HOA MAI CỦA MẸ - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Breaking

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 248
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default HOA MAI CỦA MẸ
Click image for larger version

Name:	38.jpg
Views:	0
Size:	29.4 KB
ID:	2093396  
“Năm 18 tuổi, v́ tội hành hung người khác, anh bị phán 6 năm tù giam. Từ ngày anh bị bắt, không có một ai đến thăm anh. Cha anh mất sớm, mẹ anh ở vậy, ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn, không ngờ anh vừa tốt nghiệp cấp ba, lại xảy ra chuyện như vậy, khiến mẹ anh đau ḷng khôn nguôi. Anh hiểu mẹ anh, mẹ anh có lí do để hận anh.
Mùa đông năm ấy, khi c̣n ở trong tù, anh nhận được một chiếc ao len, góc dưới của chiếc áo có thêu h́nh một bông hoa mai, trên bông hoa có kẹp một tờ giấy nhỏ: “Lo mà cải tạo cho tốt nhé con, mẹ c̣n trông cậy được con dưỡng già cơ mà”. Tờ giấy này, khiến một người mạnh mẽ như anh cũng phải rơi nước mắt. Đây là chiếc áo len do mẹ anh tự tay đan, từng đường kim, mũi chỉ đều hết sức thân thuộc. Mẹ anh từng nói, con người ta phải sống như bông mai vàng giữa trời đông giá rét, càng gian khổ, càng phải nở ra những bông hoa xinh đẹp nhất. Bốn năm sau đó, mẹ anh vẫn không hề tới thăm anh, nhưng mỗi mùa đông, bà vẫn gửi đến cho anh một chiếc áo len, kèm theo tờ giấy nhỏ kia nữa. Để sớm được ra ngoài, anh nghiêm túc cải tạo, cố gắng giảm thời hạn chấp hành án. Và quả nhiên, ngay vào đầu năm thứ năm, anh được ra tù sớm.
Đeo trên vai một chiếc túi đơn sơ, bên trong là tất cả tài sản của anh: năm chiếc áo len, anh về tới nhà. Cổng nhà bị khóa lại bằng một chiếc khóa lớn, chiếc khóa đă rỉ sắt. Nóc nhà cũng đă mọc cỏ tranh dài cả mét. Anh cảm thấy khó hiểu, mẹ anh đi đâu rồi nhỉ? Anh chạy sang nhà hàng xóm, người hàng xóm ngạc nhiên nh́n anh rồi hỏi không phải một năm nữa anh mới được về ư? Anh lắc đầu, đoạn hỏi: “Mẹ của tôi đâu rồi?” Người hàng xóm cúi đầu nói bà ấy mất rồi. Đỉnh đầu anh như có tiếng sấm đổ xuống, làm sao có thể?! Mẹ anh mới hơn 40 tuổi, sao có thể ra đi sớm như vậy được? Mùa đông rồi, anh c̣n nhận được áo len và tờ giấy bà gửi mà.
Người hàng xóm lắc đầu, rồi dẫn anh đến nghĩa trang. Một nấm mộ mới c̣n đầy những đất đắp vội xuất hiện trước mắt anh. Đôi mắt anh đỏ lên, đầu óc không c̣n suy nghĩ được ǵ nữa. Một lúc lâu sau, anh mới hỏi mẹ anh đă mất như thế nào. Hàng xóm nói, v́ anh hành hung người ta, mẹ anh phải vay nặng lăi để trả tiền chữa trị cho người bị hại. Sau khi anh vào tù, mẹ anh liền rời nhà, chuyển đến nhà máy pháo cách nhà cả 2000 km, làm công, hàng năm đều không trở lại. Mấy chiếc áo len kia, v́ mẹ anh sợ anh lo lắng nên nhờ người mang về nhà, rồi người hàng xóm gửi giúp. Tết Âm lịch năm nay, nhà máy tăng ca sản xuất pháo, không cẩn thận gây cháy. Toàn bộ công xưởng phát nổ, bên trong c̣n có mười mấy nhân công từ xa đến, lẫn ông chủ và người nhà đến hỗ trợ, đều chết cả. Trong đó, có cả mẹ của anh. Hàng xóm kể xong rồi thở dài, nói trong nhà vẫn c̣n một chiếc áo len nữa, định bụng mùa đông năm nay gửi đến cho anh.
