VietBF

VietBF (https://www.vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://www.vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   Phụ Nữ Việt - Nguyễn Thị Thêm (https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1348510)

florida80 05-22-2020 17:54

Phụ Nữ Việt - Nguyễn Thị Thêm
 
1 Attachment(s)
Có một câu hỏi vui, thế nào là “Phụ nữ”?




Một người đàn ông trả lời. Bởi v́ Chúa đă lấy xương sườn đàn ông để làm thành đàn bà. Nên người đàn bà luôn phụ thuộc đàn ông. Chỉ là phụ thôi, không bao giờ là chánh. Chỉ có đàn ông mới là quan trọng.” Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”




Có phải như vậy hay không các chị? Các chị phụ nữ ở Úc, Canada, Đức, Ư, Pháp, Mỹ, Việt Nam.




Có chương tŕnh đàm luận, người ta đặt vấn đề:




– Khi người vợ làm tiền lương nhiều hơn chồng, các ông nghĩ sao?

Có tự ái không? Có bất măn không? Trong ḷng có vui không? Thật ra các ông chả vui tí nào. Mất cái uy nghi, mất cái quyền làm chủ, mất cái thế thượng phong. Họ nh́n người vợ ḿnh với đôi mắt dè chừng, dọ dẫm.




C̣n các chị nghe câu hỏi thường là nói “ Có sao đâu. Kinh tế gia đ́nh dồi dào hơn, tiêu xài thoải mái hơn, có tiền dành dụm nhiều hơn để vợ chồng con cái đi du lịch khi có dịp.




Có chị c̣n thỏ thẻ “ Nếu vậy chắc chồng em sẽ không vui. Nhưng không sao. Tùy theo thái độ của ḿnh. Em sẽ khéo léo để ông xă không bị áp lực. Của chồng, công vợ. "




Theo truyền thống dân tộc ta, người phụ nữ luôn là phụ thuộc đàn ông dù người đàn ông đó có bất tài vô dụng đến đâu. Có phải chăng khi gia đ́nh chồng mang sinh lễ, trầu cau đi cưới. Trong cái lễ nghi trang trọng đó, khi người mẹ chồng đeo cho con dâu đôi bông tai, sợi dây chuyền hay đôi xuyến vàng là đă nhắn nhủ: " Từ nay con đă thuộc về gia đ́nh ta". Người con gái từ giả đời sống tự do để "Lấy chồng là đeo gông vào cổ".




Người phụ nữ dù gia đ́nh giàu có đến đâu nhưng nếu đă gọi là con nhà gia giáo đều phải học thuộc nằm ḷng câu:" Làm vợ là phải biết phục tùng chồng" là phải "Nâng khăn sửa túi cho chồng".




Cái thế hệ cha ông chúng ta, đa phần các ông có dăm ba bà vợ. Phụ nữ như những cây chùm gởi sống bám vào một người đàn ông. Dù đôi khi người đàn ông đó nhiều tật xấu: Rượu chè, gia trưởng hay vũ phu. V́ hạnh phúc gia đ́nh, người phụ nữ phải nai lưng làm quần quật để sinh nhai, để phục vụ chồng, đẻ con và nuôi con.




Phụ nữ Việt Nam chúng ta phải cám ơn bà Ngô Đ́nh Nhu đă mạnh tay ra đạo luật hôn nhân "Một Vợ Một Chồng ". Từ đó đến nay số lượng đàn ông đa thê đă giảm lần và dứt hẳn. Đạo luật đó đă giúp các bà vợ lớn không c̣n khóc thầm, đau khổ. Giúp các vợ lẻ khỏi xấu hổ một kiếp chồng chung.

https://i.imgur.com/FfzWDdc.jpg


Mẹ tôi là một trong số những người phụ nữ đó. Mẹ một đời hy sinh cho chồng, con và gia đ́nh. Ba tôi yêu thương mẹ tôi sâu nặng như thế nào tôi không biết. Nhưng tôi biết chắc chắn ông cũng có 2, 3 người phụ nữ khác ông yêu thương hết mực. Người đàn ông trong ông trải đều cho những người đàn bà bên cạnh. Cho những đứa con ông sinh ra và có trách nhiệm với họ. Cái quan niệm chồng chúa vợ tôi đă khiến mẹ tôi nép ḿnh vào đó chịu đựng để yêu thương chồng và con cái của chồng.




