Truyện Ngắn tuyển chọn - Page 12 - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Thơ ca - Poetry


Số bài trả lời (Reply's) : 228   -   Số người đă xem (Viewers) : 29376
Reply
Page 12 of 12 « First 21011 12
 
Thread Tools
Old 05-12-2021   #221
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,195
Thanks: 14,002
Thanked 1,611 Times in 819 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 90 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 45761
Default

Chân Thành
Có một câu nói rất hay mà tôi rất tâm đắc:
“Tôi chỉ sợ những người sống tốt với ḿnh thôi, v́ ḿnh không biết phải trả cái t́nh nghĩa cho người ta thế nào cho phải. C̣n với những người tệ với ḿnh th́ dễ mà, họ như thế nào th́ cũng không có ǵ đáng để ḿnh bận tâm!”
1. Không thích ai, đừng quan tâm đến họ.
2. Ghét ai, tránh xa ra.
3. Không cùng quan điểm, không tranh căi, tôn trọng ư kiến đối phương, đỡ tốn thời gian.
4. Gặp loại thảo mai nịnh bợ, kệ. Cứ để người ta diễn tuồng, ưu điểm duy nhất của họ mà
5. Gặp loại đâm chọt sau lưng, nhếch mép một cái. Vị trí kẻ đó măi đi sau ḿnh mà thôi
6. Gặp loại thích ăn sẵn, tối ngày chỉ nhờ vả người khác. Từ chối dứt khoát, không cả nể
7. Ai tốt với ḿnh, ḿnh tốt lại
8. Ai chân thành với ḿnh, ḿnh chân thành lại
9. Ai thương ḿnh th́ ḿnh thương
10. Không phụ ḷng người tin tưởng ḿnh
11. Không bỏ rơi người đă giúp đỡ ḿnh khi gặp hoạn nạn
12. Đi khắp muôn nơi không quên chốn về là gia đ́nh
13. Trân trọng những ǵ ḿnh có, yêu thương bản thân thật nhiều
14. Luôn giữ cho ḿnh nụ cười rạng rỡ trên môi, tâm thái an b́nh.
Hăy nhớ “Vạn người quen có mấy người là bạn? Trăm loại bạn có mấy người là thân? Chục người thân có mấy người là tốt? Vài người tốt liệu có được bền lâu? Một người là đủ nếu có chữ “Chân Thành”.


baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !5.jpg
Views:	0
Size:	37.5 KB
ID:	1789439  
The Following User Says Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (05-16-2021)
Old 05-12-2021   #222
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,195
Thanks: 14,002
Thanked 1,611 Times in 819 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 90 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 45761
Default

Nguyễn Thị Di Tản

Sau 44 năm vẫn có những câu chuyện….

CHUYỆN MỘT NGƯỜI MANG TÊN NGUYỄN THỊ DI TẢN

Tên tôi là Nguyễn thị Di Tản. Cái họ Nguyễn của tôi đă chứng tỏ tôi là người Việt Nam chính hiệu con nai vàng. Song có điều tôi là đứa bé Việt Nam chào đời ở một miền đất lạ xa – đảo Guam – một nơi chốn thật lạ lẫm với quê hương tôi. Theo lời mẹ tôi kể tôi chào đời vào những tháng ngày buồn thảm nhất của miền Nam Việt Nam. Tôi đă nằm trong bụng mẹ, theo mẹ trên con đường di tản của dân tộc tôi.

Tôi đă là một chứng nhân của lịch sử. Tiếng khóc chào đời của tôi ở một quần đảo nơi quê người đă giúp mẹ tôi nhiều can đảm vượt qua những thử thách, gian truân của cuộc đời. Tôi đă là Nguyễn Thị Di Tản từ ngày ấy. Thế mà đă hơn một phần tư thế kỷ kể từ 30 tháng 4 năm ấy. Thế mà đă 35 năm qua…

Đă 35 năm qua. Tôi đă lớn. Đă trưởng thành nơi miền đất tạm dung của một tỉnh lỵ miền Tây Canada. Thành phố Winnipeg buồn hắt hiu như tâm sự “Người di tản buồn” của mẹ. Mẹ rất yêu bản nhạc “Người di tản buồn” của Nam Lộc. Ngày c̣n bé, bằng bài hát ấy mẹ đă ru tôi ngủ. Riết rồi tôi quen với từng lời ca tiếng nhạc. Mẹ bảo đêm nào không nghe bài hát ấy tôi không ngủ. Đến lúc tôi bập bẹ biết nói mẹ dạy tôi hát. Tôi vừa quấn quít bên mẹ vừa đỏ đẻ hát:

Chiều nay có một người đôi mắt buồn
Nh́n xa xăm về quê hương rất xa
Chợt nghe tên Việt Nam ôi thiết tha
Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nḥa
Bạn ơi đó là người di tản buồn
Ngày ra đi lặng câm trong đớn đau.
Rồi đêm đêm hằn lên đôi mắt sâu
Thời gian đâu c̣n những phút nhiệm mầu
Cho tôi xin lại một ngày, ở nơi nơi thành phố cũ
Cho tôi xin lại một đời, một đời sống với quê hương
Cho tôi đi lại đoạn đường, hàng cây vươn dài bóng mát
Cho tôi yêu lại từ đầu, bên người yêu dấu ngày xưa
Chiều nay có một người di tản buồn
Nh́n quê hương c̣n ai, hay mất ai?
C̣n bao nhiêu thằng xông pha chiến khu?
Và bao nhiêu nằm trong những lao tù?
Ở đây có những chiều mưa rất nhiều!
Nhiều hơn khi hành quân trong tháng mưa
Buồn hơn khi rừng khuya vang tiếng bom
Ngày vui ơi giờ đâu nước không c̣n
Cho tôi xin lại một lần, ở nơi tôi dừng quân cũ
Cho tôi xin lại b́a rừng, nơi từng chiến đấu bên nhau
Cho tôi xin một lời chào, chào bao nhiêungười đă khuất
Cho tôi xin một mộ phần, bên ngàn chiến hữu của tôi!

Tôi hát như sáo. Mẹ hát sao tôi hát theo vậy. Mẹ bằng ḷng lắm. Dần dà tôi có thể hát được cả bài. Bạn bè của mẹ đến nhà chơi mẹ, đem con sáo của mẹ ra khoe. Mẹ bắt tôi hát. Mỗi lần hát xong các bác các cô, bạn của mẹ ai cũng đều rươm rướm nước mắt. Có lần tôi thỏ thẻ hỏi mẹ “Sao con hát hay mà mẹ với các bác lại khóc”.

Mẹ ôm tôi vào ḷng và nói “Bao giờ con lớn con sẽ hiểu tại sao”. Cái trí óc non nớt ngày ấy của tôi mơ hồ cảm nhận có một điều ǵ khác thường ở mẹ, một cái ǵ mất mát lớn lao trong đời mẹ. Những lúc rảnh rỗi, sau giờ cơm chiều mẹ dạy tôi nói, tôi đọc:

– Con là người ǵ? – Dạ thưa con là người Việt nam

– Con tên ǵ?

– Con tên là Di Tản

– Con có yêu nước Việt Nam không?

– Con yêu Việt Nam lắm!

Tôi đă thuộc nằm ḷng những câu mẹ dạy. Tôi đă quen thuộc với cái tên Di Tản. Tôi thấy tên tôi nó ngồ ngộ, dễ thương làm sao. Đến lúc tôi lên năm, mẹ dắt tôi đến một ngôi trường tiểu học ở gần nhà để ghi tên đi học. Từ ngày c̣n bé tôi chỉ loanh quanh ở cái apartment mẹ ở mà thôi. Chung cư nầy đa số là người Việt nam. Lần đầu tiên đến trường, một khung cảnh mới, người mới. Các học sinh cùng lớp với tôi hoàn toàn là những khuôn mặt lạ xa.

Cô giáo cũng thế. Không giống mẹ. Không giống các bác, các cô đến chơi nhà mẹ. Lúc mẹ chào cô giáo ra về. Tôi ở lại trường với tâm trạng thật lạc lơng, bơ vơ. Tôi muốn khóc. Tôi muốn theo mẹ ra về làm sao. Tôi ngồi cô đơn một góc lớp. Cô giáo rất trẻ, đến bên tôi nhỏ nhẹ hỏi

– “What is your name?”.

Tôi cúi mặt, bặm môi chừng như rướm máu, lí nhí đáp bằng cái giọng Việt Nam đặc sệt “Dạ .. Di Tản”. Cô giáo chừng như không hiểu, cô xem lại quyển sổ và hỏi lại tôi “your name is Đaithen”. Tôi lắc đầu và lập lại “Di Tản”. Cả lớp rộ lên cười. Tôi bật khóc. Tôi khóc ngon lành như bị ai ức hiếp.

Sau buổi học, mẹ đến đón tôi về. Trên suốt quăng đường từ trường về nhà Tôi lặng thinh, không nói một điều ǵ cả với mẹ. Mẹ âu yếm hỏi tôi “Con đi học có vui không”. Chừng như tôi chỉ chờ mẹ hỏi, Tôi ̣a lên khóc và bảo:

– Sao mẹ không đặt cho con một cái tên nào dễ kêu như Helen, như Cindy hay Linda như tụi nó mà mẹ đặt tên con là Di Tản. Cô giáo đọc không được tên con, mấy đứa cùng lớp tụi nó chọc ghẹo con.

Mẹ tôi dịu dàng, từ tốn bảo:

– Con có biết cả nước Canada nầy có biết bao nhiêu là Helen, là Cindy không con. C̣n tên Di Tản chỉ có mỗi một ḿnh con. Con không thấy con đặc biệt sao con. Con phải hănh diện v́ cái tên rất là Việt Nam của con mới phải.

Tôi nũng nịu pha một chút hờn dỗi:

– Mà cô giáo đọc là Đaithen mẹ thấy có kỳ không?

Mẹ tŕu mến đưa tay vuốt tóc tôi, hiền ḥa khẽ bảo:

– Tại cô giáo không biết cách phát âm của ngướ Việt Nam ḿnh đó thôi. Con phải đọc lại cho cô biết rồi từ từ cô sẽ đọc đúng.

Giọng mẹ thiết tha hơn, chùng xuống, sũng đầy nước mắt.

– Mẹ đă mất tất cả rồi con ơi. Mẹ chỉ c̣n cái tên Việtnam mẹ gửi cho con. Con có biết như thế không?

