View Single Post
Old 07-09-2014   #2
Hanna
R10 Vô Địch Thiên Hạ
 
Hanna's Avatar
 
Join Date: Dec 2006
Posts: 88,250
Thanks: 11
Thanked 3,751 Times in 3,090 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 8 Post(s)
Rep Power: 109
Hanna Reputation Uy Tín Level 8
Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8Hanna Reputation Uy Tín Level 8
Default

Số là lúc bấy giờ, sau hơn một tháng được bà con, bạn bè giúp đỡ chở đi chỗ này chỗ khác làm giấy tờ khám sức khỏe vv…, giai đoạn tự lập bắt đầu. Nhờ sự hướng dẫn tận t́nh của một ông bạn cùng khoá Không Quân qua trước mươi năm, tôi mua được một chiếc xe rất tốt dù được sản xuất từ năm vợ tôi sinh đưá con thứ nh́.
Ông bà ḿnh có câu “trâu chậm uống nước đục”, theo tôi không phải bao giờ cũng thế, tôi qua khỏi kỳ đi thi viết để lấy bằng lái một cách dễ dàng với số điểm khá cao nhờ trước khi thi đă được học “đề” qua 4 bộ bài thi cũ được một ông bạn đồng hương mới quen trong xóm đem sang thân tặng. Nếu không có người đi trước cho “đề tủ” tôi làm sao đọc hiểu hàng trăm câu tiếng Mỹ mà trả lời!
Kế đến một đứa cháu lớn lên trên đất Mỹ, đem tôi đi tập lái ba bốn lần trên những đường vắng trong các xóm gia cư rồi …ḅ dần ra những đường nhiều xe cộ hơn và sau cùng đă đưa tôi “lai kinh” DMV ứng thí để thi thực hành lấy bằng lái xe.
Thi lái xe th́ không cách ǵ có “đề tủ” nữa. Lộ tŕnh cuộc thi không được biết trước, gần đến ngă ba ngă tư ‘khảo quan” mới cho lệnh quẹo trái, quẹo phải hay đi thẳng, bí mật hơn cả hành quân biệt kích.. Tôi thi đến lần thứ ba mới đậu với số điểm tối thiểu!
Người chấm đậu cho tôi trong lần thi thứ ba là một người da trắng, hơn tôi khoảng 5 tuổi có vẻ đă ở trong nghề rất lâu năm, ông ta hẳn là một tín đồ Thiên Chúa Giáo thuần thành v́ trong khi tôi lái xe, ông ngồi một bên thỉnh thoảng lại kêu Oh! My God!
Khi về tới sân đậu xe của DMV ông dặn tôi vội vă rằng tôi cần phải tập lái thêm rất nhiều, ngẫm nghĩ măi tôi mới đoán ra được rằng ông cho tôi đậu v́ không muốn cái rủi ro là ông có thể phải ngồi lên xe tôi lái để chấm thi cho tôi lần nữa. Tôi kêu vói theo để cám ơn khi ông đă vội vàng đi thẳng vào … restroom.
Lời dặn ḍ của “ân sư” Mỹ trắng DMV cứ vang vọng trong tai mỗi khi tôi lái xe. Tôi sợ nhất là phải đổi lane trên những đường đông xe cộ; trước khi đi đâu tôi xem bản đồ cẩn thận vẽ ra lộ tŕnh chỉ lái xe “tử thủ” ở lane trong cùng gần lề đường nhất. Cũng may dạo đó xăng chỉ có độ 1.10 dollar một gallon, đường xá ở đây lại vuông vức như bàn cờ tướng nên khi cần quẹo trái ở một ngă tư tôi không đắn đo cứ việc chạy thẳng rồi rẽ phải 3 lần liên tiếp th́ … chui ra đúng hướng ḿnh muốn đi mà không cần phải đổi lane hoặc rẽ trái.
Dạo đó mỗi khi có việc phải đi đâu tôi chỉ lái xe đi một ḿnh, vợ chồng bịn rịn chia tay nhau ở chỗ đậu xe “em ở lại nhà, em ơi! Em ở lại nhà …” c̣n ba đứa con dại không thể thiếu cả cha lẫn mẹ! “Con Nhớn, con Nhỡ, con Nhỏ! Không, Em phải sống!
Cũng có những việc phải đi cả hai vợ chồng như đám cưới đám hỏi tụi tôi đành phải … liều chết ngồi chung xe! Những khi đó tôi dặn vợ tôi thay thế ân sư Mỹ Trắng van xin cầu khẩn liên hồi. Người phụ nữ của tôi tuy không kêu được Oh! My God … ṛn ră như “ân sư” nhưng bù lại lời nàng van cầu rất thành khẩn, giọng nàng nghe rất tội nghiệp hệt như tiếng kêu van từ vực sâu. Có lẽ nhờ thế nên tụi tôi mới được … sinh tồn cho đến ngày nay.
Như vậy đó! Lúc bấy giờ tôi lái xe đă vững chút nào đâu mà dám chở cả gia đ́nh trên xe; lỡ có chuyện ǵ chết chùm cả đám th́ lấy ai nối tiếp việc tế tự cúng giỗ tổ tiên hàng năm, kể cả cúng giỗ hai vợ chồng H.O. tụi tôi sau khi chuyện “lỡ có ǵ” nói trên xảy ra thật!
Giấy rách cũng phải giữ lấy lề, sống ly hương lại càng cần phải bảo tồn văn hoá dân tộc mà việc giữ ǵn hương hỏa là tối quan trọng.

