![]() |
Chuyện t́nh Huế theo cùng “răng, rứa”
1 Attachment(s)
Chuyện t́nh Huế theo cùng các phương ngữ “ răng, rứa, mô , tê” là đề tài rất nhiều người quan tâm. Đó cũng là cách chúng ta t́m hiểu về ngôn ngữ Huế- Tiếng Huế- một phần tất yếu của con người Huế, văn hóa Huế và t́nh yêu Huế.
Đầu tiên là bài thơ làm quen. Lưu Trần Nguyễn đă đưa ta về với thời của học sinh trường Quốc Học và nữ sinh Đồng Khánh Huế những năm 1950- 1960. Hồi ấy, trường Quốc Học là trường dành riêng cho nam sinh, và trường Đồng Khánh là trường dành riêng cho nữ sinh. Học sinh hai trường này học rất giỏi. Mỗi khi tan trường, nam sinh Quốc Học thường hay đón chờ nữ sinh Đồng Khánh chuyện tṛ,trao thư…. Từ đây đă h́nh thành nên nhiều chuyện t́nh, và bài thơ sau đây là sự mở đầu cho một chuyện t́nh yêu thời học tṛ ở Huế : Lời người con gái nghe có vẻ chua ngoa, nhưng không dấu được nỗi thích thú trong ḷng. Đầu câu huyện là những lời trách móc, sợ dị nghị nhưng cuối câu chuyện là lời hẹn ḥ cho những lá thư sau: “ Răng mà cứ theo tui hoài rứa Cái ông ni mới dị chưa tề Sớm trưa chiều ba bữa đi về Đưa và đón mần chi không biết! Ôi đôi mắt chi mà tha thiết Đừng có nh́n làm loạn bước tui đi! Lá thư t́nh ông gởi mần chi? Cha mẹ biết rầy la tui chết! …. Tội tui lắm! Cách cho vài bước Đừng đi gần hai đứa song đôi Xa xa cho kẻo bạn tui cười Mai vô lớp cả trường dị nghị! Theo chi rứa răng mà không biết dị Thôi được rồi! Đưa lá thư đây! Mai tan trường đơị ở gốc cây Tui sẽ tới trả lời cho biết…” ![]() Đó là bước đầu trao thư và nhận thư. Lối xưng hô vẫn c̣n xa cách lắm. Người ta bảo dấu hiệu để nhận biết người con gái Huế đă bằng ḷng yêu bạn hay chưa là qua cách xưng hô. Con gái Huế khi chưa yêu th́ thường xưng “ ông, tui”, đến khi xưng “ông/ em” th́ t́nh cảm đă lớn thêm một cấp độ nhưng người con gái Huế vẫn đang c̣n t́m hiểu và thử thách chàng trai. Đừng có nghĩ người con gái Huế xưng ông là v́ người con trai lớn hơn ḿnh quá nhiều tuổi, mà đó là v́ con gái Huế muốn thế: “ Em sanh ra đă là con của Huế Nên gắng liền với mấy chữ mô tê Có khó chi mô ông không hiểu tề Huế “răng rứa” như của ông “sao dzậy”. Và cũng v́ lối xưng hô “ ông” cho nên nhiều chàng trai đă tự ái, đă “lẫy”. Chúng ta hăy cùng nghe cô gái Huế giải thích thật dễ thương: Em gọi “ông” có chi mô mà lẫy Ông không già th́ để í mần chi Tại xưng anh em thấy nó kỳ kỳ Người ta nghe được… ôi thôi dị chết Ông biết rồi răng giả vờ chi cho mệt Mần người ta noái chậm khổ ghê nơi Huế em tiếng khó nghe rứa người ơi Đến đây rồi … ráng mở tai cho lớn …” Và rồi chắc cũng có thư qua, về. Tháng ngày trôi đi, không biết đă xong học kỳ I, học kỳ II chưa, hay là chàng trai ấy và cô gái Huế ấy đă bước sang năm học mới nhưng bài thơ sau th́ chắc chắn là chuyện t́nh của họ đă đi qua được những cửa ải khó khăn ban đầu của sự ngại ngùng, của tâm lư hồi hộp khi trao lời muốn nói. T́nh cảm đă thân thiết hơn, trong cách nói chuyện đă bớt đi phần e ngại, người con gái Huế đă xưng “ em” không c̣n xưng “ tui, ông” xa cách như trước nhưng vẫn giữ được khoảng cách nam- nữ. Sau giai đoạn đưa thư làm quên, đây là lúc đă được chấp nhận và bắt đầu nhớ thương, t́m đến nhà: Tôi nhớ măi một câu “rứa hí” Em chào tôi “Rứa hí! Em về” Lời nhỏ nhẹ mà tôi tê tê Tiếng chào nhỏ đủ vừa nghe “rứa hí”… Đă bao lần tôi về bên Huế Với tôi Huế không nói điều chi Chỉ đám cỏ non bờ sông chảy thế Là tôi nghe tiếng Huế thầm th́ Con phố vắng tôi lần t́m quán nhỏ “Mệ bán cho con năm đồng thuốc lá” Mệ nh́n tôi rồi cười hỉ hả: “Có rứa mà chú cũng mần thơ” Chuyện t́nh yêu thời học tṛ chỉ có thế thôi. Những lá thư ḥ hẹn, những ánh mắt nh́n… Nghĩ về nhau nhiều lắm mà chẳng dám nói chi nhiều. Thế rồi, chắc là hết học, cô gái lấy chồng theo sự sắp đặt của ba mạ. Cả hai đều buồn. Lần cuối chia tay t́nh cảm cũng rất trong veo, vẫn là “ bên nớ”, “ bên ni” đầy xa cách: Rứa th́ rứa Biết mần răng được Bên nớ về Bên ni biết mần răng Bên nớ về Bên