Đầu óc của một đứa bé lên năm làm sao tôi hiểu đuợc hết những ǵ mẹ nói, song tôi biết mẹ buồn lắm. Có một cái ǵ làm cho mẹ khổ tâm lắm. Tôi cảm thấy ân hận. Tôi ôm mẹ, hôn me, và bảo:

– Con xin lỗi mẹ. Con làm mẹ buồn lắm phải không mẹ.

Tôi thấy mắt mẹ long lanh ngấn lệ.

– Không phải đâu con, con của mẹ ngoan lắm.

Đó là câu chuyện ngày lên năm của tôi. Măi cho đến những năm sau nầy tên tôi vẫn là một đề tài cho lũ bạn chọc ghẹo. Cái chọc ghẹo cho vui chứ không có một ác ư nào cả. Lúc tôi vào Highschool tôi đă lớn lắm rồi. Tôi đă hiểu những u uất của đời me. Tôi thương mẹ hơn bao giờ hết.

Thấm thoát mà tôi đă là cô gái 18. Soi gương tôi cũng biết ḿnh đẹp lắm. Mẹ không cho tôi cắt tóc ngắn. Cả trường con gái mái tóc dài chấm lưng với khuôn mặt Á Đông của tôi vẫn là một đề tài nổi bật nhất.

Lại thêm cái tên Di Tản nữa. Lúc nầy tôi không c̣n buồn mỗi lần bị giáo sư đọc trật tên. Bạn bè tôi, những đứa quen nhau từ lớp mẫu giáo đến giờ được tôi huấn luyện cách phát âm nên đọc tên tôi đúng lắm. Tụi nó bỏ dấu c̣n lơ lớ nhưng tạm được. Nhưng mỗi lần bắt đầu một niên học mới, tên tôi lại là một tràng cười cho lũ bạn cùng lớp mỗi khi các giáo sư mới gọi tên tôi. Giáo sư nào cũng thế. Ngập ngừng một hồi lâu rồi mới đọc.

Tôi cũng không nín cười được cái giọng như ngọng nghịu của một giáo sư người Canada đọc một cái tên lạ quơ lạ huắc chưa bao giờ thấy và gặp trong lịch sử dân tộc. Trên tay cầm bài Test của tôi, ngập ngừng rồi vị thầy gọi “Đai then”. Cả lớp ồ lên một loạt “Oh, my god”. Vị giáo sư lúng túng, đảo mắt nh́n quanh lớp. Cả lớp nhao nhao lên như bầy ong vỡ tổ. Chừng như tụi nó thích những dịp như thế để câu giờ, “nhứt quỉ, nh́ ma, thứ ba học tṛ” mà. Con Linhda ngồi cạnh, hích nhẹ cùi chỏ vào tôi và khẽ bảo:

– Ditan, ổng đọc sai tên mầy rồi ḱa, mầy sửa cho ổng đi.

Tôi đỏ mặt. Tôi chưa kịp nói ǵ cả th́ tụi con trai ngồi sau lưng tôi ào ào lên như chợ nhóm “Ditản, Ditản not Đai then”. Vị giáo sư lúc đó mới vỡ lẽ ra, mới biết là ḿnh phát âm sai, ông gục gặt đầu nói lời xin lỗi và lập lại “Ditản Ditản”.

Lúc nầy tôi không c̣n nhút nhát như ngày xưa nữa. Bạn bè tôi Tây Tàu, Canadian nữa đều “cứu bồ” tôi mỗi lần có t́nh trạng như trên vừa xảy ra. Dần dà mọi người gọi tên tôi rất ư là dễ thương. Đến bây giờ nhớ lại những lời mẹ nói với tôi ngày nào, tôi hănh diện vô cùng về cái tên mẹ đă cho tôi. Tôi thương mẹ vô cùng.

Cái đất nước Việt Nam khổ đau muôn chiều đă gắn liền với mẹ tôi như h́nh với bóng trong cuộc đời lưu lạc xứ người hơn một phần tư thế kỷ. Một điều mà tôi có thể khẳng định rằng “dù hoàn cảnh có thể tách rời mẹ ra khỏi quê hương, nhưng không có một hoàn cảnh nào tách rời quê hương ra khỏi tâm hồn mẹ được”.

Mẹ sống như chờ đợi, như mong mỏi một điều ǵ sẽ đến. Có lần tôi bắt gặp mẹ ngồi một ḿnh trong đêm, tay mân mê, vuốt ve bức ảnh bán thân của bố tôi. Mẹ vẫn nuôi hy vọng Bố c̣n sống và sẽ có lần gia đ́nh tôi laị đoàn tụ như xưa. Nhưng định mệnh đă an bài. Sau khi nhờ một người bạn làm ở Usaid đưa mẹ con tôi di tản. Bố hứa Bố sẽ gặp lại mẹ sau.

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng Bố bảo sao, mẹ nghe vậy. Một ḿnh mẹ bụng mang dạ chửa mẹ đă lên phi cơ, theo đoàn người di tản và mong có ngày gặp lại Bố.

Nhưng niềm hy vọng đó đă vơi dần theo năm tháng cho đến một ngày mẹ được tin Bố đă nằm xuống nơi trại cải tạo.

Mẹ như điên loạn.

Rồi mẹ tỉnh lại.

Mẹ biếng cười, biếng nói.

Cuộc sống của Mẹ đă thầm lặng bây giờ càng thầm lặng hơn xưa.

Ngoài giờ ở sở. Về nhà cơm nước xong, tṛ chuyện với tôi đôi lát rồi Mẹ vào pḥng. Cái khoảng đời quá khứ ngày xưa. Những kỷ niệm ngọc ngà ngày nào của Bố và Mẹ như chút dấu yêu c̣n sót lại. Thời gian không làm nhạt nḥa mà ở Mẹ không một h́nh ảnh nào mà Mẹ không nhớ. Mỗi lần nhắc tới Bố, Mẹ như trẻ lại. Mắt Mẹ long lanh ngời sáng. Mẹ kể cho tôi nghe chuyện t́nh của cô sinh viên Văn khoa với chàng thủy thủ Hải Quân.

Tôi thuộc nhiều bài hát Việt Nam lắm nên tôi ghẹo Mẹ “Mẹ và Bố giống em hậu phương c̣n anh nơi tiền tuyến quá”. Ngoài t́nh mẹ con ra, tôi như một người bạn nhỏ để Mẹ tâm sự, để Mẹ trang trải nỗi niềm nào là “con biết không Bố hào hoa và đẹp trai lắm… v.v… và v.v…

Tôi nịnh Mẹ:

– Bố không đẹp trai làm sao cua được Mẹ.

Mẹ cười thật dễ thương.

Một điều mà tôi biết chắc chắn rằng không ai có thể thay thế h́nh bóng Bố tôi trong tim Mẹ.

Tôi không ích kỷ. Song điều đó làm tôi yên tâm hơn. Tôi muốn cùng Mẹ nâng niu, giữ ǵn những kỷ niệm dấu yêu, ngọc ngà của Mẹ và Bố cho đến suốt cuộc đời.

Hôm nay nhân ngày giỗ lần thứ 35 của Bố. Con muốn thưa với Bố một điều. Con cám ơn Bố Mẹ đă tạo cho con nên h́nh, nên vóc. Dù chưa một lần gặp mặt Bố. Dù bây giờ Bố đă nằm xuống. Bố đă đi thật xa, không có lần trở lại với Mẹ, với con. Song với con Bố vẫn là một hiện hữu bên con từng giờ, từng phút.

Con nghĩ Bố đă che chở Mẹ con con hơn một phần tư thế kỷ nay. Xin Bố hăy giữ ǵn, che chở Mẹ, con trong suốt quăng đời c̣n lại. Con mong làm sao ngày nào đất nước thật sự thanh b́nh Mẹ sẽ đưa con trở về thăm lại quê hương. Con sông xưa sẽ trở về bờ bến cũ. Ngày ấy ở một phía trời nào đó của quê hương con thấy bố mỉm cười và Bố nói với con… Bố sung sướng lắm, con biết không? Con yêu dấu!



HOÀNG THỊ TỐ LAN

baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!!  unnamed.jpg
Views:	0
Size:	89.2 KB
ID:	1789440  
The Following User Says Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (05-16-2021)
Old 05-13-2021   #223
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,195
Thanks: 14,002
Thanked 1,611 Times in 819 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 90 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 45761
Default

Truyện ngắn: Tiếng Chổi Tre Của Mẹ

Mặc cho mẹ quỳ lạy, van xin bố ở lại với mẹ con tôi. Bố cầm tay mẹ giật mạnh, mẹ ngă ngửa ra đằng sau. Bố quay lại liếc nh́n tôi một cái rồi xách vali đi một mạch ra ngơ...!

Cuối cùng mọi cố gắng của hai mẹ con đều vô vọng, bố vẫn quyết định đi theo người đàn bà mà bố đă qua lại mấy tháng qua...!

Mấy tháng sau mẹ nhận được giấy gọi của ṭa án đến giải quyết việc ly hôn do bố gửi đơn. Trời mùa đông lạnh giá, trước hôm mẹ và bố ra ṭa mẹ cả đêm không ngủ. Dù đă biết trước sẽ không níu giữ được bố vậy mà mẹ vẫn khóc rất nhiều. Nằm bên cạnh giả vờ nhắm mắt nghe tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ ḷng tôi đau như thắt. Lúc đó tôi rất muốn vùng dậy t́m đến người đàn ông mà tôi gọi bằng bố để níu kéo về với mẹ nhưng tôi lại không thể làm vậy v́ mẹ. Mẹ đă dặn bố đă không c̣n yêu mẹ th́ có sống với mẹ bố mẹ cũng sẽ không hạnh phúc, mẹ đă dặn dù bố có như thế nào th́ cũng là người sinh ra con... Đèo tôi đến ṭa án trên con đường đá gập ghềnh, ngược gió trong cái rét đầu đông. Mẹ gật đầu khi ṭa hỏi mẹ lần cuối có đồng ư để bố mẹ ly hôn, mẹ không cần khoản trợ cấp nào của bố dành cho tôi, không nhận một tài sản chung nào của bố mẹ mà mấy năm qua mẹ vun đắp. Bước ra khỏi cánh cửa kia bố và mẹ sẽ là hai người xa lạ không c̣n ràng buộc nhau. Nhớ lại lúc bước qua tôi trong ṭa án. Tôi đă nắm lấy tay bố kéo lại, bố quay lại nh́n tôi một lúc, rút tay ra và đi thẳng theo hướng người đàn bà đang chờ bên ngoài...

