PinaColada
08-22-2023, 00:27
Ở riêng nhưng mẹ chồng vẫn đ̣i giữ lương của cả con trai lẫn con dâu. Khi đó tôi chỉ muốn hỏi mẹ, khi cần đến tiền chẳng lẽ nhà tôi phải đi gần 200 cây số sang nhà để xin chính đồng tiền mà chúng tôi vất vả làm ra?
Đến giờ ngồi đây để tâm sự chuyện của nhà ḿnh th́ tôi vẫn cứ nghĩ là mơ chứ đời thật làm ǵ có chuyện dở khóc dở cười như thế. Ấy vậy nhưng nó không những là thật mà c̣n xảy ra trong chính gia đ́nh tôi nữa.
Tôi mới lấy chồng. Vừa cưới xin xong th́ cũng đến Tết nên hai vợ chồng quyết định về nhà nội ở cho đến khi hết nghỉ lễ đi làm lại.
Bố mẹ chồng ở quê, c̣n hai đứa chúng tôi đều làm ở thành phố nên ngay từ đầu đều xác định là phải ở riêng rồi. Chúng tôi mới cưới kinh tế chưa thể vững để mua nhà mua cửa nhưng cả hai đứa đều có thu nhập khá nên đă quyết định thuê một căn chung cư khá tiện nghi để ở cho đến khi gom góp đủ tiền mua nhà. Chúng tôi đều xác định sẽ không xin ǵ của gia đ́nh hai bên mà chỉ tự lập cánh sinh mà thôi.
Khi quyết định thuê căn chung cư kia, mẹ chồng cứ liên tục hỏi giá thuê bao nhiêu, chi phí thế nào. Lúc ấy tôi nghĩ đơn giản là mẹ quan tâm nên cũng định bụng thành thật trả lời nhưng không rơ v́ sao chồng tôi lại ra dấu hiệu đừng nói ǵ hết. Sau đó anh có giải thích là mẹ hay can thiệp nhưng anh lại không thích nên không muốn vợ trả lời.
Hết Tết, hai vợ chồng chúng tôi chào bố mẹ để lên thành phố đi làm. Bố chồng th́ không sao nhưng tôi tinh ư thấy vợ chồng dường như có vẻ không vui cho lắm, nhưng v́ là dâu mới chưa hiểu hết tính cách của mọi người trong nhà nên tôi cũng chẳng dám nói năng thêm câu nào.
Trong mấy ngày Tết, mẹ cũng hay hỏi về thu nhập của tôi nhưng v́ nghe lời chồng nên tôi thường đánh trống lảng sang chuyện khác chứ không trả lời bà. Mỗi lần như vậy tôi đều nói lại với chồng v́ chính bản thân tôi cũng không rơ v́ sao anh không muốn tôi trả lời mẹ. Thế nhưng anh chỉ nói lại rằng cứ nghe lời anh, mẹ hỏi ǵ liên quan đến tiền nong th́ cứ đổ hết sang cho anh.
Thật ra lúc ấy tôi đă cảm thấy có điều ǵ đó rất bất thường rồi nhưng vẫn quyết định là không hỏi mà nghe lời chồng. Nhưng cũng rất nhanh sau đó tôi đă hiểu v́ sao chồng tôi lại làm như vậy!
Vợ chồng tôi không giống các cặp vợ chồng khác, tôi không giữ tiền của chồng và anh cũng vậy, hằng tháng chúng tôi có một quỹ tiền chung cả hai đứa cùng chuyển vào để chi phí chung cho gia đ́nh và tiết kiệm, c̣n lại th́ tiền ai nấy tiêu.
Bữa đó mẹ chồng tôi gọi điện và hỏi cuối tháng rồi hai đứa đă có lương chưa. Tôi lúc đó thật thà nói rằng ḿnh th́ có rồi nhưng chồng nhận lương chưa th́ cũng không rơ. Ai ngờ v́ câu này mà mẹ chồng tôi mắng tôi một trận.
- Đàn bà con gái lấy chồng th́ phải giữ tiền của chồng chứ? Phải biết quán xuyến chuyện kinh tế trong gia đ́nh chứ?
Tôi b́nh tĩnh giải thích qua cho mẹ hiểu nhưng bà lại càng phản ứng gay gắt hơn.
- Sống thế th́ không được rồi, hai đứa chưa đủ chín chắn để giữ tiền. Bây giờ mỗi tháng nhận lương phải chuyển hết cho mẹ, chi tiêu thế nào th́ nhắn mẹ chuyển cho. Phải có người kiểm soát mới được!
Tôi ngơ ngác chưa hiểu mẹ đang nói ǵ th́ bà lại tiếp tục.
