troopy
09-06-2022, 01:07
Ngày mới tốt nghiệp đại học tôi không tin vào tâm linh như bói toán, xem hậu vận, chọn ngày xấu tốt để khởi sự việc ǵ đó... nhưng tôi không phản đối v́ không có đủ cơ sở để phủ định. Tôi có thằng bạn rất tâm linh, có việc ǵ quan trọng nó hay t́m thầy xem để hỗ trợ cho việc ra quyết định. Đầu năm nó hay rủ tôi đến thầy xem dự báo sự việc của năm. Mặc dù không tin nhưng tôi vẫn ṭ ṃ, nên đi với nó.
Thời gian đó, cơ quan tôi có ông sếp, tên Bạt. Ông Bạt có quyền lớn, quyết định ngân sách cho các đơn vị liên quan. Các đơn vị đều tranh thủ ông và rất ngại khi làm ông mất ḷng. Ông đi đâu cũng được đón rước chu đáo, mời nhậu tới bến, em út “ chăm sóc”. Càng ngày ông Bạt càng thể hiện uy quyền của ḿnh, ṿi vĩnh lợi ích cho ḿnh, lộng ngôn, ham vui. Nhưng cũng đến lúc các việc làm, lối sống của ông được phản ánh lên cấp trên, có người c̣n đưa bằng chứng tố cáo ông. Cấp thẩm quyền biết và đang điều tra. Trong cơ quan đồn nhau cấp trên đang xem xét kỷ luật, việc cách chức ông chỉ là thời gian.
Tết đó, thằng bạn rủ tôi xem bói cho năm mới. Trời nhá nhem, tôi cùng thằng bạn vào nhà xem bói. Chuẩn bị vào cổng, tôi thoáng thấy ông Bạt từ trong đi ra. Có lẽ sợ mọi người biết ông đi xem bói là mê tín, ông đội mũ, đeo kính râm nhưng tôi vẫn nhận ra ông. Bản thân tôi cũng ngại gặp ông sẽ phiền phức nên cũng tránh đụng mặt ông.
Gọi là xem bói, nhưng tôi khá bất ngờ v́ “ thầy” bói không như tôi nghĩ. Ông là giáo viên của một trường đại học, tác phong nhẹ nhàng, văn hóa. Trong nhà không có điện thờ như những nơi tôi đă từng đến. Như mọi năm đi xem, tôi đón nhận thông tin ông dự báo cho tôi như cơn gió thoảng, không có ǵ đáng nhớ. Duy chỉ có một điều mà tôi vẫn nhớ như in đến tận hôm nay. Đó là, sau khi xem xong cho tôi và thằng bạn, chúng tôi nói chuyện cởi mở với ông. Qua đó, ông biết tôi làm cùng cơ quan với ông Bạt.
- Ông Bạt cũng vừa ở đây về đấy - ông nói- ông Bạt đến nhờ tôi xem v́ đang gặp khó khăn trong công việc, khả năng chắc chắn sẽ bị kư luật, cách chức, muốn tôi cho lời khuyên và cách giải hạn. Tôi nói với ông Bạt yên tâm, phúc nhà ông vẫn c̣n dày, sẽ cứu ông thoát khỏi hạn này. Ông sẽ không bị kỷ luật, không mất chức và yên vị làm nốt mấy năm cho đến khi về hưu. Tuy nhiên, tôi cảnh báo với ông, phúc các cụ dành cho ông chỉ cứu được ông hạn này là hết. Nếu ông không điều chỉnh cách sống, không tu nhân tích phúc, tích đức thị các hạn sau rất nặng, ông không thể tránh nổi, gia đ́nh tan nát tiền bạc trắng tay.
Ngay sau buổi đi xem đó, tôi không tin lời “ phán” của ông thầy. V́ thông tin trong cơ quan đến 99% là ông Bạt sẽ bị kỷ luật, mất chức. Tuy nhiên, để cho lành, tôi không hé lộ cho ai biết câu chuyện tôi đi xem và những lời phán về ông Bạt. Tôi chỉ quan sát, chiêm nghiệm.
Quả thật, ông Bạt đă không bị kỷ luật, vẫn an vị chức thêm 4 năm cho đến khi nghỉ hưu. Ông Bạt đắc thắng và vẫn lộng hành như trước. Nhiều người bất b́nh về ông, ghét ông. Song làm ǵ được. Đời nó thế!