Mẹ về xin một mảnh đất nhỏ của ông bà ngoại dựng tạm mái nhà tranh để ở.... Tôi dần lớn lên cần bao khoản chi phí cho học hành. Một ḿnh mẹ làm công nhân lương không đủ cho tôi ăn học. Mẹ xin làm thêm buổi tối việc quét dọn đường phố. Hàng ngày sáng dậy sớm lo cho tôi ăn, chở tôi đi học rồi đến công ty đi làm. Tối về mẹ lo cơm nước dặn ḍ tôi ở nhà cẩn thận rồi lại vội vàng trên chiếc xe đạp cũ kỹ đi đến để kịp giao ca công việc lao công. Nh́n người mẹ càng ngày càng héo hắt ḷng tôi như ngàn vạn lưỡi dao đâm. Tôi xin mẹ cho đi phụ mẹ vào cuối tuần được nghỉ học, ban đầu mẹ không đồng ư nhưng tôi cứ ń nèo nên mẹ đồng ư cho tôi đẩy xe phụ mẹ vào thứ 7 hàng tuần.

Đẩy xe rác đi đằng sau mẹ tôi mới ngộ ra nhiều điều đằng sau công việc của mẹ mà tôi chưa biết...

Mọi người đi đường có vẻ khinh thường những người quét rác như mẹ. Khi đang lúi húi mấy anh thanh niên rú c̣i trêu mẹ làm mẹ giật thót ḿnh, có khi chỗ mẹ vừa dọn xong mấy người ngồi trong nhà quăng vù bịch rác ra. Nhiều lúc những người trên xe ô tô cầm những túi bẩn ném vào người mẹ... Mẹ vẫn bỏ qua tất cả để cố gắng kiếm tiền v́ tôi...!

Chiếc xe dần nặng bánh như chính gánh nặng cuộc đời mẹ con tôi đang chầm chầm trôi qua mỗi ngày. Cứ cuối tuần tôi lại được nh́n h́nh bóng mẹ trong đêm với tiếng chổi nghe nặng nề trên đường phố. Ánh đèn điện hắt xuống khiến mẹ càng hiện rơ trong đêm. Cái rét mùa đông hay cái nắng nóng mùa hè cũng không làm mẹ nản chí. Cuộc sống hai mẹ con đỡ cơ cực hơn, nhưng bù lại mẹ nh́n gầy g̣, xanh xao hơn trước.

Đợt này được nghỉ hè nên ngày nào tôi cũng được đẩy xe cùng mẹ. Đi qua công viên chợt thấy mẹ đứng khựng lại nh́n ǵ đó từ phía bên kia đường. Chạy lại gần mẹ tôi thấy bố cùng người đàn bà ấy đang cầm tay cho bé trai tập đi. Nh́n thấy nước mắt mẹ rơi c̣n sống mũi tôi cay cay. Không hiểu tại sao lúc đó tôi đă chạy sang bên đường, đứng trước mặt bố. Hai bố con tôi nh́n nhau như người xa lạ. Cúi xuống nh́n bé trai đang cầm tay bố lôi đi. Nh́n nó rồi nh́n tôi như hai người ở hai thế giới khác nhau. Nó được ăn mặc đẹp c̣n tôi đang khoác trên ḿnh bộ quần áo lao động cũ kỹ, bẩn thỉu. Tôi chợt nhận ra v́ sao bố bỏ mẹ con tôi đi theo người phụ nữ đó. Không nói câu nào tôi lùi dần, lùi dần và chạy sang nơi mẹ đang đợi. Mẹ ôm lấy tôi vuốt mái tóc dài rối bù của tôi trong bóng tối. Mẹ tiếp tục quét c̣n tôi quay lại đẩy chiếc xe đi. Tôi không biết bên kia đường bố có nh́n thấy mẹ con tôi không nhưng tôi nhận ta tiếng chổi của mẹ nghe không c̣n nhanh nhẹn như ban đầu mà nằng nặng. Nhận ra nỗi đau mà mẹ đang ḱm nén để ngăn không cho ḍng nước mắt chảy ra.

Hôm sau bố t́m đến mẹ con tôi...

Bố đưa cho mẹ một chiếc phong b́ không biết đựng bao nhiêu tiền trong đó nhưng tôi nghe bố nói với mẹ "cầm lấy mà lo cho con bé, đừng đi làm việc quét dọn nữa người khác nh́n thấy sẽ không hay...". Mẹ nói lại: "Làm sao mà không hay, công việc đó có ǵ bất chính à. Hay anh xấu hổ khi biết mẹ con tôi làm nghề này...!"

Bố hung dữ ném phong b́ xuống bàn định đi. Tôi chạy lại cầm chiếc phong b́ chạy theo bố "ông cầm lấy đi, mấy năm qua không có ông mẹ con tôi vẫn sống tốt. Nếu ông cảm thấy xấu hổ v́ có đứa con quét rác như tôi th́ không cần nhận tôi là con. Từ bây giờ tôi cũng không nhận ông là bố là được rồi đúng không?". Bố tát tôi một cái rất mạnh cùng câu nói "con mất nết". Mẹ chạy ra ôm tôi vào ḷng và đuổi bố về. Tay tôi vẫn nắm chặt chiếc phong b́ tiền của bố, nước mắt tôi chảy dài và ḷng tôi tan nát...!

Dần dần cuộc sống của hai mẹ con ổn định hơn. Từ ngày đó mẹ không c̣n nhắc về bố trước mặt tôi. Tôi chỉ biết cố gắng học thật giỏi để làm mẹ vui, cũng từ ngày có cái tát đó bố không c̣n quay lại t́m mẹ con tôi. Mười năm sau tôi đậu đại học. Mẹ vẫn cùng chiếc chổi tre mỗi đêm cho tôi ăn học. Chọn một trường trong tỉnh để được gần mẹ. Mỗi lần ai hỏi tôi về mẹ tôi rất tự hào trả lời mẹ làm công nhân và lao công quét rác. Trên các con đường h́nh bóng mẹ con tôi vẫn in hằn trong đêm tối. Mẹ bây giờ không c̣n như trước. Khuôn mặt mẹ đă có nhiều nếp nhăn, làn da đen sạm, mái tóc đă điểm hoa râm. Nhưng với tôi mẹ vẫn là cả một tài sản quư báu mà tôi không thể đánh đổi lại bất kỳ tài sản quư giá nào.

Đă lâu vậy mà đôi khi thức giấc vẫn nghe tiếng nấc của mẹ trong đêm. Tôi đă rất hận bố v́ đă phụ bạc lại t́nh yêu chung thủy mẹ dành cho bố. Hận bố chạy theo giàu sang mà bỏ rơi mẹ con tôi, hận bố v́ trong suốt mười mấy năm qua bố không một lần đến thăm mẹ. Cuộc sống đă lâu tôi không c̣n quan niệm rằng ḿnh có bố, tôi chỉ cần bàn tay mẹ nắm chặt tôi mỗi lúc ốm đau, mỗi kỳ thi khó khăn mà tôi gặp phải. Hôm nay tôi nhận học bổng toàn phần, mẹ mừng mà xin nghỉ hẳn một ngày dành cho tôi. Tôi chọn mua cho hai mẹ con bộ đồ thật đẹp, cầm tay mẹ đi qua những con đường dài mà công việc lao công của mẹ con tôi mỗi tối vẫn đi qua. Mẹ nắm chặt tay tôi như tôi vẫn c̣n non trẻ. Mẹ bảo mẹ hạnh phúc v́ có tôi, mẹ tự hào về tôi, mẹ chỉ cần tôi bên cạnh là đủ. Ôm mẹ vào ḷng tôi nhận ra thân h́nh của mẹ ngày càng nhỏ bé, da thịt mẹ đă v́ tôi mà hao tổn quá nhiều. Đă nhiều lần tôi bảo mẹ nghỉ công việc lao công nhưng mẹ không đồng ư. Mẹ bảo cần tiền lo cho tương lai của tôi, rồi lúc tôi lấy chồng, lúc mẹ già nua không c̣n làm được ǵ nữa. Những lúc như vậy tôi chỉ biết ôm lấy mẹ mà khóc. Mẹ bảo bây giờ mẹ mà thiếu tiếng chổi tre mẹ sẽ rất buồn. Nó đă trở thành người bạn thân quen của mẹ...

Ngày tôi ra trường mẹ cầm bó hoa đến tận trường tặng tôi. Bạn bè ai cũng lại hỏi thăm mẹ, họ cảm phục mẹ cả đời con gái của mẹ đă hy sinh cho tôi. Đă có nhiều người đến với mẹ nhưng mẹ đều từ chối, mẹ bảo mẹ chỉ cần tôi là đủ. Xin vào một doanh nghiệp nước ngoài công việc cũng ổn định. Đă đến lúc mẹ cần nghỉ ngơi nhưng tính mẹ lo xa nên vẫn hàng đêm với chiếc chổi tre. Hôm đó là một ngày rét mướt mẹ bảo tôi ở nhà mẹ làm nốt hôm nay rồi nghỉ nên tôi không cần phụ mẹ. Tiếng điện thoại reo giọng một người đàn ông lạ nói mẹ bị tai nạn phải nhập viện. Không c̣n nghe thấy ǵ tôi lao như bay đến bệnh viện, trên người mẹ máu đỏ thấm ướt bộ quần áo lao công. Bác sĩ thấy tôi lắc đầu bảo tôi vào nói lời cuối với mẹ. Trời đất như sụp đổ. Tôi lao đến ôm mẹ mà khóc thảm thiết. Mẹ nặng nề lấy trong túi áo chùm ch́a khóa tủ mẹ luôn mang bên ḿnh. Giọng mẹ th́ thào "Con hăy giữ lấy pḥng thân, giao lại cái phong b́ cho bố con và nói với ông ấy mẹ chưa bao giờ hận ông ấy cả...". Tiếng la của tôi dù có đến tận trời xanh th́ mẹ vẫn rời xa tôi vĩnh viễn...!

