VietBF

VietBF (https://www.vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://www.vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   CHO EM MƯỢN BỜ VAI (https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1691893)

troopy 10-17-2022 02:53

CHO EM MƯỢN BỜ VAI
 
1 Attachment(s)
Tám giờ tối, tôi pha một ấm trà ngồi uống một ḿnh. Chán ngắt. Làm sao các cụ nhà ta lại có thể có thú độc ẩm được nhỉ? Tôi lơ đăng nh́n ra phía bờ hồ, những đôi trai gái đang ôm nhau lững thững dạo trong một tối đầy gió. Trong ḷng trống trải, tôi bỏ mặc ấm trà vừa pha mở cửa bước ra ngoài. Vượt qua đường, tôi đi sang bờ hồ định kiếm một chiếc ghế đá ngồi hóng mát. Đi ngang qua một gốc cây, đột nhiên một bóng trắng xuất hiện:
- Anh trai, anh có muốn đi vui vẻ một lúc không?
Cô gái hỏi tôi mà mặt cúi xuống, di di chiếc giày cao gót trên cỏ. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay sờ túi quần. Cô gái nói nhỏ nhưng rất nhanh như sợ tôi sẽ bỏ đi khi ḿnh chưa nói hết câu:
- Anh đừng nhầm, em không phải là gái bán hoa. Em thấy cô đơn và muốn mời ai đó đi chia sẻ. Em sẽ bao toàn bộ
Tính hiếu ḱ trong tôi trỗi dậy. Tôi cũng láng máng nghe người ta nói về một lớp người phụ nữ thành đạt nhưng cô đơn ở Hà nội. Họ vẫn đi thuê những chàng trai trẻ qua đêm với ḿnh. Hôm nay tôi mới gặp. Nhưng tôi không hiểu tại sao cô ta lại chọn tôi, một người không c̣n trẻ trung, tràn đầy sinh khí mà là một anh chàng hơn bốn mươi tuổi .Tôi đồng ư.
- Được thôi, tôi cũng đang cảm thấy cô đơn. Bây giờ chúng ta đi đâu?
Nghe tôi hỏi, cô gái mừng ra mặt
- Xe em để bên kia đường, chúng ta đi đâu đó uống một chút
Vừa nói , cô gái vừa chỉ vào một chiếc xe Toyota bóng lộn ở bên kia đường. Chúng tôi vào xe. Cô gái lái xe đi ṿng vèo một đoạn rồi tạt xe vào một phố nhỏ. Đỗ xe lại, cô ta bảo tôi
- Chúng ta vào quán này anh nhé. Quán này không lịch sự lắm nhưng kín đáo và yên tĩnh
Tôi hơi mỉm cười bảo cô gái
- Nhưng nếu tôi muốn vào khách sạn Daiwoo th́ em tính sao? Cả đời chưa bao giờ tôi được đặt chân đến đấy cả
- Cũng được ạ
Nói xong cô gái nhả phanh tay, nổ máy định phóng đi. Tôi vội vàng nói
- Tôi đùa đấy. Chúng ta vào đây đi. Tôi cũng chỉ thích những nơi yên tĩnh
Chúng tôi vào trong quán. Một quán nhỏ , yên tĩnh và kín đáo. Chúng tôi chọn một góc xa lối ra vào. Cô gái hỏi tôi
- Anh uống ǵ?
- Em cho tôi cốc cà phê
Cô gái vẫy cô bé phục vụ lại bảo
- Cho chị một cà phê nâu, một cốc nước cam và một bao ba số nhé
Một thoáng, các thứ được bưng ra. Tôi châm một điếu thuốc định im lặng không nói ǵ để t́m hiểu về đối tác của ḿnh. Nhưng tôi bất chợt nhận ra rằng cô gái h́nh như cũng không quen việc này lắm. Chính sự im lặng của tôi làm cô ta lúng túng. Thấy thế tôi đành chủ động gợi chuyện
- Trước tiên chúng ta hăy có màn làm quen đă. Tôi xin tự giới thiệu : Tôi là Hải, kĩ sư. C̣n em, em tên ǵ?
Sự chủ động của tôi cộng với nụ cười thân thiện đă làm cho cô gái bớt lúng túng. Mà không hiểu tại sao, lúc ấy tôi lại quên béng mất ḿnh là người được thuê. Tôi sử sự cứ như là một người bỏ tiền ra thuê cô gái. Nhưng có lẽ chính điều đó làm cô gái thích thú. Hóa ra phụ nữ đều vậy, họ đều muốn ḿnh là người được che chở. Được yêu thương
-Em là Lan. Em ở nhà nội trợ.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, nh́n cô gái không nói ǵ. Có lẽ ánh mắt tôi có điều ǵ đó nên cô gái hỏi lại tôi
