xepdemden
09-10-2021, 07:49
https://saigonnhonews.com/wp-content/uploads/2021/09/batch2-16127231807431540752 29-1024x617.jpg
Ảnh: Hoàng Lê
Theo số liệu ngân hàng thế giới th́ số bác sĩ tính trung b́nh cho cả thế giới là 1.7 bác sĩ/1,000 dân, trong khi đó Việt Nam chỉ có 0.8 bác sĩ/1,000 dân, ít hơn một nửa so với mức trung b́nh thế giới. Venezuela, một nước nghèo ở Nam Mỹ mà vẫn có 1.9 bác sĩ/1,000 dân, gấp 2.4 lần Việt Nam. Thường th́ số lượng bác sĩ cao th́ số lượng y tá, điều dưỡng và dược sĩ cũng cao tương ứng.
Nếu hạ tầng y tế thiếu thốn th́ đào tạo ra nhiều nhân lực cho ngành y th́ cũng chỉ để… thất nghiệp. Việc đào tạo ra bác sỹ, y tá, điều dưỡng và dược sĩ… là vấn đề của Bộ giáo dục. Trên thế giới, để đào tạo được một bác sĩ chi phí rất tốn kém và Việt Nam không phải là ngoại lệ. Nếu sinh viên ngành y không được trợ giá đào tạo th́ học phí cao ngất ngưởng, mà học phí cao cũng là rào cản đối với những sinh viên nghèo (chiếm đa số trong xă hội Việt Nam). Được biết, ngân sách nhà nước chi cho giáo dục năm 2021 chỉ có 7,128 tỷ đồng, tương đương 310 triệu Mỹ kim, chưa bằng 1/13 ngân sách cho Bộ Công an th́ phát triển giáo dục thế nào được?
Để phát triển ngành y tế chính quyền phải thực hiện nhiều chính sách đồng bộ, đồng bộ từ Bộ Giáo dục đến Bộ Y tế. Chính quyền phải trợ giá giáo dục để trường có đủ điều kiện đào tạo nhiều bác sĩ hơn, sinh viên nghèo cũng có thể tiếp cận với trường y và cũng để nâng cao chất lượng đào tạo hơn nữa. Vậy th́ với ngân sách 310 triệu Mỹ kim làm sao nhà nước Cộng sản làm được điều đó? Song song với giáo dục th́ ngành y tế cũng cần phải xây nhiều bệnh viện công hơn nữa, đầu tư thêm nhiều thiết bị tốt để tiếp nhận nhân lực tăng lên do ngành giáo dục đào tạo ra. Với ngân sách 400 triệu Mỹ kim làm sao thực hiện những nhu cầu lớn lao như thế được?
Với ngân sách chi cho giáo dục chưa tới 1/13 ngân sách cho công an, và chi cho y tế chưa tới 1/10 so với chi cho công an th́ ngành y tế yếu toàn diện là đúng. Bác sĩ thiếu, bệnh viện thiếu, thiết bị y tế thiếu… đấy là điều khó tránh khỏi. Việc bệnh viện quá tải là vấn đề nan giải từ nhiều thập kỷ qua chứ không phải mới đây. Để một bác sĩ học, tốt nghiệp và hành nghề th́ nhanh nhất là mất bảy năm, vậy th́ chỉ cần trong một thập kỷ, nhà nước vừa tăng ngân sách cho y tế và giáo dục để hai ngành này đầu tư vào đào tạo và xây dựng hạ tầng th́ y tế giờ này đă khác.
Có thể nói rằng, y tế Việt Nam vừa yếu vừa thiếu, không phải nhà nước Cộng sản không làm được mà là họ không muốn làm. Họ đặt đủ thứ sưu cao thuế nặng nhưng tiền ấy rót vào đâu? Tiền ấy chỉ để rót vào túi bọn tham nhũng, rót vào tượng đài ngàn tỷ, rót vào cổng chào trăm tỷ và rót vào công an để bảo vệ chế độ, c̣n y tế và giáo dục th́ chỉ ăn những đồng tiền thừa ít ỏi trong khối tiền lăng phí ấy.
