News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 152   -   Số người đă xem (Viewers) : 16042
 
Thread Tools
Old 10-26-2019   #141
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,951
Thanks: 4,869
Thanked 9,110 Times in 4,325 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2858 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34814
Default Cà Phê Sài G̣n Xưa



Bạn đă uống cà phê nhiều, bạn biết muốn pha một ly cà phê tuyệt vời đâu có khó. Cà phê loăng nước nhưng đậm mùi thơm, cà phê mít đặc quánh mà vô vị, hăy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đă đi được 70% đoạn đường rồi; muốn kẹo thêm nữa hả? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngay. Bạn muốn có vị rhum, th́ rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để làm ǵ à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho chính xác đây! Th́ để cho nó đậm đà. Đậm làm sao? Giống như uống coca th́ phải có thêm chút muối cho mặn mà đầu lưỡi ấy mà. Uống chanh đường pha thêm chút rhum cho nó ra dáng tay chơi. Như kẻ hảo ngọt nhưng vẫn cắn răng uống cà phê đen không đường cho lập dị. Thèm đá muốn chết nhưng cứ chốn bạn nhậu th́ nằng nặc đ̣i uống chay không đá cho giống khác người, cho đẳng cấp. Tôi không biết, không tả được, mời bạn hăy thử và tự cảm nhận lấy. Bạn đ̣i phải có tách sứ, th́a bạc; bạn nói phải nghe nhạc tiền chiến, phải hút Capstan (dộng vài phát hết gần nửa điếu và rít đỏ đầu), Ruby hay Basto xanh mới đă đời, thú vị phải không? Bạn đă có đủ những ǵ bạn cần, sao lại cứ thích đi uống cà phê tiệm? Tôi không trách bạn đâu. Cà phê ngon chỉ mới được một nửa, nhưng chúng ta đâu chỉ cần uống cà phê, chúng ta c̣n ghiền “uống” con người tại quán cà phê; “uống” không khí và cảnh sắc cà phê; “uống” câu chuyện quanh bàn cà phê và nhiều thứ nữa. Vậy th́ mời bạn cùng tôi trở lại không khí cà phê Sài G̣n những năm cuối 1960 và đầu 1970.

Sài G̣n những năm giữa thập niên 1960 đến đầu thập niên 1970 tuổi trẻ lớn lên và tự già đi trong chiến tranh. Những “lưu bút ngày xanh” đành gấp lại; những mơ mộng hoa bướm tự nó thành lỗi nhịp, vô duyên. Tiếng cười dường như ít đi, kém trong trẻo hồn nhiên; khuôn mặt, dáng vẻ tư lự, trầm lắng hơn và đầu óc không thể vô tư nhởn nhơ được nữa. Những điếu thuốc đầu tiên trong đời được đốt lên; những ly cà phê đắng được nhấp vào và quán cà phê trở thành nơi chốn hẹn ḥ để dàn trải tâm tư, để trầm lắng suy gẫm. Có một chút bức thiết, thật ḷng; có một chút làm dáng, thời thượng. Đối với một thanh niên tỉnh lẻ mới mẻ và bỡ ngỡ, Sài G̣n lớn lắm, phồn vinh và náo nhiệt lắm. Phan Thanh Giản đi xuống, Phan Đ́nh Phùng đi lên; hai con đường một chiều và ngược nhau như cái xương sống xuyên dọc trung tâm thành phố giúp định hướng, tạo dễ dàng cho việc di chuyển. Cứ như thế, cái xe cọc cạch, trung thành như một người bạn thân thiết lê la khắp Sài G̣n, Chợ Lớn, Gia Định.

Những ngày này, tôi là khách thường trực của quán Cà phê Thu Hương đường Hai Bà Trưng. Quán nằm ở một vị trí đẹp, chiếm ba lô đất ngó chéo qua phía trại ḥm Tobia; nơi đây có một căn pḥng hẹp vừa đặt quầy thu tiền, vừa là chỗ ngồi cho những ai thích nghe nhạc với âm thanh lớn, phần c̣n lại là một sân gạch rộng, có mái che nhưng không ngăn vách, từ trong có thể nh́n rơ ra đường qua những song sắt nhỏ sơn xanh với một giàn hoa giấy phủ rợp. Ngồi đây có thể nghe được văng vẳng tiếng nhạc vọng ra từ bên trong; cảm được chút riêng tư cách biệt, nhưng đồng thời cũng có thể nhận ra được sức sống bừng lên mỗi sáng, dáng vẻ mệt mỏi, u ám mỗi chiều đang lặng lờ chảy qua trên đường phía ngoài.
Chủ quán ở đây là một người đặc biệt: Khó chịu một cách dễ thương.
H́nh như với ông, bán cà phê chỉ như một cách tiêu khiển và pha cà phê là một nghệ thuật kỳ thú. Ông hănh diện với tên tuổi của Thu Hương và muốn bảo vệ nó. Bạn là khách uống cà phê phải không? Xin cứ ngồi yên đó. Cà phê được bưng tới, ông chủ sẽ ngồi đâu đó quan sát và sẽ xuất hiện đúng lúc cạn phin, sẽ bỏ đường, khuấy đều cho bạn và sẽ lịch sự “xin mời” khi mọi việc hoàn tất. Ly cà phê như vậy mới là cà phê Thu Hương, đó là cung cách của Thu Hương, đặc điểm của Thu Hương. Trong lănh vực kinh doanh quán cà phê, có người dùng âm thanh; có người dùng ánh sáng và cảnh trí; có người nhờ sự duyên dáng của tiếp viên; có người dùng phẩm chất của cà phê để hấp dẫn khách. Ông chủ Thu Hương đă chọn cách cuối cùng, cách khó nhất và ông đă thành công. Khách đến với Thu Hương là ai? Nhiều lắm, nhưng dù từ đâu họ đều có điểm giống nhau là tất cả đều trẻ và đều có vẻ “chữ nghĩa” lắm; “ông”, “bà” nào cũng tha tập cours quằn tay, cộng thêm các tập san Sử địa, Bách khoa, Văn và vân vân…

Bạn thường ăn phở gà Hiền Vương, phở Pasteur; bạn thường đi qua đi lại liếc liếc mấy bộ đồ cưới đẹp ở nhà may áo dài Thiết Lập, vậy bạn có biết cà phê Hồng ở đâu không? Th́ đó chứ đâu, gần nhà may Thiết Lập, cách vài căn về phía đường Nguyễn Đ́nh Chiểu, ngó xéo qua mấy cây cổ thụ ở bờ rào Trung tâm Thực nghiệm Y khoa (Viện Pasteur). Tôi phải hỏi v́ tôi biết có thể bạn không để ư. Quán nhỏ xíu hà, với lại cái tên Hồng và tiền diện của nó trông ủ ê cũ kỹ lắm, chứ không sơn phết hoa ḥe, đèn treo hoa kết ǵ cả. Từ ngoài nh́n vào, quán như mọi ngôi nhà b́nh thường khác, với một cái cửa sổ lúc nào cũng đóng và một cánh cửa ra vào nhỏ, loại sắt cuộn kéo qua kéo lại. Quán hẹp và sâu, với một cái quầy cong cong, đánh verni màu vàng sậm, trên mặt có để một ngọn đèn ngủ chân thấp, với cái chụp to có vẽ h́nh hai thiếu nữ đội nón lá; một b́nh hoa tươi; một con thỏ nhồi bông và một cái cắm viết bằng thủy tinh màu tím than. Phía sau, lúc nào cũng thấp thoáng một mái tóc dài, đen tuyền, óng ả, vừa như lăng mạn phô bày vừa như thẹn thùng, che giấu.

Cà phê Hồng, về ngoại dáng, thực ra không có ǵ đáng nói ngoài cái vẻ xuề x̣a, b́nh dị, tạo cảm giác ấm cúng, thân t́nh và gần gũi; tuy nhiên, nếu ngồi lâu ở đó bạn sẽ cảm được, sẽ nhận ra những nét rất riêng, rất đặc biệt khiến bạn sẽ ghiền đến và thích trở lại. Hồi đó nhạc Trịnh Công Sơn đă trở thành một cái “mốt”, một cơn dịch truyền lan khắp nơi, đậu lại trên môi mọi người, đọng lại trong ḷng mỗi người. Cà phê Hồng đă tận dụng tối đa, nói rơ ra là chỉ hát loại nhạc này và những người khách đến quán – những thanh niên xốc xếch một chút, “bụi” một chút (làm như không bụi th́ không là trí thức)- đă vừa uống cà phê vừa uống cái ră rời trong giọng hát của Khánh Ly. Không hiểu do sáng kiến của các cô chủ, muốn tạo cho quán một không khí văn nghệ, một bộ mặt trí thức hay do t́nh thân và sự quen biết với các tác giả mà ở Cà phê Hồng lâu lâu lại có giới thiệu và bày bán các sách mới xuất bản, phần lớn là của hai nhà Tŕnh Bày và Thái Độ và của các tác giả được coi là dấn thân, tiến bộ. Lại có cả Time, Newsweek cho những bạn nào khát báo nước ngoài. Quán có ba cô chủ, ba chị em; người lớn nhất trên hai mươi và người nhỏ nhất mười lăm, mười sáu ǵ đó. Nói thật ḷng, cả ba cô đều chung chung, không khuynh quốc khuynh thành ǵ, nhưng tất cả cùng có những đặc điểm rất dễ làm xốn xang ḷng người: Cả ba đều có mái tóc rất dài, bàn tay rất đẹp và ít nói, ít cười, trừ cô chị. Những năm 1980, Cà-phê Hồng không c̣n, tôi đă thường đứng lại rất lâu, nh́n vào chốn xưa và tự hỏi: Những người đă có thời ngồi đây mơ ước và hy vọng giờ đâu cả rồi? C̣n chị em cô Hồng: những nhỏ nhẹ tiểu thư, những thon thả tay ngà, những uyển chuyển “chim di” giờ mờ mịt phương nào?

Viện Đại học Vạn Hạnh mở cửa muộn màng nhưng ngay từ những năm đầu tiên nó đă thừa hưởng được những thuận lợi to lớn về tâm lư, cùng với những tên tuổi đă giúp cho Đại Học Vạn Hạnh được nh́n vừa như một cơ sở giáo dục khả tín, vừa như một tập hợp của những thành phần trẻ tuổi ư thức và dấn thân. Tuy nhiên, dường như cái hồn của Đại Học Vạn Hạnh được đặt tại một tiệm cà phê: Quán Nắng Mới ở dốc cầu, ngó xéo về phía chợ Trương Minh Giảng. Quán Nắng Mới có nhiều ưu thế để trở thành đất nhà của dân Vạn Hạnh, trước nhất v́ gần gũi, kế đến là khung cảnh đẹp, nhạc chọn lọc và cuối cùng, có lẽ quan trọng nhất là sự thấp thoáng của những bóng hồng, có vẻ tha thướt, có vẻ chữ nghĩa. Các nhóm làm thơ trẻ đang lên và đang chiếm đều đặn nhiều cột thơ trên báo chí Sài G̣n ngồi đồng từ sáng đến tối để… làm thơ. Nhưng đông hơn cả, ấm áp hơn cả là những nhóm hai người, một tóc dài, một tóc ngắn chờ vào lớp, chờ tan trường và chờ nhau. Nắng Mới đă sống với Vạn Hạnh cho đến ngày cuối cùng. Nắng Mới nay không c̣n. Những con người cũ tứ tán muôn phương.

Có một quán cà phê thân quen nữa không thể không nhắc đến: Quán chị Chi ở gần đầu đường Nguyễn Phi Khanh, kế khu gia cư xưa cũ, rất yên tĩnh và rất dễ thương, nằm phía sau rạp Casino Đa Kao. Ở đó có những con đường rất nhỏ, những ngôi nhà mái ngói phủ đầy rêu xanh, những hàng bông giấy che kín vỉa hè, trầm lắng cô liêu và im ả tách biệt lắm mà mở cửa ra là có thể nghe người bên trái nói, thấy người bên phải cười và có cảm tưởng như có thể đưa tay ra bắt được với người đối diện bên kia đường. Quán chị Chi độ chín mười thước vuông, chỉ đủ chỗ để đặt ba bốn chiếc bàn nhỏ. Quán không có nhạc, không trưng bày trang trí ǵ cả ngoại trừ một bức tranh độc nhất treo trên vách, bức tranh đen trắng, cỡ khổ tạp chí, có lẽ được cắt ra từ một tờ báo Pháp. Tranh chụp để thấy một bàn tay giắt một em bé trai kháu khỉnh, vai đeo cặp sách, miệng phụng phịu làm nũng, hai mắt mở to nhưng nước mắt đang chảy dài theo má, phía dưới có hàng chữ nhỏ: “Hôm qua con đă đi học rồi mà”. Khách đến với chị Chi không phải coi bảng hiệu mà vào, cũng không phải nghe quảng cáo, mà hoàn toàn do thân hữu truyền miệng cho nhau để đến, nhiều lần thành quen, từ quen hóa thân và quyến luyến trở lại. Chị Chi có bán cà phê nhưng tuyệt chiêu của chị là trà; loại trà mạn sen, nước xanh, vị chát nhưng có hậu ngọt và mùi thơm nức mũi. Trà được pha chế công phu trong những chiếc ấm gan gà nhỏ nhắn, xinh xinh. Ấm màu vàng đất, thân tṛn đều, láng mịn, ṿi và quai mảnh mai, cân đối. Mỗi bộ ấm có kèm theo những chiếc tách cùng màu, to bằng ngón tay cái của một người mập, vừa đủ cho hốp nước nhỏ. Ấm có ba loại, được gọi tên ra vẻ “trà đạo” lắm: độc ẩm, song ẩm và quần ẩm, nhưng hồi đó chúng tôi thường “diễn nôm” theo kiểu “tiếng Việt trong sáng” thành ấm chiếc, ấm đôi và ấm bự. Trà được uống kèm với bánh đậu xanh – loại bánh đặc biệt của chị Chi- nhỏ, màu vàng óng và mùi thơm lừng. Nhắp một ngụm trà, khẽ một tí bánh, cà kê đủ chuyện trên trời dưới đất, trông cũng có vẻ phong lưu nhàn tản và thanh cao thoát tục lắm. Quán chị Chi giờ đă biến tướng ít nhiều nhưng dù sao cũng xin cảm ơn chị và xin đại diện cho những anh chị em đă từng ngồi quán chị bày tỏ ḷng tiếc nhớ đến chị và đến những ngày khó quên cũ.