Mẹ tôi không được cái diễm phúc ăn sung mặc sướng làm vợ cả, mà oằn lưng ra với bao nhiêu trách nhiệm. Gánh vác một gia đ́nh đông người, nuôi dưỡng mẹ chồng cho tới lúc ṃn hơi kiệt sức. Mẹ tôi yêu thương và ch́u chuộng ba tôi rất mực. Mẹ là cái bóng đi bên cha tôi mà không một lời phiền trách. Mẹ như cây cau ốm yếu nổi bật trên nền trời, mang trên ḿnh một đàn con chi chít những quả. Mẹ là người đàn bà đúng nghĩa phụ thuộc chồng. Mẹ tôi làm dâu đến năm bà 70 tuổi bà nội tôi mới mất ở tuổi 95. Tôi đă từng rơi nước mắt khi thấy mẹ ngần ấy tuổi, có cháu nội, cháu ngoại, ăn trầu ngoáy vẫn tận tụy săn sóc mẹ chồng và phục vụ cho ba tôi.




Ba tôi ư! Ông coi việc chăm lo gia đ́nh, nội trợ, việc nhà là của mẹ tôi. Ông ăn trên, ngồi trước và mọi quyết định quan trọng trong nhà là của ông. Khi tôi c̣n bé, cả 5 anh em tôi chưa bao giờ được mẹ cho ngồi chung bàn ăn cơm với cha. Ba tôi ăn riêng một mâm cơm tươm tất. Chúng tôi và mẹ ăn trước hoặc sau với một mâm cơm riêng biệt. Đôi khi bằng những thức ăn cha tôi đă ăn thừa.




Chúng tôi cũng không thấy đó là điều lạ v́ nó đă được an định như vậy từ khi chúng tôi biết cầm muỗng để múc. Mẹ tôi th́ coi việc cung phụng chồng là nhiệm vụ người vợ. Không oán than hay đặt vấn đề.




Những người vợ lẽ của ba tôi cũng vậy. Họ chiều chuộng ba tôi c̣n hơn cả mẹ tôi. Họ c̣n trẻ, tràn đầy tuổi xuân. Họ nói cười ve vuốt, nũng nịu với ba tôi mỗi khi ông đến. Những chiếc gối, cái mền thơm phưng phức mỗi khi ba tôi ở lại nhà d́ đă khiến tôi bực tức, giận ba và ghét cay ghét đắng d́ ghẻ. Sau này lớn lên, hiểu biết và nh́n vào thực tế tôi đă thấy ḿnh sai. Tôi thấy thương hại d́ và thông cảm khi d́ đă chân t́nh thú nhận:" Ba con không có dụ dỗ d́ đâu. Không hiểu sao gặp ba con d́ đă thương và theo ổng". D́ cũng vất vả bươn chải nuôi các em tôi, bởi v́ đồng lương của ba tôi không thể đảm bảo cuộc sống cho một đại gia đ́nh hai ba ḍng con.




Tôi không ghét ba tôi v́ thật ra ông không có lỗi. Quan niệm trọng nam khinh nữ, năm thê bảy thiếp đă đi sâu vào máu huyết và văn hóa VN. Ông từng dạy các anh tôi “ Đàn ông phải làm việc đại sự, chuyện lặt vặt trong nhà là của đàn bà, không được nhúng tay vào. “




Kết cuộc ngoài việc đi làm các anh tôi không dám giúp mẹ, giúp vợ bất cứ cái ǵ gọi là việc vặt của đàn bà. Mà việc của đàn bà là việc vô h́nh làm hoài không hết. Ăn xong lại đói, dọn dẹp xong th́ lại dơ, nước vừa đầy xong, th́ xài lại hết... Tôi chỉ thấy bất măn cho một xă hội bất công. Một nền luân lư coi nhẹ người phụ nữ. Nhưng oái oăm thay, cái luân lư ấy đă đi sâu vào đời sống mọi người trong đó có mẹ tôi và mẹ chồng tôi.




