News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 144   -   Số người đă xem (Viewers) : 14804
 
Thread Tools
Old 09-20-2019   #121
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,645
Thanks: 4,440
Thanked 8,590 Times in 4,094 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2722 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 28630
Default CÔ GÁI BÁN DON



Đến định cư tại miền Bắc California Hoa Kỳ hơn nửa năm, bỗng một hôm, tôi nhận được cú điện thoại của Thung từ Texas gọi qua. Thung là bạn học, cũng là chiến hữu của tôi ngày xưa. Hắn đề nghị gởi vé máy bay mời tôi qua Houston chơi. Nhân tiện thăm viếng khu vực dễ làm ăn và giá nhà cửa cũng dễ thở hơn nhiều so với San Jose. Tôi đồng ư. Một tuần lễ sau, một vé máy bay và một cái check 300 Mỹ kim trong b́ thư gởi đến. Đây là một món quà khá hậu hỉ ở đất lạ quê người. Ba ngày sau, tôi lên máy bay của hăng Continental Airlines đi Texas. Bay suốt bốn tiếng đồng hồ, chiếc Boeing mới hạ cánh xuống phi trường Houston. Thung đón tôi tại lối ra của khu hành khách. Lần gặp nhau cuối cùng ở quê nhà vào năm 1973, tại Đại Học CTCT Đà Lạt. Ngày ấy, trông hắn rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng mà hôm nay, sau mười sáu năm định cư tại Mỹ, hắn hoàn toàn lột xác. Nước da trắng hồng đỏ au, cái bụng căng tṛn, dáng người bệ vệ trông “rất ông chủ”. Mà chủ thực. Thung làm chủ cái chợ bán đồ biển. Vợ và con quản lư c̣n Thung lo chạy ṿng ngoài.

Ngày hôm sau Thung đưa tôi đến thăm cơ sở làm ăn của gia đ́nh. Nào pḥng mạch nha sĩ của đứa con trai đầu ḷng, pḥng dịch vụ về bảo hiểm của đứa con gái. Sau đó Thung mời tôi đi ăn trưa.

Nhà hàng có tên Cổ Lũy Restaurant tọa lạc tại khu sầm uất nhất của người Việt và Hoa tại thành phố Houston. Vào giờ xế trưa, nhà hàng vắng khách nên chúng tôi chọn chiếc bàn đặt gần quầy thu tiền. Người bồi bàn trao cho chúng tôi bản thực đơn. Cái tên Cổ Lũy nghe quen thân quá. Tôi nghĩ, có lẽ chủ nhà hàng là người Quảng Ngăi. Bởi Cổ Lũy là tên một cửa biển từ hai ḍng sông Trà Khúc và Sông Vệ nhập vào. Nơi đây thuyền bè tấp nập ra vào bến tàu Phú Thọ. Trong tờ thực đơn có món “Hến xúc bánh tráng”. Nh́n thấy hến ḿnh lại nhớ đến món don. Chẳng cần xem tiếp tờ thực đơn, tôi gọi ngay một tô don. Cô bồi bàn giọng miền Nam nh́n tôi ngạc nhiên hỏi:

- Don là món ǵ vậy, nghe lạ quá hỡ ông? Thực đơn nhà hàng này không có món đó.

- Cái món “Hến xúc bánh tráng” trong thực đơn có ghi, tại sao lại không có món don ?

Tôi vừa cự nự (kiểu Quảng Ngăi hay co) vừa chỉ cho cô chạy bàn cái món ruột hến, rồi tiếp:

- Nếu không có don th́ cho tôi cái món số 15 này.

Cô gái bồi bàn đi vào bếp. Ngay sau đó, một phụ nữ đứng tuổi ăn mặc sang trọng từ quầy thu tiền đi thẳng đến bàn chúng tôi. Bà có mái tóc ngắn làm nổi bật khuôn mặt trái soan đầy đặn với làn da trắng mịn. Thung khều chân tôi nói nhỏ : “Bà chủ”

- Chào hai anh. Người đàn bà nở nụ cười thân thiện.

- Chào bà chủ, Thung đáp lễ.

- Vị nào thích món don ? bà chủ tươi cười hỏi.

- Thưa bà, tôi ạ.

Xin lỗi, anh người quê Quảng Ngăi ?

- Tại sao bà biết ?

- Tôi chỉ đoán thôi, bởi v́ chỉ có dân sống tại Quảng Ngăi mới thấy thích thú món don. Thế bà cũng là người Quảng Ngăi, đúng không?

- Anh nghĩ sao mà đoán ra thế?

- Chỉ nh́n cái tên hiệu Cổ Lũy của nhà hàng là biết ngay.

- Nầy ông anh, trước kia ở Quảng Ngăi, anh sống ở huyện nào vậy?

- Tôi ở thị xă, trên đường Quang Trung.

Người đàn bà nh́n tôi một chặp lâu rồi quay vào bên trong nhà hàng. Lát sau, món ăn được bưng ra. Một tô bún chả cá cho Thung và một dĩa ruột hến xúc bánh tráng cho tôi. Lâu lắm rồi tôi mới nghe lại mùi hến. Hến ở quê nhà ruột nhỏ, dai và thơm. C̣n hến đóng hộp nhập cảng con lớn, mềm lại mất hết mùi vị. Ngày xưa, mỗi lần đi Huế, tôi nhất định phải ăn cho được một lần cơm hến. Đi đâu xa trở về Quảng Ngăi, tôi không thể nào quên ăn một bữa don cho đă cơn ghiền.

Cô bồi bàn bưng hai ly nước cam vắt đến bàn chúng tôi nói của bà chủ mời, có kèm theo một tấm danh thiếp trao cho tôi. Mặt sau danh thiếp là chữ viết của bà chủ nhà hàng mời riêng tôi đến nhà vào chiều Thứ Bảy. Đặc biệt, bà khoản đăi món don do bà nấu. Phần dưới là số phone và địa chỉ nhà riêng. Trên đường về, tôi hỏi Thung:

- Cậu nghĩ sao cái trường hợp lạ lùng này ?

- Ở quê người, nhớ cố hương, gặp người Việt đă mừng rồi huống chi lại là đồng hương Quảng Ngăi. Bà ấy mời cậu đến nhà có lẽ để hỏi thăm tin tức bà con ở quê nhà. Cứ nh́n dáng dấp bà ấy với cái cơ ngơi nầy là cậu hiểu ngay bà ta là dân trụ ở đây khá lâu. Biết đâu cơ may đem đến cho cậu công ăn việc làm ở thành phố này. Bạn tôi suy luận như thế. Riêng tôi, v́ lạ đất lạ người nên có phần bồn chồn, áy náy.

* * *

Hương vị của món hến xúc bánh tráng làm tôi nhớ đến kỷ niệm ngày mới lớn nơi quê nhà. Tôi từ trên quê xuống tỉnh học, ở trọ nhà người chị thứ Tư trên đường Quang Trung Thị xă Quảng Ngăi. Anh chị dành cho tôi căn pḥng trên căn gác lửng. Có ban-công nhô ra làm mái hiên cho tầng dưới. Thông thường mỗi sáng, tôi thức dậy học bài rất sớm. Đường phố vẫn c̣n sương mù vướng mắc đó đây. Hàng cây bên đường trĩu nặng những hạt sương khuya, dấu kín bóng đêm trong ṿm lá sum sê. Khi chân trời vừa rựng đỏ khuất sau hàng tre hướng Đông, là tiếng rao hàng ăn buổi sáng bắt đầu râm ran trước đường nhựa. Nào xôi, bánh bột lọc, cháo gà, bánh canh, bánh ḿ... đủ các loại hàng ăn vặt, và cũng đủ các loại âm thanh. Tiếng trầm, tiếng bổng, tiếng hơi khàn, giọng Huế, giọng Bắc, giọng Nam... Duy có tiếng rao: “Ai ăn don ho..o..o.. ông” là khiến tôi để ư. Tiếng “ho..o..o..ông” sau cùng kéo dài không đủ hơi chứng tỏ người rao hàng không phải giọng của người đứng tuổi. Tiếng rao nghe lánh lót như chim non mới tập hót, âm điệu ngây thơ rời rạc. Tôi ngồi học mà vẫn để ư đến tiếng rao bán don vang lên trước nhà. Tiếng rao như bị sương lạnh buổi sáng sớm làm đông lại không thoát ra được, nó nhỏ dần, nhỏ dần rồi hút mất ngoài xa.

Một hôm, tôi đang đứng tập mấy động tác hít thở trên ban-công, chợt tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông” quen thuộc vang lên phía dưới đường. Tôi vạch bức mành nh́n xuống thấy một người con gái mặc chiếc áo bà ba trắng thân h́nh mỏng mảnh với gánh don trên vai.

“Ê don”, tôi gọi cô nàng đứng lại rồi vộï vàng xuống thang gác.

Gánh don đă được đặt trước hiên nhà, nàng đứng đó chờ tôi mở cửa.

- Anh ăn don? Nàng hỏi khi tôi nhẹ nhàng lách ḿnh qua cánh cửa sắt. Là một cô bé ước chừng mười mười bốn, mười lăm. Mái tóc vừa chấm vai che một bên khuôn mặt trái soan c̣n măng tơ. Tôi nh́n vào ngực cô bé, đôi nhũ hoa hồng hồng như hai núm quả cau nhú bên trong làn vải mỏng không áo lót, khiến cô bé cúi mặt thẹn thùng. Bạn học của tôi, những cô nữ sinh cùng cỡ tuổi đă bắt đầu chưng diện se sua, áo ngoài áo trong, phần trên phần dưới đủ cả, không khác chi người lớn. C̣n cô bé, với chiếc quần đen, áo bà ba trắng mộc mạc nổi bật nét đẹp của người con gái chân quê.

- Anh ăn don?

Cô bé nhắc lại lần nữa, tôi sực tỉnh trả lời :

- Không ăn don, kêu cô lại làm ǵ?

Cô bé chợt hiểu nở miệng cười chữa thẹn khoe hàm răng trắng đều như những hạt bắp nếp. Nụ cười hồn nhiên khiến người đối diện cũng thấy ḷng dạt dào, xao xuyến. Cô bé hai tay thoăn thoắt múc don. Mùi don thơm nồng pha chút hương biển từ ui don bay lên ngào ngạt. Cô bé trao cho tôi tô don c̣n bốc hơi cùng với chiếc bánh tráng nướng và hai trái ớt xiêm tươi xanh. Ăn don đâu cần phải bàn ghế. Tôi đặt bát don xuống nền xi măng, bẻ bánh tráng bỏ vào tô giằm luôn hai trái ớt. Nước don ngọt và béo. Cái ngọt độc đáo không phải vị ngọt của thịt, cá mà vị ngọt rất đậm đà hương vị quê hương. Lại thêm vị nồng cay của ớt, mùi thơm của bánh tráng nướng nó quyện vào lưỡi, ngấm vào chân răng, kích thích tận cùng tế bào vị giác. Nước don nuốt tới đâu ấm tới đó. Trời lạnh mà ta ăn don vào buổi sáng th́ mới thưởng thức được hết cái thú ăn don ở quê nhà. Miếng don cuối cùng để lại trong miệng, trong cổ của ta vị ngọt ngọt, cay cay, nồng nồng, béo béo quyến rũ lạ kỳ. Nó khiến người ăn don không muốn dừng ở tô thứ nhất.

Tôi ăn ngon lành. Miệng hít hà v́ ớt cay. Cái lưỡi tê tê mùi cay nồng của loại ớt xiêm vô cùng hấp dẫn làm cho nước mắt nước mũi tuôn ra. Nh́n cách ăn rất thật t́nh của tôi, cô bé cứ che miệng cười. Một tô, hai tô rồi ba tô. Cô bé trợn trừng đôi mắt, đôi mắt bồ câu đen lay láy. Cô kêu lên :

- Coi chừng bể bụng đó, anh Hai !

Ô, lần đầu tiên tôi được một người con gái gọi bằng anh. Anh Hai. Mười sáu tuổi, học lớp đệ Tứ rồi đấy nhé. Thế mà cha mẹ, anh chị cứ gọi tôi là Út Đẹt. Mẹ tôi thường nhắc chuyện hồi tôi c̣n nhỏ. Đă bốn, năm tuổi rồi mà vẫn c̣n bú và ăn cháo. Các bà chị tôi chế nhạo hoài mỗi lần tôi ôm vú mẹ. Chị Hai tôi hay trách mẹ tôi nhiều nhất :

- Mẹ ơi, mẹ cưng chiều nó quá làm sao nó thành người lớn. Mẹ tôi cười, nhỏ nhẹ bảo :

- Các chị lớn cả rồi c̣n em nó út ít mà”. Chị tôi bực ḿnh bảo:

- Chừng đó tuổi mà chưa chịu dứt sữa. Chẳng lẽ đến khi đi học, mẹ phải mang vú đến trường cho Út sao?

Chị Hai nói xong bỏ đi. Mẹ ṿ đầu tôi, tóc c̣n ướt nhẹp mồ hôi, âu yếm :

- Giàu út ăn, khó út chịu, Mẹ có sữa con nhờ.

Cái ḥn đá bàn dưới bến sông, nơi để giặt áo quần là chỗ ngủ của tôi trong những buổi trưa hè. Nền nhà lót gạch trước bàn thờ là giường ngủ của tôi trong những đêm nóng bức. Các chị tôi thường hay đùa cợt:

- Thằng Út cứ ăn chay nằm đất kiểu nầy, lớn lên nó trở thành thầy chùa là cái chắc.

Tôi là đứa con thứ bảy trong gia đ́nh. Những tá điền, người làm cho cha mẹ tôi đều gọi tôi là cậu Bảy Út. Thế mà bác Tám Đang ở xóm dưới dám đặt cho tôi biệt danh “Bảy Thưa” chỉ v́ mấy cái răng cửa của tôi mọc hơi sưa một chút. Cái thân h́nh của tôi hồi đó mỏng như thân con nhái bén. Da dẻ sần sùi khô khốc bởi suốt ngày cứ để lưng trần chạy ngoài nắng. Mỗi lần bạn bè rủ tôi đá banh trên ruộng lúa mới cắt, chúng nó cứ la oang oang cái tên “Bảy Thưa” nghe chẳng đẹp tư nào ấy:

- Ê, Bảy Thưa đưa banh qua cho tao. Nào, Bảy Thưa banh đây sút vào...