Nhưng đă xuất hiện những thay đổi trong cuộc đời ông Bạt. Vợ ông, người phụ nữ hiền lành, gia giáo đă không chấp nhận được cuộc sống phóng túng của ông. Những buổi nhậu về muộn say khướt, cách cư xử với mọi người kiểu trên tiền, cậy chức quyền làm bà chán nản. Bà c̣n biết ông bao mấy con cave. Rồi cái ǵ đến phải đến, bà ly dị ông Bạt và cùng con gái đi ở nơi khác. Thời gian không lâu sau ông Bạt cưới cô cave lứa tuổi con ông do ông quen tại bữa nhậu trong chuyến công tác địa phương. Mọi người dự cưới đều bất b́nh, khó xử, họ đến chỉ v́ không muốn mất ḷng ông. Năm trước khi nghỉ hưu, ông c̣n tranh thủ tổ chức đám cưới cho con trai đang lao động xuất khẩu bên Đông âu. Người đến dự cưới mới biết không có cô dâu, chú rể. Ông nói “hai cháu không về được, nên tổ chức cưới bên đó. Gia đ́nh tôi làm bữa cơm thân mật để mọi người chia vui”. Đến tuổi ông phải nghỉ hưu. Nguồn thu không c̣n, sức khỏe ông giảm sút do hậu quả của những năm tháng sống sa đọa. Cô vợ trẻ không c̣n mục đích để theo ông, rồi ly dị ông với tài sản được chia đôi. Cũng thời gian này, cậu con trai làm việc ở đông âu bị đuổi về nước với cơ thể xanh xao, nghiện ngập ma túy sau khi chia tay vợ. Ông sống cùng cậu con trai. Tiền bạc không c̣n dư dả sau 2 lần ly hôn nay lại “ đội nón” ra đi v́ những cơn nghiện của con trai ăn chơi, không nghề nghiệp. Ông hầu như trắng tay. Không bạn bè, người thân. Chỉ sống bằng đồng lương với bao khoản chi phí. Sức khỏe ông Bạt ngày càng suy giảm, gầy xanh, sau 2 lần tai biến ông đi lại khó khăn, phải chống gậy. Thỉnh thoảng người ta nh́n thấy một ông già lụ khụ chống gậy lết đi từng bước đến ngồi một ḿnh ghế đá trong công viên. Những người đă biết ông, không ai nghĩ ông già đó chính là ông Bạt.
Nhớ lại lời “ thầy” phán năm nào và những ǵ đă diễn ra với ông Bạt, cùng nhiều điều tôi đă chiêm nghiệm trong cuộc sống. Tôi thấy tâm linh cũng không mơ hồ như tôi từng nghĩ. Đúng là ông Bạt đă gặp họa trong phần đời c̣n lại và không được cứu giải v́ ông đă sử dụng hết phúc dành cho ông. Không những vậy, ông vẫn tiếp tục lối sống đi ngược với đạo lư cuộc sống. Con người có thể thoát được sự phán xử của thể chế chính trị nhưng không bao giờ thoát khỏi được phán xử của Ṭa án đạo lư. Mỗi người đều có phúc phận. Càng ngẫm, tôi các thấm câu của tiền nhân “ tích đức, tích phúc” là có căn cứ.
VietBF©sưu tập
Thời gian đó, cơ quan tôi có ông sếp, tên Bạt. Ông Bạt có quyền lớn, quyết định ngân sách cho các đơn vị liên quan. Các đơn vị đều tranh thủ ông và rất ngại khi làm ông mất ḷng. Ông đi đâu cũng được đón rước chu đáo, mời nhậu tới bến, em út “ chăm sóc”. Càng ngày ông Bạt càng thể hiện uy quyền của ḿnh, ṿi vĩnh lợi ích cho ḿnh, lộng ngôn, ham vui. Nhưng cũng đến lúc các việc làm, lối sống của ông được phản ánh lên cấp trên, có người c̣n đưa bằng chứng tố cáo ông. Cấp thẩm quyền biết và đang điều tra. Trong cơ quan đồn nhau cấp trên đang xem xét kỷ luật, việc cách chức ông chỉ là thời gian.
Tết đó, thằng bạn rủ tôi xem bói cho năm mới. Trời nhá nhem, tôi cùng thằng bạn vào nhà xem bói. Chuẩn bị vào cổng, tôi thoáng thấy ông Bạt từ trong đi ra. Có lẽ sợ mọi người biết ông đi xem bói là mê tín, ông đội mũ, đeo kính râm nhưng tôi vẫn nhận ra ông. Bản thân tôi cũng ngại gặp ông sẽ phiền phức nên cũng tránh đụng mặt ông.
Gọi là xem bói, nhưng tôi khá bất ngờ v́ “ thầy” bói không như tôi nghĩ. Ông là giáo viên của một trường đại học, tác phong nhẹ nhàng, văn hóa. Trong nhà không có điện thờ như những nơi tôi đă từng đến. Như mọi năm đi xem, tôi đón nhận thông tin ông dự báo cho tôi như cơn gió thoảng, không có ǵ đáng nhớ. Duy chỉ có một điều mà tôi vẫn nhớ như in đến tận hôm nay. Đó là, sau khi xem xong cho tôi và thằng bạn, chúng tôi nói chuyện cởi mở với ông. Qua đó, ông biết tôi làm cùng cơ quan với ông Bạt.