Tôi lập gia d́nh năm tôi 23 tuổi. Cái tuổi chính chắn của một người con gái thời đó. Tôi bước vào một gia đ́nh người Trung nặng về phong kiến. Mẹ chồng tôi góa bụa khi c̣n rất trẻ. Bà ở vậy thờ chồng, nuôi con và phụng dưỡng cha mẹ chồng. Cái mục tiêu đời sống của bà là thờ phụng gia nương bên chồng. Sinh con cháu nối dơi tông đường, khói hương thừa tự. Chồng tôi là con trai một của ḍng dơi hiếm hoi, nên mặc nhiên anh ấy là trái tim của mẹ, là trung tâm của gia phả nhà anh. Và tôi là con dâu duy nhất phải thực hiện cho bằng được những mong ước, hoài bảo của mẹ chồng tôi.

florida80 05-22-2020 17:54

Tôi thương mẹ chồng tôi lắm. Không phải là v́ bà thương chiều tôi, mà v́ tôi cảm phục trái tim, nghị lực của một người đàn bà Việt Nam. Má ruột tôi tuy bị chồng có vợ lẻ, nhưng ba tôi không bao giờ bỏ gia đ́nh. Ông là cây cổ thụ cho chúng tôi dựa vào và khôn lớn. C̣n mẹ chồng tôi góa chồng năm bà chỉ hơn 30 tuổi. Bà một nách 4 đứa con dại, chồng chết sau khi bà đă kiệt lực đổ hết tiền bạc thuốc men săn sóc. Bốn tháng sau, nước mắt chưa khô, đứa con gái út cũng bị bệnh qua đời. Ấy vậy mà bà một nắng hai sương phụng dưỡng cha mẹ chồng, lo cho con ăn học. Bà gạt hết những mối mai xin cưới bà về, những lời ong bướm để sống trọn đời v́ bổn phận làm dâu, làm mẹ.




Trong cuộc đời bà, bàn thờ là nơi bà hết sức tôn kính. Mồ mă các đấng tiên phụ gia đ́nh chồng là nghĩa vụ bà phải chăm lo. Kỵ giỗ bên chồng bà làm chu đáo, không hề để một tiếng phàn nàn, chê trách. Anh em, bà con bên chồng bà hết ḷng lo lắng, bảo bọc.Tôi đă bị bà lôi kéo vào cái trách nhiệm thiêng liêng đó kể từ khi tôi bước về nhà chồng. Nhất là khi tôi sinh đứa con đầu tiên.




Tôi sống ở miền Nam quen với sự tự do phóng khoáng. Thế nhưng sau ngày băo nổi, chồng tôi đi tù Cộng Sản, tôi theo mẹ chồng về cái làng chôn nhau cắt rốn của bà. Tôi phải làm một nàng dâu đúng nghĩa. Tôi phải biết mọi quy tắc và nề nếp gia phả nhà chồng. Tôi không những làm dâu mẹ chồng tôi, làm dâu cho gia đ́nh chú chồng mà c̣n phải sống sao cho vui ḷng họ tộc. Tôi nép ḿnh trong đó cho đến một lúc tôi đă ḥa nhập. Chấp nhận và hoàn thành nhiệm vụ của ḿnh một cách xuất sắc tự nhiên.




Tôi đă thấy ở Việt Nam, những quán nhậu, tiệm ăn mọc lên như nấm. Một số người đàn ông VN nhậu bất kể ngày đêm. Cái quyền làm chồng có thể đánh vợ, đánh con bất cứ lúc nào và bất cứ lư do ǵ. Luật pháp một phần nào có bảo vệ, nhưng những tư tưởng phong kiến đă khiến người đàn bà cam ḷng nhịn nhục, thủ phận không dám thoát ra.




Với thời đại mới định nghĩa người phụ nữ đă khác. Người phụ nữ ngày nay đă có một vai tṛ không nhỏ trong xă hội, gánh vác nhiều nhiệm vụ quan trọng, đă có thể ngang hàng với nam giới trong mọi lănh vực.




Cái phụ của ngày nay không c̣n là lệ thuộc mà phải hiểu một cách công b́nh hơn là giúp chồng xây dựng một gia đ́nh hạnh phúc. Một gia đ́nh có một người phụ nữ giỏi giang, đức hạnh, biết cùng chồng lo chăm sóc con cái, gây dựng sự nghiệp sẽ là một gia đ́nh đi lên và thành công.




Các ông chồng VN qua đây cũng thay đổi nhiều. Họ không c̣n khó chịu mỗi khi đi dự một buổi lễ lớn, MC mở đầu bằng câu chào: " Ladies and Gentlemen". Cái thời phụ nữ phải đi sau lưng chồng đă mất. Bây giờ giữa bàn dân thiên hạ, trước những người sang trọng, thanh lịch trong buổi tiệc hay buổi lễ, họ chào người phụ nữ trước.




