News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 511   -   Số người đă xem (Viewers) : 54400
 
Thread Tools
Old 11-03-2018   #1
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default Trang của lính




MỤC LỤC

A
  1. Alain Delai - Viết theo Đỗ Duy Ngọc
  2. An Lộc chiến trường đi không hẹn- Hổ Xám Phạm Châu Tài
  3. Anh Về Từ Thung Lũng Tử Thần Ashau - Đinh Văn Tiến Hùng
  4. Âm Thoại Viên Theo Chân Các Đại Bàng

B
  1. Ba trái thúi -Trần Ngọc Toàn
  2. Bài Viết Về Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 Với HQ16 - Đặng Quốc Tuấn
  3. Bán tiểu đội Biệt Kích Dù và trận đánh chớp nhoáng sau lệnh đầu hàng 30.04
  4. Báo Mộng Chương Ngô
  5. Bay Cứu Đồng Đội Ở Hạ Lào - Cựu Cơ Phi T/T Thông
  6. Bay Trên Lửa Đạn - Kiều Mỹ Duyên
  7. Bay trong lửa đạn - KingBeeMan & Lăng Tử
  8. Bẫy và Rọ - Trận Tái Chiếm Quảng Trị - Trần Trung Chính
  9. Bên Những Bờ Rừng - Phan Minh
  10. Biệt Đội Thiên Nga, Nữ Chiến Sĩ T́nh Báo- Tuyết Mai
  11. Biệt Hải trên vùng biển băo tố - Phạm Phong Dinh
  12. Bí mật của một câu kinh Phật - Phạm Thành Châu
  13. Bị Gạt - Trương Văn Út
  14. Binh Chủng Truyền Tin
  15. Bộ chiêu hồi
  16. Bông Hồng Mùa Xuân - Lư Thụy Ư
  17. Buồn vương màu áo trận ! - Đồ Sơn
  18. Buổi chào cờ không có lá Quốc Kỳ trước một cuộc hành quyết - Bao Chau Kelley
  19. bài thơ ngắn đầy ư nghĩa.
  20. Bài Viết Về Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 Với HQ16
  21. Bức Chân Dung và Ngôi Mộ Buồn
  22. Bè da cu du ca



C
  1. Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù
  2. Chuyện đầu hàng của một Trung Đoàn VNCH Pháo thủ thành Carol
  3. Cầu Hiền Lương và hai bờ chiến tuyến
  4. Cổ Thành Quảng Trị : Bức Tường Thành Oan Trái
  5. Cây Cầu Biên Giới Norungi Và Đại Lộ Kinh Hoàng Quảng Trị - Mường Giang
  6. Cuộc rút quân tại Vùng IV Duyên Hải
  7. Chuyến Ra Khơi Bi Hùng
  8. Cao Nguyên: Sương Mù Hay Khói Súng?
  9. Chiếc Bánh Bột Luộc Mọt Mè Và Thau Nước Mắt Lóng lánh
  10. Chiếc Xe Cứu Mạng
  11. Chuyện Kể Thiếu Úy 9 Ngày
  12. CHUYỆN T̀NH MỘT SĨ QUAN TQLC VÀ NGƯỜI NỮ CHIẾN BINH VC
  13. CUỘC VƯỢT THOÁT KỲ DIỆU
  14. Chờ tôi với
  15. Chuyện Thật Giữa Hai Người Phi Công (A-37) VNCH và Phi Công (Mig -19) Bắc Việt 1975 phằn 1
  16. Chuyện thật giữa hai người phi công (A-37) VNCH và phi công (Mig -19) Bắc Việt sau năm 1975 phần 2
  17. Chuyện thật giữa hai người phi công (A-37) VNCH và phi công (Mig -19) Bắc Việt sau năm 1975 phần 3
  18. Câu chuyện từ một bộ quân phục
  19. Câu Chuyện Chiếc Mũ Xanh
  20. CHUẨN TƯỚNG TRẦN QUANG KHÔI : 5 NGÀY CUỐI CÙNG CỦA CUỘC CHIẾN TRANH VIỆT NAM
  21. Con Trâu Đâu Có Cải Tạo
  22. Cuộc sống của người lính chiến Địa Phương Quân và Nghĩa Quân
  23. CHARLIE NGÀY ẤY VÀ CHARLIE BÂY GIỜ
  24. CHẾT TẬP-THỂ TRONG TÙ CẢI-TẠO
  25. Chuyện Buồn CHƯA ĐOẠN KẾT
  26. Cau chuyện thương tâm
  27. Cây Mai Rừng Của Người Lính Trận
  28. Cố Hải Quân Thiếu Tá Lê Anh Tuấn
  29. Cảnh Sát Dă Chiến VNCH
  30. Cấp Bậc trong QLVNCH
  31. CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ TRONG MÙA HÈ ĐỎ LỬA VỚI PHI ĐOÀN KHU TRỤC 518
  32. Chiếc xích lô chở mùa xuân
  33. Chiến Đĩnh Alpha Trên Sông Vàm Cỏ Đông
  34. Cố Chuẩn tướng Trương Hữu Đức
  35. Cuộc rút quân tại Vùng IV Duyên Hải
  36. Chuyện những con tàu : Trợ chiến hạm
  37. Chuyến xe tang về quê chồng
  38. Ca sĩ rừng xanh và người Tù Binh
  39. Các Hung Thần Trại Giam
  40. Chiến Trường B́nh Định và Mănh Sư Nguyễn Mạnh Tường
  41. Chuyện một người chiến binh trong cuộc chiến Bắc Nam: Thiếu Tá Nguyễn Văn Sơn









D
  1. Di Tản Chiến Thuật
  2. Dục Mỹ, ḷ luyện thép
  3. Dưới cờ phi luật tân,các chiến hạm vnch..
  4. Dưới Mũi Súng Quân Thù
  5. DINH ĐỘC LẬP Tiếng Súng Cuối Cùng


Đ
  1. Đoàn Khánh Ḥa 13
  2. Đôi Mắt Người Bị Xử Bắn Trong Rặng B́nh Bát
  3. ĐOẠN KẾT BI THẢM CỦA VỊ CỰU BỘ TRƯỞNG GIÁO DỤC ...
  4. Đêm bên bờ sông Ba
  5. Điệp Viên CNK/X6
  6. Đêm Giáng Sinh nổi dậy ở trại Suối Máu
  7. Đơn vị không có Binh nh́
  8. Đụng Độ Sinh Tử Giữa Tay Bắn Tỉa Mỹ & Nữ Xạ Thủ VC
  9. Đi Viếng Tro Cốt Tướng Nguyễn Khoa Nam
  10. Đôi mắt phượng
  11. Đưa anh về nhà



E
G
  1. GIÁNG SINH TRONG SINH HOẠT QLVNCH
  2. GIÀY SAUT TRONG TỬ ĐỊA
  3. Giao thừa ở Suối Máu


H
  1. H34 Trên Đồi 31
  2. Hăy Thắp Cho Anh Một Ngọn Đèn
  3. Hải Vận Hạm Lam-Giang, HQ 402 - Một Huyền Thoại
  4. HAI CHUYỆN NGẮN HAY VÔ CÙNG
  5. Hành Quân Lam Sơn 719 - Nguồn gốc và khuyết điểm
  6. Hồi Tưởng Về Một Trận Đánh Của Tiểu Đoàn 7 Dù
  7. Huynh Đệ Chi Binh là ǵ đó anh hai ...là ...
  8. Hoa vàng rừng Minh Long
  9. Hồi Ức Của Tướng Lê Quang Lưỡng

I
K
  1. Khóc Bạn
  2. KBC CỦA QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG H̉A.

L
  1. Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân với Trận Chiến An Lộc & B́nh Long
  2. LỜI THỀ bên bờ sông Mỹ Chánh
  3. LỰC LƯỢNG ĐẶC NHIỆM 99 và Đôi Lời Tâm sự của HQ Đại Tá Lê Hữu Dơng

M
  1. MỘT TRẬN CHIẾN 44 NĂM VỀ TRƯỚC
  2. Mánh Mung
  3. Mùa Xuân cho những người lính cũ: ‘Anh không chết đâu Anh ....


N
  1. NIỀM HĂNH DIỆN VÀ TỰ HÀO
  2. Nhan Sắc Cư Tang
  3. Người Thiếu Phụ Trong Mưa Phùn
    [*}năm mươi năm ( 55 năm rồi mới gặp
  4. Nữ Quân Nhân QLVNCH
  5. Người Thua Vỹ Đại.
  6. Người Góa Phụ Giờ Thứ 25
  7. Nhớ đến những người cầm súng;
  8. NGƯỜI QUÂN CẢNH CUỐI CÙNG CHẾT TẠI BỘ TỔNG THAM MƯU
  9. Những Điệp Khúc C̣n Dang Dở….
  10. Nguyễn Văn Đông & Một Thoáng Xuân Phai
  11. Ngày về
  12. Người Cận Vệ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vượt ngục tù CSVN
  13. NGƯỜI BẠN TÙ LƯ TỐNG.
  14. Người Lính Miền Nam
  15. Nhạc Sĩ Dzũng Chinh, Tác Giả “Những Đồi Hoa Sim”, Chết Trên Đồi Hoa Sim
  16. "Người Lính"
  17. Người T́nh Muôn Thuở của Lính.


O
  1. Ông Thần TQLC
  2. Ông lăo bán kem


P
  1. Phi vụ cứu người Chi khu Gia-Vực
  2. Phi-Vụ Ngược Ḍng thời-Gian...
  3. [UTL="https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1202507&page=44"]Ponchos Buồn [/URL]


Q
R
  1. Rồi Cũng Qua Đi


S
  1. Saigon 30-4-1975 – Trung tá Nguyễn Văn Long tự sát trước tượng đài
  2. sau cuộc chiến ...
  3. Sự Trả Thù Đê Hèn Và Dă Man


T
  1. Trận M'Drack của Lữ Đoàn 3 Dù
  2. Tử Thần Trong Cụm Lục B́nh
  3. Tam tinh 1
  4. Tâm t́nh 2
  5. Tâm t́nh 3
  6. Tâm t́nh 4
  7. Trên Vùng Trời TRỊ THIÊN
  8. TĐ1 TQLC – Cuộc đổ bộ trong ḷng địch
  9. TRƯỜNG THIẾU SINH QUÂN VŨNG TÀU - QLVNCH
  10. Trung Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?
  11. Trời Mưa Nhớ Bạn
  12. T́nh bạn và đời lính
  13. TƯỜNG-THUẬT TRẬN HẢI-CHIẾN LỊCH-SỬ HOÀNG-SA
  14. TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ VỀ VIỆC SƯ ĐOÀN 3 BỘ BINH
  15. Thêm một câu chuyện về Thiếu Sinh Quân VNCH Vũng Tàu
  16. TĐ3 PB - Trước khi ngưng bắn
  17. Tháng ba định mệnh
  18. Trung Tá Phạm Phan Lang: Một Phụ Nữ Việt Nam Đáng Biết



V
  1. Vết thương 43 năm
  2. Vietnam war
  3. Viên Đạn Cuối Cùng


X
  1. Xuân đoàn tụ
  2. Xuân Lộc 1975



PHẦN PHỤ LỤC THƠ CHO LÍNH
  1. HL cảm tác bài của bác nên viết vài câu thơ
  2. trích từ túy hà trong một thời lính lác
  3. thơ
  4. NGƯỜI LÍNH VNCH ... TÔI NỢ ANH
  5. qua cầu cỏ may
  6. thêm bài thơ KBC4100 dành cho các CSVSQ/TBB/Thù Đức
  7. Để trả lời một câu hỏi
    Thơ Linh Phương
  8. Bông Hồng Mùa Xuân - Lư Thụy Ư
  9. Cảm tác bài thơ ngắn
  10. Thức dậy đi em
  11. Lá Thơ Pleime
  12. Kỷ vật
  13. NHỚ NHAU HOÀI - 44 NĂM QUỐC HẬN -Tháng Tư Đen 2019
  14. Người t́nh không chân dung
  15. Tấm thẻ bài nhạc và lời của nhạc sĩ Huyền Anh .
  16. Nhạc âm thanh không hay ,h́nh chụp không đẹp nhưng....



Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	icon_vnch-flag_vn3.jpg
Views:	0
Size:	50.2 KB
ID:	1296223  

Last edited by hoanglan22; 03-11-2019 at 14:03.
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 8 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #2
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

Lời ngơ ư đầu đề trong trang của lính
Tôi HL mở trang này không có mục đích tuyên truyền đả kích một cá nhân hay một đoàn thể nào chỉ là vinh danh các chiến sĩ QLVNCH nói chung và các bạn hữu của tôi đă từng cầm súng nói riêng chiến đấu cho quê hương VN . Các bạn già của tôi ở đây dù quen hay không quen vẫn là những người cùng sát vai chiến đấu với lập trường chống cộng và để nhớ lại những chiến tích của chúng ḿnh qua từng đơn vị đă tham gia . Nhất là để nhớ thương những chiến hữu TPB đă hy sinh một phần thân thể cho Tổ Quốc . HL tôi lúc nào cũng ghi nhớ , gần chục năm nay tôi vẫn thường giúp đỡ những anh em về vật chất trong những cảnh nghèo khó , nhưng tinh thần của các Anh em chúng ḿnh đều có tâm niệm là người VN cùng chung ḍng máu nhưng không chung TỔ QUỐC với bè lũ CS
Riêng đối với các bạn trẻ chưa từng cầm súng chiến đấu th́ nên noi gương những bậc cha anh của ḿnh giữ vững lập trường chống cộng , việc này đ̣i hỏi ở thế hệ các cháu đừng quên những ǵ về quê hương bọn CS đă và đang làm .

Thân chào
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 10 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #3
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

Trận M'Drack của Lữ Đoàn 3 Dù

Bùi Anh Trinh

I. Trận M'Drack của Lữ Đoàn 3 Dù - 5 Ngày Đầu

T́nh h́nh trước khi nổ ra trận M’Drack
Theo hồi kư của Tướng CSVN Đặng Vũ Hiệp, Chính Ủy mặt trận Tây Nguyên, th́ quân CSVN bắt đầu tấn công Ban Mê Thuột với 4 sư đoàn Bộ binh, gồm có:

- Sư đoàn 320 CSVN làm chốt chận giữa Pleiku và BMT. Tuy nhiên thực lực của Sư đoàn này chỉ có Trung đoàn 9 là c̣n nguyên vẹn, c̣n Trung đoàn 48 và Trung đoàn 64 bị thiệt hại nặng sau trận tấn công Căn cứ Pleime vào tháng 8 năm 1974.

*(Sư đoàn 320 CSVN được tướng Văn Tiến Dũng giao đánh chiếm chi khu Thuần Mẫn vào ngày 8-3-1975, làm chốt chận giữa Pleiku và BMT. Nhưng sư trưởng là Kim Tuấn “mánh” bằng cách đóng quân xa Quốc lộ 5 cây số cho nên chiều ngày 9-3 Liên đoàn 21 BĐQ từ Pleiku về Buôn Hô để tăng cường cho BMT mà quân của Kim Tuấn không chận đánh.

Thậm chí đoàn quân di tản từ Pleiku đi Phú Bổn ngang qua khu vực của sư đoàn 320 CSVN mà Kim Tuấn cũng không hay biết do v́ “trốn quá kỹ”. Chính v́ việc này mà Đại tá Kim Tuấn vẫn phải mang lon Đại tá cho tới ngày về hưu).

- Sư đoàn 10 CSVN với lực lượng c̣n nguyên vẹn nhưng Trung đoàn 66 và Trung đoàn 28 bị tổn thất khá nặng khi tấn công Căn cứ Núi Lửa và BCH/Chi khu Đức Lập vào ngày 9-3-1975. Riêng Trung đoàn 24 được giao nhiệm vụ hỗ trợ cho Sư đoàn 316 CSVN đánh vào trung tâm BMT.

Sư đoàn 316 CSVN được giao nhiệm vụ làm nổ lực chính tấn công vào thị xă BMT.
*(Sở dĩ tướng Hoàng Minh Thảo giao cho Sư đoàn 316 CSVN làm nổ lực chính v́ là sư đoàn tân tuyển, ḅn vét thanh niên Nghệ An ở hạng tuổi 16 , chưa đụng trận lần nào cho nên không biết sợ chết là ǵ. C̣n nếu giao cho các sư đoàn 10 hay 320 th́ họ thừa kinh nghiệm đánh trận bằng “mánh”; nghĩa là vẫn báo cáo về phía sau giống như họ đang tấn công vũ băo nhưng thực ra họ chỉ tấn công vào những chỗ không có địch; c̣n chỗ nào có địch th́ họ né đi, vờ như đi lạc. Trong khi Trung đoàn bộ và Sư đoàn bộ ở đằng sau xa, ngoài tầm pháo binh và phi cơ).

- Trung đoàn biệt lập 95 B (Thuộc sư đoàn 325 B) cũng là trung đoàn tân tuyển từ Thanh Hóa, cũng ở hạng tuổi 16; được giao nhiệm vụ hỗ trợ cho SĐ 316 CSVN đánh vào BMT.

Trung đoàn 95 A biệt lập được giao nhiệm vụ làm chốt chận trên QL.19, giữa Pleiku và Quy Nhơn.

Trung đoàn 25 biệt lập được giao nhiệm vụ làm chốt chận trên QL.21, giữa BMT và Nha Trang.

*(Đây là trung đoàn chủ lực miền của Mặt trận Tây Nguyên của CSVN, đa số là người Miền Núi, có nhiều kinh nghiệm chiến trường tại khu vực Quốc Lộ 21. Nhưng cũng như sư đoàn 10 và 320, hễ khi nào thấy “khó ăn” th́ họ biến mất vào núi rừng. Cho nên tốt nhất là cho họ làm chốt chận, nằm chết dí ở một vị trí cố định).

Rốt cuộc sau 5 ngày chiến đấu tại mặt trận BMT th́ sư đoàn 316 CSVN bị Pháo Binh VNCH tiêu diệt tại Phi trường Phụng Dực. Và sau 5 ngày chiến đấu tại mặt trận Khánh Dương th́ Trung đoàn 25/ CSVN và Trung đoàn 95 B/CSVN bị pháo binh và phi cơ VNCH tiêu diệt.



Cho nên sau khi chiếm được quân Khánh Dương vào ngày 22-3-1975 th́ thực lực của quân CSVN chỉ c̣n Sư đoàn 10 CSVN là c̣n khả năng tiếp tục chiến đấu. Trong khi đó ngày 20-3-1975 Lữ đoàn 3 Dù của VNCH đă khóa đèo M’Drack với 3 tiểu đoàn Bộ Binh và 1 tiểu đoàn Pháo Binh.

Diễn tiến trận đánh
Năm 1975, ngày 23-3, hồi kư của tướng CSVN Đặng Vũ Hiệp ghi lại: “Đại đội 5 của Tiểu đoàn 8 do chính trị viên Lê Hải Triều chỉ huy được tăng cường một trung đội ĐKZ 82 ly, 1 trung đội vận tải 1 tổ thông tin 2W được lệnh của Sư đoàn trưởng ( Sư đoàn 10 CSVN ): “hành quân trên đường 21, gặp địch đâu đánh đó” ( trang 437 ).

*(Chính trị viên đại đội mà chỉ huy đại đội th́ có nghĩa là Đại đội trưởng không c̣n. Và Tư lệnh sư đoàn mà ra lệnh cho đại đội trưởng th́ có nghĩa là Tiểu đoàn trưởng và Trung đoàn trưởng cũng không c̣n.

Ông Tư lệnh sư đoàn mà lại ra một cái lệnh “gặp đâu đánh đó” th́ ông ta không phải là sĩ quan hay tướng, mà là một ông đội trưởng du kích….Sự thực muốn ra một cái lệnh hành quân th́ trước tiên phải biết t́nh h́nh địch và ta như thế nào; rồi sau đó phải cho thám báo hay trinh sát đi dọ lại… Đằng này chỉ biết xuỵt chó vô gai, bảo con người ta cứ tiến tới trước, hễ địch đă bỏ đi th́ có nghĩa là ông Tư lệnh Sư đoàn đánh thắng, c̣n lỡ như gặp địch nó bắn cho chết thẳng cẳng th́ ông Tư lệnh quay ra t́m súi đứa khác).

Tướng Hiệp viết tiếp: "Khi đại đội này vừa đến chân đèo, địch phát hiện được, chúng dùng súng 12,8 ly trên xe M.113 bắn xối xả vào đội h́nh; đồng thời địch cho máy bay đến ném bom….Chỉ huy đại đội 5 b́nh tỉnh cho bộ đội lợi dụng con suối nhỏ chạy dọc theo đường 21 trụ lại chuẩn bị đánh chiếm đèo".

*(Bất ngờ bị súng đại liên trên xe tăng bắn như mưa, lại thêm máy bay thả bom; mà lại b́nh tỉnh trụ lại để chiếm đèo th́ quả là điên mất rồi. Địch trên đèo là 1 Lữ đoàn, khoảng 2.000 người, th́ 1 đại đội, khoảng 100 người, lấy tư cách ǵ để chiếm đèo? Trong khi đúng sách vở th́ quân tấn công bắt buộc phải gấp 3 quân pḥng thủ).

Lại viết tiếp: "Lúc này… ta phát hiện địch đă chiếm đèo Ma Đrắc (bây giờ mới biết!), liền xin pháo binh bắn chi viện cho Đại đội 5. Ba loạt đạn đầu rơi trúng khu vực đỉnh đèo. Đến loạt đạn thứ tư, 2 quả đạn 155 ly rơi trúng đội h́nh Đại đội 5 làm cho 19 cán bộ, chiến sĩ hy sinh, hơn 20 đồng chí khác bị thương, gây tổn thất nghiêm trọng cho đơn vị này".