Tức lắm, tôi bèn ra một điều kiện:

- Nếu bọn bay c̣n gọi cái tên “Bảy Thưa” nữa là tao bỏ chơi. Nhóm thằng Thới xóm Thọ Đông đang chiêu dụ tao đó. Liệu hồn!...

- Nầy cô bé, sao không múc tiếp một tô nữa?

- Anh à, em chưa hề thấy người nào ăn đến ba tô don mà c̣n kêu thêm nữa, ăn no quá mất ngon, thôi để ngày mai nghe anh,

Tiếng “nghe anh” của cô bé sao mà êm đềm quá, ngọt ngào quá. Bỗng nhiên tim tôi đập rộn ràng. Tôi muốn hỏi tên cô bé nhưng cứ ngại ngùng, đành phải móc tiền ra trả. Cô bé đi rồi, tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông” đă văng vẳng ngoài xa mà tôi vẫn c̣n đứng nh́n theo thẫn thờ. Sáng hôm sau, cô bé cất tiếng rao hàng rồi đặt gánh don trước hiên nhà chờ đợi. Tôi lại vội vàng mở cửa :

- Nầy, đằng ấy tên ǵ vậy ?

- Em tên Thuyền

Cô bé trả rồi dạn dĩ nh́n tôi hỏi:

-Thế c̣n tên anh ?”

- Hạo. Hạo, cái tên lạ quá ! Cô bé nhắc lại tên tôi rồi cười bẽn lẽn. Đôi tay Thuyền múc don lẹ làng, vén khéo không hề rơi rớt. Tôi để ư lần này, cô bé đem theo một cái tô cỡ lớn hơn, khác hẳn với những cái tô khác chồng trên miệng ui. Cô tự ư bẻ bánh tráng cho vào tô trước khi đổ don vào. Vừa làm cô bé vừa giải thích :

- Làm thế nầy don c̣n giữ được độ nóng, và hương don không bị loăng.

Cô bé trao tô don cho tôi, vô t́nh tôi đặt bàn tay chạm phải tay nàng. Bé cúi mặt thẹn thùng khiến hai tai nàng rựng đỏ, Thuyền bảo :

- Mỗi sáng anh ăn hai tô nầy là đủ rồi.

Từ đó, sáng nào tôi cũng ăn don của cô bé Thuyền. Thỉnh thoảng chị tôi mua ốc don tươi về nấu. Thông thường chị thêm vào nồi don cả thịt bằm, tóp mỡ, nhưng tôi ăn một cách lơ đăng chẳng thấy hấp dẫn tư nào. Chị tôi chế giễu :

- Thằng Út nó đâu có mê don, chỉ mê con nhỏ bán don.

Có lần tôi cố t́nh giữ bàn tay Thuyền bên dưới tô don, cô bé cứ để nguyên nh́n tôi với ánh mắt long lanh t́nh tứ.

Chặp lâu sau, nàng rút tay về hối thúc:

- Người ta thấy ḱa, ăn đi kẻo nguội.

Thế là suốt mùa don, cô bé Thuyền ít có buổi sáng nào vắng mặt. Ăn hoài tôi đâm ghiền. Ngày nào Thuyền không đến là suốt ngày đó tôi thấy trống vắng lạ thường. Tôi nhớ hương vị của don, tôi nhớ khuôn mặt của Thuyền. Suốt ba tháng hè tôi không về quê lấy cớ học bài thi. Có lẽ nhờ ăn don mà thân thể tôi đẫy đà. Da dẻ tôi thêm hồng hào trắng mịn. Bà chị tôi phát giác sự “thay da đổi thịt” của thằng em út. Chị chế nhạo: “Nghèo nghèo, nợ nợ kiếm cô vợ bán don. Mai sau có chết cũng c̣n cặp ui”.

Năm đó tôi đậu bằng Trung Hoc Đệ Nhất Cấp, cha mẹ tôi cho tôi theo người anh họ vào Sài G̣n tiếp tục học. Tôi từ biệt Quảng Ngăi mà nghe ḷng ḿnh buồn tê tái. Tôi ra đi lúc trời chớm Thu, những cơn mưa đầu mùa đă làm cho nước sông dâng cao. Tôi c̣n nhớ lời Thuyền dặn: “Khi nào nước sông dâng cao th́ don không c̣n nữa. Chừng ấy em sẽ không c̣n dịp gặp anh, chỉ c̣n biết hẹn anh vào mùa don tới đầu tháng Hai âm lịch”.

Biết như thế nhưng sáng nào tôi cũng trông tiếng rao của Thuyền. Tôi mong gặp nàng để nói lời từ biệt. Giờ phút chót ngồi trên xe đ̣ mà tôi vẫn dơi mắt đợi chờ, hy vọng Thuyền xuất hiện. Khi xe chuyển bánh, mẹ và chị tôi mắt rưng rưng lệ nắm tay tôi từ giă. Tôi không cầm được xúc động đă ̣a khóc. Lần đầu tiên tôi xa mẹ xa chị, xa gia đ́nh cách gần ngàn cây số. Tôi cảm thấy nỗi cô đơn như đè nặng lên lồng ngực ḿnh. Tôi thương mẹ, thương chị. Nhưng t́nh của tôi đối với Thuyền vừa nồng nàn vừa xót xa. Tôi xót thương v́ cuộc sống của nàng quá lam lũ. Tuổi vừa lên ba, cha Thuyền đă tử nạn theo tàu đánh cá ngoài khơi khi bị cơn băo bất ngờ ập tới. Mồ côi cha, mẹ ở vậy nuôi Thuyền ăn học hết bậc Tiểu học. Mới chừng ấy tuổi mà phải từ giă ghế nhà trường, lăn lộn vào trường đời. Mẹ nấu don, Thuyền gánh bán dạo hàng ngày đi về trên mười cây số.

* * *

Những đêm đầu tiên ở Sài G̣n, tôi nhớ day dứt nụ cười rạng rỡ của Thuyền. Nhớ đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run run trong bàn tay tôi. Nhớ đến hương vị thơm lừng của tô don với chất béo của ruột don trộn mùi cay nồng của ớt, mùi bánh tráng nướng, mùi hành lá tươi. Nó tổng hợp thành hương vị không có món ăn nào so sánh được. Don Quảng Ngăi chiếm lĩnh cương vị độc tôn đối với người dân Quảng Ngăi bởi nó là món ăn quê hương. Và đối với riêng tôi có pha cả mùi hương con gái của Thuyền.

Xa nơi chôn nhau cắt rún lần đầu, tôi nhớ nhất là những chuyến đi chơi với bạn bè trên núi Thiên Ấn. Sau một hồi leo giốc mệt bở hơi tai, khát nước khô cả cổ chỉ cần uống mấy ngụm nước giếng của nhà chùa là cơn mệt cùng mồ hôi tan đi hết. Có người bảo đó là nước của Tiên Phật độ tŕ. Một truyền thuyết kể rằng có một vị sư đến đào giếng này suốt cả năm trời, khi giếng có nước th́ vị sư ấy biến mất. Ngôi chùa Thiên Ấn tọa lạc trên đỉnh núi có mặt bằng vuông vức, cao hơn mặt nước biển trên trăm mét, nhưng nước giếng trong và ngọt cung cấp cho chùa không bao giờ cạn. Quả là điều rất hiếm. Đây là “Đệ nhất thắng cảnh” của quê nhà có tên là “Thiên Ấn Niêm Hà” do quan Tuần Vũ Nguyễn Cư Trinh đặt tên trong mười hai bài thơ Đường Luật. Mỗi bài ca ngợi một thắng cảnh của tỉnh Quảng Ngăi. Đứng trên đỉnh núi nh́n bao quát ta thấy ḍng sông Trà Khúc óng ánh bạc uốn ḿnh theo những lũy tre xanh đến tận cùng cửa Cổ Lũy trước khi nhập vào biển Đông. Nơi đây ta có thể thưởng ngoạn thêm “Đệ nhị Thắng cảnh” của quê hương, đó là “Cổ Lũy Cô Thôn” nằm im ĺm nơi cửa biển, nước bủa mênh mông. Nh́n chệch qua bên trái là mũi Ba-Tâng-Gâng phơi ḿnh với sóng băo đại dương. Để hồn trải rộng đến cuối chân trời, ta có cảm tưởng như người được thoát tục về nơi tiên cảnh. Kẻ nào có tham vọng, mang ư đồ đen tối mà đối diện với cảnh sắc nầy, trong thoáng chốc cũng tạm thời quên đi.

Vào những ngày sắp nghỉ Hè, tôi nhận được thư của chị tôi : “...Đầu mùa don năm nầy, con bé bán don trở lại. Sáng nào nó cũng đặt gánh don trước cửa nhà chị. Lâu lâu nó rao lên “Ai ăn don hông” rồi đứng đó đợi chờ. Người ta không biết nó đợi chờ ai, nhưng chị, th́ chị đoán biết. Thời gian kéo dài cả tháng trời, chị thấy tội nghiệp nên thỉnh thoảng kêu don của nó cho cả nhà ăn buổi sáng. Đôi mắt nó thật buồn, cứ lén nh́n sâu vào trong nhà mà không dám hỏi. Một hôm, cầm ḷng không được, chị cho nó biết là em vào Sài G̣n học đă gần một năm. Sau đó chị không c̣n thấy con bé bán don trên con đường nầy nữa...”

Đêm đó tôi nằm mơ nghe thấy tiếng rao: “Ai ăn don ho..o..ông” như tiếng chim cuốc lẻ đôi khắc khoải gào khan suốt mùa Hè thương nhớ rồi cuối cùng chết khô theo con trống, chung t́nh. Thuyền ơi, hăy tha thứ cho tôi. Những rạo rực t́nh yêu đầu đời đă làm cho con tim em phải se thắt v́ phân ly.

Rồi thời gian trôi qua, ba năm miệt mài đèn sách đă giúp tôi quên h́nh ảnh cô gái bán don ngày nào. Sau khi lấy xong bằng Tú Tài toàn phần, tôi về thăm Quảng Ngăi. Vào buổị sáng, tôi dậy sớm cùng chị tôi chuẩn bị về quê thăm cha mẹ. Đang xếp áo quần vào va-li chợt tôi nghe tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông”. Tôi vội vàng chạy ra ban-công gọi :

- Ê ! Cô bán don.

Tôi nhanh chân xuống thang gác mở cửa. Cô bán don đứng đợi dưới mái hiên nhà. Thoáng nh́n, tôi tưởng một thiếu phụ nào khác không phải Thuyền. Nhưng không, làm sao tôi nhầm lẫn được. Âm thanh tiếng rao của Thuyền như mọc rễ trong kư ức của tôi. Cũng thân h́nh mảnh khảnh đó nhưng cao hơn và già dặn hơn. Chính là Thuyền của ba năm về trước.Tôi hỏi:

Thuyền phải không? Nàng nh́n tôi đăm đăm, rồi những giọt nước mắt lăn tṛn má. Tôi thấy loáng thoáng trên ngực áo nàng vết ố của những giọt sữa đă khô. Đứng sát vào Thuyền, tôi đặt tay lên vai nàng bảo:

- Em để gánh xuống đây, múc don cho anh ăn nhé.

- Không. Don em đă cuối mùa, gặp luồng nước bạc (nước lụt), em không bán cho anh đâu.

Nói xong, nàng đưa tay áo quệt nước mắt, trở gánh quay lại con đường cũ. Tôi đứng nh́n theo nàng mà nghe hồn trĩu nặng. Tôi cố lắng nghe tiếng rao “ai ăn don ho..o..ông” lần cuối cùng của Thuyền lẫn lộn với tiếng rao hàng khác nhưng tuyệt nhiên im lặng, chỉ c̣n sót lại hương don thoảng bay trong gió.

* * *

Chiều Thứ Bảy, Thung bỏ tôi trước căn nhà số 28... trên đường White Forge thành phố Sugarland. Căn nhà lầu ở khu mới xây khá đồ sộ. Vách tường áp gạch màu nâu đỏ trông thật mát mắt. Tôi đứng tần ngần một hồi lâu mới bấm chuông. Người phụ nữ ở quán Cổ Lũy hôm trước mở cửa, gục đầu chào rồi mời tôi vào khu pḥng khách trang hoàng lộng lẫy. Bộ sô-pha da màu vàng nhạt choán cả một góc pḥng. Chiếc TV cỡ lớn cùng dàn karaoke với hệ thống âm thanh chiếm trọn góc pḥng đối diện. Bà chủ rót trà :

- Mời anh dùng nước, nàng trao tôi tách nước rồi tự giới thiệu:

- Tôi tên là Mary, chồng tôi là người Mỹ đưa tôi sang đây từ năm 1972. Xa quê ḿnh lâu quá, nay gặp người đồng hương tôi mừng lắm. Và đặc biệt là dân ở Quảng Ngăi mà lại thích ăn don như anh.

- Bà ở huyện nào ? tôi ṭ ṃ hỏi :

- Huyện Tư Nghĩa xă Tư Nguyên.

Bà Mary nh́n tôi định hỏi tiếp điều ǵ, nhưng bà lại đổi thế ngồi, xoay người sang hướng khác bưng b́nh trà rót thêm nước vào tách cho tôi. Bà nói :

- Thôi, để lát sau ḿnh nói chuyện tiếp, giờ mời anh dùng món ăn quê nhà kẻo nguội mất.

Tôi theo nàng đến pḥng ăn. Mùi don từ trên bếp bốc hơi thơm lừng. Bà chủ nhà bưng hai tô don hơi lên nghi ngút đặt trên bàn có cả bánh tráng nướng, đĩa ớt xiêm và lá hành xắt nhỏ.

Bà tươi cười bảo :

- Đây là don chính hiệu từ Quảng Ngăi đấy nhé. Người ở ngoài tỉnh cứ hiểu lầm don là hến. Thực ra don và hến là hai loại ốc khác nhau. Ốc don dài, vỏ mỏng, ruột don có tua màu hồng thoạt trông như cái đuôi. Nước don ngọt và ít nồng hơn hến v́ don chỉ sống nơi vùng sông nước lợ gần cửa biển. Tôi bưng tô don ăn ngon lành, ăn thật t́nh. Ớt cay, don nóng, tôi hít hà, nước mắt nước mũi chảy ra. Bà chủ nhà đưa tissues cho tôi với ánh mắt đầy xúc động. Một tô rồi hai tô, bà ngồi nh́n tôi ăn và khuyến khích thêm tô nữa nhưng tôi vỗ bụng lắc đầu từ chối. Nàng bảo :

- Anh sợ vỡ bụng đấy à?

