News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 30   -   Số người đă xem (Viewers) : 884
 
Thread Tools
Old 10 Hours Ago   #31
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,907
Thanks: 4,833
Thanked 9,058 Times in 4,295 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2840 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 34079
Default Hồn Thiêng Sông Núi

Đại-tá Dương Hiếu-Nghĩa chỉ huy trưởng Thiết-giáp kể lại chuyện hội-ngộ với
Tả-quân Lê Văn Duyệt.
Với lời nhắn-nhủ cho tất cả những Việt-tỵ-nạn: "Định-mệnh đă an bài"

Nhân đọc được sự tích của hai Ngài Lê văn Duyệt và Lê văn Khôi trong quyển "Nhà Bè Nước Chảy Chia Hai" của anh bạn Nguyễn Lư Tưởng vừa gởi tặng (1/2004), tôi bổng sực nhớ lại một "duyên kỳ ngộ" giữa cá nhân tôi và Ngài Tả Quân Lê văn Duyệt vào năm 1967 tại Châu Đốc. Đúng là một duyên kỳ ngộ, một chuyện không thể nào tin được mà là một chuyện hoàn toàn có thật, một cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa hai người bằng xương bằng thịt, giữa ông Tổng Trấn Gia Định Thành hồi thế kỹ thứ 19 (năm 1820 đời vua Gia Long) và ông Tư Lệnh Phó Lănh Thổ của Sư Đoàn 9 Bộ Binh vào thế kỹ thứ 20 (năm 1967 thời đệ nhị Cộng Ḥa của ông Nguyễn văn Thiệu).

Tôi xin viết lại một đoạn hồi kư sau đây, trích dẫn từ một số những dữ kiện mà tôi đă ghi lại được từ thời điểm năm 1967 cho đến những năm tháng kế tiếp, gọi là có liên quan trực tiếp tới cuộc đời binh nghiệp của tôi, cho đến ngày mất nước 30/4/1975 và những ngày tháng sau đó..... cả ở hải ngoại.
.................
Một ngày cuối tháng 6 năm 1967:

Với tư cách là Tư Lệnh Phó Lănh Thổ của sư đoàn 9 bộ binh/khu 41 Chiến Thuật, tôi đến Châu Đốc để thanh tra, một cuộc thanh tra định kỳ các đơn vị Địa phương quân trong Khu 41 và luôn tiện thanh tra luôn pháo đội 105 thuộc sư đoàn 9 đang được biệt phái cho tiểu khu Châu Đốc và đang đóng quân tại đó để yễm trợ cho tiểu khu ...

Sau khi thanh tra xong các đơn vị của tiểu khu trong suốt 3 ngày liền, tôi đến vị trí dă chiến của pháo đội ở Núi Sam vào một buỗi chiều, sau khi dùng xong cơm trưa tại tỉnh.

Vào lúc 3 giờ chiều, lúc đang xem kho đạn của pháo đội th́ tự nhiên tôi thấy quá sốt ruột, không biết có việc ǵ xảy ra và cũng không hiểu tại sao tôi lại nóng ruột muốn ra về ngay. Tôi nói với trung úy pháo đội trưởng là ngày mai tôi sẽ trở lại, và tôi lên xe trở về tỉnh ngay sau đó.

Thay bộ quân phục ra, tôi mặc một áo sơ mi trắng và mượn ông tỉnh trưởng chiếc "bo bo" và một chú tài xế, rồi ung dung bước xuống tàu bảo chú chạy dọc theo bờ sông phía Tân Châu đi ngược về hướng Bắc, mà không có một chủ đích nào đặc biệt hết.

Chạy được chừng 200 thước, tự nhiên chiếc "bo bo" chết máy. Chú tài xế cố giật máy năm bảy lần nhưng máy vẫn không nổ, chiếc "bo bo" lúc nầy ch́ cách bờ bên kia (đối diện với tỉnh) chừng 6, 7 thước.......
Bỗng có một giọng nói từ trên bờ nói vọng xuống:

"Thôi trung tá ơi, máy không nổ được đâu. trung tá ghé vào đây chơi giây lát, uống tách trà với chúng tôi đi, xong rố hảy về, không sao đâu, c̣n sớm mà, chừng đó tôi bảo đảm với trung tá là máy khỏi cần sửa, giật là nỗ ngay, không có sao hết."

Tôi giật ḿnh tự nghĩ : ḿnh không mặc quân phục, tại sao người ta lại gọi ḿnh là trung tá ? Quen chăng ? Không . Nhất định là không rồi! Nhưng tại sao ?......

Ḍm lên bờ tôi thấy môt người đàn ông c̣n trẻ, tuổi không ngoài 30, mặc bộ dồ bà ba trắng, tóc để dài xỏa xuống tận vai, mới trông qua h́nh dung và tướng tá hao hao mường tượng như Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ của Phật Giáo Ḥa Hảo vậy, gương mặt hiền hậu mà đôi mắt sáng quắt, lời nói nghe nhẹ nhàng nhưng sao mà như một cái lệnh cho ḿnh vậy ?