* Chú giải: Chi tiết 2 trái đạn 155 ly khiến cho các nhà quân sự học chú ư : Quân đội CSVN không có súng 155 ly và không biết sử dụng súng 155 ly của VNCH. Trong trang sau đó Tướng Hiệp cho biết kể từ lúc này quân CSVN dùng súng 155 ly tịch thu được tại BMT. Và đạn sử dụng cho súng 155 ly là đạn tịch thu tại kho đạn Mai Hắc Đế, BMT.

Sở dĩ phải dùng súng 155 ly của VNCH v́ theo hồi kư của tướng Doăn Tế, chỉ huy trưởng Pháo binh CSVN tại Tây Nguyên, th́ trong trận Ban Mê Thuột và trận Khánh Dương 2 trung đoàn pháo chiến dịch (130 ly và 122 ly) đă bắn hết số đạn 11 ngàn viên mà quân CSVN tại Tây Nguyên đang có.

Người ta ngạc nhiên là ngoài 4 khẩu 105 ly tại Phước Long bị lọt vào tay CSVN do bị phản bội, c̣n lại tất cả các khẩu pháo khác đều bị hủy bằng lựu đạn lân tinh trước khi rút lui. Ở đâu ra các khẩu 155 ly này? Rà lại chiến sự BMT trước đó th́ chỉ có 2 khẩu 155 ly của Tiểu đoàn 230 Pháo Binh nằm tại Phi trường Phụng Dực, nhưng Trung úy Pháo Binh Phạm Ngọc Phụng xác nhận 2 khẩu 155 ly này đă được phá hủy cùng với 4 khẩu 105 ly trong ngày 15-3-1975.



Ngoài ra c̣n có 2 khẩu 155 ly thuộc Tiểu đoàn 63 Pháo Binh diện địa đặt tại BCH Chi khu Khánh Dương nhưng hai khẩu này đă được kéo về đèo M’Drack lúc 10 giờ sáng ngày 22-3-1975. Vậy chỉ c̣n lại hai khẩu 155 ly duy nhất tại BCH Chi Khu Phước An, cũng thuộc Tiểu đoàn 63 Pháo binh diện địa. Có lẽ hai khẩu 155 ly này không được phá hủy khi Phước An tan hàng vào chiều ngày 17-3-1975. Súng không bị phá hủy chứng tỏ sĩ quan Trung đội Trưởng hoặc Hạ sĩ Quan Khẩu trưởng bị khống chế bất ngờ.

Tướng Hiệp ghi nhận có tất cả 4 loạt đạn nhưng 3 loạt đạn đầu rơi trên đỉnh đèo, c̣n loạt đạn thứ 4 lại trúng ngay vào quân CSVN, và mỗi loạt chỉ có 2 trái; chứng tỏ chỉ có 2 khẩu chứ không hơn. Tới đây th́ vấn đề là ai đă bắn hoặc chỉ cho CSVN cách sử dụng 2 khẩu súng đó ?

Chỉ có sĩ quan trung đội trưởng hoặc hạ sĩ quan khẩu đội trưởng mới có thể lấy yếu tố tác xạ bắn chính xác lên đỉnh đèo ngay loạt đạn đầu. Như vậy loạt đạn thứ 4 là loạt đạn được điều chỉnh lần thứ 3 th́ chắc chắn phải rơi chính xác… nhưng lại là chính xác ngay đội h́nh của quân CSVN (!). Chứng tỏ người lấy yếu tố tác xạ lẫn người quay ṇng súng đều là quân VNCH.

Những xạ thủ VNCH đă bất thần điều chỉnh cho đạn rơi vào quân CSVN thay v́ vào quân VNCH. Trước đó họ bị buộc phải bắn dưới sức ép của những họng súng kê sau ót. Nhưng họ đă quyết định chết chứ không thể nào giết chiến hữu của ḿnh, ngược lại họ đổi mạng họ với 1 đại đội quân CSVN.

Ngày 24-3, lúc 11 giờ sáng, quân Dù tại đỉnh đèo M’Drack phát hiện 5 xe tăng của quân CSVN đang di chuyển từ Khánh Dương đến M’Drack, pháo binh Dù tại giữa đèo bắn chận, phi cơ A.37 bắn hạ 3 chiếc tăng. Đồng thời phi cơ quan sát phát hiện một ổ pḥng không địch bắn lên từ khu vực Rẫy Ông Kỳ, cách M’Drack 20 cây số. Phi cơ A37 lên oanh kích, hạ 2 vị trí pḥng không.

Đây là lần đầu tiên súng cao xạ của CSVN xuất hiện sau trận Ban Mê Thuột từ ngày 10 đến ngày 13-3. Kể từ ngày đó các khẩu pḥng không của CSVN im tiếng, ngoại trừ 1 loạt đạn pḥng không bắn trúng trực thăng chở Tướng Lê Trung Tường vào ngày 16-3. Chứng tỏ quân CSVN cũng không c̣n đạn pḥng không, có lẽ giờ đây đạn pḥng không ở ngoài Bắc mới chuyển đến kịp. So lại với các sách vở của hai bên nói về cuộc di tản 8 ngày trên Liên Tỉnh Lộ 7 th́ quả nhiên không hề có một khẩu pḥng không nào xuất hiện. Quân VNCH hoàn toàn làm chủ trên Liên Tỉnh Lộ 7.

Ngày 25-3, lúc 4 giờ 30 sáng, quân CSVN pháo kích quân Dù tại đầu đèo M’Drack, trận pháo kéo dài khoảng 20 phút.

Lúc 5 giờ sáng, quân bộ binh CSVN tấn công Đại đội 53 Dù tại đầu đèo. Pháo binh Dù bắn yểm trợ quân pḥng thủ . Lúc 6 giờ 15 sáng quân CSVN rút lui, phía Dù có 1 chết, 7 bị thương.



Lúc 7 giờ sáng, xe tăng của quân CSVN bắt đầu tiến tới đầu đèo M’Drack với quân bộ binh theo sau. Hỏa tiễn Tow của quân Dù bắn hạ 2 tăng, đại bác 106 ly không giật của quân Thiết giáp VNCH bắn hạ 1 tăng.

Lúc 8 giờ 30, quân CSVN rút lui, quân Dù đếm được 20 xác, thu 10 vũ khí. Phía Dù có 2 chết 11 bị thương.

Ngày 27-3, lúc 7 giờ sáng, quân CSVN pháo 130 ly vào khu vực đỉnh đèo, làm hư 2 khẩu 105 ly của Pháo Binh Dù. 4 khẩu pháo c̣n lại được lệnh rút về giữa đèo. Phi cơ A37 tấn công pháo binh CSVN tại khu vực phi trường Khánh Dương.

Lúc 5 giờ chiều, 1 phi cơ A.37 bị bắn rơi tại khu vực đầu đèo M’Drack, phi công nhảy dù xuống khu vực kiểm soát của quân Dù.

II. Trận M'Drack của Lữ Đoàn 3 Dù - 5 Ngày Cuối

Ngày 28-3, lúc 3 giờ chiều, Trung Tá Bùi Quyền, Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 5 Dù đang trấn giữ tại đầu đèo M’Drack nhận được lệnh của BCH Lữ đoàn 3 Dù:

(1). Gởi trả chi đoàn Thiết vận xa M113 về BCH/Lữ đoàn 3 Dù. Cắt 1 đại đội Dù đi theo chi đoàn Thiết vận xa. Đại đội Dù và chi đoàn Thiết vận xa sẽ ở lại chặn hậu cho Tiểu đoàn 5 Dù rút trước, sau đó sẽ rút cuối cùng.

(2). Tiểu đoàn 5 Dù t́m cách đoạn chiến và rút về phía sau của Tiểu đoàn 6 Dù ở giữa đèo.

(3). Lữ đoàn 3 Dù sẽ về lập pḥng tuyến mới tại đèo Rù Ŕ, Nha Trang.

Lúc 4 giờ chiều, phi cơ A37 bắn hạ 3 T54 đang di chuyển từ phi trường Khánh Dương xuống M’Drack.

Lúc chiều tối, đại đội 5/8 của Trung đoàn 25 CSVN, quân số c̣n không tới 30 người, phục kích đoàn xe tiếp tế cho quân Dù tại chân đèo M’Drack. Tiểu đoàn 2 Dù tại chân đèo đẩy lui quân tấn công nhưng toàn đoàn xe đă bị tiêu hủy.

*(Ngày 23 Trung đoàn 25 với quân số c̣n lại sau các trận đụng độ liên miên trên Quốc lộ 21 đă luồn rừng xuống giữa đèo và chân đèo mà không qua quân Dù tại M’drack. Sự kiện chận đánh đoàn xe tiếp vận khiến Lữ đoàn Trưởng Lữ đoàn 3 Dù e ngại quân CSVN từ Khánh Dương có thể đi ṿng theo đường rừng để đánh bọc hậu quân Dù).

Lúc sẩm tối, chi đoàn M113 và đại đội trên cùng của Tiểu đoàn 5 Dù rời tuyến để rút xuống phía dưới. Từng chiếc M113 chở theo quân Dù rời tuyến cách khoảng để địch không phát hiện ra âm mưu rút quân. Trước đó họ đă gài ḿn tự động để ngừa địch bám theo.

Lúc 10 giờ đêm, chi đoàn TVX và đại đội Dù vượt qua BCH Tiểu đoàn 5 Dù để xuống giữa đèo th́ toàn bộ Tiểu đoàn 5 Dù rời vị trí để băng rừng xuống chân đèo.

Lúc 10 giờ 30 đêm, băi ḿn tự động trên tuyến đầu đèo phát nổ, chứng tỏ quân CSVN ṃ vào thám sát và đă biết quân Dù đă rút. Cùng lúc đó chi đoàn M.113 bị phục kích khi tới gần vị trí của Tiểu đoàn 6 Dù ở giữa đèo, có 3 M.113 bị bắn cháy. Chi đoàn vẫn tiếp tục chạy băng về phía trước.

Ngày 29-3, lúc 1 giờ 30 khuya, một đại đội của Tiểu đoàn 5 Dù chạm địch cách vị trí 2 chiếc M.113 bị bắn cháy khoảng 800 mét. Khoảng 1 trung đội thương vong, Đại đội Trưởng tử trận; thành phần c̣n lại tạt về BCH Tiểu đoàn.

Lúc 6 giờ sáng, Tiểu đoàn 5 Dù bắt được đường ṃn di chuyển của khoảng 1 Trung đoàn CSVN đi qua trước đó. Tiều đoàn 5 Dù lần theo đường đó xuống chân đèo.

Lúc 10 giờ, theo hồi kư của Tướng CSVN Đặng Vũ Hiệp, quân CSVN mở màn tấn công quân Dù tại M’drack với một trận pháo bằng súng đại bác 155 ly của VNCH tịch thu được tại BMT. Hồi kư Tướng Hiệp:

"Mở đầu cuộc tiến công tiêu diệt Lữ đoàn 3 là trận pháo ác liệt giữa pháo binh ta và pháo binh địch làm rung chuyển cả đoạn đường đèo dài hơn 10 Km. Những khẩu pháo của ta vừa thu được ở Buôn Mê Thuột và những xe đạn pháo từ kho Mai Hắc Đế được chuyển đến đă giáng xuống các trận địa pháo của Lữ đoàn 3 Dù những đ̣n sấm sét…".

Thực ra th́ chỉ có 2 khẩu 155 ly với hằng ngàn quả đạn, nhưng súng 155 ly bắn xa 15 cây số trong khi súng 105 ly của quân Dù chỉ bắn được 10 cây số cho nên Pháo Binh Dù đành chịu trận chứ không phản pháo được.

Lúc 10 giờ 30, phi cơ A.37 thả bom tại khu vực Khánh Dương , nơi đặt súng 155 ly của CSVN.

Lúc 11 giờ 15, Tiểu đoàn 6 Dù báo cáo quân CSVN đă rút lui khỏi khu vực đánh nhau ở giữa đèo, để lại một số xác chết; quân Dù tịch thu được một số vũ khí và bắt sống 4 tù binh thuộc Trung đoàn 25 CSVN. Lúc này Tiểu đoàn 5 Dù đă di chuyển xuống tới chân đèo và chuyển hướng về hướng Nam chứ không đâm ra Quốc Lộ 21.

Ngày 30-3, lúc 6 giờ 30 sáng, quân CSVN pháo kích đủ loại súng lớn, nhỏ vào vị trí của Tiểu đoàn 6 Dù ở giữa đèo và Tiểu đoàn 2 Dù ở chân đèo. Đồng thời xe tăng CSVN từ trên đầu đèo mở đèn pha chạy xuống.

Lúc 7 giờ 20, phi cơ thả bom tấn công đoàn Tăng của CSVN. Lửa cháy lan rộng khắp vùng cỏ tranh ở giữa đèo.

Lúc 9 giờ 30 chiến trường im tiếng súng, các máy truyền tin của BCH Lữ đoàn 3 Dù và các Tiểu đoàn 6, 2 không c̣n hoạt động.

Lúc 11 giờ trưa, Tiểu đoàn 5 Dù di chuyển bằng đường rừng để về quân Diên Khánh của tỉnh Khánh Ḥa. Tiểu đoàn không liên lạc được với BCH Lữ đoàn.

Lúc 10 giờ 20 đêm, Lữ đoàn Trưởng Lữ đoàn 3 Dù là Trung Tá Lê Văn Phát liên lạc với BTL Quân đoàn II để xin yểm trợ. Tướng Phú ra lệnh “ráng chống đỡ đêm nay, ngày mai sẽ có 2 Tiểu đoàn BĐQ, và sau đó, sẽ có 1 Lữ đoàn TQLC lên chiến đấu tại mặt trận này”.



Thực ra lúc đó quân Dù cần biện pháp chế ngự pháo hạng nặng và chiến xa của quân CSVN, tức là cần vũ khí hiệu lực ngay tức thời.

Ngày 31-3, lúc 7 giờ sáng, Lữ đoàn 3 Dù báo cáo vị trí đầu đèo của Tiểu đoàn 5 Dù đă bị địch chiếm, không c̣n liên lạc được với TĐ 5 Dù. Thực ra TĐ 5 Dù đă rời tuyến đêm 28-3, hiện giờ đang trên đường băng rừng về Diên Khánh. Trong ngày có tất cả 20 phi tuần A37 thả bom yểm trợ cho quân Dù tại M’drack.

Tướng Phú xin được sử dụng 2 Tiểu đoàn BĐQ từ B́nh Định về tăng cường pḥng thủ đèo Cả lên thẳng đèo M’drack để phối hợp với quân Dù. (Tiểu đoàn 51 và Tiểu đoàn 35 thuộc Liên đoàn 6 BĐQ, trước đó 2 tiểu đoàn này pḥng thủ đèo B́nh Đê, giáp ranh với Quảng Ngăi).

Lúc 2 giờ chiều, Tướng Cao Văn Viên chấp thuận đưa 2 tiểu đoàn BĐQ lên đèo M’drack để tăng cường cho quân Dù.

Lúc 3 giờ 50, Tướng Phú cho lệnh sử dụng bom CBU để chận quân CSVN tại đèo M’drack.

Diễn tiến trận đánh từ 23-3 cho tới 30-3 được ghi theo hồi kư của Trung Tá Bùi Quyền, Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 5 Dù VNCH.

Ngày 1-4, lúc 4 giờ sáng, Lữ đoàn Trưởng Lữ đoàn 3 Dù là Trung Tá Lê Văn Phát quyết định rút quân về Trung Tâm Huấn Luyện BĐQ Dục Mỹ, BCH Lữ đoàn và Tiểu đoàn 2 cùng với Tiểu đoàn 35 BĐQ, chi đoàn Thiết vận xa và 1 đại đội thuộc Tiểu đoàn 5 Dù rút bằng xe trong khi Tiểu đoàn 6 Dù và Tiểu đoàn 51 BĐQ ở lại chặn hậu.

Theo hồi kư của Tướng CSVN Đặng Vũ Hiệp: "Ngày 1 tháng 4, giữa lúc Sư đoàn 320 giải phóng thị xă Tuy Ḥa, th́ tại khu vực đèo Phượng Hoàng ( M’drack ) các chiến sĩ Sư đoàn 10, Trung đoàn 25 và xe tăng ta mở đợt tấn công vào toàn bộ các cụm quân của Lữ đoàn Dù 3. Sau 2 giờ chiến đấu, Lữ đoàn Dù 3 hoàn toàn bị tiêu diệt". (trang 439).

Sự thực th́ lúc đó Lữ đoàn 3 Dù đă rút, chỉ c̣n Tiểu đoàn 6 Dù và Tiểu đoàn 51 BĐQ nhưng sau đó Tiểu đoàn 51 BĐQ rút trước, Thiếu Tá Tiểu đoàn Trưởng Đổng Kim Quang tử trận. Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 6 Dù là Trung Tá Trần Hữu Thành cùng Tiểu đoàn ở lại chặn hậu cho đến khi hết đạn. Trung Tá Thành bị bắt làm tù binh.

Lúc 6 giờ sáng, Chỉ huy Trưởng Trung tâm huấn luyện Lam Sơn là Đại tá Nguyễn Hữu Toán thấy quân Dù rút ngang qua th́ cũng cho lệnh TTHL/ Lam Sơn di tản.

Lúc 8 giờ sáng, đoàn quân của Đại Tá Toán kéo theo Trung tâm Huấn luyện Pháo Binh Dục Mỹ do Đại tá Hồ Sĩ Khải chỉ huy.

Lúc 9 giờ sáng, đoàn quân di tản ngang qua Trung tâm Huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ kéo theo đoàn di tản của Trung tâm do Đại Tá Nguyễn Văn Đại chỉ huy, BCH Lữ đoàn 3 Dù cũng rút theo Trung tâm huấn luyện BĐQ.

Lúc đó tại TTHL/BĐQ có Tiểu đoàn 58 BĐQ thuộc Liên đoàn 7 BĐQ từ Tuy Ḥa rút về đang trấn giữ các cao điểm chung quanh TTHL/BĐQ Dục Mỹ, BCH Tiểu đoàn đóng tại Núi Đeo, cách TTHL 4 cây số. Thấy đoàn xe di tản đi ngang qua, Tiểu đoàn 58 liên lạc với TTHL nhưng không có trả lời, Tiểu đoàn Trưởng là Thiếu tá Phan Văn Kế bèn dẫn BCH Tiểu đoàn rút bộ về TTHL, tại đây mới hay là TTHL đă rút chạy. Tiểu đoàn trưởng TĐ.58 cho lệnh quân trên núi rút xuống quốc lộ rồi lội bộ ra Ninh Ḥa, cách 8 cây số.

Ra tới ngă Ba Quốc Lộ 1 và Quốc Lộ 21 tại Ninh Ḥa, quân Tiểu đoàn 58 thấy đoàn di tản của Phú Yên từ phía Bắc chạy về Nha Trang, đủ các loại xe cộ, và có cả chạy bộ. Thiếu Tá Kế cho lệnh tan hàng, tự t́m phương tiện về Sài G̣n, hẹn gặp nhau tại hậu cứ Liên đoàn 7 BĐQ.

Lúc 10 giờ sáng BCH Lữ đoàn 3 Dù trấn đóng đèo Rù Ŕ là cửa ngơ vào thành phố Nha Trang, Quân của các Trung tâm huấn luyện kéo thẳng vào Phan Rang. Đại tá Hồ Sĩ Khải, chỉ huy trưởng TTHL/Pháo binh Dục Mỹ nhập vào đơn vị của Sư đoàn 23 BB đang trấn giữ đèo Rọ Tượng, cách Nha Trang 28 cây số.

Buổi chiều, Tiểu đoàn 34 BĐQ đang trấn giữ đèo Cả thấy đoàn di tản từ Phú Yên chạy vào Nam loan báo quân CSVN đă chiếm Phú Yên nên cũng vội vàng lui binh theo đoàn Phú Yên, đến đèo Rọ Tượng th́ gặp quân trấn thủ của Sư đoàn 23 đang trấn đóng tại đó nên trụ lại để xin lệnh BCH Liên đoàn 6 BĐQ nhưng họ không liên lạc được v́ 2 tiểu đoàn BĐQ đă theo BCH Lữ đoàn 3 Dù và TTHL/BĐQ di chuyển về Phan Rang.

Lúc 11 giờ sáng, máy bay của Tướng Phú đáp xuống Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế để đón Tướng Phạm Quốc Thuần đi bay thị sát toàn vùng Khánh Ḥa. Thấy vậy các sĩ quan của trường cho lệnh mọi người “về nhà lo cho gia đ́nh”, nghĩa là cho lệnh tan hàng để tự túc di tản.











Bùi Anh Trinh
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1541330563-ld3.jpg
Views:	0
Size:	85.2 KB
ID:	1298493   Click image for larger version

Name:	1541330621-5ld3.jpg
Views:	0
Size:	88.5 KB
ID:	1298504  

Last edited by hoanglan22; 11-08-2018 at 03:55.
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 6 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #4
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

MỘT TRẬN CHIẾN 44 NĂM VỀ TRƯỚC

Khoảng cuối tháng 2-1972, một Chiến Đoàn cộng (+) gồm 2 tiểu đoàn của TRĐ8 và 2 tiểu đoàn 2/7 và 3/7 của SĐ5BB, dưới sự điều động của BCH/TRĐ8 mở một cuộc hành quân. Cuộc lục soát quy mô diễn ra trong vùng Mỏ Vẹt, khoảng giữa biên giới Việt Nam và Kampuchia. Mục đích là nhằm xác định lại tin tức t́nh báo: Việt Cộng đang chuyển quân về đây với số lượng lớn, nhằm đánh chiếm tỉnh B́nh Long, làm thủ đô cho cái lực lượng gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam.