Câu nói của bà chủ khiến tôi sực nhớ đến Thuyền, cô gái bán don thời tôi c̣n trung học ở Quảng Ngăi. Cô bé đă từ chối bán cho tôi tô thứ tư với câu : “Coi chừng bể bụng”. Tôi ngước nh́n bà Mary, tâm sự:

- Ăn don hôm nay khiến tôi nhớ đến kỷ niệm thời niên thiếu ở quê nhà. Tôi là khách ăn thường xuyên của cô gái bán don tên Thuyền. Tôi thương nàng và tội nghiệp hoàn cảnh cô ấy. Mới mười mấy tuổi đầu đă phải bỏ học thay Mẹ đi bán don dạo. Buổi sáng nào Thuyền cũng gánh don đến trước nhà tôi trọ học và chăm sóc tô don cho tôi như người chị lo cho em. Sau nầy tôi vào Sài G̣n học đă quên bẵng cô bé bán don. Ba năm sau trở về Quảng Ngăi, tôi t́nh cờ gặp lại nàng cũng với gánh don trên vai, nhưng cô bé đă trở thành thiếu phụ. Thuyền đă từ chối không bán don cho tôi c̣n bảo... Vừa nói đến đây, chợt bà Mary cướp lời tôi, lên tiếng :

- Em không bán cho anh đâu, don em cuối mùa lại gặp luồng nước bạc!

Bà chủ nhà đă nói lên nguyên văn câu nói của Thuyền ngày xưa, ẩn chứa sự trách móc giận hờn, khiến tôi giật ḿnh sửng sốt. Tôi nh́n vào mắt bà Mary, h́nh như long lanh ánh nước. Tôi kêu lên:

- Thuyền phải không?

Thuyền ngày xưa không trả lời câu hỏi của tôi chỉ đưa tay áo lau ḍng lệ. Mary bây giờ với giọng ngậm ngùi:

- Vâng, em là Thuyền của 37 năm về trước. Em đă nhận ra anh ngay khi anh cho biết chỗ ở trước kia là đường Quang Trung. Đó là con đường dạt dào hạnh phúc trên mỗi bước đi của em hồi đó, mà cũng là con đường mang đầy xót xa thương nhớ ngày anh rời xa. Thuyền đứng dậy đến ôm vai tôi :

- Cảm ơn anh đă cho em một t́nh cảm trân quư, dù là đối với một cô gái bán don nghèo hèn. Suốt quảng đời đen tối về sau này, t́nh anh là ngọn đèn thắp sáng cho em trong những đêm mịt mù sương tuyết. Hạo ơi - cái tên nghe lạ quá - ngày đó em đă nói với anh như thế. Nhưng sau nầy mỗi khi gặp những đau khổ chất chồng, chính cái tên Hạo trở nên thân thương sưởi ấm ḷng em.

Tôi nắm lấy tay nàng, nói như một triết gia:

- Đời như một ḍng sông, chuyển đổi không ngừng. Xưa kia Thuyền là cô gái bán don, ngày nay Mary là chủ một nhà hàng lớn nhất nh́ ở đây. Chúc mừng em. Chúc mừng người đồng hương Quảng Ngăi đă nắm bắt được cơ hội vươn lên trên xứ người.

Sau buổi hàn huyên, Thuyền đưa tôi ra tận xe khi bạn tôi đến đón. Lên xe rồi, tôi thấy nàng c̣n quyến luyến nh́n theo, đưa mấy đầu ngón tay áp vào môi hôn. Tôi hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, chợt nghe hương don c̣n nồng trong hơi thở

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	69529094_503753933720356_6643055702321397760_n.jpg
Views:	0
Size:	32.4 KB
ID:	1456747  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-20-2019)
Old 09-20-2019   #122
trungthu
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Nov 2006
Posts: 520
Thanks: 1,657
Thanked 636 Times in 302 Posts
Mentioned: 14 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 178 Post(s)
Rep Power: 14
trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 3545
Default

Quote:
Originally Posted by longhue View Post
Kính chào ông bạn già hay lưng lửng tui hỏng có biết à nhen...sorry, đừng khen quá mà làm già nầy thêm tủi. Phận thấp hèn này chôm được bài nào có ư nghĩa để mọi người tham khảo mà thôi chứ có hay ho ǵ đâu. C̣n đầu th́ trọc cũng đă mấy chục năm rồi ông bạn lưng lửng ui....cười cái coi cho răng vàng sáng chói nha.
Lưng lửng là phải dzồi , làm sao mà không lưng lửng được v́ ở trong này c̣ nhiều người nói " tui với bác tuy 2 mà một, bác với tui tuy một mà hai, tui thấy họ nghĩ cũng có lư lắm , đầu giống đầu, nhưng cái đuôi ngược th́ hổng có giống chút nào, cây trương của bác làm bằng cây trúc lâu năm nên chống đi chút síu th́ được, chống nhiều th́ bị run tay , c̣n tui th́ năm bẩy năm nữa sẽ lập lại lời của Nguyễn công Trứ " Ngũ thập niên tiền....
trungthu_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to trungthu For This Useful Post:
longhue (09-20-2019), phokhuya (4 Weeks Ago)
Old 09-20-2019   #123
trungthu
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Nov 2006
Posts: 520
Thanks: 1,657
Thanked 636 Times in 302 Posts
Mentioned: 14 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 178 Post(s)
Rep Power: 14
trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 3545
Default

Quote:
Originally Posted by hoanglan22 View Post


Đến định cư tại miền Bắc California Hoa Kỳ....... Thuyền đưa tôi ra tận xe khi bạn tôi đến đón. Lên xe rồi, tôi thấy nàng c̣n quyến luyến nh́n theo, đưa mấy đầu ngón tay áp vào môi hôn. Tôi hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, chợt nghe hương don c̣n nồng trong hơi thở

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Bác post bài này hay quá, tui dzừa đọc đến câu "Don em đă cuối mùa, gặp luồng nước bạc (nước lụt), em không bán cho anh đâu " , là tui chẩy nước mắt và nhớ đến hoàn cảnh của tui sau 40 năm gặp lại ngưới t́nh cũ bên đường , nàng phán một câu :
---Em đă cuối mùa....em không gả cho anh đâu...
trungthu_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to trungthu For This Useful Post:
hoanglan22 (09-20-2019), phokhuya (4 Weeks Ago)
Old 09-20-2019   #124
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,645
Thanks: 4,440
Thanked 8,590 Times in 4,094 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2722 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 28630
Default

@trungthu . Tính mở thêm Trang Khoa học & tâm linh nhưng chưa có bài nhiều
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (09-20-2019), phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-20-2019)
Old 09-20-2019   #125
trungthu
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Nov 2006
Posts: 520
Thanks: 1,657
Thanked 636 Times in 302 Posts
Mentioned: 14 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 178 Post(s)
Rep Power: 14
trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 3545
Default

Quote:
Originally Posted by hoanglan22 View Post
@trungthu . Tính mở thêm Trang Khoa học & tâm linh nhưng chưa có bài nhiều
Đề tài này hay đó , thuộc về thế giới vô h́nh , ma quái, bác cứ mạnh dạn đi...
Bài không cần nhiều , chỉ cần có gía trị, chất lượng , đểcho anh em :
_ Mua vui cũng được một vài trống canh ." ( thi hào Nguyễn Du )
Nếu post bài nhiều , mà bài giống như đống rác , có điểm nhưng chẳng ai muốn đọc cả...
trungthu_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to trungthu For This Useful Post:
longhue (09-20-2019), phokhuya (4 Weeks Ago)
Old 09-20-2019   #126
longhue
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Dec 2007
Posts: 1,888
Thanks: 1,699
Thanked 1,027 Times in 540 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 227 Post(s)
Rep Power: 13
longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 2961
Default

Quote:
Originally Posted by hoanglan22 View Post
@trungthu . Tính mở thêm Trang Khoa học & tâm linh nhưng chưa có bài nhiều
Tới luôn bác tài, cái này tui ủng hộ hai tay à nhen.:han dshake:
longhue is_online_now   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to longhue For This Useful Post:
phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-22-2019)
Old 09-20-2019   #127
longhue
 
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
Join Date: Dec 2007
Posts: 1,888
Thanks: 1,699
Thanked 1,027 Times in 540 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 227 Post(s)
Rep Power: 13
longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4longhue Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 2961
Default

Quote:
Originally Posted by trungthu View Post
Lưng lửng là phải dzồi , làm sao mà không lưng lửng được v́ ở trong này c̣ nhiều người nói " tui với bác tuy 2 mà một, bác với tui tuy một mà hai, tui thấy họ nghĩ cũng có lư lắm , đầu giống đầu, nhưng cái đuôi ngược th́ hổng có giống chút nào, cây trương của bác làm bằng cây trúc lâu năm nên chống đi chút síu th́ được, chống nhiều th́ bị run tay , c̣n tui th́ năm bẩy năm nữa sẽ lập lại lời của Nguyễn công Trứ " Ngũ thập niên tiền....
Úi chà chà, ngon lành quá hén...chúc mừng chúc mừng cho ông bạn con gân lắm. Chừng nào ngủ thập niên tiền nhị thập tam th́ cho tui hay để tui gửi lời chúc mửng ông bạn đến từ âm phủ...hahaha....có đúng hông????
longhue is_online_now   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to longhue For This Useful Post:
phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-22-2019)
Old 09-21-2019   #128
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,645
Thanks: 4,440
Thanked 8,590 Times in 4,094 Posts
Mentioned: 51 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2722 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 28630
Default Chị Út Quắn



Chị thứ mười, thường gọi chị là Mười Quắn. Cha mẹ chị sinh mười một người con. Nếu gọi chị là chị mười một Quắn, e khó nghe, nên người ta gọi chị là Mười Quắn. Chị là út chót trong gia đ́nh nên được gọi cưng một chút là chị út Quắn dễ nghe và dễ thương hơn. Chị út Quắn cũng hănh diện và chấp nhận tên gọi của ḿnh. Gia đ́nh cha mẹ chị út Quắn nghèo, nghèo tả tơi, con lại đông, ở vùng quê đất cày lên sỏi đá nắng hạn nhiều hơn mưa. Nhà nghèo, cha mẹ đau bệnh không tiền chạy thuốc nên hai người lần lượt qua đời. Giàu út ăn, khó út chịu, chị nhận phần hương hỏa cha mẹ để lại, căn nhà tranh vách đất và sào đất sau nhà.

Các anh, các chị không ai được học hành, sinh ra lớn lên theo cha mẹ làm thuê cuốc mướn, lao động chân tay quanh năm. Lần lượt họ cưới vợ, lấy chồng, tứ tản khắp bốn phương trời t́m kế sinh nhai, cái nghèo vẫn đeo theo họ suốt đời. Chị út Quắn ở với cha mẹ cũng vất vả bữa đói bữa no. Chị cũng không được đi học, nhưng tính toán bằng miệng, gọi là tính rợ, th́ không ai qua được chị. Chị nhớ dai những chuyện cổ tích, vài câu ca dao, chuyện đời nay, chuyện trên trời dưới biển. Đối đáp, hát ḥ chị chẳng thua ai.

Chị út Quắn mang cái tuổi Canh Dần. Khi trưởng thành chị biết ḿnh tuổi Canh Dần, tuổi con Cọp, lại Cọp cái, c̣n Canh cô Mồ quả. Mà chị Canh cô Mồ quả thật đăy. Cha mẹ qua đời, các anh chị tứ tản khắp nơi, c̣n lại chị sống một ḿnh trong ngôi nhà cha mẹ để lại.

Thỉnh thoảng chị có sự suy nghĩ về đường chồng con. Người ta bảo đàn bà mang tuổi Dần là sát phu. Có chồng phải mấy đời mới trụ. Nhưng chị lại suy nghĩ khác hơn, có ai hỏi tuổi, chị trả lời thẳng thừng một hơi là tui tuổi Sửu, Kỷ Sửu, tuổi con Trâu đi cày, khỏe mạnh lo làm lo ăn quanh năm suốt tháng không nghỉ ngơi, có nghỉ th́ được nghỉ mấy ngày Tết không hà. Nói xong, chị cười h́ h́ vui tính chứng tỏ điều ḿnh nói không sai để che lấp cái tuổi Dần ghê sợ đó. Chị út Quắn dấu nó rất kỹ coi như một điều không may mắn cho lắm về đường chồng con.

Sào đất sau nhà, chị ra sức chăm sóc trồng các loại thực phẩm kiếm cái ăn. Khi rảnh, chị út Quắn lội khắp các vườn mua trái cây gánh ra chợ bán kiếm đồng lời và cuộc sống tạm đủ qua ngày.

Sau Mậu Thân 68, chị út Quắn tṛn hai mươi tuổi phơi phới đẫy đà, chị ước muốn một tấm chồng như bao cô gái khác trong làng, vậy mà chẳng ai dám mơ màng đến chị. Họ ngại đàn bà con gái tuổi Dần, dầu cho chị có đính chính chối căi.

Sau tháng 4/75, ngôi nhà và sào đất cha mẹ để lại cho chị được Xă địa phương qui định đóng thuế hàng năm theo luật mới. Tiền thuế qui định cao, ngoài khả năng lợi tức của chị. Chị căi chày, căi cối với mấy người có trách nhiệm, từ xưa đến nay cha mẹ chẳng có ai buộc phải nạp thuế nhà và đất. Căi nhau năm lần bảy lượt, chị cương quyết không thi hành, cho dù mấy ông Xă dọa không chịu nạp thuế, nhà và đất sẽ bị tịch thu, phải đi kinh tế mới mà sống với thú rừng. Dọa th́ dọa, chị vẫn tỉnh bơ coi như không có ǵ. Chị ĺ lợm mấy lần khi chị được kêu lên Xă, để họ bắt nạt và hăm he chị.

Vài tháng sau, chán cảnh kêu lên kêu xuống của Xă, chị nghe lời bạn bè rủ nhau đi làm công nhân cạo mủ cao su ở Dầu Tiếng. Chị út Quắn cột chặt cửa nhà, dùng chà gai keo tắp xung quanh. Chị làm đâu chừng năm bị tên cai đồn điền hăm hiếp nhiều lần, chịu không nổi với hắn, chị phải bỏ về xứ mang theo cái thai bất đắc dĩ trong người. Chị sanh một con trai, đâu chừng tháng th́ nó chết ngủm. Chẳng bao lâu chị nghe tên cai đồn điền bị rắn độc cắn chết tươi. Sẵn dịp, bà con cḥm xóm bàn tán nói chị chưa chi đă qua một đời chồng rồi đó. Chị út Quắn phân bua đầu trên xóm dưới rằng nếu tui không bỏ hắn về quê, mà ở lại với hắn th́ làm ǵ hắn vắn số. Cái số của hắn chỉ chừng đó, đâu phải tại tui. Tui đâu phải tuổi Dần, tui tuổi Sửu, nói măi không ai tin.

