videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
TRUNG QUỐC ĐANG MỞ RỘNG QUY MÔ Ở HOÀNG SA, VIỆT NAM LẠI QUAN NGẠI
Trung Quốc đang bồi đắp và xây dựng với quy mô chưa từng thấy ở Đá Hải Sâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Theo các nguồn tin quốc tế cho biết chỉ trong vòng sáu tháng qua, Trung Quốc đã bồi đắp hơn 600ha tại Đá Hải Sâm.
Những lúc thế này, lãnh đạo Việt Nam lại không thấy tăm hơi đâu. Mà có chăng, khi truyền thông quốc tế đưa tin quá nhiều, những vị này cũng chỉ lên báo chí đọc bài ca quen thuộc "quan ngại sâu sắc", rồi chẳng có động thái lên án mạnh mẽ nào.
Hơn 600 hecta được bồi đắp chỉ trong nửa năm - một con số đủ khiến bất kỳ ai còn quan tâm đến chủ quyền phải giật mình. Nhưng lạ thay, phản ứng của phía chính quyền mới là điều gây sốc đối với toàn dân Việt Nam.
Trong khi đó, những người dân lên tiếng phản đối đường lưỡi bò đáng lẽ phải được coi là thể hiện tinh thần yêu nước, lại rơi vào một tình huống trớ trêu. Báo chí thì ban đầu ca ngợi, tung hô tinh thần “chính nghĩa”, nhưng rồi nhanh chóng… biến mất. Bài viết bị gỡ, tiếng nói bị thu lại, như thể lòng yêu nước cũng cần phải xin phép trước khi thể hiện.
Thế mới thấy, chủ quyền hóa ra là một chủ đề “nhạy cảm”. Nhạy cảm đến mức không phải ai cũng được quyền nói, và không phải lúc nào cũng nên nói. Một nghịch lý khó giải thích: bên ngoài thì mất dần từng mảnh, bên trong thì mất dần tiếng nói.
BÁC TÔI, BÁC ÔI HAY BÁC TOI?
Có ba trạng thái về “BÁC” mà người dân Việt Nam nào cũng đang trải qua lúc này.
Thứ nhất, khi nghe nhạc BÁC TÔI, thì bao nhiêu cảm giác bực tức, buồn bực đều tan biến, chỉ còn cái cười sặc sụa vào sự xu nịnh này.
Thứ hai, ra đường bị “xin đểu”, mãi lộ, ở nhà thì bị cướp đất, đến mức mà dân phải ngửa mặt lên trời mà kêu “Bác ôi”! “Th*ng công an” đi kiếm “bánh mì” của dân, cán bộ vòi tiền bỏ túi, còn công an thì ra tay cưỡng chế, lúc đấy chỉ biết “ối giời ơi là Bác”! Dân kêu càng lớn, thì tiền bỏ túi quan càng nhiều. Dân kêu bác nhiều bao nhiêu, thì càng bất lực bấy nhiêu. Điện tăng, ga tăng, nước tăng,…cái gì cũng tăng, “ối giời ơi là Bác”!
Và cuối cùng, người dân cũng đang mong “BÁC TOI”! Ai cũng muốn chỉ có điều không nói về cái “kỷ nguyên vươn mình” này!
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
TRUNG QUỐC BỒI ĐẮP THÊM HƠN 600 HECTA TẠI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA
Thông tin Trung Quốc đã bồi đắp hơn 600 ha tại Đá Hải Sâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa khiến dư luận trong nước lại một lần nữa dậy sóng với vấn đề chủ quyền biển đảo.
Điều đáng nói không chỉ nằm ở những con số hay bản đồ, mà ở cách chúng ta dần quen với những tin tức như vậy. Ban đầu là lo lắng, sau đó là tranh luận, rồi đến một giai đoạn kỳ lạ hơn: nghe xong, thở dài, và… tiếp tục ngày mới như không có gì xảy ra.
Phản ứng chính thức thì vẫn quen thuộc từ phía lãnh đạo nhà nước, nếu không im lặng tránh né thì vẫn là những cụm từ mang tính ngoại giao, nhẹ nhàng và an toàn. Nhưng trong khi ngôn từ được giữ ở mức “đúng mực”, thì thực tế lại tiếp tục dịch chuyển từng chút một, không chờ đợi ai kịp thích nghi.
Ở trong nước, câu chuyện lại mang một lớp nghịch lý khác. Khi người dân lên tiếng, phản ứng xã hội có lúc rất mạnh mẽ, nhưng sau đó lại bị thu hẹp bởi các giới hạn thông tin. Điều này vô tình tạo ra một cảm giác lạ: ai cũng thấy vấn đề, nhưng không phải lúc nào cũng có không gian để nói về nó một cách trọn vẹn.
Có lẽ điều đáng suy nghĩ không chỉ là “ai đang làm gì ngoài kia”, mà còn là việc “chúng ta đang dần quen với điều gì ở trong này”. Vì một khi sự bất thường trở thành quen thuộc, thì ranh giới giữa bình thường và bất thường cũng bắt đầu mờ đi.
Và khi đó, vấn đề không còn nằm ở một sự kiện đơn lẻ nữa, mà nằm ở cách cả một xã hội học cách phản ứng (hoặc không phản ứng) trước những thay đổi kéo dài.
BÁO CHÍ VIỆT NAM THỜI “KỶ NGUYÊN MỚI” BỊ BÓP CHẶT HƠN CẢ CUBA
Báo cáo RSF 2026 xếp Việt Nam đứng thứ 174/180 về tự do báo chí. Việt Nam hiện đứng sau cả Lào, Campuchia và Cuba. RSF chỉ đích danh Tổng bí thư Tô Rừng đã siết chặt kiểm soát kể từ khi nhậm chức vào tháng 8/2024, một kỉ nguyên “bóp miệng báo chí” núp bóng vì dân của chính quyền.
Sự khác biệt giữa một quốc gia văn minh và một thể chế độc tài nằm ở cách họ đối xử với sự thật. Trong khi báo chí độc lập là "quyền lực thứ tư" để giám sát chính quyền, còn ở Việt Nam thì ngược lại, việc nói lên sự thật được coi là “tội phạm” đặc biệt khi nói về chính trị. Một bên bảo vệ quyền được biết của dân, một bên dùng luật pháp để bảo kê cho sự bế tắc thông tin.
Tại các quốc gia có nền báo chí độc lập được bảo vệ như Na Uy hay Đan Mạch. Phóng viên có quyền điều tra bất kỳ sai phạm nào của chính phủ mà không cần xin phép, và luật pháp bảo vệ tuyệt đối quyền giữ kín nguồn tin.
Ngược lại, hơn 800 cơ quan báo chí tại Việt Nam hoàn toàn bị Đảng và Nhà nước thâu tóm. Thay vì giám sát quyền lực, các nhà báo chính thống lại chọn cách “bẻ cong ngòi bút” để nịnh bợ chính quyền, chỉ như vậy báo chí mới có thể tồn tại trong nước.
Khi báo chí chính thống bị khóa miệng, những người cầm bút độc lập trở thành mục tiêu bị săn đuổi bởi các điều luật mơ hồ như 331 hay 117.
Một quốc gia bảo vệ báo chí độc lập là một quốc gia tự tin vào sự minh bạch, chứ không phải một quốc gia coi báo chí độc lập như tội đồ, đó chính là sự sụp đổ toàn diện của nền tảng đạo đức xã hội.
Bản Án Cho Kẻ Coi Thường Pháp Luật
Người xưa có câu: "Gieo gió ắt gặt bão". Sau những chuỗi ngày sống ngoài vòng pháp luật và gieo rắc nỗi lo sợ cho cộng đồng, Tri Minh Cai – một công dân Việt Cộng 38 tuổi – đã chính thức sa lưới. Vào ngày 11 tháng 3 năm 2026 vừa qua, lực lượng Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) tại Los Angeles đã thực hiện lệnh bắt giữ đối tượng này, khép lại hành trình phạm pháp đầy bất hảo của một kẻ cư trú bất hợp pháp.
Không phải ngẫu nhiên mà Tri Minh Cai lọt vào tầm ngắm đặc biệt của cơ quan chức năng. Đằng sau cái tên này là một danh sách dài các tiền án tiền sự khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình: từ trộm cắp danh tính, đột nhập gia cư bất hợp pháp, phá hoại tài sản cho đến hành vi nguy hiểm nhất là tấn công bằng vũ khí chết người. "Ngựa quen đường cũ", đối tượng này đã liên tục lặp lại các hành vi tội phạm, thách thức sự kiên nhẫn của lực lượng hành pháp và đe dọa sự an toàn của người dân sở tại. Nụ Cười Thách Thức Và Những Tranh Cãi Trái Chiều
Ngay sau khi bức ảnh Tri Minh Cai bị còng tay trên xe của ICE được công bố, cộng đồng mạng đã dấy lên những làn sóng tranh luận dữ dội. Trong ảnh, đối tượng xuất hiện với một nụ cười khó hiểu, thái độ có phần thản nhiên và tự đắc dù đang đối mặt với án trục xuất. Nhiều người không khỏi phẫn nộ trước vẻ mặt "coi trời bằng vung" này, cho rằng đó là sự thiếu hối lỗi của một tên tội phạm cứng đầu.
Trên các diễn đàn, không ít ý kiến trái chiều nổ ra xung quanh cách thức áp giải. Một số người thắc mắc về việc đối tượng được còng tay phía trước thay vì phía sau, dấy lên những nghi vấn về tính an ninh. Tuy nhiên, các chuyên gia và những người am hiểu về nghiệp vụ cho biết, còng tay thường được gắn vào dây đai thắt lưng (belly chain) để hạn chế tối đa cử động của phạm nhân mà vẫn đảm bảo tính nhân văn trong quá trình vận chuyển dài ngày. Dẫu vậy, nụ cười của Cai vẫn khiến nhiều người liên tưởng đến câu nói: "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ".
Sự Kiên Quyết Của Lực Lượng Hành Pháp
Việc bắt giữ Tri Minh Cai là một minh chứng rõ nét cho tinh thần "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt". Cơ quan ERO Los Angeles đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi và sự ủng hộ từ công chúng Mỹ. Nhiều người bày tỏ sự biết ơn đối với ICE vì đã loại bỏ một mối nguy hại ra khỏi cộng đồng, trả lại sự bình yên cho phố phường.
Mặc dù có một vài ý kiến cá biệt tìm cách bào chữa, viện dẫn những lý do cá nhân hay các vụ kiện tụng trong quá khứ của đối tượng, nhưng thực tế về những bản án đã tuyên là không thể chối cãi. Việc trục xuất những cá nhân có hành vi bạo lực và xâm phạm tài sản người khác là một phần tất yếu của quá trình thực thi công lý. Một cư dân mạng đã bình luận sắc sảo: "Nước Mỹ luôn rộng mở với những người lao động chân chính, nhưng không có chỗ cho những kẻ lấy bạo lực và gian dối làm phương châm sống".
Cái Kết Tại Quê Nhà: Chuyến Bay Không Hẹn Ngày Trở Lại
Hiện tại, Tri Minh Cai đang bị giam giữ trong cơ sở của ICE để chờ hoàn tất các thủ tục trục xuất về Việt Nam. Đối với một kẻ đã chọn con đường tội lỗi trên đất khách, đây là cái kết đắng nhưng xứng đáng. Một chuyến bay dài sắp tới sẽ đưa anh ta rời xa "giấc mơ Mỹ" mà chính anh ta đã tự tay đập nát bằng những hành vi sai trái của mình.
Câu chuyện của Tri Minh Cai là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho những ai đang có ý định đi lệch khỏi chuẩn mực đạo đức và pháp luật. "Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài", khi sinh sống tại bất cứ quốc gia nào, việc tôn trọng pháp luật sở tại là điều kiện tiên quyết để tồn tại. Một khi đã chọn lối sống "Đâm bị thóc, chọc bị gạo" hay gây hấn với cộng đồng, thì việc phải đối mặt với sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật chỉ là vấn đề thời gian. Cửa nhà tù hay chuyến bay trục xuất luôn chờ sẵn những kẻ không biết quý trọng cơ hội và sự tự do.
"Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt". Câu nói ấy dường như đang ứng nghiệm một cách nghiệt ngã lên những đỉnh cao quyền lực của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Một cơn địa chấn vừa xảy ra tại Bắc Kinh khi hai vị cựu Bộ trưởng Quốc phòng, những người từng nắm giữ vận mệnh của lực lượng quân sự hùng hậu bậc nhất thế giới, đã chính thức nhận bản án tử hình vì tội tham nhũng. Bản án nghiêm khắc và sự sụp đổ của những tượng đài
Ngày thứ Năm vừa qua, truyền thông nhà nước Trung Quốc đồng loạt đưa tin về một quyết định gây rúng động: Ngụy Phượng Hòa (Wei Fenghe) và Lý Thượng Phúc (Li Shangfu) – hai cái tên từng lừng lẫy trên chính trường quốc tế – đã bị tòa án quân sự tuyên án tử hình nhưng cho hưởng án treo hai năm. Theo quy định, sau hai năm nếu không phạm tội mới, bản án của hai vị cựu tướng lĩnh 72 và 68 tuổi này sẽ được giảm xuống tù chung thân mà không có khả năng được ân xá. "Đời người như bóng câu qua cửa sổ", chỉ mới đây thôi, họ còn là hiện thân của sức mạnh quân sự quốc gia, vậy mà giờ đây phải đối mặt với cảnh lao tù đến cuối đời. Ông Ngụy Phượng Hòa giữ chức Bộ trưởng từ năm 2018 đến 2023, trong khi người kế nhiệm là ông Lý Thượng Phúc chỉ trụ lại được vỏn vẹn chưa đầy 8 tháng trước khi "ngã ngựa" vào năm 2023. Đây chính là minh chứng cho tinh thần "không có vùng cấm" trong cuộc chiến chống tham nhũng của Chủ tịch Tập Cận Bình.