- H́nh như anh không tin?
- Không! Tôi không tin - Tôi nhấn mạnh - Em là một người đàn bà thành đạt nhưng lại cô đơn. Đúng thế không?
- Sao anh biết?
Cô gái buột mồm hỏi . Nói xong biết là ḿnh đă lỡ lời, cô ta im bặt. Làm ǵ mà chẳng biết, Ở miền bắc này có cô gái nội trợ nào mà lại lái xe vèo vèo như em. Tôi cười, tôi biết có một nguyên tắc cho những cuộc gặp gỡ kiểu này là: Tuyệt đối không hỏi về những thông tin cá nhân của đối tượng nếu không muốn nghe nói dối. Tên em chắc cũng là giả. Đột nhiên tôi cảm thấy hứng thú với cuộc t́nh nửa ảo nửa thật này. Tôi không trả lời cô gái mà hỏi lại:
- Tôi có một thắc mắc : Tại sao em bỏ tiền mà lại không thuê một chàng trai trẻ mà lại đi thuê tôi?
Nghe tôi hỏi, tự nhiên mặt cô gái đỏ hồng lên. Bây giờ tôi mới có dịp ngắm kĩ cô gái. Em không c̣n trẻ nữa, khoảng gần bốn mươi ǵ đó. Không phải là sắc nước hương trời nhưng ưa nh́n. Thoạt nh́n người ta đă có thiện cảm nhất là trong trang phục và cách trang điểm. Tôi biết khá nhiều những người thành đạt ở lứa tuổi em. Họ thường đeo nhiều đồ trang sức, trang điểm luôn luôn đậm. Không hiểu họ nghĩ rằng những thứ đó sẽ lấy bớt đi cho họ một chút ít thời gian trong cuộc đời hay họ muốn nói với thiên hạ rằng: Tuy tôi nhiều tuổi nhưng tôi giầu? Em th́ khác. Trên người em không có một thứ nữ trang nào. Thậm chí ngón tay cũng không đeo nhẫn. Trang điểm rất nhẹ. Nếu không chú ư chắc tôi không nhận ra em có dùng mĩ phẩm. Cô gái đỏ mặt, nh́n xuống đất tay mân mê mép của tấm khăn trải bàn
- Tại v́ em muốn được xưng là “Em” với tất cả t́nh cảm mà em mong muốn
Cô gái nói rất nhỏ. Em đang nói với ḿnh hay nói với tôi? Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng thốc thẳng lên đầu. Tôi rùng ḿnh. Bất giác tôi đưa tay ra nắm lấy bàn tay em lúc nào không rơ. Ra vậy, cái em cần không chỉ là cảm giác nhục dục. Cái trước tiên em cần là cảm giác được làm một người đàn bà, được một ai đó che chở, thương yêu. Được xưng một tiếng “Em” và cảm thấy ḿnh nhỏ bé. Chao ôi! Bây giờ tôi mới hiểu được thế nào là hai từ “Thiên chức”. Bây giờ tôi mới hiểu được cái vĩ đại của đức chúa trời khi Người làm ra người Đàn bà cho thế gian này. Người đàn bà vĩ đại hơn cánh mày râu của chúng tôi nhiều quá. Trong họ vừa có cái nhỏ bé, yếu ớt muốn nép vào lồng ngực của một người đàn ông mong muốn sự che chở, thương yêu. Vừa có cái sức mạnh vĩ đại của con đại bàng dang cánh bảo vệ đàn con của ḿnh trước những nguy hiểm. Cái nhỏ bé yếu ớt với cái mạnh mẽ vĩ đại như âm và dương của vũ trụ ḥa trộn với nhau đúc nên người đàn bà. Tôi nắm tay em mà run lên v́ xúc cảm
- Tôi có một ư thế này, chúng ta hăy ra phía hồ Tây đi. Ở đấy, khung cảnh nên thơ chúng ta sẽ đễ nói chuyện hơn. Em đồng ư chứ?
- Vâng
Tôi gọi chủ quán
- Chị ơi thanh toán
- Anh để em
Vừa nói, em vừa mở sắc lấy ra một tờ hai trăm ngàn đưa cho chủ quán. Tôi nắm tay em giữ lại
- Em vừa nói ǵ với tôi nào? Em nói em muốn được xưng là “Em” với tất cả t́nh cảm mà em mong muốn đúng không? Vậy th́ hăy để cho tôi làm điều này. Nếu không tiếng “Em” của em sẽ chẳng c̣n một chút t́nh cảm ǵ nữa đâu