V́ sao Đảng Cộng sản không quan tâm đến ngành giáo dục? V́ lănh đạo Cộng sản từ trung ương đến địa phương đă có đủ tiền cho con du học Âu – Mỹ th́ họ trích ngân sách cho giáo dục làm ǵ? Tuy không nói ra nhưng tự trong suy nghĩ của quan chức CS họ đă xem giáo dục Âu – Mỹ là “giáo dục quư tộc” dành cho giới có quyền lớn và tiền nhiều ở Việt Nam. Giáo dục Việt Nam hiện nay được lănh đạo Cộng sản xem như là giáo dục dành cho “thứ dân” th́ không cần phải đầu tư nhiều làm ǵ. Để bọn “thứ dân” nó học trong môi trường giáo dục tồi tàn với nền tảng tri thức nghèo nàn th́ đảng mới dễ cai trị chứ?!
V́ sao Đảng Cộng sản không quan tâm đến ngành y tế? V́ lănh đạo Cộng sản từ trung ương đến địa phương khi bệnh nặng đều chọn y tế ngoại quốc làm nơi chữa trị. Các quan chức khi cần th́ sang Singapore, xa hơn là sang Nhật hoặc cao cấp hơn nữa là sang Mỹ chữa trị, như Nguyễn Bá Thanh chẳng hạn. Bộ Y tế Việt Nam chỉ quản lư sức khỏe đại chúng, sức khỏe của hạng “thứ dân”, c̣n quan chức cấp trung ương đảng trở lên th́ có Ban Bảo Vệ Chăm Khóc Sức Khỏe Trung Ương lo liệu, ban này chuyên chăm lo sức khỏe đám “quư tộc Cộng sản”, và có đủ điều kiện để đưa các quan chức cấp cao ra nước ngoài chữa trị nếu cần. Khi y tế “thứ dân” và y tế “quư tộc” tách rời nhau th́ không lư ǵ bọn “quư tộc” lại lo cho y tế “thứ dân”. Vậy nên không có chuyện đảng lo cho y tế đại chúng tốt như các nước dân chủ được, không bao giờ.
Đấy là lư do sâu xa dẫn đến hiện trạng y tế yếu kém hôm nay, nó bắt nguồn từ tư duy phân biệt “quư tộc” và “thứ dân” trong Đảng Cộng sản. Ngành y như thế, ấy vậy mà trong lúc dịch cao trào, chính quyền Cộng sản lại buộc xét nhiệm bắt buộc toàn thành phố, cho cách ly tập trung vv… làm bào ṃn sức lực của lực lượng tuyến đầu chống dịch một cách vô ích. Nhân lực tuyến đầu quá mỏng lại bị buộc làm quá nhiều điều vô ích, theo chính sách sai lầm của đảng và nhà nước th́ tất nhiên, nhân lực cần thiết để chữa trị cho những ca nặng vốn đă thiếu lại nay càng trở nên thiếu hơn. Mà khi thiếu người th́ họ phải bắt “tăng ca”. Có người làm việc ṛng ră ba tháng không về nhà!
Cho đến nay, chính quyền vẫn ngoan cố với chính sách chống dịch sai lầm với bao nhiêu là tṛ chặn người xét giấy gây ra cảnh dân tập trung dồn cục làm dịch phát tán. Nếu cứ làm như vậy th́ đỉnh dịch kéo dài rồi cũng sẽ đến lúc nhân viên ngành y hết chịu nổi, và phải “đào ngũ” hàng loạt thôi. Hiện nay chuyện đào ngũ chỉ mới lác đác nhưng càng về sau có thể t́nh h́nh càng nghiêm trọng, nếu chính quyền vẫn cứ chống dịch theo cách ngu xuẩn như bao lâu nay.
Sự kiêu ngạo, xem thường nhân dân đă đưa đến những yếu kém ngày hôm nay. Đại dịch ập đến chỉ làm lộ rơ hơn yếu kém vốn có của nó mà thôi, chứ thực chất yếu kém ngành y đă kéo dài quan nhiều thập kỷ rồi. Những điều sai lầm trong những tháng ngày chống dịch vừa qua, đă đẩy dân đến sự khốn cùng chưa từng có, tuy nhiên chính quyền Cộng sản vẫn không thay đổi theo những ǵ dân góp ư. Trước một chính quyền như thế th́ cái đau khổ này không những đổ lên đầu dân, mà c̣n đổ lên đầu những người ở tuyến đầu chống dịch. Nói cho cùng th́ những người ở tuyến đầu trong mắt đảng th́ cũng là “thứ dân,” chứ chả phải là “quư tộc” như người của đảng. Những người tuyến đầu sẽ bị trừng phạt nếu không làm hài ḷng đảng dù rằng trước đó họ đă vắt kiệt sức ḿnh để góp phần đẩy lùi đại dịch.