Cuộc thanh trừng "vô tiền khoáng hậu" trên đỉnh cao quyền lực
Thế trận thanh lọc của ông Tập Cận Bình không dừng lại ở những "con hổ" cấp bộ trưởng. Sóng gió đã lan tới những tầng nấc cao nhất khi đầu năm nay, vị tướng cấp cao nhất là Trương Hựu Hiệp (Zhang Youxia) – người từng nắm quyền điều hành các hoạt động hàng ngày của quân đội – cũng đã bị bãi miễn. Người xưa có câu "Thượng bất chính, hạ tắc loạn", việc nhắm vào những lãnh đạo tối cao cho thấy quyết tâm sắt đá trong việc làm sạch bộ máy từ gốc rễ. Cuộc chấn hưng này đã quét qua một diện rộng trong quân đội 2 triệu người của Trung Quốc. Theo các báo cáo phân tích, kể từ năm 2022, đã có hơn 100 sĩ quan tiềm năng bị thanh loại. Trong đó, 36 vị tướng và trung tướng đã chính thức bị sa thải, trong khi 65 sĩ quan khác hiện đang nằm trong danh sách "mất tích" hoặc có khả năng đã bị thanh trừng.
"Thay máu" quân đội và những dấu hỏi về sức mạnh chiến đấu
Một báo cáo gây sốc từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) tại Washington tiết lộ rằng, khi tính toán các vị trí bị thay thế nhiều lần, có đến 52% các vị trí lãnh đạo hàng đầu của PLA đã bị ảnh hưởng bởi cuộc quét sạch này. Quy mô của đợt thanh trừng được mô tả là "chưa từng có", khiến giới quan sát quốc tế đặt ra câu hỏi lớn về khả năng sẵn sàng chiến đấu của quân đội Trung Quốc khi thực hiện các hoạt động phức tạp. Tuy nhiên, tờ Quân đội Giải phóng Nhân dân Nhật báo đã khẳng định một cách đanh thép rằng việc điều tra này là để "loại bỏ những ảnh hưởng độc hại" và giúp lực lượng vũ trang trải qua một cuộc "tái sinh triệt để", tạo động lực mạnh mẽ để xây dựng một quân đội hùng mạnh. Họ cáo buộc các cựu lãnh đạo này đã làm xói mòn quyền lực tối cao và nhấn mạnh thông điệp "không khoan nhượng" đối với tham nhũng. "Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng", dù có đau đớn, nhưng đây được xem là bước đi cần thiết để Bắc Kinh hiện đại hóa quân đội và siết chặt kỷ cương trong bối cảnh thế giới đầy biến động.
Cuộc đời của hai vị tướng Ngụy và Lý giờ đây khép lại sau những bức tường đá, để lại một bài học đắt giá về sự trung thành và liêm chính. Đúng là: "Trăm năm bia đá cũng mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ". Những bản án này không chỉ là sự trừng phạt cho cá nhân mà còn là lời cảnh báo đanh thép gửi tới toàn thể bộ máy lãnh đạo tại Trung Nam Hải.
video https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
“TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT” THỜI KỶ NGUYÊN MỚI
Công an Đồng Nai đã mời ông P.X.K lên đồn để xử phạt hành chính 7,5 triệu đồng chỉ vì một dòng bình luận trên Facebook: “Lên phố phường thì quan tham, chứ dân thì vẫn mãi è cổ ra đóng thuế” vào đầu tháng 5/2025 sau khi địa phương vừa được nâng cấp lên thành phố. Đây là hành vi lạm quyền để bịp miệng người dân sợ bị nói trúng tim đen.
Điều đáng nói là Công an dựa vào đâu để khẳng định nhận định của người dân là sai sự thật? Trong khi túi tiền người dân cạn kiệt vì thuế nặng và những đại án tham nhũng nghìn tỷ vẫn phơi bày mỗi ngày, thì câu nói của ông K chính là tiếng lòng uất ức của hàng triệu người lao động.
Và con số 7,5 triệu đồng đối với một gia đình lao động là cả một gia sản, là mồ hôi nước mắt giữa thời buổi kinh tế lầm than, và khi dùng kinh tế để trừng phạt quan điểm cá nhân là biểu hiện tột cùng để bòn rút những đồng tiền cuối cùng của dân dưới danh nghĩa hành chính.
Thật nực cười khi những cán bộ được nuôi bằng tiền của dân lại dùng cả thanh xuân để lăm le phạt dân lành. Thay vì lăm le bắt dân, sao công an không ra Biển Đông bắt giặc đi?
CÚ LỪA "SỞ HỮU TOÀN DÂN" MANG TÊN TÀI SẢN CÔNG
Việc đánh đồng tài sản công với "sở hữu toàn dân" tại Điều 53 nhằm xóa sổ quyền tư hữu và dùng khái niệm "toàn dân" mơ hồ, đang biến người dân thành kẻ ở trọ trên mảnh đất cha ông. Điều này cũng tạo tiền đề cho hành vi tước đoạt tài sản đội lốt lợi ích chung.
Sự đánh tráo này tạo là một cơ chế “xin cho” tha hồ lộng hành và khi đất đai không có chủ sở hữu tư nhân rõ ràng, thì chính quyền cấu kết chia chác dựa vào quyết định thu hồi đền bù rẻ mạt. Một bình phong bảo kê cho hành vi cướp bóc dựa vào luật để đứng về phía kẻ có quyền thay vì bảo vệ quyền lợi chính đáng của dân nghèo.
Việc mập mờ giữa công và tư cho thấy sự bất lương. Chính quyền đang biến mình thành "giặc nội xâm" khi đẩy dân vào cảnh màn trời chiếu đất chỉ để làm giàu cho túi tham của những "địa chủ mới" núp bóng công quyền.
Một Hiến pháp tước đoạt quyền lợi sát sườn của dân là một bản văn vô giá trị và cái gọi là "toàn dân" thực chất để che đậy sự lạm quyền cướp bóc. Chúng đang tự xây đế chế trên sự uất hận của nhân dân mà vẫn còn mặt dày ca ngợi sự vĩ đại của mình.
HẰNG “NGẠI” LÊN QUAN NGẠI!
Trung Quốc ban bố lệnh cấm đánh bắt cá từ ngày 1/5/2026 đến ngày 16/8/2026 tại một số khu vực ở Biển Đông. Ngày 5/5, Phạm Thu Hằng, (aka Hằng “ngại”): "Lập trường của Việt Nam đối với lệnh cấm đánh bắt cá của Trung Quốc ở Biển Đông là nhất quán, đã được khẳng định rõ ràng trong những năm qua."
Chả biết thế nào, Tô Tổng vừa rời khỏi Bắc Kinh sau chuyến thăm “định mệnh” tới Thiên Triều, báo chí trong nước còn chưa ráo mực hết lời ca ngợi “Bác Tôi”, thì nay lại phải câm như hến. Thôi thì kỷ nguyên vươn mình, sáng nắng chiều mưa, “bác tôi” vừa quay đi, ông Tập lại nuốt lời, xua quân chiếm đảo rồi cấm biển, chẳng biết thế nào mà lần.
Thành tựu ngoại giao xứ Đông Lào suốt những năm qua, chỉ vỏn vẹn trong hai chữ “quan ngại”, là quan ngại mất ghế, chứ còn chủ quyền biển đảo, hay tấc đất tổ tiên, thì “ngại ngần gì tầm này”!
Ngoài Đào Minh Quân, Lisa Phạm cũng bị tuyên án tù chung thân vì thành lập tổ chức chống phá Nhà nước, tuyển mộ thành viên thực hiện nhiều vụ khủng bố.
Chiều 14/5, sau một ngày xét xử và nghị án, TAND TPHCM đã tuyên án sơ thẩm đối với Đào Minh Quân - đối tượng cầm đầu tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” cùng các đồng phạm về các tội “Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân” và “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân".
Quang cảnh tòa tuyên án. (Ảnh: Hồng Đạt/TTXVN)
HĐXX tuyên phạt bị cáo Đào Minh Quân mức án tù chung thân về cả hai tội danh nói trên, tổng hợp hình phạt chung là tù chung thân.
HĐXX cũng tuyên phạt bị cáo Phạm Lisa (Phạm Anh Đào) mức án tù chung thân và bị cáo Hà Xuân Nghiêm 13 năm tù, cùng về tội “Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân".
Các bị cáo: Huỳnh Thị Thắm (Huỳnh Tammy Thắm), Lâm Ái Huệ (Lâm Kim Huệ, Huệ Lâm), Đào Kim Quang (Francis Andre Solvang, Đào Văn Tiên) bị tuyên phạt cùng mức án 20 năm tù về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo khoản 1 Điều 109 Bộ luật Hình sự.
Các bị cáo Nguyễn Thị Ngọc Xuyến bị tuyên phạt 14 năm tù; Nguyễn Quang Đính và Trần Thị Hồng Duyên cùng bị tuyên phạt 12 năm tù và quản chế 5 năm; Hoàng Thông và Hà Trường Xuân cùng bị tuyên phạt 10 năm tù, trong đó bị cáo Hà Trường Xuân bị quản chế 5 năm. Bị cáo Nguyễn Văn Trung bị tuyên phạt 7 năm tù và quản chế 5 năm.
HĐXX cũng tuyên phạt các bị cáo: Phạm Hoàng và Trịnh Bá Hạnh cùng mức án 7 năm tù; Nguyễn Ngọc Khoa, Vương Văn Hồng Nam, Nguyễn Việt Tú cùng mức án 6 năm tù; Nguyễn Xuân Bình, Nguyễn Thị Hường, Huỳnh Nhật Phương, Trần Thị Kim Hoa, Nguyễn Ngọc Châu, Bùi Thị Ánh Ngọc cùng mức án 5 năm tù; Hoàng Chí Tiên 3 năm tù. Các bị cáo này còn bị áp dụng hình phạt quản chế từ 2 đến 5 năm sau khi chấp hành xong án phạt tù. Các bị cáo trên bị tuyên phạm tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo khoản 2 Điều 109 Bộ luật Hình sự,
Phiên tòa có mặt 18 bị cáo. Tòa xét xử vắng mặt 6 bị cáo, gồm: Đào Minh Quân (74 tuổi), Phạm Lisa (tức Phạm Anh Đào, 47 tuổi), Huỳnh Thị Thắm (tức Huỳnh Tammy Thắm, 45 tuổi), Đào Kim Quang (tức Francis Andre Solvang hoặc Đào Văn Tiền, 73 tuổi), Lâm Ái Huệ (58 tuổi, quê An Giang) và Hà Xuân Nghiêm (63 tuổi).
Theo cáo trạng của Viện Kiểm sát công bố tại phiên tòa, bị cáo Đào Minh Quân (hiện ở Hoa Kỳ) là đối tượng nổi tiếng trên mạng. Bất mãn chế độ, với sự huyễn hoặc lật đổ chế độ trong nước, khôi phục lại chế độ “Đệ tam Cộng hòa”, Đào Minh Quân đã vận động các đối tượng lưu vong bất mãn người Việt ở hải ngoại thành lập cái gọi là “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” và tự xưng Hoàng đế, Tổng thống hoặc Thủ tướng của tổ chức này.
Đào Minh Quân đã cấu kết với nhiều đối tượng, trong đó có bị cáo Phạm Lisa xây dựng ra bộ máy, tự bầu các chức danh tự xưng như các bộ trưởng, tự phong chức tước như cấp tướng, chuẩn tướng trong quân đội và giao nhiệm vụ cụ thể.
Nhóm “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” đã xây dựng đường hướng chống phá, phân nhiệm, kêu gọi quyên góp tài chính, phát triển, tuyển chọn thành viên vào trong nước. Trong thời gian dài, bằng những lời hứa hão, đánh vào tâm lý vật chất, nhóm “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” do Đào Minh Quân đứng đầu đã thâu nạp, chiêu dụ nhiều thành viên trong nước, đặt bí số để tránh bị phát hiện, sau đó phân nhiệm và chu cấp tài chính để các đối tượng này thực hiện hành vi phạm tội.
Phương pháp các bị cáo sử dụng là bạo động vũ trang kết hợp “đấu tranh bất bạo động”. Bị cáo Đào Minh Quân và các đối tượng cầm đầu đã câu kết các chân rết trong nước, lập các nhóm vũ trang mua, chế tạo vũ khí, vật liệu nổ để hoạt động khủng bố, phá hoại nhằm vào trụ sở cơ quan Nhà nước, các công trình trọng điểm, sân bay… để gây bất ổn về chính trị - xã hội, khuếch trương thanh thế.
Từ năm 2016, dưới sự lãnh đạo của Đào Minh Quân và nhóm “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”, các đối tượng đã gây ra nhiều vụ khủng bố như: Đốt phá nhà tạm giữ phương tiện giao thông của Công an TP Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai cũ), đốt Nhà gửi xe sân bay Tân Sơn Nhất (TPHCM), đặt bom nhằm gây nổ Cục thuế tỉnh Bình Dương (cũ).
Đào Minh Quân và nhóm “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” tài trợ xây dựng các mạng lưới để thâu nạp thành viên, viết bài chống phá, xuyên tạc lãnh tụ Hồ Chí Minh; xuyên tạc nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản Việt Nam; xuyên tạc, bôi nhọ những lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, gây mất đoàn kết giữa nhân dân và chính quyền…
Trước thềm chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Donald Trump, những tin đồn về các cuộc đàm phán tiềm năng giữa hai quốc gia đang lan truyền rộng rãi. Hóa ra, cộng đồng mạng lại tỏ ra không hài lòng với những thông tin mà họ nghe được.
Tổng thống đang chuẩn bị cho chuyến thăm Bắc Kinh kéo dài hai ngày đầy tính bước ngoặt vào ngày 14 và 15 tháng 5; tại đây, ông sẽ gặp gỡ Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình để thảo luận về một số vấn đề toàn cầu trọng yếu.
Các cuộc thảo luận dự kiến sẽ tập trung vào những căng thẳng thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, tương lai của Đài Loan, cũng như mối quan hệ ngày càng thắt chặt giữa Bắc Kinh và Iran trong bối cảnh xung đột hiện tại.