Đă một tuần mẹ bỏ tôi ra đi. Căn nhà nhỏ bây giờ ḿnh tôi lẻ loi với cuộc sống. Mở chiếc hộp gỗ của mẹ đựng trong chiếc va li bằng sắt đă cũ. Phong b́ cách đây gần mười lăm năm bố đưa cho mẹ con tôi chưa có vết bóc cùng chiếc sổ tiết kiệm của mẹ để lại cho tôi. Ôm những thứ đó vào ḷng tôi như người chết lặng giữa ḍng đời. Th́ ra mẹ không hề sử dụng số tiền bố đưa cho hai mẹ con tôi. Mẹ đă cố gắng dùng tiền bằng mồ hôi xương máu của mẹ để nuôi lớn tôi ăn học thành người. Nước mắt thay nhau rơi xuống, chạy đến trước bàn thờ mẹ, tôi quỵ xuống chỉ biết khóc mà gọi hai tiếng "mẹ ơi...". Đêm khuya tĩnh lặng chỉ ḿnh tôi với bóng tối, đêm nào tôi cũng mơ thấy h́nh bóng mẹ về bên cạnh. Mơ thấy mẹ hát đưa đôi vào giấc ngủ...

Hôm đó tṛn một trăm ngày cho mẹ. Bố tôi đến thắp hương. Cũng đă gần mười lăm năm tôi chưa gặp bố. Tôi thấy bố đứng nh́n ảnh thờ mẹ hồi lâu rồi quay sang tôi "Con định thế nào? Con định sống một ḿnh như thế này sao?". Tôi chỉ im lặng nh́n bố như một kẻ thù, tôi hận bố đă đẩy mẹ con tôi đến t́nh cảnh ngày hôm nay. Tôi im lặng trước bố. Cả buổi chiều đó bố ở lại cùng tôi nhưng một lời tôi cũng không thể nói ra với bố. Lúc bố ra về tôi đă gọi lại "khoan đă mẹ nhờ tôi gửi lại cái này cho ông. Mười lăm năm qua mẹ chưa hề bóc nó. Lúc đó mẹ cầm v́ chỉ sợ có lúc mẹ cần đến để lo cho tôi, nhưng rất may tôi vẫn khỏe mạnh đến bây giờ. Số tiền này xin gửi lại cho ông...". Lúc đó tôi thấy bàn tay run run từ bố đưa ra nhận phong b́ từ tôi. Bố muốn nói ǵ đó nhưng không thể nói nên lời. Bố quay đi. "Mẹ c̣n dặn tôi nói lại với ông rằng mẹ chưa bao giờ hận ông. Mẹ thật ngốc ngếch. Mẹ không hận ông, mẹ rất yêu ông. Tôi vẫn thường nghe thấy tiếng mẹ khóc nghẹn trong đêm v́ ông. C̣n tôi, tôi hận ông đến tận xương tủy. Tôi không thể tha thứ cho ông. Nhưng dù sao cũng cảm ơn ông v́ đă đẩy mẹ con tôi vào t́nh cảnh này. Đẩy tôi thành đứa con gái không cha, không mẹ. Cảm ơn ông đă cho mẹ con tôi nghị lực sống đến ngày hôm nay..." Chẳng hiểu sao lúc đó tôi hét lên với bố dù rất muốn được chạy lại ôm bố làm điểm tựa cho nỗi đau lớn tôi vừa trải qua. Bố không quay lại, bố cúi đầu im lặng và bước đi loạng choạng trong bóng chiều tà.

Hôm nay là sinh nhật tôi. Mọi năm mẹ đều nghỉ một ngày làm dành cho tôi nhân ngày sinh nhật. Dù không có quà nhưng những bữa ăn ngon trong ngày tôi sinh ra làm tôi ấm áp. Một ḿnh lang thang dọc con đường tôi nghe thấy tiếng chổi đêm của cô lao công đang dọn dẹp đường phố trước mặt. H́nh ảnh mẹ cùng tiếng chổi tre vang vọng trong đêm hiện về trong tôi, nước mắt không thể kiềm chế mà rơi dọc con đường. Từ ngày mẹ mất đêm nào tôi cũng đi dọc những con phố để t́m lại h́nh bóng mẹ. Nỗi đau quá lớn làm tôi mất đi phương hướng trong cuộc sống. Bạn bè, đồng nghiệp động viên tôi nên ḱm nén lại để lo cho tương lai phía trước. Nhưng tôi hàng đêm vẫn theo đuổi tiếng chổi đêm để được t́m lại h́nh dáng người mẹ mà cả đời tôi yêu mến, cảm phục...

Năm năm sau tôi có gia đ́nh riêng với chồng và con gái gần một tuổi. Người chồng yêu thương hết mực và con gái ngoan hiền có lẽ chính là món quà mẹ ban tặng cho tôi. Hàng năm vào ngày sinh nhật tôi. Tôi không cần bánh sinh nhật, không cần thổi nến mà chỉ cần cùng nắm tay chồng và con đi dạo trên những con phố nơi tuổi thơ tôi từng gắn bó với tiếng chổi của mẹ....!


Tiểu Mẫn

baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	tiếng chổi tre.png
Views:	0
Size:	156.6 KB
ID:	1789953  
The Following 2 Users Say Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (05-16-2021), Lien53 (05-17-2021)
Old 05-13-2021   #224
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,195
Thanks: 14,002
Thanked 1,611 Times in 819 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 90 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 45761
Default

Truyện ngắn : Hạt gạo nghĩa t́nh

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ.

Cha qua đời v́ cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay ḿnh mai táng cho người chồng, người cha vắn số.

Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai ḿnh. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quư giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nh́n con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoăn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên g̣ má chị.

Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngă bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đ́nh, giờ chị chẳng thể đi lại b́nh thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:

– Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại c̣n một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà ḿnh biết lấy đâu ra.

– Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, c̣n những việc khác, con không phải bận tâm

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa v́ không muốn mẹ ḿnh khổ. Cậu trở nên ngang bướng và ĺ lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Ḷng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nh́n bóng con trai khuất dần…

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến pḥng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng pḥng giáo vụ nh́n chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con ḿnh ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây c̣n có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

– Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nh́n người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải v́ chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

– Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đă nói phụ huynh nộp gạo ǵ, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con ḿnh sao?

– Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế !Người phụ nữ bối rối.

– Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nh́n chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt.Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về.Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến.Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

– Tôi đă nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận!

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc v́ tủi thân và xấu hổ. Khóc v́ lực bất ṭng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đă nói ǵ quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

– Thưa với thầy, gạo này là do tôi… Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu ǵ thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đ̣i bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm… Thầy thương t́nh, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất!

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế.Trời c̣n tờ mờ, khi xóm làng c̣n chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê ḿnh rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngơ hẻm xóm khác xin gạo. Đi măi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

– Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ !Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đă có lời không phải với chị.Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quưt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

– Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Ḷng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù ś được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nh́n thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ ǵ.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi v́ xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng pḥng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

– Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng t́nh của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quư này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi v́ kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng d́u từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nh́n lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

– Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lư. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra v́ đó là tấm gương sáng, tấm ḷng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quư và đáng được trân trọng vô cùng.

Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về t́nh người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đă cống hiến, hy sinh cả đời ḿnh v́ tương lai con em…

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy ǵ nữa cả,mắt cậu nḥe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy g̣, khắc khổ, mái tóc đă sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nh́n tŕu mến.

Người phụ nữ ấy run run v́ chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run v́ những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đă giành cho ḿnh. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ t́nh yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lư lớn lao ấy.

Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

– Mẹ ơi!!!!!!


baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	zz-unnamed.jpg
Views:	0
Size:	52.9 KB
ID:	1789962  
The Following 2 Users Say Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (05-16-2021), Lien53 (05-17-2021)
Old 05-15-2021   #225
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 17,120
Thanks: 17,070
Thanked 64,222 Times in 16,231 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4432 Post(s)
Rep Power: 54
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 536752
Default

Ông già đạp xích lô

Đó là dịp tết năm 1995. Lần đầu tiên tôi về thăm quê hương.

Người đàn ông đạp xích lô, gầy guộc và khắc khổ. Nh́n ông già hơn tuổi. Có lẽ cuộc sống đầy khó khăn, nên sự lo âu, buồn buồn, hiện rơ trên nét mặt của ông.

Lúc đó, cũng có dăm ba người mời tôi đi xe của họ. Nh́n qua nh́n lại, tôi chọn đi xe của ông. Tôi nghĩ, ông già yếu hơn mấy anh kia, nên có thể ông ít được khách mời ông đi. Tôi muốn ông có thêm thu nhập, nên đồng ư lời mời của ông.

Hôm đó tôi bao xe đi nguyên ngày, đi ṿng quanh Vũng Tàu, ngắm lại phong cảnh quê hương, sau 5 năm xa cách.

Khi biết ư muốn của tôi, ông mừng vui lắm. Nét mặt rạng rỡ hẵn ra. Trước khi lên xe, tôi nghe mấy anh kia c̣n nói. Trúng mánh nhe ông già. Gặp Việt kiều là ngon rồi.

Ông đạp xe chở tôi đi. Hai ông cháu nói chuyện rất thân thiện. Qua câu chuyện, tôi biết ông đi tù cải tạo về. Trăi qua bao tháng ngày cực khổ trong chốn lao tù, h́nh như sức lực của ông cũng hao ṃn, yếu dần đi. Cuộc sống vốn dĩ khó khăn, nay về nuôi thêm mẹ già, nên càng khó khăn hơn. Khi biết tôi qua Mỹ theo diện HO, ông trầm ngâm:

– Bác giờ cũng đă già. Với lại đang nuôi mẹ già. Giờ bác đi cũng được. Nhưng mẹ bác để cho ai coi đây. Bao nhiêu năm đi tù xa cách mẹ già, giờ bỏ đi nữa th́ mang tội bất hiếu.

Rồi bác nói không biết bây giờ qua Mỹ bác sẽ làm ǵ. Bạn bè của bác đă đi gần hết. Họ nói họ đi v́ tương lai của con cháu. Chứ bác đâu c̣n gia đ́nh ǵ đâu nữa mà đi. Tôi hỏi bác vậy vợ con của bác đâu rồi. Bác im lặng một hồi. Tôi quay lại, ngước mắt lên nh́n bác. Bác vẫn đạp xe, nhưng h́nh như bác buồn lắm. Mắt bác đỏ hoe. Như đoán được chuyện ǵ, tôi chỉ im lặng nh́n theo hướng phía trước. Chừng 5 phút sau, bác mới nói được:

– Bác có 3 đứa con. Chúng nó đi vượt biên, khi bác c̣n ở trong tù.