*****

Khi các con tôi không c̣n ríu rít lăng quăng “trêu ngươi” bố mẹ trong chợ th́ cái đội h́nh mũi tên đă xong màn diễn của nó trong vở trường kịch “Gia Đ́nh Tôi Trên Đất Mỹ”, bây giờ chỉ c̣n hai vợ chồng đi chợ với nhau.
Các con tôi nay đă trưởng thành rồi, đứa nhỏ nhất cũng đă học xong và đi làm từ ba bốn năm nay. Chúng đă túa ra ba hướng khác nhau trên đường học vấn và rồi ba hướng khác nữa trên đường đờ́ mà tôi tin rằng sẽ được quang đăng phẳng phiu, khác hẳn con đường đầy chông gai hầm hố cha mẹ chúng đă phải trải qua.
Làm cha mẹ có lẽ ai cũng chỉ mong con ḿnh thâu đạt được những điều như vậy. Bằng suy nghĩ của lư trí tôi không “cầm lên” ǵ về các con tôi, vậy mà thấp thoáng trong t́nh cảm lắm lúc tôi cứ thấy nuối tiếc những ngày đầu lơ ngơ, lớ ngớ đi chợ trên đất Mỹ với ba đứa con thơ dại.

*****

Khi chỉ c̣n hai vợ chồng đi chợ với nhau, chúng tôi đương nhiên là “Đồng Chủ Tịch Hội Đồng Mua Sắm” của gia đ́nh, quyền hạn ngang nhau. Khi nào cả hai không thỏa thuận đươc điều ǵ th́ sẽ dùng một đồng penny, (là thứ chắc chắn lúc nào cũng có trong túi) chơi sấp ngửa xem ai được quyền quyết định.
Ngoài ra tôi đươc giao thêm vài trách nhiệm quan trọng khác và được vợ tôi long trọng gọi tên là Ngoại-vụ và Hối-đoái
Trừ các loại rau trái, cá thịt phơi bày hiển nhiên c̣n lại hầu hết các mặt hàng khác đều được đóng chai, bao gói in bên ngoài toàn chữ Mỹ; công tác “Ngoại-vụ” của tôi là phải dịch nghĩa các labels tiếng Mỹ trên tất cả các món hàng vợ tôi chú ư đến; c̣n “hối đoái” là làm tính xem món hàng nàng muốn mua tương đương với bao nhiêu tiền Việt Nam theo hối suất ngày chúng tôi rời quê nhà là 1USD = 11.435,00 Đồng VN.
V́ con cái ở nhà, tụi tôi không muốn la cà lâu trong chợ, chỉ muốn về nhà càng nhanh càng tốt cho nên chúng tôi “phân chia trách nhiệm” mỗi người cáng đáng một phần việc mua sắm.. Trong khi vợ tôi và chiếc xe ở trong khu vực bán rau trái th́ tôi đi t́m những món gia vị, thức ăn khô, đồ hộp theo danh sách vợ tôi đă ghi.
Tung tăng trong khu vực thức ăn khô chả biết từ lúc nào tôi “mảng vui quên hết lời em dặn ḍ”; lâu lâu tôi ôm một…ôm những thứ không có trong danh sách, đem qua…“xóm rau” thẩy vào xe, rồi lại hí hởn đi…ôm nữa!
Hậu quả của sự ôm … đại, ôm … ngoài chương tŕnh của tôi là, sau hai lần “bội chi” tại quầy tính tiền, vợ tôi bực ḿnh băi bỏ phương thức “phân chia trách nhiệm”. Vợ tôi đánh giá phương thức này là kém hiệu quả và nghe có vẻ hành chánh khô khan! Thay vào đó nàng tung ra một chủ trương mới có tên gọi là “vợ đâu chồng đó”.
Vợ đâu chồng đó”’ dù trong bối cảnh chỉ là đi chợ mua thức ăn nghe vẫn đầy vẻ chan ḥa hạnh phúc, son sắt thủy chung vừa văn hoa, vừa lăng mạn. Tôi vốn hay mơ mộng nên đồng ư ngay không đắn đo chút nào. Nhưng về sau khi hiểu ra th́…ván đă đóng thuyền, t́nh thế không thể đảo ngược lại được nữa!