Cũng có thông tin cho rằng một nhóm gồm 16 lãnh đạo doanh nghiệp hàng đầu của Mỹ—trong đó có Elon Musk và Tim Cook—sẽ tháp tùng ông Trump trong chuyến đi này; một chuyến đi mà chính ông đã mô tả là "sẽ vô cùng kịch tính".
Tại sao Donald Trump lại thăm Trung Quốc?
JUST IN: 🇺🇸🇨🇳 President Trump and Xi Jinping are reportedly considering deal to allow China to invest $1 trillion to build factories in the United States. pic.twitter.com/LgKZumbP4t
Theo kế hoạch ban đầu, ông Trump dự kiến sẽ có mặt tại Trung Quốc từ ngày 31 tháng 3 đến ngày 2 tháng 4. Tuy nhiên, chuyến đi này đã bị hoãn lại do cuộc xung đột tại khu vực Trung Đông.
Giờ đây, mặc dù cuộc chiến tại Iran vẫn đang tiếp diễn, ông Trump vẫn quyết định xúc tiến chuyến thăm Bắc Kinh của mình.
Trước đó, bà Yun Sun—Giám đốc Chương trình Trung Quốc tại Trung tâm Stimson—đã chia sẻ với tờ *The Washington Post* rằng: "Lịch trình ban đầu buộc phải hoãn lại vì ông Trump không thể giải quyết cùng lúc hai vấn đề".
Với chuyến thăm Trung Quốc sắp tới này, ông Trump được cho là đang kỳ vọng sẽ trở về Washington, D.C. cùng một thắng lợi ngoại giao to lớn, đặc biệt là trong lĩnh vực thương mại.
Theo nguồn tin truyền thông này: "Các quan chức Hoa Kỳ và Trung Quốc đã và đang nỗ lực đàm phán nhằm đạt được một thỏa thuận—mà theo nhận định của các chuyên gia—rất có thể sẽ bao gồm các đơn hàng mua nông sản từ phía Trung Quốc".
Ngoài ra, thỏa thuận này cũng được cho là sẽ bao gồm: "các hiệp định đầu tư, một tuyên bố đồng thuận về các khuôn khổ kiểm soát đối với trí tuệ nhân tạo (AI), cùng các đơn đặt hàng máy bay thương mại của Hoa Kỳ".
Trong khi đó, phía Bắc Kinh lại mong muốn "kéo dài lệnh đình chiến thương mại [hiện tại], nới lỏng các lệnh trừng phạt cũng như những hạn chế về công nghệ, và tiềm năng hơn là nhận được những cam kết đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ cắt giảm việc bán vũ khí cho Đài Loan".
Hơn nữa, cũng xuất hiện các báo cáo cho biết ông Trump đã hoan nghênh các khoản đầu tư trị giá lên tới 1.000 tỷ USD từ Trung Quốc vào Hoa Kỳ—chủ yếu nhằm mục đích xây dựng các nhà máy sản xuất ngay trên đất Mỹ.
Cộng đồng mạng nói gì về thỏa thuận tiềm năng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc?
Trong khi đó, khi thông tin về khoản đầu tư trị giá có thể lên tới 1 nghìn tỷ USD của Trung Quốc vào Hoa Kỳ lan truyền rộng rãi, nó đã châm ngòi cho những phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng mạng.
Mặc dù phần lớn người dùng mạng xã hội chỉ trích ý tưởng này, một số khác lại đặt nghi vấn về tính hiệu quả và khả năng sinh lời của thỏa thuận đối với cả hai quốc gia.
Phản đối thỏa thuận tiềm năng này, một người viết: "Không, tôi không thích điều này chút nào; hy vọng đây chỉ là một tin đồn thất thiệt."
Một người khác bổ sung thêm: "Đây là hành động phản bội lớn nhất đối với người dân Mỹ mà một vị tổng thống từng thực hiện trong suốt lịch sử nước Mỹ."
Những người chỉ trích thậm chí còn đặt nghi vấn về những lợi ích mà đề xuất này mang lại, họ nói: "Điều này chẳng giúp 'Đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại' (MAGA) chút nào cả. Tại sao chúng ta lại cho phép các quốc gia và doanh nghiệp nước ngoài thâu tóm đất đai, trang trại, nhà máy và các công ty của chính mình? Đối với tôi, điều này hoàn toàn vô lý."
Một cá nhân nhận định: "Tại sao Trung Quốc lại muốn xây dựng nhà máy tại Hoa Kỳ—nơi mà chi phí xây dựng có lẽ sẽ đắt gấp 10 lần—trong khi họ hoàn toàn có thể xây dựng ngay tại Trung Quốc với chi phí rẻ hơn nhiều, rồi sau đó vận chuyển hàng hóa sang Hoa Kỳ?"
Một số người chỉ trích đã cáo buộc ông Trump thay đổi lập trường đối với Trung Quốc, họ viết: "Định bán đứng chúng ta cho Trung Quốc đấy à? Đây chính là điều mà các bạn đã bỏ phiếu để đạt được khi hô vang khẩu hiệu MAGA sao?"
Một người khác chỉ ra: "Đã dành suốt nhiều tháng trời để gọi Trung Quốc là kẻ thù, áp mức thuế trừng phạt lên tới 145% đối với họ, vậy mà giờ đây lại đang cân nhắc cho phép họ xây dựng các nhà máy trị giá 1 nghìn tỷ USD ngay trên đất Mỹ."
Trump 'đang cân nhắc' biến Venezuela thành tiểu bang thứ 51 của Mỹ; Tổng thống lâm thời Venezuela lên tiếng phản hồi
Hơn năm tháng sau khi Hoa Kỳ bắt giữ ông Nicolás Maduro – người hiện đã không còn giữ chức Tổng thống Venezuela – Tổng thống Donald Trump một lần nữa gợi ý rằng chính quyền của ông sẽ tìm cách sáp nhập quốc gia giàu dầu mỏ này.
Trong cuộc trao đổi với phóng viên John Roberts của đài Fox News vào thứ Hai, ngày 11 tháng 5, Tổng thống Trump cho biết ông hiện đang "nghiêm túc cân nhắc một động thái nhằm biến Venezuela thành tiểu bang thứ 51".
Tuy nhiên, nhà lãnh đạo đương nhiệm của quốc gia Nam Mỹ này đã nhanh chóng bác bỏ ý tưởng đó.
Theo hãng tin Associated Press, bà Delcy Rodríguez – Tổng thống lâm thời của Venezuela – khi phát biểu trước các phóng viên tại Hà Lan vào thứ Hai đã khẳng định rằng đất nước bà không hề có kế hoạch bị Hoa Kỳ sáp nhập.
"Chúng tôi sẽ tiếp tục bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền, nền độc lập cũng như lịch sử của mình," bà Rodríguez phát biểu tại Tòa án Công lý Quốc tế ở The Hague, đồng thời nhấn mạnh rằng Venezuela "không phải là một thuộc địa, mà là một quốc gia tự do."
Kể từ sau chiến dịch quân sự của Hoa Kỳ tại Venezuela – dẫn đến việc bắt giữ ông Maduro và phu nhân Cilia Flores – Tổng thống Trump đã phát đi tín hiệu về ý định của ông trong việc nắm quyền quản lý (ít nhất là tạm thời) đối với quốc gia Nam Mỹ này cùng với hệ thống cơ sở hạ tầng dầu mỏ của nước này.
"Chúng tôi sẽ điều hành đất nước này cho đến khi có thể thực hiện một quá trình chuyển giao quyền lực an toàn, đúng đắn và thận trọng," ông Trump tuyên bố vào tháng Một. "Chúng tôi mong muốn mang lại hòa bình, tự do và công lý cho những người dân tuyệt vời của Venezuela."
Trong những tháng sau chiến dịch này, ông Trump cũng đã dựa vào bà Rodríguez – cựu Phó Tổng thống 56 tuổi dưới thời ông Maduro – để đảm bảo sự ổn định tại Venezuela, trong bối cảnh ông ưu tiên tạo điều kiện cho các công ty Hoa Kỳ tiếp cận nguồn trữ lượng dầu mỏ của quốc gia thành viên OPEC này.
OPEC, hay Tổ chức các nước Xuất khẩu Dầu mỏ, là một nhóm bao gồm 12 quốc gia sản xuất dầu mỏ, chủ yếu nằm tại khu vực châu Phi và Trung Đông.
Trong một tuyên bố gửi tới tờ USA TODAY, bà Olivia Whales – Trợ lý Thư ký Báo chí Nhà Trắng – cho biết: "Như Tổng thống đã từng phát biểu, mối quan hệ giữa Venezuela và Hoa Kỳ hiện đang ở mức đặc biệt tốt đẹp. Dầu mỏ đã bắt đầu được luân chuyển, và những khoản tiền khổng lồ – vốn đã không xuất hiện trong nhiều năm qua – sẽ sớm được sử dụng để hỗ trợ những người dân tuyệt vời của Venezuela."
Venezuela không phải là quốc gia duy nhất được Tổng thống Trump nhắc đến như một tiểu bang tiềm năng mới trong suốt 15 tháng qua của nhiệm kỳ thứ hai mà ông đang đảm nhiệm. Ông Trump đã bày tỏ mong muốn mua lại quốc đảo Greenland, viện dẫn lý do an ninh quốc gia cho việc thâu tóm này. Vị trí địa lý của hòn đảo cũng có thể mang tính chiến lược đối với hệ thống cảnh báo tên lửa đạn đạo của Hoa Kỳ.
"Chúng ta cần Greenland vì an ninh quốc gia," ông Trump phát biểu vào tháng 12 năm 2025. "Hãy nhìn dọc theo bờ biển, các bạn sẽ thấy tàu thuyền của Nga và Trung Quốc xuất hiện khắp nơi. Chúng ta cần hòn đảo này cho mục đích an ninh quốc gia. Chúng ta buộc phải có được nó."
Khi nhiệm kỳ thứ hai của ông Trump bắt đầu, và mối quan hệ giữa Canada và Hoa Kỳ trở nên căng thẳng sau những lời đe dọa áp đặt các mức thuế trừng phạt gay gắt, Tổng thống đã đề xuất rằng quốc gia này nên trở thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ.
Tại một bữa tiệc tối ở Florida vào cuối tháng 11 năm 2025, khi dùng bữa cùng cựu Thủ tướng Canada Justin Trudeau, ông Trump đã gợi ý rằng Canada nên từ bỏ chủ quyền và sáp nhập vào Hoa Kỳ; thậm chí trên mạng xã hội, ông còn gọi ông Trudeau là "thống đốc" của "Tiểu bang Canada Vĩ đại".
Liệu ông Trump có thể biến Venezuela thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ hay không?
Theo Hiến pháp, ông Trump không thể tuyên bố Venezuela trở thành tiểu bang thứ 51 một cách hợp pháp nếu không có sự chấp thuận của Quốc hội hoặc sự đồng thuận từ phía Venezuela.
"Các Tiểu bang mới có thể được Quốc hội kết nạp vào Liên bang này; tuy nhiên, không một Tiểu bang mới nào được thành lập hoặc thiết lập trong phạm vi quyền tài phán của bất kỳ Tiểu bang hiện hữu nào khác; cũng như không một Tiểu bang nào được hình thành thông qua sự hợp nhất của hai hoặc nhiều Tiểu bang, hay các phần lãnh thổ của các Tiểu bang, nếu không có sự đồng thuận của cơ quan lập pháp tại các Tiểu bang hữu quan cũng như của Quốc hội," Điều IV của Hiến pháp quy định.
Theo như nam danh hài hải ngoại mới đây chia sẻ rằng, tôi muốn trở về Việt Nam để mang lại tiếng cười cho khán giả. Có thể vai diễn của tôi không phải vai diễn tấu hài nhưng ít nhất kịch bản có yếu tố hài hước. Với dự án phim, tôi không phải khó tính hay đòi hỏi gì hết. Tôi chỉ muốn khán giả của tôi, những người đã yêu mến, ái mộ tôi có phim hay, phim phù hợp để xem.
Mới đây, tại chương trình Meow News, danh hài hải ngoại Vân Sơn đã chia sẻ lý do kén phim dù nhận được nhiều lời mời. Anh nói: "Tôi kén phim vì có lí do. Thứ nhất, tôi đã làm việc trong môi trường chuyên nghiệp lâu năm. Thứ hai, tôi đọc kịch bản là biết cái nào hay, cái nào dở.
Vân Sơn
Thứ ba, kịch bản tôi chọn thường là kịch bản hài hước. Kịch bản phim Đại tiệc trăng máu 8 này là kịch bản tình cảm hài hước, điều đó khiến tôi muốn trở về nước đóng phim.
Tôi nổi tiếng là người mang lại tiếng cười cho độc giả, nên có nhiều dự án rất hay mời tôi, nhưng lại là kiểu phim không phù hợp với tôi, không có yếu tố hài hước, quá nhiều drama, nên tôi không nhận. Đơn giản vì nó không phù hợp với tính chất của tôi.
Tôi muốn trở về Việt Nam để mang lại tiếng cười cho khán giả. Có thể vai diễn của tôi không phải vai diễn tấu hài nhưng ít nhất kịch bản có yếu tố hài hước.
Với dự án phim, tôi không phải khó tính hay đòi hỏi gì hết. Tôi chỉ muốn khán giả của tôi, những người đã yêu mến, ái mộ tôi có phim hay, phim phù hợp để xem".
Khi được hỏi có sợ khán giả quên mình khi đã lâu không xuất hiện, Vân Sơn nói thẳng: "Tôi bước lên sân khấu lần đầu tiên năm 1977, tới giờ là 49 năm rồi. Hơn 40 năm trong nghề, tôi làm biết bao công việc, biết bao tác phẩm, đi diễn hàng ngàn show, phục vụ bao nhiêu triệu người Việt Nam.
Vân Sơn thời trẻ
Tôi thấy trách nhiệm của mình đã đủ. Bây giờ bao nhiêu bạn trẻ đang lên, có môi trường phát triển thuận lợi và họ làm rất tốt công việc của họ, thì tôi phải nhường lại cho họ chứ.