Tôi vừa nói vừa nh́n thẳng vào mắt em. Em nh́n tôi với ánh mắt dịu dàng, nhẫn nhịn, vâng lời. Chúng tôi phóng xe ra Hồ Tây. Vào một nhà vườn, chọn một chỗ ngồi sát mép nước. Gió hồ Tây thoang thoảng đẫm hương đêm. Gió lùa qua mái tóc em, mang những sợi tóc mơn nhẹ lên mặt tôi. Một mùi hương lạ lắm, không phải mùi hương của son phấn, không phải hương của đêm chầm chậm dâng lên bao phủ khắp người tôi. Tôi choáng ngợp trong làn hương ấy. Tôi khẽ nắm lấy tay em. Cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi đă phải cố gắng lắm để không ôm em, kéo em vào ḷng ḿnh, để không vùi mặt ḿnh vào làn suối tóc mượt mà thấm đẫm hương đàn bà kia. Tôi biết, một hành động sỗ sàng dù chỉ rất nhỏ thôi của tôi cũng khiến những cảm xúc của em tan biến
- Em thấy Hà nội đẹp không? Tôi rất thích ngồi bên mép nước Hồ Tây trong khung cảnh tĩnh lặng như thế này. Chắc em ít có dịp đi chơi như thế này lắm?
- Vâng, em rất ít được đi chơi v́ không có thời gian. C̣n đi chơi với một cảm xúc như thế này th́ đây là lần đầu tiên
- Lần đầu tiên? - Tôi hỏi lại - Chắc tại em kén chọn quá đấy thôi
- Không phải thế đâu anh - Em nói giọng trầm hẳn xuống - Anh nhận xét đúng đấy, em là một người đàn bà thành đạt nhưng cái giá của sự thành đạt ấy là cả một cuộc đời. Em chỉ có mỗi một tiêu chuẩn thôi đó là: Em sẽ lấy bất kể ai nếu người đó dám yêu em - Em cười, một nụ cười cay đắng - Nhưng những người dám yêu một người đàn bà bạc tỉ cũng không nhiều đâu anh
- Thế mà tôi vẫn nghĩ rằng có hàng trăm người quỳ xuống cầu xin t́nh yêu của em đấy
- Hàng trăm th́ không đến nhưng hàng chục th́ cũng đến đấy anh ạ. Chỉ có điều họ không yêu em mà họ chỉ yêu bạc tỉ của em thôi
Tôi thốt nhiên nhớ đến một câu thơ Đường
Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
Hối giao phu tế mịch công hầu
Chao ôi, người đàn bà thời xưa giục chồng đi kiếm công danh và đă phải trả giá bằng tuổi thanh xuân của ḿnh. C̣n em, tự ḿnh đi kiếm công danh th́ lại phải trả giá cao hơn. Trả giá bằng cả cuộc đời. Trời có bất công quá không?
- Chẳng lẽ trong số ấy không có ai yêu em mà không phải v́ tiền ư?
- Kể ra th́ cũng có nhưng chỉ có điều đứng trước bạc tỉ tất cả họ đều biến thành đàn bà - Nói đến đây, đột nhiên em bóp mạnh tay tôi - Cái em cần là bờ vai của một người đàn ông mạnh mẽ để em có thể gục đầu vào đấy mà khóc mỗi khi em thất bại hay kiệt sức trong đường đời. Bờ vai ấy có thể truyền được cho em sức mạnh để em đi tiếp . Nhưng khó lắm anh ơi. Trước bạc tỉ, các bờ vai ấy đều mềm nhũn. Có lẽ anh, người đàn ông bạc trăm đầu tiên dám ngăn một người đàn bà bạc tỉ như em trả tiền. Em đi chơi với nhiều người rồi nhưng chưa có ai ngăn em lại khi trả tiền như anh cả
- Tôi – Tôi mới thốt lên được tiếng đó th́ em đă lấy tay bịt mồm tôi lại
- Đừng nói ǵ nữa anh. Anh hăy cho em mượn bờ vai của anh đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Anh hăy cho em được cảm nhận cái cảm giác của một người đàn bà vẫn mong muốn. Anh hăy ôm em đi.
Tôi ôm lấy em. Người em run lên. Em riết chặt lấy người tôi, hơi thở gấp gáp. Gió từ ngoài hồ lồng lộng thổi vào thoang thoảng hương sen. Đêm loăng ra. Đột nhiên tôi thấy bờ vai tôi ấm nóng. Nước mắt!

VietBF©sưu tập


All times are GMT. The time now is 16:35.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2025
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.04880 seconds with 8 queries