Đang suy nghị miên man th́ chiếc "bo bo" đă tấp vô cây cầu chùi lúc nào không hay. Tôi "riu ríu" bước lên cầu theo lời của người lạ mặt trẹn bờ :

- "Lên đây lên đây, vô nhà uống trà đi trung tá."

Lại một lần ngạc nhiên quá đổi nữa, nhưng chưa kịp lên tiếng hỏi th́ ông ta lại bảo:

-" Đừng thắc mắc tại sao Ta biết ông là trung tá. rồi sau nầy ông cũng sẽ biết tại sao. Với lại Ta không phải là Ông Huỳnh phú Sổ đâu nghe ! Vô nhà đi.....vô đây, vô đây."

Lạ quá, h́nh như ông nầy đọc được tư tưởng của ḿnh vậy ! Ḿnh vừa suy nghỉ chưa kịp nói ra, là ông ta lên tiếng liền gần như trả lời thẳng cho ḿnh vậy.

Tôi đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác khi ông ngồi xuống ghế và chỉ chiếc ghế đối diện bên nây chiếc bàn dài cho tôi ngồi và gọi người mang trà ra:

- " Tư ơi Tư, đem trà ra đây con !

Người mang b́nh trà ra là một ông già râu tóc bạc phơ, mà nh́n kỹ lại th́ quá quen thuộc với tôi cách đây 13 năm. Đó là trung tá Trọng, một nhân sĩ Phật Giáo Ḥa Hăo, đă từng là tiểu khu trưởng tiểu khu thuộc Phân Khu Vĩnh Long năm 1954, lúc tôi c̣n là trung úy tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 6 Thám Thính (thiết giáp) đóng tại Ngả Tư Long Hồ. (lúc đó c̣n người Pháp tiểu khu được gọi là sous secteur, và Phân Khu là subdivision). Giờ nầy ông đă quá lớn tuổi, (tôi nghĩ cũng phải trên 80) râu bạc trắng dài xuống tới ngực, nhưng tại sao người kia lại gọi ông Trọng là "con" ? v́ so tuổi tác với nhau th́ phải ngược lại mới đúng, và trông ông có vẽ khúm núm, khép nép, đặt b́nh trà lên bàn rồi cúi đầu xuống lùi ra, yên lặng đi xuống nhà dưới, làm tôi quá đổi kinh ngạc và bở ngở đến nổi không kịp chào cấp chỉ huy lănh thổ cũ của ḿnh.

-"Nó là một trong hai người giúp việc ở đây cho tôi đó"

- "Dạ "

Tôi lúc nầy chỉ biết có một tiếng "dạ" mà thôi ! Sau đó Người quay sang tôi nói :

- Ta cho gọi "con" từ Núi Sam đi về đây đó, rồi cho tàu của "con" tấp vô đây đó. Ta với con có chút duyên phận "Thầy Tṛ" .

Tôi vừa nghĩ không biết ông nầy là ai th́ Người nói tiếp:

- " Rồi đây cũng sẽ có một ngày nào đó thằng trung tá con sẽ biết Ta là ai, con đừng suy nghĩ mắc công. Ta cũng ở Gia Định, gần nhà con đó, Đây, con uống với Ta tách trà nầy, coi như đánh dấu ngày hai Thầy tṛ ta hạnh ngộ !.

Tôi lật đật đứng dậy, xô ghế định bước ra ngoài để làm lễ "bái sư" cho đúng thủ tục, nhưng Người khoác tay ra dấu cho tôi ngồi xuống và nói ngay :

" Đừng có chi tiết ! Ta không chú trọng ở lễ nghi bề ngoài đâu, miển là trong Tâm con lúc nào cũng có h́nh ảnh của Ta là được rồi, là quí rồi."

Thật đúng là ông nầy "đi guốc trong bụng" ḿnh rồi, nhưng chắc chắn là ông đọc được ḍng suy nghĩ của ḿnh . Đang suy nghĩ miêng man th́ bổng Ngựi bảo :

- " Con đưa cho Ta xem ông Phật con đang đeo đó coi.

Tôi rất ngạc nhiên v́ tượng Phật mà tôi đeo, đang nằm kín dưới hai lớp áo T shirt và chiếc sơ mi của tôi khó ai mà có thể nh́n thấy được lắm. Tôi lật đật cởi dây đeo ra đưa hết ông Phật và cả dây đeo cho Người.

Vị Phật nầy đă được một vị Sư già ở Cheng Mai (Thái Lan) cho tôi từ năm 1964, mà theo lời của vị Sư nầy th́ đây là vị Thần hộ mạng của tôi, nên lúc nào tôi cũng đeo trong người, nhất là khi tôi đi hành quân... .

Người cầm ông Phật độ chừng môt phút, xong ông nói ngay:

-" Vị nầy cũng khá đó, h́nh như con thỉnh vị nầy ở Thái Lan phải không ? Cũng khá lắm nhưng chưa đi đến đâu, để ta thử cho con coi nghen.

Đoạn ông lên tiếng gọi :

- "Thằng Tư đâu? con ra đây ông nhờ chút coi con."

Ông Trung tá Trọng lại xuất hiện. Tôi cũng chưa kịp có th́ giờ chào ông, v́ ông đang đứng chờ lịnh, th́ Người nói :

-"Con đeo ông Phật nầy vô....., Thằng Năm đâu con ? lấy cây dao dâu ra đây coi con."