Trách nhiệm của tôi với thời đại của tôi và thời đại của khán giả ngày nay đã đủ để tôi được sống chậm lại, đủ để tôi bước lùi lại một chút cho giới trẻ tiếp nối tôi phục vụ khán giả.
Tôi không xuất hiện nhiều thì có thể khán giả trẻ sẽ quên tôi. Nhưng tôi phải chấp nhận điều đó và thấy nó là điều cần thiết phải làm, không thể nào cứ chen chân ra để làm những công việc các bạn trẻ đang làm".
Tổng thống Mỹ sẽ trông cậy vào Trung Quốc để gây ảnh hưởng đến Iran và giúp ông thoát khỏi mớ hỗn độn mới nhất. Nhưng cái giá phải trả có thể rất cao – bao gồm cả Đài Loan trong thương lượng.
Giống như một quả cầu phá hủy mất kiểm soát, vung vẩy dữ dội, Donald Trump phá vỡ trật tự quốc tế mà không mấy nghĩ đến hậu quả. Thiếu các chiến lược mạch lạc, kế hoạch khả thi hoặc mục tiêu nhất quán, ông ta lạm dụng quyền lực một cách thất thường từ khu vực mong manh này, vùng chiến sự căng thẳng này đến tình hình địa chính trị phức tạp khác, để lại sự khốn khổ, hỗn loạn và đổ nát phía sau. Thông thường, ông ta tuyên bố một chiến thắng giả tạo, yêu cầu người khác sửa chữa thiệt hại và gánh chịu chi phí, rồi lại tìm kiếm thứ gì đó mới để phá hoại.
Tổng thống sẽ lao vào một bãi mìn quốc tế khác trong tuần này – cuộc đối đầu căng thẳng giữa Trung Quốc và Đài Loan – khi ông đến Bắc Kinh tham dự hội nghị thượng đỉnh kéo dài hai ngày với Chủ tịch Tập Cận Bình. Sau hàng loạt thất bại chính sách đáng xấu hổ về Ukraine, Gaza, NATO, Greenland, và giờ là Iran và Lebanon, Trump đang rất cần một thành công ngoại giao để khoe khoang ở trong nước. Nhưng hy vọng về các hiệp định thương mại giúp thu hút phiếu bầu của ông bị lu mờ bởi cuộc chiến tranh mà ông lựa chọn gần đây nhất. Ông cần lời hứa của ông Tập Cận Bình không trang bị vũ khí cho Iran nếu chiến tranh toàn diện leo thang – và sự giúp đỡ của ông Tập trong việc giữ cho eo biển Hormuz mở cửa như một phần của thỏa thuận hòa bình khung được đề xuất.
Sự yếu thế của vị thế của Trump trước thềm hội nghị thượng đỉnh đang làm dấy lên suy đoán rằng việc giảm bớt sự ủng hộ của Mỹ đối với Đài Loan có thể là cái giá mà ông Tập phải trả để giữ thái độ hòa nhã. Ông Tập biết rằng cuộc chiến với Iran rất không được lòng cử tri Mỹ. Trump bị đổ lỗi trên toàn cầu vì đã đẩy giá năng lượng, thực phẩm và thuốc men lên cao. Các đồng minh châu Âu đã từ chối cứu trợ ông, Nga đang hưởng lợi một cách không xứng đáng từ giá dầu tăng cao – và các nước nghèo hơn phải gánh chịu hậu quả. Trump cũng không thắng về mặt quân sự, như đã được chứng minh bởi Dự án Tự do nửa vời, lúc có lúc không của ông. Ông đang tuyệt vọng để thoát khỏi vũng lầy mà mình đã tạo ra – và giảm bớt lợi thế của ông Tập.
Ông Tập sẽ nghĩ gì về vị khách đang vô cùng tức giận này? Đối với Trung Quốc, Trump là món quà không ngừng mang lại lợi ích. Nhờ ông ta, Mỹ ngày càng bị quốc tế nhìn nhận như một kẻ thù tiềm tàng hung hăng hoặc một người bạn không đáng tin cậy, dễ sa vào sự phản bội. Việc Mỹ mất đi ảnh hưởng và đòn bẩy lại là lợi thế của Bắc Kinh: sự bất ổn của Trump giúp ông Tập Cận Bình thúc đẩy hình ảnh Trung Quốc như người bảo vệ mới của sự ổn định toàn cầu. Bế tắc Iran đang khiến lực lượng Mỹ rời khỏi châu Á – hiện Mỹ có hai nhóm tàu sân bay tấn công ở Trung Đông – và làm giảm khả năng quân sự bảo vệ Đài Loan và các đồng minh khu vực khỏi sự xâm lược của Trung Quốc trong tương lai.
Mặt trái đối với ông Tập là tác động tiêu cực của cuộc chiến lên giá năng lượng, thương mại toàn cầu và nhu cầu xuất khẩu vào thời điểm nền kinh tế Trung Quốc đang gặp khó khăn. Năm ngoái, khoảng 80% lượng dầu xuất khẩu của Iran được Trung Quốc mua – những lô hàng mà hải quân Mỹ hiện đang chặn. Cho đến nay, Bắc Kinh phần lớn đã bù đắp được sự thiếu hụt nguồn cung từ vùng Vịnh bằng cách sử dụng dự trữ, tận dụng năng lượng xanh và mua thêm dầu từ các nước như Brazil và Nga. Nhưng đối với nhà nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới, việc đi lại an toàn và đáng tin cậy qua eo biển Hormuz là rất quan trọng.
Trung Quốc đang kêu gọi cả hai bên hướng tới một giải pháp hòa giải. Tuần trước, Trung Quốc đã tổ chức các cuộc đàm phán trực tiếp với Ngoại trưởng Iran, Abbas Araghchi, và đang hỗ trợ các bên trung gian Pakistan. Nhớ lại thành công của Trung Quốc trong việc hàn gắn quan hệ giữa Ả Rập Xê Út và Tehran năm 2023, các quốc gia vùng Vịnh lo ngại, giống như Trump, đang trông chờ vào khả năng của Bắc Kinh trong việc gây ảnh hưởng đến đồng minh Iran, quốc gia mà họ đã khởi động "quan hệ đối tác chiến lược toàn diện" vào năm 2021. Và ông Tập Cận Bình không ngại đối đầu với Trump. Gần đây, ông đã cảnh báo chống lại việc quay trở lại "luật rừng". Ông nói thêm: "Để duy trì quyền lực của luật pháp quốc tế, chúng ta không thể sử dụng nó khi có lợi cho mình và bỏ rơi nó khi không có lợi." Thật là lời lẽ gay gắt.
Ý tưởng lạc quan, được nêu ra ở Washington, rằng hành động gây hấn trắng trợn của Mỹ và Israel chống lại Iran đã khiến ông Tập Cận Bình phải hợp tác, và sẽ ngăn chặn tham vọng bành trướng của Bắc Kinh ở Đài Loan và Biển Đông, sẽ thuyết phục hơn nếu cuộc chiến thực sự thành công. Thay vào đó, Trump đã phơi bày những hạn chế của sức mạnh quân sự và chính trị của Mỹ, và cho thấy sự thiếu hiểu biết chiến lược đáng kinh ngạc. Mặc dù ông Tập Cận Bình thích một kết quả hòa bình, nhưng ưu tiên hàng đầu của ông không phải là giúp Trump thoát khỏi thế khó ở Trung Đông. Và nếu muốn, ông có đủ phương tiện để kéo dài cơn ác mộng cho Mỹ bằng cách mở rộng sự hỗ trợ quân sự khó phủ nhận cho Iran – như ông đã làm với Nga ở Ukraine.
Ông Trump dường như nhận thức được rủi ro này. Tháng trước, ông đã viết thư cho ông Tập Cận Bình, yêu cầu ông không cung cấp vũ khí cho Tehran – và nói rằng ông đã nhận được sự đảm bảo từ Trung Quốc rằng họ sẽ không làm như vậy. Nhưng Tổ chức Bảo vệ Dân chủ (Foundation for Defense of Democracies), một viện nghiên cứu bảo thủ của Mỹ, tuyên bố rằng Trung Quốc đã cung cấp cho Iran các hóa chất tiền chất lưỡng dụng cho tên lửa đạn đạo, thông tin tình báo vệ tinh về các hoạt động quân sự, tài sản và căn cứ của Mỹ, cũng như hỗ trợ né tránh lệnh trừng phạt và rửa tiền. Có khả năng viện trợ quân sự công khai hơn nữa sẽ chảy vào Tehran nếu ông Trump bắt đầu ném bom trở lại hoặc không làm hài lòng ông Tập trong các cuộc đàm phán thượng đỉnh.
Đối với một người thích khoe khoang rằng mình nắm giữ tất cả các quân bài, tổng thống Mỹ có thể thấy mình đang thiếu nghiêm trọng những quân bài chủ chốt khi ngồi xuống đàm phán với ông Tập. Đó là một thước đo rõ ràng về sự hỗn loạn địa chính trị mà ông Trump đã tạo ra. Chiến lược quốc phòng quốc gia năm 2026 của chính ông nêu rõ rằng việc răn đe Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương là ưu tiên hàng đầu. Tuy nhiên, ông Trump đã làm suy yếu nghiêm trọng vị thế của Mỹ bằng những ám ảnh và định kiến về Trung Đông. Thông thường, giờ đây những người khác có thể phải chịu trách nhiệm cho sự bất tài của ông. Đó là lý do tại sao Đài Loan – và các đồng minh của Mỹ như Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines – có thể lo ngại.
Ưu tiên hàng đầu của ông Tập Cận Bình trong quan hệ đối ngoại không phải là Trung Đông. Đó là sự thống nhất Trung Quốc cộng sản với một Đài Loan độc lập, dân chủ trên thực tế – một dự án mang tính di sản cá nhân mà ông đã nhiều lần đe dọa sẽ theo đuổi bằng vũ lực. Các nhà hoạch định chính sách của Lầu Năm Góc tin rằng quân đội Trung Quốc đang ngày càng mở rộng có thể sẵn sàng phát động một cuộc xâm lược vào năm tới. Lực lượng của Đài Loan ít hơn rất nhiều so với quân đội Mỹ, trong khi các đảng phái chính trị chia rẽ sâu sắc về việc tăng chi tiêu quốc phòng và việc có nên hay không nên tìm kiếm quan hệ gần gũi hơn với Bắc Kinh.
Mỹ nói rằng chính sách ủng hộ hiện trạng ở Đài Loan của họ không thay đổi. Nhưng ông Trump nổi tiếng là thiếu nhất quán về vấn đề Đài Loan. Ông thường xuyên đưa ra những tuyên bố mâu thuẫn, đôi khi đáng báo động. Khi thảo luận về ý định của ông Tập, ông nói gần đây rằng bất kỳ động thái xâm lược nào cũng là “tùy thuộc vào ông ấy” – một cách dùng từ cho thấy ông không quan tâm nhiều đến kết quả, ngay cả khi ông nói thêm rằng ông sẽ “rất không vui” nếu Trung Quốc xâm lược.
Tóm lại: Liệu một Trump suy yếu và bị đánh bại có cắt giảm sự hỗ trợ của Mỹ cho Đài Bắc để đổi lấy sự giúp đỡ của Tập Cận Bình trong vấn đề Iran và các thỏa thuận có lợi về, chẳng hạn, khoáng sản đất hiếm và nhập khẩu nông sản? Những câu hỏi nghiêm túc tương tự xoay quanh mức độ cam kết của Trump đối với Hàn Quốc và Nhật Bản – căng thẳng Bắc Kinh-Tokyo hiện đang leo thang, một phần vì vấn đề Đài Loan; và khả năng của ông ta trong việc thuyết phục Trung Quốc kiềm chế Triều Tiên, một quốc gia bất hảo thù địch, ngang ngược, khác với Iran, thực sự sở hữu vũ khí hạt nhân.
Nói cách khác, liệu Trump có tuyên bố một chiến thắng gian lận khác trên trường quốc tế tại Bắc Kinh trong khi bán đứng các đồng minh của Mỹ, một lần nữa cúi đầu trước một nhà độc tài phản dân chủ, phản phương Tây, và liều lĩnh phá hủy hàng thập kỷ ngoại giao khó nhọc, vốn cho đến nay đã ngăn chặn một cuộc chiến tranh ở Thái Bình Dương vì Đài Loan? Tuần này, phần lớn là do Trump phá hoại, tương lai của Mỹ với tư cách là siêu cường số một toàn cầu đã hiện rõ. Với tất cả những sai lầm của mình, kẻ ngu ngốc không biết gì này đã đặt Trung Quốc vào vị trí dẫn đầu.
Một chuyên gia bảo mật đã phát hiện ra loại robot Yarbo để cắt cỏ đều được cho xuất xưởng cùng một lỗ hỗng cửa hậu" (backdoor), làm lộ mật khẩu Wi-Fi của bạn dưới dạng văn bản thuần túy.
(Minh họa)
Các thiết bị thông minh qua "Internet vạn vật" (IoT), chẳng hạn như camera, chuông cửa, robot hút bụi và các sản phẩm gia dụng được kết nối Wi fi khác, vốn tiềm ẩn những rủi ro bảo mật đã từng được ghi nhận rõ ràng. Tuy nhiên, loại robot cắt cỏ của Yarbo lại nổi lên như một trong những ví dụ nghiêm trọng và đáng báo động nhất trong thời gian gần đây. Mỗi thiết bị được bán ra trên toàn cầu thực chất lại đóng vai trò như một "cửa hậu" (backdoor) dẫn thẳng vào mạng Wi-Fi của chính người đang sở hữu, và dường như người ta cũng chẳng thể làm được gì để khắc phục tình trạng bị rò rỉ này.