Những năm cuối thập niên 60 Sài G̣n có mở thêm nhiều quán cà phê mới, và thường được trang hoàng công phu hơn, có hệ thống âm thanh tối tân hơn và nhất là quán nào cũng chọn một cái tên rất đẹp, phần lớn là dựa theo tên những bản nhạc nổi tiếng: Cà phê Hạ Trắng, Lệ Đá, Diễm Xưa, Hương Xưa, Hoàng Thị, Biển Nhớ, Hoài Cảm, Da Vàng… Tuy nhiên, ở một con đường nhỏ – H́nh như là Đào Duy Từ – gần sân vận động Thống Nhất bây giờ, có một quán cà phê không theo khuôn mẫu này, nó mang một cái tên rất lạ: Quán Đa La. Đa La là Đà Lạt, quán của chị em cô sinh viên Chính Trị Kinh Doanh, có lẽ vừa từ giă thác Cam Ly, hồ Than Thở để về Sài G̣n học năm cuối tại nhà sách Xuân Thu hay sao đó, mở ra.
Trường kinh doanh quả là khéo đào tạo ra những môn sinh giỏi kinh doanh: Tin mấy cô sinh viên mở quán thật t́nh là không được chính thức loan báo ở đâu cả; tuy nhiên, cứ úp úp mở mở như vậy mà tốt, nó được phóng lớn, lan xa, tạo ấn tượng mạnh và quán được chờ đón với những trân trọng đặc biệt, những náo nức đặc biệt. Những cô chủ chắc có máu văn nghệ, đă cố gắng mang cái hơi hướm của núi rừng Đà Lạt về Sài G̣n: Những gị lan, nhưng giỏ gùi sơn nữ, những cung tên chiến sĩ đă tạo cho quán một dáng vẻ ngồ ngộ, dễ thương; rồi những đôn ghế, những thớt bàn được cưa từ những gốc cây cổ thụ u nần, mang vẻ rừng núi, cổ sơ đă giúp cho Đa La mang sắc thái rất … Đa La. Ngày khai trương, Đa La chuẩn bị một chương tŕnh văn nghệ hết sức rôm rả, với những bản nhạc “nhức nhối” của Lê Uyên Phương, Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà… Đa La đông vui, chứng kiến sự nở hoa và tàn úa của nhiều mối t́nh. Nhưng Đa La vắng dần những người khách cũ và đóng cửa lúc nào tôi không nhớ.
Cà phê Hân ở Đinh Tiên Hoàng, Đa Kao là quán thuộc loại sang trọng, khách phần lớn ở lớp trung niên và đa số thuộc thành phần trung lưu, trí thức. Bàn ghế ở đây đều cao, tạo cho khách một tư thế ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh và bàn nào cũng có đặt sẵn những tạp chí Pháp ngữ số phát hành mới nhất. Câu chuyện ở Hân chắc là quan trọng lắm, lớn lắm; nh́n cái cách người ta ăn mặc; trông cái vẻ người ta thể hiện là biết ngay chứ ǵ; có lẽ cả thời sự, kinh tế tài chánh, văn chương, triết học đều có cả ở đây. Một chỗ như vậy là xa lạ với dân ngoại đạo cà phê. Nhưng Hân là một nơi hết sức đáng yêu, đáng nhớ của nhiều người, dù ngồi quầy là một ông già đeo kính như bước ra từ một câu chuyện của văn hào Nga Anton Chekov. Về sau, đối diện với Hân có thêm quán cà phê Duyên Anh của hai chị em cô Hà, cô Thanh; cô em xinh hơn cô chị và được nhiều chàng trồng cây si. Hai tiệm cà phê, một sang trọng chững chạc, một trẻ trung sinh động, đă trở thành một điểm hẹn, một đích tới mà khi nhắc đến chắc nhiều anh chị em ở trường Văn Khoa, trường Dược, trường Nông Lâm Súc ngay góc Hồng Thập Tự – Cường Để c̣n nhớ, cũng như nhớ món bánh cuốn ở đ́nh Tây Hồ bên trong chợ Đa Kao thờ cụ Phan, nhớ quán cơm “lúc lắc” trong một con hẻm nhỏ đường Nguyễn Bỉnh Khiêm mà nữ sinh viên vừa đi lên căn gác gỗ vừa run khi được mấy chàng mời cơm.
Bạn nào muốn gặp các nhà văn nhà thơ, muốn nh́n họ ngậm ống vố, đeo kính cận nói chuyện văn chương th́ mời đến quán Cái Chùa, anh em nào muốn có không khí trẻ trung đầm ấm mời đến Hầm Gió; anh em nào muốn có chỗ riêng tư tâm sự th́ cứ theo đường Nguyễn Văn Học chạy tuốt lên G̣ Vấp, vào quán Hương Xưa, ở đó có vườn cây đẹp, các cô chủ đẹp và cái cách người ta đối đăi với nhau cũng rất đẹp. Cũng đừng quên nhắc đến quán Chiêu, hẻm Cao Thắng. Rồi c̣n cà phê hàng me Nguyễn Du, cũng Beatles, cũng Elvis Presley như ai ; và cả pha chút Adamo quyến rũ. Giá ở đây thật b́nh dân nhưng thường xuyên chứng kiến những pha so găng giữa học sinh hai trường nghề Cao Thắng và Nguyễn Trường Tộ.

Chán cà phê th́ đi ăn nghêu ṣ, ḅ bía, ăn kem trên đường Nguyễn Tri Phương, góc Minh Mạng hoặc bên hông chợ Tân Định. Phá lấu đă có góc Pasteur-Lê Lợi, nhưng chỉ dành cho các bạn có tiền. Rủng rỉnh tí xu dạy kèm cuối tháng có Mai Hương (nay là Bạch Đằng Lê Lợi). Quán Mù U, hẻm Vơ Tánh, chỗ thương binh chiếm đất ở gần Ngă tư Bảy Hiền dành cho những bạn muốn mờ mờ ảo ảo. Muốn thưởng thức túp lều tranh mời đến cà phê dựa tường Nguyễn Trung Ngạn gần ḍng Kín, đường Cường Để. Rồi quán cà phê Cháo Lú ở chợ Thị Nghè của một tay hoạ sĩ tên Vị Ư. Cao cấp hơn có La Pagode (đổi thành Hương Lan trước khi giải thể), Brodard, Givral. Thích xem phim Pháp xưa, phim Mỹ xưa và ngồi… cả ngày xin mời vào rạp Vĩnh Lợi trên đường Lê Lợi để chung vai với đám đồng tính nam. Vào Casino Sài G̣n có thể vào luôn hẻm bên cạnh ăn cơm trưa rất ngon tại một quầy tôi đă quên tên. Nhưng rạp Rex vẫn là nơi chọn lựa nhiều nhất của sinh viên, cả nghèo lẫn giàu. Cuộc sống sinh viên cứ thế mà trôi đi trong nhịp sống Sài G̣n. Nghèo nhưng vui và mơ mộng. Tống Biệt hành, Đôi mắt người Sơn Tây sống chung với Cô hái Mơ. Đại bác ru đêm sánh vai với Thu vàng. Ảo vọng và thực tế lẫn vào nhau. Thi thoảng lại pha thêm chút Tội ác H́nh phạt, Zara đă nói như thế! Che Guervara, Garcia Lorca. Tất cả những ǵ tôi nhắc tới là một chút ngày cũ, một chút cảnh xưa, một phần hơi thở và nhịp sống của Sài G̣n trong trí nhớ. Xin tặng anh, tặng chị, tặng em, đặc biệt là tặng tất cả những ai tha hương có lúc bỗng bàng hoàng nhận thấy, dường như một nửa trái tim ḿnh c̣n đang bay lơ lửng ở cà phê Hồng, Thu Hương, hay đâu đó ở quê nhà.

Lương Thái Sỹ – An Dân




Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1-40-750x430.jpg
Views:	0
Size:	89.9 KB
ID:	1474537   Click image for larger version

Name:	2-34.jpg
Views:	0
Size:	160.0 KB
ID:	1474538   Click image for larger version

Name:	3-29.jpg
Views:	0
Size:	130.0 KB
ID:	1474539   Click image for larger version

Name:	4-29.jpg
Views:	0
Size:	112.5 KB
ID:	1474540  

Click image for larger version

Name:	5-21.jpg
Views:	0
Size:	108.7 KB
ID:	1474541  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
trungthu (2 Weeks Ago)
Old 10-26-2019   #142
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,951
Thanks: 4,869
Thanked 9,110 Times in 4,325 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2858 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34814
Default Tứ Khoái



1) ĂN CÓ KHÓ KHÔNG?

Nhớ hồi c̣n nhỏ, một lần trong bữa ăn, ba tôi giận dữ nói: “Con lấy đũa quậy nhiều lần vào nồi cơm lúc đang sôi phải không?” Tôi sợ hăi nh́n ba tôi, ḷng ngạc nhiên không hiểu tại sao ông biết là lúc nấu cơm tôi dùng đũa quậy nhiều lần vào nồi cơm đang sôi, v́ sợ cơm bị khê cháy. Ba tôi bị đau bao tử, nên ông rất khó khăn, kỹ lưỡng chuyện ăn uống. Lúc hết giận, ba tôi giải thích: “Khi cơm sôi, chỉ cần quậy một lần cho đều rồi bớt lữa. Không nên quậy nhiều lần v́ như vậy sẽ làm cho gạo đổ nhựa ra bọc lấy hột cơm, nên hột cơm bên ngoài th́ mềm, ở giữa th́ sượng”
Ha ha… Hồi nhỏ tôi cũng ăn cơm đó mà không thấy khác biệt ǵ, cơm nào cũng là cơm, và nghĩ là ba tôi chỉ… vẽ chuyện.
Bây giờ già rồi; già hơn tuổi ba tôi lúc ông dạy tôi về chuyện nấu cơm và ăn cơm, tôi nhận ra rằng, trong đời, ngay cả chuyện ăn cũng cần phải có kiến thức và kinh nghiệm.

2) NGỦ CÓ KHÓ KHÔNG?

Cũng như “ăn”, “ngủ” là sinh hoạt tự nhiên của con người. Hễ đói th́ ăn; buồn ngủ th́ ngủ; cần ǵ học, mà học là học cách nào?

Nhớ trước đây một cô huê hậu VN đi máy bay, trưng ra một màn “huê hậu ngủ ngày” vô cùng “ấn tượng”. Cô nằm ngủ kiểu mà khi nh́n vào ai cũng tưởng tượng đến câu thơ của Hồ Xuân Hương “Phành ra ba góc da c̣n thiếu”. Cả cộng đồng mạng nổi sóng; kẻ khen người chê ầm ĩ. Người bênh vực th́ bảo “Ngủ th́ làm sao mà kiểm soát được”; người chê th́ bảo “Ngủ th́ ngủ cũng phải ngủ cho đẹp! Ngủ cũng phải học!” Ngủ có phải học không? Cá nhân tôi th́ tin rằng có. Thế hệ trước đây, trong gia đ́nh, từ khi c̣n nhỏ, cha mẹ đă canh chừng gắt gao con cái khi ngồi khi nằm, nhất là con gái. Khi thấy nó nằm hay ngồi hớ hênh quá th́ nhắc, chỉnh cho nó ngồi ngay ngắn, đúng cách lại. Và cả khi ngủ, thấy chúng nằm không ngay, không đẹp mắt th́ “sửa” lại cho ngay. Lâu dần, sẽ thành thói quen, tay chân phành ra hay khép lại đều có “ư thức”; “ư thức” cả trong “vô thức”; lớn lên sẽ không mắc phải cái cảnh ngủ ngày đầy “ấn tượng” như cô huê hậu đó.

Đó là ngủ đơn. Giờ nói chuyện ngủ kép. Trước đây, xă hội VN, trai gái đi đâu cũng phải trai ngủ riêng, gái ngủ riêng. Ngày nay dưới thời “VC rực rỡ” trai gái kéo nhau đi chơi, đi du ngoạn, tối lại ngủ chung với nhau không “ngại ngùng” gi cả. Tôi đă chính mắt xem những cái video clip do bọn trẻ quay lại rồi bỏ lên mạng.