– Giờ mấy anh chị đang ở nước nào hả bác.

Bác lại im lặng…một hồi…rồi nói tiếp.

– Chuyến đi đó mất tích luôn. Không một ai có tin tức ǵ hết.

Tôi lặng điếng người. Thật không ngờ, kiếp người sao khổ vậy trời. Tôi cũng khổ nhiều, nhưng so với ông, nỗi khổ kia chẳng thấm vào đâu. Ḷng tôi cảm thấy thương bác nhiều hơn. Không biết là t́nh thương đồng loại, hay thương v́ tội nghiệp cho những bất hạnh của ông.

– Vậy bác gái đâu rồi bác.

– Ngày xưa thời VNCH, một ḿnh bác làm nuôi cả nhà. Sau năm 1975 bác bị đi tù, bác gái phải tần tảo mà cũng không nuôi nổi mấy đứa con. Rồi có người giúp đỡ…

Nói đến đó bác không nói nữa. Tự nhiên tôi thấy ḿnh hơi tàn nhẫn khi vô t́nh khơi lại vết thương đau của bác.

Bác chở tôi đi về từ theo đường băi Dâu, băi Dứa. Con đường này, cách đây 20 năm, vẫn một bên là núi, một bên là vực sâu của biển. Có đoạn lên dốc, có đoạn xuống dốc rất khó đi. Nhưng v́ muốn tôi ngắm cảnh đẹp của đất trời, mênh mông của biển cả, bác chọn hướng đi này. Những đoạn lên dốc, tôi nhảy xuống, v́ sợ bác mệt đuối sức, nhưng ông nhất định ko chịu. Bác thấy chân tôi bị yếu đi cà quẹo, bác càng không để tôi bước xuống. Chổ nào bác đạp không nổi, bác nhảy xuống đẩy hay kéo xe. Thật ḷng những lúc đó, tôi cảm thấy khó chịu quá trời.

Thế rồi chuyện đời cũng lắm cái ngờ. Trong khi đang xuống dốc, chiếc xe chạy nhanh hơn, rồi nhanh hơn nữa, hơn nữa. Tôi nghe bác hốt hoảng la lên.

– Chết rồi, thắng xe bị tuôn.

Xe càng chạy nhanh hơn. Tôi quá sợ hăi. Trong đầu lúc đó, tôi chỉ nghĩ ḿnh sẽ bị lao xuống vực sâu. Bác vội nhảy xuống, dùng hết sức lực kéo chiếc xe lại, nhưng chiếc xe chỉ khựng lại tí xíu rồi vẫn chạy nhanh. Tôi nhắm mắt lại và nghĩ đến Gia đ́nh. Cũng lúc đó, một tiếng đùng vang lên. Cả xe và tôi ngă nghiêng về vách núi và dừng lại.

Sau khi b́nh tĩnh trở lại, tôi thấy bác máu ra nhiều ở 2 bàn chân. V́ khi bác cố gắng kéo chiếc xe lại. Sức mạnh của chiếc xe đă kéo đôi chân của bác chà xát trên mặt đường, và bây giờ nh́n vào đôi chân ấy, chỉ thấy toàn là máu. Trong lúc xảy ra t́nh huống giữa chết và sống, bác lanh trí bẻ tay lái cho xe tông vào núi. Dù có bị ǵ đi nữa, c̣n hơn rơi xuống vực sâu.

Về đến nhà, bác không lấy tiền xe v́ tai nạn xảy ra. Bác tha thiết năn nỉ tôi đừng bắt đền cái máy chụp h́nh, v́ bác không có tiền. Thật sự lúc đó tôi thấy bác thật tội nghiệp và đáng thương. Tôi nói bác đừng lo ǵ cả, rồi tôi tặng cho bác 100 đô. Bác ngỡ ngàng nói đây là tờ 100 đô chứ không phải tờ 10 đô. Tôi nói tôi biết. Bác nói như vui mừng lắm.

– Con cho bác 2 chỉ vàng hả con.

Đáng lư ra tôi không nên kể chuyện tặng bác tiền. Nhưng tôi nghĩ, nếu như những ai trong trường hợp của tôi lúc đó, tôi tin cũng đều làm như vậy.

Trước khi chia tay, tôi đă ôm bác thật lâu. Lúc đó tôi vẫn c̣n nhớ là có mùi khen khét từ làn da cháy nắng của bác.

Sau này tôi có dịp về thăm quê hương và có hỏi thăm bác. Người ta nói bác đă đi Mỹ theo diện HO rồi.

CHỨNG ĐẶNG


wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !!!!!unnamed.jpg
Views:	0
Size:	84.8 KB
ID:	1790979  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (1 Week Ago), hohoang (05-16-2021)
Old 05-17-2021   #226
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 17,120
Thanks: 17,070
Thanked 64,222 Times in 16,231 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4432 Post(s)
Rep Power: 54
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 536752
Default

Mẹ không muốn

Bức thư tuyệt mệnh của người mẹ 80 tuổi hối hận v́ sinh ra 4 con trai khiến nhiều người trào nước mắt

“Các con trai của mẹ,

Hôm nay là ngày 6/6, mẹ đă qua tuổi 80, điều này cũng có nghĩa là mẹ đă sống được 80 năm trên đời rồi.

Trải qua một thời gian dài như vậy, mẹ sinh 4 đứa con và nuôi thêm 8 đứa cháu tất thảy. Tức là trong suốt cuộc đời ḿnh, mẹ đă nuôi 12 người, cả con lẫn cháu.

V́ vậy mà mẹ nghĩ rằng mẹ đủ từng trải và đủ tiếp xúc để có thể hiểu rơ về những đứa con của ḿnh.

Đặc biệt là từ vài năm trước, sau khi cha các con qua đời, mẹ cảm thấy một cách rơ ràng rằng các con ngày càng trở nên thiếu kiên nhẫn với mẹ.

Nhưng lúc đó, mẹ đă thực sự hy vọng rằng các con có thể đưa mẹ về nhà, mẹ muốn sống với các con và mẹ có thể làm bất cứ điều ǵ để được như thế.

Mẹ cứ mong chờ nhưng 2 tháng đă trôi qua mà không một ai trong số các con đón mẹ về. Trái tim của mẹ lạnh lẽo như đóng băng v́ mẹ biết các con sẽ không bao giờ có ư định đó.

Cũng may là khi ấy các con đối xử với mẹ không tệ.. 4 người các con đă chia nhau, mỗi người 1 tuần ở lại với mẹ, nên mẹ không c̣n sợ hăi khi màn đêm buông xuống nữa.

Thực ra, ai cũng vậy thôi, sống đến ngần này tuổi rồi, điều đáng sợ nhất là ǵ? Đó chẳng có ǵ khác ngoài nỗi cô đơn.

Thế nhưng sau đó, các con gặp mẹ với gương mặt ngày càng cau có. Khi đến, các con không chào hỏi ǵ và lúc đi cũng chẳng nói với mẹ một câu nào.

Nó giống như là các con đang vào khách sạn và đi lướt qua một bà già xa lạ vậy.

Mẹ không muốn xúc phạm bất kỳ ai trong số các con. Mẹ không ăn của các con một bữa ăn nào, cũng không mặc quần áo của các con và càng không tiêu tốn 1 đồng nào của các con.

Nhưng các con luôn cho mẹ cảm giác, việc các con đến thăm mẹ giống như là một món nợ, một gánh nặng phải trả.

Ngay cả khi mẹ đă chẳng c̣n minh mẫn th́ mỗi tối, các con vẫn bỏ về nhà ḿnh, không một ai ở lại với mẹ. Chính điều đó đă khiến cho mẹ cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

Sau khi cha các con qua đời, các con đă ở cạnh mẹ 1 năm 9 tháng. Mẹ biết ơn v́ điều này nhưng ở phần c̣n lại của cuộc đời, mẹ sẽ đi một ḿnh.

Trong hơn 2 năm qua, mẹ đă phải vật lộn với nỗi cô đơn. Vào ngày sinh nhật lần thứ 80 của mẹ, các con đă đến và đều chúc mẹ “Sống lâu trăm tuổi!”, nhưng lúc đó mẹ chỉ cười và nghĩ, sống trăm tuổi thật vô dụng.

Và gần đây, bệnh tim của mẹ ngày càng nặng hơn. Mẹ không nói điều đó với các con và mẹ không biết phải nói ǵ.

Mẹ mong rằng bệnh tật sẽ mang mẹ đi gặp cha các con sớm hơn, nếu được như vậy th́ mẹ sẽ biết ơn cuộc đời này rất nhiều.

Mấy ngày trước, mẹ mơ thấy cha các con. Ông ấy nh́n mẹ cười và nói: “Bà đi với tôi nhé! Bà sẽ không c̣n cảm thấy cô đơn nữa”.

Tỉnh dậy, mẹ nh́n thấy những ngôi sao bên ngoài cửa sổ, thấy mặt trăng tṛn và lớn. Mẹ đă mơ thấy cha các con, mơ thấy rằng ông ấy sẽ đón mẹ đi vào một đêm tuyệt đẹp như thế.

Trong suốt cuộc đời ḿnh, mẹ biết ơn t́nh yêu của ông ấy dành cho mẹ và biết ơn sự chăm sóc của các con trong 630 ngày vừa qua.

Bệnh tim của mẹ mỗi ngày một nặng nên mẹ hiểu rằng ḿnh không c̣n nhiều thời gian nữa. Thế nên mẹ đă viết bức thư này, bởi duyên phận của mẹ con ḿnh cũng chẳng c̣n bao nhiêu.

Tóc mẹ đă bạc hết rồi, mẹ có thể thề với mái tóc của ḿnh rằng, mẹ thực sự trân trọng những ǵ các con đă làm cho mẹ.

Ngoài câu này ra, mẹ c̣n muốn nói thêm rằng: “Mẹ rất hối hận khi đẻ ra các con. Nếu có kiếp sau, mẹ không muốn các con là con của mẹ nữa.”

Nhưng với tư cách là một người mẹ, mẹ vẫn hi vọng rằng cả 4 người các con sẽ hạnh phúc trong những năm tháng sau này, sẽ không bị 8 đứa con của ḿnh bỏ rơi.