Chuyên gia bảo mật Andreas Makris mới đây đã cho công bố các chi tiết về các phương thức khai thác lỗ hổng, cho phép tin tặc chiếm quyền điều khiển hàng ngàn robot cắt cỏ Yarbo được bán ra và đang hoạt động tại hơn 30 quốc gia. Theo ông Makris, tất cả các thiết bị khi xuất xưởng đều đã được cho cài đặt sẵn một "cửa hậu"(backdoor) có khả năng làm lộ ra thông tin cá nhân của người sử dụng, và đáng nói là hiện tại vẫn chưa có phương cách nào để vô hiệu hóa lỗ hổng bảo mật này.
Công ty Yarbo, có nguồn gốc từ Thẩm Quyến, TQ và kết hợp liên doanh với Hoa kỳ chuyên cung cấp các loại robot được kết nối với Internet, có khả năng tương thích với nhiều phụ tùng linh kiện khác nhau để thực hiện các thao tác đa dạng ngoài trời như cắt cỏ, thổi lá, dọn dẹp tuyết và nhiều công việc khác. Giống như nhiều thiết bị IoT khác, các robot này có thể được điều khiển từ xa thông qua ứng dụng di động, đồng thời được trang bị camera để lập ra bản đồ khu vực hoặc khuôn viên nơi chúng đang hoạt động. Việc truy cập và điều khiển từ xa này cũng đòi hỏi dữ kiện phải được truyền tải thông qua hệ thống máy chủ của chính công ty sản xuất được đặt tại Thẩm Quyến, TQ.
Tuy nhiên, chuyên gia Makris đã phát hiện ra rằng mỗi thiết bị đều chứa một "cửa hậu" (backdoor), cho phép các kỹ sư của Yarbo thu thập số liệu đo từ xa và tọa độ GPS từ mọi thiết bị có kết nối mạng đang chạy phiên bản phần cứng mới nhất. Sau khi truy cập được vào hệ thống backend của công ty, các nghiên cứu này đã có thể đọc xem thông tin từ khoảng 11,000 thiết bị, trong đó có xấp xỉ 5,000 thiết bị đang được sử dụng tại Hoa Kỳ.
Tương tự như sự kiện đã xảy ra vào tháng 2 năm nay khi Sammy Azdoufal được cho là đã chiếm quyền điều khiển hơn 10,000 thiết bị IoT của DJI, ông Makris cũng có thể điều khiển từ xa các robot Yarbo và truy cập vào nguồn cấp số liệu camera của chúng chỉ bằng cách sử dụng số serie, mà không cần bất cứ thông tin đăng nhập bổ sung nào khác. Thậm chí, ông còn có thể cho khởi động lại thiết bị ngay cả khi chủ nhân đã bấm chế độ ngắt khẩn cấp, hoặc tiềm ẩn nguy cơ vận hành một chiếc máy cắt cỏ có lưỡi dao theo cách thức nguy hiểm đến con người.
Nhưng sự việc còn có thể sẽ tồi tệ hơn vậy: về nguyên tắc, mỗi robot Yarbo thực chất là một máy tính chạy hệ điều hành Arm Linux, sử dụng chung một mật khẩu nắm toàn quyền root cho tất cả các thiết bị, qua đó trao cho kẻ tấn công toàn quyền kiểm soát hệ điều hành này. Ngay cả khi người tiêu dùng có thay đổi mật khẩu mới hoặc loại bỏ ra "cửa hậu", một bản cập nhật firmware sau đó vẫn sẽ cho khôi phục lại các thông tin đăng nhập mặc định cũng như mọi tập tin còn bị thiếu.
Hệ điều hành này cũng hiển thị ra mật khẩu Wi-Fi của người sử dụng dưới dạng văn bản thuần túy (không có mã hóa), điều này tiềm ẩn nguy cơ biến mỗi robot này thành một bàn đạp tấn công nhằm vào các thiết bị được cho kết nối khác. Những hậu quả đối với các chủ nhân vốn đã đủ đáng lo ngại, nhưng chuyên gia Makris còn phát hiện ra thêm các thiết bị Yarbo đang được cho triển khai tại nhiều công ty kinh doanh, khuôn viên trường đại học và các tòa nhà của chính phủ. Tờ The Verge có đưa tin ra cho rằng, ông này cũng đã xác định được 12 robot nằm trong phạm vi 3 km quanh một nhà máy điện hạt nhân trọng điểm, trong số đó, một thiết bị có thể thuộc quyền sở hữu của một chuyên gia phân tích về an ninh hạt nhân.
Thông thường, một chuyên gia nghiên cứu bảo mật sẽ thông báo riêng cho nơi sản xuất và dành thời gian để họ khắc phục lỗi kỹ thuật trước khi cho công bố rộng rãi các thông tin. Tuy nhiên, những sự hồi âm có phần thiếu nghiêm túc và coi nhẹ vấn đề từ phía Yarbo đã khiến cho ông Makris tin rằng các lỗ hổng này sẽ chỉ được xử lý một cách nghiêm túc nếu ông cho công bố ra những phát hiện của mình ra với công chúng.
Những nỗ lực che giấu nguồn gốc xuất xứ của công ty này cũng là một vấn đề đáng lo ngại khác. Mặc dù Yarbo chính thức đặt trụ sở tại New York, nhưng mã định danh gói ứng dụng Android của họ lại liệt kê ở Hanyangtech, một công ty có trụ sở tại Thâm Quyến, TQ vốn là công ty mẹ. Ngoài ra, số liệu đo từ xa (telemetry) của mỗi thiết bị Yarbo cũng được cho là đang được chuyển tiếp thông qua các máy chủ của ByteDance.
Những sự phát hiện của ông Makris đã làm nổi bật cùng một nhóm các mối lo ngại tương tự như những lý do dẫn đến việc các thiết bị của DJI bị hạn chế sử dụng tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, các robot của Yarbo lại tiềm ẩn một rủi ro có phạm vi rộng lớn hơn, với hàng ngàn thiết bị hiện đang được sử dụng ngay trong lãnh thổ quốc gia này. Sau đó, công ty Yarbo đã trả lời The Verge rằng họ "đang tiến hành điều tra các vấn đề nêu trên và đã cho phát hành các bản vá nhằm khắc phục một số lỗ hổng trong số đó" (?).
Võ Tắc Thiên những năm tháng cuối đời lại đột ngột thay đổi đến kỳ lạ, cùng với sự lộng hành của gian thần dẫn đến những nghi vấn rằng bà đã bị hại chết.
Võ Tắc Thiên (624 – 705) là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung Quốc. Bà lập ra nhà Võ Chu và chính thức trị vì trong 15 năm. Bà qua đời ở tuổi 82, không lâu sau khi nhường ngôi cho con trai.
Sử sách nhà Đường khi đó ghi chép hết sức đơn giản về cái chết của Võ Tắc Thiên: “Tuổi già đau ốm, buộc phải nhường ngôi cho Thái tử, chưa đầy một năm sau thì băng hà”.
Nhưng cái chết của Võ Tắc Thiên cho đến nay vẫn là đề tài gây tranh cãi của các học giả Trung Quốc hiện đại. Không ai biết rõ thực sự vị nữ hoàng đế duy nhất đã phải đối mặt với cái chết như thế nào.
Hình tượng Võ Tắc Thiên trong phim truyền hình Trung Quốc.
Cuộc đảo chính khôi phục nhà Đường
Theo Nhân dân Nhật báo, năm Thần Long thứ nhất (năm 705), Võ Tắc Thiên lại lâm trọng bệnh. Các tướng lĩnh dưới quyền nhân cơ hội đó tạo binh biến.
Tể tướng Trương Giản Chi, Thôi Huyền Vĩ cùng các tướng đem 500 ngự lâm quân kéo đến Huyền Vũ môn, bao vây cung cấm, nơi Võ Tắc Thiên đang tĩnh dưỡng.
Một cánh quân khác đến Đông Cung, nghênh đón thái tử Đường Trung Tông trở lại làm vua lần thứ hai. Bản thân thái tử có ý định đảo chính nhưng một phần chưa dám quyết cướp ngôi vua từ tay mẹ.
Phò mã đô úy An Dương Vương Đồng Kiểu, trọng thần bên cạnh Đường Trung Tông hết mực khuyên nhủ: “Chúng thần xuất phát từ tấm lòng trung, đồng tâm hiệp lực, muốn lấy ngày này để trừ hung diệt ác, phục hồi lại xã tắc giang sơn cho họ Lý. Chúng thần nguyện mong Điện Hạ tạm dời tới Huyền Vũ môn để đáp lòng mong mỏi của dân chúng”.
Thái tử đáp: “Trừ gian diệt ác là chuyện nên làm. Nhưng nay hoàng thượng (nhắc đến Võ Tắc Thiên) ngọc thể bất an, liệu làm vậy có kinh động. Các khanh phải lo nghĩ về sau”.
Tướng quân Lý Trạm khi đó lên tiếng: “Chuyện binh biến không thể thành công nếu không có thái tử. Mọi chuyện không thể hoãn lại được nữa rồi. Chúng thần đã không màng đến gia tộc khi làm điều này, vì sao Điện Hạ lại có thể đứng nhìn chúng thần đi vào chỗ chết”.
Thái tử Đường Trung Tông nghe vậy nên mới miễn cưỡng vào cung gặp Võ Tắc Thiên. Đám nam sủng Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông của Võ Tắc Thiên lập tức bị đem ra chém đầu ngay lập tức, còn nơi Võ Tắc Thiên tĩnh dưỡng thì bị vây chặt.
Võ Tắc Thiên ban đầu chỉ nghĩ đây là việc dẹp loạn thông thường, nhưng khi thấy Thái tử chần chừ không trở về Đông Cung, bà mới bắt đầu hiểu ra chuyện.
Một tướng lĩnh trong nhóm binh biến lên tiếng: “Năm xưa Tiên Hoàng đã giao phó thái tử cho Bệ hạ, nay thái tử tuổi đã lớn, ở Đông Cung đã lâu. Ý trời và lòng người từ lâu đều nhớ mong họ Lý. Quần thần không quên ơn đức của Thái Tông, Thiên Hoàng. Chỉ mong Bệ hạ truyền ngôi cho thái tử để thuận ý trời, lòng người”.
Chỉ trích các quân thần một hồi lâu, Võ Tắc Thiên hiểu rằng mọi sự đã rồi, không thể thay đổi được và đành chấp nhận nhường ngôi một lần nữa cho thái tử. Đường Trung Tông tôn Võ Tắc Thiên là Thái thượng hoàng, đưa mẹ về an dưỡng tuổi già, nhưng thực chất là giam lỏng ở Thượng Dương cung.
Chưa đầy một tháng sau, Nhà Đường chính thức được khôi phục, triều đại nhà Võ Chu chấm dứt. Điều khiến giới học giả sau này bất ngờ là thái độ của Võ Tắc Thiên trong những ngày tháng cuối đời.
Sử cũ chép lại, bà chấp nhận trở về với thân phận khiêm nhường là một nàng dâu của họ Lý. Bà tỏ lòng khoan dung đối với cả hậu duệ của những kẻ thù năm xưa.
Những trăn trối ấy dường như trái ngược hoàn toàn với tính cách cao ngạo, với vẻ uy phong tột bậc trong suốt cuộc đời Võ Tắc Thiên. Ở thời điểm gần đất xa trời, Võ Tắc Thiên có thể đã thay đổi tích cách, nhưng cũng có thể đấy chỉ là cách để nhà Đường trấn an dân chúng, phác họa một cuộc chuyển giao quyền lực trong bình yên.
Bị gian thần hại chết?
Theo trang mạng Qulishi, lật lại cuộc chính biến lật đổ Võ Tắc Thiên, các nhà sử học Trung Quốc hiện đại chú ý đến tình tiết hai em anh em họ Trương phải chịu kết cục vô cùng bi thảm.
Không chỉ chiụ án chém đầu, thủ cấp của Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông còn bị bêu trước dân chúng, xác bị băm thành trăm mảnh.
Những người thân cận khác với Võ Tắc Thiên thì chỉ bị cách chức, không ai mất mạng như huynh đệ họ Trương.
Từ đó, có luồng ý kiến cho rằng hai người này nhất định phải phạm tội ác tày trời nào đó mới khiến Đường Trung Tông ra lệnh chém đầu, băm thây như vậy.
Sử cũ chép lại, hai anh em họ Trương là người nhân phẩm kém cỏi, ỷ vào sự sủng ái của nữ hoàng, nhận hối lộ từ bá quan, sách nhiễu dân chúng, xa xỉ hủ hóa, hãm hại trung thần và âm mưu phản nghịch.
Với “thành tích bất hảo” như vậy, anh em họ Trương hiểu rõ một khi nữ hoàng qua đời, họ sẽ bị đem chôn cùng theo đúng tục lệ truyền thống.
Do đó, rất có thể hai “nam sủng” này đã bí mật lên kế hoạch ám sát Võ Tắc Thiên, loan truyền thánh chỉ giả để tiếm ngôi như thái giám Triệu Cao từng làm với Tần Thủy Hoàng trong quá khứ.
Việc Võ Tắc Thiên bị bệnh nặng, không thể diện kiến các đại thần, thực chất chỉ là cái cớ hoãn binh để hai anh em họ Trương có thời gian chuẩn bị kế hoạch.
Nhưng tầm ảnh hưởng của Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông trong triều không thể được như Triệu Cao. Trái lại, các tướng lĩnh nhà Đường đã muốn giết hai người này từ lâu, không chấp nhận cảnh nữ hoàng chỉ trọng dụng “nam sủng” mà bỏ bê triều chính.
Nhưng kế hoạch ám sát Võ Tắc Thiên của hai người này liệu có thành công hay không thì các sử gia ngày nay chưa thể tìm thấy bằng chứng xác đáng. Nữ hoàng có thể đã bị hại chết nhưng chưa chính thức được an táng để bảo vệ thanh danh hoàng tộc.
Ngoài ra, Võ Tắc Thiên có thể không dễ gì chấp nhận binh biến và việc Đường Trung Tông đưa mẹ về cung, cứ 10 ngày đến chăm sóc chỉ là màn kịch dàn dựng nhằm che mắt thiên hạ.