Sau khi sanh thằng con, tiền bạc dành dụm hết sạch. Sào đất sau nhà chưa trồng trọt được thứ ǵ để ăn. Chị út Quắn ra sức đi làm thuê bữa có bữa không. Trên Xă thấy chị về, kêu chị lên tiếp tục hăm dọa. Họ nói bao nhiêu người trong Xă đều nạp thuế chỉ riêng chị ngoan cố không thi hành. Chị út Quắn biết họ dựng chuyện kiếm cớ để lấy nhà, lấy đất của chị, cũng chỉ v́ cái ông Chủ tịch Xă trước đây khi c̣n là thằng dân ngu khu đen đi cuốc đất mướn đă bao nhiêu lần đến nhà chị đ̣i hăm chị mà không được. Giờ thời thế thay đổi, hắn có chức có quyền sinh sự thù vặt để chiếm nhà chiếm đất của chị làm của riêng tư.

Sau cùng chị út Quắn nhận quyết định của Xă phải đi kinh tế mới, nhà và đất bị tịch thu. Xă kết tội chị phản động, không chấp hành lệnh Chính quyền. Họ thu thẻ chứng minh nhân dân và xóa hộ khẩu của chị. Chị út Quắn đang trở thành người dân không nhà cửa, quê quán, gốc gác, lư lịch... phải lên rừng sống với thú vật.

Phải lên rừng sống với thú vật. Mấy tên du kích Xă đến nhà chĩa súng dẫn chị về Xă. Chị quơ quào mấy bộ quần áo cũ, chén đũa ăn cơm, ca nhựa uống nước... cho vào bị vải. Nh́n tới nh́n lui chẳng c̣n ǵ để mang theo, v́ cũng chẳng có ǵ để lấy. Chị ra khỏi nhà, cột chặt cửa, kéo chà gai keo tắp xung quanh. Chị út Quắn đi giữa mấy tên du kích gh́m súng dẫn về Xă như đang áp dẫn một can phạm. Chị bị đẩy lên xe cùng với một số người khác, già trẻ, đàn ông đàn bà, trẻ con đang ngồi chật cứng trong chiếc xe bít bùng. Kể từ lúc này, chị út Quắn đă trở thành phạm nhân mang bản án phản động, không chấp hành lệnh, cần được cải tạo tư tưởng ở mức độ thấp, được phép đi khai khẩn đất rừng, lao động sản xuất, làm ra của cải vật chất nuôi bản thân, đóng góp đất nước. Bản án được tên Công an Xă đọc trước khi xe khởi hành đến khu kinh tế mới. Cuộc hành tŕnh dài một ngày, một đêm, từ miền Trung lên Cao nguyên vào tận rừng sâu bạt ngàn. Mỗi người được cấp một bao gạo ẩm, bị muối hột, dao rựa, cuốc xẻng, và vài trăm tiền Hồ để tự lực cuộc sống trong rừng hun hút đầy thú dữ và muỗi ṃng rắn rết.

Trong cuộc sống chẳng đặng đừng này ai ai cũng nghĩ rằng chỉ c̣n ra sức phấn đấu để mà sống. Mọi người tỏa ra t́m địa điểm thuận lợi, chặt cây rừng, phát quang, làm cḥi trú ngụ, dọn đất trồng trỉa... khởi sự bước vào cuộc sống rừng rú.

Ngày đầu tiên chị út Quắn quen với anh Tư Ngang. Anh c̣n có cái tên là Tư Xà Lỏn v́ lúc nào anh cũng thích mặc quần Xà lỏn (quần đùi). Nghe đâu anh là lính Nghĩa quân loại 1 ngày trước. Giờ th́ xă liệt anh vào thành phần nguy hiểm cần rời khỏi địa phương. Vợ anh đă chết v́ đạn pháo kích. Anh cũng bị tịch thu chứng minh nhân dân, xóa hộ khẩu trở thành dân lậu không gốc gác, lư lịch, quê quán. Anh xấp xỉ tuổi với chị út Quắn. Đồng cảnh ngộ, đồng tuổi tác, hai anh chị dễ dàng thân thiện giúp nhau làm cḥi, chặt cây, vỡ đất... Hai tháng sau, anh chị chính thức lấy nhau. Chị út Quắn có đời chồng thứ hai, và chị cầu xin vợ chồng sống yên ổn suốt đời. Chị út Quắn vẫn dấu anh tuổi Dần. Chị khai với anh là tuổi Sửu, chị bảo hai người hạp nhau lắm, sẽ ăn đời ở kiếp.

Chị đề nghị với anh Tư là chầm chậm có con, đừng bày đầu năm sinh trai, cuối năm sinh gái khổ lắm. Anh tư Xà Lỏn đồng ư. Anh khuyên chị là nên trốn khỏi nơi này. Chị than với anh:
- Trốn rồi đi đâu, ở đâu. Hộ khẩu không có, chứng minh nhân dân cũng không, ai chứa chấp ḿnh.

Anh tư Xà Lỏn góp ư:
- Trốn về miền Trung không được, họ kiểm soát gắt lắm. Về Saigon lẫn lộn trong Thành phố may ra, sau đó rồi hẵng hay.

Bàn tính xong hai anh chị thừa đêm tối lội rừng suốt một đêm, đến sáng mới ra đường lộ. Nhờ chiếc nhẫn vàng y một chỉ của anh tư Xà Lỏn đem đi bán, vợ chồng chị mới về được Saigon.

Thoát được cuộc sống rừng rú giờ lại chẳng biết ăn đâu ở đâu, tứ cố vô thân. Hai người lang thang từng góc phố con đường. Đêm th́ chui rúc dưới gầm cầu, hiên chái, nhà ga, bến xe... trong giấc ngủ chập chờn v́ muỗi, v́ lạnh, v́ lo sợ cảnh sát hốt. Ban ngày lội ngược lội xuôi t́m kiếm việc làm. Khi có việc người ta không nhận v́ chẳng có giấy tờ tùy thân, hộ khẩu, giấy tạm trú tạm vắng... Không ai thuê mướn người không có lư lịch, căn cước... họ sợ trộm cắp, sợ liên lụy. Xă Phường bắt dân học tập không chứa chấp dân vùng kinh tế mới trốn về. Nếu biết được phải tŕnh báo để bắt giữ và trục xuất. Ai chứa chấp sẽ trị tội. Họ bảo bọn kinh tế mới trốn về trà trộn trong dân gây xáo trộn an ninh, làm mất thẩm mỹ thành phố mang “tên bác”. Ố ! la là ! sao lại phân biệt đối xử kỳ cục quá vậy ! Tại sao coi tụi tui như cùi, như hủi ! Tụi tui là Mọi, là Thượng, là Chàm, là Cà răng căng tai ở rừng rú về mà ! Nhà nước mấy ông ơi ! cho chúng con sống với ...!

Qua mấy tháng ăn chui, ngủ chui không t́m được công việc ǵ làm. Tiền bạc không một xu dính túi. Chị út Quắn và anh Tư xà Lỏn c̣n biết nhắm vào mấy đống rác hôi thúi cao như núi để kiếm miếng ăn. Từ sáng sớm đến nửa đêm, anh chị h́ hục bươi móc trong đống rác để lượm bị Nylon, giấy vụn, chai lọ, các vật dụng bằng nhựa hư hỏng... Lượm được rồi, t́m nước rửa sạch, phơi khô và đem cân kư. Lại c̣n khổ nạn tranh giành nhau từng măng rác thúi hôi. Đống rác nào cũng dày đặc người từ già, trẻ, bé, choi choi... đủ hạng bu như kiến. Thỉnh thoảng xảy ra đánh lộn, chửi bới rang trời dậy đất. Thật cực nhọc trăm chiều. Suốt ngày anh chị út Quắn hít thở đầy ḷng phổi mùi xú khí, hôi thúi bốc hơi từng cuộn khói ngùn ngụt từ trong rác lúc đầu thật khó chịu vô cùng, lâu ngày quen đi không c̣n cảm thấy hôi thúi nữa.

Ngày nào xong công việc sớm vợ chồng chị út Quắn t́m chỗ nghỉ ngơi, bằng không th́ ngủ lăn trên đống rác ướt nhèm nhẹp tanh hôi để giữ của. Làm đến cuối ngày, hai con mắt mờ đi, lồng ngực nặng trĩu tưng tức, khó thở như muốn buồn nôn. Quần áo, cơ thể chẳng được tắm rửa bám đầy xú khí, ngứa ngáy, hôi hám sanh ghẻ lở lói hai bàn tay, bàn chân, mặt mũi, ḿnh mẩy... cũng đành chịu. Cái duy nhất để có miếng ăn bỏ vào miệng là cần thiết hơn cả.

Kiếm được cái ăn để trấn áp bao tử đang dày ṿ thường xuyên thật vất vả cay đắng làm sao ! vậy mà đâu được yên thân ! Đôi ba ngày là bị bọn cảnh sát bố ráp, rượt bắt. Vợ chồng chị út Quắn và anh tư Xà Lỏn cũng như mọi người chỉ c̣n bỏ của chạy lấy người. Chạy th́ chạy, anh chị không quên hai bao lác đựng quần áo rách, mền cũ, vật dụng... là gia tài duy nhất của đời sống. Bọn Cảnh sát đi rồi, mọi người trở lại “họp chợ” bươi móc tranh giành từng miếng ăn từ đống rác hôi thúi.

Chị út Quắn dự tính cật lực làm để dành tiền mướn người thảo đơn ra trung ương khiếu kiện một chuyến. Việc dự tính chưa thực hiện được th́ chị út Quắn bị cảnh sát bố ráp bắt, v́ bụng đang mang thai mệt mỏi, chậm chân chạy không kịp. Anh tư Xà Lỏn nhanh chân hơn nên thoát được. Chị út Quắn can thêm tội bỏ trốn vùng kinh tế mới nên bị nhốt cả tháng trời, nhịn đói nhịn khát, sau đó bị giải trả về lại vùng kinh tế mới.

Về đến nơi, chị bị giam lỏng tại trụ sở Ấp không có cơm ăn, mỗi ngày được đôi ba trái bắp hoặc vài củ khoai đỡ đói, nhưng chị phải lao động sản xuất. Ban đêm cùng với mấy người bỏ trốn vừa bị bắt về ngồi nghe tên Công an khu vực lên lớp cải tạo tư tưởng. Cái thai mỗi ngày mỗi lớn và quậy phá trong bụng chị v́ không có sửa.

Chị út Quắn cố gắng chịu đựng được hơn nửa tháng rồi bỏ trốn lần thứ hai. Chị t́m đường về quê, tạt qua thăm nhà. Chị cảm thấy nhớ nhà vô cùng. Đến nơi chị út Quắn không c̣n nh́n thấy nhà cửa của ḿnh. Họ đă sang bằng ngôi nhà của chị và trên lô đất họ đang cất một ngôi nhà gạch c̣n đang dở dang. Chị uất nghẹn và vô cùng thất vọng. Chị thất thểu trên đường đến trụ sở ủy ban nhân dân Xă để hỏi cho ra lẽ. Tên chủ tịch Xă lạnh lùng không tiếp chị. Hắn bảo du kích Xă đuổi chị ra khỏi làng, và báo cho chị biết rằng chị không c̣n tư cách ǵ để khiếu nại. Nhà đất đă không c̣n sở hữu của chị. Giấy tờ tịch thu hợp pháp. Chị đă không c̣n là người dân trong Xă v́ không có hộ khẩu, không có giấy tờ tùy thân th́ đừng ḥng thưa kiện đ̣i lại nhà và đất, có ức th́ cứ đi kiện.

Chị út Quắn nhất quyết không đi, nằm vạ giữa đường khóc lóc, than thở, và chửi bới suốt ngày. Vài người dân trong Xă thấy thương t́nh cảnh khốn đốn của chị, họ có ư định giúp chị điều này điều khác, nhưng lại không dám chỉ sợ vạ lây. Vài ngày sau, nghĩ thương cái thai trong bụng, nên chị cố nhịn nhục t́m đường về Saigon t́m anh tư Xà Lỏn để cùng nhau lo việc sanh đẻ. Chị út Quắn càng khốn đốn khi trong người không có một xu dính túi và cũng chẳng c̣n ǵ đáng giá để bán. Chị đành đi ăn xin lây lất từng ngày, chắt chiu để có tiền xe.

Hai tháng sau, chị út Quắn mới về đến Saigon và gặp được chồng. Trong thời gian vắng chị, anh tư Xà Lỏn t́m được một chân lơ xe đ̣ đường Saigon-Mỹ Tho. Người chủ xe thương xót hoàn cảnh đă cho anh tư ở tạm cái chái sau nhà thấp lè lè đang chất đồ đạc. Anh tư mua mấy tấm cót dừng chung quanh cho kín đáo làm nơi tạm trú.

Hằng ngày anh tư Xà Lỏn đi phụ xe từ sáng đến tối mới về. Chị út Quắn lănh vé số bán dạo. Hai người chắt chiu tiền bạc để sanh đẻ, đồng thời mướn người làm đơn gởi các nơi và Trung ương để khiếu kiện đ̣i nhà, đ̣i đất, xin cấp lại hộ khấu và giấy tờ tùy thân để trở về quê sinh sống.

Chị út Quắn sức khỏe mỗi ngày mỗi sa sút. Gần ngày sanh, ăn uống thất thường, thiếu dinh dưỡng, chị đă sanh non đứa con mới được bảy tháng. Hài nhi sanh ra, ốm tong teo, quặt quẹo.

Chái hiên đang ở diện tích chưa được mười mét vuông là nơi đứa con gái của chị chào đời, chị út Quắn lấy tên Chái đặt cho con để kỷ niệm cuộc sống khốn khổ của vợ chồng anh chị. Hai vợ chồng nghèo đói nhưng có được đứa con mừng lắm. Nhờ trời thương, con Chái mỗi ngày mỗi lớn và khỏe mạnh.