Sau lá thư này, mẹ muốn dừng lại tất cả…”

Cuối cùng, một vài ngày sau, người ta phát hiện bà mẹ 80 tuổi đă nhắm mắt xuôi tay với gương mặt vô cùng b́nh yên trên chiếc giường của ḿnh, trong tay là bức ảnh duy nhất của bà và chồng.


VƯƠNG ĐIỀN

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!   unnamed.jpg
Views:	0
Size:	70.8 KB
ID:	1792125  
The Following 3 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (1 Week Ago), hohoang (1 Week Ago), tcdinh (05-17-2021)
Old 05-17-2021   #227
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 17,120
Thanks: 17,070
Thanked 64,222 Times in 16,231 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4432 Post(s)
Rep Power: 54
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 536752
Default

Nhưng Sao Mẹ Tôi Cũng Nói Dối!

Tôi c̣n nhớ năm tôi học lớp ba, gia đ́nh tôi mới chuyển tới ở khu dinh điền G̣ Chuối thuộc quận Kiến B́nh, tỉnh Kiến Tường. Mồi buổi chiều tôi thường xin phép bố Mẹ ra một băi đất trống để cùng các bạn chơi khăng, trốn t́m và những tṛ chơi khác. Lần đó, có khá đông, chúng tôi chơi tṛ “Cờ Lau tập trận”. Cũng chia hai phe rơ ràng, vũ khí là những cành cây được bẻ vội gần đó. Không may trong lúc nhập trận, một bạn, tôi nhớ h́nh như là Tuân (là cháu họ gọi tôi là cậu), có lẽ v́ quá hăng say đă làm tôi bị nhiều vết trầy trên mặt, trên cánh tay. Bực ḿnh quá, tôi lấy ngay cành cây đang cầm quất vào đầu Tuân làm Tuân bị chảy máu… Khi về nhà, sợ bị đ̣n tôi đă nói dối bố tôi là tôi bị trượt chân ngă khi đi ngang một cây cầu khỉ. Bố tôi không để ư và chỉ kêu tôi lấy thuốc sát trùng rửa những chỗ bị trầy. Mẹ tôi đă giúp tôi làm những chuyện này một cách chu đáo… Hôm sau Mẹ gọi tôi và dịu dàng nói: ”Hôm qua con nói dối bố Mẹ. Tuân nói với Mẹ là con chơi tập trận và gây sự đánh nhau với Tuân. Con nói dối bố Mẹ. Nói dối là không tốt con ạ. Từ nay về sau con không được nói dối nữa nghe Môn”. Tôi xin lỗi Mẹ và hứa từ nay sẽ không nói dối nữạ. Kể từ đó, mỗi lần xảy ra chuyện ǵ tôi thường nói thật với Mẹ và Mẹ tôi rất vui khi thấy tôi làm như vậy

Mẹ tôi cũng nói dối!!! Vâng đúng vậy, Mẹ tôi đă nói dối ba anh em tôi nhiều lần. Tôi vẫn c̣n nhớ bốn lần Mẹ đă nói dối tôi và anh em tôị.

Khi anh em chúng tôi c̣n nhỏ, nhà tôi nghèo nhưng mỗi ngày đi chơ Mẹ đều mua chút quà về cho chúng tôi, khi th́ vài cái kẹọ khi th́ vài trái cây. Đặc biệt, biết chúng tôi thích ăn mía nên cũng Mẹ hay mua. Về nhà Mẹ tự dùng dao róc mía và tiện ra từng khúc nhỏ và bổ ra cho chúng tôi ăn. Ba anh em chúng tôi ngồi cạnh Mẹ chờ đợi. Khi tớí đầu mặt của cây mía th́ thay v́ bỏ đi th́ Mẹ lại ăn khúc đó! Em Huệ ngây thơ hỏi Mẹ: “Sao Mẹ không ăn khúc kia, khúc đầu mặt cứng và không ngọt, sao Mẹ không bỏ đi?”. Mẹ từ tốn: “ Răng Mẹ c̣n tốt. Mẹ thích ăn khúc này các con ạ v́ càng nhai lâu càng thấy vị ngọt của mía!”. Có thể em Huệ c̣n bé nên tin điều Mẹ nói nhưng tôi hơi nghi ngờ. Tôi nghĩ Mẹ tôi đă nói dối!

Năm 1966, tôi học lớp đệ tứ (lớp chín bây giờ) ở trường trung học Kiến Tường. Năm đó nước lụt lớn làm ngập các con đường trong tỉnh. Mỗi lần đi học, Mẹ chèo thuyền chở tôi đi và đến giờ tan học lại ra đón tôi về. Có một lần Mẹ chèo thuyền chở tôi đi học. Hôm đó trời mưa lất phất và gió thổi nhè nhẹ. Khi gần tới trường, một chiếc ca nô quân đội chạy băng qua với tốc độ khá nhanh để lại những gợn sóng to làm chiếc thuyền bé nhỏ bị cḥng chành. Tôi bị mất thăng bằng và làm rơi chiếc cặp xuống ḍng nước. Tôi chới với chồm qua thành chiếc thuyền nhỏ để níu lại chiếc cặp. Chiếc thuyền nhỏ ba lá mất thăng bằng và bị lật.

Mẹ buông chèo và nhảy vội tới để bế tôi vào chỗ mô đất cao. Người tôi run lên v́ lạnh. Mẹ vội phủ chiếc áo mưa quanh người tôi và ấp tôi vào ḷng để truyền hơi ấm cho tôi. Tôi hỏi Mẹ có lạnh không? Me trả lời rất nhanh: “Không, Mẹ không saọ, Mẹ không lạnh!”. Hôm đó tôi bị trễ một giờ học và Mẹ th́ bị cảm lạnh mấy ngày sau đó. Như vậy khi đó chắc Mẹ lạnh lắm nhưng… Mẹ đă nói dối!

Thời gian đó, chiến tranh càng ngày càng khốc liệt. Điều này đă làm cho đời sống khó khăn thêm. Số lương công chức ít ỏi của cha tôi đă không c̣n đủ để trang trải cho cuộc sống của gia đ́nh. Mẹ tôi đă phải vất vả đi vào những vùng sâu, nguy hiểm (h́nh như vùng Long Khốt) để mua hàng mang về chợ Kiến Tường bán thêm kiếm lời. Vất vả lắm nhưng Mẹ vẫn vui khi chúng tôi có thêm được cuốn vở mới hay một bữa ăn ngon hơn. Có lần thấy Mẹ hơi buồn sau một chuyến đi mua hàng. H́nh như Mẹ bị mất hàng trong chuyến đi đó. Tôi gạn hỏi, Mẹ chỉ nói qua loa cho qua chuyện: “Mẹ không bị mất hàng, nhưng lần này không mua được hàng rẻ nên không có lời. Đi buôn th́ cũng có lẫn này, lần khác con ạ!”. Sau lần đó, tôi không thấy Mẹ tiếp tục đi mua hàng nữa và tôi ngờ ngợ... Mẹ đă nói dối tôi!

Khi tôi lên trọ học ở thành phố Mỹ Tho v́ đường xá đi lại khó khăn nên Mẹ khuyên tôi cứ lo học đừng lo chuyện ở nhà. Thỉnh thoảng tôi cũng về thăm gia đ́nh. Lúc này Me tôi hơi yếu và bi chứng huyết áp cao, chú y tá Tánh thường hay đến nhà đo huyết áp và cho thuốc Mẹ tôi uống. Có một lần, Phạm Văn Tuyên, bạn tôi, về Kiến Tường ghé thăm Mẹ tôi và cho tôi biết lúc này Mẹ tôi có vẻ yếu và mệt nhiều. Tôi vội viết thư về thăm Mẹ. Mươi ngày sau Mẹ hồi âm ít ḍng cho biết Mẹ chỉ bị cảm nhẹ do thời tiết thay đổi và nay th́ Mẹ đă khỏe rồi, huyết áp của Mẹ cũng trở lại b́nh thường. Tôi yên tâm và tiếp tục chăm chú học nhưng… chỉ hơn một tuần sau, vào một ngày cách đây hơn bốn chục năm. Tôi được tin Mẹ tôi bị đứt mạch máu và qua đời! Vâng, Mẹ lại nói dối tôi và đây cũng là lần nói dối cuối cùng của Mẹ !!!

Đây chỉ là những lần nói dối của Mẹ mà tôi c̣n nhớ được. Tôi nghĩ, Mẹ c̣n nói dối anh em chúng tôi nhiều lần nữa.

Để tạm ngưng bài tùy bút này, tôi xin mượn lời hát trong bài “Ḷng Mẹ” của cố nhạc si Y Vân. Bài này chắc hẳn ai cũng có thể hát một đôi câu. T́nh Mẹ, hai chữ đó càng suy nghĩ tới th́ càng không thể ngăn nổi đôi ḍng lệ.

Ḷng Mẹ bao la như biển Thái B́nh, dạt dào,
T́nh Mẹ tha thiết như ḍng suốt hiền ngọt ngào
Lời ru êm ái như đồng lúa chiều ŕ rào,
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu …

Thương con thao thức bao đêm dài,
Con đă yên giấc, Mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày,
Lặn lội gieo neo, nuôi con tới ngày lớn khôn...



Mai Khánh Thư - Phạm Doanh Môn

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	!_8367~1.JPG
Views:	0
Size:	47.1 KB
ID:	1792129  
The Following 4 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (1 Week Ago), hohoang (1 Week Ago), Lien53 (05-17-2021), tcdinh (05-17-2021)
Old 05-17-2021   #228
baolunbeau
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Aug 2008
Posts: 1,195
Thanks: 14,002
Thanked 1,611 Times in 819 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 90 Post(s)
Rep Power: 16
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7baolunbeau Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 45761
Default

Chuyện con cua

Nếu ta bỏ một con cua vào một cái xô nhỏ, nó có thể dễ dàng leo lên và ḅ ra. Nhưng nếu ta bỏ nhiều con cua vô chính cái xô đó, th́ không con nào ḅ ra khỏi được!

Bạn có biết tại sao không?