Đến ngày tháng 12/705, nhà Đường loan tin thái thượng hoàng Võ Tắc Thiên băng hà. Lễ tang tiến hành theo nghi thức của Hoàng hậu, hợp táng với Đường Cao Tông ở Càn lăng, được con cháu hoàng tộc họ Lý hết mực tôn kính.
Trên danh nghĩa, mặt trận đang trong giai đoạn ngừng bắn. Tổng thống Nga Vladimir Putin trước đó tuyên bố Nga đơn phương dừng các cuộc tấn công từ ngày 8/5. Sau đó, theo đề nghị của Tổng thống Mỹ Donald Trump, thời hạn này được kéo dài thêm vài ngày, đến hết ngày 11/5.
Tuy nhiên, theo các nguồn tin Nga, “ngừng bắn” không đồng nghĩa với việc chiến sự thực sự lắng xuống. Bộ Quốc phòng Nga cho biết quân đội Ukraine đã tiến hành hàng trăm vụ pháo kích vào các vị trí của Nga bằng súng cối, pháo binh, xe tăng, đồng thời sử dụng hàng nghìn UAV.
Kênh “Hai Thiếu tá” dẫn thông tin từ phía Nga cho rằng quân đội Ukraine đã thực hiện nhiều cuộc tấn công vào vị trí của các đơn vị Nga. Tổng cộng, trong khu vực chiến dịch quân sự đặc biệt, phía Nga ghi nhận 16.071 vụ tấn công vi phạm ngừng bắn.
Theo nguồn tin này, lực lượng Nga đã đáp trả vào các vị trí hỏa lực của pháo phản lực phóng loạt, pháo binh, súng cối, đồng thời tấn công sở chỉ huy và địa điểm phóng UAV. Kiev sau đó bị cáo buộc trình bày các hành động đáp trả của Nga như những “vi phạm” từ phía Moscow.
Nói cách khác, trạng thái “ngừng bắn” trên thực địa chỉ còn mang tính tương đối. Trong khi các tuyên bố chính trị nói về việc hạ nhiệt, chiến trường vẫn tiếp tục vận hành bằng pháo kích, UAV và các cuộc phản công cục bộ.
Điểm đáng chú ý là Ukraine được cho là đang tận dụng từng ngày ngừng bắn để gia cố phòng tuyến. “Biên niên sử quân sự” nhận định Kiev không che giấu việc mỗi ngày tạm dừng giao tranh đều giúp họ có thêm thời gian củng cố lực lượng, gây khó khăn cho các chiến dịch tấn công tiếp theo của Nga.
Theo đánh giá từ nguồn tin này, Moscow đang trì hoãn cuộc tấn công mùa xuân so với năm ngoái, khi các hoạt động quy mô lớn bắt đầu từ giữa tháng 4. Những hướng được dự báo có thể trở thành mục tiêu trong thời gian tới gồm Slavyansk, Kramatorsk và các khu vực lân cận.
Nga đi nước cờ không ngờ tới
Trong lúc Ukraine bị cáo buộc phản công và tìm cách thâm nhập tuyến phòng thủ Nga bằng các nhóm nhỏ, một thông tin khác lại khiến tình hình trên hướng Zaporizhzhia trở nên đáng chú ý hơn: các đơn vị Nga được cho là có thể tiếp tục sử dụng đường ống dẫn khí rỗng để tiến vào phía sau phòng tuyến Ukraine.
Đây chính là chi tiết “không ngờ tới”. Khi UAV, trinh sát điện tử và pháo binh khiến nhiều hướng tiếp cận truyền thống trở nên nguy hiểm, việc sử dụng hệ thống đường ống, nếu được xác nhận, có thể tạo ra một hướng đột kích bất thường, khó dự đoán và gây sức ép tâm lý lớn cho lực lượng phòng thủ Ukraine.
Theo “Biên niên sử quân sự”, các blogger quân sự Ukraine nói rằng sự việc lần này được cho là diễn ra trên hướng Zaporizhzhia, gần khu vực Malye Shcherbaki. Nguồn tin này cũng lưu ý rằng thông tin hiện chưa được phía Nga xác nhận.
Dù vậy, việc câu chuyện “đường ống” xuất hiện trở lại đã đủ khiến phía Ukraine lo ngại. Trước đó, các phương án tiếp cận bất thường từng được nhắc đến như một cách phá thế phòng thủ cố định, nhất là trong những khu vực có hệ thống công trình ngầm, đường ống hoặc hạ tầng bỏ trống.
Tại phía nam Zaporizhzhia, tình hình vốn đã phức tạp. Một số khu vực như Primorskoye và Stepnogorsk được mô tả là nằm trong vùng xám, nơi lực lượng Ukraine vẫn hiện diện nhưng giao tranh kéo dài nhiều tháng chưa tạo ra thay đổi dứt điểm.
Trong bối cảnh đó, chỉ riêng tin đồn về một mũi đột kích bằng đường ống cũng có thể buộc Ukraine phải phân tán sự chú ý, tăng cường kiểm tra hậu tuyến và đề phòng các hướng tiếp cận không thông thường.
Nếu thông tin này chính xác, đây sẽ là một nước cờ không ngờ tới của Nga: thay vì chỉ dựa vào hỏa lực và sức ép trực diện, lực lượng xung kích có thể tìm cách tạo bất ngờ từ bên dưới hoặc phía sau phòng tuyến.
Điều đó đặc biệt nguy hiểm trong giai đoạn ngừng bắn tương đối, khi cả hai bên đều vừa theo dõi động thái ngoại giao, vừa chuẩn bị cho khả năng chiến sự bùng lên trở lại.
Ông Putin tuyên bố nóng, một chỉ số vọt lên 100%
Trong bối cảnh mặt trận vẫn nóng, Tổng thống Nga Vladimir Putin bất ngờ tuyên bố rằng chiến dịch quân sự đặc biệt đang đi tới hồi kết. Tín hiệu này xuất hiện giữa lúc các nguồn tin Ukraine nói về sức ép mới từ Washington đối với Kiev.
Theo kênh “Resident”, phía Mỹ được cho là đã chuyển tới ông Zelensky một tối hậu thư liên quan đến việc cần kết thúc xung đột. Cùng thời điểm, khả năng xung đột Ukraine kết thúc trong vòng ba tháng được cho là đã tăng vọt lên 100% trên nền tảng dự đoán Polymarket, trong khi trước đó thị trường chỉ đánh giá khả năng đạt được lệnh ngừng bắn ở mức rất thấp.
Kênh này viết rằng Văn phòng Tổng thống Ukraine đang chờ ông Witkoff tới Kiev để đàm phán với ông Zelensky. Tại cuộc gặp, ông Zelensky được cho là muốn nhận các bảo đảm cho nhóm thân cận và cho cá nhân mình.
Nguồn tin cũng nói ông Zelensky lo ngại khả năng công bố các đoạn ghi âm liên quan đến ông Mindich, trong đó có nội dung bàn về một số dự án mua sắm vũ khí. Trên phố Bankova, người ta được cho là lo sợ dữ liệu về các giao dịch tài chính và tài khoản ở nước ngoài có thể bị công bố, kéo theo nguy cơ Mỹ áp đặt trừng phạt.
Bài toán Ukraine đang xuất hiện hai lớp đối nghịch. Trên mặt trận, “ngừng bắn” bị phủ bóng bởi hơn 16.000 vụ vi phạm, các cuộc phản công và thông tin về một nước cờ không ngờ tới bằng đường ống. Trên bàn đàm phán, tuyên bố của ông Putin và chỉ số dự báo vọt lên 100% lại làm dấy lên cảm giác xung đột có thể đang bước vào giai đoạn quyết định.
Nhưng với những gì đang diễn ra trên thực địa, con đường đi tới hồi kết vẫn chưa hề yên ả. “Ngừng bắn” chưa làm chiến trường im tiếng súng; trái lại, nó đang trở thành khoảng thời gian mà cả hai bên tận dụng để chuẩn bị cho đòn tiếp theo.
Từ bao đời nay, người Việt vẫn có câu: "Thanh danh đi trước, thực lực theo sau". Đối với nước Nga, lễ diễu binh kỷ niệm Ngày Chiến thắng (9/5) vốn không chỉ là một nghi thức lịch sử, mà còn là bản tuyên ngôn đanh thép về sức mạnh quân sự vô song, là dịp để những khí tài hạng nặng phô diễn uy lực khiến cả thế giới phải ngước nhìn. Thế nhưng, năm 2026 này, bầu không khí tại Quảng trường Đỏ lại nhuốm màu trầm mặc và thận trọng đến lạ kỳ. Không còn những đoàn xe bọc thép rầm rập làm rung chuyển lòng đường, không còn những khí tài tối tân phô trương sức mạnh, một kỳ lễ kỷ niệm "thu hẹp" đang diễn ra, phản ánh những biến động dữ dội đằng sau bức màn nhung chính trị. Khi gươm đao phải lùi bước trước thực tại
"Sông có khúc, người có lúc", và ngay cả một cường quốc như Nga cũng đang phải đối mặt với những thách thức chưa từng có. Bộ Quốc phòng Nga vừa qua đã đưa ra một quyết định gây ngỡ ngàng: không có thiết bị quân sự hạng nặng nào được trình diễn trong cuộc diễu binh năm nay do "tình hình tác chiến hiện tại". Quảng trường Đỏ, vốn là sân khấu của những dàn tên lửa liên lục địa và xe tăng uy phong, giờ đây chỉ còn là nơi của các khối bộ binh và sĩ quan diễu duyệt. Giáo sư Sam Greene từ Đại học King’s College London nhận định rằng, đây là một động thái "khác thường" đối với Tổng thống Vladimir Putin – người vốn luôn coi trọng hình ảnh kiểm soát và quyền lực tuyệt đối. Việc thu hẹp quy mô này chẳng khác nào một lời thừa nhận ngầm về những áp lực an ninh đang bủa vây điện Kremlin. Bóng ma an ninh và những hồi chuông cảnh báo
Quyết định tinh giản lễ hội không phải là ngẫu nhiên. "Cẩn tắc vô áy náy", sự thận trọng của Moscow dâng cao tột độ sau hàng loạt vụ tấn công bằng máy bay không người lái (drone) của Ukraine thọc sâu vào lãnh thổ Nga, đặc biệt là nhắm vào các nhà máy lọc dầu. Thậm chí, một chiếc drone đã đâm trúng tòa chung cư cao cấp ở phía Tây trung tâm Moscow ngay trước thềm lễ hội, giáng một đòn mạnh mẽ vào tâm lý an ninh của thủ đô. Trên khắp các ngả đường Moscow, đằng sau những dải ruy băng Thánh George đen cam rực rỡ và những lá cờ ba màu, người ta dễ dàng bắt gặp các hệ thống phòng không đang chĩa nòng lên trời xanh. Thậm chí, các nhà mạng viễn thông còn cảnh báo người dân về việc hạn chế Internet và tin nhắn để đảm bảo an ninh tối đa cho sự kiện. Giáo sư Nina Khrushcheva cho rằng, sự "ám ảnh" về an ninh của ông Putin đang ở mức cao nhất sau hàng loạt biến cố quốc tế và những mối đe dọa trực tiếp từ drone mỗi ngày.
Lệnh ngừng bắn bất ngờ và cuộc trao đổi tính bằng mạng người
Giữa lúc không khí căng thẳng tưởng chừng như sắp bùng nổ, một tia hy vọng mong manh đã xuất hiện. Tổng thống Mỹ Donald Trump bất ngờ tuyên bố Nga và Ukraine đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn trong 3 ngày (từ 9/5 đến 11/5). Đi kèm với đó là một cuộc trao đổi tù binh khổng lồ với quy mô "1.000 đổi 1.000". Tổng thống Ukraine Zelensky đã xác nhận thông tin này với một thái độ đầy hàm ý: "Quảng trường Đỏ không quan trọng bằng mạng sống của những người con Ukraine được trở về nhà". Ông thậm chí còn ban hành một sắc lệnh đầy mỉa mai khi "cho phép" cuộc diễu binh tại Moscow được diễn ra suôn sẻ. "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại", lệnh ngừng bắn này dường như đã giúp Moscow trút bỏ được gánh nặng về một cuộc tập kích ngay giữa lễ hội, dù những lời cảnh báo đáp trả tàn khốc trước đó từ Bộ Ngoại giao Nga vẫn còn vang vọng.
Nỗi lòng người dân và ánh hào quang bị giới hạn
Năm nay, danh sách khách mời quốc tế cũng trở nên khiêm tốn hơn hẳn so với sự hiện diện của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vào năm 2025. Chỉ có những đồng minh thân thiết như Tổng thống Belarus Lukashenko, Quốc vương Malaysia và Tổng thống Lào hiện diện. Thậm chí, giới truyền thông quốc tế cũng bị hạn chế gắt gao. Nhiều hãng thông tấn lớn, bao gồm cả CNN, đã bị hủy thẻ tác nghiệp vào phút chót với lý do "quy mô buổi lễ bị giới hạn", buộc họ phải đưa tin qua những thước phim từ đài truyền hình nhà nước Nga.
Đằng sau những khẩu hiệu hào hùng, tâm thế của người dân Moscow dường như đang chùng xuống. "Trâu chậm uống nước đục", sự trì trệ của kinh tế và các lệnh hạn chế Internet đang khiến cuộc sống thường nhật trở nên mệt mỏi. Mikhail, một người dân Moscow, chia sẻ đầy xót xa: "Đã đến lúc kết thúc rồi. Người chết, tiền bạc tan biến, mọi thứ thật khó chịu". Hay như bà Galina đến từ vùng Donbas đang đi tham quan Moscow cũng không giấu được nỗi lòng: "Chiến tranh chỉ mang lại đau khổ cho người dân, chiến tranh chẳng tốt cho ai cả". Có lẽ, đối với họ, một cuộc diễu binh hoành tráng không còn quan trọng bằng một mái nhà yên bình và những bữa cơm không còn bóng dáng chia ly. "Hòa khí sinh tài", câu nói ấy có lẽ chính là mong ước lớn nhất của bao người dân Nga lúc này giữa những ngày tháng 5 lịch sử.