Khổng Tử sống mấy ngàn năm trước, nhưng ông hiểu rơ cái khác nhau giữa lư trí và thể xác, nên chủ trương “nam nữ thọ thọ bất thân”. Thể xác khi “thích” th́ lư trí không “can ngăn” nổi. Cho nên mới nam nữ không được gần gũi nhau. Cọ vào th́ nẹt lửa. Lư trí không nhảy vào can thiệp được. Trừ thánh nhân ra, c̣n người phàm th́ không thể dùng lư trí để kiểm soát những phản ứng của thể xác được. Không ai có thể dùng lư trí để làm cho ḿnh không cảm thấy đau khi bị dao đâm vào da thịt chẳng hạn. Hồi trẻ tôi có nghe một câu chuyện thực như thế này. Thời Tây, một cặp vợ chồng kia chạy không kịp khi lính Tây kéo đến. Người chồng leo lên nóc nhà trốn. Cô vợ bị một tên lính Tây đè ra hiếp. Anh chồng ở bên trên nh́n xuống chứng kiến từ đầu tới cuối. Khi lính Tây rút đi, anh chồng vác dao rượt chém cô vợ. Những người lớn tuổi trong làng đứng ra khuyên can, bảo rằng đó là “ách nước”, chứ có ai muốn vậy đâu. Anh chồng sừng sộ đáp: “Tui chém là chém cái tội nó ở dưới… nẩy lên!” (thanh tao hơn th́ “Tui chém nó v́ cái tội nó rên”)

Tôi tin rằng cô vợ không muốn vậy. Không muốn bị hiếp. Không thích bị hiếp. Không mong bị hiếp. Rất xấu hổ khi bị hiếp. Nhưng những thứ đó thuộc phần lư trí. C̣n phần thể xác th́ khi đă đúng nơi, nói theo kiểu “khoa học hiện đại” là khi đă điểm đúng “huyệt G” rồi th́ dù một tỷ thằng “lư trí” nhảy vào bảo nằm im, cũng không thể nằm im được, không thể không “nẩy lên” được!

Cho nên lúc nào cũng phải học, tuổi nào cũng phải học và việc ǵ cũng phải học. Học để biết. Biết để hiểu. Và hiểu để có sự cảm thông với chính ḿnh và với tha nhân.

3) “ẤY” CÓ KHÓ KHÔNG?

Xin kể ngay một câu chuyện nữa, cũng thuộc loại “người thật việc thật”: Hồi người Việt mới sang tỵ nạn ở Mỹ, có anh chàng Việt lần đầu “vật lộn” với một cô gái Mỹ. Phụ nữ Mỹ họ rất tự nhiên, không thẹn thùng, e lệ như phụ nữ Á châu; nên khi “vật lộn” th́ họ nhiệt t́nh lắm: la hét, cào cấu, hổn hển y như sắp… tắt thở tới nơi khiến anh chàng VN hoảng quá; đang tấn công sắp chiếm được thành rồi mà thấy “địch” la dữ quá tưởng “nó” sắp… chết, nên vội ngưng lại xem chuyện ǵ. Cô gái Mỹ chưng hửng, ngưng… hổn hển và hỏi ráo hoảnh: “Chuyện ǵ vậy?”. Ha ha… Té ra không phải “nó” tắt thở; mà là “nó” đang… nín thở!

Vậy “ấy” có cần học không? Dĩ nhiên là cần! Nếu không tại sao từ ngàn xưa cho đến ngày nay người ta viết hàng đống sách để dạy? Nhưng học là học cái ǵ? Chuyện “ấy” th́ cũng như ăn. Hễ đói th́ kiếm cái ǵ cho vào mồm, nhai rồi nuốt, khó ǵ đâu?

Không phải vậy. Nếu mọi việc trên đời chỉ để thoả măn chính ḿnh th́ cứ sống theo bản năng, không cẩn học. C̣n nếu biết yêu thương nhau, biết trân trọng nhau, biết nghĩ đến nhau trong mọi hoàn cảnh, biết “chia ngọt xẻ bùi” th́ phải học. Học để biết cách cùng đưa nhau lên… thiên thai. Tinh thần và thể xác là hai phần không thể tách rời của đời sống con người.
Các bậc thánh nhân có thể yêu theo kiểu thánh nhân là yêu chay, yêu tinh thần, không cần hôn hít, ve vuốt ǵ cả. C̣n người phàm th́ đại đa số ai cũng cần có một cuộc sống cân bằng về cả hai phương diện tinh thần và thể xác. Không có một t́nh yêu trai gái nào bền vững lâu dài nếu t́nh yêu đó không có t́nh dục; và ngay cả có t́nh dục mà phần t́nh dục đó không cân bằng, nhưng lại không có sự cố gắng của người trong cuộc để học hỏi mà bù đắp, san sẻ yêu thương cho nhau th́ t́nh yêu cũng khó vững bền..

Trong cuốn “Lady Chatterley’s Lover” nhà văn D. H. Lawrence kể chuyện một cặp vợ chồng trẻ thuộc giai cấp quư tộc bên Anh cưới nhau được vài năm; rồi người chồng nhập ngũ và sau đó bị thương liệt cả hai chân, không c̣n có khả năng đàn ông nữa. Từ đó, cuộc sống vợ chồng của họ thời gian đầu vẫn b́nh thường nhưng về sau th́ thay đổi hẳn. Cô vợ tuy yêu chồng nhưng sự thiếu thốn về t́nh dục dẫn đến việc cô có quan hệ xác thịt với người đàn ông quản gia… Về sau, cô vợ bỏ chồng chạy theo người t́nh mà lúc đầu quan hệ chỉ đơn thuần là v́ t́nh dục, rồi dần dà nảy sinh t́nh yêu…..

Câu chuyện c̣n dài. Nhưng tựu chung tác giả muốn nói một điều là t́nh dục là một phần không thể thiếu của t́nh yêu. Không có nó t́nh yêu sẽ chết. Mà ngay cả có t́nh dục nhưng nếu đó chỉ là một hoạt động theo bản năng th́ t́nh yêu cũng sẽ chết. T́nh dục cần được học hỏi để trở thành một hoạt động để bày tỏ, san sẻ yêu thương chứ không phải chỉ đơn thuần để thoả măn nhu cầu sinh lư cho riêng cá nhân ḿnh.

LỜI KẾT

Trong bốn cái khoái của con người, ba cái đầu đă nói qua trong những stt trước rồi, c̣n cái khoái thứ tư th́ tương đối không có ǵ nhiều để học. Chỉ cần kiểm soát chuyện ăn uống của ḿnh để khỏi bị Tào Tháo rượt, và đừng có bạ đâu ỉa đái đó như khỉ trên rừng th́ mọi chuyện sẽ ổn thoả. Cho nên không cần phải dài ḍng.

***
Để kết lại, xă hội VN xưa, con người từ lúc mới sinh ra đến khi trưởng thành đều được gia đ́nh và học đường dạy dỗ nghiêm khắc. Từ chuyện ăn, chuyện ngủ, chuyện “ấy” đến chuyện đại tiện, tiểu tiện đều được nhắc nhở, chỉ bảo cặn kẽ. Nhờ vậy mà xă hội trật tự, ổn định, lành mạnh. Đời sống có thể thiếu tiện nghi, chật vật; nhưng con người đối đăi với nhau trong yêu thương và tôn trọng; sẳn sàng giúp đỡ, nhường nhịn, che chở cho nhau. Ngày nay, từ khi bọn khỉ rừng tràn về thành phố, biến phố thành rừng th́ mọi giá trị mà cha ông chúng ta đă dày công xây dựng đều trở thành công cốc. Bọn khỉ rừng đó “sống, chiến đấu” bằng bản năng khỉ rừng của chúng; dùng cái sức mạnh của loài thú tràn về chiếm được thành phố rồi th́ tưởng ḿnh là cái rốn của vũ trụ, một bước từ khỉ thành người, không cần học; không học từ những chuyện cần học để làm một con người có phẩm cách như ăn, uống; mà ngay cả học để thu thập kiến thức để xây dựng đất nước cũng không học nốt. Chỉ cần mỗi con mua một cái bằng tiến sĩ, phó tiến sĩ, kỹ sư dán trước ngực là đă tự cho ḿnh trí thức, tài ba lỗi lạc rồi. V́ vậy mà chúng ăn không từ một thứ ǵ; ăn xương máu nhân dân, ăn rừng, ăn biển, ăn ruộng vườn, ăn đất đai, ăn cứt con nít, ăn mồ hôi háng phụ nữ, ăn luôn cả hài cốt liệt sĩ từng một thời là đồng chí của chúng. C̣n ngủ th́ bạ đâu ngủ đó; ngủ cả trong khi đang “họp quốc hội”, đứa há mơm, đứa nghẽo đầu, đứa xuôi tay, đứa dạng chân. Đến cái món đ. th́ c̣n kinh khủng hơn nhiều. Chúng đ. từ trẻ con đến người lớn; cha đ. bồ của con trai; đ. vợ, đ. chồng “đồng chí” của nhau. V́ ăn tạp, ngủ tạp và đ. tạp như vậy nên chúng bạ đâu ỉa, đái đó, khiến cả một nước bây giờ thúi um. Một bọn cầm quyền như vậy th́ xă hội VN ngày nay nát bét như tương là chuyện đương nhiên. Giả như lũ khỉ rừng đó có lăn ra chết hết hôm nay th́ xă hội VN cũng phải cần một trăm năm nữa để học lại những giá trị tốt đẹp của cha ông mà ăn không giành giựt, ngủ không “phành ra ba góc”; trở về lại với cách sống nhân bản của ông cha chúng ta đă làm từ nhiều thế hệ trước.

Cho nên, nhân gian có câu châm biếm này: “Nhân bất học, bất tri lư; nhỏ không học lớn làm tỉnh uỷ”. Muốn làm người th́ chuyện ǵ cũng phải học, lúc nào cũng phải học, tuổi nào cũng phải học.

Học làm người mới khó; chứ làm khỉ th́ có khó ǵ!
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	tu-khoai-600x430.jpg
Views:	0
Size:	60.4 KB
ID:	1474581  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
trungthu (2 Weeks Ago)
Old 10-26-2019   #143
longhue
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Dec 2007
Posts: 1,957
Thanks: 2,008
Thanked 1,141 Times in 589 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 267 Post(s)
Rep Power: 13
longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 4150
Default

VNCH đă để lại 'di sản lớn về văn hóa và giáo dục'
Nguyễn Quang Duy Gửi bài cho BBC News Tiếng Việt từ Úc



Việt Nam Cộng Ḥa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải v́ thế mà quên lăng mục đích xây dựng một xă hội dựa trên triết lư nhân bản, khai phóng và dân tộc.

Lời mở đầu Hiến Pháp 1956 ghi rơ: "…dân tộc ta sẵn sàng tiếp nhận các trào lưu tư tưởng tiến bộ để hoàn thành sứ mạng trước đấng Tạo hóa và trước nhân loại là xây dựng một nền văn minh và nhân bản bảo vệ phát triển con người toàn diện."

C̣n Điều 11 của Hiến pháp 1967 ghi rơ "Văn hóa giáo dục phải được đặt vào hàng quốc sách trên căn bản dân tộc, khoa học và nhân bản."

Chợ Lớn thời VNCH và thời nay

Đă có một 'chủ nghĩa cộng ḥa' trong chính trị VN

Về trận Phước Long ở Tây Ninh năm 1975

Hóa ra có tới hai 'Tháng Tư Đen'
Con người làm gốc

Việt Nam Cộng Ḥa nh́n nhận mọi người đều có quyền và có bổn phận như nhau, không ai được sử dụng người khác làm phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu cá nhân hay đảng phái.

Người miền Nam tin rằng giới lănh đạo cũng là con người nên đều mắc phải những sai lầm, v́ thế cần xây dựng một thể chế đa nguyên, đa đảng đối lập, với luật pháp chặt chẽ để kiểm soát quyền lực của tầng lớp lănh đạo.

Việt Nam Cộng Ḥa nh́n nhận sự khác biệt giữa người và người, ngăn cấm việc kỳ thị giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, sắc tộc, tŕnh độ học vấn hay kỳ thị dựa trên lư lịch, trên chính kiến, mọi người đều có cơ hội b́nh đẳng.

Mọi chiến lược, chính sách, chủ trương, hành động quốc gia đều phải phù hợp với nhân sinh quan về con người, với mục đích phục vụ con người, quan tâm tới quyền lợi và hạnh phúc của con người.

Ngoài việc xây dựng thành công nền giáo dục nhân bản, mọi sinh hoạt tôn giáo, sắc tộc, hướng đạo, văn hóa, văn nghệ, nghệ thuật, dân sự đều được đối xử một cách công bằng không thiên vị.

Chính quyền miền Nam nh́n nhận và bảo vệ quyền con người, quyền dân sự được ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế nhân quyền.

Trong hoàn cảnh chiến tranh, gia đ́nh những người theo cộng sản vẫn được đối xử một cách công bằng như mọi công dân khác, được pháp luật bảo vệ, được quyền bầu cử, quyền gia nhập quân đội bảo vệ đất nước, quyền tham gia chính trị, được làm ăn buôn bán, con em họ được đến trường như mọi trẻ em khác tại miền Nam.