Con Chái vừa được một tháng tuổi, chị út Quắn tiếp tục lănh vé số bán dạo. Buổi sáng chị đặt con Chái trong chiếc nôi nhỏ có xách tay, tay xách con, tay cầm tập vé số và chị t́m đến những gốc cây, góc phố, ven chợ, mái hiên... mời mọc kẻ qua người lại mua giùm vé số. Có hôm chị ngồi suốt cả ngày ngoài đường. Hôm nào bán hết vé số, chị được về sớm. Con Chái nó cũng biết thân phận, nằm yên trong chiếc nôi nhỏ, không khóc, hết bú rồi ngủ, có lúc nằm trong nôi nh́n người qua lại trong ánh nắng chói chang bụi bặm.

Làm ǵ th́ làm, cứ ba bốn tháng chị út Quắn lại mướn thảo đơn gởi các nơi để van nài đ̣i lại nhà đất, hộ khẩu và giấy tờ tùy thân, để ḿnh không c̣n là dân lậu nữa. Đơn gởi đi nhiều lượt, nhưng chưa thấy ai hỏi han, nhắc nhở đến. Chị út Quắn và anh tư Xà Lỏn cảm thấy tủi nhục khi họ bảo rằng ḿnh là dân lậu. Dân lậu là loại dân không nhà cửa gốc gác, thất tha thất thểu, không một tờ giấy tùy thân, kẻ khinh người ghét, đồ trôi sông lạc chợ, ai thấy cũng sợ như sợ phong cùi hủi lác ,truyền nhiễm lây lan không ai dám đến gần. Chị út Quắn suy nghĩ rằng ḿnh có làm điều ǵ cho cam. Cha mẹ sinh ra, sống giữa đồng quê chân chất, lo làm ăn, không thù ghét ai, không làm điều ǵ phải can dự hoặc dính líu đến ai. Một người dân lương thiện như chị sống trong nghèo đói trơ trọi đă là nạn nhân của quyền thế, bóc lột, chuyên hiếp đáp dân lành. Mạng sống con người đâu quí bằng cái sổ hộ khẩu quái đản, cái thẻ chứng minh nhân dân oái oăm đó!

Muốn được sống yên thân vợ chồng chị út Quắn phải đóng hụi chết hằng tháng cho tên Công an khu vực. Tháng nào chưa kịp đóng tiền, là y hăm dọa bắt nhốt trả về khu kinh tế mới, nghiệt ngă đến kêu trời không thấu!

Con Chái được ba tuổi, biết đi biết chạy th́ tai họa lại đến với chị. Anh tư Xà Lỏn lại chết bất đắc kỳ tử trên chiếc xe đ̣ đường Saigon - Mỹ Tho. Tài xế bất cẩn khi xe đổ dốc đầu cầu Bến Lức đă lạc tay lái chạy vút xuống sông ch́m lỉm. Hành khách ngộp ngạt kẹt cứng trong xe chôn vùi dưới nước. Mấy ngày sau người ta mới trục được chiếc xe, một số người đă chết và śnh lên.

Chị út Quắn khóc sưng mắt. Chị không c̣n đủ sức đi t́m xác chồng. Khốn khổ cho chị, chị út Quắn lại suy nghĩ đến tuổi Dần. Đúng là cái tuổi sao quái ác như thế cứ đeo chị không rời. Có thật phải tin như vậy không ? Tin rồi không tin và lại tin trong ṿng lẩn quẩn đang ám ảnh chị không lối thoát. Đời chị sao hẩm hiu cô đơn quá ! Chỉ mới vài năm đă hai đời chồng rồi ! Chị út Quắn cảm thấy lo sợ. Giờ th́ chị sợ kinh khủng ! Lấy chồng mà làm chi để cuộc đời cứ hẩm hiu cho chính bản thân ḿnh, lại không may mắn cho người đàn ông thương chị. Thôi th́ có được đứa con là niềm vui, là chỗ dựa cho tuổi già. Chị út Quắn quyết ở vậy để nuôi con Chái nên người và làm sao cho nó không phải sống nghèo khổ như chị. Ngày nào đó chị qua đời, c̣n có người khóc chị.

Mệt mỏi, hụt hẫng, và mất thăng bằng trong cuộc sống, trước cái chết đột ngột của anh tư Xà Lỏn chị không c̣n biết bấu víu vào đâu giữa một xă hội đầy bất công. Chị út Quắn quyết định thu xếp tất cả để đi một chuyến Hà Nội đội đơn khiếu kiện. Lần đi duy nhất và cuối cùng để gặp mấy ông lớn may ra sẽ giải quyết được nguyện vọng của chị. Con đường đi xa sẽ tốn kém nhiều tiền bạc, công sức... để quyết một lần cho rơ trắng đen... rồi có chết đi cũng măn nguyện.

Trong cái chái hai vợ chồng chị út Quắn đă ở hơn bốn năm chẳng có ǵ thu dọn cả. Những bộ quần áo cũ, nồi niêu chén bát, chiếu và mền mùng... chị bỏ lại hết, chỉ mang theo vài món cần thiết. Chị trả lại căn chái cho chủ nhà. Vợ chồng ông chủ nhà vừa khánh tận v́ chiếc xe đ̣ bị tai nạn, chẳng giúp được ǵ cho chị út Quắn. Hơn bốn năm anh tư Xà Lỏn làm công, họ giúp chỗ ở trong lúc ngặt nghèo, để đổi lấy mạng sống của chồng, đó có phải trả một giá quá đắt không?

Chị út Quắn ẵm con Chái, mang bọc vải sau lưng đi chuyến tàu suốt Saigon Hà Nội. Chị đă phải mất năm ngày đêm mới đến nơi.

Chị hỏi thăm đường đến khu vực tiếp dân ở số 1 Mai Xuân Thưởng nằm trong quận Ba Đ́nh, Hà Nội dâng đơn lên Trung ương khiếu nại giải oan. Chị hối hả vào pḥng nhờ người ghi tên hộ vào danh sách cũng v́ chị mù chữ, rồi ra ngoài ngồi chờ đợi đến lượt gọi tên. Chị út Quắn hết sức ngỡ ngàng trước cảnh người dân đổ dồn về đây khiếu kiện đông như kiến cỏ. Chị cứ ngỡ rằng đâu phải chỉ riêng một ḿnh chị. Họ đang mất đất, mất nhà, mất tài sản, bị vu oan tù tội, bị xóa hộ khẩu, bị thu giữ giấy tờ tùy thân, bị tước bỏ quyền công dân, bị xử oan ức.... ôi thôi ! vô số lư do khiếu kiện trong bao nhiêu cảnh đàn áp, bóc lột, tham nhũng từ mọi cấp cai trị dân ở khắp các địa phương. Họ đă chờ đợi, họ đă ăn dầm nằm dề có đến nhiều năm... mà vẫn chưa được giải quyết. Người dân lúc nhúc, chen lấn đông đặc xung quanh khu vực tiếp dân rộng lớn, và họ c̣n tràn qua lố nhố phủ kín khu Vườn Hoa Lư Tự Trọng đối diện.

Ngày đêm họ nằm dài dưới đất, trên ghế đá, dưới bóng cây, mái hiên, ngay cả những nhà vệ sinh công cộng của thành phố... nấu nướng, ăn uống, tắm rửa bằng mấy ṿi nước tưới của vườn hoa, khi có, khi không, v́ không một nhà nào dám chứa chấp họ, họ không có giấy tờ tùy thân, họ là dân lậu... nên dễ bị kết tội chứa chấp người bất hợp pháp.

Nh́n khu tập thể người dân về khiếu kiện giải oan nhốn nháo dưới một góc trời đang phơi ḿnh trong nắng gắt oi bức, có hôm co ro run rẩy dưới cơn mưa dầm lạnh cóng để ngóng cổ từng giờ, từng ngày chờ được gọi tên từ loa phóng thanh... ai ai cũng cảm thấy ḿnh chỉ c̣n xứng đáng là một con vật bất hạnh nhất trên đời. Chị út Quắn cảm thấy chán ngán và ớn lạnh cho thân phận người dân thấp cổ bé miệng có kêu trời cũng không thấu. Họ là như thế, liệu ḿnh có đủ sức chịu đựng trải qua nhiều ngày tháng như thế này không biết đến chừng nào. T́m được một chỗ ngồi, một chỗ nằm để trải tấm vải bạt trong toàn khu vực tiếp dân ngay cả khu Vườn Hoa đối diện đâu phải là chuyện dễ dàng. Người người chực chờ tranh giành nhau để chiếm chỗ. Thỉnh thoảng bọn bảo vệ, bọn cán bộ trách nhiệm tại khu tiếp dân và bọn Công an đến càn quét xua đuổi gây khó dễ cũng v́ không giữ vệ sinh, xả rác và tiểu tiện bừa băi.

Chị út Quắn chờ đă ba tháng rồi vẫn chưa nghe tên ḿnh trên loa phóng thanh. Chị đă vào hỏi vài lần, nhưng họ bảo chờ. Chờ và chờ. Không chờ th́ ra về. Tiền bạc mang theo dần dần cạn không biết phải tính sao đây. Chị nẩy sanh ra chuyện ban ngày ngồi hầu chực hằng giờ nghe được gọi tên, ban đêm dẫn con Chái theo những người khác lượm vỏ chai, lon sửa... hoặc đi rửa chén bát thuê, lau chùi nhà... khắp cùng khu vực để kiếm chút tiền mua cơm lót dạ. Thỉnh thoảng các quan chức nhà nước thấy dân khiếu kiện quá đông gây ồn ào, làm bẩn mắt bẩn tai, làm mất vẻ đẹp cơ quan công quyền cầm cân nẩy mực, phóng uế bừa băi hôi thúi... các ngài đă cầu cứu hàng chục chiếc xe Công an đến lùa người dân lên xe chở đi. Ai nhanh chân chạy thoát, ai chậm chân bị bốc lên xe. Chị út Quắn cũng đồng số phận. Công an chở tất cả ra ngoại ô Hà Nội xa hằng trăm cây số, nhốt họ hằng tháng trong các trại tù lớn, bỏ đói bỏ khát mới thả họ ra với những lời đe dọa và đuổi về nguyên quán, không cho họ trở lại khu tiếp dân Mai Xuân Thưởng. Hầu hết họ không có tiền đi xe, phải đành đi bộ từ ngày này sang ngày khác, đói lả, nằm vật vă dọc đường... và cố lê tấm thân tàn ốm yếu... để tiếp tục cuộc hành tŕnh khiếu kiện, giải oan... cho đến bao giờ đạt ước nguyện mới thôi.

Qua một năm chờ đợi, chị út Quắn mới được gọi tên trên loa phóng thanh. Chị hết sức mừng rỡ như người vừa chết rồi được sống lại. Chị út Quắn được một tên Công an áo vàng dẫn vào văn pḥng. Con Chái bốn tuổi, không được phép theo chị vào cửa quan quyền, v́ tên Công an bảo là chỗ tôn nghiêm của các cấp lănh đạo lớn làm việc, con nít con nôi không được phép vào. Con Chái khóc lóc, vùng vằng không chịu rời khỏi mẹ. Nh́n con, chị út Quắn đau xót từng khúc ruột và chị cũng không nỡ bỏ con một ḿnh đứng bên ngoài. Tên Công an áo vàng giục, và y c̣n hăm he rằng, không chịu để con nít bên ngoài th́ về đi. Chị út Quắn phải dỗ ngọt con Chái, con hăy ngồi chỗ cánh cửa này đừng đi đâu hết, chờ mẹ vào trong một chút là mẹ sẽ ra ngay với con.

Chị út Quắn bước vào văn pḥng có tên công an đi kèm theo sau. Người chị lem luốc, quần áo vá đùm vá đụp, đầu tóc rối nùi, đi chân đất, mặt mũi bơ phờ, hôi hám, bẩn thỉu v́ lâu ngày không có nước để tắm rửa tại khu vực tiếp dân.

Căn pḥng có máy lạnh mát rượi, thơm tho. Nền nhà lát gạch bông bóng loáng sang trọng. Giữa căn pḥng là một cái bàn giấy thật lớn bằng gỗ gụ bóng. Sau bàn là chiếc ghế nệm bọc da. Một bộ salon màu kem được kê ở một góc, trên có b́nh hoa tươi, bộ chén trà và một đĩa lớn đựng nhiều trái cây chín. Trên các vách treo nhiều phong cảnh đẹp. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề, áo veste, cà vạt, giày bóng, đầu tóc chải mượt, khuôn mặt béo phệ bóng lưởng, thân h́nh đẫy đà, đang ngồi trên chiếc ghế nệm da, mắt chăm chú những tờ giấy trên bàn. Ông ta điềm nhiên không chú ư sự có mặt của chị út Quắn.

Tên Công an ra lệnh chị út Quắn đứng chờ ở góc pḥng, rồi hắn mở cửa bước ra ngoài. Trong căn pḥng mát lạnh sang trọng trước một quan chức quyền uy, tiếp dân trông thật bề thế, chị út Quắn hơi khớp. Từng phút trôi qua, căn pḥng thật yên tĩnh. Chị cảm thấy ḿnh và ngài quan chức trước mặt kia thật xa lạ và thật cách biệt ngh́n trùng. Chị đang tự ti mặc cảm như thân phận của một can phạm đang đối diện trước ṭa quan lớn. Nơi cửa quan quyền cao ngh́n trùng thăm thẳm, người dân thấp cổ bé miệng làm sao kêu lên thấu. Chỉ ở bên trong này và ngoài cánh cửa kia đă có sự khác biệt vô cùng.
Chị út Quắn nghĩ rằng phải làm sao đây để ngài quan chức đầy uy quyền kia thương xót giải quyết thỏa đáng cho ḿnh. Chị cảm thấy sao quá muôn vàn khó khăn trong giờ phút quan trọng nhất cuộc đời đang quyết định số phận. Bất chợt chị cảm thấy run sợ trước quyền lực con người. Chị lâm râm cầu nguyện thần linh kẻ khuất mặt phù hộ cho thân phận nhỏ nhoi côi cút của chị.

Mười lăm phút hồi hộp lo lắng đi qua. Căn pḥng vẫn hoàn toàn im vắng. Chị út Quắn không c̣n đứng vững để chờ. Sức lực trong người chị đă cùng kiệt. Chị ngồi bệch xuống nền gạch bông mát rượi. Chị cảm thấy thèm một giấc ngủ ngon trên nền gạch bông bóng mát mà suốt đời chị chưa bao giờ nh́n thấy được. Chị thèm giấc ngủ nhưng đôi mắt chị vẫn mở to cḥng chọc dán vào ngài quan chức quyền uy trước mặt để chực chờ van xin. Đôi lần chị muốn mở miệng nói, nhưng lại sợ.