Nếu trước đây, Ngọc Trinh luôn chọn đại gia và người thành đạt có nhiều tiền vì mới yêu chiều và lo được cho cuộc sống của cô, thì nay người đẹp Trà Vinh lại "hạ giá":
Ngọc Trinh cho biết mình đang tìm người yêu: "Nhưng nếu không tìm được ai phù hợp thì thôi mình cứ sống một mình vậy. Mình sống với He, với ba mẹ mình! Thật ra Trinh suy nghĩ rất thoáng về chuyện một người phụ nữ vẫn có thể hạnh phúc khi sống một mình. Nếu không có duyên gặp người đàn ông đem lại hạnh phúc, niềm vui cho mình thì tại sao phải cố ghép để có một người trong khi mình đang sống một mình rất ổn. Nhưng nếu gặp người hợp tính, hợp tình, có duyên với mình thì mình lại vui hơn gấp đôi đúng không?
Tất nhiên Trinh không phủ nhận là mình vẫn đang tìm kiếm và tìm hiểu đối tượng. Ai cũng muốn có đôi có cặp, ai cũng muốn có chồng hết, Trinh cũng vậy. Nhưng nhiều khi mình không đủ duyên để gặp đúng người đem lại hạnh phúc thì thôi mình ở một mình".
"Tiêu chí của Trinh bây giờ xuống nhiều so với ngày xưa rồi đó chứ, tại vì không có duyên. Ngày xưa Trinh luôn chọn những người có kinh tế nhiều hơn mình, giỏi hơn mình. Nhưng bây giờ thì Trinh không cần người bạn trai đó phải nhiều tiền hay giỏi nữa. Trinh chỉ tìm một sự đồng điệu nào đó của hai đứa thôi. Ví dụ như cùng nhau phấn đấu, cùng nhau kiếm tiền, cùng nhau đi làm rồi tối về ăn chung với nhau, xem phim,... Đơn giản vậy thôi!
Trinh cũng chưa nghĩ tới vấn đề đó nhưng Trinh có đi trữ trứng rồi. Thật sự nếu đến một giai đoạn nào đó mà không tìm được ai để nương tựa thì chắc Trinh cũng phải có một đứa con của mình thôi".
Tháng 9/2023, Ngọc Trinh cho biết bản thân đã trữ đông thành công 6 trứng để lên kế hoạch có con. Đáng chú ý, “Nữ hoàng nội y” còn tiết lộ bản thân thuộc tuýp người ít trứng nên khó có thể mang thai tự nhiên.
Ngọc Trinh cho biết cô lựa chọn phương pháp thụ tinh ống nghiệm để sinh con. Cô nói rằng ban đầu không hề nghĩ đến việc kết hôn và sinh con. Cô sợ bản thân sẽ không được làm mẹ: "Thú thật với mọi người là bản thân của Trinh dạo hai năm gần đây thì Trinh chưa bao giờ nghĩ, hoặc là lên kế hoạch về cái việc lập gia đình, hay là sinh con gì hết. Trinh cứ nghĩ đó là cái việc kiểu Chúa trời sắp đặt, cho mình cái duyên nào thì mình đón duyên đó thôi. Cộng thêm nữa, Trinh là một người rất yêu công việc, như mọi người cũng thấy trong một năm Trinh ra mắt tới hai thương hiệu, cứ hết việc này Trinh lại bày ra việc khác, cho nên là một người rất cuồng công việc luôn.
Tự nhiên Trinh cảm thấy yêu con nít hơn và thích trẻ con lắm, cái cảm giác mình nuôi dạy một cái mầm non, nhìn nó phát triển, lớn hơn, tốt hơn từng ngày nó đã lắm mọi người. Lúc đó chị quản lý có khuyên Trinh là thôi bây giờ em phải đi trữ trứng đi, để có cái máu mủ của mình, chứ phụ nữ sau 35 tuổi là sẽ suy giảm số lượng, cũng như là chất lượng của trứng".
Cô nói thêm: "Nhìn lại bản thân của Trinh cũng 33, 34 tuổi rồi, nên khả năng Trinh sinh được em bé kiểu tự nhiên rất khó. Trinh nhận ra mình phải đi làm phương pháp này ngay và liền thôi. Tại vì nếu Trinh không làm, Trinh sợ sẽ mất đi thiên chức làm mẹ. Ngay lúc đó Trinh mới tìm hiểu, và quyết định chọn phương pháp IVF để giúp mình tăng khả năng làm mẹ".
Iran đang ráo riết thực hiện một chiến lược táo bạo: buộc các hãng vận tải phải tuân thủ một giao thức mới đầy ngặt nghèo khi băng qua eo biển Hormuz – nếu không muốn đối mặt với họng súng và tên lửa.
Bản "khai báo tử thần" và tham nhũng hóa quyền kiểm soát
Theo các tài liệu thu thập được từ Lloyd’s List, Tehran đã chính thức trình làng một cơ quan mới mang tên Cục quản lý Eo biển Vùng Vịnh (PGSA). Cơ quan này vừa ban hành một mẫu đơn mang tên “Tuyên bố Thông tin Tàu thuyền”. Đây không đơn thuần là một thủ tục hành chính, mà là một "giấy thông hành" bắt buộc. Trước khi chiến dịch quân sự giữa Mỹ - Israel và Iran nổ ra vào cuối tháng 2, Hormuz vốn là vùng biển tự do. Nhưng giờ đây, "Phép vua thua lệ làng", Iran tuyên bố sẽ tấn công bất kỳ con tàu nào dám bén mảng qua đây mà không có sự cho phép của Hải quân Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC).
Bản danh sách kiểm tra của PGSA bao gồm hơn 40 câu hỏi "tra khảo" kỹ lưỡng: từ tên tàu, số nhận dạng, lịch sử tên cũ cho đến quốc tịch của chủ sở hữu, đơn vị vận hành và cả chi tiết về phi hành đoàn cùng hàng hóa. Iran cảnh báo rằng mọi thông tin sai lệch sẽ dẫn đến những "hậu quả tự gánh chịu" – một lời đe dọa không hề giấu diếm.
Chiến lược "Trật tự toàn cầu mới" của Tehran
Trên ứng dụng Telegram, tài khoản của Lãnh đạo tối cao Mojtaba Khamenei đã phác thảo một tầm nhìn đầy tham vọng về một "trật tự khu vực và toàn cầu mới dưới chiến lược của một Iran hùng mạnh". Trong đó, ông nhấn mạnh rằng những "kẻ ngoại bang" đến từ cách xa hàng ngàn cây số, hoạt động vì lòng tham và sự độc ác, sẽ không có chỗ đứng tại đây, ngoại trừ việc... "nằm dưới đáy biển".
Việc nắm giữ Hormuz – nơi lưu thông 1/5 lượng dầu mỏ và khí đốt hóa lỏng của toàn thế giới – mang lại cho Iran đòn bẩy khổng lồ để định hình lại nền kinh tế toàn cầu. Thực tế đã chứng minh, chỉ cần một lời đe dọa đóng cửa eo biển, giá xăng tại Mỹ đã vọt lên trên 4,50 USD/gallon lần đầu tiên sau 4 năm. Đúng là "Sẩy chân mới biết đường dài, có bệnh mới biết là đời mong manh", nền kinh tế thế giới đang run rẩy trước mỗi nhịp thở của Tehran tại vùng vịnh này.
"Tô thuế" eo biển: Khi hòa bình được rao bán với giá triệu đô
Bên cạnh việc kiểm soát an ninh, Iran còn biến eo biển thành một "mỏ vàng" để tái thiết đất nước sau những trận oanh tạc của Mỹ và Israel. Có thông tin cho rằng Tehran đang thu phí lên tới 2 triệu USD cho mỗi lượt tàu đi qua. Tuy nhiên, các hãng tàu đang rơi vào thế "Tiến thoái lưỡng nan". Nếu trả tiền cho Iran, họ sẽ ngay lập tức lọt vào tầm ngắm trừng phạt của Bộ Tài chính Mỹ. Washington đã khẳng định rõ ràng: bất kỳ khoản thanh toán trực tiếp hay gián tiếp nào cho chính quyền Iran để "mua" sự an toàn đều không được phép.
Các tàu có được "phép thông hành" từ Iran sẽ phải di chuyển theo một hải trình nghiêm ngặt, bám sát bờ biển Iran, đi qua giữa các đảo Qeshm và Larak. Trong khi đó, IRGC liên tục sử dụng tần số vô tuyến khẩn cấp để phát đi thông điệp: "Chúng tôi là người làm chủ vùng biển này".
Nỗi đau của những người thủy thủ: "Thân em như chẽn lúa đòng đòng"
Giữa cuộc đấu trí đỉnh cao của các cường quốc, những người chịu thiệt thòi nhất chính là khoảng 20.000 thủy thủ trên gần 1.000 con tàu đang bị mắc kẹt tại Vùng Vịnh. "Thân em như chẽn lúa đòng đòng / Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai", những người lao động dân sự này vốn không phải là binh lính, nhưng lại đang phải gánh chịu hậu quả từ một cuộc chiến đang bùng phát rộng khắp.
Lưu lượng giao thông qua eo biển đã sụt giảm thê thảm. Trước chiến tranh, trung bình có 120 lượt tàu mỗi ngày, nhưng vào tuần đầu tháng 5, con số này chỉ còn vỏn vẹn 40 tàu trong cả tuần. Các số liệu thực tế vào thứ Năm cho thấy gần như không có tàu chở dầu hay tàu hàng nào qua lại.
Các chuyên gia nhận định rằng, ngay cả khi tình hình ổn định hơn, việc Iran duy trì kiểm soát chiến lược sẽ khiến lưu lượng tàu khó có thể quay lại mức bình thường. Nền kinh tế thế giới sẽ phải làm quen với một thực tại mới đầy bất trắc, nơi mà một trong những con đường thương mại quan trọng nhất hành tinh giờ đây đã trở thành một "trận đồ bát quái" do Tehran thiết lập. Chiến dịch "Project Freedom" của Tổng thống Trump nhằm giải cứu tàu bè cũng đã phải tạm dừng, để lại một khoảng trống quyền lực mà Iran đang nhanh chóng lấp đầy.
Trong chính trường Mỹ, người ta vẫn thường nói: "Có bột mới gột nên hồ", và cái "bột" quan trọng nhất để tạo nên chiến thắng chính là sự nhiệt huyết của cử tri. Thế nhưng, khi nhìn vào bức tranh toàn cảnh của đảng Cộng hòa (GOP) trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026, người ta bỗng thấy một sự trầm lắng đến lạ thường. Từ lâu, nền tảng cử tri của đảng này đã chứng minh họ chỉ thực sự "xuất quân" rầm rộ khi cái tên Donald Trump nằm trực tiếp trên lá phiếu. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi ông Trump không còn trực tiếp tranh cử, cộng thêm những động thái gây tranh cãi khiến ngay cả những người ủng hộ trung thành nhất cũng phải quay lưng? Câu trả lời đang dần lộ diện, và nó không hề là một tin vui cho phe Đỏ. Nỗi lo "vắng bóng quân vương" và sự sụt giảm nhiệt huyết
Người xưa có câu: "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu", ông Trump vốn là thỏi nam châm cực mạnh thu hút sự chú ý, nhưng khi ông không trực tiếp tham gia, đảng Cộng hòa dường như đang rơi vào tình cảnh "Rồng mất đầu". Một loạt các cuộc thăm dò gần đây cho thấy đảng Cộng hòa đang đối mặt với một sự thâm hụt nghiêm trọng về động lực bỏ phiếu. Theo khảo sát của Washington Post-ABC News, chỉ có 52% cử tri Cộng hòa cho rằng cuộc bầu cử năm 2026 quan trọng hơn các kỳ giữa kỳ trước đó. Con số này thấp hơn hẳn so với mức 72% của năm 2022 và 63% của năm 2018. Trong khi đó, bên kia chiến tuyến, có tới 73% cử tri Dân chủ đang hừng hực khí thế, sẵn sàng đổ xô đi bỏ phiếu. Rõ ràng, khi "ngọn lửa" truyền cảm hứng mang tên Trump không trực tiếp bùng cháy trên lá phiếu, cử tri GOP dường như đang rơi vào trạng thái "Ngựa chùn chân, quân mỏi gối". Khi biểu tượng ủng hộ không còn là "mệnh lệnh"
Điều đáng kinh ngạc hơn cả nằm ở mục đích của việc đi bỏ phiếu. Theo thăm dò của CNN cuối tháng 3, chỉ có 48% cử tri Cộng hòa đồng ý rằng lá phiếu của họ nhằm mục đích "gửi đi thông điệp ủng hộ Donald Trump". Hãy nhìn lại con số 71% của năm 2018 để thấy sự khác biệt trời vực. "Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ty họ hàng", nhưng hiện nay, ngay cả lòng trung thành vốn là niềm tự hào của GOP cũng đang bị đặt dấu hỏi. Thậm chí, con số này còn thấp hơn cả tỷ lệ 51% cử tri Dân chủ ủng hộ ông Joe Biden vào năm 2022 – một tổng thống vốn chưa bao giờ có được sự sùng bái cá nhân mạnh mẽ như ông Trump. Điều này cho thấy tầm ảnh hưởng của ông Trump đang bị xói mòn bởi những quyết định chính trị gây chia rẽ, khiến cử tri rơi vào cảnh "Lòng vả cũng như lòng sung", phân vân không biết có nên tiếp tục dấn thân vì một biểu tượng đang gây nhiều tranh cãi hay không.