Sau một tiếng "Dạ" lớn từ trong nhà, một ông già khác cũng râu tóc bạc phơ nữa, lại xuất hiện, tay cầm một cây dao dâu, một loại dao cán dài khoản trên 7 tấc với lưởi mỏng, dài chừng 5 tấc ngang chừng một tấc mà người dân quê thường dùng để xắc chuối cho heo ăn,

" Bây giờ thằng Năm, con chém thằng Tư năm dao cho Ta coi, chém ngang lưng và chém thẳng tay cho thật mạnh nghen, Ta muốn thử ông Phật của thằng trung tá nầy coi có khá hay không vây mà....

Ông già tên Năm làm đúng theo lệnh được truyền, chém ông Trọng năm phát thật mạnh vào lưng khoản ngang lung quần. Tôi cảm thấy rợn người , trong lúc tất cả 3 người kia đều b́nh thản, người bị chém vẫn b́nh thản đứng yên cho người kia b́nh thản chém, và người ra lệnh chém vẫn b́nh thản ngồi yên nh́n cảnh người chém người, mặt không một chút dao động ! Chỉ có một ḿnh tôi là vừa kinh sợ vừa lo âu (nhở có việc ǵ th́ sao ?) mà không nói được một lời nào !

- "Được rồi, thằng Tư con đem cái lưng lại cho Ta xem. Ông Trọng lại bên bàn, xoay lung lại cho Người vén áo lên xem.

Người nói ngay

- " Cũng khá lắm, nhưng chưa hoàn toàn đúng như Ta đă thấy. Tuy lưỡi dao không cắt đút được da thịt nhưng vẫn để lại dấu vết trên lưng, vẫn c̣n mấy lằn đỏ ửng nằm vắt trên lưng rất rơ ràng. thằng Tư con xây lưng lại cho thằng trung tá coi xem có đúng nhu vậy không ?

Thật đúng như Người nói. Vẫn c̣n rơ mấy lằn dao đơ ững nằm vắt ngang trên lưng người bị chém

- Thằng Tư con cởi ông Phật đưa lại cho Ta.

Người đưa tay trái ra cầm ông Phật và dùng ba ngón tay chà chà xát xát chừng một phút, xong lên tiếng gọi:

- Thằng Năm con lên đây coi, con đeo ông Phật nầy vô, rồi hảy để cho thằng Tư nó chém con lại năm dao, để con khỏi mang nợ nó sau nầy.
Thằng Tư đâu, đem con dao dâu ra đây và con chém thằng Năm lại đủ năm dao, cũng phải chém mạnh như nó đă chém con lúc năy vậy nghen !.Vậy là huề nghen, không đứa nào thiếu nợ đứa nào hết nghen !

Ông Trung tá Trọng từ trong nhà trong đi ra tay cầm con dao dâu dài, sắc bén lúc nảy. Và cảnh cũ lại tái diễn trước mặt tôi, chỉ cách có một thước ! Cũng vẫn không khí b́nh thản, người ra lệnh chém, người chém cũng như người bị chém, cả ba người đều không thay đổi nét mặt, thật khó mà có thể tin được. Lần nầy tôi được bớt sợ, bớt lo, và b́nh tĩnh quan sát kỹ hai ông già, nhất là người cầm dao chém. Có lẻ tôi bị lây cái trạng thái b́nh thản, nên tôi nhận thấy rất rơ cái "lực" của cây dao khi nó chạm vào người của ông Trọng. "bực, bực... bực...nghe rất rơ và rất mạnh, không có ǵ gọi là "diễn xuất" hết ! Và không có ǵ có thể gọi là "mà con mắt" của tôi được hết. Đúng vào lúc tôi có ư nghĩ như vậy th́ Người lại ngó qua tôi và nói :

- " Nó chém thiệt chớ đâu có chém giả ? Thôi, đũ năm dao rồi, đưa lưng đây cho ta coi ......
Được quá, thằng trung tá con xem nè, chém mạnh như vậy mà không có một vết tích nào của lằn dao trên lưng của thằng Năm. Như vậy đó mới được chớ !

Vừa nói ông vừa bảo ông Năm tháo ông Phật ra và trao lại cho tôi đeo. Bây giờ tôi mới khắp khởi mừng thầm, v́ thấy cái "bùa hộ mạng" của ḿnh đă hiệu nghiệm nhiều nhờ có sự giúp đỡ của Người. Tôi vừa đưa hai tay ra nhận lại ông Phật của ḿnh vừa nói:

- Dạ cám ơn Ông.

- Thầy giúp cho tṛ mà cám ơn ǵ ! Sẵn đây Ta cũng nói cho con biết luôn để quên: sắp tới đây là con phải về nhận cái tỉnh Vĩnh Long đó nghen.

Ngừng chừng 2 phút, Người lại nói tiếp:

- " Cũng gặp nhiều khó khăn lắm đó.... giặc giả mà ! nhưng không sao, để Ta bảo thằng Giăn nó lo cho con.