Hiện nay với đời sống kinh tế đi lên, trong gia đ́nh cả chồng lẫn vợ đều phải đi làm. Thật bất công nếu khi về nhà ông chồng ngồi ghế sofa coi báo, xem TV. Người vợ đón con từ trường về th́ nhào vào bếp nấu nướng, dọn cơm , rửa chén, lau nhà, tắm con, dạy con học, dỗ con ngủ... Ngoài việc làm ra tiền, người vợ c̣n làm một osin không được trả lương. Làm một người t́nh không có thời gian trao chuốc sắc đẹp. Làm một người vợ bận rộn, mệt mơi và bị con quấy rầy. Ngần ấy thứ sẽ tàn phai nhan sắc, hủy hoại sự hứng khởi sinh lư, mệt mơi và bất măn . Gia đ́nh không c̣n là tổ ấm hạnh phúc. Nguyên nhân đổ vỡ hôn nhân sẽ đến rất gần xuất phát từ sự bất công ấy.




Nếu đức ông chồng thật ḷng yêu vợ th́ hăy san sẻ công việc gia đ́nh, vợ nấu ăn th́ chồng tắm con. Vợ dọn bàn th́ chồng rửa chén. Thỉnh thoảng hai người vào bếp, cùng nấu một bửa ăn. Những thức ăn ướp bằng hương vị t́nh yêu chắc chắn sẽ rất ngon.




Ngày nay, với sự phát triển không ngừng, người phụ nữ VN đă có những chức vụ đáng kể. Họ đă vượt lên số phận đàn bà bị ảnh hưởng phong kiến nước Tàu để thành công trên chính trường, chiến trường và tất cả mọi lănh vực trong xă hội.




Nếu nói cho thật công bằng, dân tộc VN là một dân tộc nêu cao nữ quyền sớm nhất trên thế giới. Trưng Trắc và Trưng Trị là hai nữ vương oai hùng nhất trong lịch sử. Hai bà đă phất cờ nương tử đánh tan quân Đông Hán xâm lược nước ta.




Đó là trang lịch sử oai hùng nhất của dân tộc VN có thật. Không ngụy tạo hay truyền thuyết thêu dệt. Vào thời kỳ Bắc thuộc lần thứ I và thứ II. Năm Kiến Vũ thứ 16, thời Hán Vũ Đế bên Tàu năm 39-40 sau công nguyên. Thái thú quận Giao Chỉ là Tô Định đă cai trị rất hà khắc và tàn ác với dân ta. Bắt dân ta phục dịch nô lệ và cống nạp của quư về bên Tàu. Họ muốn đồng hóa về tín ngưỡng, tập tục hôn nhân, y phục, lễ nghĩa nhiều đời của người Việt. Bắt người Việt phải thay đổi để biến thành người Hán. Ḷng dân bất phục, ta thán, các lạc tướng phẩn nộ cùng nhau đoàn kết lại để chống đối.




Bà Trưng Trắc là con gái Lạc Tướng huyện Mê Linh có chồng tên Thi Sách là con trai Lạc Tướng huyện Chu Diên. Không may, tướng quân Thi Sách đă bị Tô Đinh ra tay giết chết.




Bà nổi lên khởi nghĩa cùng em gái là Trưng Nhi chiêu mộ tướng tài chống lại nhà Đông Hán. Tộc trưởng ở các quận Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố cùng hưởng ứng. Các nữ tướng và nữ binh khắp nơi về quy phục dưới trướng. Bà chiếm được 65 thành tŕ, đánh đuổi Tô Định chạy về Nam Hải và lên ngôi xưng là Trưng Nữ Vương. Nhị vị Nữ Vương đầu tiên trong lịch sử thế giới.




Hai Bà cai trị lănh thổ vùng Lĩnh Nam của người Việt. Thời gian ba năm không đủ để Trưng Nữ Vương cũng cố lực lượng và xây dựng lănh thổ. Năm 42 sau công nguyên Quang Vũ Đế sai Phục Ba Tướng Quân Mă Viện dẫn đại hùng binh sang đánh nước ta. Hai Bà chống cự không lại phải lui dần . Để giữ tṛn khí tiết hai Bà nhảy xuống sông Hát Giang tự tử.




Để ghi nhớ công lao hai Bà và các nữ tướng dưới trướng, người dân đă lập đền thờ sớm hôm cúng bái ngưỡng vọng. Có đến 103 nơi thờ trên khắp 9 tỉnh và thành phố. Nhưng nơi thờ chính vẫn là nơi lưu lại dấu tích Hai Bà thời thơ ấu, trưởng thành, xưng vương và định đô. Đó là thôn Hạ Lôi, xă Mê Linh, huyện Mê Linh thành phố Hà Nội.