Lúc này tôi đang là ĐĐ phó ĐĐ5 của TĐ2/7. ĐĐ trưởng là Đạt, khóa 23 Vơ Bị. Đạt ra trường tháng 12-1969, về ĐĐ/TS7. Tôi ra trường tháng 2-1971 và được đưa về tiểu đoàn này lúc đó đang hành quân vùng Snuol, Kampuchia. Đạt được chuyển từ ĐĐ/TS7 về thay cho Trung úy Tâm thuyên chuyển. Mặc dù đi lính trước tôi 2 năm nhưng thời gian trên Đà Lạt, 2 quân trường chúng tôi biết nhau rất rơ. Chúng tôi mỗi năm vào mùa quân sự đều sang học nhờ bên Vơ Bị. Tôi cũng quen khá nhiều các SVSQ khóa 23VB. Có vài người từng học chung lớp hồi trung học với tôi. Thành thử giữa Đạt và tôi có sự thông cảm dễ dàng.

Đơn vị chúng tôi trên đường hành quân đă gặp những con đường khá rộng cỡ 5-6m do xe cơ giới ủi băng qua những khu rừng, những đồn điền cao su trùng điệp từ gần biên giới về sát ngoại vi tỉnh B́nh Long. Những con đường đất đỏ c̣n mới toanh. Dọc theo bên đường trải dài những bó giây điện thoại to cỡ ngón tay, bọc ngoài bằng một lớp cao su màu đen khá chắc, chưa kịp chôn dấu trong ḷng đất. Có phải bọn Việt Cộng đă quá coi thường phe ta hay v́ thời gian ấn định quá gấp rút chúng phải hoàn thành cho được nhiệm vụ cấp trên giao phó nên không thể kỹ càng ngụy trang chăng?

Tiểu đoàn chúng tôi được lệnh bung rộng và lục soát. Đă có nhiều cuộc đụng độ. Đa phần, h́nh như chúng là những toán công binh hoặc đơn vị truyền tin đi thiết lập mạng giây liên lạc, nên mỗi khi chạm trán phe ta, chúng chỉ nổ súng lấy lệ và bỏ chạy. Cuộc hành quân sang tới ngày thứ năm th́ chúng tôi được tin quận Lộc Ninh, cực bắc của tỉnh B́nh Long đă thất thủ và TRĐ9 coi như bị mất liên lạc. Chúng tôi được lệnh, bằng mọi giá phải kéo về gấp để bảo vệ thị xă An Lộc. Trên đường về, chúng tôi di chuyển như chạy. Có những đụng độ trên đường nhưng chúng tôi không thèm quan tâm đến kết quả như địch chết bao nhiêu, vũ khí cũng không cần thu lượm! Điều quan trọng hàng đầu là kéo về B́nh Long càng sớm càng tốt. Phải mất ba ngày để vào đến vùng hành quân sát biên giới nhưng chưa đầy một ngày, quân ta đă về tới thị xă và được phân chia vị trí bố quân.

Đại đội tôi, đang phiên trực chính của tiểu đoàn, được giao nhiệm vụ án ngữ phía bắc thị xă, đóng quân hai bên QL13, hướng về phía Bắc là cầu Cần Lê. Ngoài xa một chút là ngọn đồi Đồng Long, một cao điểm do một trung đội ĐPQ trấn giữ. Các đại đội c̣n lại được điều về bảo vệ mặt nam của thị xă từ QL13 kéo về hướng tây. Ngay góc tây nam thị xă là một căn cứ của ĐPQ, đồn Lam Sơn, được giao cho BCH/TĐ. Phía tay phải, TĐ3/7-SĐ5BB trách nhiệm bảo vệ mặt tây thị xă mà BCH/TĐ đóng trong Ty Hồi Chánh tỉnh. Đó là những ǵ tôi được biết về trách nhiệm của 2 tiểu đoàn thuộc TRĐ7, biệt phái cho Chiến đoàn 8 trong những ngày đầu tiên tại An Lộc. Ngoài SĐ5BB, tôi nhận thấy có sự hiện diện của LĐ3BĐQ, các TĐ/ĐPQ cơ hữu của tỉnh, một số trung đội Nghĩa Quân, Nhân Dân Tự Vệ... Tổng cộng quân số của ta trong tỉnh chỉ vỏn vẹn cỡ một sư đoàn.


Xin nói sơ qua về thị xă An Lộc. Diện tích thị trấn chính của tỉnh B́nh Long không rộng quá 2km2. Nằm dọc hai bên QL13, từ đồn điền Xa Cam phía nam lên đến đồi Đồng Long phía bắc chừng hơn cây số. Bề ngang, từ phạm vi Ty Hồi Chánh kéo qua đồn điền cao su Quản Lợi, rồi tới mấy ấp nhà dân cũng tối đa chừng 2km. Trong vài ngày đầu, không khí trong thị xă có vẻ nhốn nháo. Dân chúng khá hoang mang với cái tin Lộc Ninh đă mất vào tay Việt Cộng và bọn chúng đang sửa soạn kéo quân về đây. Tuy thấy quân ta vẫn c̣n hiện diện và đang chuẩn bị ứng phó, dân chúng vẫn không tránh khỏi lo sợ. Chỉ có điều, họ biết đi đâu bây giờ. Nhà cửa, ruộng vườn, sản nghiệp, mồ mả ông bà, tổ tiên tất cả đều ở đây. Làm sao họ nỡ rời bỏ ra đi.

Bọn Việt Cộng lúc này bắt đầu pháo kích lai rai vào thị xă. Có lẽ chúng có bọn nằm vùng cho tọa độ và chúng đang bắn thử để điều chỉnh. Sau gần một tuần hành quân trong rừng, lúc đại đội đă ổn định vị trí, tôi cũng cần mua ít đồ dùng cá nhân nên nói Đạt ra chợ một chút. Từ chỗ đóng quân ra khu chợ mới, đi bộ chưa tới 10 phút. Nhắm một quán cà phê có tiếng nhạc văng vẳng dội ra, tôi bước vào.

- Ê, Lân!
Tôi quay sang cái bàn có tiếng gọi.
- Ủa, Nguyện. Khỏe không? Cùng Trung Đoàn mà lâu quá tao mới có dịp gặp mày.

Tôn Thất Nguyện, cùng khóa với tôi, cùng trong nhóm 7 tên về TRĐ7BB, cùng nghe lời xúi dại của tôi tŕnh diện trễ, nên cả bọn bị nhốt 7 ngày trong cái bunker trước cổng Căn cứ dă chiến của Trung Đoàn nằm phía bắc sân bay Phước B́nh, dưới chân núi Bà Rá của tỉnh Phước Long.

Đúng ra chẳng phải chúng tôi có ư ba gai. Chỉ v́ ông Đại úy Măo, chỉ huy hậu cứ TRĐ7, lúc đó c̣n đặt ở Phú Văn, đă gom mấy cái căn cước quân nhân của tụi tôi cất vào ngăn tủ. Tôi đ̣i ông ta đưa lại, ông ta không trả, nại lư do lệnh TRĐ trưởng. Tôi giải thích cho ông ta biết chúng tôi là những sĩ quan hiện dịch chứ không phải tân binh quân dịch, ông không thể coi thường chúng tôi. Có lẽ ông ta nghĩ ông có cấp bậc lớn hơn và tụi tôi chỉ là đám sĩ quan mới ra trường vô phép tắc nên không thèm nói chuyện tiếp. V́ tự ái, chúng tôi đă bàn nhau đi thêm một tuần lễ nữa.

Tới ngày măn hạn, Nguyện là tay may mắn nhất, hắn được đưa về làm ĐĐ phó cho một niên trưởng Khóa 1, Trung úy Lê Bắc Việt, ĐĐ trưởng ĐĐ9/TĐ3/7. Những người c̣n lại cũng nhận đơn vị là những tiểu đoàn đang hành quân vùng nội địa. Riêng tôi có “số xuất ngoại”, được đưa về TĐ2/7 đang hành quân tận Kampuchia. Tôi phải mất một thời gian khá vất vả lúc đầu v́ không người hướng dẫn. ĐĐ trưởng của tôi khi đó là một Trung úy từ Hạ sĩ quan đặc biệt đi lên. Hắn luôn có mặc cảm với đám sĩ quan mới ra trường, nhất là sĩ quan hiện dịch. Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi đă tự học được rất nhiều kinh nghiệm bổ ích để có thể tồn tại và tiến thân sau này.

Tôi c̣n nhớ lần đầu tiên gặp Niên trưởng Việt... Anh lái chiếc Jeep lùn, đầu đội nón sắt, có bao một lớp vải ngụy trang giống màu vải áo dù và được bao quanh bằng một sợi cao su dẹp, to bản, ép dính một hộp băng cứu thương cá nhân h́nh chữ nhật vào bên hông chiếc nón sắt. Bộ quân phục màu cứt ngựa anh mặc trên người phủ một lớp bụi màu đỏ của đất núi vùng cao nguyên. Sợi dây ba chạc anh mang, lủng lẳng khẩu Colt nằm trong cái bao da màu nâu, xệ xuống bên hông phải. Trên thành ghế là cái áo giáp, một bên túi có nhét tấm bản đồ hành quân với lớp bọc nylon trong suốt phủ bên ngoài; túi bên kia máng một cái đèn pin nhà binh màu olive. Niên trưởng nh́n đám đàn em mới ra trường với ánh mắt đầy tŕu mến. Cái anh mắt đó, tôi c̣n nhớ măi tới ngày hôm nay. Măi về sau này, tôi mới hiểu ư nghĩa cái nh́n đó. Anh đă từng lặn lội xông pha, từng đối đầu hiểm nguy chết chóc nên anh thương cho đám đàn em bắt đầu nối gót các anh với những gian nan đang chờ đợi. Là người đi trước, anh ước ǵ có thể bảo bọc cho những đứa em c̣n non nớt. Đó cũng là tâm trạng của tôi sau này. Tôi từng mong chờ, nếu có một chú Khóa 3 nào, ra trường về đơn vị, tôi cũng sẽ truyền đạt tất cả những kinh nghiệm sống của ḿnh để chú ta sẽ bớt đi những vất vả, bỡ ngỡ ban đầu, để có thể tồn tại như tôi. Nhưng, Khóa 3 chả có ai phải về các sư đoàn tác chiến cả.

Buổi gặp gỡ trong quán cà phê nhạc với Nguyện cũng nhanh chóng trôi qua. Tôi chỉ hỏi sơ qua chỗ Nguyện đóng quân để nếu rảnh có thể t́m tới nói chuyện. Khi đứng lên giă từ, tôi nhắn Nguyện cho tôi gởi lời thăm Niên trưởng Việt.

Qua ngày hôm sau, đại đội tôi được lệnh ra đóng chốt trong khu rừng cao su Xa Cam, hướng nam thị xă, cách cổng Nam cả cây số. Đại đội tôi đóng ở đây như là cái chốt tiền tiêu cho thị xă, nhằm phát hiện cũng như không để Cộng quân áp sát vào ṿng đai thị xă. Vị trí đóng quân nằm sâu trong lô cao su cách QL13 chừng 300m. Phía bên kia quốc lộ là một vùng đất trống đă được khai quang sâu cả nửa cây số. Nh́n xéo về hướng đông nam, xa xa là ngọn Đồi Gió mà sau này, quân Dù đă đổ bộ xuống và kéo vào giải tỏa áp lực ṿng vây cho thị xă.

Đạt cho bung sâu về hướng tây một trung đội, cách 200m, để giữ an ninh bên hông cho BCH đại đội. Về hướng nam, Đạt cho một tiểu đội đóng chốt cách vị trí đại đội chừng hơn 100m để quan sát từ xa. Hướng đông là QL13, địa thế trống trải, chắc chắn bọn Việt Cộng không ngu dại ǵ dùng hướng này để tấn công tụi tôi. Mặt bắc, chính là thị xă, cách chúng tôi cả cây số với một đường hào rộng, sâu đầy ḿn và chướng ngại vật mục đích để chống chiến xa, chúng tôi không cần đặt chốt nào thêm cả. Tất cả mọi người đều phải đào hầm hố có nắp kiên cố để chống pháo kích. Kinh nghiệm những lần đụng độ trên đất Kampuchia khiến chúng tôi ngày càng học được những điều hay để sinh tồn. Chúng tôi cho lính sắm những lưỡi cưa mang theo và sẵn sàng cưa những nhánh cao su để làm nắp hầm. Chỉ vài tiếng sau, chúng tôi đă ổn định vị trí. Tôi giúp Đạt ra tận trung đội tiền đồn để kiểm tra hầm hố cũng như hướng dẫn những vị trí gài ḿn tự động.

Một ngày một đêm yên tịnh trôi qua. Ở ngoài này chúng tôi không bị pháo kích như lúc c̣n nằm trong thị xă. Tụi tôi chỉ nghe thấy tiếng đạn đại bác bắn đi từ hướng bắc và tây bắc rót vào thị xă tạo những âm thanh ́ ùng bất kể ngày đêm.

Khoảng nửa đêm ngày thứ nh́, chúng tôi đang yên giấc th́ nghe có hai tiếng ḿn Claymore nổ vang dội trong rừng cao su mênh mông, cách nhau chừng một phút. Mọi người lật đật nhào xuống hố, báo động, sẵn sàng chiến đấu. Tất cả đều dơi mắt quan sát bên ngoài dù trời tối đen như mực. Không một tiếng động. Chuyện ḿn tự động nổ trong đêm khuya cũng khá b́nh thường. Nhiều khi chỉ là một cành cây khô rớt, có lúc lại là một con thú rừng vô t́nh chạy ngang chạm dây bẫy... Tuy nhiên với t́nh h́nh hiện nay, chúng tôi phải cảnh giác cao độ. Chờ chừng nửa tiếng, không có ǵ khác lạ, Đạt cho lệnh chấm dứt báo động.

Tờ mờ sáng hôm sau, trung đội tiền tiêu cho lính ra lục soát hướng có hai trái ḿn nổ đêm rồi. Trung đội gọi máy về báo có hai xác Việt Cộng và lấy được hai khẩu AK47. Tôi thay Đạt dẫn hai tên lính Quân Báo ra ngay vị trí. Hai cái xác mặc đồ bộ đội chính quy màu xanh cứt ngựa dính dầy bụi đất đỏ nằm chết ở hai vị trí cách nhau vài chục mét. Tính theo lô cao su, có lẽ chúng chia thành hai cánh, lần theo các gốc cây, để ḍ đường. Có khả năng xâm nhập ban đêm, đây phải là tụi đặc công hoặc ít ra cũng là đơn vị trinh sát tinh nhuệ. Tôi cố gắng quan sát thật kỹ nhưng v́ khu rừng cao su không có nhiều cỏ thấp nên khó có thể ước đoán số lượng toán quân địch đi chuyển là bao nhiêu người. Tôi về lại vị trí đại đội đóng quân và báo lại cho Đạt những nhận xét của ḿnh.

Chúng tôi bước sang ngày thứ ba. Một ngày nữa lại trôi qua. Lượng nước chúng tôi đem theo đă bắt đầu cạn dần mặc dù chúng tôi đă rất hạn chế. Nằm một chỗ nên lính tráng không mệt nên cũng ít uống nước. Chúng tôi, phần tiết kiệm nước, phần không muốn nhóm lửa v́ nấu nướng có khói dễ lộ vị trí. Thay vào đó, lính tráng phải đổ nước lạnh vào các bao gạo sấy và bóp cho mềm để ăn. Xin tiểu đoàn tiếp tế nước th́ được trả lời, tiểu đoàn cũng không có phương tiện, chưa kể đến t́nh trạng pháo kích thường xuyên trong thị xă cũng là một trở ngại lớn lao. Đạt ra lệnh mọi người phải tiết kiệm xử dụng nước tối đa v́ chưa biết đến khi nào mới được tiếp tế. Khi màn đêm buông xuống, trừ những người có nhiệm vụ canh gác, tất cả đều cố nhắm mắt dỗ giấc ngủ, hy vọng quên đi những căng thẳng đang ŕnh rập trong bóng đêm dầy đặc chung quanh.
Thế rồi, lại đúng khoảng nửa đêm, cũng hai tiếng ḿn nổ, xé toang cảnh tĩnh mịch trong đêm vắng. Cùng một lúc, ngay trong phạm vi đóng quân của đại đội, chúng tôi nghe có tiếng la: “Xung phong, xung phong”.

“Chết mẹ, tụi nó vào tới tuyến hồi nào mà lính gác không phát hiện được!”. Tôi thầm nghĩ trong bụng trong lúc nhào xuống vị trí trong căn hầm của BC đại đội. Những ánh lửa lóe lên, những vệt đạn bay tứ phía vào không gian. Những tiếng nổ của lựu đạn, M79, trộn lẫn tiếng súng cá nhân, những tràng đại liên M60... vang lên trong hỗn loạn. Trong hoàn cảnh này, mọi lệnh lạc chỉ huy trở thành vô nghĩa. Đại đội tôi, từng được hướng dẫn về kinh nghiệm tác chiến chống đặc công mà tôi đă trải qua khi đặc công Việt Cộng đánh trường năm xưa, bây giờ họ áp dụng khá hữu hiệu.

Cảnh hỗn loạn trong bóng đêm kéo dài chỉ khoảng chừng 15 phút rồi im bặt. Để không làm lộ vị trí, chúng tôi không xử dụng liên lạc vô tuyến. Tất cả nằm yên tại chỗ chờ cho trời sáng, bất cứ ai di chuyển trên mặt đất là địch.

Buổi sáng sớm khi sương mờ chưa tan hẳn, chúng tôi bắt đầu ḅ lên khỏi hầm hố chiến đấu và kiểm tra lại pḥng tuyến. Hai cái xác trần truồng nằm tại hai vị trí khác nhau trong phạm vi đóng quân của đại đội. Quanh bụng mỗi tên là một sợi dây, đeo lủng lẳng những trái bê-ta nội hóa vỏ bằng gỗ. Một tên mà đầu, ḿnh, tứ chi lỗ chỗ vết đạn, đủ các loại, tay c̣n cầm K54. Tên c̣n lại, một đầu đạn M79 mầu vàng xuyên thủng qua lớp da bụng c̣n nằm yên trong đó chưa kịp nổ, khẩu K54 rớt cạnh đó chừng một thước. Khoảng cách bắn quá gần. Bộ đồ ḷng của cái xác đổ ra ngoài lớp da bụng, tràn xuống mặt đất đă thẫm mầu máu thành những quầng thâm đen. Rải rác đó đây vài trái bê-ta đă rút chốt nhưng không nổ. Những thân cây cao su vô cớ lănh oan những vết đạn đủ loại đang ứa những ḍng mủ trắng chảy dài xuống mặt đất đỏ. T́nh h́nh quân ta hoàn toàn vô sự. Máy PRC25 từ trung đội tiền tiêu báo về sau khi lục soát vị trí nổ của hai trái ḿn: hai xác Việt Cộng nữa với một AK, một B40. Lục soát trong người một tên có một bức thư và trung đội trưởng toán tiền tiêu sẽ cho lính đem vào sau.

Một kết quả thật bất ngờ. Toán đặc công có 4 tên với nhiệm vụ đột nhập và phá tan cái chốt án ngữ là đại đội chúng tôi để dễ dàng cho đại quân của chúng áp sát ṿng vây tiếp cận thị xă. Hai tên đặc công không mặc quần áo để khỏi vướng víu, dễ xoay sở, đă ḅ vào tới gần phạm vi đóng quân của đại đội v́ may mắn không vướng phải ḿn. Chúng đang ḍ dẫm t́m vị trí hầm hố của chúng tôi để thảy bê-ta tấn công th́ nghe hai tiếng nổ phía sau. Đó là cánh yểm trợ với một tên mang AK, một tên cầm B40. Hai tên đi sau ỷ y đă có hai tên đi trước, không ngờ lại đá phải ḿn tự động ta gài nên bỏ mạng tại chỗ. Hai tên đặc công ḅ vào tới sát tuyến bấy giờ nghe tiếng ḿn nổ có muốn quay lại cũng không kịp nữa. Trước hết, quân ta đă báo động và xuống hố sẵn sàng chiến đấu. Ḅ lại ra ngoài gây tiếng động chỉ làm mồi ngon cho ta tác xạ. Hơn nữa biết chỗ nào có ḿn, chỗ nào không mà né bây giờ. Thôi th́ liều chết xung phong. Cuối cùng th́ chúng đă đền tội: sinh bắc tử nam như ư nguyện.

Đọc lá thư t́m được trong túi tên Việt Cộng, chúng tôi mới biết đây là toán đặc công có nhiệm vụ đi t́m tin tức hai tên đă chết hôm trước. Th́ ra chúng cùng chung một toán trinh sát đặc công, có nhiệm vụ đi trước ḍ đường cho lực lượng bộ binh phía sau sắp sửa chuyển tới nay mai. Chỉ có một cái chốt án ngữ của chúng tôi, chúng chưa làm ǵ được mà đă bỏ 6 mạng người. Chúng đánh giá là đại đội đă gài ḿn dầy đặc khắp rừng cao su quanh vị trí đóng quân. Sự thật th́ với cấp đại đội chúng tôi làm ǵ có nhiều ḿn đến độ có thể rải dầy đặc mọi chỗ. Chúng tôi chỉ gài ở những vị trí mà ḿnh nghi ngờ địch quân có thể tiếp cận mà ḿnh không quan sát được, tùy theo kinh nghiệm của người chỉ huy.

Sau khi báo cáo t́nh h́nh về cho tiểu đoàn, Đạt xin được tiếp tế nước một lần nữa. Đến đây th́ tiểu đoàn mới cho Đạt hay sự thực. Ngay cả BCH/TĐ cũng như các đại đội trong thị xă, cũng gặp rất nhiều khó khăn v́ t́nh h́nh pháo kích thường xuyên. Tiểu đoàn đồng ư để đại đội cho những toán vào thị xă lấy nước từ giếng trong các xóm nhà dân nhưng ra vào cổng nam thị xă phải có dấu hiệu nhận bạn cũng như phải thật cẩn thận khi di chuyển và coi chừng đạn pháo kích. Đạt và tôi cùng bàn bạc. Không có nước coi như chết nhưng đi lấy nước kiểu này cũng không phải là dễ dàng.