Một buổi chiều lang thang trên bờ biển, tôi thấy một bác ngư dân để một cái xô rất nhiều cua trên bên cạnh ông. Thấy thế tôi mới thắc mắc hỏi: Tại sao cái xô không có nắp đậy? Bác không sợ cua nó ḅ ra hết à? Và cũng nhờ vậy tôi mới có được câu giải thích: “Ngốc quá, một con cua th́ có thể leo ra ngoài dễ dàng nhưng với một đàn cua th́ không.

Bởi khi bất kỳ con cua nào cố gắng trèo ra sẽ bị những con cua khác nắm chân lôi xuống. Cứ như thế, chẳng con cua nào ra khỏi cái xô được, vậy cần ǵ đậy nắp”.



Có bao giờ bạn muốn làm một điều ǵ đó mà bị bạn bè, gia đ́nh, người thân ngăn cản chưa?

Có bao giờ bạn cho đó là đúng nhưng hầu như tất cả mọi người đều bảo là sai chưa?

Có bao giờ bạn hành động theo trái tim ḿnh nhưng bị ném đá tơi tả chưa?

Chắc chắn, ít nhất một đôi lần bạn gặp trường hợp tương tự. Đây là định luật xă hội, nhưng gắn chặt với định luật của tự nhiên.

Khi bạn cố gắng bắt đầu đi trên một con đường mới, hướng đi mà những người khác rất thận trọng, họ sẽ làm tất cả những ǵ có thể để kéo bạn trở lại. Những ǵ họ đang thực sự làm là chiếu nỗi sợ hăi của chính ḿnh vào t́nh huống của bạn.

Họ thậm chí có thể cảm thấy rằng họ đang giúp đỡ bạn, rằng họ đang hướng bạn khỏi thất vọng và thất bại. Nhưng không, họ đang giữ bạn ở chính vị trí mà họ đang ở mà thôi.

V́ vậy, khi bạn thật sự muốn làm một điều ǵ th́ khó khăn lớn nhất chính là vượt ra khỏi đám đông c̣n lại. Nếu không học cách vượt qua, bạn sẽ cứ măi ở lại trong chính “cái xô” đó.


baolunbeau_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !!unnamed.jpg
Views:	0
Size:	109.6 KB
ID:	1792476  
The Following 2 Users Say Thank You to baolunbeau For This Useful Post:
hohoang (1 Week Ago), wonderful (1 Week Ago)
Old 1 Week Ago   #229
wonderful
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Jun 2011
Posts: 17,120
Thanks: 17,070
Thanked 64,222 Times in 16,231 Posts
Mentioned: 124 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 4432 Post(s)
Rep Power: 54
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11wonderful Reputation Uy Tín Level 11
Reputation: 536752
Default

Truyện ngắn: Con chó trung thành


Hồi tôi mới độ 15 tuổi, bố tôi mang về một con chó đực. Con chó có bộ lông trắng, đôi mắt màu nâu đen rất đẹp. Năm đó mất mùa đói kém, gia đ́nh tôi phải thường xuyên ăn độn khoai sắn. Lạ lùng thay, con chó này cứ lớn phổng phao, mượt mà. Nó phải nặng đến 15kg.

Cũng như nhiều gia đ́nh khác, những con chó nuôi đều không được đặt tên. Nó là loài vật, nên vô danh ! Mỗi lần muốn gọi, chỉ cần: “Êu, Êu” là nó xuất hiện, ve vẩy đuôi, miệng rít lên những tiếng như tiếng rên, rất dễ thương! Thường ngày, khi không có ai cần đến, nó nằm khoanh tṛn trong gậm giường, đầu hướng ra phía cửa. Có khách lạ, nó sủa lên vài tiếng báo hiệu. C̣n là người quen thân, nó vùng dậy, xông ra, vẫy đuôi rối rít và kêu lên mừng rỡ.

Từ ngày mua được con chó này, nhà tôi như được b́nh an hơn. Cha tôi quư con chó lắm. Mùa đông giá rét, ông lấy một chiếc bao tải quấn quanh ḿnh, giữ ấm cho nó.. Những ngày hè nóng nực, ông mang nó ra ao tắm cho sạch lông. Nhà tôi nghèo như thế, vậy mà đôi khi ông vẫn đi đâu đó t́m được một khúc xương mang về cho nó gặm. Con chó rất quyến luyến cha tôi, suốt ngày luẩn quẩn bên ông.

Một hôm có hai người khách lạ đến nhà tôi hỏi mua chó. Họ nói, họ ở làng bên cạnh, cách làng tôi một cánh đồng… Ngày mai gia đ́nh họ có đám giỗ, cần một con chó để thịt! Cha tôi nghe vậy không muốn bán, nhưng gia cảnh nhà tôi lúc đó rất nghèo. Cả cha mẹ và bốn anh em tôi, mặc dù bữa ăn phải độn nhiều khoai sắn nhưng không ngày nào thật sự được ăn no.

Mẹ tôi bàn với cha tôi lâu lắm. Nếu tiếp tục nuôi th́ không c̣n ǵ để cho nó ăn, dù rằng con chó vô cùng dễ ăn. Nó có thể ăn vài cọng rau thừa, dăm bảy cái vỏ khoai lang, mấy cái xương lơi sắn, vài hạt cơm rơi văi quanh mâm hoặc bất cứ cái ǵ có thể ăn được mà con người cho phép. Tuy nhiên, nuôi nó cũng như thêm một miệng ăn nữa. “Người chẳng có mà ăn, lấy đâu ra cơm nuôi nó măi?” – Mẹ tôi bảo thế.

Có một điều rất lạ là khi cả cha và mẹ tôi miễn cưỡng đồng ư bán con chó, th́ tự nhiên nó chạy biến đi đâu mất! Không lẽ con chó này hiểu được tiếng người? Chúng tôi chia nhau đi t́m mọi xó xỉnh, xung quanh nhà, thậm chí sang cả nhà hàng xóm, nhưng bặt vô âm tín. Cho đến khi cha tôi nước mắt lưng tṛng, lên tiếng gọi, th́ từ trong đống rơm ở phía sau chuồng lợn nó chui ra !

Người ta lấy cái chày giă gạo chẹn cổ nó xuống, trói mơm và bốn chân nó lại. Con chó tội nghiệp kêu rên ư ử, hai mép nó sùi bọt. Cha tôi ôm lấy nó, khóc. Nh́n bộ dạng cha tôi, thương lắm. Tôi liên tưởng đến lăo Hạc, một nhân vật của nhà văn Nam Cao khi phải bán cậu Vàng!…

Người ta trả tiền cho mẹ tôi và dùng đ̣n ống khiêng nó đi. Cha tôi buồn bă lên giường nằm, tay trái vắt ngang qua trán, tay phải để lên bụng và thở dài thườn thượt… Chiều hôm đó ông bỏ ăn. Một bát cơm và đĩa khoai phần ông vẫn c̣n nguyên trong trạn. Mẹ tôi bảo, nó chỉ là một con chó, việc ǵ phải tiếc quá như vậy? Nếu muốn, lại sẽ mua con khác về nuôi ! Cha tôi không nói ǵ, cứ nằm im như người bệnh nặng….

Đêm hôm đó trời tối đen như mực. Cả nhà tôi đă ngủ yên, chỉ một ḿnh cha tôi thao thức. Thỉnh thoảng ông trở dậy, bật diêm hút thuốc.. Rồi ông nằm xuống thở dài, trằn trọc, quay ra, lật vào, ngao ngán. Tâm trạng ông nôn nao, buồn phiền như tiếc nuối một vật ǵ đă mất đi, quư lắm…

Vào khoảng 2-3 giờ sáng, cha tôi là người đầu tiên phát hiện những tiếng động rất lạ ở vách cửa.. Cha tôi yên lặng lắng nghe. Không có nhẽ đêm đầu tiên không có con chó giữ nhà là đă có kẻ trộm? Mà nhà tôi có ǵ đáng giá để kẻ trộm phải ŕnh ṃ? Nhưng chỉ một phút sau, linh tính báo cho ông biết, con chó đă trở về! Nó cào mạnh vào cửa, kêu ư ử như cầu cứu. Cha tôi vồng dậy, kéo cửa ra. Con chó mừng rỡ nhảy sổ vào nhà. Mẹ tôi trở dậy thắp đèn.

Tội nghiệp con chó. Cổ nó c̣n nguyên một ṿng xích sắt có khóa, nối với đoạn dây thừng lớn đă bị nó cắn đứt kéo lê theo. Đầu và bụng nó ướt lút thút, bốn chân và đuôi dính đầy bùn. Nó đói quá, hai bên sườn xẹp lại, sát vào nhau. Cha tôi vội tháo ṿng xích, lấy cái khăn rách lau khô lông và lau sạch bùn ở đầu, ở bụng, ở chân và đuôi nó, rồi vào trạn lấy bát cơm c̣n để phần ông từ hồi chiều hôm trước, trộn với một ít tương cho nó ăn.

Lạ lùng thay, con chó đói gần chết, và lại lần đầu tiên được ăn một bát cơm ngon như thế, vậy mà nó ngước mắt nh́n cha tôi, như nghi ngờ và ngần ngại… Một lúc sau, nó mới cúi đầu xuống ăn một cách từ tốn. Cha tôi vuốt ve nó rất lâu, sau đó cho nó vào gầm giường… Ông lên giường nằm và một lúc sau ông đă ch́m vào giấc ngủ b́nh thản và ngon lành.

Sáng hôm sau, mới tinh mơ hai người mua chó hôm trước quay trở lại nhà tôi. Con chó đánh hơi thấy trước nên nó trốn biệt. Cha tôi điều đ́nh và trả lại tiền cho hai người mua chó. Cả nhà tôi đều hiểu rằng, dù có phải chết đói, cha tôi cũng không bao giờ bán con chó cho ai nữa.

Từ hôm đó chúng tôi để tâm chăm lo cho con chó nhiều hơn. Cha tôi, dù cả bữa cơm ông phải ăn khoai là chính (tiêu chuẩn mỗi người chỉ một bát cơm), song ông luôn dành cho con chó một nửa bát. Con chó h́nh như cũng hiểu được điều này. Nó trở nên nhút nhát hơn, cảnh giác hơn với mọi người. Nhưng với cha tôi, nó cứ luẩn quẩn bên chân ông. Khi ông ra đ́a, nó luôn đi theo ông như h́nh với bóng. C̣n những lúc ông đi làm xa, không cho nó đi theo th́ nó ra đầu thềm nhà nằm ngóng ra cổng, chờ cho đến khi nào ông về, nó nhảy xổ ra, mừng rối rít rồi theo ông vào nhà!