Đột nhiên, vị quan chức ngước nh́n chị út Quắn, hỏi lớn:

- Ê ! chị kia ! tên ǵ?

Chị út Quắn mừng kinh khủng, mừng đến rơi nước mắt, như chết đi sống lại. Nỗi mệt mỏi và buồn ngủ tan biến. Chị đứng bật dậy rất nhanh, dáng co ro bước đến gần ngài quan chức, tiếng nói của chị đứt quăng :

- Dạ....dạ....!!!!...bẩm...ngài...!!!!bẩm.. ngài,....con...con...tên là...Trần...Thị...Quắn..!

Vị quan chức nhà nước cảm thấy mùi hôi hôi tanh tanh từ người đàn bà khốn khổ đang bốc ra ám vào mũi ông. Ông khịt khịt mũi, đưa bàn tay quạt quạt trước mặt.

- Ê, chị kia, đứng tránh xa bàn một chút. Sao không chịu tắm rửa, ăn mặc sạch sẽ để hầu kiện hả ? Hôi hám quá thế này ai chịu nổi hả chị kia ? Trông chị như hủi vậy
.
Chị út Quắn cúi đầu e lệ, bước lùi vài bước :

- Dạ ! thưa ngài ! con nghèo quá. Con đă ăn nằm ngoài trời nắng mưa ở đây hơn năm rồi. Con nghèo khổ lắm ngài ơi ! ngài ơi ! ngài rủ ḷng thương con..!

Vị quan chức tỏ vẻ không bằng ḷng :

- Thôi, đừng dài ḍng, chị thưa kiện ǵ đây ? Hả ? Nói lẹ lên.

Chị út Quắn khom người, hai tay ṿng lên ngực, cung kính :

- Dạ, thưa ngài, con là người dân chân chất làm thuê làm mướn bữa đói bữa no ở quê con. Cha mẹ qua đời để lại cho con sào đất và ngôi nhà tranh vách đất. Đột nhiên, Xă ra lệnh cho con phải đóng thuế nhà, thuế đất, mức thuế hằng năm cao quá, con kham không nổi. V́ vậy, Xă gán cho con tội phản động, chống “Chính quyền cách mạng”, không tuân luật lệ, và tịch thu nhà và đất của con, gạch bỏ hộ khẩu của con, thu giấy chứng minh nhân dân của con, tước quyền công dân của con và đuổi con đi kinh tế mới khổ cực trăm bề. Bây giờ con là người không có nhà cửa, gốc gác, quê quán, không có công ăn việc làm, không có giấy tờ tùy thân, không ai chấp chứa, không ai thuê mướn, con là dân lậu. Con đi tới đâu cũng bị người ta xô đuổi, coi con như cùi hủi. Con đă nhiều lần gởi đơn khiếu kiện các nơi mà không ai giải quyết cho con. Bẩm ngài, con qú lạy ngài, con xin ngài rủ ḷng thương, giải quyết cho con lấy lại nhà, lấy lại đất, cho con nhập hộ khẩu, cho con giấy tờ tùy thân để con có cơ hội làm ăn sinh sống nuôi con dại. Trăm lạy ngài, trăm sự kính xin ngài cứu giúp con một phen. Tội cho con lắm ngài ơi ! Trăm lạy ngài rủ ḷng thương con, cứu giúp con một lần, ơn ngài như trời biển, con ghi ḷng tạc dạ...!

Vị quan chức đập bàn, quát ầm lên, khiến chị út Quắn run như cày sấy :

- Rơ đồ khỉ, chuyện nhỏ nhặt thế mà cũng đến đây làm phiền. Chuyện của chị do địa phương chị làm th́ địa phương chị có trách nhiệm giải quyết, Trung ương không can dự vào, phiền ḷng lắm, nghe chưa chị kia. Chị đi về mà khiếu nại ở địa phương chị.

Chị út Quắn như muốn ngất xỉu trước “lời chỉ dạy” của ngài quan chức uy quyền cầm cân nẩy mực. Chị cố lấy sức nói :

- Thưa ngài, con đă đến Xă, Huyện, Tỉnh khiếu nại nhiều lần, nhưng họ bảo con ra Trung ương mà thưa. Giờ ngài chỉ dạy như vậy th́ con biết đi đâu bây giờ, con biết kêu cứu vào ai đây. Ngài thương xót con là kẻ bần cùng đói khổ... ban cho con chút ân huệ... nhỏ nhoi !

Ngài quan chức nhà nước Trung ương uy quyền tột đỉnh xô ghế qua một bên, đứng lên, nét mặt hầm hầm trông rất ghê rợn, quát :

- Ê, chị kia, đừng có nói dai. Đă nói rồi, không nghe. Cút đi. Hết giờ tiếp dân.

Dứt lời ông ta bấm chuông reng reng, tên Công an áo vàng nhanh nhẹn bước vào kéo mạnh chị út Quắn ra khỏi cửa.

Chị út Quắn lảo đảo bước xuống mấy bậc cấp. Cả bầu trời tối sầm trước mặt chị, chị chẳng c̣n nh́n thấy lối đi. Chị ngồi bệch xuống đất khóc rấm rức trong đau khổ tuyệt vọng. Chị đang cảm thấy cái chết trước mắt mới giải quyết được nỗi oan khiên. Hồi lâu chị út Quắn như chợt nhớ ra, chị hoảng hốt, dáo dác rảo mắt t́m Chái.

- Chái ơi ! là Chái ơi ! Chái đâu rồi ! Con tôi đâu rồi ! Chái ơi ! Con ơi ! Con đâu rồi !

Chị út Quắn vừa khóc bù lu bù loa, vừa kêu tên con thảm thiết. Chị chạy khắp ngơ ngách lùng sục t́m con Chái. Vừa t́m, vừa hỏi thăm người này người nọ, nhưng chị vẫn chưa t́m thấy con Chái. Chị chạy vụt ra đường lộ ngơ ngác băng nhanh qua đường t́m con... trong lúc một chiếc xe hơi chạy lướt nhanh tới... chị út Quắn ngă sấp dưới ḷng xe... máu tuôn xối xả... trước nỗi kinh hoàng của đám người dân đang đứng lố nhố chờ đợi khiếu kiện...!

Nguyễn Thế Hoan
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	image (1).jpg
Views:	0
Size:	42.9 KB
ID:	1457100  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-22-2019)
Old 09-22-2019   #129
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 887
Thanks: 29
Thanked 1,344 Times in 576 Posts
Mentioned: 9 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 387 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 6792
Default

Quote:
Originally Posted by trungthu View Post
Bác post bài này hay quá, tui dzừa đọc đến câu "Don em đă cuối mùa, gặp luồng nước bạc (nước lụt), em không bán cho anh đâu " , là tui chẩy nước mắt và nhớ đến hoàn cảnh của tui sau 40 năm gặp lại ngưới t́nh cũ bên đường , nàng phán một câu :
---Em đă cuối mùa....em không gả cho anh đâu...
Bài hay "t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở, cưới nhau rồi tắt thở càng nhanh!"
C̣n chuyện t́nh TrungThu sau 40 năm...em đă già nên anh không thèm lấy
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (09-22-2019), phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-22-2019)
Old 09-22-2019   #130
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 887
Thanks: 29
Thanked 1,344 Times in 576 Posts
Mentioned: 9 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 387 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 6792
Default

Tôi Cưới Vợ



Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê", của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên ḿnh cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói th́ hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây, tức 19 tuổi ta, mà tôi đă..."muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện ǵ th́ thường ṿi vĩnh với mẹ, như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới, kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy, mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.


Những thứ đó tôi đều manh dạn nói với mẹ, và lần nào cũng vậy, mẹ tôi không cần suy nghĩ mà “ô kê” liền. C̣n cái vụ "muốn vợ" nầy, tôi có miệng mà chẳng thốt nên lời! Tôi định bụng lúc nào mẹ vui và khi chỉ có hai mẹ con ở nhà th́ tôi "tâm sự" liền. Mẹ lúc nào lại không vui! Vả lại tôi là con một trong gia d́nh, chỉ cần ba tôi đi uống cà phê hay đi đâu đó th́ có biết bao nhiêu dịp… may!

Thế mà khi thấy mẹ ngồi, tôi vừa xề lại th́ bao dũng khí đă tiêu tan! Bao lần như vậy, dường như bà để ư, giọng ngọt ngào cố hữu:

- Ǵ đó con trai cưng? Muốn ǵ nữa phải không?

Lúc đó tôi chỉ cần một “gờ-ram” dũng khí, thêm một tiếng "vợ" sau tiếng "muốn" của me tôi th́ đ̣n cân cục diện đâu lại vào đấy rồi.

Đàng nầy tôi lại nhút nhát, rụt rè! – Điều nầy, vốn không phải là bản tính của tôi:

- Dạ... có "muốn" ǵ đâu mẹ!


Trả lời xong tôi thấy ấm ức, giận ḿnh sao quá yếu gan! Th́ may thay, vợ chồng anh hai Trân tới chơi. Anh với tôi là chú bác ruột tôi. Hai Trân là con trai trưởng của bác hai, c̣n cha tôi đến thứ chín, nên ảnh nhỏ hơn cha tôi chẳng bao nhiêu. Anh rất vui tính, cởi mở, lẹ làng, sốt sắng. Cái ǵ cũng chịu hoạch toẹt, không chịu úp úp mở mở, nên có khi hơi lố lố. Vậy mà tôi lại quư mến anh ở điểm nầy nhất, mới lạ!

Chưa chào hỏi mẹ tôi, anh nh́n tôi bôm bốp:

- Đậu (Tú Tài ) rồi hả mậy? Là người lớn rồi, cưới vợ được rồi đó nghen!

Thuở đó đậu Tú Tài cũng oai lắm, kiếm việc làm dễ như chơi. Trong thân tộc có người đậu tú tài là niềm hănh diện chung. Nghe anh nói, tôi khoái chí tử, nhưng cũng làm bộ:

- Mới bây lớn mà có vợ ǵ anh ơi!

- Sao lại “bây lớn"? Hồi tao cỡ mầy là con cu biết gáy rồi. Mầy hỏi chú chín....

Chị hai thúc mạnh vào hông chồng:

- Nói bậy không hà! Thím chín ḱa!.. Chú nó c̣n nhỏ...

- Nhỏ nhỏ cái ǵ? Cỡ tuổi nó tôi có con rồi!

Tôi mỉm cười, thấy thích anh lạ! Anh hai quay sang mẹ tôi:

- Thím chín! Em lớn rồi nghen thím. “Nam đại bất hôn như liệt mă vô cương”đó thím. Em nó đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, mà thím không chịu cưới vợ cho nó là có ngày có người bồng cháu nội về cho thím nuôi đó!

Chị hai nạt:

- Nói bậy không hà! Cái tật không bỏ!


Anh hai nói chuyện thường chêm vào mấy câu chữ nho, những lần đó tôi cũng bực ḿnh, v́ có câu tôi cũng không hiểu nghĩa rơ ràng.

Câu anh vừa nói tôi hiểu, xem ra nó cũng hay đó chứ! C̣n chị hai, là người phụ nữ nết na, đẹp lại hiền, hay ḱm chế chồng những khi anh quá trớn. Đặc biệt lần nầy tôi lại thấy chị hơi… quá trớn!

Mẹ mỉm cười:

- Biết nó chịu không mà cưới?

Tim tôi đập th́nh thịch. Không ngờ diễn tiến lại thuận lợi như vậy. Mẹ nói thế tức là nếu tôi "chịu" th́ mẹ cưới chứ ǵ? Ôi con đường... cưới vợ sao mà hanh thông như vậy!

Anh hai quyết liệt:

- Sao lại hổng chịu thím? Hỏng lẽ nó muốn vợ nó lại la làng lên sao? Hồi trước con muốn vợ, con cũng đâu dám nói cho má con mà phải nhờ chú chín mở hơi giùm. Thím quên rồi sao?

Quay qua tôi, anh dịu giọng:

- Nè cưng, anh hai hỏi thiệt nghen, cưng có muốn cưới vợ không?

Phải nói là nhờ anh hai mà ḷng tôi tràn dũng khí. Tôi quyết không bỏ lỡ cơ hội. Chỉ cần tôi nói một tiếng "muốn" là bài toán có đáp số ngay, và bao nhiêu đè nén trong ḷng bấy lâu chắc chắn giờ đây tan biến! Nhưng như vậy xem phàm phu quá! Tôi cười cười, đợi cho mọi người chờ một lát, thần khẩu xui tôi phát ra một câu quá tuyệt vời:

- Th́ hồi trước anh hai sao th́ giờ em vậy thôi!


Mọi người cười rần và mang ư nghĩa khác nhau. Tôi cười cho... đở mắc cở. Chị hai cười x̣a góp phần vui; anh hai cười ngất, cười sặc sụa của người thích chí; c̣n mẹ th́ cười hiền ḥa, sung sướng, lấy tay áo chậm hai khóe mắt rưng rưng. Tôi thấy thương mẹ vô cùng, sà vào ḷng mẹ. Dù là một cậu tú, nhưng với mẹ, tôi vẫn thường thích mẹ vuốt ve như thuở lên ba. Mẹ ṿ tóc tôi, nói với anh chị hai:

- Bây thấy hôn? Nó làm c̣n như nhỏ lắm vậy!

Mẹ hỏi tôi:

- Bộ con có để ư bạn gái nào ở trường hả?

Tôi lắc đầu. Mẹ bảo:

- Vậy th́ mẹ biết ai mà cưới cho con?

Anh hai nhanh nhẩu:

- Th́ làm mai! Hồi trước chú chín cũng vậy, con cũng vậy. Có ai thương yêu ai trước đâu? (liếc sang chị hai) Chừng về ở chung cũng khoái thấy mồ...

Anh phủi bàn tay chị hai định nhéo vào hông anh:

- Vậy chớ hỏng phải sao?

Rồi quay sang tôi, anh lại ngọt ngào và xôm tụ:

- Nè, bây giờ em chưa quen ai phải không? E hèm! Hồi trước anh cũng vậy thôi. Có sao? Nhưng em phải cho thím chín và anh chị hai đây biết mẫu người em ưng thế nào th́ ở đây mới kiếm cho em được chứ! Thí dụ, hồi trước anh ra tiêu chuẩn là phải vừa đẹp, vừa hiền, vừa có chút học vấn. Em thấy hôn, chị hai đúng bon tiêu chuẩn đó, Anh thấy là khoái liền. Hề hề…!