Sau hai Bà Trưng, năm 248 sau công nguyên, thấy quan lại nhà Đông Ngô tàn ác. Dân chúng vô cùng khổ sở. Bà Triệu Thị Trinh tức Triệu Trinh Nương cũng khởi nghĩa, mộ quân chống lại.




Bà tên thật là Triệu Triệu Thị Trinh, sinh năm 226 tại Quân Yên quận Cửu Chân. Mồ côi cha mẹ sớm nên bà ở với anh là Triệu Quốc Đạt, một hào trưởng ở Quân Yên. Bà là một người dũng mănh, giỏi vơ và rất cương nghị. Năm 20 tuổi bà chiêu mộ binh lính khởi binh chống lại nhà Đông Ngô. Lúc đầu anh bà không tán thành, nhưng với nghĩa khí và quyết tâm đuổi giặc cứu nước của em gái, Triệu Quốc Đạt cùng sát cánh bên em.




Tương truyền khi ra trận, bà cưỡi voi , mặc áo giáp vàng, mang guốc ngà, cài trâm vàng xinh đẹp nên được gọi là Nhụy Kiều Tướng Quân.




Được tin cuộc khởi nghĩa của Bà Triệu lan mạnh, Vua Ngô là Tôn Quyền phái tướng Lục Dận sang làm thứ sử Giao Châu, đem 8.000 quân sang đàn áp cuộc khởi nghĩa. Đồng thời dùng quyền lực, của cải mua chuộc làm suy yếu và chia rẽ lực lượng nghĩa quân.




Những trận đánh ác liệt diễn ra. Căn cứ Bồ Điền bị bao vậy và cô lập suốt 2 tháng liền. Bà chống cự với quân Động Ngô được năm, sáu tháng th́ thua. Bà tuẫn tiết trên núi Tùng (Xă Triệu Lộc thuộc tỉnh Thanh Hóa) năm Mậu Th́n (248) lúc bà mới 23 tuổi.

florida80 05-22-2020 17:55

Nước Việt bị Đông Ngô đô hộ cho đến năm 265 sau Công Nguyên.




Hiện nay nơi núi Tùng (Xă Triệu Lộc) vẫn c̣n di tích lăng mộ của Triệu Trinh Nương, cách nơi Bà tuẩn tiết không xa. Hàng năm vào ngày 21 tháng 2 âm lịch người dân trong vùng làm lễ giỗ Bà.

Ngoài ra vua Lư Nam Đế sai lập miếu thờ, phong Bà là " Bậc Chính Anh Liệt Hùng Tài Trinh Nhất Phu Nhân".







Việt Nam ta bị Tàu đô hộ suốt 1.000 năm. Phong tục, lễ nghi và văn hóa Tàu đă ảnh hưởng sâu đậm xă hội VN. Tư tưởng về quân thần, phu thê, nam nữ nặng chất phong kiến của Khổng Giáo, chi phối đời sống người dân cho đến bây giờ.

Cho nên " Phu xướng, phụ tùy" " Xuất giá ṭng phu, phu tử ṭng tử"... là khuôn vàng thước ngọc cho người đàn bà phải tuân thủ.




Thuở c̣n là nữ sinh, chúng tôi tự hào ḿnh là ḍng dơi bà Trưng, Bà Triệu. Chúng tôi cất cao tiếng hát bài "Cô Gái Việt" của nhạc sĩ Hùng Lân:




Lời sông núi, lừng vang bốn phương trời.

Giục chúng ta, đường phụng sự quyết tiến.

Triệu Trưng xưa, đẹp gương sáng muôn đời

Gịng máu thiêng, c̣n đượm hồng vạn trái tim

Dẫu không cùng tài trai vui tranh đấu.

Gánh sơn hà c̣n trọng hơn xương máu

Dù thành thị hay thôn trang ai ơi

Ḷng hẹn ḷng, bạn gái ta xây đời.

Chị em ơi

Quê nước chờ mong ta sớm lập công

Tô thắm giang sơnViệt Nam

Ngoài những phút quán xuyến tề gia

Hăy hướng ḷng ta đến những ai đang cơ hàn

Ḱa cô nhi không chút t́nh thân

Đây lớp tàn nhân năm tháng đau thương thầm trôi

Cùng cương quyết góp sức đồng tâm

Muôn dân vui một đời vàng sáng tươi.