Sau khi gọi máy cho các trung đội, Đạt khuyến cáo hạn chế xử dụng nước tối đa và chỉ khi nào thật cần thiết sẽ có lệnh cho các trung đội cắt người về đại đội, tập trung thành toán đi lấy nước chung.

Một ngày lại từ từ trôi qua chậm chạp. Bóng tối bắt đầu bao phủ mọi cảnh vật. Những hạt sương đêm sa xuống bám vào những tấm Poncho trải trên mặt đất, trên nóc hầm. Những luồng gió lạnh thỉnh thoảng thổi qua, xua đi những căng thẳng ngột ngạt ban ngày. Từ trong thị xă vẫn vọng ra tiếng đạn pháo kích nổ ́ ầm. Chưa biết rồi đây số phận chúng tôi sẽ ra sao. Trong trận chiến quy mô tới cấp sư đoàn như thế này, đại đội chúng tôi chỉ là con chốt thí v́ sự an nguy của đại đơn vị bên trong. Muốn tồn tại, chúng tôi phải thật b́nh tĩnh, tỉnh táo để nhận định t́nh h́nh và t́m phương cách ứng phó tốt nhất cho ḿnh.

Tôi thiếp đi và đang mơ màng trong giấc ngủ th́ những tiếng ḿn nổ kế tiếp nhau vang dội trong khu rừng cao su. Nhào xuống hầm chỉ huy th́ anh lính gác cho biết anh nghe có nhiều tiếng leng keng như tiếng chuông của mấy cái xe bán cà-rem. Anh đang thắc mắc đó là cái âm thanh ǵ, tại sao lại có giữa đêm khuya trong rừng cao su này, th́ những tiếng ḿn nổ liên tiếp vang dội làm anh không c̣n suy nghĩ ǵ được nữa. Lại báo động, lại súng đạn vào vị trí chờ đợi. Chỉ có thế. Địch dám tấn công th́ ta sẽ trả lễ. Bằng không chỉ yên lặng chờ đợi đến sáng rồi tính.

Ánh sáng ban mai vừa hé dạng, toán tiền tiêu đă cho lính ra lục soát. Sáu cái xác trâu đen nhùi nhũi nằm rải rác chung quanh cái chốt không xa. Trong số đó có một con trâu cổ có đeo một cái ṿng lục lạc. Mỗi khi di chuyển tiếng chuông từ ṿng lục lạc đeo trên cổ sẽ phát ra cái tiếng leng keng. Ngoài 6 cái xác trâu, chúng tôi không t́m thấy ǵ khác. Th́ ra, bọn Việt Cộng đă quá ớn những trái ḿn tự động gài của chúng tôi nên đă vào ấp dân gần đó lùa bầy trâu đi chết thế mạng, cũng như nhằm phá bớt số ḿn bẫy của chúng tôi.
Tới giai đoạn này, Đạt và tôi đánh giá t́nh h́nh bắt đầu cận kề nguy hiểm. V́ nhu cầu chuyển quân áp sát ṿng vây vào thị xă, chúng sẽ bằng mọi cách bứng cái chốt của chúng tôi. Vấn đề chỉ là sớm hay muộn.

Đúng như dự đoán. Khi mặt trời vừa tỏ rơ, bọn Việt Cộng lùa quân từ hướng tây tiến vào. Chúng ẩn ḿnh sau những xác trâu, chĩa súng bắn vào toán tiền tiêu của đại đội. Thoạt đầu lính ta có bắn ra trả đũa. Nhưng Đạt gọi máy cho Trung đội trưởng ra lệnh không cho bắn để tiết kiệm đạn dược v́ có bắn cũng chả trúng ai. Hai bên cứ thế ŕnh nhau. Đến xế trưa, một cánh quân khác của Việt Cộng, từ hướng nam nhắm vành đai thị xă tiến tới. Chúng di chuyển trong khoảng giữa đại đội và toán tiền tiêu, cách chúng tôi chỉ chừng 100m. Phản ứng tự nhiên là lính ta dương súng bóp c̣. Phải thú thật đây là lần đầu tiên tôi thấy Việt Cộng ngay trước mắt và nhiều như vậy.

Chúng lúc đầu có bắn trả. Nhưng cuối cùng cả hai phe đều ngưng không thèm tác xạ nữa. Lư do cũng đơn giản. Bọn Việt Cộng di chuyển bằng cách vọt từ gốc cao su này đến gốc cao su khác. Lính ta khi thấy bóng một tên xuất hiện, từ lúc đưa súng lên nhắm đến lúc bóp c̣ và khi viên đạn ra khỏi ṇng th́ tên Việt Cộng đă ẩn ḿnh sau một gốc cây khác mất rồi. Chỉ c̣n cách bắn hú họa chận đầu th́ may ra! Việt Cộng cũng vậy, chúng bắn quân ta có vị trí ẩn núp tốt trong hầm hố th́ mong trúng được ai. Tóm lại, ta không bắn địch v́ tiết kiệm đạn, để pḥng tới giờ phút tối cần, khi địch ồ ạt xung phong tấn công, ta c̣n đủ đạn mà chống cự. C̣n bọn Việt Cộng, mục đích trước mắt của chúng là áp sát vành đai thị xă. Chúng tạm bỏ qua cái chốt nhỏ cấp đại đội của chúng tôi để tránh thiệt hại nhân mạng. Bởi nếu thực tâm chúng muốn nhổ, muốn bứng, muốn tiêu diệt đại đội chúng tôi, chúng có thừa khả năng và quân số để áp đảo. Tất nhiên để đạt được mục đích chúng sẽ phải tổn thất vài trăm mạng là chuyện dĩ nhiên. Bỏ chúng tôi ở đây, áp sát ṿng đai thị xă cũng là cách cắt đứt và cô lập chúng tôi với đơn vị lớn bên trong; chúng tôi cũng sẽ không c̣n khả năng kháng cự được bao lâu.

Bước qua ngày thứ năm th́ có một biến chuyển mới. H́nh như Bộ chỉ huy của một đơn vị cấp lớn Việt Cộng di chuyển từ hướng đồn điền Xa Trạch lên để có thể trực tiếp nắm t́nh h́nh hầu dễ điều động đám bộ binh đang bám sát vành đai thị xă. Vị trí đại đội tôi là cái gai trong mắt chúng. Đúng giữa trưa, chúng bắt đầu mở cuộc tấn công vào tuyến chúng tôi. Trước hết chúng pháo súng cối 82 và 61 ly vào vị trí đại đội đóng quân. Nhờ hầm hố chúng tôi có nắp kiên cố nên không bị chút thiệt hại nào đáng kể. Sau vài chục trái cối mở đầu, chúng cho bộ đội dàn hàng ngang xung phong. Nhờ những trái ḿn tự động cũng như hàng ḿn có dây điều khiển, đợt xung phong của chúng bị bẻ gẫy ngay từ những phút đầu. Từ trong pḥng tuyến, chúng tôi xả ra những tràng đại liên, M16, M79 nhằm chận lại bất cứ kẻ nào dám liều mạng tiến về phía chúng tôi. Có những bóng người đổ xuống từ xa. Một hồi kèn vang lên, bọn chúng từ từ rút về phía sau. Kiểm điểm lại, chúng tôi không có chút thiệt hại nào ngoại trừ số đạn dược đă bắn ra, những trái ḿn đă nổ. Lợi dụng bọn chúng thu quân, Đạt cho lính ḅ ra thay những trái ḿn mới vào những chỗ cần thiết. Chắc chắn chúng không dễ dàng chịu thua. Chúng đang “điều nghiên” để t́m cách nhổ cỏ tụi tôi.

Đạt bốc máy gọi về tiểu đoàn báo cáo t́nh h́nh đồng thời xin bổ xung đạn dược v́ nếu t́nh trạng này kéo dài, khả năng cầm cự của đại đội rất mỏng manh. Trong t́nh h́nh hiện nay, quân ta hoàn toàn chiến đấu dựa vào súng đạn cơ hữu c̣n lại được cấp phát của đơn vị. Yểm trợ bằng pháo binh ở đây không có. Mấy khẩu 105 ly pháo binh diện địa và pháo binh cơ hữu của sư đoàn đặt trong tỉnh lỵ đă bị vô hiệu. Phản pháo th́ không tới v́ pháo địch đặt xa ngoài tầm tác xạ của 105 ly.

Mọi sự yểm trợ chỉ c̣n trông nhờ vào không quân của ta và của Mỹ. Từ những phi vụ Skyraider, A37, hoặc những chuyến bay từ ngoài hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ vào thả bom, những chiếc C130, C123 hàng đêm rải đạn đại bác 105 ly hay bắn M79 từng tràng xuống vị trí nghi ngờ có địch, đến những chiếc máy bay vận tải thả dù tiếp tế và cả những chiếc trực thăng liều lĩnh đáp xuống cổng nam để tải thương…

Đúng như dự đoán, trời vừa sập tối, bọn Việt Cộng mở cuộc tấn công đợt nh́. Lần này, chúng pháo phủ đầu thật dữ dội bằng hàng chục trái cối rải đều khắp tuyến pḥng thủ. Một số hầm đă bị sạt lở, hư hại. May mắn là không có ai bị thương nhưng tinh thần binh lính th́ rất căng thẳng, đang chờ đợi đợt xung phong của địch sắp bắt đầu. Đạt đă gọi về tiểu đoàn báo cáo t́nh h́nh ngay từ những trái pháo đầu tiên rót vào vị trí.

- Nam Sương, Nam Sương, đây 45 gọi. Nghe rơ trả lời.
Một giọng nói vang lên trong cái loa của máy truyền tin. Đạt vội vàng chụp lấy ống liên hợp trả lời:
- 45 đây Nam Sương. Tôi nghe 45 năm trên năm.
45 là danh hiệu truyền tin của Tư lệnh Sư Đoàn, Đại tá Lê Văn Hưng (Tháng 3/72 ông c̣n mang cấp Đại tá).
- Cho qua biết t́nh h́nh chỗ em thế nào?
- Tŕnh 45, bọn nó đang đốt pháo bông mừng chúng tôi và sắp sửa cho em út đến dọn nhà.
- Tụi nó cách vị trí em bao xa?
- Chỉ chừng ba tờ về hướng nam.
- Được rồi, nói con cái yên tâm. Qua sẽ cho đốt lửa chào mừng tụi nó. Em đọc tọa độ đi.

Đạt bấm chiếc đèn pin dọi lên tấm bản đồ. Lấy cây bút ch́ mỡ màu đỏ, chấm cái vị trí quân địch và bắt đầu đọc:

- Tŕnh 45, đây là tư tưởng đống đa (tọa độ), chuẩn Hồng Hà, trái 20, xuống 40. Tôi lập lại, trái 20, xuống 40.
- Qua nhận rơ. Con chim sắt chừng 10 phút nữa sẽ tới điểm. Cố quan sát thật kỹ rồi cho qua biết. Qua sẽ điều chỉnh nếu cần.

Đạt đưa ống liên hợp cho gă âm thoại viên, đứng tḥ đầu ra khỏi miệng hầm quan sát một lúc th́ có tiếng động cơ ù ù trên đầu. Chỉ trong chốc lát, một tiếng rít như gió hú từ trên không trung ập xuống kèm theo những tiếng ầm ầm của những trái bom Napalm chạm vào mặt đất. Qua màn đêm tối mù, một cột lửa đỏ bùng lên, cách vị trí đại đội chừng nửa cây số.

- 45 đây Nam Sương gọi. 45 đây Nam Sương gọi.
- Nam Sương, 45 nghe.
- Xin điều chỉnh, về bắc 200.
- Qua nghe rồi, có gần chỗ em quá không?
- Xin 45 yên tâm, nhà chúng tôi có mái khá tốt. Cứ cho con rồng phun lửa gần lại mới thiêu chúng nó được.
- OK, qua nhận. Sẽ chỉnh ngay.

Không đầy 2 phút, chiếc máy bay lại rít lên và nhào xuống một lần nữa. Một luồng lửa đỏ chạy dài từ đông sang tây cả trăm thước, tính từ QL13 sâu vào khu rừng cao su Xa Cam, đúng ngay cái vị trí đóng quân mà chúng tôi đoán là BCH của Việt Cộng. Trong đêm tối, chúng tôi không nhận ra h́nh dạng chiếc máy bay. Chắc đó là một phản lực cơ oanh tạc của hạm đội Hoa Kỳ ngoài khơi bay vào yểm trợ mặt trận B́nh Long.
Sau đợt thả bom lần nh́, chiếc máy bay vút lên không trung và mất tăm trong màn đêm dầy đặc.

- 45 đây Nam Sương gọi.
- Qua nghe.
- Tŕnh 45, rồng phun lửa tuyệt đẹp. Ngay chóc luôn. Cám ơn 45 đă quan tâm em út.
- Vậy là tốt rồi. Cố gắng vận động con cái, giữ vững tinh thần. Phải giữ An Lộc bằng mọi giá hiểu không?
- Nhận rơ 45.

Cuộc điện đàm chấm dứt. Cuộc tấn công đại đội đang chờ đợi không diễn ra. Đạt chờ thêm nửa tiếng nữa không thấy động tĩnh ǵ mới cho chấm dứt báo động. Nửa đêm, trời bỗng nổi cơn giông. Gió thổi tứ phía và trên không những ánh chớp lóe lên liên tục kèm theo những tiếng sấm gầm vang dội khắp khu rừng cao su mênh mông. Không ai bảo ai, chúng tôi trải những tấm Poncho dài trên mặt đất chuẩn bị hứng những giọt nước trời ban. Nước với chúng tôi lúc này vô cùng quư giá. Con người có thể nhịn ăn năm ba ngày nhưng không thể thiếu nước quá một ngày. Qua màn đêm đen thẳm, chúng tôi không thể thấy những đám mây dầy đặc kéo tới lúc nào nhưng những hạt mưa đang bắt đầu trút xuống. Những giọt mưa xuyên qua lớp lá cây cao su trên vị trí đóng quân, rớt xuống đất, xuống những tấm Poncho đám lính đang trải trên miệng hầm, trên những hố trũng... Cả đại đội, tuy âm thầm nhưng gần như ai cũng tỉnh táo hẳn lên. Lính tráng rất lẹ làng, trong bóng đêm, ḅ sát tới những điểm nước trời cho, múc vội những ca nước trút nhanh vào những bi-đông, những cái b́nh mủ đựng nước đă cạn queo mấy ngày nay, không quên tự thưởng cho ḿnh những ngụm nước mưa mát rượi sau những ngày nhịn khát v́ dè xẻn, tiết kiệm nước theo lệnh Đạt. Trận mưa kéo dài không lâu v́ cơn giông mạnh đă đuổi đi những đám mây vần vũ. Cũng tạm đủ nước cho chúng tôi trong vài ngày không phải lo lắng.

Buổi sáng ngày thứ sáu đă bắt đầu hé dạng. Cái tiểu đội chốt cách vị trí đại đội hơn trăm mét về hướng nam, tối hôm qua, trước khi điều chỉnh máy bay thả bom Napalm, Đạt v́ an toàn đă cho rút về. Bây giờ, chúng tôi chỉ c̣n quan sát địch từ ngay vị trí pḥng thủ của đại đội. Tầm quan sát trong rừng cao su thường rất hạn chế. Xa xa, chỗ dội bom hôm qua, chúng tôi chỉ nh́n thấy những thân cây cao su cháy xám đen, trụi lá. Khúc này, ánh sáng từ bầu trời không bị lá cây cao su che phủ nên rọi xuống mặt đất khiến khu rừng như sáng hẳn ra. Những khúc rừng c̣n lại, càng về xa càng mờ mờ u ám. Bọn Việt Cộng có lẽ c̣n sớm cũng chưa thấy động tịnh. Các trung đội hỏi xin khói lửa nấu ăn. Đạt vẫn một mực gạo sấy nước lạnh. Chúng tôi không sợ lộ điểm v́ nấu nướng khói bay lên. Vị trí chúng tôi địch đă quá rơ. Không cho nấu nướng chỉ v́ Đạt muốn mọi người tập trung quan sát đề pḥng v́ địch đang bám sát chung quanh. Chúng đang ŕnh rập ta sơ hở để đột kích bất ngờ.

Qua cái khoảng trống chỗ đêm qua máy bay thả bom, chúng tôi không thấy bóng dáng tên Việt Cộng nào di chuyển qua lại. Khác hẳn với cảnh buổi chiều hôm trước khi chúng chuẩn bị tấn công xóa sổ đại đội tôi, khu rừng bây giờ hoàn toàn im ả. Có lẽ đợt bom bất ngờ tối qua đă gây thiệt hại cho chúng không nhỏ. Đạt và tôi trao đổi t́nh h́nh và cũng cảm thấy nhẹ thở phần nào. Chưa được bao lâu, trung đội tiền tiêu gọi máy về cho biết phát hiện địch đang di chuyển ngang qua vị trí bằng cách chạy nhanh qua những gốc cao su để áp sáp vào ṿng đai thị xă. Từ vị trí chúng tôi nh́n ra, chúng tôi cũng nh́n thấy những tên Việt Cộng đang lúp xúp chạy băng qua những gốc cao su. Trên vai, chúng mang những ḥm gỗ. Có lẽ đó là đạn dược hay đồ tiếp liệu dùng cho cuộc bao vây. Đạt không cho phép lính tác xạ để tiết kiệm đạn, trừ khi chúng tấn công trực diện vào tuyến. Cứ thế, mạnh ta ta ngó, mạnh địch địch đi. Tuy chúng không có ư định tấn công lúc này nhưng chúng tôi hiểu, chúng đang ŕnh rập chúng tôi thật kỹ. Chúng đặt những cái chốt bám sát chúng tôi; có những tên canh pḥng, leo lên những nhánh cây cao su quan sát mọi hoạt động của đại đội chúng tôi từ xa. Chỉ cần sơ sảy, lơ là là chúng ập tới tấn công ngay. Do đó, tuy t́nh h́nh tạm ổn nhưng chúng tôi lúc nào cũng căng thẳng tinh thần.

Nguyên một ngày một đêm trôi qua trong yên tĩnh. Sáng ngày thứ bẩy bắt đầu với một không khí u ám lạnh lẽo. Cả tuần nay, chúng tôi phải bỏ đi cái thói quen nằm vơng. Hàng đêm, chúng tôi trải Poncho nằm dài trên mặt đất sát cạnh miệng hầm. Có động tĩnh là phóng ngay xuống hố để phản ứng cho kịp. Th́nh ĺnh từ tuyến pḥng thủ từ hướng nam có tiếng lao xao.

- Có Việt Cộng đang chạy về phía ḿnh.

Tiếng một anh lính la lên hốt hoảng. Mọi người nhào xuống hố cá nhân. Đang đứng cạnh hầm chỉ huy của đại đội, tôi đưa mắt nh́n về phía có bóng người đang chạy lại. Một tràng đạn M16 nổ vang. Tôi thấy 2 bóng người chạy lại gần hơn. Người chạy trước dơ hai tay cao trên đầu, không có mang vũ khí, bóng người sau đó chừng chục thước không rơ lắm.

- Đừng bắn...

Bóng người chạy phía trước la lớn. Cũng may cho hắn, tràng M16 mà anh lính bắn v́ phản ứng quá gấp rút nên không chính xác. Cái bóng ngă bổ nhào xuống mặt đất trong ṿng đai đóng quân đại đội.

Mọi việc diễn ra quá nhanh chóng. “Không lư mấy tên Việt Cộng này chạy về phía ta xin chiêu hồi?”. Một ư nghĩ thoáng qua đầu tôi. Tôi chưa kịp thốt ra cái lệnh “Không được bắn” th́ một tiếng nổ “Uỳnh” vang lên ngay hướng bóng người thứ nh́ đang chạy vào. Một đám khói đen bốc lên kèm theo những tiếng cành cây găy rơi lộp độp trên mặt đất. Tên này xui xẻo, đá ngay trái ḿn Claymore tự động của chúng tôi. Tiếng rên la trong đau đớn vang lên thê thảm giữa rừng cao su. Đúng lúc này, cái người chạy được vào tới tuyến chúng tôi ngồi bật dậy. Anh ta cho biết anh là lính địa phương quân thuộc Chi khu Chơn Thành. Trung đội anh nằm tiền đồn và bị Việt Cộng tấn công tan tác. Anh và một đồng đội thoát được, t́m cách chạy về thị xă. Gần tới vị trí đại đội tôi, anh bị một toán Việt Cộng phát hiện và truy đuổi. Nghe anh kể, chúng tôi mới nhận ra cái phù hiệu con rùa ĐPQ trên vai áo của anh. Trong cái khu rừng cao su đất đỏ này, màu xanh của áo trận giữa ta và địch khó có thể phân biệt v́ chúng đă trộn lẫn thành mầu đỏ đất. Quân ta bắn quân bạn! Anh lính may mắn thoát chết th́nh ĺnh vùng dậy, nhào người định chạy ra ngoài tuyến, nơi người bạn anh đang nằm rên la trên mặt đất. Mấy người lính ôm chặt anh lại.

-Không ra được đâu. Tụi Vi Xi nằm đầy ngoài đó. Anh chưa ra tới nơi, chúng nó đă “dzớt” anh rồi. Vả lại, bạn anh bị ḿn kiểu đó, có đem vào cũng không cứu được đâu!

Anh lính ĐPQ bật lên tiếng khóc hu hu. Anh khóc v́ ḿnh thoát chết trong cảnh éo le. Anh c̣n sống mà phải chứng kiến bạn ḿnh nằm đó chờ chết, rên la trong đau đớn tuyệt vọng nhưng anh và mọi người đều bất lực.