Nghe tới đây tôi đâm hoảng thật sự. Không lẻ ḿnh bị thương ? nên phải nhờ ông bác sĩ Giăng ? (tôi biết ông Bác sĩ Giăng là bác sĩ trưởng của bệnh viện của tỉnh Vĩnh Long.)

Nhưng vừa nghĩ quẩn như vậy th́ Người nói ngay :

- Không , không ! không phải bác sĩ Giăng của bệnh viện Vĩnh Long đâu, mà là thằng Phan thanh Giăn, đền thờ của nó là Văn Thánh Miếu o quận Châu Thành Vĩnh Long đó".

- Dạ

À, th́ ra là Ngài Phan thanh Giăn. Mà tại sao Người lại gọi là thằng ? Chắc Người phải lớn hơn ngài Phan thanh Giăn nhiều nên Người mới gọi bằng thằng một cách rất tự nhiên như vậy. Đang suy nghĩ như vậy th́ Người nói:

- "Ta sẽ bảo nó giúp cho con, dĩ nhiên nó cũng phải lo cho dân chúng Vĩnh Long ! Thôi Thầy tṛ ta gặp nhau như vậy là quá đủ rồi đừng nghĩ vẫn vơ ǵ nữa hết, rồi một ngày nào đó con cũng së biết Ta là ai thôi. Bây giờ con về đi, cũng tối rồi. máy "bo bo"đề là chạy rồi không cần sửa ǵ hết.
Thỉnh thoảng có rảnh th́ con lên đây chơi với Ta, ăn cơm với Ta nghen, ăn mặn chớ không có ăn chay đâu mà lo Ta ăn mặn chớ không có ăn chay."

- Dạ, Thưa Ông con về.

Người đi với tôi ra đến bến nước, tôi bước xuống tàu rồi mà Mgười vẫn c̣n đứng đó, tàu nổ máy chạy rồi tôi nh́n lại mới thấy là trên bờ không c̣n có ai ..... Tôi định bụng lên tiếng chào ông Năm và ông Tư (cựu Trung tá Trọng) trước khi về nhưng rồi hai ông cứ ở nhà sau nên rồi tôi cũng không gặp được .

Ngày 8 Tháng 10 năm 1967

Tôi lại có dịp lên Châu Đốc, tôi lại đến căn nhà hôm trước. Lần nầy Người đi vắng nhà 2 ngày rồi. Tôi vào nhà chỉ gặp ông Trọng và ông Năm. May quá, hôm nay tôi mới chào được người chỉ huy lănh thổ củ của tôi là Trung tá Trọng. Mừng rở với nhau một hồi. Ông c̣n nhớ tôi rất rơ và ông nói là trưa nay Người về và ông Trọng được lệnh giữ tôi lại ăn cơm

- Trưa nay Ngài về , và trước khi đi Ngài có dặn tôi là phải giữ anh lại ăn cơm với chúng tôi trưa nay.

- Nhưng Trung tá làm ơn cho tôi biết Người là ai vậy ?

- Có hai ông ở thường trực với xác của Ngài : ông "Đại Bạch Hổ" và ông "Tiểu Bạch Hổ" . Hể ông "Đại" đi vân du th́ ông "Tiểu" giữ xác, và hể ông "Tiểu" đi th́ ông "Đại" giữ xác. Hai ông không có ở trong xác Ngài cùng một lúc. Chúng tôi nghe tiếng nói th́ biết là ông nào ngay. Người nói chuyện với anh hôm trước là " ông Đại Bạch Hổ".

- Nhưng ông "Đại" là ai và ông "Tiểu" là ai vậy Trung Tá ?

- Ngài đă căn dặn chúng tôi là chỉ cho anh biết bấy nhiêu thôi, đến một thời điểm nào đó th́ tự nhiên anh nhận ra ngay. Chúng tôi không dám trái ư Ngài đâu anh Nghĩa ."

Vừa nói đến đây th́ nghe có tiếng của Người ngoài cổng. Hai ông già im bặt ngay.

Tôi thấy rơ là Người cố ư về hơi trưa để cho tôi được tiếp xúc với Trung tá Trọng, cốt cho tôi một ít thời gian đủ để biết được bấy nhiêu thôi. Và thật t́nh tôi chỉ được cho biết có bấy nhiêu thôi. Có tính toán hết !

Người bước vào, tôi đứng dậy chấp tay lại vái chào Người. Người cười lớn và nói ngay:

- Hay lắm ! hôm nay thằng trung tá con ở lại đây ăn cơm với Ta nghen, có canh chua cá bông lau, có cá bông lau chiên tươi,..... đúng không thằng Tư ?

- Dạ thưa đúng vậy, thưa Ông" ông Trọng đáp nhanh.

- Dạ (tội nghiệp, tôi lúc nào cũng chỉ biết có chữ Dạ mà thôi )

- Con sấp phải đi xuống Vĩnh Long rồi đó nghen, con có vẽ lo lắng? Đừng có lo, tuy có nguy hiểm đôi chút đó nhưng con th́ không sao cả, và rồi sang năm mới th́ hanh thông hết. Tất cả đều do định mệnh an bài hết, con "phải nằm ḷng câu nầy luôn" th́ Tâm con mới an được. Nhớ nghen. Con đừng có lo chi cho mệt nghen.