- Mẹ nói th́ chồng mày không nghe đâu nên con phải tự nói chuyện với nó, đến tháng lấy lương phải đưa hết cho vợ. C̣n con cầm tiền rồi th́ chuyển lương của cả hai đứa cho mẹ giữ. Tiêu bao nhiêu th́ bảo lại với mẹ, c̣n đâu mẹ cất đi tiết kiệm cho c̣n mua cái nhà.
Thử nghĩ mà xem, chúng tôi ở riêng, có cuộc sống riêng, đều là những người đă trưởng thành, vậy mà bây giờ tiền lương kiếm được đều phải đưa cho mẹ chồng, tiêu ǵ đều phải xin… như thế thật sự không ổn chút nào. Thấy mọi chuyện càng ngày càng khó hiểu nên tôi lấy lư do vào họp để tắt máy. Ngay sau đó, tôi gọi cho chồng để kể về chuyện này.
Mọi người nghe th́ thấy tôi có vẻ “ngơ ngơ” cái ǵ cũng mách chồng, nhưng thật sự tôi là dâu con mới về nhà chồng, mọi chuyện đều rất lạ lẫm với ḿnh nên ngoài việc nói với chồng ra thật sự tôi chẳng c̣n biết làm ǵ khác.
Vừa nghe thấy anh liền thở dài ngao ngán. Anh nói rằng lần sau nếu mẹ c̣n đề cập chuyện này th́ bảo mẹ trực tiếp gọi cho anh, c̣n đâu để anh xử lư.
Th́ ra xưa nay mẹ luôn đ̣i giữ hết tiền lương của anh, anh muốn tiêu ǵ th́ phải xin mẹ, ban đầu chồng tôi cũng nghe theo nhưng cho đến khi anh cần tiền để mua xe, hỏi mẹ th́ mới tá hỏa khi biết ḿnh chẳng tích lũy được đồng nào.
Trước đó, khi tự giữ tiền, mỗi tháng anh vẫn để ra được kha khá nên chuyện mẹ bảo tháng nào anh cũng lấy hết tiền rồi c̣n đâu là chuyện không thể. Anh lại không muốn nói đi nói lại thành mất hay nên quyết định không đưa tiền cho mẹ nữa. Và sau đó th́ anh lại tích lũy được một khoản kha khá…
Tôi nghe xong cũng chỉ biết gật gù nghe theo anh, tự nhủ lần sau nếu mẹ hỏi th́ sẽ dứt khoát trả lời rằng vợ chồng con thống nhất tự giữ và quản lư tiền của ḿnh. Thôi th́ cứ nói thẳng với mẹ rồi đành mất ḷng trước được ḷng sau vậy.
VietBF@ sưu tập
Đến giờ ngồi đây để tâm sự chuyện của nhà ḿnh th́ tôi vẫn cứ nghĩ là mơ chứ đời thật làm ǵ có chuyện dở khóc dở cười như thế. Ấy vậy nhưng nó không những là thật mà c̣n xảy ra trong chính gia đ́nh tôi nữa.
Tôi mới lấy chồng. Vừa cưới xin xong th́ cũng đến Tết nên hai vợ chồng quyết định về nhà nội ở cho đến khi hết nghỉ lễ đi làm lại.
Bố mẹ chồng ở quê, c̣n hai đứa chúng tôi đều làm ở thành phố nên ngay từ đầu đều xác định là phải ở riêng rồi. Chúng tôi mới cưới kinh tế chưa thể vững để mua nhà mua cửa nhưng cả hai đứa đều có thu nhập khá nên đă quyết định thuê một căn chung cư khá tiện nghi để ở cho đến khi gom góp đủ tiền mua nhà. Chúng tôi đều xác định sẽ không xin ǵ của gia đ́nh hai bên mà chỉ tự lập cánh sinh mà thôi.
Khi quyết định thuê căn chung cư kia, mẹ chồng cứ liên tục hỏi giá thuê bao nhiêu, chi phí thế nào. Lúc ấy tôi nghĩ đơn giản là mẹ quan tâm nên cũng định bụng thành thật trả lời nhưng không rơ v́ sao chồng tôi lại ra dấu hiệu đừng nói ǵ hết. Sau đó anh có giải thích là mẹ hay can thiệp nhưng anh lại không thích nên không muốn vợ trả lời.
Hết Tết, hai vợ chồng chúng tôi chào bố mẹ để lên thành phố đi làm. Bố chồng th́ không sao nhưng tôi tinh ư thấy vợ chồng dường như có vẻ không vui cho lắm, nhưng v́ là dâu mới chưa hiểu hết tính cách của mọi người trong nhà nên tôi cũng chẳng dám nói năng thêm câu nào.