Chờ anh ta nguôi ngoai một chút, Đạt kêu anh ta lại và hỏi thăm t́nh h́nh trên đường. Anh cho biết, để vào được tới đây, anh và người bạn đă phải thoát qua nhiều lớp đóng quân của Việt Cộng. Anh cho biết, chúng nó quân số rất đông, chỗ nào cũng có. Đạt bốc máy báo về tiểu đoàn. Cơn mưa đêm ngắn ngủi vừa qua cũng chỉ đem lại cho chúng tôi ít nước vừa đủ trong hai ngày tằn tiện. Như vậy, chúng tôi đă bị chúng bao vây chặt. Không cần tấn công, chúng tôi cũng sẽ trở thành bất khiển dụng trong nay mai. Không thể chết trong t́nh trạng bị cô lập này. Tôi bàn với Đạt. Cuối cùng, Đạt lên máy gọi về xin gặp tiểu đoàn trưởng trên tần số hẹn.

Với t́nh thế này, trong khả năng của ḿnh, tiểu đoàn cũng chẳng có cách nào giúp đại đội tôi được. Nằm yên tại chỗ, chắc chắn tụi tôi sẽ tiêu. Sau một lúc đắn đo, tiểu đoàn trưởng đồng ư cho chúng tôi rút vào thị xă, kèm theo một lệnh. Trước khi rút, phải phá bỏ mọi hầm hố có nắp, v́ nếu có lệnh bắt chiếm lại vị trí đă bỏ mà hầm hố c̣n nguyên vẹn th́ sự tổn thất sẽ khó có thể lường được. Lệnh được truyền xuống cho các trung đội. Kế hoạch là trung đội tiền tiêu bắt đầu rút trước và băng qua vị trí đại đội khoảng 100m th́ dừng lại, bố trí yểm trợ cho đại đội rút. Cứ thế rút theo đội h́nh nấc thang. Một trung đội được lệnh nằm lại chịu rút sau cùng, cho kéo sẵn hết mấy ống M72. Trước khi rút sẽ phóng hết số M72 đó về phía bọn Việt Cộng bám theo, cũng như có bao nhiêu ḿn Claymore giăng ngoài tuyến đều bấm cho nổ hết.

Đúng theo kế hoạch, khi những hầm hố vừa được phá bỏ, trung đội tiền tiêu cho một tiểu đội chịu lại, phóng những trái M72 về phía địch, bấm những trái ḿn dây căng sẵn ngoài tuyến rồi vừa nổ súng cá nhân vừa rút. Bọn Việt Cộng quả thật bám sát và canh pḥng chúng tôi rất kỹ. Thấy chúng tôi bắt đầu loay hoay phá hủy hầm hố, chúng đoán ngay chúng tôi đang chuẩn bị rút. Đang chuyển vũ khí đạn dược, chúng cho lệnh bám sát đuổi theo. Những trái đạn cối 82, 61 ly bắt đầu rót vào vị trí chúng tôi. Một trái rớt ngay trên nắp cái hầm BC đại đội mà lính tôi vừa mới phá. Trái đạn trúng một khúc cao su, nổ tạt miểng về phía bên kia. Một làn hơi nóng rát, phả trùm vào mặt tôi. Cái sức ép của thuốc nổ đẩy tôi ngă ngửa xuống mặt đất. Loạng choạng mất vài giây, tôi lồm cồm đứng dậy. Không có th́ giờ để quan sát thêm, chỉ biết là ḿnh may mắn v́ dù trái cối nổ sát cạnh nhưng tôi lại ở phía sau tầm sát hại. Những cái miểng cối khi nổ đều bắn về phía trước. Tôi chỉ bị sức dội và hơi nóng đẩy té xuống đất mà thôi. Trung đội tiền tiêu đă rút qua khỏi vị trí đại đội. Những tiếng hô xung phong vang dội khắp khu rừng cao su. Nhưng tiếng đạn bay chíu chíu trên không hay chạm vào lá cây cao su phát ra những âm thanh tạch tạch. Những trái B40, B41 chạm vào những thân cao su bùng ra những tiếng nổ ầm ầm kèm theo những cuộn khói đen khiến khung cảnh rút quân như lẫn trong hỗn loạn.

Trung đội nằm chịu lại bắt đầu phóng ra những trái M72 dương sẵn về hướng bọn giặc đang nhào tới. Những con cóc ḿn được bóp khai hỏa, những tiếng Claymore nổ vang dội, những bóng người đổ xuống. Những bóng đen khác vẫn cứ tràn lên, những tràng đại liên M60, những trái M79, những loạt đạn M16 đồng loạt vang lên. Trước hỏa lực quá khủng khiếp, bọn người đang truy đuổi phải khựng lại, nằm bẹp sát mặt đất. Lợi dụng cơ hội này, trung đội sau cùng nhớm lên và rút thật lẹ theo hướng ra QL13. Phía sau không xa, toán đi trước cũng đă cho người nằm lại để yểm trợ cho trung đội cuối cùng này rút qua mặt. Chúng tôi cứ thế kéo ra tới đường nhựa của QL13. Gần tới quốc lộ bọn Việt Cộng không c̣n bám theo nữa. Chỉ có những trái cối pháo theo hú họa. Chúng tôi kiểm điểm lại, thật là may mắn, chỉ có một Hạ sĩ bị thương ở cánh tay do miểng đạn súng cối. Phần đám Việt Cộng, có lẽ qua đợt truy kích vừa rồi số tổn thất của chúng không phải là nhỏ. Chúng đă phạm một lỗi lầm lớn. Chúng ép chúng tôi vào con đường t́m đường sống qua kẽ chết. Bằng mọi giá chúng tôi phải vùng lên, phải liều. Chúng tôi liều có kế hoạch, đúng bài bản và nhất là trong tinh thần kỷ luật cao độ. Nhờ đó chúng tôi rút lui an toàn. Những nguy hiểm kề cận đă khiến mọi người quên đi mọi mệt nhọc trên đường rút lui. Giờ có được b́nh yên, mọi người mới thấy đuối sức. C̣n cả cây số nữa mới vào tới phạm vi tỉnh lỵ. Không ai bảo ai, mọi người đều hối hả rảo bước trên mặt đường quốc lộ.

Vừa qua khỏi lớp hàng rào chướng ngại vật ở cổng nam An Lộc, chúng tôi đă nghe thấy những tiếng hú của những trái đạn pháo đang rót vào thị xă. Bất kể ngày đêm, từ các hướng bắc, tây bắc, tây... chúng bắn vào đây đủ loại đạn đại bác 130 ly, hỏa tiễn 122 ly... Chúng thỉnh thoảng chêm vào những trái đạn xuyên phá hầm. Loại đạn này chạm mục tiêu không nổ. Với sức xoáy của trái đạn được phóng từ một khoảng cách xa cả vài chục cây số, tới mục tiêu, chạm mặt đất chúng khoét những hố sâu hoắm. Khó có hầm hố nào chịu nổi mà không sập nếu những trái đạn loại này rớt ngay hoặc gần sát. Lúc đầu, chúng tôi ngồi trong hầm nghe tiếng đạn rớt và cảm thấy đất rung chuyển nhưng không có tiếng nổ, chúng tôi tưởng đạn lép. Đến khi thấy sự tác hại của chúng mới hiểu ra.

Vào được tới nơi an toàn, không đợi lệnh lạc, cả đám lính cởi ba-lô, bỏ súng đạn một bên nằm dài trên mặt đất thở dốc để lấy lại sức, mặc cho những trái đạn pháo muốn hú, muốn rơi chỗ nào cũng mặc. Họ quá mệt, không c̣n sức để né tránh nữa. Mặc cho lính tráng nghỉ ngơi một lúc, Đạt liên lạc với tiểu đoàn rồi cho lệnh di chuyển đến vị trí đóng quân. Trung đội đầu rẽ trái, cặp theo sân vận động thị xă đi về hướng tây. Cả đại đội đang hàng dọc cất bước, một tiếng bung binh từ xa vang lên. Chỉ chốc lát, tiếng trái đạn pháo rít ngay trên đầu rồi chỉ kịp nghe xè... xè.. xẹt và tiếp theo là tiềng uỳnh vang dội cách hàng quân không đầy vài thước. Phản ứng tự nhiên, đám lính với ba-lô c̣n đang trên lưng, tay vẫn ôm súng, phóng vội ép sát thân ḿnh vào mặt đất để tránh những miểng pháo đang văng ra tứ phía. Th́ ra từ khi kéo về B́nh Long tới giờ, chúng tôi mới chính thức nếm mùi pháo kích. Cả tuần lễ năm ngoài rừng cao su, chúng tôi chỉ nếm đạn pháo của súng cối mà thôi. Cứ thế đại đội lại tiếp tục di chuyển đến vị trí đóng quân. Chúng tôi được bố trí pḥng thủ một phần của mặt nam của thị xă, cách cổng nam chừng hơn trăm thước và trải dài về hướng tây, bắt tay với đại đội 8 tại đồn Cảnh sát Dă chiến của tỉnh. Trước mặt chúng tôi là con lộ đá chạy dài về hướng tây dẫn vào căn cứ Lam Sơn, nơi đặt BCH/TĐ. Phía ngoài con lộ trải đá là những lớp hàng rào kẽm gai, những lớp concertina rải bùng nhùng xen lẫn bên trên, bên dưới là những trái ḿn gài đủ loại: chống người, chống chiến xa... Ngoài nữa là một giao thông hào khá rộng và sâu được xe công binh đào từ lâu nên cỏ mọc um tùm che kín những chướng ngại vật dưới đáy, ḿn bẫy v.v... nhằm ngăn chận chiến xa địch thâm nhập vào thị xă. Bên kia cái giao thông hào là một khoảng đất trống chừng vài trăm thước, trước kia đă được khai quang để các đơn vị pḥng thủ bên trong có thể quan sát dễ dàng mọi sự tiến quân của địch vào thị xă. Ngoài cái vùng đất trống đă bị khai quang đó là rừng cao su bạt ngàn của đồn điền Xa Cam mà đại đội tôi vừa từ đó rút về đây. Khu đóng quân của chúng tôi thuộc phạm vi quân sự nằm cạnh đồn Cảnh sát Dă chiến nên không có dân cư ngụ. Đạt cho lính đào hầm hố dài và sát theo con lộ trải đá. BC đại đội đóng phía sau một căn nhà, có lẽ là của gia đ́nh mấy anh cảnh sát đồn bên cạnh. Họ đă bỏ đi đâu và hồi nào không biết. Bên hông nhà có một giếng nước khá sâu nhưng lúc nào cũng có nước. Cả đại đội cảm thấy thật hạnh phúc v́ không phải đi xa lấy nước, nhất là trong hoản cảnh này. Thấy phía sau bức tường nhà có sẵn một cái hầm nên chúng tôi chọn để đặt BC đại đội. Mấy tên đệ tử chỉ cần kiếm thêm ít cây đà gỗ và một số vật dụng lượm lặt dựng phía bên trên là chúng tôi có một cái hầm với hai lớp nóc khá vững chắc. Nó đă giúp chúng tôi, cả gần chục mạng chui xuống, ép sát vào nhau để thoát qua nhiều đợt pháo dữ dội. Cũng may, đă không có trái nào rơi đúng miệng hầm! Chúng tôi đă giữ vị trí này cho tới rạng sáng 14 tháng 4 năm 1972.

Trong suốt thời gian hơn một tháng trời tại đây, bọn Việt Cộng từ ngoài khu rừng cao su thường dùng dàn thun bắn những trái lựu đạn mini, khi th́ lựu đạn nổ, khi th́ lựu đạn hơi cay hoặc câu vào những trái B40, B41 thậm chí cả M79 nữa vào pḥng tuyến chúng tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng trả lễ bằng những tràng đại liên M60, những trái M79. Tuyệt nhiên không một phát súng cá nhân AK hay M16. Súng cá nhân trong t́nh huống này gần như vô hiệu quả nên cả hai bên đều không xài tới. Một buổi sáng sớm, Đạt cầm cái xẻng ra phía sau nhà làm chuyện vệ sinh, từ ngoài rừng cao su, bọn Vẹm phóng vào một quả M79. Sau tiếng nổ, tôi thấy Đạt chạy vào, từ trên miệng hầm tḥ mặt vào nói với tôi:

- Tao bị thương rồi.

Chỉ có thế. Tôi chưa kịp nh́n và hỏi thăm xem vết thương thế nào th́ Đạt đă khuất dạng. Nửa tiếng sau, TĐ trưởng gọi máy xuống muốn gặp ĐĐ trưởng. Tôi báo cáo sự việc Đạt bị thương. Cuối cùng th́ tiểu đoàn cũng được tin Đạt đă chạy ra cổng nam và leo lên trực thăng tản thương về Lai Khê rồi. Tôi được lệnh xử lư chức vụ ĐĐ trưởng.

V́ pháo binh ta không thể xử dụng, mọi yểm trợ cho bộ binh của ta đều nhờ vào không quân. Từ những phi vụ thả dù tiếp tế, trực thăng tản thương đến máy bay C123, C130 hàng đêm rải đại bác 105 ly, bắn M79 vào những vị trí nghi ngờ có địch, B52 thả bom cỡ nhỏ, những phản lực cơ oanh tạc từ Hạm đội Hoa Kỳ ngoài khơi bay vào, những phi tuần A37, Skyraiders của Không quân Việt Nam... tất cả đă tỏ ra rất hữu hiệu giúp quân ta giữ vững tinh thần chiến đấu và cuối cùng đă bẻ găy mọi đợt tấn công của chúng vào thị xă An Lộc.

Chỉ trong ṿng 3 tháng từ khi bọn Việt Cộng mở màn cuộc tấn công vào tỉnh lỵ nhỏ bé này, không một mái nhà nào trong thị trấn này c̣n nguyên vẹn. Số lượng đạn chúng pháo vào An Lộc không biết bao nhiêu mà kể. Nội trong đêm 13/4/1972, chúng bắt đầu pháo từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng ngày hôm sau, 12 tiếng liên tục, hơn 10.000 trái đạn!

Trong lúc mọi người gần như ù tai v́ những tiếng nổ của đủ loại đạn pháo th́ chúng cho chiến xa T54, PT76 ồ ạt băng giao thông hào, ủi sập các chướng ngại vật, cán qua hàng rào pḥng thủ tràn vào tỉnh lỵ. Khi nghe tiếng động cơ gầm rú, tiếng xích xe cán rầm rập trên con lộ đá, tôi leo ra khỏi hầm để quan sát. Chỉ có mấy chiếc xe tăng đang chạy về hướng chúng tôi trên con lộ đá từ hướng tây, không thấy bóng một tên bộ đội nào phía sau cả. Tôi bốc máy ra lệnh cho các trung đội cho con cái ra khỏi hầm hố, t́m cách bám theo và tiêu diệt xe tăng. Loại súng duy nhất có thể xử dụng là những ống phóng M72 mà chúng tôi thường dùng để phá hầm, phá công sự pḥng thủ. Chả biết chúng có công hiệu để diệt xe tăng với lớp thép dày hay không nữa. T́nh thế khẩn cấp trước mắt, không c̣n cách nào khác hơn. Chiếc T54 đang lù lù tiến sát, nó cán sập một căn hầm mà lính đại đội vừa ra khỏi. Một anh lính bạo dạn kéo ống M72 nhắm pháo tháp bóp c̣. Một tiếng nổ lớn, một luồng khói trắng tuôn ra đằng sau ống phóng, trái đạn bay về phía trước chạm một bên cái pháo tháp rồi bay mất tiêu! Cái xe không xuy xuyển vẫn tiếp tục ủi tới. V́ không có bộ đội tùng thiết, mấy tên trên xe tăng núp kín trong thùng xe không thấy ló mặt ra ngoài. Một anh lính khác, kéo cây M72 chạy ṿng qua hông nhắm vào bánh xích bóp c̣. Lại một tiếng nổ vang dội. Chiếc T54 khựng lại một chút rồi chồm lên lao mạnh về phía trước ủi sập bức tường nhà mà phía sau là cái hầm của BC đại đội. Cái ṇng dài của khẩu đại bác 100 ly trên pháo tháp xuyên thủng qua lớp tường bên kia gác cái ṇng dài trên nóc cái hầm mà tôi vừa leo lên chưa được bao lâu. Chiếc xe tăng nằm kẹt tại chỗ nhưng tiếng máy càng rú dữ tợn hơn. Coi bộ M72 không phải là vũ khí diệt tăng hiệu quả. Một anh lính khác lợi dụng xe đang kẹt, leo lên tận pháo tháp đang t́m chỗ trống thẩy lựu đạn vào th́ th́nh ĺnh nắp pháo tháp có tiếng lịch kịch từ bên trong. Anh lính né sang một bên, chĩa súng và quan sát chờ đợi. Cái nắp pháo tháo được từ từ nâng lên từ bên trong. Hai bàn tay rồi cánh tay, cái đầu và cuối cùng một anh bộ đội run rẩy chui lên khỏi ḷng xe. Anh ta cho biết c̣n một tên nữa. Sau đó tên này cũng leo ra khỏi xe. Cả hai tên bộ đội c̣n rất trẻ, chưa tới 20, người trắng trẻo nhưng nước da tái xanh. Chúng cho biết đúng ra tổ xe tăng có 3 người tất cả. Tên thứ ba mới bị miểng bom A37 của ta thả trúng thiệt mạng cách đây vài hôm. Chúng chưa được bổ xung v́ quân số thiếu hụt. Qua t́m hiểu, chúng tôi mới biết thiết kế trên xe tăng của chúng hoàn toàn trái ngược với ta. Bàn đạp ga khi buông ra có nghĩa là cho xe chạy tốc độ mạnh nhất. Hèn chi, khi trái M72 bắn vào hông chiếc T54, chúng ngồi trong thùng xe, tuy không xây xát nhưng sức nổ gây chấn động mạnh làm cả hai ngất xỉu. V́ thế tên lái xe không c̣n điều khiển được chân ga nên cái xe cứ thế nhào về phía trước. Nó chỉ dừng lại khi chạm vào bức tường nhà. Một trung đội khác, gọi máy báo về, đă diệt được một T54 khác. Chiếc này đang loay hoay ḅ lên từ cái giao thông hào chống chiến xa ngay phía trước tuyến pḥng thủ đại đội tôi. Cái hào khá sâu nên khi leo lên được khỏi th́ chường ngay cái bụng lên trên không. Chưa kịp hạ bánh xích bám lên mặt con lộ đá nó đă lănh nguyên hai trái M72, lật ngược về phía sau rớt xuống nằm gọn dưới đáy giao thông hào. Đợt tiến công bằng xe tăng của Việt Cộng vào tuyến của tiểu đoàn tôi đă bị bẻ găy.

Sau khi báo cáo kết quả trận đánh về tiểu đoàn tôi xin Ban 2 cho người xuống dẫn độ 2 tên tù binh đi. Cũng qua hệ thống liên lạc truyền tin, có một tin không vui. Tiểu đoàn bạn bên cánh phải, TĐ3/7, v́ địa thế pḥng thủ ở hướng tây không mấy thuận lợi, đă bị tràn ngập bởi chiến xa Việt Cộng và coi như tan hàng v́ mất liên lạc hoàn toàn. Thật bàng hoàng. Người bạn cùng khóa với tôi, Tôn Thất Nguyện, và Niên trưởng Lê Bắc Việt, người tôi từng ngưỡng mộ lúc mới ra trường bây giờ ra sao? C̣n sống hay đă chết? Đành rằng, với những người lính ở đơn vị tác chiến như chúng tôi, chuyện chết chóc làm sao tránh khỏi. Nhưng việc xảy ra quá đột ngột. Cùng một lúc mất đi hai người đồng đội, hai người anh em đồng môn quả thật không thể không đau đớn, xót xa.

Sau khi kiểm tra lại pḥng tuyến, tôi chỉ cho các trung đội trưởng những việc cần chỉnh đốn lại. Ăn cơm trưa vừa xong có lệnh gọi tôi về tiểu đoàn họp. Thường th́ với t́nh h́nh pháo kích liên tục ở đây, ít khi tiểu đoàn kêu các ĐĐ trưởng về họp. Chắc hẳn đây là chuyện quan trọng. Cũng có thể v́ bảo mật. Qua việc TĐ3/7 tan hàng, một số máy móc truyền tin có thể đă bị địch lấy dùng để theo dơi mọi điều động vô tuyến của ta không chừng. Đúng như tôi dự đoán, tiểu đoàn gọi các ĐĐ trưởng về họp để trao tận tay một bản đặc lệnh truyền tin mới. Tất cả tần số, danh xưng của các đơn vị đều thay đổi. Một đại đội sẽ được chỉ định đi trám lại pḥng tuyến bị chọc thủng tối qua của TĐ3/7 cùng với một số đơn vị bạn nữa. Không đợi tiểu đoàn cắt cử, tôi xin t́nh nguyện. Tôi thừa hiểu đây là một nhiệm vụ khá khó khăn. Chúng tôi sẽ phải luồn lách thật cẩn thận qua những khu nhà đổ nát, ṃ lên vị trí gần nhất nơi bọn Việt Cộng vừa lấn chiếm tối qua, trụ lại chận không cho chúng tiến thêm nữa. Chỉ cần vượt qua chừng hai con phố chúng sẽ áp sát bức tường rào pḥng thủ của Ṭa Hành Chánh tỉnh, mà căn hầm dưới nền nhà là nơi đặt bản doanh của BTL/SĐ.

Tôi t́nh nguyện v́ nóng ḷng muốn t́m xem tông tích hai người bạn đồng môn ra sao. Cách tốt nhất là đến tận chỗ và đây là cơ hội. Nguy hiểm đang chờ đợi phía trước là chuyện tất nhiên. Nhưng tại thành phố chiến tranh này, chả có chỗ nào là an toàn cả. Khoác lên người bộ quân phục, về đơn vị tác chiến, là sĩ quan hiện dịch, tôi đă chấp nhận cái chết có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Chúng tôi sẽ bất chấp tất cả một khi bạn bè, đồng đội thân thương của ḿnh đang gặp khó khăn phía trước.

Tôi trở về vị trí đóng quân của đại đội. Cho mời các trung đội trưởng vào họp, trao cho họ xấp đặc lệnh truyền tin mới, tôi truyền đạt những việc phải chuẩn bị cho một cuộc chuyển quân sắp bắt đầu. Xong xuôi, đúng 3:00 chiều ngày 14/4/1972, chúng tôi bắt đầu xuất phát.