Khoảng chừng hai năm sau, kinh tế gia đ́nh tôi khá giả hơn trước. Con chó cũng lớn hơn, khỏe ra, mượt mà, rất đẹp. Nó luôn luôn theo sát cha tôi, không rời nửa bước. Vào một buổi trưa cuối mùa hè, cha tôi ra đ́a để vớt bèo lục b́nh về làm phân xanh. Cái đ́a này lầy bùn, cỏ và cây dại mọc dày đặc từ hàng trăm năm nay. Dưới gốc rễ cây đan quyện vào nhau như những tấm lưới thép, tạo thành những hang hốc sâu đầy bùn. Ở dưới đó, rất nhiều lươn và cá trê lưu cữu to bằng bắp chân người lớn. Đôi khi người ta c̣n bắt được cả rái cá, kỳ đà. Nhưng không một ai có thể tưởng tượng ra dưới cái đ́a rậm rạp đó lại có một con trăn hoang to như một cây tre bương, dài cỡ 3 mét, sống lâu năm và chắc nó cũng đă ăn hết cả mấy tạ cá dưới đ́a.

Hôm đó cha tôi lội dưới bùn vớt những đám bèo dày đặc vứt lên bờ. Đến gần gốc một cây vạy, ông nh́n thấy đuôi một con trăn lớn tḥ ra. Cha tôi quyết định bắt sống hoặc đánh chết con trăn này. Ông chộp lấy đuôi con trăn, đạp hai chân vào gốc vạy, kéo con trăn ra ngoài. Con trăn chống cự. Khi bị lôi ra khỏi hang, nhanh như một tia chớp, con trăn cong người cắn chặt vào bắp chân cha tôi. Ông ngă ra bờ đ́a và kêu lên một tiếng sợ hăi.

Ngay lúc đó con chó không kịp sủa một tiếng nào, nó nhảy bổ vào, cắn vào cổ con trăn và dính liền hàm răng vào đó, như không bao giờ muốn nhả ra nữa. Con trăn quật ḿnh cuốn chặt lấy thân con chó. Chỉ bằng một cú núc, nó làm con chó găy đôi xương sống! Mơm con chó vẫn cắn chặt vào cổ con trăn. Hai bên mép nó ứa ra hai ḍng máu và ở lỗ hậu môn ḷi ra một đống phân nhăo!

Cha tôi đă ư thức được sự nguy hiểm, ông vớ lấy con dao quắm mang theo để chặt cây, nhằm vào đầu con trăn chém rất mạnh. Con trăn chỉ quằn quại được một lát, nó mềm nhũn ra và bất động. Cha tôi cứ để máu ở chân chảy ṛng ṛng, ông quay ra cố gỡ mơm con chó ra khỏi cổ con trăn và ôm chặt nó vào ḷng. Nh́n thân ḿnh con chó ướt sũng, bê bết bùn, mềm ẹo, mắt nhắm nghiền, cha tôi khóc. Ông nghĩ rằng nó đă chết.

Cha tôi mang con chó về nhà, tắm, lau khô và để nó nằm vào một cái nong đặt ở cuối thềm. Ông bảo tôi đi t́m một cái thùng gỗ, đặt con chó vào và mang nó đi chôn. Khi cha tôi nhấc nó lên, định cho nó vào ḥm th́ đôi mắt nó mở hé ra và chớp. Cha tôi mừng quá, sai tôi đi t́m ông lang Tá về băng, bó nẹp cố định xương sống cho nó. Xong xuôi mọi việc, cha tôi mới thấy đau ở bắp chân. Ông ngồi xuống bậc thềm, để cho ông lang rửa sạch, sát trùng, bôi thuốc và băng bó vết thương.

Buổi chiều, ông bảo mẹ tôi nấu một nồi cháo gạo, rồi đập hai quả trứng gà vào quậy đều. Đây là một món ăn sang trọng để tẩm bổ mà gia đ́nh tôi rất ít khi được ăn. Ông múc cháo ra tô, chờ nguội và vuốt ve dỗ dành cho con chó ăn. Nó nằm im, đôi mắt ướt nh́n cha tôi, nhưng không ăn một miếng nào…

Cả xóm tôi đem con trăn ra làm thịt chia nhau, ai cũng khen con chó quá khôn, nhưng không ai tin rằng nó c̣n có thể sống thêm được vài ngày nữa. Nhiều người bảo mẹ tôi đem con chó ra mà thịt, kẻo để nó chết uổng phí của trời! Chỉ riêng cha tôi không nghĩ thế. Ông luôn tin rằng con chó sẽ sống cùng ông, và nếu chẳng may nó chết, ông sẽ đem chôn nó như chôn một con người!

Khoảng hai tháng sau, với sự chăm sóc của cha tôi, con chó đă b́nh phục. Tuy nhiên v́ xương sống của nó bị găy nên hai chân sau hoàn toàn bị liệt. Mỗi lần đi, nó chỉ dùng hai chân trước chống xuống đất và lết trên đầu gối của hai chân sau. Điều làm cả nhà tôi ngạc nhiên, từ khi con chó đi được theo kiểu lê lết, nó chỉ gặp khó khăn trong khoảng một tháng đầu. Sau những ngày ấy, nó lết nhanh không kém ǵ những con chó b́nh thường.

Từ dạo đó, cha tôi cưng con chó như con. Một phần cơm đạm bạc và ít ỏi của ông, bữa nào cũng được chia làm đôi. Thảng hoặc, ngày nào có một hai miếng thịt, cha tôi cũng dành cho nó một phần. Con chó rất khôn, h́nh như nó biết tất cả mọi điều đang diễn ra xung quanh. Nó không bao giờ quấy rầy chúng tôi. Nhưng với cha tôi, nó quấn quưt, liếm láp chân tay, không muốn rời ra nửa bước. Ban đêm ông nằm ngủ, nó nằm dưới chân giường. H́nh như chỉ như thế th́ cả chó và người mới thấy yên tâm!.

Cuộc sống như vậy trôi đi. Cả nhà tôi luôn biết ơn con chó và gần như ngày nào cũng nhắc đến chuyện con trăn! Cho đến tháng hai năm 1959, nhà tôi có đại tang. Cha tôi bị một cơn bạo bệnh rồi qua đời! Tôi c̣n nhớ như in, hôm đưa ma cha tôi, trời mưa tầm tă, rét lắm, nhưng người đi đưa rất đông. Anh chị em, chú bác, cô d́, ḍng họ ai cũng khóc như mưa. Không mấy ai để ư trong ḍng người đông đúc đó, con chó liệt cũng có mặt.

Nó ướt lút thút như chuột lột, rét run lẩy bẩy, cố lết trên đôi chân liệt, len lỏi giữa ḍng người than khóc sướt mướt trong đám tang. Không ai h́nh dung ra được con chó liệt đó có thể đi theo đám tang ra tận nghĩa địa, nơi chôn cất cha tôi, và sau đó bằng cách nào nó lại tự lê lết về nhà? Chỉ đến khi trời tối mịt, thắp đèn lên, mới t́m thấy nó nằm sâu trong gầm giường, bộ lông hăy c̣n ẩm ướt và đôi mắt buồn rầu khó tả, cứ nh́n đi đâu đó, như hướng về một cơi nào mơ hồ nhưng ở đâu xa lắm…

Sáng hôm sau, cúng cơm cho cha tôi xong, chúng tôi gọi chó ra cho nó ăn. Không c̣n thấy nó nằm trong gầm giường nữa. Nó đă lết ra đầu thềm tự khi nào, nằm quay đầu ra cổng ngóng chờ xem một ngày nào đó liệu cha tôi có trở về? Tôi bế nó vào nhà, vỗ về và dỗ dành cho nó ăn, nhưng tuyệt nhiên nó không đụng vào bất cứ thứ ǵ. Tôi đem mấy miếng thịt lợn luộc, những thứ mà ngày thường nó vô cùng thích ăn. Nó quay đầu ra chỗ khác. Tôi đặt nó trở lại gầm giường. Nó không chịu nằm yên, lại lết ra đầu thềm, nằm ngóng ra cổng, kiên tŕ chờ đợi và im lặng như một mô đất.

Sau hơn một tuần lễ con chó nhịn ăn như thế, nó gầy rạc đi. Cả nhà bận cúng tuần cho cha tôi, nhưng ngày nào tôi cũng để tâm và dỗ dành, hy vọng nó ăn lấy một chút. Nhưng nó không màng.

Rồi một buổi sáng tinh mơ, trời c̣n đầy sương và se se lạnh, chúng tôi ra nghĩa trang thắp nhang và đặt tấm bia đá trên mộ cha tôi. Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức không c̣n tin ở mắt ḿnh: Con chó liệt đă nằm chết trên mộ cha tôi tự bao giờ, hai chân trước chồm lên ôm lấy ngôi mộ, hai chân sau bại liệt như đang quỳ, cơ thể nó đă cứng đơ, đôi mắt nhắm nghiền, thanh thản, nhưng dường như c̣n hơi ươn ướt…

Chúng tôi trở về nhà đóng một cái ḥm gỗ, khâm liệm con chó tử tế và chôn nó dưới chân mộ cha tôi… Tôi cắm mấy nén nhang lên ngôi mộ nhỏ bé này, ḷng miên man nghĩ ngợi : Không biết giờ này linh hồn cha tôi đang phiêu diêu bên trời Tây cực lạc, Người có biết con chó đầy ân t́nh và tội nghiệp của Người đă măi măi đi theo Người…



PANDA NGUYEN

wonderful_is_offline   Reply With Quote
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	! !amed.jpg
Views:	0
Size:	64.8 KB
ID:	1811592  
The Following 2 Users Say Thank You to wonderful For This Useful Post:
baolunbeau (1 Week Ago), hohoang (1 Week Ago)
Reply
Page 12 of 12 « First 21011 12

User Tag List

Thread Tools

Facebook Comments


 
iPad Tablet Menu

HOME

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Thơ Ca

Help Me

Sport Live

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos

NEWS 24h

HOT 3 Days

NEWS 3 Days

HOT 7 Days

NEWS 7 Days

HOT 30 Days

NEWS 30 Days

Member News

Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


All times are GMT. The time now is 11:19.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.09251 seconds with 15 queries