Trong mấy ngày Tết, mẹ cũng hay hỏi về thu nhập của tôi nhưng v́ nghe lời chồng nên tôi thường đánh trống lảng sang chuyện khác chứ không trả lời bà. Mỗi lần như vậy tôi đều nói lại với chồng v́ chính bản thân tôi cũng không rơ v́ sao anh không muốn tôi trả lời mẹ. Thế nhưng anh chỉ nói lại rằng cứ nghe lời anh, mẹ hỏi ǵ liên quan đến tiền nong th́ cứ đổ hết sang cho anh.
Thật ra lúc ấy tôi đă cảm thấy có điều ǵ đó rất bất thường rồi nhưng vẫn quyết định là không hỏi mà nghe lời chồng. Nhưng cũng rất nhanh sau đó tôi đă hiểu v́ sao chồng tôi lại làm như vậy!
Vợ chồng tôi không giống các cặp vợ chồng khác, tôi không giữ tiền của chồng và anh cũng vậy, hằng tháng chúng tôi có một quỹ tiền chung cả hai đứa cùng chuyển vào để chi phí chung cho gia đ́nh và tiết kiệm, c̣n lại th́ tiền ai nấy tiêu.
Bữa đó mẹ chồng tôi gọi điện và hỏi cuối tháng rồi hai đứa đă có lương chưa. Tôi lúc đó thật thà nói rằng ḿnh th́ có rồi nhưng chồng nhận lương chưa th́ cũng không rơ. Ai ngờ v́ câu này mà mẹ chồng tôi mắng tôi một trận.
- Đàn bà con gái lấy chồng th́ phải giữ tiền của chồng chứ? Phải biết quán xuyến chuyện kinh tế trong gia đ́nh chứ?
Tôi b́nh tĩnh giải thích qua cho mẹ hiểu nhưng bà lại càng phản ứng gay gắt hơn.
- Sống thế th́ không được rồi, hai đứa chưa đủ chín chắn để giữ tiền. Bây giờ mỗi tháng nhận lương phải chuyển hết cho mẹ, chi tiêu thế nào th́ nhắn mẹ chuyển cho. Phải có người kiểm soát mới được!
Tôi ngơ ngác chưa hiểu mẹ đang nói ǵ th́ bà lại tiếp tục.
- Mẹ nói th́ chồng mày không nghe đâu nên con phải tự nói chuyện với nó, đến tháng lấy lương phải đưa hết cho vợ. C̣n con cầm tiền rồi th́ chuyển lương của cả hai đứa cho mẹ giữ. Tiêu bao nhiêu th́ bảo lại với mẹ, c̣n đâu mẹ cất đi tiết kiệm cho c̣n mua cái nhà.
Thử nghĩ mà xem, chúng tôi ở riêng, có cuộc sống riêng, đều là những người đă trưởng thành, vậy mà bây giờ tiền lương kiếm được đều phải đưa cho mẹ chồng, tiêu ǵ đều phải xin… như thế thật sự không ổn chút nào. Thấy mọi chuyện càng ngày càng khó hiểu nên tôi lấy lư do vào họp để tắt máy. Ngay sau đó, tôi gọi cho chồng để kể về chuyện này.
Mọi người nghe th́ thấy tôi có vẻ “ngơ ngơ” cái ǵ cũng mách chồng, nhưng thật sự tôi là dâu con mới về nhà chồng, mọi chuyện đều rất lạ lẫm với ḿnh nên ngoài việc nói với chồng ra thật sự tôi chẳng c̣n biết làm ǵ khác.
Vừa nghe thấy anh liền thở dài ngao ngán. Anh nói rằng lần sau nếu mẹ c̣n đề cập chuyện này th́ bảo mẹ trực tiếp gọi cho anh, c̣n đâu để anh xử lư.
Th́ ra xưa nay mẹ luôn đ̣i giữ hết tiền lương của anh, anh muốn tiêu ǵ th́ phải xin mẹ, ban đầu chồng tôi cũng nghe theo nhưng cho đến khi anh cần tiền để mua xe, hỏi mẹ th́ mới tá hỏa khi biết ḿnh chẳng tích lũy được đồng nào.
Trước đó, khi tự giữ tiền, mỗi tháng anh vẫn để ra được kha khá nên chuyện mẹ bảo tháng nào anh cũng lấy hết tiền rồi c̣n đâu là chuyện không thể. Anh lại không muốn nói đi nói lại thành mất hay nên quyết định không đưa tiền cho mẹ nữa. Và sau đó th́ anh lại tích lũy được một khoản kha khá…
Tôi nghe xong cũng chỉ biết gật gù nghe theo anh, tự nhủ lần sau nếu mẹ hỏi th́ sẽ dứt khoát trả lời rằng vợ chồng con thống nhất tự giữ và quản lư tiền của ḿnh. Thôi th́ cứ nói thẳng với mẹ rồi đành mất ḷng trước được ḷng sau vậy.
VietBF@ sưu tập