng thành những têm chém trộm Chế độ đă dạy cho chúng Một con đường tồn tại Con đường phản bội lương tâm Phản bội gia đ́nh tổ quốc nhân dân Phản bội chính tâm hồn vốn rất đáng yêu của chúng Tôi đứng nh́n non sông đang phủ xuống Một màu đen tang tóc đau thương Người lính bộ binh buông súng đứng bên đường Đang cúi mặt cố che niềm tủi nhục Anh không khóc Sao trời như băo động Anh không cười Sao chua chát nghẹn trên môi Về đâu anh nắng đă tắt trên đồi Sương đang xuống trên cuộc đời c̣n sót lại Đời của anh Đời một tên chiến bại Có ǵ vui để lại mai sau. Phải chăng tôi nên bắt đầu Khi những chiếc xe bộ đội nối nhau Mang gia đ́nh tôi đến vùng kinh tế mới Đến Đồng Xoài trời vừa sập tối Lại phải sắp hàng nghe nghị quyết triển khai Gia đ́nh tôi bảy người Chen chúc tránh mưa Căn nhà nhỏ một gian không vách Mẹ tôi ngồi đôi tay gầy lạnh ngắt Vẫn cố nhường chỗ ấm cho con Gạo lănh lúc chiều không đủ nấu cơm Nên đêm ấy cả nhà ăn cháo trắng Mỗi giọt cháo là một liều cay đắng Chảy vào vết thương đang ung mủ trong hồn Tôi, đứa con đầu trong bảy đứa con Hơn hai mươi tuổi vẫn hai bàn tay trắng Nuôi tôi lớn Mẹ một sương hai nắng Học ra trường lương không đủ nuôi thân Mẹ tôi chưa hề trách cứ phân vân Nhưng tôi đọc những buồn lo Từ trong ánh mắt Đêm hôm ấy tôi ngồi nghe mưa rót Vào ḷng tôi những chua xót căm hờn Bao năm rồi trong cảnh cô đơn Mẹ tôi sống Đôi mắt buồn hiu Chưa bao giờ khô lệ. Phải chăng tôi nên bắt đầu Khi chiếc ghe nhỏ Máy hư Đang thả lênh đênh trên biển Bốn phương trời chưa biết sẽ về đâu Biển vẫn vang lên những khúc nhạc sầu Được viết bằng những cung trầm Đong đưa vào vô tận Như để tiễn đưa tôi Một người Việt Nam bạc phận Đi về bên thế giới hư vô Chiếc quan tài mong manh trên sóng nhấp nhô Đang tiếc nuối những ǵ c̣n sót lại Biển một màu đen Tang chế Buồn man dại Và âm u như số phận con người Ngồi một ḿnh yên lặng trên mui Cố nghĩ một câu thơ để làm di chúc Dù biết chẳng c̣n ai để đọc Chẳng c̣n ai thương tiếc tấm thân tôi Hai mươi sáu năm lưu lạc trên đời Sống chưa đủ nhưng đă thừa để chết Ḷng tôi an nhiên không hề sợ sệt Bỗng thấy ung dung thanh thản lạ thường Tôi chợt hiểu tại sao Con người ai cũng khóc khi sanh Nhưng nhiều kẻ lại mỉm cười khi nhắm mắt Hai mươi sáu năm Đời tôi buồn hiu hắt Chẳng c̣n ǵ để lại cho nhân gian Tuổi thanh xuân với chút mộng vàng Đă vụt tắt ngay trong ngày nước mất Nếu tôi có chết hôm nay Cũng chẳng phải là người thứ nhất Và hẳn nhiên không phải kẻ sau cùng Trên vùng biển nầy từ độ tháng tư đen Đă thắm máu bao nhiêu người Việt Nam mất nước. Phải chăng tôi nên bắt đầu Bằng những ngày đầu tiên trên Mỹ quốc Bước chân hoang trên xứ lạ quê người Ngỡ ngàng nh́n cuộc sống nổi trôi Không dám khóc Chẳng dám cười Chỉ biết xót xa Ngậm ngùi Ngơ ngác Thiên hạ nh́n tôi một người tỵ nạn Dăm kẻ đă sớt chia Cũng đôi kẻ khinh thường Tôi hiểu