- Ông Bạt cũng vừa ở đây về đấy - ông nói- ông Bạt đến nhờ tôi xem v́ đang gặp khó khăn trong công việc, khả năng chắc chắn sẽ bị kư luật, cách chức, muốn tôi cho lời khuyên và cách giải hạn. Tôi nói với ông Bạt yên tâm, phúc nhà ông vẫn c̣n dày, sẽ cứu ông thoát khỏi hạn này. Ông sẽ không bị kỷ luật, không mất chức và yên vị làm nốt mấy năm cho đến khi về hưu. Tuy nhiên, tôi cảnh báo với ông, phúc các cụ dành cho ông chỉ cứu được ông hạn này là hết. Nếu ông không điều chỉnh cách sống, không tu nhân tích phúc, tích đức thị các hạn sau rất nặng, ông không thể tránh nổi, gia đ́nh tan nát tiền bạc trắng tay.
Ngay sau buổi đi xem đó, tôi không tin lời “ phán” của ông thầy. V́ thông tin trong cơ quan đến 99% là ông Bạt sẽ bị kỷ luật, mất chức. Tuy nhiên, để cho lành, tôi không hé lộ cho ai biết câu chuyện tôi đi xem và những lời phán về ông Bạt. Tôi chỉ quan sát, chiêm nghiệm.
Quả thật, ông Bạt đă không bị kỷ luật, vẫn an vị chức thêm 4 năm cho đến khi nghỉ hưu. Ông Bạt đắc thắng và vẫn lộng hành như trước. Nhiều người bất b́nh về ông, ghét ông. Song làm ǵ được. Đời nó thế!
Nhưng đă xuất hiện những thay đổi trong cuộc đời ông Bạt. Vợ ông, người phụ nữ hiền lành, gia giáo đă không chấp nhận được cuộc sống phóng túng của ông. Những buổi nhậu về muộn say khướt, cách cư xử với mọi người kiểu trên tiền, cậy chức quyền làm bà chán nản. Bà c̣n biết ông bao mấy con cave. Rồi cái ǵ đến phải đến, bà ly dị ông Bạt và cùng con gái đi ở nơi khác. Thời gian không lâu sau ông Bạt cưới cô cave lứa tuổi con ông do ông quen tại bữa nhậu trong chuyến công tác địa phương. Mọi người dự cưới đều bất b́nh, khó xử, họ đến chỉ v́ không muốn mất ḷng ông. Năm trước khi nghỉ hưu, ông c̣n tranh thủ tổ chức đám cưới cho con trai đang lao động xuất khẩu bên Đông âu. Người đến dự cưới mới biết không có cô dâu, chú rể. Ông nói “hai cháu không về được, nên tổ chức cưới bên đó. Gia đ́nh tôi làm bữa cơm thân mật để mọi người chia vui”. Đến tuổi ông phải nghỉ hưu. Nguồn thu không c̣n, sức khỏe ông giảm sút do hậu quả của những năm tháng sống sa đọa. Cô vợ trẻ không c̣n mục đích để theo ông, rồi ly dị ông với tài sản được chia đôi. Cũng thời gian này, cậu con trai làm việc ở đông âu bị đuổi về nước với cơ thể xanh xao, nghiện ngập ma túy sau khi chia tay vợ. Ông sống cùng cậu con trai. Tiền bạc không c̣n dư dả sau 2 lần ly hôn nay lại “ đội nón” ra đi v́ những cơn nghiện của con trai ăn chơi, không nghề nghiệp. Ông hầu như trắng tay. Không bạn bè, người thân. Chỉ sống bằng đồng lương với bao khoản chi phí. Sức khỏe ông Bạt ngày càng suy giảm, gầy xanh, sau 2 lần tai biến ông đi lại khó khăn, phải chống gậy. Thỉnh thoảng người ta nh́n thấy một ông già lụ khụ chống gậy lết đi từng bước đến ngồi một ḿnh ghế đá trong công viên. Những người đă biết ông, không ai nghĩ ông già đó chính là ông Bạt.
Nhớ lại lời “ thầy” phán năm nào và những ǵ đă diễn ra với ông Bạt, cùng nhiều điều tôi đă chiêm nghiệm trong cuộc sống. Tôi thấy tâm linh cũng không mơ hồ như tôi từng nghĩ. Đúng là ông Bạt đă gặp họa trong phần đời c̣n lại và không được cứu giải v́ ông đă sử dụng hết phúc dành cho ông. Không những vậy, ông vẫn tiếp tục lối sống đi ngược với đạo lư cuộc sống. Con người có thể thoát được sự phán xử của thể chế chính trị nhưng không bao giờ thoát khỏi được phán xử của Ṭa án đạo lư. Mỗi người đều có phúc phận. Càng ngẫm, tôi các thấm câu của tiền nhân “ tích đức, tích phúc” là có căn cứ.
VietBF©sưu tập