Tôi chợt nghĩ đến câu chuyện Người nói mấy tháng trước.

Ông Năm và ông Tư Trọng đă dọn cơm lên và theo lệnh Người hai ông cùng lên ngồi ăn cơm với chúng tôi. Bữa cơm có canh chua cá bông lao và cá chiên tươi. Cũng như hai ông già, tôi ngồi ăn yên lặng không nói một lời nào. Vă lại có muốn nói cũng không biết nói ǵ !

- "Sao, ăn được không con ? Người lên tiếng .

- Dạ cá bông lao tươi ngon lắm

- Thỉnh thoảng con lên đây chơi, ăn cơm với Ta, th́ có cá bông lao ăn hoài !
- Dạ ...

Ăn cơm xong, tôi xin phép ra về, Người c̣n dặn vói theo :

- Đừng có quá lo lắng nghen !

- Dạ..

Ngày 27 Tháng 12 / 1967

Vào khoản 6 giờ chiều , lực lượng hành quân của tiểu khu Vĩnh Long trên đường về bị rơi vào ổ phục kích của Việt Cộng, cả tiểu khu trưởng và tiểu khu phó đều bị thương, cố vấn trưởng Mỹ th́ tử thương ngay từ đầu. Từ Ngả Tư Long Hồ trung đoàn 16/thuộc sư đoàn 9 được lệnh tiếp viện ngay. Tôi và anh Trần bá Di Tham mưu trưởng sư đoàn đều phải thay phiên nhau bay lên tại chỗ để điều khiển cuộc hành quân giải tơa và tản thương.

Đến 12 giờ khuya trong lúc tôi đang bay th́ được lệnh của Thiếu tướng sư đoàn trưởng/kiêm khu 41 Chiến Thuật : "đáp xuống sân bay và vào Vĩnh Long tạm thời thay thế đại tá Huỳnh ngọc Diệp trong nhiệm vụ tiểu khu trưởng, tiểu khu Vĩnh Long". Và khi tôi vào đến tiểu khu là đúng 2 giờ 30 sáng.

Như vậy là đúng như lời Người đă nói với tôi từ tháng 6 và lần chót nhất vào ngày 8 tháng 10 vừa qua ! Đúng là "định mệnh đă an bài" một câu mà Người bảo tôi phải luôn nằm ḷng !

Tôi tạm thay thế bạn Diệp (trong t́nh trạng dưỡng thương) trong chức vụ "quyền tiểu khu trưởng Vĩnh Long" ngay từ lúc đó cho đến ngày 28 tháng chạp năm Đinh Mùi... T́nh h́nh trong tỉnh gần như đă được ổn định nên tôi xin sư đoàn cho tôi mấy ngày phép về ăn Tết với gia đ́nh ở Gia Định.

Ngày mồng 1 Tết

Hai vợ chồng chúng tôi đi chùa Xá Lợi và Lăng Ông (Bà Chiểu) xong về đến nhà là vào khoản 10 giờ đêm. Đại tá Tuấn ở Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp gọi điện thoại nhắc tôi đêm nay nhớ lên nhà anh đánh mạt chược như đă hứa hôm qua .. Nhưng hôm nay không biết tại sao tôi lại từ chối hết sức tự nhiên, làm hai ông bà Tuấn cự nự quá .

Vào khoản 2 giờ đêm đang ngủ mê mang th́ lại nghe điện thoại reo. Tôi lại tưởng đại tá Tuấn gọi nên không muốn nghe. Nhưng rồi điện thoại cứ reo măi, vợ tôi nhấc lên nghe, xong gọi tôi :

- Chú Tám gọi (Chú Tám là Dương bá Nhẫn, em ruột tôi, thượng sĩ truyền tin ở Bộ chỉ huy Thiết Giáp).

- Anh Sáu hả ? Việt Cộng chiếm hết Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp rồi, tôi đang ở trên lô cốt sát đường, giáp với kho đạn gọi anh đây .

- Mầy nói chơi hay nói thiệt đó mậy ? Tết nhất đừng có đùa giai nghe !

- Trời ơi tôi chạy trối chết mới thoát lên đây được và gọi cho anh đây, chắc tụi nó đang lục soát trong đó nên không thằng nào để ư toi lô cốt nầy đâu. Anh báo động cho các nơi giùm đi.

Tôi tỉnh ngũ hẳn, ngồi nghĩ xem coi phải làm sao đây, và lúc đó tôi mới nghe được tiếng súng nỗ ṛn tan ở một vài nơi xa xa... Tôi gọi quận G̣ Vấp. Sĩ quan trực cho biết là có nhiều tiếng súng và lựu đạn nỗ dữ dội ở Hạnh Thông Tây, ở hướng các Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp Pháo Binh và Quân Cụ và ở hướng bệnh viện Cộng Ḥa hay Tổng Tham Mưu ǵ đó.