Trung đội đầu ngược lên hướng bắc, luồn qua mấy dăy nhà đổ nát ra tới ŕa sân vận động tỉnh th́ rẽ trái. Băng qua một khu phố nhà cửa đổ nát, không một bóng người, rồi vượt qua một con lộ nhỏ, chúng tôi nh́n thấy căn nhà hai tầng của Ṭa Hành Chánh tỉnh. Men theo hông trái của ṿng đai bên ngoài, chúng tôi bọc về phía sau lưng Ṭa Hành Chánh. Tôi ra lệnh cho hai trung đội đầu căng hàng ngang bắt đầu lục soát từng căn nhà đổ nát để từ từ tiến về phía trước, hướng tây. Mục tiêu của chúng tôi là Ty Chiêu Hồi tỉnh. Chờ cho hai trung đội này khuất hẳn trong khu nhà đổ nát, tôi kéo BC đại đội băng qua con đường tiến vào một khoảng sân trống phía sau một căn nhà nóc đă bay mất chỉ c̣n trơ lại mấy vách tường nửa vời, cố đứng gượng chịu lại sức tàn phá của đạn pháo. Những trái pháo của địch vẫn cứ thỉnh thoảng giă gạo. Chúng rớt đâu đó thây kệ. Chỉ khi nào chúng tôi nghe tiếng xè xè nghĩa là chúng sắp rơi sát cận kề, chúng tôi mới nhào nằm né tránh miểng mà thôi. Đưa cái ống nḥm đeo trên cổ lên mắt, tôi ló đầu qua khỏi bức tường đổ lưng chừng cố quan sát thật xa về hướng tiến quân. Không quá 200m, chỉ cách chỗ tôi đừng độ chừng vài khu phố, tôi phát hiện một cái ṇng đại bác của chiếc T54 ló ra phía ngoài của bức tường nhà. Chiếc xe tăng ẩn kỹ sau căn nhà nhưng cái ṇng súng th́ quá dài nên không thể dấu hết. Tôi bốc máy hỏi vị trí hai trung đội. Họ lần lượt báo đang tiến lên nhưng rất chậm v́ phát hiện có bóng dáng địch lố nhố phía trước không xa và có cả xe tăng nữa. Tôi hạ lệnh, bằng mọi cách, trước 5:00 giờ chiều phải lên đến vị trí ấn định gần địch nhất có thể. Nhà binh, hai tiếng “Hạ lệnh” nghe rất đơn giản dễ dàng. Trên thực tế, thi hành lệnh không phải dễ mà ra lệnh lại càng khó hơn. Ra lệnh mà không nắm chắc t́nh h́nh, không cân nhắc tính toán th́ cầm chắc đưa quân vào chỗ chết. Thi hành lệnh là nhiều khi biết cái chết đang chờ đợi phía trước vẫn phải lao ḿnh tiến tới. Tôi ra lệnh bằng mọi cách phải đến được vị trí đóng quân gần địch nhất trước 5:00 giờ chiều để c̣n kịp đào hầm hố tránh pháo cũng như có vị trí chiến đấu tốt để trụ lại chống trả nếu địch tấn công bất thần. Nếu không có vị trí vững chắc để trụ lại, để làm điểm tựa cho cuộc phản công sẽ diễn ra vào sáng ngày mai th́ coi như nhiệm vụ của đại đội tôi coi như cầm chắc thất bại. Tôi đang nóng ḷng tiến lên phía trước hầu có được phần nào tin tức về hai người anh em cùng trường đang lặng tiếng im hơi. Bằng mọi giá phải dành lại phần đất đă lọt vào tay địch. Phần BC đại đội, tôi lựa một căn nhà có một căn hầm của dân đào sẵn từ trước, cho mấy chú đệ tử chỉnh đốn thêm một lớp hầm nổi bên trên nóc nữa để pḥng xa. Căn hầm không rộng lắm, chỉ đủ chỗ cho tôi trải tấm Poncho làm chỗ nằm qua đêm. Anh lính mang đồ cho tôi, một lao công đào binh, vóc dáng khỏe mạnh vừa được phục hồi và bổ xung về đại đội ít ngày trước cuộc hành quân bắt đầu, ngồi bó gối dựa vách tường ngủ v́ không đủ chỗ duỗi chân. Bên cạnh, cũng ngủ ngồi là một anh lính truyền tin dự pḥng thứ ba. Hai âm thoại viên chính, căng hai cái vơng sát nóc hầm ngay phía trên chỗ tôi nằm. Hai cái máy PRC25 đặt dưới đất cạnh chỗ tôi nằm để tiện cho tôi khi cần liên lạc.

Trung đội vũ khí nặng, toán Quân Báo và mấy y tá đại đội t́m những căn nhà kế cận làm hầm hố trú ẩn qua đêm. Trung đội c̣n lại là lực lượng trừ bị đóng ở khu phố phía sau không xa BC đại đội bao nhiêu.

Sau khi các trung đội báo cáo đă ổn định vị trí, tôi dặn ḍ các trung đội trưởng phải đích thân kiểm soát lại v́ trong t́nh thế này, tôi không thể làm được chuyện đó. Hồi trưa, trước khi chuyển quân, tôi đă cho lệnh nấu nướng sẵn. Bây giờ chỉ có ăn chứ không được nổi khói lửa v́ sẽ lộ vị trí. Xong xuôi, tôi chấm tọa độ các vị trí đóng quân và gửi về ban 3 tiểu đoàn. Qua một ngày đầy căng thẳng mệt nhọc, tôi đặt lưng trên tấm poncho và thiếp vào giấc ngủ lúc nào không biết mặc cho tiếng xè xè, khẹt khẹt từ hai cái máy truyền tin bên cạnh cứ liên tục phát ra, mặc cho những trái đại pháo 130 hay hỏa tiễn 122 ly cứ thỉnh thoảng bay hú trên ṿm trời và chạm nổ đâu đó trong thị xă.
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1541330621-5ld3.jpg
Views:	0
Size:	59.8 KB
ID:	1298512  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Gibbs (11-09-2018), LosAngelesLakers (11-22-2018), phokhuya (02-05-2019), RealMadrid (11-17-2018), tcdinh (11-08-2018)
Old 11-08-2018   #5
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

tiếp tục


Khoảng 5:00 giờ sáng, một tiếng nổ long trời ngay trên nóc hầm khiến tôi giật ḿnh thức dậy. Hai cái thân người trên hai cái vơng rớt gần như cùng một lúc xuống hai bên đùi tôi. Hai anh lính âm thoại viên lồm cồm ngồi dậy, không nói một câu, ḅ lẹ ra khỏi hầm. Trong bóng đêm c̣n mù mịt, tôi vẫn cảm giác được mùi thuốc nổ lẫn với cát bụi đang lùa vào mũi, vào họng tôi qua mọi kẽ hở. Tôi ngồi dậy, cố định thần xem chuyện ǵ đă xảy ra th́ từ bên trái, tiếng anh lính mang đồ cho tôi vang lên, trong rên rỉ đau đớn:

- Tôi bị thương rồi ông thầy ơi!
Phản ứng tự nhiên, tôi buột miệng:
- Cố gắng chịu đựng một chút, để tao tính cho.

Một cảm giác ê ê, không đau lắm xuất phát từ bàn chân trái của tôi. “Chết mẹ, không lư ḿnh bị thương?”. Đầu th́ suy nghĩ trong khi tôi đưa bàn tay phải lần xuống chỗ có cái cảm giác ê ê nhoi nhói đó. Bàn tay tôi rờ thấy cái vớ nhà binh tôi mang trong khi ngủ đă bay mất một mảng. Những ngón tay tôi đang lướt qua những phần thịt bầy nhầy của gót chân bên trái lẫn trong ḍng máu đang ứa tuôn ra. Một làn hơi lạnh từ gáy tôi chạy dài xuống sống lưng. “Tiêu rồi”. Bị thương chân trong cuộc chiến này sẽ không khá nổi. Không thuốc men cầm máu, không trụ sinh, khó tranh dành lên máy bay tản thương được...Nhiều anh lính đă phải cưa chân vài lần v́ nhiễm trùng. Nhưng thôi, dẹp qua cái ư nghĩ đó trong lúc này. B́nh tĩnh lại, tôi rà lại khắp thân ḿnh từ trên xuống, không có chỗ nào khác đau đớn nữa. Chỉ có cái gót chân trái mà thôi. Tôi với chiếc giầy vải Mỹ thọc bàn chân phải vào. Khoác cái áo giáp vào người và đội chiếc nón sắt lên đầu xong, tôi ṃ cái giây ba chạc, mở bao súng lấy khẩu Colt 45 nhét vào bụng. Tôi cũng không quên lấy cái túi có cái mặt nạ pḥng hơi độc choàng vào cổ. Xong xuôi, quay sang phía anh lính, lúc này coi bộ cơn đau hành hạ không chịu nổi nên tiếng rên la càng lúc càng bi thảm hơn, tôi dặn:

- Mày ngồi yên đây, tao ḅ sang hầm y tá kêu tụi nó qua băng bó cho mày. Cố gắng lên nghe.

Nói xong tôi định chống tay ḅ ra khỏi hầm. Không biết nghĩ sao, tôi lại tiếc chiếc giày c̣n lại. Chân trái bị thương, không thể mang giày nhưng bỏ th́ phí quá. Tôi bèn xỏ bàn tay trái vào trong chiếc giày c̣n lại và từ từ ḅ ra phía cửa hầm.

Ra tới miệng hầm, một tay tôi rướn lên bám vào thanh đà gỗ trên nóc và kéo người đứng dậy. Đưa mắt quan sát chung quanh, trên nắp hầm, xác anh hạ sĩ gác nằm chết gục tại chỗ máu đổ thành vũng quanh phần cổ đă bị miểng pháo chém đứt ĺa. Cái đầu không biết đă bị thổi văng mất nơi đâu. Nh́n lên bức tường nhà, tôi nhận định được, trái pháo rớt ngay bức tường, phá bay phần trên, những cái miểng v́ thế tạt ngược lại xuống phía miệng hầm. Anh Hạ sĩ ngồi gác trên nóc hầm lănh đủ chết tại chỗ. Những cái miểng c̣n lại chia nhau chui sâu xuống hầm. Hai cái miểng chém ngọt đứt hai sợi dây vơng của hai anh truyền tin khiến họ rớt trên người tôi làm họ hoảng hồn bỏ chạy mất tiêu sau đó. Anh lính phụ máy không biết có bị ǵ không mà không thấy tăm dạng. Một cái miểng đă làm anh lính mang đồ cho tôi đang rên rỉ trong căn hầm. Phần tôi th́ cái gót chân trái đang nát bấy. Quan sát t́m hiểu cũng đă đủ, tôi nhắm hướng hầm mấy tên y tá ḅ tới. Chưa đầy vài phút tôi đă tới miệng hầm. Một y tá đại đội vừa ngó thấy bóng tôi liền lật đật chạy tới đỡ tôi đứng dậy d́u vào trong hầm. Cái lưng tôi vừa lọt qua khỏi cửa hầm th́ hai tiếng “Vu..u..út”, “Uỳnh” kế tiếp nhau rất nhanh. Cái bức tường nhà đổ ập xuống phía sau lưng tôi lấp kín miệng hầm. Chờ cho cát bụi lắng xuống, hai anh lính y tá rọi đèn pin và lau chùi cái chân và bắt đầu băng bó cho tôi.

Trái đạn pháo vừa rồi chắc chắn là đạn đại bác 100 ly từ pháo tháp T54 bắn tới. Từ khi khai hỏa đến khi nổ rất nhanh. Chúng cách chúng tôi rất gần và có lẽ chúng đă quan sát được vị trí khi chúng tôi ḅ lên chiều hôm qua. Bây giờ bị nhốt trong căn hầm, tôi không có cách ǵ liên lạc được với tiểu đoàn, thậm chí với các trung đội của ḿnh. Hai cái máy truyền tin PRC25 đang nằm gọn trong căn hầm BC đại đội.

Măi tới 8:00 giờ sáng, một toán tiếp cứu đă t́m tới, moi miệng hầm và đem chúng tôi ra. Tiểu đoàn khi mất liên lạc với tôi đă qua tần số nhỏ liên lạc với các trung đội. Ngoại trừ cái hầm BC đại đội bị trúng đạn, các trung đội c̣n lại vẫn yên ổn. Tiểu đoàn cử một sĩ quan khác thay tôi coi đại đội. Cuộc phản công vẫn tiếp tục. Tôi không c̣n cơ hội để t́m ra dấu vết hai người bạn cùng trường kể từ đó. Tôi là người duy nhất gần gũi họ, dám làm tất cả v́ họ nhưng bây giờ th́ đành bất lực.

Hai người lính thay phiên cơng tôi về phía Ṭa Hành Chính tỉnh lỵ. Tới chân bức tường gạch mà phía bên trên chồng lên mấy lớp concertina. Họ bồng tôi lên cao và đẩy dưới mông tôi, cố nâng tôi cao ngang lớp hàng rào. Phía trong có mấy người y tá TĐ5 Quân Y đang đợi sẵn. Chuyển tôi vào bằng cách này là gần nhất không phải đi một ṿng xa qua cổng phía trước. Cũng nhờ chiếc giày c̣n lại trong tay, tôi dùng nó ép cái ṿng concertina bùng nhùng và lăn qua với sự trợ giúp của hai anh lính tản thương. Thân ḿnh tôi vừa ngả qua được phía bên kia hàng rào th́ hai anh y tá TĐ5QY đă đỡ gọn và bồng tôi xuống rồi khiêng vào bên trong ṭa nhà đặt tôi nằm dài trên mặt đất. Vào đến đây, tôi đă thấy anh lính mang đồ đang ngồi dựa lưng vào tường nhà miệng luôn rên rỉ. Y chang cái vị thế ngồi trong căn hầm hồi hôm. Bây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ thương tích của hắn. Cái chân trái đă bị tiện đứt ngang bắp đùi. Chân phải cũng vậy nhưng phần chân c̣n lại chưa ĺa khỏi v́ c̣n sợi gân giữ lại. Vài phút sau, Đại úy Hùng, Y sĩ TĐ trưởng QY, đi lên từ căn hầm phía dưới. Ông ta lại ngay chỗ anh lính đang rên la, hỏi han ǵ đó. Nghe hắn trả lời mót tiểu quá mà đi không được. Từ phía sau lưng, tôi chỉ thấy ông bác sĩ lắc đầu nhè nhẹ, không làm ǵ thêm, ông quay lại phía tôi. Chỉ vài phút sau hắn nấc lên vài tiếng và trút hơi thở cuối cùng. Ông bác sĩ tháo lớp băng tên y tá đại đội băng tạm cho tôi, lấy lọ thuốc sát trùng dội lên vết thương rồi bảo người phụ tá đưa cho ông kim chỉ. Giờ đây chỗ vết thương càng lúc càng nhức nhối, khó chịu kinh khủng. Cái nhức buốt từ trong xương thốn ra tới ngoài da thịt. Cái miểng pháo xuyên từ gót chân, trổ xéo qua kẽ hở giữa bàn chân và mắt cá. C̣n may. Nếu nó xuyên bể cái mắt cá chân th́ chắc chắn cái bàn chân tôi phải cưa bỏ. Phần thịt xương chỗ gót chân tôi bể vụn nát bấy. Ông bác sĩ cứ thế dùng kim chỉ khâu, kéo những miếng da bên ngoài bao lại phần thịt nát bầy nhầy bên trong. Phải dùng danh từ “khâu sống” ở đây cho đúng nghĩa. Khâu không có thuốc tê, thuốc mê ǵ cả. Làm ǵ có được những thứ xa xỉ ấy nơi chiến trường sôi động này. Ngay cả thuốc cầm máu cũng không. Tôi chỉ biết dương mắt nh́n vết thương dưới chân tiếp tục rỉ máu.

Tôi cảm giác được mũi kim xuyên qua lớp da kéo theo sợi chỉ, nhưng đau đớn th́ không hề, bởi v́ cái đau nhức từ xương tủy lan ra c̣n hơn gấp bội. Sau tôi c̣n hai sĩ quan nữa cùng tiểu đoàn bị thương nhẹ hơn tôi một chút. Ông bác sĩ Quân y cũng băng bó cho họ xong xuôi và rút lại xuống hầm, bản doanh của Bộ Tư Lệnh SĐ.

Kể từ giờ phút này tôi trở thành bất khiển dụng. Tiểu đoàn cho một anh lính, tên Bốn, vào chăm sóc chung cho ba ông sĩ quan thương binh. Phải nói anh lính này rất chịu khó. Anh ta xông xáo đào cho chúng tôi một cái hầm có nắp đàng hoàng ngay trên cái sân cạnh ṭa nhà. Anh gỡ những khung cửa sổ, t́m khuân về những khúc gỗ làm thành cái hầm khá chắc chắn. Hai cái vơng được giăng phía trên cho tôi và Liêm, một Thiếu úy của đại đội 6. Một Chuẩn úy (lâu ngày tôi đă quên tên) và Bốn trải poncho nằm dưới đất.

Ba ngày đêm liền vết thương của tôi tiếp tục rỉ máu v́ không có thuốc cầm. Nằm trên vơng, Bốn làm cho tôi một cái đai chỉ huyết ngay bắp đùi. Chừng 10, 15 phút, tôi lại nới ra cho máu có thể lưu thông xuống dưới bàn chân. Một lúc sau, tôi lại tḥ tay xuống khều khều Bốn ngồi dậy cột lại cho tôi.

Đúng ba ngày sau, vết thương mới hết rỉ máu.
Tôi phải chịu đựng thêm cả tháng trời nữa ở đây. Tôi mang ơn anh lính tên Bốn v́ anh đă chạy ra tận băi thả dù tiếp tế, không dành thuốc lá, không dành đồ ăn mà chờ mọi người đi hết, anh moi t́m nhưng ống trụ sinh về chích cho tôi. Nhiều lần nghe tin có trực thăng tản thương, anh cơng tôi ra băi đáp ngoài cổng Xa Cam. Có khi đang đi nửa chừng th́ bị pháo, anh quẳng tôi xuống và hai thầy tṛ chỉ biết nằm ngửa nh́n trời ngóng chờ định mạng. Cũng có khi ra được tới băi đáp th́ anh không c̣n đủ sức cơng tôi chạy đua với những thương binh có cặp gị khỏe mạnh.

Khoảng cuối tháng 5/72, quân dù đă vào được thành phố và phe ta đă phản công lại đẩy ṿng vây địch ra xa ngoài phạm vi thị xă. Nghe tin TT Thiệu sẽ đáp xuống An Lộc để ủy lạo binh sĩ, BTL/SĐ cho cắt một toán QC làm an ninh băi đáp. Tôi được ưu tiên ra cổng tản thương. Bốn cơng tôi đến tận chiếc trực thăng tản thương. Tay tôi chạm vào cái sàn máy bay, một cảm giác mát lạnh chưa hề có trong đời. Tôi sắp an toàn ra khỏi địa ngục khói lửa.

Điều u uất trong ḷng măi măi vẫn là tin tức hai người bạn. Có thể họ đă hy sinh, có thể đă mất tích nghĩa là trong chiến tranh, chết không t́m được xác. Với cuộc chiến khốc liệt như vậy, điều này không thể tránh khỏi. Nếu tôi có may mắn hơn, không bị thương và giải tỏa được vị trí lấn chiếm của Việt Cộng, chưa chắc tôi đă có cơ may để t́m thấy vị trí chôn cất họ như có người từng nói. Cái giả thuyết họ bị bắt làm tù binh càng khó có thể chấp nhận. Biết bao sĩ quan cao cấp hơn như Đại tá Vĩnh, TRĐ trưởng TRĐ9 bị bắt tại Lộc Ninh c̣n được trao trả tù binh. Không lư hai sĩ quan cấp úy như Niên trưởng Việt và Nguyện lại bị chúng bắn bỏ! Nếu họ là tù binh chắc chắn họ đă trở về.

Câu hỏi của chị Kiều Trang có thể không ai trả lời được. Tôi, một trong những sĩ quan TRĐ7 c̣n sống sót sau trận B́nh Long, lại là người có liên quan khá gần gũi với anh Việt, cũng không thể làm ǵ khác hơn để giải đáp cái thắc mắc này cho chị được. Thời gian đă trôi qua quá lâu. Câu chuyện đă trở thành quá khứ, gần như huyền thoại. Chúng ta hăy quên đi, hăy khép lại... Câu trả lời đang chờ đợi chúng ta ở phía trước. Chẳng c̣n bao lâu nữa đâu, chị ạ!

NT2 Đinh Hồng Lân.
Có một vài chi tiết trong bài của tác giả Giao Chỉ (có thể v́ viết theo lời kể của chị Kiều Trang), tôi thấy không chính xác nên xin được nêu lên:
● Trận chiến B́nh Long đă bắt đầu khởi sự từ đầu tháng 3/72, ngay sau khi Lộc Ninh thất thủ. Đến tháng 4/72 th́ QL13 đă bị cắt đứt. Chị Kiều Trang không có cách nào đáp xe đ̣ lên B́nh Long được vào tháng 4/72.
● TĐ3/7 cùng với 2/7 từ biên giới Việt-Miên rút về pḥng thủ An Lộc ngay. Không có chuyện TĐ3/7 về Lai Khê rồi lại bốc lên v́ t́nh h́nh lúc đó rất khẩn cấp.
● Chị nói ở cùng với anh Việt 2 tháng trời, chịu pháo kích. Nếu chị lên An Lộc vào tháng 4/72 th́ phải đến tháng 6/72 chị mới về tới Sàig̣n. Xin hỏi chị về bằng cách nào vào tháng 6 khi mà lực lượng của ta các SĐ18, SĐ21, Dù... đang dồn nỗ lực giải tỏa QL13 cũng như nhẩy vào thành phố. Rồi chị vừa về tới Sàig̣n th́ anh Thiếu úy hậu cứ đến nhà báo tin anh Việt tử trận (tháng 6/72).
Như tôi mô tả, nếu quả thật Anh Lê Bắc Việt và Tôn Thất Nguyện đă hy sinh th́ đó là vào đêm 13/4/1972 rạng sáng ngày 14/4/1972. Chuyện hậu cứ đến tháng 6 mới báo tin là v́ thủ tục hành chánh, phải chờ kiểm kê tổn thất chắc chắn sau cùng.



Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	anloc18-2.jpg
Views:	0
Size:	27.5 KB
ID:	1298521   Click image for larger version

Name:	MotTranChien___3.jpg
Views:	0
Size:	71.5 KB
ID:	1298522   Click image for larger version

Name:	MotTranchien___5.jpg
Views:	0
Size:	100.6 KB
ID:	1298523  

Last edited by hoanglan22; 11-08-2018 at 04:17.
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 8 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #6
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

NIỀM HĂNH DIỆN VÀ TỰ HÀO
BCD. LÊ ĐẮC LỰC

“Nhân sinh từ cổ thùy vô tử.
Lưu thủ đan tâm chiếu hản thanh"

Trước năm 1975, Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa là một lực lượng Quân Đội được coi là hùng mạnh nhất vùng Đông Nam Á. Quân số có lúc đă lên đến một triệu ba trăm năm mươi mốt ngàn chiến sĩ. (1,351.000).

Nhiệm vụ chính yếu của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa là bảo vệ Miền Nam Việt Nam trước hiểm họa bành trướng, xâm lăng của Cộng Sản. Đối đầu trực diện với giặc Cộng trên khắp các chiến trường dầu sôi lửa bỏng là các đơn vị tổng trừ bị tác chiến nổi danh, đă từng xông pha chiến đấu anh dũng, lập được nhiều chiến công hiển hách, gây cho kẻ thù những tổn nặng nề trên khắp 4 vùng chiến thuật. Đó là các: Sư Đoàn Nhảy Dù, Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến và 17 Liên Đoàn Biệt Động Quân đặt trực thuộc các Vùng Chiến Thuật.

Tuy nhiên trong số đó vẫn c̣n có một đơn vị tổng trừ bị mà hiệu năng tác chiến, công trạng ít có ai biết đến, nhưng giặc Cộng th́ khi nghe đến danh xưng, cũng phải kinh hồn khiếp sợ mà né tránh đụng độ và thường truyền khẩu cùng nhau câu nhật tụng:

“Bất cứ “giặc ngụy” nào cũng đánh.
Nhưng phải tránh đánh Biệt Cách Dù.”

Vâng, đúng vậy. Đơn vị đó là “Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù”, thường được gọi tắt là “Biệt Cách Dù”.

* * *

Trong năm 1970, các hoạt động thả các Toán Biệt Kích thâm nhập ra miền Bắc hoặc các vùng dọc theo biên giới Việt Miên Lào, không c̣n mang lại những hiệu quả thích đáng. Cùng lúc, Liên Đoàn 5 Special Force của Quân Đội Hoa Kỳ theo lệnh đă triệt thoái ra khỏi Việt Nam. Binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt thiếu hụt ngân sách, khí tài để hoạt động nên đă bị giải tán. Các sĩ quan và binh lính đa số được thuyên chuyển sang Biệt Động Quân, số ít c̣n lại th́ về Nha Kỹ Thuật, Nhảy Dù. Riêng hai đơn vị tác chiến của Binh chủng là Trung Tâm Hành Quân Delta và Tiểu Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù được sát nhập lại, với danh xưng là Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù, có phù hiệu mới, nhưng vẫn được giữ nguyên chiếc nón xanh (Green Beret) và phù hiệu của Binh chủng LLĐB. Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn là Trung Tá Phan Văn Huấn. Đến năm 1972, ông được thăng cấp đặc cách đại tá tại mặt trận B́nh Long, An Lộc.

* * *

Đại Tá Phan Văn Huấn, sinh trưởng tại tỉnh Thừa Thiên, Huế. Xuất thân Khóa 10 Trần B́nh Trọng (1954), trường Vơ Bị Liên Quân Đà Lạt, ông là một cấp chỉ huy tài trí, mưu lược, đạo đức, và liêm chính. Ông sống rất b́nh dân, giản dị, và gần gũi với thuộc cấp. Ông coi trọng tính mạng của binh sĩ c̣n hơn tính mạng của bản thân.

Lúc c̣n là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Hành Quân Delta (1967-1970), một đơn vị được xem là t́nh báo chiến thuật, phối hợp hoạt động chung với Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ, cung cấp các Toán Thám Sát Lôi Vũ thâm nhập len lỏi trong rừng sâu, dọc theo biên giới Việt Miên Lào trên dăy núi Trường Sơn, để thu lượm tin tức, khám phá các mật khu, căn cứ địa của địch quân, hay phục kích bắt sống tù binh để đem về khai thác địch t́nh. Trước khi thâm nhập, Ông rất chu đáo kỹ càng theo dơi buổi tŕnh bày kế hoạch hành quân của các Toán. Ông đặt ra từng câu hỏi cho từng biến cố có thể xảy ra để các Toán Trưởng giải tŕnh đối phó hợp lư. Trong suốt 7 ngày các Toán di hành là 7 ngày Ông có mặt tại Trung Tâm Hành Quân để theo dơi. Trường hợp các Toán bất ngờ đụng độ với địch quân, bị tổn thất nhân mạng, hay bị phân tán là coi như Ông ăn ngủ không yên, một mặt Ông đưa các Đại Đội Myke Force xung kích gấp rút vào tải thương, lấy xác về, một mặt Ông dùng L.19 hoặc Trực Thăng UH.1B bay lượn bao vùng suốt ngày, để t́m kiếm các Toán viên đang thất lạc, cho đến khi t́m kiếm được, hướng dẫn họ đến các băi trống an toàn, rồi điều động trực thăng đến bốc trở về căn cứ hành quân. Lúc đó, Ông mới thở phào nhẹ nhơm.

Kể từ sau biến cố Tết Mậu Thân (1968), t́nh h́nh chiến sự đă trở lại sôi động. Giặc Cộng vẫn nuôi dưỡng ư định xảo trá, tái diễn cái tṛ lấn đất dành dân, nên ồ ạt chuyển quân qua biên giới, ém quân trong các mật khu, căn cứ địa, ngỏ hầu mở các đợt tấn công qui mô vào các quận lỵ hay thị xă lân cận, để làm áp lực trong cuộc Hội Đàm 4 bên tại Paris, Pháp Quốc.

Trong cương vị Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù (1970-1975), để đối phó với sự gian manh, thủ đoạn của giặc cộng, cũng như để binh sĩ thuộc quyền luôn duy tŕ, cũng cố khả năng tác chiến, đề cao cảnh giác trước mọi t́nh huống có thể xảy ra, Đại Tá Phan Văn Huấn chỉ thị cho mỗi Biệt Đội Xung Kích, ứng chiến tại căn cứ hành quân ở Căn cứ Suối Máu, Biên Ḥa hay nghỉ dưỡng quân tại hậu cứ ở ngă tư An Sương, Hốc Môn, phải thường xuyên được huấn luyện và rèn luyện:

- Vơ thuật Vovinam.

- Chiến thuật du kích và phản du kích.

- Mưu sinh thoát hiểm.

- Đổ bộ, triệt xuất bằng trực thăng UH.1B.

- Điều chỉnh phi cơ, pháo binh oanh kích tác xạ các mục tiêu.

- Theo học các khóa nhảy dù tại Sư Đoàn Dù.

Ngoài ra, Khối CTCT c̣n tổ chức huấn luyện về thái độ tác phong đối với dân chúng tại những nơi đồn trú, trong các vùng hành quân, ngơ hầu thu phục nhân tâm, để họ đứng về phía Quốc Gia, không để Việt cộng tuyên truyền, dụ dỗ đi theo bọn chúng.

Chính nhờ vào tài lănh đạo chỉ huy tài ba, năng động, khắt khe: “Văn ôn vơ luyện”như đă nêu trên của Đại Tá mà Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù đánh giặc giỏi, áp dụng nhiều chiến thuật thích ứng với chiến trường Việt Nam, như:“gậy ông đập lưng ông”, có nghĩa là dùng chiến thuật du kích của địch để đánh du kích với địch, và đầy sáng tạo như áp dụng chiến thuật tác xạ súng cối, trọng pháo 7/3 để đánh lừa địch hay xử dụng ḿn tự chế để tiêu diệt chiến xa, đục tường, xử dụng dao găm, lựu đạn và vơ thuật Vovinam để bắt sống tù binh, diệt chốt, gặt hái được nhiều chiến công hiển hách. Điển h́nh là các trận:

- Mậu Thân Nha Trang và Ngă Ba Cây Thị, Cây Quéo.Gia Định (1968).

- Tiêu diệt đoàn xe Molotova tại Mật Khu Ashau (1969)

- Tiêu diệt đoàn xe Molotova tại chiến trường Tam Biên, Kontum (2/1971).

- Tái chiếm B́nh Long, An Lộc (6/1972)

- Tái chiếm Cổ Thành, Quảng Trị (9/1972).

- Giải tỏa Bến Thế, B́nh Dương (1/1973).

- Giải tỏa Tha La Xóm Đạo, Trảng Bàng, Tây Ninh (3/1973).

- Giải tỏa QL.I, Tân Phú Trung, Hốc Môn (1/1974).

- Tịch thu nhiều kho vũ khí tại Chiến Khu D (3/1974).

- Giải tỏa QL.I tại Rừng Lá - Mật Khu Mây Tào (6/1974).

- Tiếp cứu Phước Long (2/1975).

Dù bộn bề quân hành vạn nẻo, Đại Tá rất quan tâm đến đời sống vật chất, tinh thần, tôn trọng và bảo vệ quyền lợi của quân nhân các cấp, nhất là các thương binh, liệt sĩ và gia đ́nh Cô Nhi Qủa Phụ, Tử Sĩ. Ông chỉ thị cho Chỉ Huy Hậu Cứ, Khối CTCT, thường xuyên thăm viếng và phải t́m đủ mọi cách để giúp cho họ có một cuộc sống đầy đủ, lành mạnh vui tươi, bù đắp những mất mát lớn lao mà các Cô Nhi Qủa Phụ phải gánh chịu. Hay sau mỗi cuộc hành quân, binh sĩ phải được nghỉ ngơi thoải mái, lành mạnh, ngơ hầu quên đi bao gian khổ, hiểm nguy, cận kề cái chết trên các chiến trường trận địa thập tử nhất sinh.

Không những thế, Đại Tá Phan Văn Huấn là một con người đầy nhân bản, trung hậu, chí t́nh chí nghĩa. Đề cao và tri ơn thâm sâu sự hy sinh xương máu của đồng đội chiến hữu. Trong mặt trận B́nh Long, An Lộc (6/1972). Ông đă chỉ thị các đơn vị trưởng thuộc quyền, dẫu dù dưới làn mưa đạn, bất cứ giá nào cũng phải tải thương, đưa xác tử sĩ về tập trung chôn cất tại băi đất trống trước mặt Chợ B́nh Long. Kể từ đó Nghĩa Trang Biệt Cách Dù đă đi vào Quân Sử với hai câu thơ bất tử:

“An Lộc địa sử lưu chiến tích.

Biệt Cách Dù vị quốc vong thân.”

Đại Tá Huấn sống ḥa đồng, thân thiện và cởi mở với mọi thuộc cấp, nhưng rất nghiêm khắc, và cứng rắn trong quân phong quân kỷ. Không thiên vị mà rất b́nh đẳng trước công tội, từ sĩ quan cấp tá cho đến binh nh́ của đơn vị. Vui chơi là vui chơi, quân hành là quân hành, không thể lẫn lộn, nhập nhằng với nhau được.

Đại Tá Huấn là một con người qủa cảm, khí khái, quang minh chính trực và đại trượng phu, không trốn tránh trách nhiệm để đổ lỗi, qui tội cho thuộc cấp hay đơn vị bạn tăng phái, đă cùng đổ máu sống chết với ḿnh trong lửa đạn đao binh. Điển h́nh, sau khi Phước Long thất thủ, Không Đoàn 43 Chiến Thuật bị đưa ra điều trần trước Hội Đồng Tướng Lănh, về sự chậm trể đổ quân giải cứu Phước Long. Đại Tá Phan Văn Huấn đă đích thân đến trước Hội Đồng, xin được phát biểu trước, với những lời lẽ đầy cương quyết, thẳng thắn:

- “Mất Phước Long, lư do tại sao, quư vị đều biết nhưng không ai nói ra. Phần 81 Biệt Cách Dù chúng tôi vào chỗ chết đă đành, bởi nghề nghiệp chúng tôi là chọn chỗ chết để đi vào. Riêng với anh em Không Quân, các phi hành đoàn trực thăng đă làm quá bổn phận của họ, chết lây với chúng tôi thật tội nghiệp. Nay đưa họ ra ṭa là điều tôi cho là vô lư. Nếu có lỗi làm mất Phước Long, tôi nhận lỗi. Xin quư vị ở lại tiếp tục họp và cho tôi biết kết quả. Tôi xin phép ra về v́ c̣n nhiều việc phải làm.”

Hành động nêu trên của Đại Tá Huấn, có thể dẫn đến một hậu qủa nghiêm trọng, ảnh hưởng đến con đường binh nghiệp, nhưng dễ có mấy ai đă làm được như Ông. Chính v́ thế mà Đại Tá Huấn chiếm được hầu hết cảm t́nh, sự tôn kính, khâm phục, không những của thuộc cấp trong mà cả ngoài đơn vị cho măi tới tận bây giờ trong cuộc sống tha phương nơi đất khách quê người.

Ngoài tài thao lược, Đại Tá Huấn c̣n là một đơn vị trưởng liêm khiết, trong sạch. Không tài sản, không tư gia. Cũng giống như binh sĩ, gia đ́nh của ông gồm một vợ và tám người con, cũng ở trong 3 căn nhà Khu Gia Binh của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù, ngay góc Quốc Lộ I và Ngă Tư An Sương, Hốc Môn. (Xa lộ Đại Hàn).

Vào những ngày cuối cùng trước khi tàn cuộc chiến tháng 4 năm 1975, tại căn cứ hành quân ở Suối Máu, Biên Ḥa, với một BCH Hành Quân của Liên Đoàn, cộng thêm 2 BCH Chiến Thuật 1 và 2, quân số lên đến 2.000 quân, Đại Tá Huấn vẫn đưa các Biệt Đội xung kích, rải quân pḥng thủ ở hướng Bắc phi trường Biên Ḥa, để sẵn sàng chiến đấu, và thả các Toán Thám Sát, tiếp tục thâm nhập vào chiến khu D, để thu lượm tin tức, theo dơi các hoạt động của địch quân.

Trong lúc t́nh thế đang nhiễu nhương nguy biến, bất thần có một vài chiếc trực thăng UH.1B, do Bộ Tổng Tham Mưu đă sắp đặt sẵn kế hoạch, bay đến các BCH Hành Quân, các căn cứ địa, tiền đồn, nhằm để đón các vị chỉ huy cao cấp di tản khỏi Việt Nam. Nhưng với Đại Tá Huấn, như đă nói, là một người khí phách, dũng cảm, kiên cường và đầy trung nghĩa, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào, cũng không rời bỏ binh sĩ, quyết cùng sống chết có nhau. Ông đă dứt khoát tuyên bố:

- “Tôi có một vợ và tám con. Tôi có thể bỏ lại Gia Đ́nh, nhưng không thể bỏ lại hai ngàn Chiến Sĩ của tôi, để mà ra đi trong hoàn cảnh như thế nầy được.”

Sau đó Ông đă ở lại chiến đấu cùng đơn vị đến giây phút cuối cùng, cho đến khi nghe lệnh của Đại Tướng Dương Văn Minh, Tổng Tư Lệnh Tối Cao Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa (lúc đó) kêu gọi toàn thể quân nhân buông súng đầu hàng.

Về sau này, khi ra định cư tại Hoa Kỳ, đă có lần Ông tâm sự trong xúc động, về giây phút có quyết định sinh tử tối hậu, sau khi nghe lệnh truyền buông súng đầu hàng, trong khi các Chiến sĩ Biệt Cách Dù vẫn ngay hàng thẳng lối đứng bao quanh chờ lệnh, trong một khu đất trống gần ngă tư Thủ Đức và Xa lộ Đại Hàn:

- “Lúc này trên đầu tôi không c̣n ai nữa, một quyết định sai lầm sẽ làm biết bao sinh mạng phải bỏ đi. Chúng tôi đă sát cánh với nhau đến giờ phút cuối cùng. Nh́n anh em tôi không cầm được nước mắt...”

Cuối cùng, sau khi đă họp các cấp Chỉ Huy trong Liên Đoàn, tất cả đều đành phải chấp hành mệnh lệnh, trong nỗi uất hận, đớn đau, ê chề bất tận.

Sau ngày Nước mất Nhà tan, Đại Tá Phan Văn Huấn phải bị 13 năm trong ngục tù cộng sản, lưu đày khổ sai, sống dở chết dở, ở các trại tập trung, mang xảo từ “cải tạo”, nơi những vùng đất hoang vu, xa xăm, khỉ ho c̣ gáy ở Việt Bắc trong mịt mù tăm tối thê lương.

Suốt 13 năm trong ṿng lao lư, trải qua các trại tù từ miền Nam ra đến miền Bắc, trên núi rừng Hoàng Liên Sơn, Yên Bái, Nam Hà và cuối cùng là trại Z.30 Khu A, gần Núi Chứa Chan, Tỉnh Long Khánh, Đại Tá Huấn vẫn luôn giữ vững tư cách và nhân cách, vẫn biểu lộ tính khí khái, kiêu hùng không khiếp nhược, vẫn bảo toàn danh dự, giá trị duy nhất của một chiến sĩ, một cấp Chỉ Huy của một đơn vị lừng danh 81 Biệt Cách Nhảy Dù. Ông đă được anh em đồng tù kính phục, như nhà báo Vũ Ánh với bài viết: “Anh Cả Gia Đ́nh 81 BCND”, hay nhà văn Hoàng Khởi Phong ca tụng qua tác phẩm “Cây Tùng Trước Băo” với một trích đoạn sau đây:

“Trong ánh sáng và bóng tối của một ngày vừa tàn và đêm đang tới, tôi mơ hồ nh́n thấy Ông trong bộ quân phục với cái mũ kết trên đầu có một cái khiên. Trong cái khiên này, tôi nhớ có in h́nh chạm nổi của một con chim đại bàng và một hàng chữ: ”Tổ Quốc - Danh Dự -Trách Nhiệm”. Đó là 3 tín niệm mà một sĩ quan phải đội ở trên đầu. Không hiểu xưa kia và bây giờ, trong chúng ta đă có bao nhiêu người c̣n nhớ? Bao nhiêu người đă quên? Qua kính chiếu hậu tôi nh́n thấy Ông trở vào trong nhà. Lưng thật thẳng, mặt ngước cao, Ông có dáng của một Cây Tùng chẳng bao giờ cong lưng trước băo.”

Vào năm 1988 ra khỏi trại tù, Ông sống cùng vợ và 8 người con rất cơ cực, thiếu thốn với tấm thân bệnh tật v́ những thương tích chiến trận, v́ lao tù hành hạ, trong một căn nhà gỗ, mái tôn vách ván cũ kỹ tạm bợ, tại Ấp Tân Thái Sơn, cạnh Tân Phú, Quận Tân B́nh.

Nếu không có những người lính Biệt Cách Dù năm xưa, những người đồng tù, vẫn tồn tại ǵn giữ măi trong ḷng sự tôn phục, nể v́ về tài năng, khí tiết và yêu thương về nhân cách, đức độ, để hết ḷng thường xuyên thăm viếng, chia xẻ tinh thần, vật chất và tận tụy chăm sóc thương tật cho Ông, chắc chắn Ông sẽ không c̣n sống đến ngày hôm nay, trên đất khách quê người trong cuộc sống lưu vong.

Là một cựu Toán Trưởng Thám Sát Delta, một Biệt Đội Trưởng, Trưởng Khối CTCT của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù, tôi đă từng sống làm việc dưới quyền chỉ huy của Đại Tá Phan Văn Huấn, trong suốt 9 năm làm lính trận, ít nhiều tôi cũng hiểu rơ về nhân cách, biệt tài lănh đạo chỉ huy của Ông. Cũng nhờ đó mà Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù đánh đâu thắng đó, mang lại nhiều chiến thắng vẻ vang, được ghi vào Quân Sử, được đồng bào hoan hô, mến mộ và ngưỡng phục từ đó cho tới ngày nay hay luôn cả mai sau vẫn măi tồn tại..

Sự kiện minh chứng hùng hồn sáng giá nhất về tài năng điều binh thao lược của Đại Tá, đó là vào tháng 6 năm 1972, tại chiến trường B́nh Long, An Lộc. Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, Tư Lệnh Quân Đoàn III, đă thừa lệnh Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực VNCH, gắn vinh thăng đặc cách tại mặt trận cấp bậc đại tá cho Trung Tá Phan Văn Huấn, Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù.

Tôi cảm thấy rất vinh hạnh và may mắn v́ trong suốt quăng đời Binh Nghiệp, đă được phục vụ dưới quyền của ông, trong một đơn vị kiêu hùng, thiện chiến của Quân Lực VNCH, đó là: “Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù”.