Vợ đâu chồng đó” không hề tương đương vơí … chồng đâu vợ đó! Như thế có nghĩa là vợ, và chỉ vợ mà thôi, là cái đầu, chồng là cái đuôi. Cái đầu đi đâu th́ caí đuôi lẽo đẽo đi theo đến đó; cái đuôi chẳng bao giờ bảo được cái đầu làm điều ǵ theo ư ḿnh! Tóm lại là tôi phải đi theo một đội h́nh mới mà vợ tôi là người cầm đầu bất khả thuyết phục.
Trong đội h́nh đó vợ tôi đi trước, tôi đi sau miệt mài đẩy chiếc xe chợ y chang như em tỉ tất Kim-Liên em hỡi Kim-Liên, đẩy xe cho chị tới miền Hà Khê trong truyện Lục Vân Tiên của Cụ Đồ Chiểu.
Thỉnh thoảng nghe tiếng động (trong chợ thiếu ǵ tiếng động như thế) vị “đồng chủ tịch” quay lại nhướng mày tằm xoe mắt phượng kiểm soát xem tôi có … lén lút trà trộn “nhập lậu” món hàng “quổc cấm” nào vào xe không!
Những lúc như thế tôi chợt thấy … tủi thân và nhớ các con tôi vô cùng, dù sau khi đi chợ xong về nhà th́ đă gặp lại chúng (lại nghe chúng tố khổ nhau về những chuyện khi bố mẹ vắng nhà). Có chúng ở trong chợ việc trà trộn một vài món hàng mua thêm thật dễ như trở bàn tay. Không có các con tôi, tôi bị …cô lập, như người chiến binh lạc đơn vị đang một ḿnh băng qua khu đất bằng trống trải, như con cá bị đem ra khỏi ao nước, như con cá nằm trên thớt, trên thớt … của vợ tôi! Trên tấm thớt đó tôi chưa thấy sinh vật nào được toàn thây trước khi vào nồi! (Xin quư vị độc giả thứ lỗi, càng lớn tuổi tôi càng hay cảm khái … sảng!)
Tôi muốn mua món ǵ th́ phải bàn bạc với vợ tôi v́ “đàn ông đi chợ th́ hay mua thừa, không mua nhầm th́ cũng mua đắt…”. Để củng cố cho sự … khuất phục của tôi nàng c̣n đem những dẫn chứng hùng hồn để nói rằng đàn ông không biết ǵ về mua bán. Nàng thao thao trích dẫn nào là ca dao: “đàn ông thấy bán th́ mua, biết đâu mặn ngọt chát chua thế nào”, nào là ông Tú Xương học giỏi thế mà vẫn bị bà vợ cấm tiệt không cho theo bà buôn bán ở mom sông rồi hùng hồn kết luận rằng nhược điểm trong lănh vực chợ búa của đàn ông là rơ ràng, được biết đă từ 4000 năm nay song hành suốt chiều dài lịch sử của dân tộc, đó là nhược điểm …di truyền theo giới tính, đó là “tuyệt nhiên định phận tại thiên thư”!!
C̣n“bàn bạc” nghe th́ có vẻ dân chủ và b́nh đẳng lắm, nhưng thật ra chỉ là tiến tŕnh phủ quyết của vợ tôi được tiến hành một cách chậm răi hơn chút xíu. Tiến tŕnh đó luôn được nàng kết thúc bằng một trong nhũng từ phủ định như “thôi”, “đừng”, “chớ”, “không” hay phũ phàng hơn: “dẹp”!
Khổ một nỗi, mỗi món hàng tôi đề nghị và bị vợ tôi “cấm vận” đều có những nhược điểm mà vợ tôi kể ra vanh vách c̣n tôi th́ mù tịt không biện hộ được tí nào!
Đâu rồi người vợ mảnh mai năm xưa thẹn thùa, lỏn lẻn hỏi tôi: “Anh ơi, soy sauce có phải là nước tương không mà sao em thấy nó giống nước tương quá?”, giờ đây đi bên cạnh tôi chỉ thấy một vị nữ lưu oai vệ đầy kiến thức: “Cái này là nhóm carbohydrate đó, ăn vô chỉ tổ mập. Thôi!”, “Lại sườn barbecue nữa! Thức ăn chiên, nướng tạo ra carcinogen gây ung thư đó. Đừng!”, hoặc “Anh có nhớ cholesterol của anh là 260 không? Dẹp!”