Sáng mồng 2 Tết, vừa 6 giờ sáng, tôi lái xe lên Hạnh Thông Tây ....từ đó tôi bị kẹt luôn với chiến sự Tết Mậu Thân ở vùng nầy măi đến ngày mồng 5, chiếm lại xong khu Hạnh Thông Tây tôi mới về nhà ngũ lấy sức lại. Vào được Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp ngay sáng mồng 3 tôi mới biết cả nhà đại tá Tuấn (2 vợ chồng và 3 đứa con) đều chết ngay tại hầm trú ẩn trong căn nhà ông đang ở tại Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp và cả vợ chồng đại tá Huỳnh ngọc Diệp (Thiết Giáp ) bà mẹ và 2 đứa con ông cũng đều bị bắn chết ngay tại căn nhà trong trại gia binh Thiết Giáp . . Chừng đó tôi mới hú hồn v́ nếu đêm đó tôi lên chơi mạc chược với đại tá Tuấn th́ coi như cuộc đời binh nghiệp của tôi được chấm dứt sớm ở đây !

Ngày mồng 8 Tết:

Sáng ngày mồng 8 Tết một chiếc M. 113 đến nhà đón tôi lên Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp. Ở đây tôi nhận được lệnh của thiếu tướng Nguyễn cao Kỳ "phải về gấp Vĩnh Long" v́ ở Thủ Đô đă tam yên rồi. Tôi phải qua trại Phi Long để đợi phương tiện bay về dưới. Trong khi chờ đợi tôi đến "Nhà Vĩnh Biệt" của Không Quân đốt nhang và lạy một hàng 5 chiếc quan tài của gia đ́nh đại tá Tuấn (do người em của anh Tuấn mang về tẩn liệm và së chôn cất sau), trước khi lên một chiếc phi cơ vận tải vừa dứt nhiệm vụ "thả trái sáng" trong đêm.

Tôi là hành khách duy nhất và bất đắc dĩ của chiếc vận tải cơ C.47 nầy, trên đường về Miền Tây. Quan sát t́nh h́nh quốc lộ 4 tôi thấy từ Trung Lương xuống bến phà Mỹ Thuận có một số cầu bị sập, nhất là cầu An Hữu bị sập cả 2 nhịp, lưu thông bị bế tắt. Đến phi trường Vĩnh Long phi cơ không đáp xuống được v́ phi đạo và một số lô cốt và cơ sở đă bị địch chiếm. Phi cơ phải bay qua Cần Thơ . Ngay tại phi trường tôi gặp Thiếu tướng Trần văn Minh tại Bộ chỉ huy hành quân, và ông cho trực thăng chỉ huy của ông đưa tôi về Vĩnh Long . Đến địa phận Vĩnh Long, trực thăng liên lạc được với tiểu khu và trực thăng được lệnh đáp ngay bờ sông trước tiểu khu , (và phải bay lên ngay thật nhanh, vừa đủ thời gian cho tôi nhảy xuống khỏi trực thăng), v́ khắp nơi đều có địch. Tôi vừa nhảy ra khỏi trực thăng là cúi xuống chạy thẳng một mạch vào ngay tiểu khu, dưới lằn đạn AK và súng máy từ trên lầu chuông của nhà thờ Nguyễn trường Tộ bắn xuống, may mà không sao cả.(cách tiểu khu chỉ có một con đường và một bức tường). Tôi gặp anh Trần bá Di, Tham mưu trưởng sư đoàn đang lo hành quân giải tơa cho tỉnh Vĩnh Long . Anh đă xuống tiểu khu cả tuần lễ nay, khan cả tiếng, nói thều thào không ra tiếng nữa, xem chừng như anh đă quá mệt mỏi trong những ngày qua . Tôi së thay thế anh để anh về nghĩ ngơi kể từ giờ nầy.

Tôi bắt đầu hành quân giải tơa từ thành phố ra phi trường và suốt gần 3 tháng, chiếm lại quận Chợ Lách và toàn bộ các xă đă mất trong Tết Mậu Thân, trừ xă Hựu Thành và Khu trù mật Cái Sơn đă mấy năm nay không vào được ..

B́nh tỉnh rồi toi mới nhận thấy những lời mà Người đă nói với tôi trước đây về Ngài Phan thanh Giăn đă ứng hiện quá rơ qua 2 sự việc sau đây :

1.- Ngay trước ṭa hành chánh tỉnh trên con đường chính dẫn xuống chợ, có một tượng bán thân của Ngài Phan thanh Giăn bằng đồng (bộng ruột).. Tôi đến tận nơi quan sát th́ thấy bức tượng lảnh một viên đạn suốt từ ngực ra đến sau lưng , và anh em Địa Phương Quân cho biết từ ngày mồng 2 Tết đến nay Việt Cộng chỉ tiến đến ngang bệnh viện rồi ngừng tại đó chớ không đột nhập bệnh viện mà cũng không tiến đến ṭa hành chánh hay đến chợ được. Sau đó tôi đă đưa tượng bán thân của Ngài vào thờ ở Miểu Quốc Công ngay tại tỉnh lỵ.

2.- Suốt gần một tháng từ khi tôi về đến tiểu khu, gần như đêm nào Việt Cộng cũng có pháo kích vào chợ và vào dinh tỉnh trưởng. Nhưng tất cả đều rơi và nỗ trên sông, tuyệt đối không gây được một thiệt hại vật chất nào trên bờ hay trên phố chợ..