ra rằng khi rời bỏ quê hương Là chối bỏ những ǵ yêu quí nhất Hai chữ tự do tôi vô t́nh đánh mất Cứ tưởng rằng ḿnh đang giữ nó trên tay Tự do là ǵ tôi đă hiểu sai Nó vô nghĩa đối với một người không tổ quốc Đêm đầu tiên tôi nằm nghe thương nhớ Chảy vào tim đau nhức tận linh hồn Mẹ tôi giờ nầy c̣n khóc nữa không Hay cố ngủ để chiêm bao giờ hạnh ngộ Em tôi đứng thập tḥ trên góc phố Đợi anh về dù chỉ mới ra đi Người con gái tôi yêu đang tuổi xuân th́ Có về lại một lần thăm xóm vắng Sài G̣n bây giờ trời mưa hay nắng Ở bên nầy tuyết vẫn trắng như tang Nh́n thành phố nguy nga tôi thấy ngỡ ngàng Thấy tội nghiệp cho Sài G̣n tăm tối Tôi nhớ cả những con đường lầy lội Những con đường ngày hai buổi tôi đi Tôi nằm mơ làm một cánh chim di Bay trở lại một lần rồi sẽ chết Hai tiếng quê hương sao vô cùng tha thiết Học lâu rồi nhưng mới hiểu ra đây Quê hương là những ǵ tôi không có hôm nay. |
Mười bảy năm đă trôi qua
Sài G̣n xưa vẫn thế Vẫn những đau thương dằn vặt kiếp con người Mười bảy mùa thu Bao độ lá vàng rơi Tóc mẹ trắng Bạc theo từng nỗi nhớ Mẹ tôi đă bỏ vùng kinh tế mới Về lại Sài G̣n t́m một chỗ che mưa Cuộc sống bây giờ đă đỡ hơn xưa Bởi v́ có tôi Chứ không phải nhờ có đảng Em tôi lớn không làm người Cộng Sản Nên suốt đời phải lam lũ kiếm ăn Tuổi hoa niên chỉ có một lần Chúng đă bỏ quên trên vùng Kinh Tế Mới Mười bảy năm đường Sài G̣n vẫn tối Mưa vẫn rơi hoài Trên lối cũ thân quen Người phu quét đường vẫn dậy sớm mỗi đêm Ôm chiếc chổi lạnh lùng khua góc phố Bác xích lô trên đoạn đường loang lỗ Bao năm rồi vẫn đi sớm về khuya Chiếc lưng trần trầy trụi với nắng mưa Không dám trách ai Chỉ đổ thừa số mạng Cậu bé đánh giày ngày xưa Bây giờ đă trở thành tên du đăng Học thêm nghề đâm mướn chém thuê Tương lai em biền biệt sẽ không về Cơn gió lốc cuốn đi thời thơ dại Những con chuột cống ra đi Một số h́nh như đang t́m đường trở lại V́ tham nhũng lâu ngày nên đă hóa thành tinh Chúng đang biến thân làm lănh tụ anh minh Tung bùa phép để thu hồi quyền lực Tội nghiệp đồng bào tôi Đă bao đời khổ cực Sẽ thêm một lần ngậm đắng nuốt cay Ở tại Việt Nam trong mười bảy năm nay Ngoài tham nhũng Năng xuất chẳng có ǵ tăng nhanh hơn là nghị quyết Đảng Cộng Sản vẫn tự khoe khoang Là muôn đời bất diệt Vẫn le lói giữa đêm mưa một bóng sao vàng. Và tôi Bao năm rồi vẫn những bước chân hoang Rất mệt nhọc như gịng sông chảy ngược Bá thơ tháng Tư tôi chưa hề viết được Mười bảy năm dài đâu chỉ kể dăm trang Trước những đau thương của đất mẹ điêu tàn Ngôn ngữ của tôi đă trở thành vô nghĩa Đời của tôi dù buồn bao nhiêu nữa Cũng không buồn bằng chuyện nước tôi đau Bá thơ nầy dù viết đến năm sau Cũng chỉ là bài thơ dang dở. Trần Trung Đạo |
All times are GMT. The time now is 03:43. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2025
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.