Gục xuống trước mộ mẹ, anh ôm đầu khóc lớn. Tất cả đều tại anh, là anh hại chết mẹ anh, anh là một đứa con bất hiếu! Anh đáng phải xuống địa ngục! Ngày hôm sau, anh bán căn nhà cũ, mang theo cái túi đựng sáu chiếc áo len rời quê mà đi. Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, loáng một cái, 4 năm nữa đă qua. Anh dừng chân ở một thành phố nhỏ, mở một tiệm cơm be bé, không lâu sau, anh cưới một cô gái giản dị làm vợ.
Công việc làm ăn của quán cơm rất tốt, v́ đồ ngon, giá rẻ, v́ sự ḥa nhă của anh, và v́ sự nhiệt t́nh của vợ anh. Mỗi ngày, 3, 4 giờ sáng anh đă thức dậy, rồi tới chợ mua đồ, đến khi trời hửng sáng, mới kéo hết rau dưa, thịt thà cần cho một ngày về nhà. Không thuê người phụ, hai người bận rộn như con quay. B́nh thường, v́ thiếu ngủ, mắt anh lúc nào cũng hồng hồng, đầy tia máu. Không lâu sau đó, một bà lăo đẩy xe ba gác tới trước cửa nhà anh. Lưng bà c̣ng, một chân h́nh như bị tật nên cứ cà nhắc, cà nhắc, bà khoa tay khoa chân một hồi, muốn cung cấp rau dưa và thịt tươi cho anh, tuyệt đối là tươi sống, giá lại rẻ. Bà lăo bị câm điếc, trên mặt đầy bụi đất, thái dương và bên mắt c̣n có mấy vết sẹo khiến khuôn mặt bà càng thêm xấu xí. Vợ anh không đồng ư, bởi dáng vẻ của bà lăo, nh́n qua thực sự rất không thoải mái. Nhưng anh không để ư tới sự phản đối của vợ, mà chấp nhận đề nghị của bà. Không biết v́ sao, bà lăo trước mặt này khiến anh đột nhiên nghĩ đến mẹ.
Bà lăo rất giữ chữ tín, rau củ mỗi lần bà đưa tới cho anh, quả đúng là đều rất tươi. V́ thế, 6 giờ mỗi sáng, một chiếc xe ba gác chất đầy thực phẩm đúng giờ đưa đến trước cửa tiệm cơm của anh. Thỉnh thoảng anh cũng mời bà ăn một bát ḿ, bà lăo ăn rất chậm, dáng vẻ rất hưởng thụ nó. Trong ḷng anh bỗng cảm thấy xót xa, anh nói với bà lăo rằng mỗi ngày bà có thể ăn ḿ ở chỗ anh. Bà lăo cười, rồi cà nhắc ra về. Anh nh́n bà, không biết v́ sao, lại nghĩ tới mẹ, bỗng dưng rất muốn khóc.
Lại nhoáng một cái, hai năm nữa đă qua, tiệm cơm nhỏ của anh nay cũng đă trở thành nhà hàng, anh cũng tiết kiệm được một số tiền kha khá, mua được nhà. Nhưng người cung cấp thực phẩm cho anh, vẫn là bà lăo kia.
Qua thêm nửa tháng, bỗng có một ngày, anh đứng đợi ở cửa rất lâu, nhưng không thấy bà lăo đâu. Đă quá thời gian hơn một tiếng đồng hồ, bà lăo vẫn chưa tới. Anh không có cách liên lạc với bà, không c̣n cách nào khác, đành phải bảo nhân viên đi mua rau củ bên ngoài. Hai giờ sau, nhân viên mang đồ mua về, kiểm tra lại, trong ḷng anh càng thêm khó chịu, đồ trong xe kém xa đồ mà bà lăo đưa tới. Đồ bà đưa tới đều đă được lựa chọn tỉ mỉ, gần như không có một cái lá héo, cây nào cây đấy tươi mơn mởn.