Lúc vui miệng tôi có nói cho đại úy Quí thuộc Pḥng 2 sư đoàn 9 nghe về hai sự kiện nầy kể cả những lời mà Người đă nói với tôi tại Châu Đốc. Ngờ đâu đại úy Quí cũng cũng là một tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo và cũng đă gặp và biết Người (qua Trung tá Trọng), nên nhờ đó lần hồi tôi mới được đại úy Quí cho biết "Đại Bạch Hổ" chính là Ngài Tả Quân Lê văn Duyệt và "Tiểu Bạch Hổ" là Ngài Lê văn Khôi. (Thật đúng như lời Người đă nói với tôi : "đến một thời điểm nào đó th́ tôi së nhận ra ngay" là "Ta cũng ở gần nhà con đó ")

Tháng 6 năm 1968

Tôi đang bay trên vùng Trà Ôn trong một cuộc hành quân, th́ được Trung Tâm Hành Quân báo cáo :

- Có hai ông già đi trên một chiếc ghe "cà dom" ghé ngay cầu tàu của tỉnh nói đến thăm Đông Phương.

Tôi biết ngay là Người rồi nên trả lời ngay :

- Đông Phương đây, cho người dẫn quư vị đó lên nằm nghĩ ở pḥng Phật của tôi trên lầu , tôi së về ngay."

Tôi bay về và lên gặp Người ngay. Thấy Người có vẽ vui, tôi vái chào Người và nói:
- Dạ, có ǵ mà Ông đến ngay đây vậy ?

- Không có ǵ đâu, tại hai thằng Tư và thằng Năm nầy, Ta đă nói ở đây yên rồi mà tụi nó không tin Ta, nhất là thằng Tư nó muốn xem lại bộ mặt tỉnh Vĩnh Long của nó sau biến cố Mậu Thân, nên sẳn ta đi chơi quanh đây nên mới ghé lại cho tụi nó gặp con, và cho thằng Tư thăm Vĩnh Long luôn.... ".

- Con đă đưa tượng bán thân của Ngài Phan thanh Giăn vào thờ ở Miểu Quốc Công rồi...

- Nó lănh thế cho dân ở đây một viên đạn đó .

- Dạ thưa con biết .

Ngồi chơi một lúc, dùng cơm xong, Người từ giả tôi và xuống ghe ra đi vào khoản xế chiều.....
..................

Rồi từ đó hằng năm lúc nào rảnh rỗi là tôi lên Châu Đốc thăm Người.

Tháng 5 năm 1972

Lần nầy, tôi muốn lên thăm Người trước khi tôi rời khỏi Tỉnh, về lại binh chủng Thiết Giáp.

- Thưa Ông (tôi bắt chước hai ông già gọi Người là Ông), tôi sắp rời khỏi tỉnh rồi, chắc tháng sau, sau khi Vĩnh Long làm lễ khánh thành "Tháp Xá Lợi Miền Tây". Tôi thấy dân chúng ở đây cũng có tâm đạo lắm nên dù đi khỏi đây con cũng thấy mến họ lắm .

Người hiểu ư của tôi ngay, Người nói:

- Không sao đâu, đă có thằng Giăn nó lo !

Ăn cơm xong với Người, lúc tôi sửa soạn ra về Người nói :

- Ta muốn con đem vợ con của con lên đây ở với Ta, có mắm ăn mắm có muối ăn muối, không đói đâu. C̣n con th́ cứ phải ở lại Sài G̣n ...

- Mấy đứa con của con c̣n đi học, lên đây ở với Ông rối làm sao tụi nó đi học được đây ?

- Sao lại không được ? mấy đứa nó së học hành tới nơi tới chốn hết, thành tài hết đó nghen !

- Dạ để về con tính lại...

Trên đường về tôi suy nghĩ hoài về những lời dạy của Người sau bữa cơm trưa. Tôi nghĩ quá gần : làm sao cho vợ con ḿnh xuống Châu Đốc được, trong lúc ḿnh đang về lại Sài G̣n? Nhà đâu mà ở, trường đâu mà học ? Thôi th́ ta nghe vậy hay vậy, làm sao được ?

1974

Đến năm 1974 tôi lại bay xuống Châu đốc và sang thăm Người . Lần nầy Người tỏ vẽ không bằng ḷng:

- Ta đă bảo con đưa hết vợ con xuống đây, c̣n con th́ phải ở lại Sài G̣n . Mà cho tới giờ nầy con c̣n chưa chịu nghe lời Ta."

Tôi chỉ c̣n nước Dạ Dạ mà thôi, không nói ǵ được hết...

Cơm nước xong tôi xin phép Người ra về, Người vẫn c̣n dặn vói thêm y như vậy một lần nữa.

