Log in

View Full Version : NƯỚC MẮT NGƯỜI CHA


troopy
09-07-2022, 01:29
Ông Việt vào quân ngũ khi Hoài- con gái ông mới hơn 1 tuổi. Hoàn thành nghĩa vụ, ông về làm cho một công ty. Cuộc sống thời bao cấp khó khăn của những năm cuối thập niên chín mươi đeo đuổi gia đ́nh ông như nhiều gia đ́nh khác. Tuy vậy, vợ chồng ông luôn dành cho con gái những ưu tiên nhất để con ông không bị thiệt tḥi, mặc cảm với bạn bè. Mỗi dịp Trung thu, ngày Tết hay mồng một tháng sáu, vợ chồng ông đều mua cho Hoài một món quà nho nhỏ như con búp bê, đồ chơi...ngày sinh nhật hay khai giảng th́ mua cho Hoài bộ váy mới.
Công việc của ông Việt cũng thuận lợi. Lần đầu tiên ông được đi công tác nước ngoài khi con gái ông tṛn 7 tuổi. Những ngày khó khăn đó, được đi nước ngoài là sự vinh dự với bạn bè. Vợ chồng ông gom nhặt tiền trong nhà cho ông cầm đi để mua quà cho mọi người. Với ông, con gái ông vẫn là sự ưu tiên nhất. Ông Việt mua cho Hoài một con búp bê váy màu xanh mà ông nghĩ con gái sẽ rất thích. Khi về nhà, ông tặng cho Hoài con búp bê đó.
- Bố tặng cho con gái búp bê này, bố đă đi t́m rất công phu để mua cho con đấy- Ông Việt hào hứng.
- Con không thích con búp bê này! con không thích búp bê này! con thích búp bê mặc váy hồng, tóc vàng, nơ xanh như trong truyện cổ của Andersen cơ – Hoài phụng phịu khóc.
Ông Việt khá bất ngờ về phản ứng của con, ông không giận con mà chỉ buồn và tự trách ḿnh v́ đă không biết được sở thích của con gái, làm con thất vọng.
Thời gian trôi, vợ chồng ông luôn dành sự quan tâm cho Hoài. Dù bận việc công ty, ông vẫn dành thời gian đưa đón con đi học, quan tâm từng bước trưởng thành của con từ những nét chữ đầu tiên, những bức tranh Hoài vẽ ngây thơ tuổi học tṛ...
Cũng là sự bù đắp cho vợ chồng ông. Hoài ngoan, học giỏi. Tốt nghiệp lớp 12, Hoài được nhận học bổng du học. Vợ chồng ông mừng lắm. Tuy vậy, gia đ́nh ông không phải loại “có điều kiện” nên việc Hoài đi du học cũng làm vợ chồng ông lo lắng. Để chuẩn bị cho chuyến đi của Hoài, vợ ông mua đủ thứ, từ những vật dùng tối thiểu như nồi cơm điện, bát đũa...đến mấy thùng ḿ tôm cho Hoài ăn cả tháng. Những năm đó chưa có zalo, viber.. như bây giờ nên ông và con gái liên lạc qua email. Qua đó, ông dặn Hoài từ sinh hoạt, học tập, giữ sức khỏe.. đến những định hướng của cuộc đời.
Du học xong về nước, Hoài đă trưởng thành, xinh đẹp và độc lập nhiều trong suy nghĩ. Tuy vậy, trong mắt ông, Hoài vẫn là con gái bé nhỏ ngày nào nên ông vẫn tham gia, góp ư với con gái nhiều việc mà ông thấy cần thiết. Hoài là con gái ngoan, nhưng nhiều lúc đă phản biện lại ư kiến của cha ḿnh. Những lúc vậy, ông không trách Hoài mà chỉ trách ḿnh v́ không cập nhật những vấn đề của xă hội để thuyết phục được con gái.
Hoài đi lấy chồng. Vẫn biết đó là quy luật và khi lập gia đ́nh Hoài vẫn sống trong thành phố này, nhưng ông vẫn có tâm trạng vui buồn khó tả. Lan man nghĩ con gái sẽ rời xa ṿng tay của vợ chồng ông. Ngày nhà trai đón dâu, gia đ́nh ông tổ chức lễ đón truyền thống như bao gia đ́nh khác. Thời điểm trao “của hồi môn” cho con gái về nhà chồng, ông trân trọng trong tay cuốn vở khá dày, đóng b́a nghiêm chỉnh, ngoài b́a in chữ Những ngày Hoài xa nhà trao cho con gái.
- Bố tặng con cuốn Những ngày Hoài xa nhà – ông nói- Trong này bố đă lưu lại toàn bộ những kỷ niệm thời con c̣n bé; những bức tranh con vẽ ngây thơ, những nét chữ đầu tiên con viết tặng bố mẹ...và gồm toàn bộ những email con gửi về cho bố mẹ những năm tháng con du học.
Hoài cầm cuốn vở ông Việt trao mà không cầm được nước mắt. Vợ ông đứng bên, đưa ông một hộp nhỏ đựng nữ trang nhỏ xíu. Ông Việt mở hộp, lấy ra chiếc dây chuyền vàng tây mảnh mai.
- Đây là chiếc dây chuyền bố mẹ tặng con – ông nói- Bố đă mua nó trong chuyến công tác đi nước ngoài đầu tiên, khi con mới 7 tuổi. Bây giờ dây chuyền này chỉ có giá trị nhỏ, nhưng ngày đó, nó là sự cố gắng của bố mẹ. Bố đă mua cho con và để dành cho ngày hôm nay - ông Việt đeo cho Hoài dây chuyền trong khi Hoài đẫm nước mắt.
Rồi ông Việt cầm một chiếc hộp gỗ được thắt nơ xanh. Ông mở nắp hộp và lấy ra một con búp bê nhỏ, váy hồng, tóc vàng cài nơ xanh.
- Bố tặng con gái búp bê – ông nói - Lúc c̣n bé, con mong ước một búp bê váy hồng, tóc vàng cài nơ xanh như trong truyện cổ của Andersen. Nhưng những ngày đó bố đă t́m mua cho con mà không được. Rồi trong một chuyến công tác nước ngoài, bố đă may mắn t́m được con búp bê như con đă mong ước. Chỉ tiếc, lúc bố mua được búp bê này th́ con đă lớp 12. Bố nghĩ con không thích chơi búp bê như hồi bé, nên bố giữ lại cho ngày hôm nay. Rồi đây, nếu con có con gái, món quà này chắc chắn sẽ làm cháu ngoại ông rất thích.
Hoài đón nhận con búp bê từ tay ông.
- Bố – Hoài khóc nấc lên, gục đầu vào vai ông, khóc như quên mất đây đang là ngày vui. Nước mắt Hoài xuống đẫm vai ông.
- Nín đi con, hôm nay ngày vui sao con lại khóc - Ông vuốt tóc con gái nói. Đôi mắt ông lâu nay ráo hoảnh của người từng trải, người đă qua binh nghiệp bỗng rưng rưng lệ.

VietBF©sưu tập