Hanna
11-08-2014, 07:21
Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết mới đây cho rằng khi có một Quốc hội mà người dân không hài ḷng như vậy th́ “chính người dân phải tự trách ḿnh” và nếu “chọn lọc cẩn thận th́ lúc ấy ḿnh sẽ có Quốc hội như ư”.
Cảm ơn giáo sư đă thẳng thắn nói rằng Quốc hội bây giờ chưa tốt, nhưng có lẽ giáo sư chưa bao giờ đi thị sát một cách đầy đủ các điểm bỏ phiếu ở địa phương.
“Tṛ bầu cử”
Người dân bao năm qua vẫn thắc mắc rằng: ḿnh không bầu cho ông này, người xung quanh cũng không ai bầu, v́ chẳng ai (trừ số ít người quen họ hàng ứng viên) muốn ông ấy làm thêm nhiệm kỳ nữa, thế mà ông ta vẫn tái đắc cử như thường.
Cũng chỉ thắc mắc đến thế chứ không ai nhọc công mạo hiểm t́m ṭi thêm, may mà nhà tôi có người quen được ở trong Ban kiểm phiếu: “Ôi ăn gian lắm em ơi, chỉ những vị trí cấp thấp th́ may ra…”.
Thế là từ đó tôi đă biết nguồn gốc của từ “tṛ bầu cử”.
Ngay cả ở vị trí thấp nhất người dân c̣n chẳng bầu được th́ lấy đâu ra tác động được tới vị trí Đại biểu Quốc hội, và đương nhiên lên đến những lănh đạo cấp cao nhất th́ không có quyền rồi, đến đây th́ đă là luật.
“Phổ thông đầu phiếu” và “bầu cử trực tiếp” chỉ là h́nh thức, mà có cho bầu trực tiếp tất cả các vị trí đi chăng nữa th́ cũng không có nhiều ư nghĩa, v́ các ứng cử viên đều được cơ cấu sẵn.
Với h́nh thức bầu cử hiện nay cũng chẳng ai biết các ứng viên đă làm hoặc sẽ làm được những ǵ, đó là chuyện nội bộ của các quan chức với nhau.
“Đảng phân công”
Các quan chức ở địa phương làm được một thời gian là t́m cách chạy lên Trung ương, nói cách khác là chuyển ra Hà Nội nắm giữ các chức vụ do “Đảng phân công”.
Ví dụ như bí thư hay chủ tịch th́ sang làm bộ trưởng hoặc trưởng ban, phó bí thư hay phó chủ tịch th́ làm phó ban hay thứ trưởng, miễn là chức tương đương bất chấp vị trí chuyên môn có phù hợp hay không.
Ở Việt Nam ai nghe đến “ngoại giao” là cũng nể lắm, v́ thường dân ngoại giao được đi nước ngoài, nói ngoại ngữ như gió… nhưng thực tế có khi người đứng đầu ngành ngoại giao lại mù tịt về ngoại giao và ngoại ngữ.
Tất nhiên cấp dưới phải giỏi các thứ tiếng để đi tháp tùng rồi, những người ấy sẽ lo mọi việc cho lănh đạo. Nhưng cơ hội cho những người đi lên bằng con đường học hành để nắm những vị trí quan trọng nhất th́ không nhiều.
Lư do là việc luân chuyển, đề bạt cán bộ cao cấp cũng không liên quan đến thành tích tại nơi làm việc ban đầu. Lănh đạo của những tỉnh yếu kém bậc nhất vẫn ra Trung ương, nắm giữ những vị trí chóp bu phải là họ, phải là “Đảng phân công”.
Có nhiều người rất giỏi làm ở một cơ quan cả đời chẳng lên được sếp; trong khi có những anh khôn ngoan hơn, t́m cách chuyển sang nơi ít danh giá nhưng ở đó có thể lên làm lănh đạo rồi cuối cùng lại được “luân chuyển” về làm sếp của cơ quan cũ mà ngày xưa ḿnh chẳng là ǵ cả.
Rơ ràng năng lực chỉ là chuyện nhỏ, “không thoái thác nhiệm vụ Đảng phân công” mới là chuyện lớn.
Người dân không quan tâm đến bầu cử?
Khi mà người dân đứng ngoài gần như mọi cuộc bầu cử, tại sao họ phải quan tâm đến những cuộc “bầu bán”? Bầu cho ai mà chẳng thế, rồi đâu lại vào đấy cả thôi.
C̣n về chuyện nhà nước có mở rộng quyền ứng cử và bầu cử cho người dân hay không, đừng hy vọng hăo!
Bầu cử “khép kín” hiện tại là một trong những điều kiện để duy tŕ quyền lực, bởi nếu dân chúng được tự do bầu cử, họ sẽ không ngại ngần mà chọn con đường khác cho đất nước.
Đến lúc ấy th́ người dân chắc chắc sẽ quan tâm đến bầu cử lắm.
Người ta sẽ thấy không phải dân Việt Nam “không quan tâm đến chính trị” đâu, họ không được phép quan tâm th́ đúng hơn.
Lănh đạo là người ra những chính sách tác động trực tiếp đến cuộc sống hàng ngày của họ th́ làm sao mà không quan tâm cho được.
Đến kỳ bầu cử người ta sẽ nô nức đi bỏ phiếu và bàn tán xôn xao xem nên bỏ cho ai – điều không thấy ở xă hội hiện tại (có chăng là bàn tán ông nào sẽ mất chức, ông nào sẽ “lên” theo một kết quả nội bộ có thể biết trước từ nhiều tháng).
Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của người viết, một độc giả BBC từ Hà Nội.
bbc
Cảm ơn giáo sư đă thẳng thắn nói rằng Quốc hội bây giờ chưa tốt, nhưng có lẽ giáo sư chưa bao giờ đi thị sát một cách đầy đủ các điểm bỏ phiếu ở địa phương.
“Tṛ bầu cử”
Người dân bao năm qua vẫn thắc mắc rằng: ḿnh không bầu cho ông này, người xung quanh cũng không ai bầu, v́ chẳng ai (trừ số ít người quen họ hàng ứng viên) muốn ông ấy làm thêm nhiệm kỳ nữa, thế mà ông ta vẫn tái đắc cử như thường.
Cũng chỉ thắc mắc đến thế chứ không ai nhọc công mạo hiểm t́m ṭi thêm, may mà nhà tôi có người quen được ở trong Ban kiểm phiếu: “Ôi ăn gian lắm em ơi, chỉ những vị trí cấp thấp th́ may ra…”.
Thế là từ đó tôi đă biết nguồn gốc của từ “tṛ bầu cử”.
Ngay cả ở vị trí thấp nhất người dân c̣n chẳng bầu được th́ lấy đâu ra tác động được tới vị trí Đại biểu Quốc hội, và đương nhiên lên đến những lănh đạo cấp cao nhất th́ không có quyền rồi, đến đây th́ đă là luật.
“Phổ thông đầu phiếu” và “bầu cử trực tiếp” chỉ là h́nh thức, mà có cho bầu trực tiếp tất cả các vị trí đi chăng nữa th́ cũng không có nhiều ư nghĩa, v́ các ứng cử viên đều được cơ cấu sẵn.
Với h́nh thức bầu cử hiện nay cũng chẳng ai biết các ứng viên đă làm hoặc sẽ làm được những ǵ, đó là chuyện nội bộ của các quan chức với nhau.
“Đảng phân công”
Các quan chức ở địa phương làm được một thời gian là t́m cách chạy lên Trung ương, nói cách khác là chuyển ra Hà Nội nắm giữ các chức vụ do “Đảng phân công”.
Ví dụ như bí thư hay chủ tịch th́ sang làm bộ trưởng hoặc trưởng ban, phó bí thư hay phó chủ tịch th́ làm phó ban hay thứ trưởng, miễn là chức tương đương bất chấp vị trí chuyên môn có phù hợp hay không.
Ở Việt Nam ai nghe đến “ngoại giao” là cũng nể lắm, v́ thường dân ngoại giao được đi nước ngoài, nói ngoại ngữ như gió… nhưng thực tế có khi người đứng đầu ngành ngoại giao lại mù tịt về ngoại giao và ngoại ngữ.
Tất nhiên cấp dưới phải giỏi các thứ tiếng để đi tháp tùng rồi, những người ấy sẽ lo mọi việc cho lănh đạo. Nhưng cơ hội cho những người đi lên bằng con đường học hành để nắm những vị trí quan trọng nhất th́ không nhiều.
Lư do là việc luân chuyển, đề bạt cán bộ cao cấp cũng không liên quan đến thành tích tại nơi làm việc ban đầu. Lănh đạo của những tỉnh yếu kém bậc nhất vẫn ra Trung ương, nắm giữ những vị trí chóp bu phải là họ, phải là “Đảng phân công”.
Có nhiều người rất giỏi làm ở một cơ quan cả đời chẳng lên được sếp; trong khi có những anh khôn ngoan hơn, t́m cách chuyển sang nơi ít danh giá nhưng ở đó có thể lên làm lănh đạo rồi cuối cùng lại được “luân chuyển” về làm sếp của cơ quan cũ mà ngày xưa ḿnh chẳng là ǵ cả.
Rơ ràng năng lực chỉ là chuyện nhỏ, “không thoái thác nhiệm vụ Đảng phân công” mới là chuyện lớn.
Người dân không quan tâm đến bầu cử?
Khi mà người dân đứng ngoài gần như mọi cuộc bầu cử, tại sao họ phải quan tâm đến những cuộc “bầu bán”? Bầu cho ai mà chẳng thế, rồi đâu lại vào đấy cả thôi.
C̣n về chuyện nhà nước có mở rộng quyền ứng cử và bầu cử cho người dân hay không, đừng hy vọng hăo!
Bầu cử “khép kín” hiện tại là một trong những điều kiện để duy tŕ quyền lực, bởi nếu dân chúng được tự do bầu cử, họ sẽ không ngại ngần mà chọn con đường khác cho đất nước.
Đến lúc ấy th́ người dân chắc chắc sẽ quan tâm đến bầu cử lắm.
Người ta sẽ thấy không phải dân Việt Nam “không quan tâm đến chính trị” đâu, họ không được phép quan tâm th́ đúng hơn.
Lănh đạo là người ra những chính sách tác động trực tiếp đến cuộc sống hàng ngày của họ th́ làm sao mà không quan tâm cho được.
Đến kỳ bầu cử người ta sẽ nô nức đi bỏ phiếu và bàn tán xôn xao xem nên bỏ cho ai – điều không thấy ở xă hội hiện tại (có chăng là bàn tán ông nào sẽ mất chức, ông nào sẽ “lên” theo một kết quả nội bộ có thể biết trước từ nhiều tháng).
Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của người viết, một độc giả BBC từ Hà Nội.
bbc