Từ năm 1962, chương tŕnh Hồi chánh giúp trên 200 ngàn cán binh cộng sản buông súng quay về tạo dựng cuộc sống mới trong cộng đồng dân tộc.
Dân tộc làm nền tảng

Tinh thần dân tộc được h́nh thành và phát triển theo gịng lịch sử, tạo t́nh đoàn kết, gắn bó dân tộc và phát triển quốc gia.

Trong thời b́nh thúc đẩy người dân đóng góp phát triển kinh tế, xă hội, văn hóa, nghệ thuật, nâng cao dân trí. Vào thời chiến giúp toàn dân đoàn kết đánh đuổi ngoại xâm.
Việt Nam Cộng Ḥa luôn đề cao các giá trị lịch sử dân tộc, độc lập, tự chủ, ngôn ngữ, nghệ thuật, văn hóa. Ngay từ tấm bé trẻ em miền Nam được dạy yêu nước thương ṇi.

Người miền Nam luôn tôn trọng các giá trị đặc thù, các truyền thống tốt đẹp của dân tộc trong mọi sinh hoạt gia đ́nh, nghề nghiệp, sắc tộc, địa phương và đất nước.

Chính phủ miền Nam chủ trương bảo tồn và phát huy những tinh hoa, những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc, để không bị mất đi hay bị đồng hóa với văn hóa nước ngoài.

Người miền Nam giữ ǵn văn hóa dân tộc nhưng luôn cởi mở, cầu tiến, học hỏi, gạn lọc điều hay cái đẹp của văn hóa dân tộc khác.
Tự do để tiến bộ

Việt Nam Cộng Ḥa lấy triết lư khai phóng làm giường cột thăng tiến, mọi người được tự do mở rộng tầm nh́n, tự do trau dồi năng khiếu, tự do ngôn luận, tự do quyết định cho chính ḿnh, tự do t́m ra sự thật, ra điều hay, lẽ phải, t́m đến chân, thiện, mỹ.

Ngay từ nhỏ trẻ em miền Nam đă được giáo dục tự do, được khuyến khích mở rộng tầm nh́n tiếp nhận những tư tưởng và kiến thức tân tiến trên thế giới.

Nhờ vậy xă hội miền Nam đào tạo được những công dân tự do, sẵn sàng nhận trách nhiệm, tôn trọng luật pháp, biết xây dựng kinh tế, phát triển xă hội, đón nhận văn minh thế giới và tích cực đóng góp vào sự thăng tiến nhân loại.

Miền Nam đă xây dựng một hiến pháp và một thể chế dân chủ tam quyền phân lập rơ ràng.

Nền Cộng Ḥa tại miền Nam có thể được xem là một nền dân chủ hiến định và pháp trị tiên tiến vào bậc nhất trong khu vực Á châu thời ấy.
Nền tảng triết lư Việt Nam Cộng Ḥa

Tổng hợp ba tinh thần nhân bản, khai phóng và dân tộc tạo thành triết lư xây dựng Việt Nam Cộng Ḥa, một quốc gia vừa giành được độc lập, phải đối đầu với chiến tranh và chỉ trong ṿng 20 năm đă xây dựng được nền tảng vững chắc.

Một quốc gia với kinh tế tự do, y tế đại chúng, người cày có ruộng, báo chí tự do, tôn giáo, văn học, văn nghệ, nghệ thuật phát triển tự do, và một nền dân chủ hiến định, pháp trị với tam quyền phân lập rơ ràng.

Một xă hội dân sự với nhiều hội đoàn dân sự, gồm các tổ chức tôn giáo, nghiệp đoàn, hướng đạo, đồng hương, tương trợ, từ thiện, nghiên cứu, các câu lạc bộ, đă được h́nh thành tại miền Nam.

Đặc biệt, nền giáo dục dựa trên nhân bản, khai phóng và dân tộc, đă đào tạo được những thế hệ công dân tốt cho miền Nam, cho Việt Nam và cho nhân loại.
Văn hóa Việt Nam Cộng Ḥa ở hải ngoại

Con người làm gốc, dân tộc làm nền, tự do để tiến bộ đă trở thành nền tảng văn hóa Việt Nam Cộng Ḥa, được bảo tồn và được truyền đạt đến các thế hệ Việt Nam ngày nay.

Văn hóa thể hiện qua cách sống cách suy nghĩ. Người Việt Nam Cộng Ḥa sống, suy nghĩ và hướng về tương lai hoàn toàn khác với người cộng sản.

Sau 20 năm chia cắt lấy thời điểm 30/4/1975 làm mốc, miền Bắc đă trở thành một bản sao của cộng sản Trung Hoa.

Xem lại phim ảnh cách ăn mặc, cách phục sức, cách sống, cách giáo dục, xem lại sách báo, lại văn thơ, lại âm nhạc, lại tranh ảnh miền Bắc bạn sẽ dễ dàng nhận ra điều này.

Ở hải ngoại, 44 năm qua người Việt Nam Cộng Ḥa vừa bảo vệ cộng đồng, bảo tồn văn hóa, vừa hỗ trợ quốc nội đấu tranh cho tự do và vẹn toàn lănh thổ.
Ở những nơi đông người Việt sinh sống nhiều hội đoàn dân sự được thành lập, có trường dạy tiếng Việt, có sách giáo khoa soạn theo chương tŕnh trước 1975, có tổ chức những buổi lễ ghi ơn các anh hùng dân tộc, tổ chức Tết, Tết Trung Thu cho trẻ em.

Mỗi gia đ́nh đều cố gắng ǵn giữ tiếng Việt cho con em, duy tŕ những sinh hoạt gia đ́nh và cộng đồng, vừa giảng giải cho con em truyền thống dân tộc, vừa nhắc nhở con em lư do phải bỏ nước ra đi.

Nhiều ban nhạc, ban kịch, ban cải lương, câu lạc bộ văn học nghệ thuật và cả điện ảnh cũng được h́nh thành ở khắp nơi.

Truyền thanh, truyền h́nh và báo chí là những phương tiện phục vụ cộng đồng có mặt ở mọi nơi.

Nhiều nơi c̣n xây dựng đền thờ Quốc Tổ, đền thờ và tượng đài các anh hùng dân tộc, viện bảo tàng, chùa, nhà thờ, vơ đường, trung tâm sinh hoạt cộng đồng.
Phục hồi những ǵ từ quá khứ ra sao đây?

Ở trong nước, người c̣n nhớ Việt Nam Cộng Ḥa vẫn âm thầm ǵn giữ và truyền bá cho thế hệ tiếp nối nền văn hóa nhân bản, khai phóng và dân tộc.

Theo tôi, sức sống của văn hóa Việt Nam Cộng Ḥa vô cùng mănh liệt.
Dù bị chính quyền hiện nay cấm âm nhạc, văn học, nghệ thuật, cách sống tại Việt Nam ngày nay được phục hồi mạnh mẽ.

Phong trào thoát Trung chính là nỗ lực đẩy lùi tỳ vết văn hóa Trung Quốc cộng sản đưa vào Bắc Việt Nam từ giai đoạn 1950-54 c̣n tồn đọng tại Việt Nam.

Ngay cả nhiều người cộng sản miền Nam trong tiềm thức vẫn chưa quên một xă hội miền Nam đầy nhân bản, khai phóng và dân tộc.

Trước Quốc Hội cộng sản, 12/9/2018, bà chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân phải thừa nhận kiến thức về sử kư và địa lư nước nhà, bà học từ thời Việt Nam Cộng Ḥa nay vẫn nhớ không quên điều ǵ.

Bà Ngân biểu lộ ḷng luyến tiếc v́ giờ đây trẻ em học hành khổ sở, nhưng sử kư và địa lư nước nhà hầu hết đều không biết.

Triết lư nhân bản, khai phóng và dân tộc ngày nay được nhiều người miền Bắc biết đến, nhất là giới trẻ Việt Nam những người đang t́m kiếm một con đường khác với cộng sản chủ nghĩa đă bị nhân loại đào thải.

Tự do và dân chủ chỉ là điều kiện cần, mục đích và triết lư sống của dân tộc là điều kiện đủ để phục hồi Việt Nam.

Mục đích và triết lư sống giúp mỗi dân tộc biết đang ở đâu, đang làm ǵ, đang sống như thế nào, sẽ đi về đâu, đi cách nào và làm sao để đạt được mục tiêu tối thượng trong hoàn cảnh và khả năng có được.

Tôi tin rằng mục đích, triết lư và văn hóa xây dựng xă hội thời Việt Nam Cộng Ḥa đă thích hợp và thành công ở miền Nam, cũng sẽ thích hợp với cả nước một ngày trong tương lai.

Nhân bản, khai phóng và dân tộc sẽ trở thành mục đích, triết lư và văn hóa chung cho toàn dân tộc làm nền tảng đưa đất nước đi lên theo kịp đà tiến bộ và văn minh nhân loại.

Bài thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Quang Duy từ Melbourne, Australia.
longhue_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to longhue For This Useful Post:
trungthu (2 Weeks Ago)
Old 11-01-2019   #144
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 936
Thanks: 29
Thanked 1,442 Times in 614 Posts
Mentioned: 9 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 419 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 7765
Default

Tỉnh Thức: Không Có Gì Gọi Là Bế Tắc Cả!



Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử tưởng lầm rằng ông đă tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không t́m được nhục thân. T́m không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn pḥng ông ở, liên tiếp than thở nhiều ngày đêm thống thiết : Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?…
Điều này làm cho các đệ tử của ông rất kinh sợ.

Một người bạn của thiền sư Vô Căn là thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến thiền viện và bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghỉ lại trong pḥng của thiền sư Vô Căn rồi nhờ họ mang đến cho ông một thau nước và một bếp lửa.
Đêm đến, thiền sư Diệu Không nghe thấy tiếng than thống thiết của bạn : Tôi ơi, Tôi ở đâu ...?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?…
Thiền sư Diệu Không liền nói với thần thức của thiền sư Vô Căn :
- Ông ở trong bùn.!
Thần thức thiền sư Vô Căn liền lao xuống bùn t́m kiếm. Một lát sau thần thức thiền sư Vô Căn trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói :
- Tôi t́m măi mà không có Tôi trong bùn.
Thiền sư Diệu Không chỉ tay vào thau nước nói :
- Ông ở trong nước.!
Thần thức thiền sư Vô Căn lẩn vào trong nước t́m kiếm. Lát sau thần thức của ông trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói :
- Tôi t́m Tôi măi trong nước, vẫn không có ...!
Thiền sư Diệu Không lại chỉ tay vào bếp lửa nói :
- Ông ở trong lửa.!
Thần thức thiền sư Vô Căn lao vào trong lửa t́m kiếm. Lát sau thần thức của ông trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói :
- Tôi t́m Tôi trong lửa măi vẫn không có.!
Lúc này thiền sư Diệu Không chỉ tay vào hư không nói :
- Ông ở trong hư không.!
Thần thức của thiền sư Vô Căn bay vào trong hư không t́m kiếm. Lát sau thần thức của ông trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói :
- Tôi t́m Tôi khắp nơi trong hư không mà vẫn không t́m được ...
Khi ấy thiền sư Diệu Không lại nói :
- Ông là người có đầy đủ thần thông, thần lực, an nhiên tự tại đi và đến khắp mọi nơi mọi chổ từ bùn đến nước, từ nước đến lửa, từ lửa đến hư không như thế th́ lư do ǵ mà ông cứ phải dính mắc với cái thân thể hôi dơ đó chứ.?
Nghe vậy, thần thức của thiền sư Vô Căn liền tỉnh thức. Kể từ đó không c̣n ai nghe tiếng thở than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn.”
(Trích theo một truyện thiền Nhật Bản)

Hầu như tất cả mọi người sống trên trái đất này không một ai tránh khỏi một lần vấp ngă và nhận chịu khổ đau ! Có khi c̣n phải đối mặt với những việc làm cho ḿnh khổ đau đến cùng tận, những tưởng rằng ḿnh đă cùng đường, cứ đắm ch́m, ngụp lặn, lăn lộn, vướng mắc trong nỗi khổ đau tưởng như "cùng tận" ấy và chẳng c̣n nhớ ǵ đến những hạnh phúc, những nỗi vui hiện diện xung quanh ḿnh.!

Người bạn này không trung nghĩa th́ ḿnh c̣n nhiều người bạn trung nghĩa khác. Chổ này công việc không tốt th́ c̣n vô số chỗ khác công việc tốt hơn. Thất bại hôm nay nhưng c̣n có ngày mai. Thi rớt kỳ này nhưng vẫn c̣n kỳ tới. Đứa con dâu ngỗ nghịch với ḿnh th́ ḿnh c̣n đứa con trai. Đứa con trai ngỗ nghịch với ḿnh th́ ḿnh c̣n đứa con gái. Đứa con gái ngỗ nghịch với ḿnh th́ ḿnh c̣n đứa con rể. Đứa con rể ngổ nghịch với ḿnh th́ ḿnh c̣n đứa con dâu. Tất cả đều ngỗ nghịch với ḿnh th́ ḿnh c̣n có ông chồng (bà vợ). Ông chồng (bà vợ) phản bội ḿnh th́ ḿnh c̣n có cha mẹ, anh chị em, bạn hữu, con cái, cháu chắt, và thậm chí là chính bản thân ḿnh. Đừng cho phép bất cứ ai làm ḿnh đau khổ.! Khổ hay vui là do chính bạn đấy. Bạn là người có toàn quyền quyết định cái khổ, cái vui cho ḿnh trong mọi biến cố xảy ra trong đời bạn. Bạn đau khổ v́ bạn cho rằng người khác làm cho bạn đau khổ ! Trong khi người làm cho bạn khổ đau luôn tự tại an nhiên ! Vậy tại sao bạn lại tự làm ḿnh đau khổ ...? Hơn hết, Khổ đă tận, th́ Cam sẽ lai, như là giờ phút thần thức thiền sư Vô Căn được thiền sư Diệu Không giúp cho tỉnh thức.