Tôi thấy mặt chị hai đỏ lên v́ sung sướng:

- Nói không biết mắc cở....

Sẵn đà, tôi tiếp:

- Mà phải ở miệt vườn nữa em mới chịu.

Anh hai có vẻ cụt hứng, c̣n mẹ th́ có vẻ vui:

- Phải đó à bây, con gái ở vườn nó nết na, thùy mị, giỏi giang.

Anh hai cười. lại xông xáo:

- Trúng tủ bả rồi! Mà cũng dễ thôi! Thím bán tạp hóa lớn, mối mang miệt vườn biết bao nhiêu, nhờ họ mối lái giùm.

Chị hai:

- Sao hăng hái dữ! Mai mốt anh hai chịu lạy đó nghen!

- Tất nhiên! tất nhiên!


Thói thường người ta tin tưởng vào những ǵ ḿnh hy vọng, và sợ mất những ǵ ḿnh có. Mẹ đă xong rồi, c̣n ba th́ sao? Ba thường hay ch́u ư mẹ dù đôi khi ư mẹ có đôi chút ông chẳng hài ḷng, nhưng đó là những việc nhỏ đời thường, c̣n đây là "hôn nhân đại sự", liệu ba có c̣n ch́u mẹ hay không?

Ngày hôm sau, tôi thấy ba có vẻ khác khác - vậy là mẹ nói với ba rồi! Ba ít nói, có chiều nghĩ ngợi. Khi giáp mặt tôi, ba mỉm cười khó hiểu. Phúc hay là họa đây!



Rồi ngày tôi chờ đợi cũng đến. “Phái đoàn” gồm ba mẹ, anh chị hai và tất nhiên có vai chánh là tôi. Thật khó tả được bao cảm xúc bồn chồn lo lắng, hồi hộp, đủ thứ lộn xộn trong ḷng tôi. Mẹ tôi cứ dặn ḍ đủ mọi việc, hết chuyện nọ tới chuyện kia, đến nỗi khó mà nhớ hết; c̣n anh hai th́ cứ lải nhải bên tai "b́nh tỉnh, b́nh tỉnh, đừng có run".

Nhà ông nhạc tôi (tạm gọi vậy) ở xă Ngũ Hiệp, cách thành phố Mỹ tho 30 cây số về hướng tây. Chợ Ngũ Hiệp nằm bên kia sông, muốn qua phải nhờ một phà nhỏ. Từ chợ, theo lời bà mai, chúng tôi phải đi bộ thêm gần ngàn mét nữa. Nghe vậy anh hai nói với tôi:

- Như vậy là "vườn trong vườn" rồi phải không cưng? Tiêu chuẩn một đạt hai trăm phần trăm rồi hén!

Chị hai cau mặt:

- Cái ông nầy lúc nào cũng đùa được.

Thật vậy, đây là vùng trù phú đất đai, cây lành trái ngọt. không biết cơ man nào là cây trái quả mọng trĩu cành! Cam, bưởi, sa bô, dừa, vú sữa, nhăn, chôm chôm... nhất là sầu riêng cây nào cây nấy chân tay đeo đầy nghẹt quả, theo gió thơm lừng. Bà mai chỉ tay về căn nhà ngói kiểu xưa (kiểu "chữ đinh") nói:

- Nhà đó đó.

Tất cả dừng lại “hội ư”. Mẹ khẩn trương thấy rơ, lại dặn ḍ:

- Nhớ những ǵ mẹ dặn nghen con!”

- Dạ!

Anh hai cũng th́ thào:

- Nhà cất kiểu nầy mà gặp ông già củ tỏi th́ mệt lắm à nghen!

Chị hai nạt nhỏ:

- Ông lo cái miệng ông đó. Vô đó nói bậy đi!

Bà mai vô trước, mẹ sửa lại áo quần tôi chưa xong th́ có người ra mời vào. Giờ phút nầy tôi càng thấy t́nh mẫu tử bao la như thế nào. Mẹ hồi hộp như sắp bước vào nơi hang hùm nọc rắn không bằng, lại điệp khúc "Nhớ nghe con!" lại phát ra!

Vừa vào cỗng, tôi bị hốt hồn v́ hơn hai chục cặp mắt, đủ hạng tuổi, nhiều nhất là trẻ em chăm chú vào tôi, một bà trạc tuổi mẹ có lẽ thông cảm được điều ấy, bèn rầy đám nhỏ:

- Nè, mấy đứa làm ǵ tụ tập lại đây dữ vậy? Có đi hết không?


Đám trẻ tản đi vài bước rồi bẽn lẽn đứng nh́n.

Pḥng khách được bài trí hai bàn. Bàn giữa gồm ba mẹ tôi, bà mai, ông bà nhạc và hai vị cao niên. Bàn bên có anh chị hai tôi và bốn người bên gái cùng trang lứa.

Phần tôi nghe lời mẹ là không được ngồi, mà đứng sau ghế cha mẹ, hai tay xếp lại để dưới bụng (nếu đă mời trà xong), tư thế y như lính hầu ở phủ huyện, hay các thái giám ở cung đ́nh hầu hạ đức vua!

Theo cách nói chuyện… lại có dịp đứng trước nhạc phụ mẫu; tôi biết ông bà là người cởi mở, dễ tính. Câu chuyện của hai "sui" càng lâu càng khởi sắc tốt đẹp. Dần dà khách khí không c̣n, mà như đă quen nhau từ trước vậy.

Bỗng Ông nhạc gọi:

- Con hai đâu, châm trà mới đi con!

Một tiếng "dạ" thảnh thót không kém Điêu Thuyền thời Tam Quốc từ nhà dưới vọng lên làm tim tôi rộn ràng. “Phái đoàn” nhà trai ai cũng hồi hộp chờ đợi. Bởi ai cũng biết bảo “châm trà” chẳng qua là lời nói khéo cho con ḿnh ra chào để nhà trai “coi mắt” đó thôi!



Mẹ quay lại nh́n tôi mỉm cười, thầm bảo ”hăy xem kỹ v́ thời gian không lâu”. Tôi chưa kip mỉm cười với mẹ th́ rèm hoa lay động, một kiều nữ vận bộ bà ba, không phấn không son mà má phấn môi hồng.Tóc dài phủ long gọn gàng bởi chiếc kẹp vàng có đính bông hồng chói lọi. Thoạt trông, tôi giật nẩy người, đến nỗi bố vợ nh́n thấy. Đợi giai nhân châm trà xong, ông vội bảo:

- À quên nữa, cháu qua bên ngồi uống nước, hay cứ ra ngoài dạo cho thoải mái.



Mẹ lại quay ra tôi, nhướng mày, thầm bảo “hăy đi đi con”, v́ thực ra, ông nhạc cũng ngầm ư cho tôi và vợ tôi gặp nhau để “t́m hiểu”, dù thời lượng ít oi, nhưng nếu tri túc ắt tiện túc mà thôi! Mọi sự đều được người lớn sắp xếp có bài có bản và, có màn có lớp hẳn hoi!

Không khí bên ngoài thực thoăi mái. Nhiều loại cây trái lớn nhỏ thi nhau che rợp ánh mặt trời làm mát rượi cả một không gian rộng. Vài tia sáng yếu ớt cố gắng chen vào đất tạo thành những đóm trắng lưa thưa đây đó tựa răi hoa. Mùi sầu riêng thơm lừng. Hàng sa-pô thẳng tắp trái nặng sai oằn. Mấy nhánh ổi cho trái bóng láng no tṛn, rục mềm rơi rụng tứ tung, tỏa hương thơm bát ngát. Chim hót líu lo, bướm vờn thẳng cánh. Đàn ong tranh nhau hút mật của trăm ngàn hoa đủ sắc đủ màu. Rơ ràng là vùng đất lành thừa mứa cây lành trái ngọt.

Bên sau một giọng êm đềm:

- Biết người ta ưng hay không mà dám đi hỏi vậy?

Tôi quay lại, th́ ra là vợ tôi, (tạm gọi vậy), mà cũng là Vi, người đă làm tôi kinh ngạc đến đánh thót cả người khi năy!

Vi là bạn học cùng lớp với tôi hồi năm đệ tứ. Hồi đó lớp đệ tứ được xem là cái “móc” của sự chia tay. Bởi con trai, nếu thi rớt th́ cha mẹ thường cho nghỉ để học nghề, c̣n thi đậu (cấp bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp) th́ cũng mỗi người một hướng đi: Vào sư phạm hoặc ngành nghề nào đó, hoặc học tiếp ba năm nữa để lấy Tú Tài rồi lên đai học. Con gái th́ ít người được học đến chốn đến nơi. Rớt hay đậu cũng thường bị cha mẹ cho nghỉ mà lo phụ việc nhà, viện lẽ con gái “học cao” khó có chồng! Vi cũng nằm trong số phận nầy. Bởi vậy cuối năm đệ tứ, chúng tôi thường trao nhau lưu bút, mọi người đều nắn nót tuồng chữ cho trang ḿnh thường tặng cả ảnh, dán vào giữa trang viết, dưới đề:

"Thương nhau mới tặng ảnh nầy,

Để làm kỷ niệm những ngày xa nhau'

Dù cho ảnh có phai màu,

Cũng đừng xé bỏ mà đau ḷng người!”



Không biết bốn câu thơ ấy là của tác giả nào, sáng tác tự bao giờ, mà đến nay, thỉnh thoảng tôi lại thấy sau bức ảnh ”tặng nhau” của các em cũng có đề như vậy.


Hơi lạc đề, nhưng nói thêm cho vui: Hồi đó tôi cũng có quyển lưu bút, tất nhiên khi ai nhận th́ cũng nắn nót từng chữ và giữ sạch sẽ như nói ở trên. Khi tôi đưa cho thằng Nhứt, ngày sau nó trả (thường th́ vậy), nó viết vào trang đôi mấy chữ tổ bố: “Lưu niệm làm cái xê b́nh phương ǵ?" (2), rồi láu cá kư tên giáp cả hai trang giấy!

Tôi xem giận run. Cự nó. Nó cười: “Để sau nầy mầy nhớ tao”.

Tôi nghe cũng x́u ḷng. Quả thật, đến giờ, nó là người tôi nhớ nhất. Và đến ngày cuối, chúng tôi tổ chức tiệc liên hoan cuối khóa tại lớp. Văn nghệ xung quanh các bài hát về “mùa chia tay”, “tạm biệt”, “nỗi buồn hoa phượng”... Tôi có sở trường ngâm thơ, ngâm hai bài thơ Đường luật, bài đầu của thầy H.C, giáo sư sử địa (3), bài nầy tôi chỉ nhớ hai câu cuối:

“...

Rồi đây nếu chẳng sau mùa phượng,

Tất cũng mai kia ở chợ đời!”




Và bài họa của tôi:


"Việc cũ, ngàn sau vẫn đổi dời.

Chút t́nh tâm huyết nói sao vơi?

Luyến lưu kẻ ở đôi ḍng lệ,

Tiếc nhớ người đi một góc trời

Chín tháng vui buồn trong một lớp,

Vài giây ly biệt rẽ ngàn khơi,

Đường mây một kẻ hanh thông bước,

Một kẻ lang thang giữa chợ đời!

(Thơ Kha Tiệm Ly)



Đám con gái mắt đỏ hoe, có đứa khóc thành tiếng. Chúng tôi lại tặng quà lưu niệm cho các bạn “nghỉ luôn”. Tôi tặng Vi cái kẹp tóc bằng vàng 14 (tôi là... “thiếu gia” mà! Vàng hồi đó rẻ lắm, đàn bà con gái chẳng thấy ai đeo, có đeo th́ cũng sơ sài, đeo nhiều mắc cở, bị coi là “quê”; không thấy ai đeo cục cục như giờ. Vi tặng lai cho tôi cây bút Pilot nắp vàng, loại cao cấp nhất thời ấy.


- Sao không trả lời?

Vi nghiêm trang như thuở nào, tôi hơi chột dạ:

- Thật ḷng tôi không ngờ ḿnh đi hỏi cưới Vi. Đă bao năm rồi, vả lại lúc đó ḿnh c̣n nhỏ cả mà!

- Bộ mấy năm qua không nhớ chút ǵ về Vi sao?

- Vẫn nhớ về người bạn nhỏ hiền lành, nhiều nước mắt.

Vi vừa đưa tay rút cây viết trên túi áo tôi, vừa nói:

- Xin lỗi nghe, cho Vi mượn.

Rồi xoay cán viết, nh́n những ḍng chữ khắc trên ấy, Vi có vẻ xúc động:

- Vẫn c̣n giữ của Vi à?

Tôi không đáp, nh́n hai rèm mi chơm chớp, tôi thấy Vi đẹp năo nùng. Tôi nắm lấy tay Vi:

- Không ngờ lại gặp lại Vi. Chẳng phải không có duyên số hay sao? Vi đồng ư nhé!

Vi tủm tỉm cười:

- Nếu em không ưng th́ sao?

- Th́ anh về, nhưng xin gởi trái tim anh lại.

Lại cười:

- Rơ là thi sĩ! Em đă đồng ư từ khi bà mai nói chuyện với ba mẹ, đâu phải đến bây giờ.

- Không biết mặt làm sao ưng?

Vi kéo mái tóc về phía trước ngực:

- Khờ quá đi! Mọi người ở đây ai không biết con trai một của tiệm tạp hóa Vạn Phát, chứ em th́ rành lắm. Vị “công tử” ấy c̣n tặng cho em chiếc kẹp xinh đẹp nầy nữa phải không?

Trên đường về, mẹ luôn miệng với ba:

- Con nhỏ xem nết na và lịch sự (4) ghê ông há?".

Lại lo ngại:

- Hổng biết nó có ưng thằng con trai cưng tôi không nữa?”

Năy giờ tôi lặng thinh, nhớ lại những lời nói của Vi mà thấy ḷng hân hoan lạ. Nhưng thấy mẹ cứ lo lắng măi, tôi mói nói:

- Chắc ăn rồi mẹ ơi! Mẹ đừng lo!

Mẹ nghi ngờ. Anh hai nói:

- Hồi năy ngoài vườn tụi nó nói chuyện, chỉ cần khi về, đá lông nheo một cái là kể như xong. Thím lo ǵ!

Ba châm vào:

- Hồi trước bả cũng vậy, sao bả mau quên quá!