(Tựa gốc: Tư duy phân biệt “quư tộc” và “thứ dân” đă đưa đến những cái sai trong chính sách)
Đỗ Ngà
9 tháng 9, 2021
Ảnh: Hoàng Lê
Theo số liệu ngân hàng thế giới th́ số bác sĩ tính trung b́nh cho cả thế giới là 1.7 bác sĩ/1,000 dân, trong khi đó Việt Nam chỉ có 0.8 bác sĩ/1,000 dân, ít hơn một nửa so với mức trung b́nh thế giới. Venezuela, một nước nghèo ở Nam Mỹ mà vẫn có 1.9 bác sĩ/1,000 dân, gấp 2.4 lần Việt Nam. Thường th́ số lượng bác sĩ cao th́ số lượng y tá, điều dưỡng và dược sĩ cũng cao tương ứng.
Nếu hạ tầng y tế thiếu thốn th́ đào tạo ra nhiều nhân lực cho ngành y th́ cũng chỉ để… thất nghiệp. Việc đào tạo ra bác sỹ, y tá, điều dưỡng và dược sĩ… là vấn đề của Bộ giáo dục. Trên thế giới, để đào tạo được một bác sĩ chi phí rất tốn kém và Việt Nam không phải là ngoại lệ. Nếu sinh viên ngành y không được trợ giá đào tạo th́ học phí cao ngất ngưởng, mà học phí cao cũng là rào cản đối với những sinh viên nghèo (chiếm đa số trong xă hội Việt Nam). Được biết, ngân sách nhà nước chi cho giáo dục năm 2021 chỉ có 7,128 tỷ đồng, tương đương 310 triệu Mỹ kim, chưa bằng 1/13 ngân sách cho Bộ Công an th́ phát triển giáo dục thế nào được?
Để phát triển ngành y tế chính quyền phải thực hiện nhiều chính sách đồng bộ, đồng bộ từ Bộ Giáo dục đến Bộ Y tế. Chính quyền phải trợ giá giáo dục để trường có đủ điều kiện đào tạo nhiều bác sĩ hơn, sinh viên nghèo cũng có thể tiếp cận với trường y và cũng để nâng cao chất lượng đào tạo hơn nữa. Vậy th́ với ngân sách 310 triệu Mỹ kim làm sao nhà nước Cộng sản làm được điều đó? Song song với giáo dục th́ ngành y tế cũng cần phải xây nhiều bệnh viện công hơn nữa, đầu tư thêm nhiều thiết bị tốt để tiếp nhận nhân lực tăng lên do ngành giáo dục đào tạo ra. Với ngân sách 400 triệu Mỹ kim làm sao thực hiện những nhu cầu lớn lao như thế được?
Với ngân sách chi cho giáo dục chưa tới 1/13 ngân sách cho công an, và chi cho y tế chưa tới 1/10 so với chi cho công an th́ ngành y tế yếu toàn diện là đúng. Bác sĩ thiếu, bệnh viện thiếu, thiết bị y tế thiếu… đấy là điều khó tránh khỏi. Việc bệnh viện quá tải là vấn đề nan giải từ nhiều thập kỷ qua chứ không phải mới đây. Để một bác sĩ học, tốt nghiệp và hành nghề th́ nhanh nhất là mất bảy năm, vậy th́ chỉ cần trong một thập kỷ, nhà nước vừa tăng ngân sách cho y tế và giáo dục để hai ngành này đầu tư vào đào tạo và xây dựng hạ tầng th́ y tế giờ này đă khác.
Có thể nói rằng, y tế Việt Nam vừa yếu vừa thiếu, không phải nhà nước Cộng sản không làm được mà là họ không muốn làm. Họ đặt đủ thứ sưu cao thuế nặng nhưng tiền ấy rót vào đâu? Tiền ấy chỉ để rót vào túi bọn tham nhũng, rót vào tượng đài ngàn tỷ, rót vào cổng chào trăm tỷ và rót vào công an để bảo vệ chế độ, c̣n y tế và giáo dục th́ chỉ ăn những đồng tiền thừa ít ỏi trong khối tiền lăng phí ấy.
V́ sao Đảng Cộng sản không quan tâm đến ngành giáo dục? V́ lănh đạo Cộng sản từ trung ương đến địa phương đă có đủ tiền cho con du học Âu – Mỹ th́ họ trích ngân sách cho giáo dục làm ǵ? Tuy không nói ra nhưng tự trong suy nghĩ của quan chức CS họ đă xem giáo dục Âu – Mỹ là “giáo dục quư tộc” dành cho giới có quyền lớn và tiền nhiều ở Việt Nam. Giáo dục Việt Nam hiện nay được lănh đạo Cộng sản xem như là giáo dục dành cho “thứ dân” th́ không cần phải đầu tư nhiều làm ǵ. Để bọn “thứ dân” nó học trong môi trường giáo dục tồi tàn với nền tảng tri thức nghèo nàn th́ đảng mới dễ cai trị chứ?!