*****

Sau vài lần cố gắng “khởi nghĩa” đ̣i lại quyền b́nh đẳng khi đi chợ nhưng đều bị thất bại; tôi kể như ḿnh đă “tận nhân lực” rồi, thôi th́ đành chịu phép thừa nhận sự … bảo hộ của vợ! An phận như thế cho xong! An phận như thế tức là “tri thiên mệnh” vậy.
Lâu dần đời ḿnh cũng qua”, tới nay tính ra tôi đă … tri thiên mệnh được hơn mười lăm năm rồi, có lẽ nhờ thế mà tôi tự thấy cũng được…mạnh giỏi! Vả chăng tôi cũng đâu có cô đơn ǵ. Cứ đi vào bất cứ chợ nào cũng gặp khối những người đàn ông …đồng đạo “tri thiên mệnh” với tôi, đẩy xe loanh quanh đi theo người.phụ nữ của họ.
Cũng có lúc ở trong chợ những ngướ đàn ông đẩy xe cho vợ trao đôỉ vơí nhau một caí nh́n rất nhanh, caí nh́n ấy dường như cũng đă được diễn tả ở đâu đó trong thơ, trong nhạc: “nh́n nhau buồn vời vợị, có nói cũng khôn cùng, có nói cũng khôn cùng…”
Có nói cũng khôn cùng th́ nói làm ǵ cho … phí sức, chưa kể là rừng có mạch, vách có tai! Than thở mà đến tai vợ th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa! Đă tri thiên mệnh th́ phaỉ … tri cho trót!
Sống tha hương xa quê nhà nửa quả địa cầu mà gặp được đông đảo đồng hương, đồng đạo, đồng hôị, đồng thuyền một cách dễ dàng như thế th́ c̣n ǵ may mắn hơn.

Tôi c̣n muốn ǵ nữa!

dv
Hanna_is_offline   Reply With Quote
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.06743 seconds with 9 queries