Sưu tầm
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	2014_05_27_b3xzkqxusbj1111.jpg
Views:	0
Size:	16.3 KB
ID:	1477470  
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (11-01-2019), longhue (3 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 11-01-2019   #145
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,951
Thanks: 4,869
Thanked 9,110 Times in 4,325 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2858 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34814
Default CHƯA TU VÀ TU RỒI

1. Khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi TU RỒI, ta mới nhận ra rằng biết buông bỏ mới là trí tuệ.

2. Khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng người giàu có là người lấy về rất nhiều. Nhưng khi TU RỒI, ta mới biết rằng người giàu có là người cho đi rất lớn.

3. Khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng mạnh mẽ là vượt qua người khác. Nhưng khi TU RỒI , ta mới biết rằng mạnh mẽ là vượt qua chính ḿnh.

4. Khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng kẻ nói nhiều là kẻ thông minh. Nhưng khi TU RỒI, ta mới biết rằng người biết lắng nghe mới là người thông thái.

5. Khi CHƯA TU , ta thường nghĩ rằng nếu ta thắng phải có hơn người thua. Nhưng khi TU RỒI, ta mới biết rằng đến nơi là mọi người cùng thắng.

6. Khi CHƯA TU, ta thường muốn sống thật lâu. Nhưng khi TU RỒI, ta muốn sống sao cho có ư nghĩa với cuộc đời .

7. Khi CHƯA TU, ta thường muốn người khác chấp nhận ḿnh. Nhưng khi TU RỒI , ta nhận ra rằng chỉ cần ḿnh chấp nhận ḿnh là đủ.

8. Khi CHƯA TU, ta mong muốn thay đổi cả thế giới. Nhưng khi TU RỒI, ta mong muốn thay đổi chỉ bản thân ḿnh mà thôi.

9. Khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng khi trưởng thành, ta sẽ không c̣n bị tổn thương. Nhưng khi TU RỒI, ta mới biết rằng, trưởng thành là biết điều chỉnh tiếng khóc về chế độ im lặng.

10. Và khi CHƯA TU, ta thường nghĩ rằng có tiền sẽ có t́nh yêu, có vật chất người ta sẽ quư

Nhưng khi TU RỒI, ta mới biết rằng: KHI LƯƠNG THIỆN BẠN SẼ CÓ MỌI TRÁI TIM.
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (3 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 2 Weeks Ago   #146
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,951
Thanks: 4,869
Thanked 9,110 Times in 4,325 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2858 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34814
Default Bữa Nhậu Chiều



May muốn gặp anh em chú bác cô d́ một lần. Cũng đă hơn bốn mươi lăm năm anh em thất tán, kẻ xiêu lạc ngơ này, người xiêu lạc ngơ kia. Nghĩa là qua cuộc đổi đời. Ngày đó May c̣n là một cô nữ sinh mười sáu tuổi, tóc thề thả chấm ngang vai, áo dài trắng thướt tha, ôm tập vở đến trường nữ trung học. Bỗng nhiên, như cuốn phim đang chiếu trong rạp, khán giả đang xem ngon lành, hấp dẫn, bị cắt đứt. Khán giả có la ó phản đối bao nhiêu rồi cũng thôi. May nghỉ học. Và từ đó anh em thất tán nhau. Người ta thường truyền miệng, ngày ấy là "ngày đứt phim".

Từ đó, người theo bên này, kẻ theo bên kia, dằng xé, nh́n nhau bằng đôi mắt h́nh viên đạn, dè chừng, coi như không thân thiện... có kẻ c̣n chơi nhau sát ván. Những ganh ghét, thù oán cá nhân đều được đem ra tung... hứng, đến nổi, anh em, bà con trở nên hận, thù, hay ít ra cũng xa cách.

Có người kể rằng, ngày trước có ông thầy đuổi học một học tṛ ngỗ nghịch, chọc phá, gây ồn ào, náo loạn trong lớp. Anh ta cḥng ghẹo nữ sinh, nói tục, xé ngang tà áo dài trắng của một cô, lộ ra một mảng ngưc trắng phau, núm vú đỏ hồng... Cô nữ sinh chỉ biết khóc, co ro trong một xó. Ông thầy tức quá, bèn bợp tai đứa học tṛ ngỗ nghịch kia và lên văn pḥng kể tội hắn với thầy hiệu trưởng. Đề nghị đuổi học. Đứa học tṛ tức quá, về nhà có dịp móc nối với phía bên kia, liền "nhảy núi".

Đến ngày đứt phim, hắn trở về với nón tai bèo, khẩu AK, đến nhà ông thầy, kêu thấy ra bắn giữa sân, ông thầy chết miệng c̣n há hốc, chưa kịp nhận ra đứa học tṛ cũ, cũng không hiểu ḿnh bị tội ǵ. Thầy chết, máu loang tung tóe, khiến ai cũng le lưỡi, sợ hăi.

Nhưng ngày đó, đă qua lâu quá rồi. Mấy ông cậu, ông chú, ông bác "ngày đứt phim" c̣n trẻ măng, nay đă theo ông bà ông vải gần hết rồi... Chỉ c̣n đám trẻ loi choi, cuối cùng cũng tụ hội tại Mỹ. Nên May muốn mời mấy anh, chị, em, tới nhà ḿnh chơi, lai rai chút đỉnh với ông xă. Ông chồng May cũng thích "lai rai" nên đồng ư ngay, cái điều May đề nghị.

- Anh à, anh em bà con chú bác cô d́ của em ở đây có khoảng đâu mười người, nhà ḿnh có khu sân sau, chiều mát, em làm chút đồ ăn, kêu mấy người tới chơi, lai rai với anh, nhen.

Hoạt th́ nghe May nói, nghĩ ngay tới mấy chai bia Hein mà từ lâu, May không cho anh uống, nàng vẫn dè chừng, có phần dọa dẫm, anh cẩn thận đó, trong bia đường nhiều lắm, có nguy cơ cao đường đó nghe anh. Nay, nhân dịp này, vừa ch́u ḷng May, vừa được uống bia thỏa thích, dại ǵ không đồng ư:

- Anh OK em à, anh chị em em lâu rồi không gặp, gặp lại ở đây th́ vui, em tha hồ tâm sự.

- Vậy nhe anh. Em sẽ làm bánh cuốn ram quê em để đăi khách, để nhớ lại những ngày nhỏ, bà nội thường làm cho tụi em ăn.

Bánh ram cuốn là một món ăn dân dă, chỉ có từ Nha Trang trở ra Quảng Nam, Quảng Ngăi. Tuy gọi là ram, nhưng mỗi nơi có lối làm riêng. Món ram thơm ngon, ḍn rụm quấn bánh tráng rau sống, cũng làm nhiều người nhớ về thời thơ ấu ở quê, mẹ thường làm cho ăn.

May điện thoại cho những người thân, hẹn, nói với từng người, đúng 4 giờ chiều nghe anh, chị. Giờ này trời đă mát, ngồi ngoài sân nhậu mới vui.

Bữa tiệc nhậu toàn là anh em chú bác cô cậu d́, những người "ngày đứt phim" mới mười sáu, mười bảy, bây giờ ai cũng đă lên trên hàng sáu, có người đă ngồi sui, có người đă có cháu nội, ngoại. Thời gian qua choáng ngợp cuộc đời.

***

Anh Dinh mang đến môt hộp lê hàn quốc, những trái lê màu vàng ươm.

Anh chị Thụy th́ đem một thùng táo tàu. Và nhiều anh chị em khác nữa. Riêng anh Duy, chỉ một ḿnh anh tới, không có người đàn bà đi theo, kệ nệ vác thùng bia Hein 24 chai, lên cầu thang lầu 2 của căn nhà. Khi lên tới nơi, khuôn mặt đỏ hồng của Duy đă thấm mồ hôi, thở dốc.

Duy là người đến trễ nhất, ai cũng đă ngồi vô bàn, đă tâm sự hỏi thăm sức khỏe nhau, đă cụng gần hết một chai Ken. Thấy Duy mở cửa bước vào, ai cũng đứng bật lên, tiếp đón.

May đon đả nhất:

- Anh Duy, t́m không ra nhà sao đến trễ vậy anh?

Duy con ông chú, nhưng lớn tuổi hơn May, nên nàng vẫn gọi là anh.

Duy cười, nụ cười của bốn mươi lăm năm về trước. Nụ cười của chàng thanh niên tươi rói hai mươi tuổi.

- Chào các anh chị. Thật vạn hạnh gặp gỡ anh chị ở đây.

Anh đến bắt tay từng người, ai anh cũng cầm tay anh thật lâu.

Có người lên tiếng nói (kháy):

- Anh Duy cũng qua Mỹ ha? Nhớ năm xưa, ngày xa lơ xa lắc ấy. Hồi đó anh Duy "cách mạng" dữ lắm mà.

Duy cười, nụ cười có chút e thẹn, ngượng ngùng. Chàng cố biện hộ cho ḿnh:

- Chuyện cũ rồi mà! Có một nhà văn Nga đă nói, năm hai mươi tuổi ai không theo cộng sản là người không có quả tim. Năm bốn mươi tuổi, ai c̣n theo Cộng sản là người không có cái đầu. Câu nói có vẻ triết lư sâu xa.

Ai cũng nhớ ngày đó, Duy đă hoạt động rất hăng say trong đoàn thanh niên sinh viên Sài G̣n. Đến ngày đứt phim, anh về quê nhận lănh một chức vụ trong ban thanh niên quận ủy. Anh hăng say hoạt đồng, chạy bên này, sang bên kia, kêu gọi, đẩy mạnh mọi công tác, đảng, đoàn. Thế mà nay cũng đă sang Mỹ, cùng chung với những người cùng lứa tuổi anh, đă vượt biên sống chết trên biển Đông.

Khi Duy an tọa xong, ai cũng nghĩ hôm nay là bữa tiệc vui, sum họp gia đ́nh trên hơn bốn mươi bốn năm. Anh em, bên này, bên kia mới gặp nhau, ngày đó, kẻ đỏ, người vàng, người xanh...chia cắt, hận thù nhau... Bây giờ th́ đă xa lắc rồi... cái chiến thắng sau cùng là sự họp mặt ở Mỹ. Nay ai cũng lên chức nội, ngoại. Nghĩa là đă thành người lớn tuổi, trên dưới hàng sáu, hàng bảy rồi chứ ít ǵ đâu... Mà người lớn tuổi th́ phải rộng lượng, bao la...

Anh Dinh là người có số tuổi lớn nhất trong đám, lại là có vai vế cao, anh là con người bác cả.

- Dô đi anh em, bốn mươi bốn năm với bao thăng trầm, anh em ḿnh mới gặp nhau, nên vui lên đi chứ... Dô, dô, dô.

Mấy người đàn bà cũng dô, nhưng dô nước lọc trong chai hay nước cam, c̣n mấy anh đàn ông th́ ai cũng cầm chai Hein lên tu ngon lành...hết ba mươi phần trăm...

Lúc qua chai thứ ba, Duy bắt đầu đỏ mặt. Anh giọng trầm ngâm, tâm sự:

- Kể lại hồi đó, bây giờ em mới thấy ḿnh ngu. Mười tám tuổi, đang là sinh viên mà theo lệnh ông già đem tiếp tế thuốc men, tiền bạc cho phía bên kia ở tận Long An. Ông già đóng sẳn một thùng cạc tông, biểu mang xuống chợ Long An giao cho người phía bên kia, gặp nhau ngoài phía hông chợ, nói mật khẩu rồi giao hàng. C̣n có cả xấp tiền đô nữa, trao tay cho bên đó. Nghĩ mà lạnh người.

Ông già của Duy tức là chú chín, là chú, là cậu, những người có mặt ở đây. Ông là tay kinh tài cho phía bên kia. Ông đă làm nhiều phi vụ như Duy vừa kể, sai thằng con trai mới lớn tiếp tế tiền bạc, gạo thóc, thuốc men đến tận các tỉnh miền tây. Chuyến đi nào cũng trót lọt. Duy, khi th́ đóng vai người nông dân, người xe ôm, người bộ hành, người bán hàng rong...đủ mọi vai diễn...mục đích là tiếp tế thành công.

Lúc đó Duy nghĩ cha ḿnh là người giàu lư tưởng, v́ mục đích giải phóng dân tộc mà mạo hiểm làm những chuyện phi thường. Không phi thường sao được, nếu chuyện mà đổ bể, sẽ bị tù cả đám, sẽ mọt gông ở côn đảo hay ra pháp trường bị xử bắn là cái chắc.