* * *

Mỗi người chúng ta khi được sinh ra và lớn lên trên thế gian này đều có một thần tượng để ngưỡng mộ, tôn sùng. Tuy nhiên tùy thuộc vào bản tính, sở năng từng người mà có sự chọn lựa về thần tượng của họ. Riêng tôi có lẽ từ thưở thiếu thời, đă tiềm ẩn ḍng máu nhà binh trong người, nên sau khi vào lính, theo đơn vị rày đây mai đó trên các trận mạc, để tiêu diệt giặc thù cộng sản, bảo vệ Tổ Quốc, th́ thần tượng của tôi không ai khác, chính là vị Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù: Đại Tá Phan Văn Huấn, một cựu SVSQ Khóa 10 Trần B́nh Trọng, Trường Vơ Bị Liên Quân Đà Lạt. “Đại Tá Phan Văn Huấn chính là niềm hănh diện tự hào chung cho Trường Sĩ Quan Vơ Bị Đà Lạt và các Chiến Sĩ 81 Biệt Cách Nhảy Dù, Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.”
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #7
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,682
Thanks: 4,505
Thanked 8,687 Times in 4,131 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2739 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 29104
Default

Tử Thần Trong Cụm Lục B́nh
Nguyễn Đ́nh Sài

Ḍng Cái Lớn chứa đầy tôm cá
Vùng Kiên Hưng giặc phá như tinh
Trên bờ phong cảnh hữu t́nh
Dưới sông ḿn ẩn lục b́nh ngược xuôi



Trong thời gian lưu lại Kiên Hưng, ngoài những cuộc hành quân thường bị địch bắn trộm B40 và B41, mọi người c̣n chịu đựng những cơn ác mộng v́ lo ngại tàu bị ḿn. Nhất là vào những chiều hôm, trước khi đi ngủ, nhân viên luôn luôn thay phiên canh gác để kịp thời phát hiện những đám bèo (lục b́nh) trôi lại gần tàu.

Tử thần ẩn nấp trong các cụm lục b́nh!!!

Miền Hậu Giang Việt Nam có một hệ thống sông ng̣i chằng chịt như một tổ nhện, nối liền các thị trấn, quận xă bằng đường thủy. Những danh từ như rạch, sông, kinh, được dùng để đặt cho các thủy lộ ấy. “Rạch” là ḍng nước nhỏ hẹp, chừng vài mét bề ngang. “Sông” là ḍng nước thiên nhiên, rộng lớn chừng vài chục mét hoặc hơn. “Kinh” thường là ḍng nước nhân tạo, do người xưa đào từ lâu đời, có đoạn thẳng tắp dọc theo đường liên tỉnh lộ, v́ con đường được xây nên bởi đất đào làm kinh.

Có nhiều con sông hai đầu đều thông ra biển, không có thượng nguồn, hạ ḍng ǵ cả. Thủy triều lên xuống không tạo nên ḍng nước chảy xiết như nước sông Cửu Long. Hầu như lúc nào ḍng nước trong các sông rạch cũng lửng lờ trôi, buổi sáng về đông, buổi chiều sang tây, hay ngược lại. V́ con nước không chảy xiết, lục b́nh sinh sôi nảy nở rất nhiều trên sông rạch như trên nước ao hồ. Lục b́nh kết tụ thành đám, thay h́nh đổi dạng liên miên như mây trời, nên mới có thành ngữ “hợp rồi tan như bèo mây”.

Lợi dụng sự di động chậm của ḍng nước, Việt Cộng gài ḿn có buộc phao, thả nổi ngụy trang vào bên các cụm lục b́nh. Ḿn có gắn nam châm, khi đến gần thành sắt của giang đĩnh th́ bị hút vào.
Nạn tàu ch́m v́ ḿn nổi xảy ra rất thường trên các kinh rạch vùng Hậu Giang. Có loại ḿn tối tân, nổ tự động khi chạm vào thành sắt, nhưng rất hiếm thấy. Phần lớn là các loại ḿn nội hóa thô sơ có giây điện gắn theo dài tới vài trăm thước. Đầu giây điện nối vào cục pin điện để trên bờ, gần hàng đáy. “Hàng đáy” là những cọc cây đước, do ngư dân cắm xuống ḷng sông, ra tận giữa sông để gắn lưới chài tôm và cá.

Chờ lúc con nước chảy về phía có tàu đậu, địch bơi ra giữa ḍng, buộc ḿn vào mấy cụm lục b́nh, quàng giây điện vào một cọc đáy, rồi lên bờ, nới dây điện dài ra cho đến khi ḿn trôi theo các cụm lục b́nh đến gần tàu và bám vào hông tàu nhờ sức hút của nam châm gắn trên ḿn. Ở trên bờ thượng ḍng, bên hàng đáy, khi thấy giây điện không c̣n bị kéo dài ra nữa, địch có thể đoán biết được ḿn đă bị hút vào hông tàu. Nhấn chốt nối ḍng điện, ḿn liền nổ tung. Ở trên bờ, địch sẽ khoái trá nh́n chiếc tàu tung lên rồi từ từ ch́m xuống, lôi theo thân xác của những người lính Hải Quân nạn nhân vào ḍng nước đục.

Thấm thoắt mà đă gần ba tháng kể từ ngày tân đáo đơn vị. Tôi dần dần quen thuộc các sinh hoạt thường nhật và tên gọi của nhân viên trong Giang Đoàn, nhất là trong thời gian xử lư thường vụ cho Chỉ Huy Trưởng đi phép.

Một hôm mùa Hạ, trời khá nóng nực, tôi đang ngồi nghiên cứu bản đồ địa phương, cố thuộc ḷng các địa thế, địa danh thôn xóm và kinh rạch, th́ Thiếu Tá Điền tới vỗ vai và nói:
– Này, sao đăm chiêu thế toa? Nhớ nhà hả?

Tôi chỉ cười, chờ đợi mà không trả lời câu hỏi. Tánh anh Điền lúc nào cũng bặt thiệp và hào sảng nên hẳn là anh có chuyện ǵ vui muốn nói.
– Ngày mai, toa lấy một chiếc Alpha về Rạch Sỏi rồi bảo Hạ Sĩ Năng lấy xe jeep chở về thăm nhà!

Tôi vui mừng đáp:
– Cảm ơn ông “Trưởng”. Tôi định xin phép th́ ông đă “đi guốc” trong bụng tôi rồi. Có điều nhà tôi ở măi tận Nha Trang, đi về mất mấy ngày, không biết thời gian tiêu chuẩn đi phép 10 ngày có thấm thía ǵ không?

– Th́ toa đi hai tuần! Anh Điền đáp một cách thản nhiên. Nhưng lúc nào trở lại nhớ mang mấy kư mực khô Nha Trang để nhậu với rượu nếp than nhé!

– Bắt buộc! Nhưng mà tôi biết lái xe và có bằng lái. Tôi muốn tự lái xe về thăm nhà, không phiền đến Hạ Sĩ Năng.

– Thế à. Tùy toa. Giang Đoàn ḿnh có hai chiếc jeep. Toa lấy một chiếc mà về thăm nhà.

Khi tôi măn phép trở lại Bộ Chỉ Huy Tiền Phương của LLTB tại Rạch Sỏi th́ liền nhận hung tin: Tối hôm trước, chiếc giang đĩnh của Thiếu Tá Điền bị ḿn lật úp và anh đă bị mất tích! Tôi bèn vội gọi máy vô tuyến rồi lên xe jeep của Giang Đoàn đến băi sông Tắc Cậu chờ tàu về đón ra vùng hành quân.
Chờ một lúc th́ hai chiếc Alpha từ ngoài Sông Cái Lớn ghé vào. Tư Lệnh Lực Lượng Thủy Bộ Hoàng Cơ Minh bước lên bờ. Sau khi tiếp nhận cái chào kính của tôi, ông ra lệnh:
– Tôi chỉ định Đại Úy tạm thời Quyền Chỉ Huy Trưởng Giang Đoàn 75 thay thế Thiếu Tá Nguyễn Xuân Điền, cho đến khi có lệnh mới. Bây giờ anh ra Kiên Hưng cố gắng điều động giang đoàn tuần tiểu bảo vệ chiếc tàu bị ch́m cho đến khi toán Người Nhái t́m được tung tích hoặc xác của Thiếu Tá Điền!

Tôi vội đứng nghiêm, đưa tay chào kính lần nữa:
– Tuân lệnh!

Kế rồi Đại Tá Minh quay lưng, lên xe jeep của ông ấy đă chờ sẵn, ra hiệu cho tài xế lái đi luôn.

Tôi xuống chiếc giang đĩnh, trở lại vùng Kiên Hưng.

Ra đến vùng Thới An – Hốc Ḥa, tôi thấy vài chục chiếc giang đĩnh đang tuần tiểu quanh một chiếc tàu bị nạn, lúc bấy giờ đang lật úp, lườn tàu phía trước nhô lên khỏi mặt nước. Toán Người Nhái vừa vớt được hai người thủy thủ bị chết đuối trong ḷng tàu. Họ không t́m thấy anh Điền đâu cả. Hỏi ra mới biết chiếc tàu bị nạn ấy là một chiếc Tango của GĐ74TB chứ không phải chiếc Tango 97 của Chỉ Huy Trưởng GĐ75TB.

Toán Người Nhái lặn t́m măi, chỉ kiếm được xác của hai nhân viên bị chết đuối v́ kẹt trong tàu. Vài hôm sau, họ lại vớt được hai tử thi của hai nhân viên khác nổi lên ở mấy địa điểm khá xa chiếc tàu ch́m. Riêng tung tích anh Điền th́ vẫn bặt tăm, nên được xem là “mất tích”.

Một tuần sau th́ Liên Đoàn được lệnh điều động về Kiên An. Hành quân vùng Kiên An, Tắc Cậu và Kinh Cán Gáo, tương đối an toàn hơn ở Kiên Hưng và Cánh Đồng Thơm Chương Thiện.
Ba tháng kế tiếp là thời gian tôi làm Quyền CHT/GĐ75TB và đă trở lại Kiên Hưng để hành quân một lần nữa, sẽ thuật lại sau. Ở đây xin kể nốt tin tức về Thiếu Tá Điền.

Sáu tháng sau, một hôm tôi đang nghỉ phép ở Nha Trang th́ Thiếu Tá Điền bước vào nhà bố vợ tôi. Anh em mừng rỡ ôm chầm lấy nhau. Với giọng Bắc Kỳ di cư và tài nói chuyện dí dỏm, anh kể chuyện bị Việt cộng bắt và chuyện vượt ngục trở về, ly kỳ như chuyện phim:

Chiều hôm ấy, Thiếu Tá Điền được Trung Tá Liên Đoàn Trưởng TTT gọi sang tàu ông ấy ăn cơm và bàn chuyện hành quân. Cơm nước, thảo luận đến lúc tối mịt, anh Điền định về tàu ḿnh th́ bỗng có tiếng nổ lớn: Chiếc Tango bị trúng ḿn VC, bể mất một mảng lườn, nước vô xối xả, tàu nghiêng đi rất nhanh. Trung Tá T và mọi người nhảy xuống nước và được các chiến đĩnh khác vớt lên. Riêng anh Điền c̣n nán lại để giúp vài nhân viên của GĐ74TB bị choáng váng trong tàu v́ sức chấn động của ḿn nổ và đang bơi b́ bơm trong ḷng tàu lúc bấy giờ đă ngập nước.

Đang vói tay kéo mấy nhân viên lên th́ chiếc tàu đột nhiên lật úp v́ nước vào quá nhiều. Anh và hai nhân viên bị kẹt trong đó mấy tiếng đồng hồ, chỉ thở được bằng bọng không khí bên trong.

Tàu ch́m dần xuống gần đáy sông. Ba người cố gắng lặn xuống để chui ra ngoài, nhưng áp lực nước quá mạnh làm tức ngực, chịu không nổi, phải trồi lên thở bằng bọng không khí. Lần lặn cuối cùng chỉ có anh Điền may mắn đủ hơi sức thoát ra được, c̣n hai nhân viên vẫn bị kẹt ở trong tàu. Anh leo lên ngồi trên lườn tàu đă lập úp, chỗ phần phía trước tàu c̣n nhô lên khỏi mặt nước, chờ anh em đến cứu. Nhưng đoàn tàu đă dời xuống hạ ḍng, cách xa khoảng vài cây số. Khi trời mờ sáng anh Điền có thể nh́n thấy những giang đĩnh đi tuần nhưng chờ măi vẫn không thấy chiếc nào đến gần.

Thế rồi một chiếc ghe đuôi tôm từ bên bờ Bắc miệt Thới An chạy sang Hốc Ḥa, gần chỗ chiếc giang đĩnh bị ch́m. Anh Điền mừng rỡ đứng lên vẫy gọi. Chiếc ghe đổi hướng về phía tàu ch́m. Đến gần, anh nhận ra một cậu thiếu niên lái ghe chở một nhà sư mặc áo tỳ kheo màu vàng úa. Nhà sư nh́n thấy anh nhưng đột nhiên không chịu cứu độ người gặp nạn, ra hiệu cho thiếu niên bẻ lái chiếc ghe chạy luôn sang Hốc Ḥa.

Một lát sau th́ có một chiếc ghe đuôi tôm từ miệt Hốc Ḥa chạy thẳng về hướng chiếc tàu ch́m. Trên ghe có hai người đàn ông trung niên mặc áo bà ba đen. Khi ghe đến gần, một người rút trong ḿnh một khẩu súng colt, ra lệnh anh Điễn nhảy xuống ghe. Chiếc ghe bèn quay hướng chạy về Hốc Ḥa. Lên bờ, anh bị mấy tên du kích VC chờ sẵn, trói tay chân và bịt mắt miệng, nhốt trong hầm trú ẩn gần bờ, khuất sau mấy bụi chà là (dừa nước).

Một thời gian thật lâu sau, anh nghe tiếng tàu chạy qua lại rất gần bờ và có tiếng người nói chuyện trên máy vô tuyến. Anh nghe cả tiếng kêu gọi tên ḿnh nữa. Chung quanh hầm không c̣n nghe tiếng bọn du kích, anh Điền đoán là bọn chúng sợ bị lộ nên đă bỏ anh nằm một ḿnh và chạy trốn rồi. Anh muốn vùng vẫy mở khăn bịt miệng để kêu cứu nhưng chúng cột chặt quá, không thoát được.

Anh chịu đựng t́nh trạng thúc thủ như thế rất lâu. Đến khi bọn du kích trở lại mở khăn bịt mắt cho anh th́ trời đă tối. Chúng dẫn anh đi vào sâu trong xóm, cho ăn uống rồi dẫn vào rừng U Minh Thượng, phía nam lưu vực Sông Cái Lớn. Nơi ấy anh gặp rất nhiều tù binh, đại đa số là sĩ quan đủ các loại binh chủng Bộ Binh, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động, Nhảy Dù, v.v., duy nhất chỉ có anh Điền là sĩ quan Hải Quân.

Bị nhốt ở rừng U Minh khoảng 6 tháng, ngày nào anh cũng bị tra hỏi về các chiến thuật hành quân của LLTB nói riêng và của Hải Quân nói chung.

Đám tù bị di chuyển thường xuyên. Lần sau cùng ra gần bờ sông lớn, v́ nơi ấy đă cảm thấy gió mát từ sông thổi vào.
Những ngày có dịp đi ra ngoài làm lao động canh tác sản xuất, anh đă cố gắng ghi nhận hướng di chuyển của mặt trời và địa thế, đối chiếu với các h́nh thể địa dư trên bản đồ hành quân mà anh c̣n nhớ, để phỏng đoán vị trí của trại tù. Anh đoán là ḿnh đang bị di chuyển về hướng tây nam và đang ở trong rừng U Minh Hạ, gần sông Trèm Trẹm hoặc sông Ông Đốc. Đêm đêm, nhóm tù binh nh́n về hướng Tây Bắc, thấy có những hỏa châu bắn lên từ một vị trí cố định, họ đoán nơi ấy là đồn bót hay quận lỵ, chớ không phải là hoả châu di động của các cuộc hành quân.

Một đêm trời không trăng nhưng đầy sao, lợi dụng lúc bọn quản canh ngủ say, anh đă cùng một số sĩ quan bạn thi hành kế hoạch vượt thoát đă chuẩn bị từ lâu. Mới đầu họ chạy về hướng Nam khoảng vài cây số. Đến khi gặp một con rạch nhỏ th́ chạy theo giữa gịng nước khoảng vài trăm thước rồi mới vượt sang bờ bên kia và chạy về hướng tây. Khoảng một giờ, họ lại đổi về hướng bắc, có cḥm sao Bắc Đẩu vằng vặc trên trời, đằng trước mặt. Họ băng sang nhiều con rạch mà đi khoảng vài giờ, th́ thấy có những đốm hỏa châu thỉnh thoảng lại lóe lên từ chân trời. Họ lại xác định vị trí các hỏa châu bằng cách đối chiếu với sao trời và chạy về hướng đó. Các đốm hoả châu càng lúc càng lớn dần.

Cuối cùng, đến gần sáng anh Điền và đồng bạn tù đă trốn thoát đến được Chi Khu Thới B́nh gần bên sông Trèm Trẹm. Nơi đây, sau khi kiểm chứng danh tánh, anh Điền đă được trực thăng của LLTB đón về Rạch Sỏi. Sau thời gian tŕnh diện, điều trần, và báo cáo tại Cục An Ninh Hải Quân, anh được đổi ra Trại Tây Kết, vùng 2 Duyên Hải - Nha Trang. Nhờ đó anh đă có dịp ghé thăm tôi nhân dịp tôi về phép.

Sau năm 75, Thiếu Tá Nguyễn Xuân Điền ở lại và bị bắt đi tù cải tạo. Năm 1992 anh đă sang Mỹ theo diện HO, và đang cư ngụ tại trị trấn Covina, phía đông Los Angeles, California. Mùa Hè năm 1999, tôi đă được gặp lại anh, đă cùng anh nâng ly bia uống mừng ngày tái ngộ và ôn lại những kỷ niệm của những ngày tháng gian khổ trong vùng U Minh hung hiểm.

[IMG][/IMG]

Nguyễn Đ́nh Sài
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1536351936-1tt.jpg
Views:	0
Size:	38.4 KB
ID:	1298759   Click image for larger version

Name:	1536351944-2tt.jpg
Views:	0
Size:	81.6 KB
ID:	1298760   Click image for larger version

Name:	1536351954-3tt.jpg
Views:	0
Size:	47.2 KB
ID:	1298761   Click image for larger version

Name:	1536351962-4tt.jpg
Views:	0
Size:	50.7 KB
ID:	1298762  

hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
Old 11-08-2018   #8
florida80
florida80's Avatar
 
R10 Vô Địch Thiên Hạ
Join Date: Aug 2007
Posts: 62,400
Thanks: 3,993
Thanked 28,761 Times in 6,279 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 507 Post(s)
Rep Power: 80
florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
Reputation: 103177
Default

Ba N.Y khi xưa cũng là lính

Và làm Thư Kư cho Hải Quân trước 75

Chúc chu'nhiều ủng hộ........... Thân chào !

Last edited by florida80; 11-08-2018 at 17:50.
florida80_is_offline   Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to florida80 For This Useful Post:
hoanglan22 (11-09-2018), LosAngelesLakers (11-22-2018), phokhuya (02-05-2019), RealMadrid (11-17-2018)
Old 11-08-2018   #9
ez4me
ez4me's Avatar
 
R8 Vơ Lâm Chí Tôn
Join Date: Feb 2008
Posts: 11,346
Thanks: 1,754
Thanked 2,649 Times in 1,444 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 348 Post(s)
Rep Power: 23
ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5ez4me Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 7093
Default

Quote:
Originally Posted by hoanglan22 View Post
Lời ngơ ư đầu đề trong trang của lính
Tôi HL mở trang này không có mục đích tuyên truyền đả kích một cá nhân hay một đoàn thể nào chỉ là vinh danh các chiến sĩ QLVNCH nói chung và các bạn hữu của tôi đă từng cầm súng nói riêng chiến đấu cho quê hương VN . Các bạn già của tôi ở đây dù quen hay không quen vẫn là những người cùng sát vai chiến đấu với lập trường chống cộng và để nhớ lại những chiến tích của chúng ḿnh qua từng đơn vị đă tham gia . Nhất là để nhớ thương những chiến hữu TPB đă hy sinh một phần thân thể cho Tổ Quốc . HL tôi lúc nào cũng ghi nhớ , gần chục năm nay tôi vẫn thường giúp đỡ những anh em về vật chất trong những cảnh nghèo khó , nhưng tinh thần của các Anh em chúng ḿnh đều có tâm niệm là người VN cùng chung ḍng máu nhưng không chung TỔ QUỐC với bè lũ CS
Riêng đối với các bạn trẻ chưa từng cầm súng chiến đấu th́ nên noi gương những bậc cha anh của ḿnh giữ vững lập trường chống cộng , việc này đ̣i hỏi ở thế hệ các cháu đừng quên những ǵ về quê hương bọn CS đă và đang làm .

Thân chào
Lăo ủm hộ tối đa nhe.

ez4me_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to ez4me For This Useful Post:
hoanglan22 (11-09-2018)
Old 11-09-2018   #10
Đôla Trăm
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Sep 2018
Posts: 1,259
Thanks: 1,404
Thanked 2,159 Times in 944 Posts
Mentioned: 18 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 685 Post(s)
Rep Power: 3
Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5Đôla Trăm Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 7064
Default

Quote:
Originally Posted by daibac5656 View Post
Tụi bay phải kể lể "giai đoạn lịch sử" đào ngũ trước địch quân nữa nghen bay....

Tao muốn nghe thứ đó 1 cách đàng hoàng, chứ tao chán đọc mấy thứ "mũ xanh", "mũ đỏ", "mũ vàng", "mũ trắng" ǵ đó mà éo làm nên tích sự ǵ....
Đốm cút ngay !Đă đem mày đi thiến rồi ,mà vẫn chưa chừa thói sủa bậy .Quen thói chó dại ,chó hoang có ngày xe bắt chó tṛng tḥng lọng vào cổ , lúc đó từ chó ghẻ thành chó chết đó nghe chưa đốm ?Cút ngay ra gầm chuồng gà lẹ lên ...
Đôla Trăm_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Đôla Trăm For This Useful Post:
Gibbs (11-09-2018), phokhuya (02-05-2019)
Reply
Page 1 of 52 1 231151 Last »

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.20747 seconds with 14 queries