Những con số biết nói: Khoảng cách giữa hy vọng và thực tế
Số liệu từ NPR/PBS News/Marist càng khắc họa rõ hơn bức tranh ảm đạm này: tỷ lệ cử tri Dân chủ "rất nhiệt huyết" vẫn giữ vững ở mức 61%, tương đương với năm 2018. Ngược lại, phe Cộng hòa đã tụt dốc không phanh từ 65% xuống còn 53%. Đặc biệt, cuộc thăm dò của Trường Luật Đại học Marquette tháng trước cho thấy một khoảng cách mênh mông: chỉ 28% cử tri Cộng hòa và cử tri độc lập thiên tả cảm thấy "rất nhiệt huyết", kém xa con số 47% của phe Dân chủ. "Trèo cao ngã đau", từ vị thế là đảng luôn áp đảo về tỷ lệ đi bầu trong các kỳ giữa kỳ, GOP giờ đây đang phải đối mặt với nguy cơ bị "nhấn chìm" bởi làn sóng xanh đang dâng cao. Dù nhiều người hy vọng sự nhiệt huyết sẽ tăng lên khi ngày bầu cử đến gần, nhưng lịch sử so sánh theo cùng thời điểm các năm cho thấy GOP đang tụt lại phía sau một cách đáng lo ngại. Bài học từ quá khứ và thử thách 6 tháng cuối cùng
Chúng ta còn nhớ vào tháng 5/2022, trước khi Tòa án Tối cao lật ngược phán quyết Roe v. Wade, tỷ lệ nhiệt huyết của phe Dân chủ lúc đó vẫn còn thấp hơn nhiều so với hiện nay. Vậy mà sau đó, sự kiện này đã như "Nắng hạn gặp mưa rào", giúp đảng Dân chủ lội ngược dòng ngoạn mục. Hiện tại, dù chưa có một cú hích tương tự, nhưng phe Dân chủ đã dẫn trước về tinh thần ngay từ "vạch xuất phát". Với việc ông Trump bị bủa vây bởi các sự cố làm mất lòng ngay cả phe mình, đảng Cộng hòa đang đứng trước bài toán nan giải: Làm thế nào để kêu gọi cử tri đi bầu khi họ đã chán ngấy những ồn ào chính trị? "Muốn ăn cá phải quăng lưới", nhưng nếu tấm lưới "nhiệt huyết" của cử tri đã rách nát vì sự thờ ơ, việc GOP bảo vệ hoặc giành lấy quyền kiểm soát Quốc hội năm 2026 sẽ khó như "Bắc thang lên hỏi ông trời". Sáu tháng tới sẽ là khoảng thời gian để xem liệu GOP có thể xoay chuyển tình thế, hay sẽ phải ngậm ngùi chấp nhận một thất bại được báo trước do chính sự nguội lạnh của những người từng là "đội quân tinh nhuệ" của mình.
Cựu Tổng thống Barack Obama đang phải đối mặt với làn sóng phản đối dữ dội trên mạng sau khi đưa ra những bình luận về Bộ Tư pháp và các vụ truy tố chính trị trong một cuộc phỏng vấn đêm khuya, điều mà một số người ngay lập tức chỉ trích là đạo đức giả.
Tối thứ Ba, ông Obama xuất hiện trên chương trình của Stephen Colbert trên kênh CBS, khi người dẫn chương trình đang gặp khó khăn này chuẩn bị kết thúc loạt chương trình đêm khuya bị hủy bỏ vào cuối tháng này. Sự xuất hiện này diễn ra trong bối cảnh truyền hình đêm khuya đang phải đối mặt với sự giám sát ngày càng tăng từ Tổng thống Donald Trump và Ủy ban Truyền thông Liên bang về những cáo buộc rằng các chương trình này thiên vị đảng Dân chủ một cách áp đảo cả về khách mời lẫn bình luận chính trị.
Trong cuộc phỏng vấn, Obama bày tỏ lo ngại về điều mà ông mô tả là sự mở rộng quyền lực của nhánh hành pháp và việc chính trị hóa Bộ Tư pháp. Mặc dù ông không trực tiếp nhắc đến tên Trump, nhưng mục tiêu chỉ trích của ông đã rất rõ ràng trong suốt cuộc trò chuyện.
“Có một vài nguyên tắc mà tôi đã tuân theo, dù chúng không phải là luật, và tôi muốn chúng ta… Chúng ta sẽ phải nỗ lực để quay trở lại chuẩn mực cơ bản này, và có lẽ bây giờ chúng ta phải luật hóa nó,” ông Obama nói.
Ông ấy nói thêm: “Nhà Trắng không nên có quyền chỉ đạo Bộ trưởng Tư pháp tiến hành truy tố… theo ý muốn của tổng thống. Đúng vậy, vì về mặt kỹ thuật, nó thuộc nhánh hành pháp, nhưng thông lệ là nó phải độc lập.”
Ông Obama tiếp tục nói rằng Bộ trưởng Tư pháp có nhiệm vụ đại diện cho người dân Mỹ chứ không phải đóng vai trò là "cố vấn của tổng thống".
🚨 NOW: Barack Hussein Obama is getting RIPPED for dropping this line with a straight face
"The White House shouldn't be able to direct the Attorney General to go around prosecuting whoever the president wants prosecuted!" 🤡
Những bình luận này ngay lập tức gây ra sự phẫn nộ từ những người bảo thủ và những người ủng hộ Trump, nhiều người trong số họ đã chỉ ra các cuộc điều tra và truy tố kéo dài nhiều năm nhắm vào Trump khi Obama và Tổng thống Joe Biden còn nắm quyền.
Những người chỉ trích, như Will Cain, nhanh chóng khơi lại cuộc điều tra về Nga bắt đầu từ những tháng cuối cùng của chính quyền Obama năm 2016. Các đồng minh của Trump từ lâu đã lập luận rằng cuộc điều tra nhắm mục tiêu một cách không công bằng vào tổng thống đắc cử lúc bấy giờ và mang động cơ chính trị ngay từ đầu.
Những người khác chỉ ra vô số vụ kiện hình sự và dân sự mà ông Trump phải đối mặt sau khi rời nhiệm sở, bao gồm vụ kiện tài liệu mật liên bang, vụ truy tố liên quan đến bầu cử liên bang, vụ án hình sự của công tố viên quận Manhattan Alvin Bragg liên quan đến hồ sơ kinh doanh, và vụ kiện dân sự về gian lận của Tổng chưởng lý New York Letitia James chống lại Tổ chức Trump.
Mặc dù một số vụ kiện đó sau này đã bị bác bỏ hoặc trì hoãn, nhưng phe bảo thủ lập luận rằng chúng đại diện cho một chiến dịch "đấu tranh pháp lý" chưa từng có tiền lệ chống lại một đối thủ chính trị.
Cain đã chế giễu những phát ngôn của Obama bằng cách nói rằng câu nói đó "đủ hài hước để khiến bạn nhăn mặt".
Ông Obama cũng tận dụng cuộc phỏng vấn để kêu gọi đảng Dân chủ cần có cách giao tiếp khác với cử tri, cảnh báo các thành viên trong đảng không nên tỏ ra quá hàn lâm hoặc xa rời người dân Mỹ bình thường. Có lúc, cuộc trò chuyện thậm chí còn chuyển sang những câu chuyện cười về người ngoài hành tinh, tạo nên một giọng điệu nhẹ nhàng hơn trước khi quay trở lại chính trị. Tuy nhiên, những phát biểu của ông Obama về các vụ truy tố và Bộ Tư pháp mới là điều gây chú ý nhất trên mạng.
Cuộc phỏng vấn diễn ra vào thời điểm chính trị căng thẳng khi chính quyền Trump tiếp tục đối đầu với các hãng truyền thông truyền thống và các mạng lưới truyền hình lớn về những cáo buộc thiên vị chính trị. Bản thân Colbert cũng thường xuyên trở thành mục tiêu công kích của Trump do những lời chỉ trích hàng đêm nhắm vào những người bảo thủ và đảng Cộng hòa.
“Chúng ta có thể vượt qua nhiều thứ — chính sách tồi tệ, bầu cử kỳ quặc, có rất nhiều thứ mà chúng ta có thể khắc phục,” Obama nói. “Nhưng chúng ta không thể vượt qua việc chính trị hóa hệ thống tư pháp, quyền lực to lớn của nhà nước. Không thể để bất cứ ai nắm quyền điều hành chính phủ lại sử dụng quyền lực đó để truy đuổi kẻ thù chính trị hoặc tưởng thưởng cho bạn bè của họ.”
Nhưng đối với nhiều người ủng hộ Trump, những bình luận đó chỉ khơi lại những vết thương cũ xoay quanh nhiều năm điều tra, luận tội và các cuộc chiến pháp lý nhắm vào tổng thống.
Trong chính trường Mỹ, người ta vẫn thường bảo "Chân mình còn lấm bê bê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người". Suốt nhiều tháng qua, Tổng thống Donald Trump đã không ngừng công kích Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang (Fed) Jerome Powell, thậm chí ám chỉ ông này phạm tội chỉ vì chi phí cải tạo trụ sở Fed tăng 30%. Thế nhưng, khi soi lại "siêu dự án" phòng khiêu vũ (ballroom) tại Nhà Trắng của chính mình, người ta mới ngỡ ngàng nhận ra một sự thật: Chi phí dự án của Trump không chỉ tăng vọt mà còn đang có nguy cơ "móc túi" người đóng thuế, dù trước đó ông luôn khẳng định là "miễn phí". Lời hứa "không đồng" và thực tế một tỷ đô la
Từ khi khởi động dự án cách đây 9 tháng, ông Trump đã dùng mọi mỹ từ để trấn an dư luận. "Nói lời phải giữ lấy lời", ông từng tuyên bố chắc nịch vào tháng 9 năm ngoái: "Tôi trả tiền, đất nước không phải trả". Đến tháng 10, ông bồi thêm rằng chi phí sẽ do ông và "vài người bạn" gánh vác 100%. Thậm chí sang đầu năm 2026, ông vẫn khẳng định "không tốn một xu thuế của dân".
Tuy nhiên, "tin sét đánh" vừa dội xuống vào thứ Hai khi Ủy ban Tư pháp Thượng viện do phe Cộng hòa kiểm soát đã yêu cầu khoản ngân sách lên tới 1 tỷ USD cho cái gọi là "nâng cấp và điều chỉnh an ninh". Đáng chú ý, khoản tiền khổng lồ này được cài cắm khéo léo trong một dự luật về thực thi di trú, nhưng mục tiêu rõ ràng là hỗ trợ "Dự án Hiện đại hóa Cánh Đông" – mật danh của việc phá dỡ Cánh Đông cũ để xây dựng phòng khiêu vũ của Trump. Dù văn phòng Thượng nghị sĩ Chuck Grassley biện minh rằng tiền này "không dùng cho các yếu tố phi an ninh", nhưng thực tế 1 tỷ USD an ninh này còn lớn hơn gấp đôi con số 400 triệu USD chi phí xây dựng mà Nhà Trắng từng công bố.
Điệp khúc tăng giá: Khi con số "biết đi"
Người xưa có câu "Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng", nhưng danh tiếng của dự án này lại đang được định giá ngày một leo thang. Ban đầu, khi công bố, dự án dự kiến tiêu tốn 200 triệu USD. Nhưng rồi, như một điệp khúc không hồi kết:
Tháng 9: Tăng lên 250 triệu USD.
Tháng 10: Nhảy vọt lên 300 triệu USD.
Tháng 12: Chốt ở mức 400 triệu USD.
Không chỉ dừng lại ở tiền bạc, những cam kết về kiến trúc cũng "bay theo gió". Nhà Trắng từng hứa sẽ không phá hủy Cánh Đông lịch sử, nhưng rồi vào tháng 10 năm ngoái, công trình này đã bị san phẳng trong sự ngỡ ngàng của dư luận. Một trợ lý cấp cao đã giải thích đầy bao biện rằng "quy mô dự án luôn thay đổi theo quá trình phát triển". Đúng là "Lời nói gió bay", khi những gì cử tri nhận được chỉ là những đống đổ nát của lịch sử và những hóa đơn ngày càng dày thêm.
"Bình cũ rượu mới": Hầm trú ẩn và cái bóng của an ninh
Để hợp thức hóa việc dùng tiền thuế của dân, các đồng minh của Trump như các Thượng nghị sĩ Lindsey Graham và Katie Britt đã viện dẫn lý do an ninh sau vụ nổ súng tại tiệc tối Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng tháng trước. Họ cho rằng dự án này cần được "cứng hóa" hoàn toàn.
Đằng sau phòng khiêu vũ lộng lẫy là một bí mật quân sự: Một khu phức hợp khổng lồ dưới lòng đất, bao gồm hầm trú bom và các hệ thống bảo vệ cấp độ cao. Phía Nhà Trắng đã lên tiếng hoan nghênh đề xuất 1 tỷ USD của Quốc hội, cho rằng đây là việc "đã quá hạn từ lâu". Thế nhưng, làm sao để dung hòa giữa việc chi tiêu tỷ đô này với khẩu hiệu "Tiết kiệm ngân sách" và sự ra đời của Bộ Hiệu quả Chính phủ (DOGE) vào đầu nhiệm kỳ hai của Trump?
Lòng dân nguội lạnh trước "lâu đài" của Tổng thống
Mặc kệ những lý lẽ về an ninh, niềm tin của công chúng vào dự án này đang ở mức thấp kỷ lục. Theo khảo sát của Washington Post-ABC News, tỷ lệ người phản đối dự án cao gấp đôi số người ủng hộ. Thậm chí, những người phản đối quyết liệt còn nhiều gấp ba lần phe tán thành. "Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong", nhưng ở đây, dân không chỉ không "liệu" mà còn đang kịch liệt phản đối sự "elitist" (đặc quyền đặc lợi) của dự án.
Giới trẻ tại Washington đã xuống đường biểu tình, lên án dự án là một sự lãng phí xa xỉ trong khi vấn đề nhà ở và nước sạch vẫn còn nhức nhối. Việc biến tiền túi của "người bạn" thành tiền thuế của "người dân" đang trở thành một vũng lầy chính trị cho cả Nhà Trắng và Đảng Cộng hòa.
Cuối cùng, dự án phòng khiêu vũ này có thể sẽ là một biểu tượng cho sự xa hoa của triều đại Trump, nhưng nó cũng mang theo một bài học đắt giá về sự trung thực trong chính trường. Khi những lời hứa "miễn phí" biến thành khoản nợ tỷ đô, niềm tin của cử tri chính là thứ đầu tiên bị mang ra đánh đổi.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.