V́ sao Đảng Cộng sản không quan tâm đến ngành y tế? V́ lănh đạo Cộng sản từ trung ương đến địa phương khi bệnh nặng đều chọn y tế ngoại quốc làm nơi chữa trị. Các quan chức khi cần th́ sang Singapore, xa hơn là sang Nhật hoặc cao cấp hơn nữa là sang Mỹ chữa trị, như Nguyễn Bá Thanh chẳng hạn. Bộ Y tế Việt Nam chỉ quản lư sức khỏe đại chúng, sức khỏe của hạng “thứ dân”, c̣n quan chức cấp trung ương đảng trở lên th́ có Ban Bảo Vệ Chăm Khóc Sức Khỏe Trung Ương lo liệu, ban này chuyên chăm lo sức khỏe đám “quư tộc Cộng sản”, và có đủ điều kiện để đưa các quan chức cấp cao ra nước ngoài chữa trị nếu cần. Khi y tế “thứ dân” và y tế “quư tộc” tách rời nhau th́ không lư ǵ bọn “quư tộc” lại lo cho y tế “thứ dân”. Vậy nên không có chuyện đảng lo cho y tế đại chúng tốt như các nước dân chủ được, không bao giờ.
Đấy là lư do sâu xa dẫn đến hiện trạng y tế yếu kém hôm nay, nó bắt nguồn từ tư duy phân biệt “quư tộc” và “thứ dân” trong Đảng Cộng sản. Ngành y như thế, ấy vậy mà trong lúc dịch cao trào, chính quyền Cộng sản lại buộc xét nhiệm bắt buộc toàn thành phố, cho cách ly tập trung vv… làm bào ṃn sức lực của lực lượng tuyến đầu chống dịch một cách vô ích. Nhân lực tuyến đầu quá mỏng lại bị buộc làm quá nhiều điều vô ích, theo chính sách sai lầm của đảng và nhà nước th́ tất nhiên, nhân lực cần thiết để chữa trị cho những ca nặng vốn đă thiếu lại nay càng trở nên thiếu hơn. Mà khi thiếu người th́ họ phải bắt “tăng ca”. Có người làm việc ṛng ră ba tháng không về nhà!
Cho đến nay, chính quyền vẫn ngoan cố với chính sách chống dịch sai lầm với bao nhiêu là tṛ chặn người xét giấy gây ra cảnh dân tập trung dồn cục làm dịch phát tán. Nếu cứ làm như vậy th́ đỉnh dịch kéo dài rồi cũng sẽ đến lúc nhân viên ngành y hết chịu nổi, và phải “đào ngũ” hàng loạt thôi. Hiện nay chuyện đào ngũ chỉ mới lác đác nhưng càng về sau có thể t́nh h́nh càng nghiêm trọng, nếu chính quyền vẫn cứ chống dịch theo cách ngu xuẩn như bao lâu nay.
Sự kiêu ngạo, xem thường nhân dân đă đưa đến những yếu kém ngày hôm nay. Đại dịch ập đến chỉ làm lộ rơ hơn yếu kém vốn có của nó mà thôi, chứ thực chất yếu kém ngành y đă kéo dài quan nhiều thập kỷ rồi. Những điều sai lầm trong những tháng ngày chống dịch vừa qua, đă đẩy dân đến sự khốn cùng chưa từng có, tuy nhiên chính quyền Cộng sản vẫn không thay đổi theo những ǵ dân góp ư. Trước một chính quyền như thế th́ cái đau khổ này không những đổ lên đầu dân, mà c̣n đổ lên đầu những người ở tuyến đầu chống dịch. Nói cho cùng th́ những người ở tuyến đầu trong mắt đảng th́ cũng là “thứ dân,” chứ chả phải là “quư tộc” như người của đảng. Những người tuyến đầu sẽ bị trừng phạt nếu không làm hài ḷng đảng dù rằng trước đó họ đă vắt kiệt sức ḿnh để góp phần đẩy lùi đại dịch.
(Tựa gốc: Tư duy phân biệt “quư tộc” và “thứ dân” đă đưa đến những cái sai trong chính sách)
Đỗ Ngà
9 tháng 9, 2021