Vậy nhưng, những ngày sau đó, bà lăo vẫn không xuất hiện.
Tết Âm lịch sắp tới rồi, anh gói sủi cảo, rồi đột nhiên nói với vợ anh, anh muốn đưa đến cho bà lăo một chén, nhân thể nh́n xem bà đă xảy ra chuyện ǵ, sao cả tuần nay không đến đưa đồ? Đây là chuyện trước đó chưa từng có. Vợ anh gật đầu. Sủi cảo chín, anh gói ghém mang đi, vừa đi vừa liên tục hỏi người bên đường có biết một bà lăo chuyên đưa thịt rau với cái chân bị tật không, cuối cùng ở một ngơ nhỏ cách nhà hàng anh hai cái ngă tư, anh nghe được tin về bà.
Anh gơ cửa rất lâu, nhưng không ai trả lời. Cánh cửa khép hờ, anh thuận tay đẩy ra. Trong căn pḥng nhỏ hẹp tối tù mù, bà lăo đang nằm trên giường, gầy quắt như cây củi khô. Bà lăo nh́n thấy anh, hai mắt mở to kinh ngạc, muốn ngồi dậy, nhưng không được. Anh đặt sủi cảo xuống bên giường, rồi hỏi có phải bà đang bị bệnh không. Bà lăo há miệng, muốn nói ǵ đó, nhưng không nói ra được. Anh ngồi xuống, quan sát xung quanh căn pḥng, đột nhiên, một vài bức ảnh trên tường khiến anh giật ḿnh há hốc. Là ảnh anh và mẹ! Khi anh 5 tuổi, khi anh 10 tuổi, khi anh 17 tuổi… Trong góc tường, là một cái tay nải bằng vải cũ, trên vỏ tay nải có thêu một đóa hoa mai. Anh quay đầu, ngơ ngác nh́n bà lăo, gặng hỏi bà là ai. Bà lăo kinh ngạc, rồi bỗng thốt ra: “Con trai.”
Anh hoàn toàn ngây ra! Bà lăo trước mặt anh, không phải bị câm điếc ư? Bà lăo hai năm ṛng cung cấp thực phẩm cho anh, là mẹ của anh?
Giọng nói khàn khàn quen thuộc nhường ấy, không phải mẹ anh th́ c̣n có thể là ai nữa? Anh đơ ra, rồi chợt tiến tới, ôm cổ mẹ anh, khóc lớn thành tiếng, nước mắt hai mẹ con ḥa cả vào nhau. Khóc không biết bao lâu, anh ngẩng đầu trước, nghẹn ngào nói anh thấy mộ của mẹ, nghĩ bà đă qua đời, nên mới bỏ nhà ra đi. Mẹ anh lau nước mắt rồi nói là chính bà nhờ hàng xóm làm vậy. Nhà máy pháo mà bà làm công phát nổ, bà may mắn sống sót, nhưng mặt th́ bị hủy hoại, chân cũng thành què. Nh́n ḿnh, rồi nghĩ đến con trai c̣n ở trong tù, nhà th́ nghèo, tương lai anh nhất định không lấy được vợ. V́ không muốn làm liên lụy đến anh, bà nghĩ ra chủ ư này, để anh đi xa tới nơi đất khách, bắt rễ phương xa, cưới vợ sinh con.
Biết được anh đă rời quê, bà mới trở lại thôn. Vất vả hỏi thăm măi, mới biết anh đă tới thành phố này. Bà nhặt ve chai mà sống, t́m kiếm anh bốn năm, cuối cùng mới t́m được anh ở tiệm cơm nhỏ này. Bà rất vui mừng, nhưng nh́n con trai bận bịu, bà lại cảm thấy đau ḷng. V́ muốn được nh́n thấy con trai mỗi ngày, muốn giúp anh giảm bớt gánh nặng, bà bắt đầu mua thực phẩm thay anh, vừa mua một cái đă là hai năm. Nhưng hiện tại, bà đi đứng bất lợi, không xuống được giường, nên không thể tiếp tục đưa đồ cho anh.