1975

Rồi từ đó tôi không c̣n có dịp lên Châu Đốc nữa... và không c̣n được gặp Người nữa... cho đến tháng 5 năm 1975, có lần lang thang đi ngang Lăng Ông Bà Chiểu, tôi bỗng giựt ḿnh, sực nhớ tới lời của Người đă mấy lần căn dặn tôi : "con phải ở lại Sài G̣n , đưa vợ con về Châu Đốc ở ...." Như thế là Người dạy tôi quá rơ ràng mà tôi ngu quá không chịu hiểu : tức là: "vợ con tôi phải rời khỏi Sài G̣n , c̣n tôi th́ phải chịu ở lại Sài G̣n" . Đúng quá rồi ! vợ con ḿnh đă được đi qua Mỹ rồi, c̣n ḿnh th́ "bị Người bắt ḿnh phải lái xe vào ngũ ngon lành ở Bộ Chỉ Huy Pháo Binh ngày 29 tháng 4" nên phải bị kẹt ở lại đây thôi. Đúng là "định mệnh đă được an bài" một câu mà Người vẫn bảo "ḿnh phải nhớ nằm ḷng" . Từ hôm đó dù tôi có ư trách Người sao quá úp mở kín đáo, nhưng tôi đă có phần nào "an Tâm" v́ đă "an phận" rồi , không c̣n lo lắng ǵ về tương lai của ḿnh nữa ! Số mạng đă được an bài !

Tháng 8 năm 1987

Khi được ra khỏi tù (8/1987), tôi lật đật lên ngay Châu Đốc để t́m lại Người. Nhưng vô ích, v́ không c̣n một chút dấu vết nào của căn nhà bên kia sông nữa ! Tôi lên núi Thất Sơn, được một người đang ở ngay nền chùa Cao Đài cũ trên núi, cho người đưa tôi lên lễ "Vồ Chư Thần" ở trên Núi ông Cấm ... Dịp nầy tôi có làm lễ tạ ơn chư Thần, và âm thầm tạ ơn Người nữa .

Về đến Sài G̣n tôi đến Lăng Ông Bà Chiểu đảnh lễ Người trong đền thờ xong tôi ra lễ ở Mộ Người. Chừng đó tôi mới vỡ lẻ ra, v́ thấy được hai con cọp bằng xi măng sơn trắng nằm hai bên mộ. Có lẻ v́ thế mà Người dùng danh hiệu "Đại Bạch Hổ" và "Tiểu Bạch Hổ" là danh xưng của Ngài Lê văn Khôi .

1998

Tôi xin kết thúc câu chuyện có vẽ "hoang đường" nầy bằng một đoạn c̣n "rất hoang đường" hơn nữa để xin cầu nguyện cho Hồn Thiêng Sông Núi sớm giúp cho dân tộc Việt Nam vĩnh viễn dứt hết nghiệp đọa đày và chóng thoát khỏi ách độc tài cộng sản ...

Cho đến ngày tôi rời khỏi Việt Nam (5/1992) tôi không c̣n đến viếng lăng của Người được nữa, nhưng Người cũng vẫn c̣n gián tiếp cho tôi biết là Người vẫn c̣n giúp đệ tử của Người.....

Số là qua đến Hoa Kỳ từ năm 1994 tôi vẫn cho người về Việt Nam để giúp tôi vài công việc. Người nầy đến năm 1998 mới cho tôi biết là "anh ta được sai đi làm những công tác liên quan đến Tâm Linh và Đạo Giáo" bằng những mệnh lệnh được "truyền âm trực tiếp vào tai anh, những mệnh lệnh tuy ngắn gọn nhưng rất rơ ràng". Lệnh được truyền vào tai anh, ấn định từ ngày rời khỏi Hoa Kỳ đến từng chặn lộ tŕnh từ Sài G̣n phải đi khắp các nẽo đường của đất nước, ngày nào phải đi đâu, ngừng xe ở đâu và làm ǵ .. v.v.. cho tới ngày rời Việt Nam về lại Hoa Kỳ .

Công tác hoàn tất vào cuối năm 1998 và câu anh ta được nghe lần cuối cùng trước khi về Mỹ là :

- " về báo cho thằng S. là bàn cờ đă gài xong, sấp đến hồi kết thúc, chỉ chờ nước chiếu bí nữa mà thôi "

Anh bạn tôi cũng lắc léo hỏi lại

- " thằng S là ai ?"

th́ được một câu tră lời nhẹ nhàng nhưng âm thanh nghe muốn bể cả lổ tai :

- "là cái thằng đă sai mầy đi về Việt Nam đó !"

Con xin cúi đầu đảnh lể Thầy và xin kính cẩn tạ ơn Thầy....

Anh bạn nói trên của tôi hiện đang ở một thành phố lớn ở Hoa Kỳ và hai vợ chồng anh ta đă ăn chay trường từ mấy năm nay, và trong nhà anh, ngoài bàn thờ Phật Thích Ca ra, anh c̣n dành một pḥng riêng rất tôn nghiêm thờ các vị "cựu thần" như Đức Thánh Trần hưng Đạo, các Ngài Tả quân Lê văn Duyệt, Phan thanh Giăn , Nguyễn trung Trực .." hương đăng trà quả, cúng lạy mỗi đêm... đề cầu nguyện cho Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam sớm được hưởng cảnh thanh b́nh trong Tự Do và Dân Chủ thật sự.......

Dương hiếu Nghĩa.
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Reply
Page 4 of 4 « First 23 4

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.13717 seconds with 14 queries