Không biết mẹ đánh hay phủi bụi cho ba::

- Cha già mất nết!


oOo


Thế là chậm lắm khoảng một tuần, mươi ngày tôi đều đến tham nhạc gia, nhạc mẫu. Ba mẹ vợ tôi đều nhân hậu, nghiêm khắc với con cái nhưng xem chừng ”dễ” với thằng rể tương lai.





Trước khi đi, ba tôi dặn. Con đến đó thấy cái ǵ làm được th́ làm, chứ đừng lấy mắt ngó là không được! Ngày xưa trước khi cưới, phải làm rể ba năm: Chẻ củi, vác lúa, cày bừa, làm đủ thứ nặng nhọc, chứ chẳng phải chơi đâu!

Nhưng tôi biết cái ǵ mà làm, mà phụ? Lần đầu đến, tôi thấy ba vợ tôi đang chài cá, thấy tôi sựng rựng, ông hiểu ư, nói:

- Con đứng chơi, ba văi vài chài nữa ba vô.

Thế coi sao được! Đợi mỗi khi ba kéo chài lên, tôi phụ gỡ cá, mà có được đâu! Tôi đụng tới con nào th́ con ấy giăy rồn rột, rách cả tay, có khi phóng lại xuống mương; trong lúc ông bỏ vào giỏ lia lịa như bỏ đá vào vậy!

Một lần th́ thấy ông đang chiết nhánh cây, cái nầy tôi càng mù tịt, nhưng cũng có việc làm là... đưa dây cho ba tôi cột “bầu”; cái công việc không cần người phụ tá!

Ba vợ tôi rất điệu đời, ông thường bảo vợ tôi dắt tôi ra vườn xem có “cái ǵ nó thích th́ hái nó ăn”. Tôi biết ba tạo điều kiện cho chúng tôi chuyện tṛ. Ông dư hiểu, bởi nói tiếng là thăm cha mẹ vợ, nhưng chủ yếu của chàng rể tương lai nào cũng là thăm... vợ cho đở nhớ mà thôi. Nếu không, tại sao mỗi lần đến thăm mà cha mẹ vợ đi vắng th́ chàng rể lại hớn hở trong ḷng!?



Vườn nhà vợ tôi đủ loại cây nên có trái quanh năm, chúng chen chút nhau nên chỉ cách hơn mười thước là không thấy dáng người. Tôi có cảm tưởng như hoàng tử gặp công chúa trong rừng vậy! Đến hàng dừa tơ, quày ôn trĩu trái màu vang rực, sai oằn đụng tới mép mương, Vi đưa tôi dao, bảo:

- Chặt dừa uống nhé!

- Trái nào đây?

- Th́ tùy chọn

Khổ sở lắm tôi mới đem được hai trái dừa rời quày được. Dùng dao chặt phần đầu có cuống. Dao bén ngót mà tôi phạt năm bảy nhát liền mà vỏ dừa chỉ dập dập, trầy trầy, tung mấy miếng văm! Vi cười khoe hai hàm rang đều như hạt bắp:

- Để nô t́ giúp cho, thưa công tử!

Giành lấy dao, Vi chỉ phập ba nhát nhẹ nhàng mà vỏ dừa tách ra từng mảng lớn, nhát thứ tư, nhẹ hơn, chạm vào gáo, Vi thuần thục lách nhẹ lưỡi dao, để lộ phần “cái” trắng bóc mịn màng, bao quanh phần nước sóng sánh trong veo! Một tay đưa dừa cho tôi, tay kia chỉ chỉ vào trái dừa bảo:

- Chặt dừa phải chặt đầu lớn nầy nầy, Lưỡi dao phải để hơi xiêng. Ai đời ở trên bổ xuống... 90 độ. Làm sao đứt được?

Lợi dụng tôi nắm lấy cổ tay tṛn trịa mịn màng của Vi, ghé mũi xuống hít một hơi dài. Vi vẫn để yên nhưng bặm môi:

- Có thấy con dao ở đây không th́ bảo?

Rồi cùng cười, tôi hít mũi chọc:

- C̣n ngọt hơn cả nước dừa!

Đến địa phận chuyên canh sầu riêng. Ôi! hàng hàng thẳng tắp. Không biết cơ man nào là trái đậu trên cành! Tọng teng nhỏ to đủ cở, lủng la, lủng lẳng tầng thấp tầng cao, xem vô cùng ngoạn mục. Tôi hỏi:

- Nghe nói sầu riêng chỉ rụng về đêm, phải không?

- Sao lạ vậy?

- Th́ ... trời khiến để đừng bể đầu người!

Vi cười ngoặt ngoẽo:

- Sao trái dừa vẫn rụng ban ngày? Bộ trái dừa không làm bể được đầu người? Chủ vườn ṇi vậy để cho mấy thằng ăn trộm không dám lẻn vào đó thôi!

Rồi chỉ vào phía trước, bảo:

- Có hai trái rụng ḱa! Anh lại lượm đi! Coi chừng nó "bịch" một cái là hết có vợ đo.o..ó!

Tôi nh́n lên, thấy hàng trăm trái ḷng tḥng, gai tua tủa, giống như những quả chùy của các vơ tướng ngày xưa. Nói dại, nếu nó mà"phịch" xuống một cái như lời Vi nói th́ dù không bể đầu, th́ mặt mũi chắc cũng khó coi! Dợm chạy đi, bỗng luồng gió quái ác từ đâu lùa tới, bèn chột dạ, tôi dừng lại. Vi cười ngất:

- Coi vậy mà cũng sợ mất vợ hén!

Tôi chữa thẹn:

- Vậy chớ vợ như Tây Thi th́ chết sao dành!

Má Vi càng đỏ thêm, nắm tay lại giá giá vào tôi:

- Cái tật nịnh.......

Tôi vừa dặt hai trái sầu riêng xuống th́ Vi bảo:

- Tách ra đi!

Nói đoạn lại bờ rào t́m hái những nhánh bông. tôi lui cui lấy dao chặt ph́nh phịch vào đầu lớn trái sầu riêng, dao cũng để xiêng một góc mà xem ra vỏ sầu riêng c̣n dai hơn cả vỏ dừa. Thật t́nh, sầu riêng tôi ăn có hàng trăm nhưng mỗi lần đều được mẹ bóc sẵn bỏ vào tủ lạnh, nên có biết ǵ đâu!

Tôi lật qua, lật lại, chợt nhớ tới cái vỏ sầu riêng mẹ bóc xong đâu có trầy trụa, hay mất một góc đàng đầu trái, mà xem ra nó c̣n nguyên vẹn giống như một chiếc xuồng! Tôi sửa lại rồi dùng dao bổ theo chiều dọc, cũng chẳng ăn thua! Mệt, tôi định gọi cầu cứu, th́ Vi đă đứng sát bên tôi bụm miệng cười tự lúc nào...

Rơ ràng là Vi biết tôi không làm được mà cố chọc chơi! Bèn ngồi xuống, lấy dao, vừa làm vừa dạy đời:

- Hồi năy em bảo công tử “tách” ra chứ có bảo “chặt” đâu mà làm như bửa củi vậy? Đây nè, chỗ nầy lúc nào cũng có một khe hở. Chỉ cần để mũi dao vào đây rồi dùng đ̣n bẩy Ạc-Shi-Met là xong. Làm rể kiểu nầy mất vợ như chơi.

Tôi bá lấy cổ Vi:

- Giỏi quá, để anh thưởng cho một cái.

Vi nhắm mắt, lắc đầu quầy quậy:

- H..ô..ông..!

Đợi khi tôi “chụt” xong, Vi mới mở mắt ra, chỉ tay vào vỏ sầu riêng, nói:

- Cái vỏ sầu riêng nầy mà vô mặt th́ c̣n hơn té thùng đinh nữa đó!

Lần nào cũng có chuyện tương tự như vậy, thử hỏi sao tôi không khoái về thăm... ông bà nhạc?



Gần tới ngày cưới, tội nghiệp Vi gầy thấy rơ. Sau nầy tôi mới biết, là con gái trưởng trong gia đ́nh, Vi lo lắng sắp xếp mọi thứ, lại nghĩ tới ngày theo chồng, xa mẹ bỏ em nên đủ thứ t́nh cảm ray rức trong ḷng. Vậy mà tṛ chuyện với tôi một hồi, mặt hoa lại rạng rỡ, nói nhỏ cho tôi vừa nghe, như một chuyện ǵ quan trong lắm:

- Làm rể mà lỏng nhỏng không động móng tay, cứ đeo sát con gái người ta hoài không sợ bà con họ nói sao?

Ba vợ tôi thường bảo tôi: “Con ở chợ không quen việc ở vườn. Con cứ về thăm, khỏi làm ǵ hết, đừng ngại, cứ coi như ở nhà con”.

Tôi đem lời nầy nói cho vợ nghe, rồi châm thêm:

- Vậy chứ anh có việc ǵ để làm?

- Em chỉ cho. Gần tới ngày cưới rồi, phải có củi để nấu chứ! Hay là anh chịu khó ra chẻ một mớ....

- Ở đâu?

Vi chỉ tay về một hàng củi được chất ngay ngắn từng ô một, dài chừng... vài chục mét, khúc nào khúc nấy cở bắp đùi... voi. Tôi chột dạ:

- Chẻ hết sao?

Vi làm mặt nghiêm:

- Ừa!... th́ tới đâu hay tới đó! Ngày c̣n dài mà!....

Tôi xách búa đi mà tác phong rời ră như Hạng Vơ tại bến Ô Giang! Nhưng muốn ăn phải lăn vào bếp, muốn cưới được vợ th́ phải bửa củi, cày bừa… Th́ ra lời ba tôi nói chẳng sai, bằng chứng là tôi cũng không ngoại lệ!




Tôi cởi áo sơ mi máng trên cành bưởi, c̣n lại chiếc áo thun ba lổ trắng tinh, vốn là mô đen của con nhà giàu mới có áo lót bên trong. Dù là “công tử”, nhưng tôi thường tập tạ nên bắp thịt coi cũng ngon lành. Tôi đếm thầm: Một, hai, “phập!”; một, hai “phập!” Có cái “phập” làm củi vỡ ra, có cái “phập” th́ búa lại dính khắn vào củi, gỡ ra cũng tróc vải trầy vi! Khi độ mệt đă choáng váng mặt mày, nhưng c̣n đủ để nhận được tiếng ông nhạc ở sau lưng:

- Bây làm cái ǵ vậy?

Tôi quay lại chào ông bà vừa đi xóm về, rồi trả lời với giọng điệu của người vừa lập nên công trạng:

- Dạ, vợ con biểu chẻ củi để khi đám cưới có mà xài!

- Thôi, thôi! Bây “bị” nó rồi! Đi vô! Đi vô uống nước con!

- Dạ, để con chẻ thêm một mớ nữa, ba!

- Củi nầy ba để bán cho ḷ bánh ḿ, đâu cần chẻ! C̣n củi dùng cho đám cưới th́ để trong nhà kho kia, có xài mười đám cũng không hết!

Bà nhạc lắc đầu:

- Cái con nhỏ nầy…

Vào nhà bà nhạc rầy Vi:

- Chồng của mầy nó không quen làm việc nặng. Xúi dại rũi nó trợt chân trợt cẳng th́ sao?

Bà nhạc dùng tiếng “chồng mầy” tôi thấy ấm áp lạ lùng! C̣n vợ tôi th́ chúm chím cười, c̣n liếc qua tôi với ánh mắt c̣n bén hơn... lưỡi búa, lại chu đôi môi đỏ ao chế nhạo.

Thế là bao mệt mỏi trong tôi biến mất tiêu!



Phải nói trong đời thường, về sự thông minh, lúc nào vợ cũng hơn tôi một phép. Khi về làm dâu vợ tôi đă chứng minh đầy đủ điều đó. Ngoài sự hiếu thảo với cha mẹ chồng, vợ tôi c̣n nhiều đức tính như nhân hậu, cần kiệm...

Thuở đó, ở thành phố “nhà giàu” mới có tủ lạnh (ti vi chưa có), c̣n dưới quê th́ tuyệt đối không, bởi có điện đâu mà xài! Nên những ngày đầu, tủ lạnh đối với vợ tôi là một phát minh khoa học lớn lao, nó đủ công năng, nên có cái ǵ cũng “thồn” vô trong đó. Có lần mẹ tôi mở tủ lạnh, rồi nói với vợ tôi:

- Tô mắm nêm nầy, con đừng có để vào đây, nếu không tất cả cái ǵ trong nầy đều có mùi mắm nêm hết.

Chỉ chờ có dịp nầy, tôi cười hí hí:

- Trái cây mà có mùi mắm nêm ăn càng ngon chứ sao mẹ?

Mẹ cười, c̣n vợ tôi cứ đem cái sở trường là bắn nửa mắt vào tôi.

Tôi khoái chí, nói theo kiểu đá banh th́ “gỡ” được một, nhưng dường như chỉ có một mà thôi!



Khi con chúng tôi đă lớn, tuổi có thể về quê thăm ngoại một ḿnh, thế mà một tối cả nhà xem ti vi, không phải nhằm đoạn hài mà vợ tôi cười ngất. Con hỏi, “sao tự nhiên mẹ cười?” Một lát vợ tôi mới trả lời được:

- Mẹ thấy bộ tướng ông thái giám đứng khúm núm kia giống"mấy thằng cha“ lần đầu coi mắt vợ quá!” Hi! Hi!

Biết bị xỏ ngọt nhưng tôi biết ǵ hơn ngoài làm...thinh! May sao đến chương tŕnh quảng cáo, quảng cáo tủ lạnh, tôi nói tỉnh bơ:

- Tủ lanh đời mới coi bộ tốt à nghen! Nó tự khử mùi, dù “mấy con mẹ” ở vườn có để mắm nêm vô đó cũng không sợ hôi. Ha! Ha!...

Tức th́ vành tai tôi bị kéo ra cả thước, tiếp theo là một giọng tru tréo, muốn nổi da gà:

- Trời..u.u..i! Chuyện cũ nhắc hoài! Nhắc hoài!

Vậy đó, “chuyện xưa” th́ vợ tội nhắc được, c̣n “chuyện cũ” tôi nhắc th́ như bị muốn nhai xương!

Có vợ miệt vườn, miệt quê là vậy đó!


Thái Quốc Mưu
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	2_du-lich-miet-vuon-cai-be_du-lich-viet.jpg
Views:	0
Size:	184.7 KB
ID:	1457334  
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (09-22-2019), longhue (4 Weeks Ago), phokhuya (4 Weeks Ago), trungthu (09-22-2019)
Reply
Page 13 of 15 « First 31112 13 1415

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.18760 seconds with 13 queries