News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách

Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 903
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Cảm động về người cha dượng già
Click image for larger version

Name:	Ảnh chụp Màn hình 2019-08-22 lúc 18.45.02.png
Views:	0
Size:	308.6 KB
ID:	1440241  
Sau khi bố tôi mất được ba năm, mẹ tôi buồn và muốn có người bầu bạn. Ông ấy đă đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm ǵ đáng để nói đến.



Khi đó, mẹ tôi đă ngoài 50 tuổi và yêu cầu của người già đă ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.

Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối.

Bởi ông biết rất rơ rằng mọi phương diện của ḿnh đều không có ưu thế: nhà th́ chật hẹp, tiền lương th́ ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.

Thật ḷng, mẹ tôi cũng chỉ v́ nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng, mẹ đă có thiện cảm với ông ấy bởi tài nghệ nấu nướng của ông.

Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: "Bà Hồng này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu ǵ cả, thật tôi không có ǵ đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta hăy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hăy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!".

Tấm ḷng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, bà đă ở lại. Ông không để bà động tay đến, thoáng chốc đă làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đă ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.

Trước khi đi, ông đă nói với mẹ tôi rằng: "Sau này nếu như muốn ăn nữa, th́ hăy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đăi món bí ngô th́ không tốn công phí sức chút nào".

Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp thêm vài người lăo niên khác nữa, tuy điều kiện của mọi người mẹ gặp đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.

Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đă phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần được người ta chăm sóc lại.

Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đă đến với nhau…

Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, tôi, và gia đ́nh ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.

Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, bên ngoài th́ là bày tỏ sự tôn trọng đối với ông, thật ra là thông qua đó tôi thể hiện đẳng cấp của ḿnh.

Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: "Từ nay chúng ta đă là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm th́ chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, ḷng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền".

Chính t́nh cảm chân thành của ông đă làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng c̣n ǵ để nói nữa.

Ông ấy đă chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.

Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: "Lần sau khi chú Phúc làm cơm, em hăy ở bên cạnh mà học hỏi một chút".

Tôi thấy sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại c̣n có mấy phần tức giận.

Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: "Một đời này của bố đều không làm được ǵ tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, th́ hăy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Nấu ăn, sợ nhất là món ăn ḿnh làm ra không có người ăn".

Hôm chúng tôi ra về, ông ấy đă gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: "Đừng có khen cơm bố nấu ngon nữa, nói thật ḷng, hễ có người nói đến ưu điểm này th́ bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, c̣n những phương diện khác th́ lại không làm được tṛ trống ǵ cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được".

Trên đường về nhà, tôi đă kể lại cho vợ nghe những lời này của ông. Cô ấy nói: "Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng ḷng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi c̣n làm một hoàng thái hậu".

Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nh́n vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong ḷng lại không biện giải ǵ cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.

Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ đă đến giúp cúng đất đai gia trạch cho chúng tôi. Ông đă làm theo tập tục một cách cẩn thận, kỹ càng, đâu vào đấy. Nhưng, đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, t́m khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng ở trong t́nh trạng khóa máy.

Dường như đă tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đă quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn c̣n thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đă chuẩn bị sẵn, để mang về nhà ăn.

Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: "Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết".

Mẹ nói: "Làm ǵ mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong ḷng rất khó chịu hay không?".

Ông ấy an ủi mẹ tôi rằng: "Em tuyệt đối đừng thấy khó chịu, để anh nh́n thấy lăng phí như vậy, trong ḷng anh mới không dễ chịu. Tiền của Tân (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được ǵ cả, vậy th́ hăy gắng sức tiết kiệm thay cho nó".

Lời của ông khiến mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, cảm giác trong ḷng tôi lúc ấy rất phức tạp, đồng thời cũng cảm thấy rất xấu hổ. Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn.

Ông ấy âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi: thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đă không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, măi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.

Chỉ là không ngờ có một ngày, ông cũng ngă bệnh, hơn nữa bệnh c̣n rất nghiêm trọng. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ th́ đột nhiên ngă xuống – bệnh tai biến mạch máu năo, bán thân bất toại mà nằm trên giường.

Tôi và con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.

Nhưng mà, ông đă không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông lúc nào cũng mỉm cười, không ngờ giờ đây đă biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.

Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nh́n thấy tiền tiêu đi như nước; ông khóc.

Một ngày, ông đă dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của ḿnh. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới từ cơi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.

Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông. Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này c̣n không ló mặt đến một lần. Mỗi lần gọi điện thoại, anh ta đều nói rằng ḿnh đang đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.

Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ chưa đăng kư, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.

Mẹ nói với tôi rằng: "Mẹ đă già rồi, không lo nổi cho ông ấy. Mẹ không giúp được ǵ cho con cả, nhưng cũng không thể mang một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được". Đây chính là hiện thực tàn nhẫn.

Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự ḿnh đến nói ra chuyện chia tay này.

Tôi nói với ông, vẫn đang nằm trên giường bệnh rằng: "Chú Phúc, mẹ con bệnh rồi". Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa. Tôi gắng sức nói tiếp những lời tàn nhẫn: "Chú biết đấy, mẹ con cũng đă có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đă thấy rồi".

Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: "Chú Phúc, chúng con c̣n phải đi làm, mẹ con sức khỏe lại không tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hăy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú".

Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: "Nếu được như vậy th́ tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…".

Tôi bước ra khuôn viên của bệnh viện mà chảy nước mắt, không rơ đó là cảm giác nhẹ nhơm sau khi được giải thoát, hay là trong ḷng có nỗi day dứt không nói thành lời.

Tôi thuê một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đă cố gắng trọn nhân trọn nghĩa. Không phải v́ ông, chỉ v́ an ủi nỗi bất an trong ḷng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không đến đón, mà bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.

Tài xế sau khi trở về đă nói với tôi rằng: "Chú Phúc nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, c̣n bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy".

Những lời này, đă an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi nhẹ nhơm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không duy tŕ được bao lâu.

Ngày Tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi cảm thấy có chút buồn tẻ, không c̣n một người bằng ḷng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.

Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày Tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: "Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm".

Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng nói nữa, nhưng con lại càng dữ dội hơn: "Tại sao mọi người không để ông nội về nhà đón Tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!".

Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đă sụp đổ tan tành.

Tôi nh́n qua kính chiếu hậu, nh́n thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Đó là ngày 30 Tết buồn biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, năm mà ông ấy vẫn c̣n ở nhà chúng tôi, một gia đ́nh ấm cúng hạnh phúc, được xây dựng trong sự lặng lẽ của một người.

Không biết giờ này, chú Phúc đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có v́ sự vô tâm của chúng tôi mà cảm thấy tủi thân?

Sau khi đón giao thừa xong, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Phúc. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nh́n thấy tôi, miệng th́ nở nụ cười, nhưng mắt lại đẫm lệ.

Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng cho anh ta một trận, bắt đầu đồ xôi và kho nồi thịt kho cho ông.

Bảo mẫu đă về nhà đón Tết, trong tủ lạnh đă chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong ḷng tôi cũng thầm trách mẹ.

Những nắm xôi nóng hổi cuối cùng đă giúp nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày Tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng, nước mắt lại rơi lă chă.

Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi uống rượu. Tôi đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một ḿnh đi trên con đường lạnh tanh, trong ḷng đầy thê lương.

Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: "Anh ở đâu vậy hả?".

Tôi phát hỏa: "Tôi đang ở trong nhà của một ông lăo cô độc, nghe rơ chưa hả? Chúng ta là loại người ǵ vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm chúng ta phải chăng đă bị chó tha mất rồi, vậy mà c̣n đ̣i học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!".

Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân ḿnh thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cơng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giăy giụa, hỏi tôi: "Con làm vậy là sao?".

Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: "Về nhà".

Ông ấy đă trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đ̣i ăn món cá chép, đ̣i ăn món mỳ ḅ, muốn làm thẻ siêu nhân.

Vợ lôi tôi vào trong pḥng, hỏi tôi: "Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta c̣n không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm ǵ vậy?".

Tôi không c̣n nổi nóng nữa, ôn ḥa nhă nhặn nói với cô ấy: "Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.

Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của ḿnh, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, th́ hăy xem ông ấy như người nhà, bởi trong ḷng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy th́ rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm ḿnh được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi".

Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: "Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có t́nh có nghĩa như vậy".

Tôi nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, với thu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó ǵ? Thêm một người thân, th́ có ǵ không tốt chứ?".

Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: "Bố ơi, đừng có gửi ông nội về nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!".

Tôi ôm con trai vào ḷng, trống ngực đập th́nh thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, c̣n may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong ḷng của con.

"Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!".

Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…

PS: Có những lúc, chúng ta thường hay nghĩ: “Con cái sau này sẽ đối xử với ḿnh thế nào đây?”. Hăy tin rằng, đời người là một ṿng tuần hoàn; bây giờ bạn đối đăi với cha mẹ như thế nào, sau này con cái của bạn cũng sẽ đối xử với bạn như vậy.
Trên đời này ân t́nh khó trả nhất chính là ân t́nh của cha mẹ, mong chúng ta đều có thể lấy tâm hiếu thuận mà chăm sóc cho cha mẹ, lấy tâm cảm ân mà hiếu thuận với cha mẹ!
Sinh mệnh không đ̣i hỏi chúng ta phải trở thành người tốt nhất, mà chỉ đ̣i hỏi chúng ta cố gắng hết sức mà thôi!
Chuyện khó chờ đợi nhất trên đời này, chính là hiếu kính cha mẹ, đừng đợi đến khi mất đi rồi mới hối tiếc rằng bản thân ngày trước không biết trân quư.

VietBF © sưu tầm

Bài cùng thể loại :


  • therealrtz
    R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
    Release: 4 Weeks Ago
    Reputation: 26325


    Profile:
    Join Date: Nov 2014
    Posts: 40,624
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	Ảnh chụp Màn hình 2019-08-22 lúc 18.45.02.png
Views:	0
Size:	308.6 KB
ID:	1440241  
    therealrtz_is_offline
    Thanks: 16
    Thanked 2,995 Times in 2,716 Posts
    Mentioned: 4 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 21 Post(s)
    Rep Power: 46 therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7
    therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7
    The Following User Says Thank You to therealrtz For This Useful Post:
    tcdinh (4 Weeks Ago)
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On


     
    iPad Tablet Menu

    Announcement

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos


    Page generated in 0.19422 seconds with 13 queries