Đôi mắt anh rưng rưng, không đợi mẹ anh nói xong, anh đă cơng mẹ anh lên, tay cầm tay nải bước đi.
Anh cứ cơng mẹ anh như thế, anh không hề biết, nhà ḿnh cách chỗ mẹ anh ở gần vậy. Anh đi không đến 20 phút đă cơng được mẹ anh về tới nhà. Mẹ anh ở nhà mới của anh được 3 ngày. Trong 3 ngày này, bà đă kể rất nhiều thứ cho anh. Bà nói lúc anh bị bắt, thiếu chút nữa bà đă đi theo bố anh. Nhưng rồi nghĩ đến đứa con trai c̣n ở trong tù, bà không thể chết được, vậy là bà cố sống! Anh ra tù, bà lại nghĩ đến con trai c̣n chưa thành gia lập nghiệp, bà vẫn chưa thể chết được; nh́n thấy con trai lấy vợ, lại nghĩ c̣n chưa gặp mặt cháu, bà tiếp tục gắng gượng… Khi nói những chuyện này, trên mặt bà luôn mang nụ cười. Anh và mẹ đă nói rất nhiều với nhau, nhưng anh tuyệt nhiên không nói cho mẹ anh biết, năm đó, sở dĩ anh chém người là v́ có người sỉ nhục bà, dùng những ngôn từ bẩn thỉu nhất. Trên thế giới này, mắng anh, đánh anh thế nào anh cũng có thể chịu được, nhưng anh không thể chịu được cảnh mẹ anh bị người khác sỉ nhục như thế.
Ba ngày sau, bà ra đi trong an b́nh. Bác sĩ nói với anh: “Bệnh ung thư xương của bà có vẻ phải hơn 10 năm rồi. Có thể sống đến bây giờ, đă là ḱ tích. Vậy nên, anh không cần quá đau ḷng.”
Anh ngơ ngác ngẩng đầu, mẹ anh, bị ung thư xương ư?
Anh mở cái tay nải kia ra, bên trong là một chồng áo len mới tinh được gấp chỉnh tề, có cho em bé, có cho vợ anh, có cho anh, một tấm, lại một tấm, tấm áo nào cũng thêu một bông mai.
Dưới cùng tay nải là một tờ thông báo chẩn đoán bệnh: “Ung thư xương. Thời gian, là năm thứ hai sau khi anh đi tù.
Tay anh run rẩy, trong ḷng đau như bị dao khoét từng nhát, từng nhát…”
Câu chuyện kết thúc, tôi như cảm nhận được một phần nỗi đau trong ḷng người con trai kia. “Bách thiện hiếu vi tiên”, trong trăm điều thiện, chữ hiếu đứng trước nhất. T́nh yêu của mẹ cha dành cho con cái là măi măi, hiếu thuận của con cái dành cho cha mẹ cũng nên là măi măi.
Đừng để đến khi muốn hiếu thuận, cha mẹ đă không c̣n ở bên ta nữa! Thời gian vẫn luôn vô t́nh trong bất biến như vậy đó..

VietBF©sưu tập

Bài cùng thể loại :


  • troopy
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    Release: 4 Days Ago
    Reputation: 23505


    Profile:
    Join Date: Oct 2014
    Posts: 55,284
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	38.jpg
Views:	0
Size:	29.4 KB
ID:	2093396  
    troopy_is_offline
    Thanks: 64
    Thanked 5,047 Times in 4,366 Posts
    Mentioned: 5 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 20 Post(s)
    Rep Power: 64 troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 14:27.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2022
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2022 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.05704 seconds with 14 queries