Nhưng sau này đứt phim, chú chín mới thấy được phía bên kia. Nó hiện diện trên cuộc sống với những tư thù tư oán. Người bên kia t́m giết, sát hại, đưa đi tập trung cải tạo những người thua cuộc. Và chú cũng bị cho ra ŕa v́ gia đ́nh có ông cha là người Việt gốc Hoa. Chú không được tin dùng. Những người bà con trong ḍng họ, người người lục tục kéo nhau ra khỏi nước, dù có chết... Tại sao vậy cà? Chú suy nghĩ suốt hai mươi năm...Đến năm thứ hai mươi mốt chú vượt biên. Chú đem hết con cái qua Mỹ, bỏ hết gia tài ra để đóng một chiếc thuyền ra khơi. Sống ở Mỹ được mười năm th́ chú mất.

***

Lại tiếp tục cụng ly, lai rai ba sợi. Với anh Dinh, anh Thụy, anh Duy, bia Hein, nói theo thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn, 40 chai đồ bỏ. Bây giờ mỗi người đă cạn đến chai thứ sáu, sáu lần bốn hai bốn. Đúng là một thùng Hein Hoạt đă mua, đă dự tính, thế là quá đủ. Nhưng anh đă tính sai. Có thể nói các anh ở đây là "hủ ch́m". Mỗi người cưa 6 chai mà thấy tỉnh queo. Hoạt th́ khoan thai, yên tâm uống v́ anh là chủ nhà, say xỉn th́ vào giường nằm ngủ có sao, đâu có lái xe mà sợ cảnh sát hốt.

Anh thấy nên tiếp tục cuộc vui. Anh ra lấy thùng bia của Duy đem tới.

Hoạt đến tủ lạnh lấy đá, bỏ vào một cái sô rồi đem cây gắp đá đến bàn. Những chiếc ly được mang ra, tiếp tục, mỗi người một ly cối...

Hoạt nói:

- Mời quư anh tiếp tục. C̣n thùng bia này của anh Duy đem đến, không được lạnh nên ḿnh uống đá. Không say không về.

Khi đến chai thứ bảy, có lẽ nỗi sợ hăi về lái xe bị cảnh sát chộp, cũng ít đi, các anh em dạn dĩ hơn, coi trời bằng vung hơn, dù ai cũng biết rằng, cảnh sát kêu dừng lại khi đang lái xe, qua máy kiểm nghiệm, nồng độ rượu lên trên số quy định là đời tàn...Nhưng bây giờ đang vô cơ, sá ǵ phương hướng nữa.

Bàn tiệc chỉ có Duy là nhỏ tuổi hơn, nhưng anh đă trải qua những thăng trầm, bầm dập của cuộc đời, cuộc sống, từ một thanh niên lớn lên, yêu nước tràn đầy trong hồn.

Anh đă qua một đời vợ, với hai đứa con trai, nhưng bây giờ không c̣n ǵ, người vợ đă ly dị, trước ly dị giả để qua Mỹ, nay trở thành ly dị thiệt. Người vợ cũ không chịu được sự lọc lừa đó. Chàng ôm nỗi buồn đau vào ḷng, gặm nhấm theo tháng ngày, một ḿnh một chợ ở Mỹ. Ngày anh qua, đến phi trường Los, vào pḥng vệ sinh rửa mặt, thấy giấy vệ sinh lau, chùi, ê hề, không như ở quê nhà, vào toilet, t́m một miếng giấy không ra, phải mua. Nên anh nhận thức ngay, đây là một nơi đáng sống.

Chàng uống cho quên đời, hôm nay, chàng là em út, nhưng cuộc đời khuấy động trong Duy nhiều uẩn khúc, nên Duy nói nhiều... nói cũng là một chia sẻ, để làm vơi đi. Đến chai thứ mười hai th́ Duy gục xuống.

Anh Dinh, anh Thụy, chị Anh, anh chị Quang, lục tục ra về, c̣n Duy xỉn tại chỗ.

May nói với Hoạt.

- Anh cứ để anh Duy nằm đây. Chút nữa, em dọn dẹp xong, lái xe chở ảnh về.

Hoạt cũng trong cơn lơ tơ mơ. Chàng biết chàng không thể lái xe được, nên ậm ừ :

- Em tính thế cũng được. Em đưa anh Duy về hộ anh.


Trần Yên Ḥa
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	Tuyet-chieu-uong-ruou-khong-say-trong-moi-bua-nhau-hinh-anh-2.jpg
Views:	0
Size:	90.0 KB
ID:	1486687  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (2 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 2 Weeks Ago   #147
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,951
Thanks: 4,869
Thanked 9,110 Times in 4,325 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2858 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34814
Default Công Tử Vượt Biên



Sàig̣n, vào những năm 1977, 78, nếu có ai lỡ lời nói hai chữ vượt biên th́ mọi người đều e de,sợ sệt. Chỉ cần lỡ lời vài ba câu có dính líu đến hai chữ vượt biên là có thể cải tạo mút mùa. Vậy mà y lại có cái biệt danh thật là ngộ nghĩnh và hết sức ngang tàng: Công tử vượt biên.

Tôi biết y rất rành, rành hơn bất cứ người bạn thân thiết nào của y, là v́ một lư do rất đơn giản. Nhà tôi là chỗ trú chân đầu tiên của y mỗi lần vựơt biên thất bại, trốn về Sàig̣n chờ móc nối chuyến kế. Mỗi lần như vậy, nhiệm vụ của tôi là đạp xe tới nhà y báo cho gia đ́nh chuyến đi lại thất bại, cần thêm tiền chi tiêu và không quên nhắn thêm câu: "ba má, t́m cho con mối khác".

Mỗi lần thất bại như vậy, tôi lại càng thấy rơ sự trưởng thành và quyết tâm của y. Bẩy lần vượt biên không làm y nản chí mà trái lại càng làm y thêm kinh nghiệm và mưu lược hơn. Trong cuộc đời tôi, y là người bạn tôi mến phục và học hỏi được nhiều nhất. Người bạn mà có lẽ khó kiếm được trong lúc sống dưới chế độ mà "cái cột đèn nếu có chân nó cũng vượt biên". Tôi không biết được t́nh bạn ngày xưa đối xử giữa Bá-Nha và Tử-Kỳ như thế nào. Riêng tôi, lúc nào khi nghĩ tới y tôi đều nhủ thầm. Một trong những cái may mắn nhất trong đời tôi là được quen y. Tôi gặp y vào năm cuối cùng của trung học, trường Nguyễn Bá Ṭng, Gia-định, lớp 12C1.

Tôi c̣n nhớ ngày đầu tiên gặp y trong sân trường Nguyễn Bá Ṭng. Y là học sinh duy nhất chuyển từ trường tư Lasan Taberd tới. Chúng tôi th́ ngược lại, phần lớn chuyển từ trường công Hồ Ngọc Cẩn qua. Sáu chúng tôi, băng con nhà nghèo hiếu học, đang đứng chơi trước cửa lớp, th́ thấy y. Y tuy tới một ḿnh nhưng rất là tự nhiên và tự tin. Trong khi đó băng chúng tôi th́ lại e dè, ngại ngùng khi đối mặt. Có lẽ là v́ tại Tường, một người bạn trong đám chúng tôi khi thấy y, nói nhỏ:
"Cái thằng đó con trường Tây. Ông già nó giầu có tiếng trong xóm tao đó. Chị tao ngày xưa làm thợ dệt cho nhà nó. Nó con út, số bọc điều. Giầu tiền xài không hết. Tao nghe nói nhà nó bị kiểm kê đến hai ba lược rồi. Vậy mà nó vẫn phây phây như thường".
Minh, người học sinh giỏi nhất trong đám tôi nh́n Tường hỏi:
"Thế nó học cừ không""
"Tao không biết. Nhưng mà mấy thằng Tây con chắc chẳng học hành ǵ đâu. Tối ngày đi chọc gái rồi mút xúc-cù-là."

Tôi nh́n y từ trên xuống dưới để cố t́m xem có chất xúc-cù-là trong người y như Tường nói không. Cảm tưởng đầu tiên của tôi về y là giữa hai chúng tôi là hai thái cực. Y dáng dong dỏng cao, mái tóc bồng bềnh, quăn tự nhiên. So với chiều cao của người Việt Nam, th́ y bỏ xa. Tôi th́ ngược lại. Bạn bè thường gọi là "Lùn Mă tử". Tóc tôi lại thưa, loại rễ tre, xỉa thẳng đứng lên trời. Y đẻ trong gia đ́nh giầu có, nhà tôi th́ lại thiếu ăn hàng ngày. Tôi con cả, y con út. Có lẽ chúng tôi chỉ có một điều giống nhau. Học tầm thường, chả có ǵ đặc biệt. Tôi nhủ thầm như vậy trước khi bước vào lớp học đầu tiên của niên khóa 1978-79.

Không những tôi lầm, mà cả Tường cũng lầm luôn. Sự học vấn và kiến thức của y làm ngạc nhiên không những chúng tôi mà cả thầy chủ nhiệm Vật Lư Nguyễn văn Lành. Tôi c̣n nhớ thầy có nói: "Em rất có khiếu về Vật lư. Sau này có cơ hội nhớ theo nghành này. Em nhé". Chỉ trong hai tuần lễ học, bọn chúng tôi phần lớn chuyển từ Hồ Ngọc Cẩn qua, đă phải bầu y nắm một chức vụ quan trọng nhất trong lớp, đó là trưởng ban học tập.

Sở dĩ chức này quan trọng là v́ trưởng lớp do chi đoàn chỉ định, trưởngban học tập do học sinh bầu. Trưởng ban học tập phải là tay cự phách. Nó đ̣i hỏi không những thầy cô tin yêu mà anh em nể phục. Trưởng lớp phải là chi đoàn hay cảm t́nh đoàn. Trưởng ban học tập không cần nhưng phải là tay chiến, dám đối mặt với cả thầy cô lẫn chi đoàn. Y không những không chi đoàn mà c̣n lại là thành phần chế độ bất dung. Tư bản mại sản.

Có lẽ y chiếm được hết cảm t́nh của lớp chúng tôi qua cách đối xử đặc biệt đầu tiên với cô Hóa-Học Nguyễn thị Hoàng-Hoa, phó chủ nhiệm lớp. Sau một tuần lễ học, cô khảo bài bốn học sinh trong lớp. Tất cả đều không thuộc bài. Cô tức giận đỏ mặt, hét ầm ầm. Cả lớp im lặng. Y bỗng nhiên đưa tay lên xin phát biểu. Cô gật đầu. Y nói:
"Thưa cô, chúng em không thuộc bài thật là không đúng. Nhưng thái độ của cô đối xử với chúng em cũng không được hoàn toàn lắm".

Cả bọn chúng tôi đều trố mắt nh́n y như một con quái vật. Cô nổi tiếng là dữ nhất trường. Thầy giám hiệu cũng phải kiêng. Cô đẹp, giỏi, hơi lớn tuổi, chưa lập gia đ́nh nên ... chẳng sợ ai. Tôi nhớ mặt cô đang từ đỏ chuyển sang tái xanh. Cô vừa nói vừa thở:
"Em nói rơ tôi nghe chỗ nào tôi đối xử không đúng""
Y ung dung trả lời:
"Chúng em không thuộc bài, cô la th́ đúng nhưng không v́ vậy mà cô tức giận, nhăn nhó. Cô sẽ già lẹ, đau tim, chết sớm. Chúng em không thuộc bài, cô có quyền la nhưng không có quyền tự hành hạ thân thể ḿnh như vậy."
Cô nh́n y một lúc rồi không nhịn được phải ph́ cười. Cả lớp chúng tôi phá lên cười theo. Đời cô từ đó cũng thay đổi nhiều v́ học được một nhân sinh quan mới từ y.

Y học giỏi không chỉ một vài môn mà đặc biệt ở tất cả các môn học. Từ Toán, Lư, Hóa, cho đến Luận văn, Anh văn, Sinh vật, và cả ...Chính trị nữa. Thầy Khải tập kết, chuyên dậy môn Chính Trị học, có lần ngạc nhiên hỏi: "Kiến thức em về Bác thật là uyên bác. Có nhiều chuyện về Bác không hiểu em đọc từ đâu mà thầy cũng chưa từng nghe tới bao giờ".

Sau này, Tường có kể tôi nghe y nói y lấy từ những chuyện danh nhân và lănh tụ nổi tiếng trên thế giới rồi cứ việc sửa George Washington, Charles De Gaule thành... Giặc Hồ.
Không mời mà y tự nhiên coi như đă nhập vào băng chúng tôi. Không những thế mà thái độ y như đứng đầu băng chỉ huy anh em. Minh ức lắm. V́ y bị giáng chức, xuống thứ hai. Minh có biệt danh là Đại Tướng v́ tên họ là Dương văn Minh. Một trong những Đại Tướng có ảnh hưởng rất lớn đến sự sụp đổ của miền Nam Việt-nam. Phạm Tất Đồng tự Thủ Tướng đứng thứ ba. Kế tới là Tường Kiếm Hiệp, Khánh Khổ, Sáu Luận và tôi "Lùn Mă Tử".