Bài hát thật hay từ lời ca đến giai điệu. Nội dung nói lên ư chí và việc làm hữu ích của người phụ nữ thời đại mới. Hoàn tất nhiệm vụ với gia đ́nh, tham gia tích cực công tác xă hội và góp phần xây dựng đất nước.




Sau 30/4/1975 những người phụ nữ trí thức VN đă bị xă hội mới liệt vào "gia đ́nh ngụy" v́ có chồng từng là sĩ quan trong quân đội VNCH. Họ bị bắt buộc rời bỏ nghề nghiệp chuyên môn của ḿnh và sinh nhai bằng lao động chân tay. Họ tần tảo để thay chồng nuôi con, phụng dưỡng cha mẹ chồng và tiếp tế cho chồng bị tù đày nơi rừng thiêng nước độc.




Khi đă được đến bến bờ tự do th́ tuổi đời không c̣n trẻ. Họ vẫn kiên tŕ học hỏi để hội nhập vào xă hội mới. Lo cho con ăn học thành tài và không ngừng trao dồi bản thân.




40 năm sau ngày tang tóc, cuộc đời đă trải qua bao giai đoạn truân chuyên. Ngồi nh́n lại quá khứ, khúc phim đời lần lượt quay về. Những ư tưởng, những điệu nhạc lời thơ thôi thúc viết một điều ǵ đó cho bản thân, cho bạn bè, cho văn hữu bốn phương.




Thế là nhóm "Cô Gái Việt" ra đời. Họ gồm một số bạn nữ tuổi đời không c̣n trẻ, nhưng yêu văn chương và muốn bảo tồn văn hóa Việt. Các chị ở khắp nơi trên thế giới, có thể đôi lần gặp mặt mà cũng có thể chưa gặp nhau lấy một lần. Nhưng họ mến nhau v́ nhân cách, hợp nhau v́ cùng chung lư tưởng, ái mộ nhau về văn, thơ. Họ đến với nhau như một gia đ́nh. Đoàn kết, gắn bó và dùng văn chương để xích lại gần nhau.




Mỗi năm nhóm Cô Gái Việt họp mặt một lần. Địa điểm thay đổi tùy sự lựa chọn của các thành viên. Màu áo đồng phục có hơi hướng về màu tím nhạt, phảng phất giống màu áo dài của các cô nữ sinh Gia Long xưa.




Tôi hân hạnh là một thành viên trong gia đ́nh Cô Gái Việt. Nơi đây tôi quen biết được rất nhiều phụ nữ tài giỏi, xinh đẹp có tấm ḷng. Tôi học hỏi và cảm phục các chị em về mọi phương diện. Từ nấu ăn, gia chánh, tu học, thiền nhàn, sinh hoạt ở các trung tâm văn hóa, họp mặt hội đoàn. Các chị rất lạc quan trong cuộc sống, vui vẻ, nhiệt t́nh tham gia văn nghệ, thể dục, yoga, du lịch, làm thơ, viết văn, viết thư pháp, vẽ, làm tranh thơ, làm youtube...




Có người vừa bước qua tuổi 60, cũng có chị tuổi đời đă quá 80, nhưng vẫn tự hào ḿnh vẫn c̣n rất trẻ trong tư tưởng và tư duy trong cuộc sống.




Quan niệm của chúng tôi là mỗi ngày hăy sống vui và nh́n tha nhân với một nụ cười bao dung. Hăy viết ra những ǵ ḿnh nghĩ, những thao thức về quê hương, xă hội, con người và cuộc đời. Bây giờ tôi đang làm điều đó. Buổi tối của ngày 31/12/2019, tôi ngồi trước máy và viết bài này để đón chào năm mới 2020.




Tôi xin gửi đến các chị em, những người phụ nữ Việt Nam đang sống trong và ngoài nước một niềm tin và hy vọng. Phụ nữ được sinh ra để làm đẹp cho đời, xây dựng cuộc sống, giúp ích cho xă hội. Hăy sống trọn vẹn bằng t́nh yêu cho gia đ́nh và mạnh dạn bước ra khỏi những bi quan và đau khổ.. Hăy tích cực theo đuổi ước mơ và xoa dịu những mảnh đời bất hạnh. V́ ơn trên đă cho người phụ nữ một trái tim tràn ngập yêu thương và nhân ái.




Chúc các chị một mùa Xuân B́nh An và Hạnh Phúc.






Nguyễn Thị Thêm


All times are GMT. The time now is 08:22.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2020
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2020 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.05046 seconds with 8 queries