VietBF

VietBF (https://www.vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://www.vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   CÔ BÉ GIÚP VIỆC (https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1454338)

goodidea 04-07-2021 09:57

CÔ BÉ GIÚP VIỆC
 
1 Attachment(s)
Hè này, bố đi công tác xa, mẹ phải thuê người giúp việc. Đó là Tuyết, chỉ trạc tuổi tôi nhưng siêng cực kỳ.
Thấy tôi hay đi học thêm, nó có vẻ ngạc nhiên lắm. Nhất là khi thấy tôi xin mẹ tiền học, nó cứ đứng ngẩn người nh́n. Có lần, nó hỏi:
- Mỗi tháng hè, Minh học hết bao nhiêu?
Tôi cũng chẳng nhớ, nên nói đại:
- Khoảng vài trăm ngh́n ǵ đó.
Nó thè lưỡi:
- Khiếp! Học những ǵ mà hết nhiều tiền thế?
- Nhiều lắm. Học ôn lớp cũ, học chương tŕnh lớp mới, học tiếng Anh, học vẽ, học đàn, học vơ... Nhiều thứ lắm. Học sinh thành phố chúng tớ là phải học toàn diện...

https://intermati.com/forum/attachme...1&d=1617789420

Nh́n nó há mồm nghe, tôi mới hănh diện làm sao. Bất chợt, nó lại hỏi:
- Học nhiều thế, chắc Minh giỏi lắm nhỉ?
Ái chà... Hỏi kiểu này rất khó trả lời. Tôi đành ẫm ờ "tất nhiên" rồi lảng đi chỗ khác.
Một lần, nó ṭ ṃ xem vở làm văn của tôi, rồi hỏi:
- Cậu tả con ǵ mà hay thế?
Lần đầu tiên có người khen văn ḿnh hay, tôi sướng rơn. Hai cánh mũi của tôi đang phập phồng nở to th́ nó lại bật cười:
- A... Cậu tả con lợn... Ôi... Buồn cười quá!
Th́ ra là nó chê. Tôi nổi cáu:
- Cậu mà cũng dám cười tớ à?
- Không! Không phải thế - Tuyết cuống quưt thanh minh - Tớ chỉ cười con lợn thôi. Lợn ǵ mà... Nó đọc to - da nhẵn thín, mũi trông như cái ổ cắm điện, hai mắt thao láo, tṛn vo, c̣n hai tai của nó mà làm nem chạo th́ miễn chê... Hô... hô... Nó chẳng giống lợn quê tớ tí nào cả.
- Giống... thế nào được. Lợn thành phố nó phải khác lợn nhà quê của cậu chứ.
Tôi nóng mặt, nói đại lên như vậy. Thế mà nó cũng tin, c̣n ngạc nhiên hỏi lại: "Thế á?" rồi tṛn mắt nh́n tôi. Nó có biết đâu là tôi chưa bao giờ ngắm nh́n một con lợn thật cả. Có chăng cũng chỉ trên ti-vi, trong sách hoặc là khi lợn đă được chế biến thành những món béo ngậy trên bàn ăn rồi. V́ thế nên khi làm đề văn: "Hăy tả con lợn nhà em", tôi bí quá, đành lấy chú lợn đất đựng tiền mừng tuổi ra để tả.
Để đứa ở cười cho, kể cũng bẽ mặt. Nhưng tôi lại cho là nó nhà quê, biết hơn tôi con lợn là đương nhiên, chứ c̣n những môn khác xem. Thế là từ đó, cứ có nó bên cạnh là tôi đọc rơ to những từ nghe oai oai như là hy-đrô, các-bô-ních... và nhất là tiếng Anh. Nhiều hôm tôi phải nhọn mồm, rung lưỡi phát âm làm cho nó được một phen điếc tai.
Không ngờ, một lần, nó xem tờ kiểm tra toán của tôi rồi thốt lên:
- Toán mà cậu cũng bị xơi ngỗng ư?
Tôi giật lấy tờ giấy trên tay nó, trừng mắt:
- Đây là toán học thêm, toàn loại nâng cao, khó cực kỳ chứ có phải dễ như toán nhà quê cậu đâu mà đ̣i nhiều điểm.
Tưởng là nó cũng tin như lần tôi giải thích bài văn tả con lợn. Nào ngờ, nó ph́ cười:
- Hô... hô... Toán học thêm ǵ mà... dễ thế.
Tôi ngạc nhiên, hỏi lại:
- Cậu dám nói bài toán này dễ ư? Vậy th́ giải đi xem nào.
Nó gật đầu rồi lấy bút giải, một loáng đă ra đáp số giống như cô giáo chữa ở lớp. Đến nước này th́ tôi cũng chẳng cần sĩ diện làm ǵ nữa, chỉ dặn nó đừng để mẹ tôi biết kẻo lại bị ăn mắng.
Từ đó, tôi thực sự cảm phục Tuyết và càng ngày hai đứa càng thân nhau hơn.
Năm học mới sắp đến, tôi thấy buồn v́ sắp phải chia tay Tuyết. Nhưng Tuyết lại tỏ ra vui lắm. Nó khoe với tôi:
- Minh ơi... Ḿnh đă kiếm đủ tiền để đi học tiếp rồi.
Thấy tôi không hiểu, Tuyết giải thích:
- Nhà ḿnh nghèo, chỉ đủ tiền cho em ḿnh đến lớp thôi. May mà ḿnh t́m được việc làm trong hè, mới có tiền cho năm học mới. Ôi... Ḿnh mừng lắm...
Tôi không thể ngờ được một người như Tuyết lại phải làm người ở để kiếm tiền mới được đến lớp. Chẳng bù cho tôi, cái ǵ cũng có mà...
Tuyết bỗng bùi ngùi:
- Về nhà, ḿnh sẽ rất nhớ bạn và...
Theo ánh mắt của Tuyết, tôi nh́n lên giá sách, thầm thấy xấu hổ v́ rất nhiều cuốn tôi chưa đọc. Biết Tuyết vẫn ao ước có nhiều sách như ḿnh, tôi kéo nó lại giá sách:
- Tuyết thích quyển nào, tớ cũng tặng...
Tuyết cảm động:
- Minh tốt quá... Nhưng ḿnh chỉ lấy những cuốn trùng nhau thôi. Trên giá sách này, ḿnh thấy nhiều cuốn sách tham khảo in trùng nhau, chỉ khác mỗi cái b́a... Vả lại, Minh cũng phải xin phép mẹ nữa chứ.
Tất nhiên là mẹ tôi đồng ư rồi. Mẹ c̣n nói:
- Nhân dịp này, hai mẹ con ḿnh sẽ về thăm gia đ́nh Tuyết.
Nghe vậy, tôi mừng quá, chỉ biết vỗ tay "hoan hô mẹ". C̣n Tuyết, không hiểu vui hay buồn mà miệng th́ cười, c̣n mắt cứ chớp chớp... À... Tôi hiểu rồi. Nó lại xúc động ấy mà.

VietBF@sưu tập


All times are GMT. The time now is 07:28.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.03918 seconds with 8 queries