Chúng tôi thường gọi y là Công Tử. Sau vài lần vượt biên hụt, đổi thành Công Tử Vượt Biên. Biệt danh của Sáu Luận sau bị Công Tử đổi thành Luận Ḅ. Lần đầu nghe, tôi thích lắm v́ nghĩ Công Tử giống tôi, cho sức học của tôi hơn nó. Công Tử giải thích: "Không đâu, nó vẫn hơn mày, nhưng tại nó cứ hay căi bậy với tao. Nó biết sai vẫn căi cối. Nên là con ḅ rừng."

Luận Ḅ h́nh như rất thích cái biệt danh này hơn. Được có tiếng hay tranh căi với Công Tử là một vinh hạnh. Tôi buồn bă trở lại vị thứ bẩy của ḿnh. Tuy đứng cuối trong nhóm nhưng vẫn là thứ bẩy của lớp. Tôi vẫn đứng trên nhiều người lắm, trên cả thằng chi đoàn trưởng lớp. Công Tử, dĩ nhiên đứng đầu lớp.

Một lần Tường Kiếm Hiệp khám phá ra trường Lê Văn Duyệt có một cô học sinh rất mi nhon, hay đạp xe ngang qua trường tôi đi học. Hôm đó cả bọn ở lại trễ chờ. Cô bé tuyệt vời, nhỏ nhắn, xinh đẹp thật vừa xứng với kích thước… của tôi.

Tôi đang ngây ngất ngắm th́ bỗng Công Tử phán: "Con nhỏ này, tưởng ǵ chứ cho tao ba ngày là tao sẽ ẵm em đi học ngay." Cả bọn nhao lên, chửi bới um sùm. Công Tử nói: "Tụi bay dám cá không, nếu tao làm được th́ từ đây sẽ là đại ca nhóm. C̣n không, bao tụi mày một chầu. Đi đâu ăn cũng được." Chúng tôi đồng ư.

Ba ngày sau, Công Tử đạp xe chở nàng ngang qua trường chúng tôi. Tôi nh́n nàng ôm eo ếch của Công Tử thật tự nhiên và t́nh tứ. Phải chi trong đời tôi được một lần đạp xe chở nàng đi học nhỉ" Từ đó tất cả đều phục tùng tuy rằng sau này khám phá ra cô bé là em họ của Công Tử.

Chuyến vượt biên đầu tiên của Công Tử vào cuối tháng mười một năm đó. Chúng tôi được tin, hùm tiền, đăi Công Tử bữa tiệc cuối cùng tại vườn nhà Tường Kiếm Hiệp vào chiều thứ bẩy. Sở dĩ nhà Tường được chọn là v́ ở cuối xóm dưới. Chung quanh nhà là ruộng rau muống. chúng tôi tha hồ phóng xú uế tới chế độ mà không sợ sự soi mói của mấy tên công an phường.

Căn nhà Tường nhỏ ba gian, vá víu bằng đủ mọi loại vật liệu kiếm được. Mái nửa lá nửa tôn, thỉnh thoảng chen vài viên ngói mẻ, vách chỗ gạch chỗ đất, có chỗ vá cả bằng miếng các tông bự. Tường sống với ba và chị. Ba Tường và Tường chuyên môn cắt, bó rau muống để chị Tường đem bán ngoài chợ nhỏ. Trước khi mất nước, chị Tường làm thợ dệt cho nhà Công Tử. Ba Tường phải kiêm luôn việc bán rau. Giữa nhà đặt một cái bàn nước cọc cạch, mấy cái ghế xiêu vẹo và hai tấm phản hai bên để ngủ và ngơi. Đặc biệt chung quanh vách nhà là những giá sách với đầy áp sách...kiếm hiệp. Bố con Tường mê đọc chuyện kiếm hiệp và ...cắt rau muống. Đặc biệt dù nghèo cũng không muớn, mà chỉ mua chuyện về đóng thành sách, trưng khắp nhà.

Hôm đó chúng tôi đăi Công Tử bằng một con gà luộc, một đĩa dồi chó và ba chai bia quốc doanh. Thủ Tướng nói phải cho Công Tử ăn món quê hương để suốt đời nhớ ...Việt cộng.
Công Tử ở lại nhà Tường măi tới đêm khuya để nói chuyện với ba Tường. Tôi tưởng họ đang bàn chuyện đất nước hoặc kinh tế thế giới. Sau nghe mới biết họ đang nói chuyện ...kiếm hiệp.

Tối Chủ nhật hôm sau, Công Tử đáp chuyến xe lửa đi Nha-Trang rồi xuống ghe ra khơi. Ngày thứ hai kế là ngày dài nhất của bọn chúng tôi. Ngồi nh́n chỗ trống của Công Tử trong lớp, bọn chúng tôi lúc bồi hồi, lúc phập phồng, lúc lo lắng. Chúng tôi phải báo cáo láo với thầy Lành là Công Tử bị ốm nặng.
Qua sáng thứ năm, Công Tử lù lù bước vào lớp, cả bọn nửa buồn nửa vui. Buồn v́ Công Tử đi chưa được, vui v́ lại gặp được người ḿnh muốn.
Giờ ra chơi, cả bọn bu lại hỏi. Công Tử kể:
"Tao xuống ghe nhỏ để ra ghe lớn. Đợi tới gần sáng chả thấy ghe mẹ ǵ mới biết bị lừa, nên về thăm tụi mày lại."
Tháng sau, Công Tử lại từ gĩa chúng tôi để đi Phan-Thiết. Mặc dù tài chánh eo hẹp, chúng tôi cũng cố gắng tổ chức lại một bữa tiệc tiễn tại vườn nhà Tường. Lần này thiếu món dồi v́ nghe nói thịt chó ăn sui.

H́nh như thịt gà cũng sui nên Công Tử lại trở về đi học lại. Hai lần sau đó, chúng tôi chỉ đăi uống chứ không ăn. Khánh Khổ than với tôi: "Khổ quá, Công Tử chưa tới Mỹ th́ ḿnh đă phải khai phá sản". Lúc nào y cũng có thể than khổ.
Lần thứ năm Công Tử đi ở Vũng-Tầu th́ bị bắt và đưa vào B́nh-Ba cải tạo. Chúng tôi không thể dấu được trường măi. Lúc đó thầy tṛ trong trường mới biết tới một nhân vật có biệt danh "Công Tử Vượt Biên".

Chi đoàn họp liên tục, phê b́nh, kiểm điểm sáng tối. Bọn chúng tôi thủ khẩu như b́nh. Huy"n thoại về Công Tử được mọi người mọi lớp truyền tụng hơn cả huyền thoại về ...Bác.
Mỹ-Ngọc, hoa khôi của trường tuyên bố sẵn sàng ra đi với Công Tử bất cứ lúc nào dù là đi ... kinh tế mới. Bích-Huyền, Bích-Ca, hoa hậu song sinh đều đồng ư nâng một khăn, sửa một áo nếu Công Tử có... sức. Thầy chủ nhiệm bị giám hiệu gọi lên khiển trách v́ để Công Tử nghĩ ốm nhiều mà không báo cáo. Cô Hồng-Hoa thỉnh thoảng trong lúc giảng bài đi xuống ngồi vào chỗ trống của Công Tử, thương nhớ về một người học tṛ ưu tú của ḿnh.

Bốn tháng sau, bố mẹ Công Tử t́m được mối chạy năm cây vàng để công an thị xă Vũng-Tầu lén chở Công Tử về Sàig̣n.
Sợ phường khóm gây rắc rối cho nhà ḿnh, Công Tử tới nhà tôi trú ngụ v́ bố tôi là tổ trưởng tổ dân phố có thể biết trước ngày nào phường khóm tới khám nhà.
Công Tử, tôi và đứa em kế chia nhau căn gác lửng cuối nhà. Căn gác nhỏ chỉ kê vừa hai cái bàn học và trải cái chiếu gai. Vậy mà Công Tử ở đó hơn nửa năm.
Trong năm đó Công Tử vượt biên hụt hai lần nữa. Lần sau nhờ có kinh nghiệm nên không bị tó. Tôi trở thành người đưa tin giữa Công Tử và gia đ́nh. Mỗi lần sang nhà Công Tử nhắn tin, tôi đều ghé lại nhà Luận Ḅ để cho tin tới mọi người trong nhóm.
Đối diện nhà Luận có một bông hoa sống mà Luận theo đuổi từ hồi mặt mới mọc mụn. Luận thường tự hào gọi nàng là "Thiên hạ đệ nhất Niên".

Niên thường ngồi cạnh cửa sổ nhà để xếp hàng nhà Niên dệt mướn. Thỉnh thoảng cuồng chân, nàng đi dạo vài ṿng trước nhà. Lúc nào Niên cũng mặc áo vàng in bông cúc nổi và quần xa tanh bóng đen. Tôi thắc mắc, Luận thất t́nh trả lời: "Hỏi Công Tử đó. Tao tốn cả đời theo đuổi không thành. Công Tử chỉ nhập nhóm ca với em mấy ngày là em mê tít. Mẹ kiếp, giọng Công Tử bắc kỳ the thé vậy mà mắt em cứ lim dim, phê giọng trầm và ấm".
Đó là lần đầu tiên tôi mới hiểu tại sao Luận hay so đo, ghen tương với Công Tử.
Niên dáng thanh và cao. Nếu mang guốc cao gót, tôi chắc Luận chỉ đứng tới tai Niên. Công Tử đứng với Niên thật là xứng đôi, như Rồng với Phượng. Niên đứng với Luận như Phượng với ...Ngưu. Tôi chắc chính Luận cũng biết vậy. Khi tôi về là Luận vội chạy qua nhà Niên để cho tin và cũng để...chiêm người đẹp.

Chiều hôm ấy tôi cố t́nh nói chuyện về Luận rồi đưa đẩy tới Niên. Tôi có hỏi sao Công Tử không t́m cách liên lạc với Niên. Công Tử trả lời:
"Mày nghĩ tao đang nghĩ hè hay sao mà thăm với viếng. Việt Cộng biết chuyện giữa tao và Niên. Tao chắc nó bám Niên kỹ lắm. Nếu tao gặp Niên là sẽ gặp ...Bác. Cuộc đời có những cái ḿnh phải hiểu để sống. Số tao sinh ra là để vượt biên, đi Mỹ học, số Niên là ở đây hát ...xây dựng chủ nghĩa. Hai đường đi hai nẻo, phải dứt khoát th́ mới làm được cái ḿnh muốn".

Rồi Công Tử kể tôi nghe chuyện t́nh với Niên. Câu chuyện t́nh đầy tính chất ...xă hội chủ nghĩa.
Mùa hè năm trước, tất cả các học sinh trong phường phải ghi danh sinh hoạt. Như thường lệ Công Tử ra tŕnh diện trễ hai ngày. Tên ủy viên thanh niên gai gai, cho Công Tử đứng chờ chơi. Đang lúc đó th́ Niên tới phàn nàn là tổ ca của nàng thiếu nam, chỉ toàn mấy em gái choai choai mười hai mười ba thôi. Công Tử kể: "Tên ủy viên nghe xong, sực nhớ tới tao, nó đưa hàm răng vàng ố, ám khói thuốc lào ra cười hô hố chỉ tao nói: "Đồng chí xung phong vô tổ ca ngồi kia ḱa". Tao đứng dậy tính phản đối, thấy Niên quay qua nh́n, tao gật đầu ngay."

Cũng như mọi chàng trai đất Việt, lần đầu tiên gặp người đẹp, Công Tử bỡ ngỡ nói một câu hết sức ...lăng mạn cách mạng. "Dân Việt nam ăn toàn bo bo không, sao lại có người như Niên, xinh đẹp như vậy". Niên đỏ mặt, đổi đ" tài, hỏi nhà Công Tử ở chỗ nào trong phường để nàng biết tới gọi đi họp. Công Tử kể tiếp: "Tao chỉ nhà, Niên không tin nói nhà tao chỉ đến bà chị kế tao là hết. Tao nói ông ǵa anh mới nhận anh làm con nuôi tối qua."
Hôm sau Niên đi hỏi ḍ trong xóm mới biết Công Tử là con út, ít khi ra đường nên phần lớn mọi người không biết tới. Gặp Công Tử, Niên hỏi: "Anh làm ǵ mà tối ngày cứ ru rú ở trong nhà không"" Công Tử đáp: "Tại chưa gặp Niên nên không muốn, bây giờ th́ lúc nào cũng nằm ngoài đường."

Từ đó phường 7, quận Phú-Nhuận có chuyện t́nh để mọi người kháo cho qua những tháng ngày vô vị dưới chế độ ba khoan. Khoan sống, khoan hưởng và khoan yêu. Họ nh́n Công Tử và Niên để ước sao cho cuộc t́nh được êm đẹp và thành tựu. H́nh như Công Tử và Niên cũng thấy. Họ lúc nào cũng quyến luyến và ước mơ.