ni đứng tần ngần Nỏ được cầm tay Chỉ lặng thinh không nói Có chi mô mà rầu rầu tức tưởi Lần cuối cùng th́ cũng rứa mà thôi Tôi không muốn có một kết thúc như thế này nhưng thơ văn xưa đă viết vậy, câu chuyện t́nh Huế qua những vần thơ “ răng , rứa” cũng đành chịu như vậy: Ngày dạm hỏi Bên nớ lên chùa trốn biệt Ba Mạ t́m buông lời tiếng bẻ bàng Rứa th́ rứa biết mần răng được Bên ni buồn Khi bên nớ sang ngang Hôm hôn lễ Bên nớ bày hoa sứ Cái loài hoa hai đứa miềng yêu Bên ni biết Bên nớ c̣n chưa hết Vẫn c̣n thương Thương lắm biết bao nhiêu Nghe xa cách “ bên nớ”, “ bên ni”, thế nhưng t́nh cảm mà chàng trai dành cho cô gái là mối t́nh của cả một thời, của cả một đời. Cho nên cách xưng hô không nói hết chiều sâu của t́nh cảm. Chàng trai Huế không nói nhiều mà dành trọn cả cuộc đời ḿnh cho t́nh yêu: Ngày gặp lại Bên nớ thành bà ngoại Mà bên ni vẫn là cứ trai tân Bên nớ hỏi: – răng mà tội rứa Bao năm rồi c̣n chưa chịu thành thân Rứa th́ rứa… Có chi mô mà hỏi Chưa quên được người Đâu muốn khổ cho ai.” Câu chuyện t́nh Huế theo cùng “ răng rứa” đă kết thúc như thế. Nhưng thực tế có những chuyện t́nh kết thúc có hậu hơn, chú rể là chàng trai Quốc Học và cô dâu là nữ sinh Đồng Khánh, họ cùng nhau học tập, cùng nhau thành đạt, bây giờ đă con cháu đề huề…. |
Tặng cho O bài thơ của Mường Mán , bài thơ gối đầu thuở xưa của tui .
:eek::thankyou: Qua mấy ngơ hoa Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi o nớ chiều rồi Ngó làm chi mây trắng xa xôi Mắt buồn quá chao ơi là tội Tay nhớ ai mà tay bối rối Áo thương ai lồng lộng đôi tà Đường về nhà qua mấy ngơ hoa Đừng có liếc mắt nh́n ong bướm Có chi mô mà chân luống cuống Cứ tà tà ta bước song đôi Đi một ḿnh tim sẽ mồ côi Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp Để tóc rối cần chi phải kẹp Nắng sẽ chia ngh́n sợi tơ huyền Buộc hồn o vào những cánh chim Bay lên đỉnh ḷng anh ngủ đậu Cứ mím môi rứa là rất xấu O cười tươi duyên dáng vô cùng Cho anh nh́n những hạt răng xinh Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy Háy nguưt đi giận dỗi càng vui Gót chân đưa guốc mộng bồi hồi Anh chợt thấy trần gian quá chật Không ngó anh, răng nh́n xuống đất Đất có chi đẹp đẽ mô nờ? Theo nhau từ hôm nớ hôm tê Anh hỏi măi răng o không nói T́nh im lặng: t́nh cao vời vợi Hay nói ra sợ dế giun cười Sợ phố ghen đổ lá me rơi Sợ chân bước sai hồi tim nhip? Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp Vạn mùa xuân chờ đón chung quanh Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang Vẫn theo o về giờ tan học Từ bốn cửa đông tây nam bắc Tới bốn mùa xuân hạ thu đông Theo nhau về như sáo sang sông Như chuồn chuồn có đôi có cặp Chim ch́a vôi chuyền cành múa hát Trên hư không ve cưới mùa hè O có nghe suốt dọc đường về Sỏi đá gọi tên người yêu dấu Hoa tầm xuân tím hoang bờ giậu Ḷng anh buồn chi lạ rứa thê! Nón nghiêng vành nắng chết đê mê Anh mê sảng theo chiều tắt chậm Chiều đang say v́ t́nh vừa ngấm Hai hàng cây thương nhớ mặt trời Chiều ni về o nhớ thương ai Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh Thuyền xuôi ḍng ngẩn ngơ những bến Anh như là phố đứng trông mưa Anh như là quế nhớ trầm xưa Sợ một mai o qua mất bóng Một mai rồi tháng năm sẽ lớn O nguôi quên những sáng trời hồng O sẽ quên có một người mong Một kẻ đứng dọc đời trông đợi C̣n nhớ chi ngôi trường con gái Lớp học sầu, ô cửa, giờ chơi Cặp sách quăng mô đó mất rồi V́ o bận tay bồng tay bế Chuyện hôm nay sẽ thành chuyện kể Những lúc chiều đem nắng sang sông O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi ḷng Ḿnh nhớ ai mà buồn chi lạ! Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi o nớ chiều rồi Ngó làm chi mây trắng xa xôi Mắt buồn quá chao ơi là tội. Mường Mán |
Hay lắm
|
great, Thank you 4 sharing sis FL
|
All times are GMT. The time now is 00:58. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2025
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.