Mùa hè chấm dứt, chị phụ trách sinh hoạt phường, tổ ca, Quách thị Cẩm-Niên đặt bút phê vào sổ sinh hoạt của Công Tử: tiên tiến vượt chỉ tiêu. Tên ủy viên thanh niên phường gầm gừ phản đối ngầm.
Một ngày cuối đông năm 1979, Công Tử đưa tiền cho đứa em gái tôi dặn ra chợ Phú-Nhuận mua sôi và thịt vịt. Hôm đó nhà chúng tôi được thưởng thức một món mà mọi người ưa thích. Tôi có linh cảm thật nhiều. Tối hôm đó Công Tử nói: "Bố mẹ tao đóng tiền bán chính thức xong rồi. Ngày mai em họ tao tới đón tao xuống Rạch-Gía."
Công Tử đưa tôi thẻ căn cước mới có tên tầu là Lư Phu Tŕnh. Tôi nói: "Công Tử Vượt Biên giờ trở thành Cái Nị Dượt Piên". Chúng tôi cười nói nhiều tới khuya.
Ba tháng sau, không thấy tin tức ǵ của Công Tử, tôi ghé qua nhà hỏi. Bà mẹ Bắc-Kỳ, thật Việt Nam, thấy tôi ôm mừng khóc "nó đă tới được Mă Lai rồi con ạ." Tôi từ gĩa vội để chạy qua nhà Luận báo tin.
Mọi lần th́ khác, nhưng lần này vừa thấy chiếc xe đạp Mỹ mà Công Tử để lại cho tôi đậu trước nhà Luận, Niên có linh cảm, chạy vội băng qua đường.

Đó là lần đầu tiên tôi giáp mặt Niên. Niên có gương mặt trái soan. Cặp mắt không to không nhỏ, rất đi đôi với khuôn mặt. Mũi Niên hơi cao, có sóng, không tẹt như mũi người Việt nam. Mái tóc dài ngang lưng, không dầy không thưa nhưng đen nhánh như hai hàng lông mi của nàng. Da Niên trắng tựa như người sinh đẻ ở Gia-Nă-Đại. Mái tóc đen dài, gương mặt trái soan, làn da trắng, chiếc áo vàng in h́nh bông cúc nổi, cái quần xa tanh bóng đen, những thứ ấy tương xứng, đối chọi làm Niên đă đẹp càng đẹp thêm. Không chỉ đẹp, dáng Niên cao cao trông sang và quyền qúi. Phải nói Niên là một kỳ công tuyệt mỹ của Tạo hóa. Bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói đầu tiên, ngớ ngẩn của Công Tử khi gặp Niên. "Dân Việt nam ăn toàn bo bo không, sao lại có người như Niên, xinh đẹp như vậy."
Niên bước vào nhà Luận, căn nhà tự nhiên sáng hẳn ra. Không hiểu từ mái tóc Niên hay từ thân thể Niên, cũng có thể từ sự tưởngtượng của tôi, tôi như thấy một mùi thơm ngọt dịu thoảng qua. Niên không để ư ǵ cả, chỉ hỏi vội: "Ảnh có tin ǵ chưa anh"" Tôi gật đầu đáp: "Tới Mă Lai rồi". Chưa đầy một phút sau, hai ḍng nước mắt đă chảy dài trên gương mặt xinh đẹp của Niên. Tôi không cầm được nước mắt. Luận Ḅ cũng khóc. Chúng tôi nh́n nhau khóc thật dễ dàng.

Chín tháng sau tôi mới nhận được lá thư đầu tiên của Công Tử gửi từ một nơi có cái tên lạ hoắc của tiểu bang Texas. College Station.
Thủ Tướng gật gù giải thích: "Th́ đúng rồi, Công Tử phải ở chỗ những người giỏi của nước Mỹ. College Station là chỗ của những người ít nhất phải có bằng Đại học ở." Chúng tôi đều nhất trí.
Tôi mang thư qua nhà Công Tử khoe. Hai ông bà nh́n tôi một lúc rồi khẽ nói:
"Hai bác có chuyện muốn nói với cháu. Trước khi nó đi, hai bác có đóng thêm một chỗ, pḥng nếu đi không xong sẽ có mối khác cho nó. Lúc nó đi có nói nếu trót lọt th́ để dành cho cháu để cám ơn gia đ́nh cháu đă giúp nó. Tiền bác đă đóng rồi, lấy về cũng không được. Cháu về thưa với bố mẹ, rồi sang cho hai bác hay."

Trên đường về, tôi bàng hoàng như người bị say sóng. Bố tôi nghe xong nói: "Trời Phật thương gia đ́nh ḿnh rồi con ơi. Cơ hội ngàn vàng con đừng bỏ. Con phải đi để cứu các em con và cứu cả bố mẹ. Con đi bố chỉ mất chức... tổ trưởng là cùng. Chức cái quái ǵ, toàn là làm không công cho tụi nó không. Đă vậy chúng con phê b́nh bố là không quản lư tốt."

Hai tuần sau, tầu tôi cập bến Mă Lai. Tôi cũng được chuyển qua đảo Pulau Bidong như Công Tử.
V́ thuộc diện hốt rác nên tôi ở đảo gần hai năm. Sau khi từ chối cả Úc, Pháp, Ư và Thụy Sĩ, tôi mới được Mỹ hốt. Tôi tới Houston vào cuối đông năm 82. Trời năm đó lạnh và u ám.
Công Tử ra đón tôi ở phi trường. Vẫn phong thái và kiểu nói của năm xưa, tôi thấy trời đất chuyển ấm và sáng dần.
"Lùn Mă Tử, tao trốn mày gần nửa ṿng trái đất, vậy mà mày cũng bám theo. Làm sao tao có thể dứt mày được đây""
Tôi trả lời:
"Khánh Khổ nói số mày đẻ bọc điều, sinh ra để sống trong nhung lụa. Số tao với nó là số khổ, do đó tao phải bám sát mày. Chỉ cần một tí cái bọc điều của mày, là hưởng suốt đời không hết."

Đúng như Đại Tướng đoán trước, chương tŕnh học bốn năm của Đại học Mỹ, Công Tử chỉ tốn ba năm hơn. Tôi vào trường được hơn một năm, Công Tử tốt nghiệp kỹ sư cơ khí và chuyển lên Fort Worth làm cho một hăng máy bay quốc pḥng nổi tiếng.
Ngày tôi ra trường, Công Tử lái xe về mừng. Gặp tôi, Công Tử thành thật:
"Tao tính mua tặng mày một món quà thật lớn. Nhưng tuần sau tao xong Cao học, mày lại phải trả nợ, mua đồ mừng tao. Do đó đổi ư không mua ǵ cả. Mày mới ra trường chưa có nhiều tiền, chơi cái tṛ tư bản này không xong đâu."
Tôi có hỏi Công Tử có tiếp tục học lên Tiến Sĩ không" Công Tử trả lời:
"Phải ngưng một thời gian, ba má tao nói ngưng học, đi lấy vợ học mới...thông ra thêm. Ông bà cũng ǵa rồi, tao tính về thăm một chuyến, tiện thể tính bề gia thất."
Ngập ngừng một lúc tôi mới nói Công Tử một điều mà tôi đă giấu hơn sáu năm nay:
"Niên đă lấy chồng lâu rồi, chắc giờ con cũng đă lớn."
Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi thấy mặt Công Tử đổi sắc. Công Tử nh́n tôi một lúc như muốn hỏi điều ǵ, nhưng rồi thôi, chỉ quay đi nh́n về một hướng xa xa.
Tôi hiểu Công Tử muốn hỏi ǵ nên khẽ đáp:
"Luận Ḅ."

Houston, đầu Đông
Lê Như Đức
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	111.jpg
Views:	0
Size:	107.2 KB
ID:	1486980  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (2 Weeks Ago), phokhuya (2 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 2 Weeks Ago   #148
longhue
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Dec 2007
Posts: 1,957
Thanks: 2,008
Thanked 1,141 Times in 589 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 267 Post(s)
Rep Power: 13
longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 4150
Default

Số phận đàn ông ở Mỹ



Ôi ! Thời oanh liệt nay c̣n đâu !!!


Ngậm một khối u hoài bên cạnh vợ ,
Ta lờ khờ và lớ ngớ ngu ngơ
Giận vợ già quá ngạo mạn khó ưa .
Giương mắt ....lăo nh́n ta như con trẻ

Nay già rồi chịu gông cùm lép vế
Để mụ già nổi hứng mụ hành chơi !
Chịu ngang bầy cùng lũ chó dở hơi ,
Thường đẩy xe sau mỗi lần đi chợ

Ta sống măi trong t́nh thương nỗi nhớ ,
Thưở tung hoành hống hách những ngày xưa .
Đất Saigon nhớ biết mấy cho vừa ,
Phố xá rộn ràng gái trai d́u dặt .

Ngoài chiến trận ta vẫy vùng ngang dọc ,
Thật kiêu hùng quyết bảo vệ quê hương .
Có toàn dân và em gái hậu phương ,
Nàng ngưỡng mộ tôn ta làm thần tượng

Đi bên ta nàng nhẹ như cánh phượng ,
Nép vào ta nhờ che chở chở che
Ta hiên ngang d́u em dưới hàng me
Hoặc trốn nắng vào ci nê hú hí

Chiều công viên cùng nàng mừng cho có !
Hoặc đêm về ngồi ngắm ánh trăng trong .
Nàng hiền khô yếu đuối gọn trong ḷng .
Để từ đó yêu nàng vô bờ bến ...

Đâu những yêu kiều dịu dàng thương mến
Tiếng thu ca ru giấc ngủ êm đềm ,
Đâu những chiều có chỗ đứng bên thềm .
Ta chết cứng trong tóc mềm môi ướt .

Để ta chiếm lấy phần riêng bí mật .
Than ôi ! Thời oanh liệt nay c̣n đâu !!
Để giờ đây ta ngậm một mối sầu ,
Ghét thế sự con người nhiều thay đổi .

Những cảnh đời nhiều tầm thường giả dối .
Bao bon chen bao gian dối lọc lừa .
Nàng của ta cũng thay đổi bao mùa ,
Hay đanh đá hay chanh chua quát tháo !

Mắt nai tơ giờ trợn trừng thao láo !
Đôi môi mềm cong cớn hết tươi cười ,
Mỗi cuối tuần lănh check bảo "Đưa tôi"
Ta ngửa mặt "Thế thời thời phải thế" !!!!!

Nơi xứ Mỹ thôi ta đành lép vế
Đành ngu ngơ đành nhẫn nhục chờ thời ,
Nhưng càng lâu ta càng thấy ..hết thời ,
Cho đến lúc tự nhiên đâm ra nhát

Để giờ đây những đêm trường ngao ngán
Ta lâu ngày... phở tái vẫn thèm ăn,
Vẫn đợi chờ gió đến để ..bẻ măng ,
Nằm phục kích ..chờ nai vàng nộp mạng ????

Ta nhớ lại những ngày xưa ngang dọc
Mà giờ đây ôm hận suốt đêm thâu
Hăy vùng lên có chỗ đứng ngẩng đầu
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt.

Hăy vươn lên dù chỉ c̣n chút sức,
Hăy la to cho chằng lửa giật ḿnh...
.................................................. ........
Nói cho đă rồi sao lại nín thinh
V́ vợ mới kêu ta ....đi rửa chén
Th́ rửa thôi !!!

Tác gỉa: KKB (Không không Biết)
longhue_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to longhue For This Useful Post:
phokhuya (2 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 2 Weeks Ago   #149
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 936
Thanks: 29
Thanked 1,442 Times in 614 Posts
Mentioned: 9 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 419 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 7765
Default

úi chời! Thế Lữ “Nhớ rừng” c̣n bác LH nhớ “Gừng” v́ gừng là vị cay nên bác cay cú uất ức căm hờn…ta thán
Quote:
Originally Posted by longhue View Post
Ngậm một khối u hoài bên cạnh vợ ,
Ta lờ khờ và lớ ngớ ngu ngơ
Ôi thời oanh liệt nay c̣n đâu! xin đổi lại là “hu hu giờ liệt liệt (cái ǵ đó!?) nay (vẫn) c̣n đây!” Nên rửa chén là đúng gồi!!!

Nè tặng bác 2 h́nh này nói lên tất cả


Before & Thời oanh liệt (trước khi em lấy chồng!)


After & Thời liệt liệt (sau khi em có chồng)


Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	Trươc khi chống lầy.jpg
Views:	0
Size:	10.7 KB
ID:	1487804   Click image for larger version

Name:	su-tu-cuoi.jpg
Views:	0
Size:	88.2 KB
ID:	1487805  
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
longhue (2 Weeks Ago), phokhuya (2 Weeks Ago), trungthu (2 Weeks Ago)
Old 2 Weeks Ago   #150
trungthu
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Nov 2006
Posts: 526
Thanks: 1,809
Thanked 647 Times in 307 Posts
Mentioned: 14 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 184 Post(s)
Rep Power: 14
trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 3688
Default

Quote:
Originally Posted by longhue View Post
Số phận đàn ông ở Mỹ



Ôi ! Thời oanh liệt nay c̣n đâu !!!


.......................
V́ vợ mới kêu ta ....đi rửa chén
Th́ rửa thôi !!!

Tác gỉa: KKB (Không không Biết)

Long Huệ lúc nào cũng than thở, thở than cho sự sanh trụ dị diệt của " tao hóa " ...nên lẩm cẩm quên mất những vũ khí sẵn có trong ḿnh mà không chịu sử dụng ....
Để tui tặng LH lời cô bồ nhí an ủi ...lăo già.

---- Khúc cây rũ mục bên đường

----Nhưng anh c̣n lưỡi ...mười thương vẫn c̣n....


Last edited by trungthu; 2 Weeks Ago at 02:52.
trungthu_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to trungthu For This Useful Post:
longhue (2 Weeks Ago)
Reply
Page 15 of 16 « First 51314 15 16

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.23182 seconds with 13 queries